Tập 6

Chương 618

Chương 618

Sự lựa chọn tốt nhất

Vốn tưởng chỉ là một cuộc viếng thăm bình thường, nào ngờ lại là một âm mưu đã được toan tính kỹ lưỡng.

Vương Tiểu Minh vậy mà lại nhắm vào tấm Bài vị trong tay Quách Phàm. Tấm Bài vị đó chính là chìa khóa giúp Quách Phàm duy trì sự cân bằng trong cơ thể, không có nó hắn đã chết từ lâu. Thứ liên quan đến mạng sống của chính mình như vậy, chỉ cần não chưa bị úng nước thì ai cũng biết không thể cho người khác mượn, huống chi yêu cầu của Vương Tiểu Minh còn quá quắt hơn nhiều.

Hắn lại muốn Quách Phàm chui vào trong Bài vị một lần nữa.

Thế này là cái gì?

Tự gói mình thành món quà rồi dâng tặng người khác sao?

Cho nên dù trước đó Quách Phàm có khách sáo với Vương Tiểu Minh đến đâu, lúc này cũng phải trở mặt.

- Nếu tôi không đưa đồ cho anh, anh định cướp trắng trợn sao? Nếu anh thực sự muốn động thủ, tôi có thể giết chết anh ngay tại đây, cùng lắm thì cá chết lưới rách, đằng nào cũng chỉ là một cái chết.

Gương mặt Quách Phàm vốn đã như người chết, nay lại lộ ra vài phần hung tính quỷ dị.

Nếu thực sự phải đưa ra lựa chọn, hắn sẽ không do dự mà giết chết Vương Tiểu Minh.

- Quách Phàm, bình tĩnh. - Chung Sơn vội vàng khuyên can, sợ hắn đột ngột ra tay vào lúc này.

Trong tình thế giương cung bạt kiếm hiện tại, bất kỳ hành động nhỏ nào cũng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng không thể cứu vãn.

- Anh bảo tôi bình tĩnh thế nào được? Tên Vương Tiểu Minh này muốn mạng của tôi, chẳng lẽ anh không nhìn ra sao? Tôi sắp chết đến nơi rồi còn bình tĩnh cái quái gì!

Quách Phàm bỏ ngoài tai lời khuyên của Chung Sơn, đôi mắt tê dại nhìn chằm chằm vào Vương Tiểu Minh trước mặt.

Đừng thấy hắn mờ nhạt trong vòng tròn của trụ sở chính, những Dương Gian, Lý Quân, Tào Dương, Liễu Tam... thậm chí Phùng Toàn, Tô Phàm đều quan trọng hơn hắn, nhưng đó chỉ là trong cái vòng tròn này mà thôi. Đặt ở thành phố mà hắn phụ trách, hắn cũng là đại ca một phương, giết chết một người thường chỉ là chuyện tốn một câu nói.

- Vương Tiểu Minh, tôi không muốn trở mặt với anh, nhưng nếu anh cứ cố chấp như vậy thì đừng trách tôi.

Vẻ mặt Vương Tiểu Minh vẫn bình thản, y cũng nhìn Quách Phàm:

- Cậu giết tôi thì chắc chắn cậu sẽ chết, hơn nữa còn liên lụy đến rất nhiều người sau lưng cậu. Cậu đồng ý với phương án của tôi thì chưa chắc đã chết, ít nhất vẫn còn một chút cơ hội sống sót. Ngoài ra, cậu có thể đưa ra yêu cầu của riêng mình, nếu được tôi sẽ cố gắng đáp ứng.

- Hơn nữa tình trạng hiện tại của cậu rất tệ, cho dù hôm nay tôi không chủ động tìm đến, cậu còn sống được bao lâu? Tuy lời nói có hơi khó nghe, nhưng tôi chỉ hy vọng cậu làm được một số việc có giá trị hơn vào những giây phút cuối đời mà thôi.

