Dương Gian không hề lơ là, hắn chỉ hơi nóng vội, muốn tranh thủ lúc Bức tranh quỷ chưa gây ảnh hưởng lớn để giải quyết sự việc càng sớm càng tốt, như vậy sẽ an toàn hơn.
Nhưng chính sự nóng vội này, việc bỏ qua chi tiết kiểm tra tầng lầu vừa rồi đã khiến hắn bị Quỷ vực của Bức tranh quỷ đánh lừa. Sự lừa gạt này tuy không chí mạng nhưng lại mang đến rất nhiều hậu quả tồi tệ.
"Đã đi nhầm tầng, vậy bây giờ chúng ta có nên lập tức quay lại tầng bốn không?" Vương Tuyền hỏi.
Dương Gian đáp: "Suy nghĩ bình thường thì không sai, nhưng con quỷ đã chọn che giấu tầng năm thì tuyệt đối sẽ không để chúng ta dễ dàng bước vào tầng đó, muốn quay lại chỗ cũ e là không dễ đâu."
Nói xong, hắn quay người bước đi.
Ở lại tầng này chỉ tổ tốn thời gian, hắn không chắc liệu theo thời gian trôi qua, ảnh hưởng của Bức tranh quỷ có mở rộng hay không.
Khi quay lại cầu thang, lối đi xuống tầng dưới đã biến mất một cách quỷ dị, cứ như nơi này vốn dĩ không hề xây cầu thang, chỉ có một mặt sàn xi măng bằng phẳng, trong khi lối cầu thang đi lên tầng trên bên cạnh thì vẫn còn đó.
Nhưng tòa nhà ký túc xá này tổng cộng chỉ có sáu tầng, đi lên nữa chính là sân thượng.
Cho nên cái cầu thang đi lên này thực sự dẫn tới đâu thì không ai biết, chẳng ai muốn men theo bậc thang đó mà đi lên, giống hệt như con đường dẫn vào bóng tối sâu thẳm trước đó.
"Cầu thang đi xuống biến mất rồi?"
Vương Tuyền chấn động, sau đó lập tức nói: "Nhưng chúng ta có thể leo từ tầng sáu xuống, tôi có mang theo dây thừng, là loại đặc chế, không lo bị đứt giữa chừng."
Nói xong, anh ta lập tức bảo hai nhân viên đi cùng lấy ra một cuộn dây leo núi màu vàng kim từ trong ba lô.
"Không cần, tôi tự giải quyết được. Vốn định tiết kiệm chút sức lực, nhưng xem ra không cần thiết nữa. Nếu ngay cả một bức tranh quỷ nhỏ nhoi này mà cũng không giải quyết được, thì cái chức người phụ trách thành phố Đại Xương của tôi coi như bỏ đi." Ánh mắt Dương Gian hơi lạnh xuống.
Nói xong, cái bóng không đầu như được ngưng tụ từ bóng tối sau lưng hắn bắt đầu dần dần thẩm thấu xuống mặt đất.
Quỷ vực có thể ảnh hưởng đến đồ vật trong hiện thực là thật, nhưng không thể ảnh hưởng đến những con quỷ khác.
Rất nhanh.
Nơi bị Bóng quỷ không đầu của Dương Gian bao phủ bắt đầu sụp xuống, tạo thành một cái lỗ hổng, xi măng cốt thép ở đó bị cưỡng ép tháo dỡ ra.
Sau đó Bóng quỷ không đầu vặn vẹo, hình thành những bậc thang màu đen, dẫn xuống tầng dưới.
"Đi thôi."
Dương Gian đi đầu, giẫm lên bậc thang do Bóng quỷ không đầu tạo ra mà bước xuống.
Vương Tuyền nhìn thấy cảnh tượng quái dị này vẫn còn chút sợ hãi, nhưng vẫn ra hiệu cho hai nhân viên đi cùng bám theo.
Người bình thường giẫm lên thân thể của Bóng quỷ không đầu cảm giác rất tệ.
Dường như có thứ gì đó sống động, âm lạnh xâm nhập vào cơ thể, đôi chân rõ ràng có cảm giác không nghe theo sự điều khiển. Nếu cứ để thứ âm lạnh này tiếp tục xâm nhập, Vương Tuyền thậm chí cảm thấy cơ thể mình sẽ mất kiểm soát, trở thành con rối của một thứ quỷ dị nào đó, bị thao túng hoàn toàn.
