Tập 4

Chương 449: Cuộc hội họp thất bại

Chương 449: Cuộc hội họp thất bại

"Cái gã tên Tiền Nghị vừa nãy sao đến giờ vẫn chưa qua đây?" Dương Gian đứng ở cầu thang chờ đợi, hắn nhìn xuống phía dưới.

Tầng một không có một bóng người.

Theo như trong điện thoại nói lúc nãy, một Ngự quỷ giả tên Tiền Nghị lẽ ra đã từ tầng một đi về phía này rồi mới phải, trong tình huống bình thường thì đã hội họp rồi.

Kết quả tình hình không đúng, hắn cùng Hoàng Tử Nhã và một Ngự quỷ giả khác lại không đợi được người tên Tiền Nghị kia.

"Tôi cũng không rõ lắm." Phía sau truyền đến giọng nói có chút bất an của Hoàng Tử Nhã.

Dương Gian nhíu mày thật sâu: "Tổng bộ bên kia không có tin tức gì truyền đến sao?"

"Tổng bộ nói không liên lạc được với Tiền Nghị kia nữa." Hoàng Tử Nhã cầm điện thoại định vị vệ tinh của Dương Gian liên lạc, kết quả nhận được tin là bên phía Tiền Nghị không có bất kỳ phản hồi nào.

"Hình như người tên Tiền Nghị kia đã chủ động tắt liên lạc."

Chủ động tắt liên lạc?

Dương Gian nhíu mày: "Đùa gì vậy, giờ này rồi mà còn tắt liên lạc, bảo tổng bộ bên kia trực tiếp định vị vị trí của hắn, hiện tại quỷ đang lảng vảng trong tòa nhà ký túc xá, đúng lúc dầu sôi lửa bỏng này hắn lại giở trò với tôi?"

"Được, được thôi." Hoàng Tử Nhã phía sau lại liên hệ với tổng bộ nhờ yêu cầu định vị.

"Dương Gian, giờ làm sao đây? Không thể cứ tiếp tục ở đây đợi Tiền Nghị kia được, quỷ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào." Một Ngự quỷ giả khác giọng điệu tuy khá bình tĩnh, nhưng lại để lộ ra cảm xúc bất an và sợ hãi.

Dù sao lúc này ba người vẫn đang ở trạng thái lạc lõng.

Một khi quỷ tìm tới, chết là cái chắc.

Không ai có thể bình chân như vại trước mối đe dọa tử vong như thế này, cho dù là Dương Gian thì tâm trạng cũng khá nôn nóng.

"Lên tầng ba, vừa nãy đã liên lạc được với Trương Lôi, anh ta nói có tổng cộng bốn Ngự quỷ giả tụ tập cùng nhau, đang đi về phía này. Đây là tin tốt, nếu có thể hội họp với bọn họ, xác suất sống sót lần này sẽ rất lớn." Dương Gian quyết định bắt đầu đi lên tầng ba.

Nói thật, hắn không muốn tiếp tục đi sâu vào tòa nhà ký túc xá nữa.

Bởi vì càng lên cao thì càng có khả năng ở gần vị trí của quỷ, ngoài ra, Trương Lôi vừa nãy nói là muốn hội họp qua đây, kết quả đến giờ vẫn chưa thấy người đâu.

Đây là một mầm mống thông tin cực kỳ xấu.

Kết hợp với việc hắn nhìn thấy máu nhỏ xuống từ tầng bốn ở ban công lúc trước, nhóm người Trương Lôi thậm chí có thể đều đã bị tấn công rồi.

Tuy nhiên dù là vậy cũng không thể lùi bước.

Đây vốn dĩ là một sự kiện linh dị cực dễ khiến cả đám bị tiêu diệt toàn bộ, con đường sống duy nhất là hội họp những người khác, nâng số lượng quỷ bên phe mình lên, chống đỡ đợt tấn công của lệ quỷ.

Ngoài cách đó ra, không còn cách nào khác.

Cảnh giác nhìn lên trên lầu.

Dương Gian nhìn rõ tình hình cầu thang.

Rất yên tĩnh, cũng rất bình thường, ít nhất phía trước không có nguy hiểm gì.

Ngay khi hắn tiếp tục đi lên lầu, Hoàng Tử Nhã phía sau lại truyền đến tin tức: "Đã định vị được thông tin của Tiền Nghị kia rồi, vị trí của hắn... đang di chuyển rất nhanh về phía cổng căn cứ huấn luyện, hắn đang chạy trốn khỏi đây."