- Thực tế tôi cũng có thể lừa cậu, dùng cớ giúp cậu giải quyết vấn đề lệ quỷ khôi phục để cậu cam tâm tình nguyện giao tấm Bài vị kia cho tôi, nhưng tôi không muốn làm vậy. Tôi chỉ đang cho cậu một sự lựa chọn hợp lý.

- Lùi một bước mà nói, cho dù cậu thực sự chết đi, danh tiếng, địa vị, quyền lực cậu nhận được, cũng như các khoản bồi thường sau đó cũng vượt xa hiện tại.

Sắc mặt Quách Phàm biến đổi liên tục. Tuy lời Vương Tiểu Minh có lý, nhưng làm sao hắn cam tâm giao mạng mình vào tay kẻ khác.

- Anh tưởng ba tấc lưỡi này có thể thuyết phục được tôi sao?

Vương Tiểu Minh lắc đầu:

- Không, tôi không thuyết phục cậu. Như tôi đã nói, tôi chỉ cho cậu một sự lựa chọn.

Nói đến đây, y bổ sung thêm một câu:

- Cậu không cho rằng trở thành Ngự Quỷ Giả là có thể sống cả đời đấy chứ? Ai rồi cũng có ngày phải chết, có người chết vì lệ quỷ khôi phục, có người chết vì sự kiện linh dị, có người bị kẻ khác giết chết. Giá trị của những cái chết đó đều không lớn. Đằng nào cậu cũng sắp chết, tại sao không chọn một cách chết có giá trị lớn nhất? Huống hồ, cậu chưa chắc đã chết.

- Tuy cơ hội sống sót quả thực rất nhỏ, nhưng ít nhất nó vẫn tồn tại.

Lời nói tuy ngắn gọn nhưng lại tỏ ra vô cùng tàn khốc.

Thực tế từ khoảnh khắc Vương Tiểu Minh bước vào cửa, con đường bày ra trước mặt Quách Phàm chỉ có một, đó là đồng ý.

Không đến lượt hắn lựa chọn.

Nếu cá chết lưới rách, chưa nói đến việc có giết được Vương Tiểu Minh hay không, kể cả giết được rồi thì Quách Phàm cũng sẽ chết. Chưa kể xung quanh đã bị một loại bóng tối quỷ dị xâm lấn, tình huống này rõ ràng là có Ngự Quỷ Giả đang âm thầm bảo vệ Vương Tiểu Minh ở gần đây, chỉ là chưa xé rách mặt nên chưa ra tay mà thôi.

- Chuyện này khoan hãy nói, tôi phải gọi điện cho Phó bộ trưởng hỏi tình hình xem sao.

Lúc này, Chung Sơn quyết định kéo dài thời gian, đồng thời xác nhận xem mục đích hành động hôm nay của Giáo sư Vương rốt cuộc là gì.

- Cho cậu tối đa mười phút.

Vương Tiểu Minh nhìn đồng hồ:

- Tôi còn phải gấp rút quay về phòng thí nghiệm.

Tuy phòng thí nghiệm nghiên cứu quan tài quỷ trước đó đã xảy ra sự cố, nhưng y không chỉ có một phòng thí nghiệm. Hơn nữa sau khi tiếp quản một số tài sản của Bằng Hữu Quyển, y làm một số việc cũng thuận tiện hơn nhiều.

- Chung Sơn, vậy anh mau thay tôi hỏi Phó bộ trưởng, tôi sẽ canh chừng Vương Tiểu Minh.

Quách Phàm tạm thời dịu xuống, đồng ý để Chung Sơn gọi cuộc điện thoại này.

Rất nhanh, Chung Sơn thông qua nhân viên tiếp tân của mình chuyển máy liên lạc được với Phó bộ trưởng Tào Diên Hoa, đồng thời kể lại sơ lược sự việc vừa xảy ra.