Cũng may Bóng quỷ không đầu bị Dương Gian khống chế, dù có bản năng thay thế cơ thể đang ẩn nấp, nhưng trước khi cơ thể Dương Gian thối rữa thì khả năng mất kiểm soát là không tồn tại.
Tuy lãng phí một chút thời gian.
Nhưng bọn họ đã quay lại tầng bốn.
Đúng vậy, không sai, biển số phòng ký túc xá gần đó viết là 401, 402... các loại, không có biển số phòng tầng năm.
Tầng lầu đó đã bị che giấu hoàn toàn.
"Lại về tầng bốn rồi? Tầng năm thực sự biến mất một cách quỷ dị như lời cậu nói." Vương Tuyền nắm chặt nắm đấm, cảm thấy vô cùng bất lực.
Nếu không phải có Dương Gian đi cùng, mấy người bọn họ quả thực vào bao nhiêu chết bấy nhiêu, chỉ có nước bị nhốt chết ở đây, hoàn toàn không có cách nào giải quyết thành công Bức tranh quỷ kia.
Nhưng hiện tại, anh ta không quá lo lắng.
Quỷ, vẫn phải giao cho người chuyên nghiệp đối phó. Bọn họ chỉ đi theo phụ giúp, giải cứu vài sinh viên bị mắc kẹt, đồng thời thu hồi bức tranh.
Dương Gian gỡ một cái biển số xuống, con số trên đó dưới ảnh hưởng của tay quỷ không hề thay đổi, điều này đủ chứng minh nơi đây đích xác là tầng bốn.
"Quỷ vực có che giấu kỹ đến đâu thì cũng có một điểm kết nối với hiện thực. Bản thân điểm này có thể là quỷ, cũng có thể là một món đồ đặc thù nào đó, chúng ta phải tìm ra điểm đó mới được. Các anh lưu ý xung quanh, xem có thứ gì lạc lõng với môi trường xung quanh không. Bức tranh quỷ không phải là người, không có sự linh hoạt đa biến của con người, nên chắc không khó tìm đâu."
Ánh mắt Dương Gian khẽ động, tiết lộ cho Vương Tuyền một chút thông tin quan trọng.
Đây là sự hiểu biết của hắn về Quỷ vực, nếu loài quỷ đều có tính chất chung nhất định thì sự hiểu biết của hắn hẳn là không sai.
Ví dụ như Quỷ vực của hắn, bất kể bao nhiêu tầng, bất kể bao nhiêu thứ là giả, chỉ có một điểm là thật không thể thay đổi, đó chính là Quỷ Nhãn của hắn, cũng chính là nguồn gốc giải phóng Quỷ vực.
"Vậy mấy người chúng tôi đi tìm kiếm dãy phòng bên kia, anh Dương tìm kiếm bên này, anh thấy thế nào? Tuy tách ra hành động không phải ý hay, nhưng như vậy hiệu suất cao hơn, vả lại tầng này cũng không lớn, đầu hành lang bên kia đều nhìn thấy được, nếu có tình huống gì tôi tin anh Dương cũng phản ứng kịp." Vương Tuyền đề nghị.
"Được." Dương Gian gật đầu, không từ chối.
Dù sao bản thân hắn gặp nguy hiểm có thể chống cự, còn Vương Tuyền thì không.
Nói cách khác, Vương Tuyền đang tự mình mạo hiểm.
Tuy nhiên, nếu không có gan dạ đó thì e là cũng không làm được công việc này.
Sau khi thương lượng xong, bốn người chia nhau hành động.
Vương Tuyền dẫn theo hai nhân viên bắt đầu lần theo vách tường tiến lên, găng tay họ đeo đều là loại đặc chế, làm bằng chất liệu vàng, không bị ảnh hưởng, có thể đảm bảo vách tường họ chạm vào là thật. Như vậy sẽ không bỏ sót phòng ngủ nào bị che giấu, cũng đảm bảo bản thân không bị lạc đường một cách mơ hồ.
Dương Gian liếc nhìn, khá tán đồng thủ đoạn này.
Bởi vì cách người bình thường đối phó với sự kiện linh dị này rất đáng học hỏi.
