Tập 5

Chương 599: Rơi xuống và chưa chết

Chương 599: Rơi xuống và chưa chết

Dương Gian và Phương Thế Minh tuy đang liều mạng trên tầng cao nhất của tòa nhà Bình An. Nhưng vì ở trong Quỷ vực tầng ba nên bất kỳ ai bên ngoài cũng không biết.

Lúc này.

Dưới lầu tòa nhà.

Lý Quân, Trần Nghĩa, Tô Phàm và những người khác vừa xử lý xong chuyện của Khương Thượng Bạch, mới vừa thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên phát hiện xung quanh có biến hóa.

Đèn đường xung quanh bỗng nhiên đồng loạt sáng lên, ánh sáng đỏ quỷ dị dường như bao phủ thế giới trên bầu trời kia cũng biến mất, ngoài ra, trên con đường vốn không một bóng người không biết từ lúc nào đã có thêm rất nhiều xe cộ, bên tai truyền đến từng tiếng còi xe.

Đường phố tắc nghẽn, vỉa hè náo nhiệt, đèn neon rực rỡ.

Mọi thứ đã trở lại cảnh đêm quen thuộc của thành phố.

"Quỷ vực biến mất rồi?" Lý Quân ngẩn ra một chút.

Sau đó lại càng thêm nghi hoặc, bọn họ đâu có làm gì đâu, tại sao Quỷ vực lại tự nhiên biến mất, chẳng lẽ người của Hội Bạn Hữu đã thành công giải quyết con quỷ đang phục sinh trong cơ thể Dương Gian? Hay là một Ngự quỷ giả nào đó trong thành phố vô tình bị cuốn vào, trong lúc bất đắc dĩ đã làm một việc tốt, thành công giải quyết sự kiện lần này?

Ngay khi Lý Quân đang suy đoán như vậy.

"Mẹ kiếp, mau tránh ra, lại có thứ gì đó rơi xuống." Bỗng nhiên, tiếng kêu của Quách Phàm đánh thức anh ta.

Những người khác cũng theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên trên, nhưng vừa mới ngẩng đầu lên, đã thấy một khối bóng đen trong nháy mắt xẹt qua tầm nhìn, sau khi phát ra một tiếng vang lớn thì đập mạnh xuống đất.

Nền gạch dày dặn trước cửa tòa nhà trực tiếp bị nổ nứt toác, thậm chí ngay cả mặt đất cũng bị chấn động.

Âm thanh và biến hóa lớn như vậy lập tức thu hút người đi đường gần đó.

Mặc dù là ban đêm.

Nhưng người qua lại trước cửa tòa nhà Bình An không hề ít.

"Cẩn thận, lại là hai người rơi xuống." Tô Phàm co rụt con ngươi, chỉ nhìn lướt qua một cái, chưa kịp phân biệt kỹ người rơi xuống là ai, anh ta đã nhanh chóng lùi lại ra xa.

Bởi vì màn hình điện thoại của anh ta đang nhấp nháy ánh sáng xanh u ám, bên trên nhắc nhở về quỷ, sắp chết các loại chữ màu đỏ.

Loại nhắc nhở này, đối với anh ta là nguy hiểm tuyệt đối.

Tô Phàm tin rằng, một khi mình đến gần thì xác suất lớn là sẽ mất mạng ở đây.

Ở một góc độ khác, hai cái xác đột nhiên rơi xuống này còn đáng sợ hơn Khương Thượng Bạch trước đó nhiều, đã không có khác biệt lớn so với lệ quỷ thực sự rồi.

"Không phải chứ, vừa rồi Khương Thượng Bạch rơi xuống thì cũng thôi đi, lúc này lại thêm hai người nữa? Là người của Hội Bạn Hữu sao?" Có người kinh ngạc nói.

Tào Dương ánh mắt dao động: "Không nhìn rõ, đầu hình như bị lõm xuống, nhưng nhìn dáng vẻ cái xác này thì một trong hai cái có chút quen mắt... giống Dương Gian."

"Dương Gian? Đùa gì vậy, thi thể cậu ta sao có thể xuất hiện ở đây, thi thể cậu ta không phải để lại bên phía con phố kia sao?"

"Đều đã lệ quỷ phục sinh rồi, thi thể chạy lung tung cũng rất bình thường, có gì mà ngạc nhiên."