- Tình hình tạm thời là như vậy, Giáo sư Vương lần này đến là muốn lấy đi tấm Bài vị trong tay Quách Phàm. Ngài cũng xem qua hồ sơ của Quách Phàm rồi, cậu ta sống được đến giờ hoàn toàn là nhờ tấm Bài vị đó. Một khi lấy đi sẽ trực tiếp phá vỡ sự cân bằng của hai con quỷ trong người cậu ta, cậu ta sẽ chết rất nhanh. Chưa kể Giáo sư Vương còn muốn Quách Phàm chui vào Bài vị một lần nữa, tách khỏi cơ thể mình.

- Thế này là sao? Chẳng khác nào gián tiếp đòi mạng Quách Phàm.

- Tình hình trước mắt có thể nói là vô cùng tế nhị, Quách Phàm tức đến mức muốn giết Giáo sư Vương ngay tại chỗ, may mà tôi khuyên can được. Nhưng Giáo sư Vương dường như không định từ bỏ, cho nên Phó bộ trưởng ngài hãy đưa ra quyết định đi, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn thật đấy.

Tào Diên Hoa đang lái xe quay về trụ sở chính đột nhiên nhận được cuộc gọi này, nghe Chung Sơn nói xong sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.

Nhưng ngay sau đó, Tào Diên Hoa cũng nhanh chóng nhận ra tại sao Giáo sư Vương lại muốn lấy đồ của Quách Phàm.

Là vì Dương Gian.

Muốn giải quyết lời nguyền hộp nhạc cho Dương Gian, e rằng phải dùng đến tấm Bài vị trong tay Quách Phàm.

Lần này, ông ta cũng do dự, không biết nên xử lý tình huống này thế nào.

Dương Gian không thể chết, tuyệt đối không thể chết. Trong vòng hai ngày nếu Vương Tiểu Minh không thể giúp giải quyết lời nguyền hộp nhạc, thì trời mới biết Dương Gian sẽ làm ra chuyện gì.

Vụ việc Bằng Hữu Quyển lần trước đã gây ra rất nhiều điều không vui, lần này nếu vi phạm giao ước, trụ sở chính nói không chừng sẽ trở thành Bằng Hữu Quyển thứ hai.

Mặc dù cậu ta hiện tại sắp chết, nhưng trước khi chết cậu ta vẫn là một thanh niên đầy sức sống.

Có khả năng làm ra bất cứ chuyện gì.

- Đưa điện thoại cho Quách Phàm, tôi muốn đích thân nói chuyện với cậu ấy. - Tào Diên Hoa trầm ngâm nói.

Lúc này, Chung Sơn ở đầu dây bên kia nghe vậy bèn đưa điện thoại ra:

- Quách Phàm, Phó bộ trưởng muốn nói chuyện với anh.

Quách Phàm lộ vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn cầm lấy điện thoại:

- Alo, Phó bộ trưởng phải không? Là tôi, tôi là Quách Phàm. Chuyện của Vương Tiểu Minh ngài xem nên làm thế nào?

- Quách Phàm, cậu yên tâm, tôi có thể đảm bảo với cậu, Giáo sư Vương tuyệt đối sẽ không hại cậu, cậu hoàn toàn có thể yên tâm. Chỉ là hiện tại tình thế bắt buộc, quả thực rất cần món đồ trong tay cậu. Cách làm của giáo sư có hơi quá khích một chút, nhưng cũng là vì đại cục, mong cậu thông cảm. - Tào Diên Hoa nghiêm túc nói.

Quách Phàm đáp:

- Phó bộ trưởng chẳng lẽ không biết Vương Tiểu Minh có thể đang muốn mạng của tôi sao?

- Sự việc hoàn toàn không nghiêm trọng đến thế, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó. Thế này đi, cậu đưa điện thoại cho Giáo sư Vương, tôi sẽ đích thân dặn dò cậu ấy, nhất định phải đảm bảo an toàn tính mạng cho cậu, bảo cậu ấy tuyệt đối không được làm bừa. - Giọng Tào Diên Hoa truyền đến.

- Đã là lời đảm bảo của Phó bộ trưởng, vậy tôi tin ngài một lần. - Quách Phàm nói xong lại chuyển điện thoại cho Vương Tiểu Minh.