Nghe thấy tin này, Dương Gian đang cảnh giác đi lên lầu lập tức dừng bước, sau đó thần sắc bỗng trở nên lạnh lẽo: "Bảo chúng ta ở đây hội họp với hắn, kết quả bản thân lại chạy ra ngoài căn cứ huấn luyện? Tên này coi chúng ta là mồi nhử, định giữ chân chúng ta ở lại tòa nhà ký túc xá để cầm chân con quỷ kia, tạo thời gian sinh tồn an toàn cho hắn, sau đó lợi dụng khoảng thời gian này rời khỏi đây."

Trong nháy mắt, hắn đã hiểu ra cách làm của Tiền Nghị kia.

"Tên này sao có thể làm như vậy?" Hoàng Tử Nhã nghe thấy suy đoán này của Dương Gian, khiếp sợ nói.

Dương Gian nói: "Tại sao lại không, tổng bộ bên kia chẳng phải cũng sắp xếp như vậy sao? Chạy được người nào hay người nấy, hắn có lẽ tự tin mình có cách thoát khỏi Quỷ vực này, dù sao cũng là Ngự quỷ giả, ít nhiều cũng có chút năng lực."

"Chỉ là hắn muốn đi tôi không phản đối, dù sao đi nữa chạy thoát được một người đối với tôi mà nói cũng có lợi, ít nhất người chạy thoát sẽ không chết trong tay quỷ. Nhưng cái kiểu cố ý gọi một cuộc điện thoại giữ chúng ta lại ở tòa nhà ký túc xá gần quỷ nhất, định dùng mạng chúng ta để câu giờ, cách làm này tôi không thể dung thứ."

Giọng hắn rất lạnh, đang tức giận vì hành động của kẻ tên Tiền Nghị kia, điều này khiến hắn nhớ lại một trải nghiệm trước đây.

Vì Tiền Nghị kia làm lỡ thời gian của Dương Gian, tuy khoảng thời gian này không nhiều, nhưng lúc này có thể nói là tranh thủ từng giây từng phút, con quỷ lảng vảng ở đây không lúc nào là không trưởng thành, chậm một bước đều có thể chết một Ngự quỷ giả, mà số lượng Ngự quỷ giả trong căn cứ huấn luyện là cố định.

Một khi số người bị quỷ giết vượt quá một nửa, trò chơi này gần như có thể nói là đã kết thúc.

"Dương Gian, tuy cách làm của Tiền Nghị kia quả thực khiến người ta phẫn nộ, nhưng biết đâu hắn có cách rời khỏi Quỷ vực này, có muốn gọi điện xác nhận một chút không? Nếu hắn làm được thật thì biết đâu đây là một cơ hội." Ngự quỷ giả phía sau đè thấp giọng nói.

Rõ ràng trước sự sống chết, ân oán kiểu này hắn không để tâm lắm.

Dương Gian cười lạnh: "Hắn e là còn chưa biết chân tướng của Quỷ vực này rốt cuộc là gì, muốn rời khỏi đây? Cả đời này hắn cũng không làm được, tưởng giở chút khôn vặt là có thể sống sót? Nào ngờ hắn làm vậy chẳng khác nào tự chôn vùi cơ hội sinh tồn cuối cùng của mình."

"Hy vọng hắn đừng chết nhanh quá, bởi vì đến lúc đó quỷ không giết hắn, tôi cũng sẽ tự tay làm thịt hắn."

Một tràng lời nói, cứng rắn lạnh lùng, khiến người ta lạnh toát sống lưng.

Không chút nghi ngờ, Tiền Nghị kia nếu còn sống mà bị Dương Gian tìm thấy, kết cục chắc chắn sẽ rất thê thảm.

Kẻ hung hãn có thể sống qua nhiều sự kiện linh dị, sao có thể là loại người lương thiện tốt bụng được.

Trong lúc nói chuyện.

Đã đến tầng ba.

Lúc này ánh mắt Dương Gian khẽ động, hắn nhìn thấy có một người đang vịn tay vịn cầu thang, đi rất nhanh từ tầng bốn xuống, rất nhanh đã chạm mặt ở tầng ba.

Nhưng người đó không nhìn thấy Dương Gian, thậm chí không biết phía trước có người, vẫn đang vội vã xuống lầu.

Dương Gian sao có thể để hắn cứ thế xuống lầu chạy mất, lập tức đưa tay tóm lấy hắn: "Vương Giang, là tôi."

Hắn lập tức nói rõ thân phận.