Bàn tán thì bàn tán, nhưng lúc này vẫn không ai dám mạo muội đi kiểm tra, ngay cả Lý Quân lúc này cũng chần chừ, bởi vì hai cái xác rơi xuống này rất khác thường, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng nguy hiểm, hơn nữa vừa rồi Quỷ vực biến mất, thậm chí cũng có khả năng liên quan đến hai cái xác này.

"Đều đừng đến gần, quan sát trước đã, còn chưa thể xác định người rơi xuống nhất định đã chết, cho dù là muốn nhặt xác cũng phải xác định thân phận trước đã. Trần Nghĩa, cậu đi xử lý quần chúng xung quanh, đừng để bọn họ bị cuốn vào." Lý Quân nhắc nhở.

Xác định thân phận trước thì có thể biết được rất nhiều thông tin, thuận tiện cho hành động tiếp theo.

Sau một khoảng thời gian ngắn nhận diện.

Tình trạng của hai cái xác rơi xuống đã được xác nhận.

Một cái xác là Dương Gian.

Cái xác còn lại là chủ tịch của Hội Bạn Hữu, Phương Thế Minh.

"Thật sự là Dương Gian? Vừa rồi tôi chỉ nói bừa thôi mà." Tào Dương có chút kinh ngạc, không ngờ sau khi kiểm tra thì thân phận cái xác kia lại giống hệt như anh ta đoán trước đó.

"Không ổn, nếu thi thể Dương Gian ở đây, vậy thì cậu ta không thể chết bởi sự kiện linh dị trước đó được, nếu thực sự đã chết, tại sao không đi nơi khác mà lại cứ đến tòa nhà Bình An. Trước đó Khương Thượng Bạch là do cậu ta giết đúng không, cộng thêm một Phương Thế Minh, đây rõ ràng là nhắm vào." Chung Sơn nói ra phân tích của mình.

"Thông tin nói Dương Gian nghi ngờ chết bởi sự kiện linh dị, không nhất định là chết thật, bây giờ nhìn thế này thì cái gọi là sự kiện linh dị có lẽ là nhân tạo, nói không chừng chuyện này có liên quan đến Hội Bạn Hữu, sáng hôm qua lúc họp cậu ta và Khương Thượng Bạch không phải đã xảy ra xung đột sao?"

"Có khả năng này, cho nên Dương Gian đây là đến báo thù rồi."

Mấy người, dăm ba câu, kết hợp những gì mắt thấy tai nghe, lại suy đoán ra đại khái toàn bộ sự việc.

Đều là những Ngự quỷ giả đã sống sót qua vài sự kiện linh dị, phản ứng đối với tình huống và thông tin tự nhiên đều không tệ.

Tuy nhiên đúng lúc này.

Cái xác nằm sấp trên mặt đất kia lại đột nhiên cử động.

Cử động trước tiên là xác của Phương Thế Minh, cái xác khô gầy kia rơi từ nơi cao như vậy xuống lại không bị ngã biến dạng, cũng không bị ngã đến tứ phân ngũ liệt, ngược lại thi thể gã vẫn giữ được một dáng vẻ tương đối nguyên vẹn, tỏ ra có chút khó tin.

Thi thể gã đang giãy giụa, đang lăn ra ngoài, đang tránh xa bên cạnh Dương Gian.

Cuối cùng Phương Thế Minh thoát khỏi bàn tay trắng bệch cứng đờ kia của Dương Gian, và từ từ đứng dậy từ bên cạnh, nhưng cổ gã vẫn bị vặn vẹo, đầu rũ xuống với một tư thế quái dị, đôi mắt đầy tơ máu mang theo vài phần kinh nộ và sợ hãi.

Vừa rồi, gã quả thực suýt chút nữa là ngã chết.

"Khụ khụ!"

Phương Thế Minh ho khan đau đớn, gã không nhịn được phun ra một ngụm máu bầm, sau đó từ từ móc ra từ túi áo một con búp bê vải đã bị đè bẹp, rách nát.

Con búp bê vải ném ra vừa rồi chẳng qua chỉ là mồi nhử mà thôi.

Ai lại làm ra động tác rõ ràng như vậy vào lúc then chốt chứ, tất cả những thứ đó chỉ là để thu hút sự chú ý của Dương Gian thôi.

Cuối cùng gã làm nhiễu loạn Quỷ vực của Dương Gian trông có vẻ là sự giãy giụa trước khi chết, thực ra cũng là để ngăn cản Dương Gian phát hiện con búp bê vải thứ hai trên người mình.