Vương Tiểu Minh nói vào điện thoại:

- Là tôi, Vương Tiểu Minh.

- Giáo sư Vương, tôi hiểu hành động hôm nay của cậu, nhưng không thể vì chuyện này mà làm hại đến một Ngự Quỷ Giả khác. Quách Phàm cũng là một người phụ trách khá tốt, cậu ấy xảy ra vấn đề chúng ta nên tìm cách giải quyết, chứ không phải làm trầm trọng thêm vấn đề. Cậu hãy nghĩ cách giữ mạng cho Quách Phàm. - Tào Diên Hoa nói.

- Được, tôi sẽ cố gắng giữ mạng cho cậu ta.

Vương Tiểu Minh bình thản đáp, sau đó trực tiếp tắt máy, rồi quay sang nói:

- Cậu còn thắc mắc gì không? Nếu không thì yêu cầu cậu lập tức lấy Bài vị ra.

- Vương Tiểu Minh, vừa rồi Phó bộ trưởng không hề đồng ý với hành động hiện tại của anh. - Quách Phàm lập tức nói.

- Cậu có thể hiểu đây là hành động cá nhân của tôi, không liên quan đến trụ sở. - Vương Tiểu Minh nói.

Chung Sơn đứng bên cạnh thấy Vương Tiểu Minh tắt máy thì cảm thấy không ổn. Không chỉ vậy, anh ta nhìn thấy bóng tối xâm lấn vào trong phòng ngày càng nhiều, ánh đèn lúc này đột nhiên tối sầm lại một khúc, xung quanh tràn ngập một luồng khí lạnh lẽo.

Và trong sâu thẳm bóng tối đó, anh ta không biết có phải ảo giác hay không, lờ mờ cảm thấy có một đôi mắt trống rỗng, lạnh lẽo đang nhìn trộm về phía này, giống như một con lệ quỷ thực sự đang ẩn nấp xung quanh.

- Quách Phàm, có thứ gì đó đang âm thầm nhìn chằm chằm vào anh, cẩn thận. - Chung Sơn hét lên nhắc nhở.

Quách Phàm đương nhiên cũng phát hiện bóng tối xung quanh ngày càng áp sát, hơn nữa bao vây từ bốn phương tám hướng, hoàn toàn không cho hắn bất kỳ đường lui nào. Đến giờ ngoại trừ phạm vi ba mét quanh bàn trà là còn ánh sáng, những nơi khác đều đã hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.

- Đã anh không định dừng tay, vậy thì đừng trách tôi. Bắt lấy anh, tôi sẽ xông ra khỏi đây rồi trốn ra nước ngoài. - Hắn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm.

Quách Phàm không dám giết Vương Tiểu Minh, nhưng cũng không muốn bó tay chịu trói, cho nên con đường sống duy nhất là bắt giữ Vương Tiểu Minh làm con tin, sống sót rời khỏi đây, sau đó dùng Vương Tiểu Minh làm trù mã, đến trụ sở Ngự Quỷ Giả ở nước ngoài tìm cơ hội sinh tồn.

Nhưng hắn vừa mới vươn tay ra.

Trong màn đêm đen kịt sau lưng đột nhiên xuất hiện một sợi dây thừng cỏ cũ kỹ đen sì. Sợi dây thừng này giống như dây treo cổ người chết, toát ra một sự quỷ dị khó tả, trực tiếp tròng vào cổ Quách Phàm, sau đó siết chặt ngay tức khắc.

Một lực lượng mạnh đến mức không thể tin nổi xuất hiện, Quách Phàm không kìm được thè lưỡi ra, cảm giác cổ sắp bị siết đứt lìa ngay lúc này.

Bàn tay hắn vươn về phía Vương Tiểu Minh dừng lại giữa không trung, chỉ còn cách khoảng hai mươi phân nhưng mãi vẫn không thể tóm được người đàn ông bình thường có vẻ gầy gò trước mắt.

Cơ thể hắn không ngừng lùi lại phía sau.