Dương Gian quyết định học theo, hắn cũng lần theo vách tường tiến lên. Hắn không cần đeo găng tay, vì một bàn tay của hắn vốn dĩ là một bộ phận trên người con quỷ, có thể chạm vào linh dị thực sự, thậm chí bắt được những con quỷ mà người khác không nhìn thấy.
Rầm!
Khi đi ngang qua cửa phòng ký túc xá đầu tiên, hắn trực tiếp đá văng ra, đi vào lượn một vòng rồi lại đi ra.
Không phát hiện ra điểm thông tới tầng năm kia, cũng không có sinh viên mắc kẹt.
Tiếp tục phòng tiếp theo.
Dương Gian hành động rất nhanh nhưng không hề nóng vội, đây không phải là cục diện cửu tử nhất sinh, chỉ là một sự kiện linh dị rất bình thường nên không cần đặc biệt gấp gáp thời gian.
Bên phía Vương Tuyền tuy có ba người nhưng hiệu suất chậm hơn nhiều, tinh thần họ căng thẳng, không có sự tự tin như Dương Gian nên đặc biệt cẩn thận dè dặt.
Tuy nhiên, ngay khi bọn họ đang tìm kiếm điểm thông tới tầng năm kia.
Tại lối cầu thang tầng bốn, trên những bậc thang kéo dài vào bóng tối sâu thẳm không thấy điểm cuối kia, truyền đến từng tiếng bước chân khe khẽ.
Tiếng bước chân này hơi nhẹ nhàng, không nặng nề như tử thi, cũng không có tiếng lách cách giòn tan của giày dép.
Giống như tiếng ma sát rất nhỏ khi khẽ chạm vào mặt đất.
Một bóng người từ sâu trong cầu thang lúc này lại chậm rãi đi lên, tiến về phía tầng bốn.
Bóng dáng đó từ mờ ảo chuyển sang rõ nét, rất nhanh có thể nhìn thấy một người phụ nữ dường như mặc áo đỏ, để lộ đôi tay trắng bệch, mịn màng như đồ sứ xuất hiện.
Nhưng nhìn kỹ mới phát hiện, bên dưới người phụ nữ này hoàn toàn không có chân.
Chỉ có hình dáng đôi chân mờ mờ, tông màu đó rất không tự nhiên, giống như là... được vẽ ra.
Không chỉ vậy, khuôn mặt người phụ nữ này cũng mờ ảo, mái tóc cũng mờ ảo, nếu người bình thường nhìn vào sẽ giống như người cận thị nặng đang nhìn người khác vậy.
Dù thế nào cũng không thể nhìn rõ.
Duy chỉ có đôi tay kia là rõ ràng bắt mắt, không phải kiểu phong cách tranh sơn dầu mờ ảo đó, mà là sự tồn tại bằng xương bằng thịt.
Thảo nào tiếng bước chân lại nhỏ như vậy, đôi chân chỉ được vẽ ra thì làm sao có tiếng bước chân lớn được.
Kiểu di chuyển gần như dựa vào sự trôi nổi này khiến cho người phụ nữ kia đi đến ngã rẽ vừa rồi của Dương Gian và Vương Tuyền mà không ai hay biết.
Dương Gian và nhóm Vương Tuyền không phát hiện nhưng một số người dưới lầu lại nhìn thấy.
"Chỗ đó có biến?"
Một nhân viên phụ trách quan sát lập tức trợn to mắt, chỉ vào hành lang tầng bốn hét lên.
Những người khác cũng nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên.
Lập tức ai nấy đều cảm thấy da đầu tê dại.
Cái bóng dáng đứng thẳng đuột bên hành lang kia, dáng vẻ mờ ảo không thể nhìn rõ, còn cả trang phục lạc lõng.
Chỉ cần cái nhìn trực quan nhất này cũng có thể khẳng định, đây tuyệt đối không phải nữ sinh bị kẹt lại trong tòa nhà.
Quỷ sao?
Đùa gì vậy, một con quỷ cứ thế đứng sừng sững ở đó?
"Mau thông báo cho đội trưởng Vương, còn cả anh Dương nữa." Lập tức, nhân viên quan sát gào lên gấp gáp.
Nhưng con quỷ ở đó không dừng lại quá lâu, dường như sau khi khựng lại một chút liền bắt đầu đi về một phía.
Bóng dáng rất nhanh bị bức tường bên cạnh che khuất, dần dần biến mất khỏi tầm mắt của nhân viên quan sát.
0 Bình luận