Vương Giang bị ai đó trong bóng tối đột ngột tóm lấy, gần như theo bản năng vùng ra, nhưng khi nghe thấy giọng Dương Gian thì lại lập tức run lên, dừng bước ngay tại chỗ.

"Dương Gian, thật sự là cậu?" Giọng hắn hơi thở dốc, rõ ràng trước đó đã trải qua một cuộc tháo chạy hiểm nghèo.

"Sao chỉ có một mình anh? Bọn Trương Lôi đâu, trong điện thoại lúc trước nói các anh không phải có bốn người sao? Tôi đi một mạch lên đây chỉ thấy mỗi mình anh chạy xuống lầu." Dương Gian lập tức hỏi.

Tính thời gian thì lúc này lẽ ra đã hội họp với bốn người bọn Trương Lôi, Vương Giang rồi mới phải.

Vốn dĩ nếu mọi chuyện thuận lợi, Dương Gian có thể tập hợp Tiền Nghị kia, cộng thêm bốn người này, gần như đã hội họp được một nửa quân số, cuộc chạy đua hung hiểm này vốn có thể giành chiến thắng.

Nhưng ai ngờ giữa đường lại xảy ra biến cố lớn như vậy.

Tiền Nghị chạy rồi, bốn người bọn Trương Lôi và Vương Giang cũng chỉ gom được một người.

"Bọn tôi lúc trước vốn định hội họp với người ở tầng bốn, sau đó mới nghĩ cách hội họp với các cậu, kết quả người ở tầng bốn biến mất, có lẽ đã chạy trước rồi, cũng có thể trốn đi rồi, tóm lại bọn tôi không tìm được người ở tầng bốn. Sau đó Trương Lôi và bọn tôi mò mẫm tiến lên, giữa đường bọn tôi gặp phải quỷ."

Vương Giang nói chuyện với giọng run rẩy, nhớ lại tình huống trước đó, hắn thậm chí không biết mình chạy qua đây kiểu gì.

"Cho nên quỷ đã tấn công các anh?" Dương Gian hỏi.

"Không, không biết, tôi chỉ biết Trương Lôi hét lên bảo bọn tôi chạy, bọn tôi liền quay đầu bỏ chạy." Vương Giang nói.

"Theo tôi quay lại." Sắc mặt Dương Gian khẽ biến, vội vàng đi lên tầng bốn.

"Cái gì? Quỷ đang ở tầng bốn, chúng ta còn phải quay lại?" Vương Giang kinh hãi tột độ nói.

Dương Gian nói: "Chạy, là đường chết, hiện tại quỷ chắc chưa giết quá nhiều người, đợi nó tiếp tục giết nữa, chúng ta sẽ chẳng còn bất kỳ cơ hội nào, chỉ có nghĩ cách tập hợp mấy người còn lại, chúng ta mới có hy vọng sống sót. Anh muốn bây giờ liều mạng sống sót, hay muốn lát nữa chết trong tuyệt vọng?"

"Cơ hội chỉ có một, một khi chọn sai là chết, sẽ không có cơ hội thứ hai cho các anh lựa chọn đâu, sự kiện linh dị các anh cũng từng gặp rồi, quy luật giết người của quỷ các anh cũng biết, chuyện này còn cần tôi nói nhiều nữa sao?"

Hắn nói đến đoạn sau, mang theo tiếng gầm nhẹ.

"Tôi, tôi biết rồi, tôi theo cậu quay lại tầng bốn." Vương Giang nói.

Hai người khác không nói gì, họ ngầm đồng ý với hành động này của Dương Gian, bởi vì đây mới là phương án hành động chính xác, tuy rất nguy hiểm, nhưng chỉ cần thành công là có thể sống sót.

Còn chạy trốn, có lẽ bây giờ sống được, nhưng tiếp theo chắc chắn sẽ chết.

Hơn nữa, Quỷ nhãn Dương Gian cũng đáng để tin tưởng, dù sao ngay cả sự kiện linh dị cấp S hắn cũng từng xử lý, không thể đưa ra quyết định ngu xuẩn được.

Cả nhóm đi lên tầng bốn, cố gắng tìm Trương Lôi và hai Ngự quỷ giả còn lại.

Mặc dù bên phía Dương Gian lại có thêm một người, nhưng nguy cơ vẫn còn đó.

Quỷ vẫn đang giết người, thậm chí mục tiêu tiếp theo chính là nằm trong nhóm người bọn họ.

Bởi vì nhóm Dương Gian hiện tại vẫn đang ở trạng thái lạc lõng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!