Trong bóng tối nơi sợi dây thừng cỏ cũ kỹ kéo dài vào dường như có lệ quỷ đang kéo dây, muốn lôi sống hắn vào trong đó.

- Chung Sơn, giúp tôi, đây là Quỷ Thừng của Dương Gian, khụ khụ... thứ này đến quỷ cũng trói được.

Sắc mặt vốn đã trắng bệch của Quách Phàm càng thêm khó coi, chuyển sang màu xanh mét, dường như sắp chết đến nơi, hắn vội vàng cầu cứu Chung Sơn.

Chung Sơn vừa định hành động thì bị một câu nói của Vương Tiểu Minh ngăn lại:

- Chuyện này không liên quan đến cậu, cậu mà dính vào thì ý nghĩa sẽ khác đấy.

- Giáo sư Vương, anh không thể làm như vậy. - Chung Sơn không dám làm bừa, anh ta quát lên.

- Để giải quyết sự kiện linh dị, rất nhiều người phải hy sinh, bây giờ chỉ là đến lượt cậu ta mà thôi. - Thái độ của Vương Tiểu Minh vẫn rất kiên quyết.

Quách Phàm vừa giãy giụa vừa không nhịn được chửi ầm lên:

- Nói láo, Vương Tiểu Minh, sao mẹ kiếp mày không đi mà hy sinh...

Chỉ là giọng hắn the thé khàn đặc, nói năng rất khó khăn.

Vương Tiểu Minh quay sang nhìn hắn, nghiêm túc nói:

- Nếu thời cơ thích hợp, tôi sẽ làm vậy.

Quỷ Thừng phía sau siết ngày càng chặt, đồng thời liên tục kéo Quách Phàm vào trong bóng tối sau lưng. Hắn không còn sức phản kháng, bởi vì khoảnh khắc này hắn mới phát hiện sợi dây này không chỉ đơn giản là siết cổ, mà còn áp chế con quỷ trong cơ thể hắn.

Bởi vì con quỷ trong Bài vị không có bất kỳ phản ứng nào.

Cảm giác này, còn cả hiện tượng bị bóng tối bao phủ này, quả thực giống như... đối mặt với Quỷ Sai.

- Rốt cuộc là ai?

Quách Phàm vừa kinh hãi vừa giận dữ, hắn có thể khẳng định Quỷ Thừng này tuy là của Dương Gian, nhưng người xuất hiện hôm nay chắc chắn không phải Dương Gian.

Cổ bị siết chặt đã có thể nghe thấy tiếng xương cổ vỡ vụn, hắn đau đớn vô cùng, nhưng vẫn cố nén đau đớn vặn cổ cố gắng nhìn rõ xem trong màn đêm đen kịt phía sau rốt cuộc ẩn giấu kẻ nào?

Là ai lại đáng sợ đến mức khiến hắn không có chút khả năng phản kháng nào.

Khi hắn sắp bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn, hắn đã nhìn thấy.

Nhìn thấy đầu kia của Quỷ Thừng có một bóng người đang đứng, một người lạnh lẽo, cứng đờ như tử thi.

Người đó sắc mặt đen sạm, toàn thân tử khí trầm trầm, ánh mắt trống rỗng tê dại, không chút thần thái.

Điều khiến Quách Phàm kinh hãi nhất là tướng mạo của người này, quả thực giống hệt Quỷ Sai.

Đây là Quỷ Sai... Vệ Cảnh.

Không.

Sao có thể chứ, Quỷ Sai lại nghe theo lệnh của Vương Tiểu Minh sao? Không đúng, chắc chắn không đúng.

Đây không phải Quỷ Sai, đây là Vệ Cảnh.

Vệ Cảnh sống lại rồi?

Trong nháy mắt, đầu óc Quách Phàm nghĩ đến rất nhiều chuyện, hắn cảm thấy kinh hoàng.

Một người đã chết từ lâu, hơn nữa lệ quỷ khôi phục bị Quỷ Sai thay thế vậy mà lại sống lại.