"Thằng điên này, quả thực là điên rồi, thật sự muốn chết chung với mình." Phương Thế Minh vẫn là lần đầu tiên gặp người mới như vậy.

Đáng tiếc gã trở thành Ngự quỷ giả quá lâu rồi, giới hạn sắp đến rồi, nếu không thì sao có thể chịu thiệt thòi trên tay một người mới như vậy.

"Phương Thế Minh còn sống?" Có người nhận ra gã, tỏ ra vô cùng khó tin.

Lý Quân, Tào Dương, Tô Phàm, Từ Nhất Bình... đều nhìn gã.

Phương Thế Minh thản nhiên liếc nhìn một cái, có chút khác thường, dường như Ngự quỷ giả tụ tập ở đây hơi vượt quá dự liệu, hơn nữa những người này đều là người của Tổng bộ, không có ai là người của Hội Bạn Hữu gã.

Là đến chi viện cho Dương Gian?

Trong lòng gã bất an, cảm thấy mình không thể tiếp tục ở lại đây nữa, nên tạm thời rời đi.

Hai con búp bê thế mạng đều dùng hết rồi, năng lực của lệ quỷ cũng dùng đủ nhiều rồi, tiếp tục dây dưa nữa thì gã chết chắc, tuyệt đối không thể sống sót.

Đám người vốn đến để chi viện cho Khương Thượng Bạch, ngược lại bị Phương Thế Minh hiểu lầm, tưởng là đến chi viện cho Dương Gian.

Phương Thế Minh bị mất ký ức vài tiếng đồng hồ, không hiểu rõ tình hình trước đó, cho nên thận trọng lựa chọn rút lui.

Nhưng gã vừa mới đi được vài bước, sắc mặt đã trầm xuống.

Nhìn xe cộ qua lại xung quanh, cảnh đêm đô thị người người tụ tập, gã ý thức được nơi này vẫn đang ở trong Quỷ vực.

"Thằng nhãi này..." Phương Thế Minh chợt quay đầu nhìn về phía Dương Gian vẫn còn đang nằm trên mặt đất đã không còn ra hình người.

Lúc này, thi thể Dương Gian cũng cử động.

Cơ thể bị ngã nát xương, gấp khúc vặn vẹo lúc này lại đang nhanh chóng khôi phục, Bóng quỷ không đầu lúc này bắt đầu ghép nối cơ thể.

Lời nguyền của hộp nhạc vẫn còn.

Tiếng chuông quen thuộc mà quỷ dị vẫn vang vọng trong ý thức Dương Gian, khiến anh biết rõ ràng mình vẫn chưa chết.

Chỉ là qua cú ngã này, cơ thể lại thành đống nát bấy.

"Không sao, sau khi sự việc kết thúc đi sửa lại là được." Dương Gian nghĩ như vậy, sau đó một con mắt quỷ nhìn chằm chằm Phương Thế Minh, cơ thể vặn vẹo đung đưa, dần dần trở lại bình thường.

Nhưng lần này đầu anh vẫn nguyên vẹn, không có tổn thương rõ ràng.

Sau khi rơi xuống, anh đã cố ý bảo vệ cái đầu.

"Dương Gian cũng chưa chết? Đây chính là tòa nhà cao một trăm tầng đấy." Trong lòng Quách Phàm kinh hãi.

Hai người giờ phút này lại nhìn nhau, phảng phất như quay lại dáng vẻ lúc gặp mặt trước đó.

Lần này, trong mắt Phương Thế Minh không còn loại khinh thường đó nữa, thay vào đó là một sự ngưng trọng không nói nên lời.

Sau khi thực sự giao đấu mới biết rõ, đối phương rốt cuộc khó chơi và đáng sợ đến mức nào.

Dương Gian không phải nhờ lời nguyền hộp nhạc thì đã bị giết rồi.

Phương Thế Minh không phải sắp lệ quỷ phục sinh thì cũng không đỡ nổi đòn tấn công khó tin đó của Dương Gian.

Một kẻ chịu lời nguyền, một kẻ sắp phục sinh.

Trong cơ thể cùng chế ngự ba con quỷ.

Đây có thể coi là kỳ phùng địch thủ thực sự, thậm chí theo một ý nghĩa nào đó Phương Thế Minh đáng sợ hơn một chút.

Bởi vì một con quỷ của gã đã chặn được tay quỷ cộng thêm ba danh ngạch áp chế của Dương Gian.

Mà năng lực của con quỷ đó còn chưa dùng.

Dương Gian duy nhất có chút ưu thế là Quỷ vực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!