Chẳng lẽ Vương Tiểu Minh đã có thể cứu sống người bị lệ quỷ khôi phục rồi sao?

- Đợi, đợi đã, tôi đồng ý với anh, tôi đồng ý yêu cầu của anh...

Giây phút này, Quách Phàm chọn cách lùi bước, hắn không dám liều mạng nữa. Quỷ trong người bị áp chế, Vệ Cảnh nghi là Quỷ Sai xuất hiện.

Đây là một cuộc tranh đấu không có chút phần thắng nào.

- Cho cậu mười giây. - Giọng Vương Tiểu Minh truyền đến.

Ngay sau đó Quách Phàm cảm thấy Quỷ Thừng trên cổ đột nhiên lỏng ra một chút, không còn siết chặt như trước nữa, đồng thời sự áp chế quỷ dị nào đó cũng không còn tồn tại.

Đây là cơ hội cuối cùng cho Quách Phàm.

Hắn không đồng ý, Vệ Cảnh sẽ cướp.

Quách Phàm hết cách, cắn răng, vội vàng cởi áo, bụng hắn trống rỗng, bên trong không có nội tạng, toát ra mùi hôi thối rữa nát. Hắn thò tay vào trong lấy ra một tấm Bài vị bằng gỗ cũ kỹ.

Trên Bài vị có một bức ảnh người chết, người trên đó trông gần như giống hệt Quách Phàm.

Đó là một con quỷ thực sự.

Tuy nhiên ngay sau đó.

Người trong ảnh thay đổi hình dạng, Quách Phàm với vẻ mặt kinh hoàng đột nhiên xuất hiện trong bức ảnh trên Bài vị, còn con quỷ trong ảnh lại biến mất.

Lúc này cổ Quách Phàm vang lên tiếng "rắc", vặn vẹo một cái, ngay sau đó vết hằn do dây thừng siết nhanh chóng phồng lên, vậy mà lại đang hồi phục.

Trên cơ thể không còn chút hơi thở người sống nào nữa, sự âm lạnh thuộc về loài quỷ lan tỏa ra.

Quách Phàm hiện tại đã biến thành quỷ thực sự.

Con quỷ này vừa xuất hiện, ngọn đèn duy nhất còn sót lại trên trần nhà đột nhiên tắt ngấm, đồng thời con quỷ bắt đầu cử động.

Nó quay người đi về phía Vệ Cảnh trong bóng tối phía sau.

Nhưng ngay sau đó.

Quỷ Thừng lại siết chặt, trực tiếp thắt lấy cổ con quỷ này, giống như Quách Phàm trước đó, chỉ là lần này tàn nhẫn hơn một chút.

Cái xác Quách Phàm vốn đã bị quỷ thay thế rời khỏi mặt đất, bị treo lơ lửng giữa không trung một cách thô bạo.

Dường như sự áp chế đã hình thành.

Bàn tay cứng đờ của con quỷ đang cầm tấm Bài vị gỗ đột nhiên buông lỏng, tấm Bài vị rơi từ trên không xuống.

Quách Phàm trong Bài vị vẫn giữ vẻ mặt kinh hoàng, dường như đã nhận ra mình đã tách khỏi cơ thể, trở thành một ý thức ký sinh trong Bài vị.

- Thu dọn đồ đạc, chúng ta đi thôi. - Lúc này Vương Tiểu Minh mới đứng dậy.

Chung Sơn ở bên cạnh nhìn thấy tất cả nhưng không nói một lời.

Anh ta không thể ngăn cản chuyện này xảy ra.

Ngự Quỷ Giả ẩn nấp trong bóng tối kia quá đáng sợ, Quách Phàm thậm chí không có cơ hội phản kháng, nếu không hắn đã chẳng trực tiếp cầu xin tha mạng.

- Cậu ta chết chắc rồi sao? - Chung Sơn nhìn về phía Vương Tiểu Minh.

Vương Tiểu Minh nói:

- Khả năng cao là sẽ chết, đây là kết quả tốt nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!