Mặc dù cái giá phải trả khi sử dụng Tủ quỷ rất lớn, nhưng hiệu quả "cầu được ước thấy" này lại khiến Dương Gian nhận ra giá trị khổng lồ ẩn chứa trong đó.
Khác biệt về bản chất so với tấm da người.
Da người là chỉ dẫn thông tin, còn Tủ quỷ này lại có thể khiến mong muốn của bạn thành hiện thực.
Sau khi cân nhắc một hồi, Dương Gian không niêm phong chiếc Tủ quỷ này, cũng không định vứt bỏ nó, mà đặt thứ này ở tầng cao nhất của một tháp đồng hồ kiến trúc kiểu Âu gần nhà mình.
Tầng này không ai có thể lên được, dù đi thang bộ cũng chỉ đến được tầng dưới.
Thêm vào đó, ngày thường khi ở tầng năm, hắn có thể quan sát vị trí này, nên có thể nắm bắt tình trạng của Tủ quỷ bất cứ lúc nào.
Nhưng trước khi rời đi, Dương Gian quyết định vẫn thực hiện một cuộc giao dịch.
Lần này hắn đã khôn ra, không còn lấy Triệu Lỗi ra làm giao dịch nữa, mà viết lên giấy:
Vị trí hiện tại của bạn học Triệu Lỗi của tôi?
Giao dịch trực tiếp một con người, thậm chí là quỷ, đương nhiên cái giá phải trả rất lớn, nhưng nếu chỉ hỏi rõ ràng vị trí của Triệu Lỗi, cái giá phải trả này hẳn là có thể chịu đựng được, cho dù là hai lần trả giá.
Yêu cầu thông qua tờ giấy truyền vào trong Tủ quỷ.
Khoảnh khắc tiếp theo, tờ giấy viết điều kiện từ khe hở cửa tủ bên dưới rơi ra, rớt xuống đất.
Đưa ta một con quỷ.
Trên giấy viết xiêu vẹo mấy chữ này, đây là yêu cầu của Tủ quỷ.
Dương Gian nhìn thấy điều kiện này cũng không quá ngạc nhiên.
Hơn nữa điều kiện này nằm trong phạm vi chịu đựng của hắn, bởi vì Tủ quỷ cũng không chỉ định cần con quỷ nào, hình dáng ra sao, cấp độ gì. Như vậy sẽ có không gian thao tác rất lớn, có lẽ có thể kiếm một con quỷ ít giá trị nhất, dễ giam giữ nhất đưa cho Tủ quỷ để hoàn thành giao dịch.
Chưa nói đâu xa, chỉ riêng trong tay hắn đã có mấy con quỷ.
Chỉ là có thể mang ra giao dịch dường như chỉ có Dây thừng quỷ và Khung xương quỷ.
Dây thừng quỷ thì không được, quá lãng phí, thứ này dùng khá thuận tay, những lúc quan trọng đã cứu hắn mấy lần, loại Dây thừng quỷ tấn công không phân biệt sau khi hồi phục này trong đa số trường hợp đều có thể giúp được hắn.
Khung xương quỷ là con quỷ tách ra từ người Vương Tiểu Cường, hiện tại sau khi bị hắn hạn chế thì đang nhốt trong phòng.
"Cũng không được, Khung xương quỷ thuộc loại quỷ khá đặc biệt, có thể trực tiếp tạo ra một Ngự quỷ giả nhân tạo, mang đi giao dịch thì thiệt thòi quá." Dương Gian suy nghĩ một chút, tạm thời quyết định không dùng quỷ trong tay mình để giao dịch.
Phải nghĩ cách kiếm một con quỷ không quan trọng từ nơi khác.
Đáng tiếc kênh thông tin của hắn không đủ rộng, nếu không trực tiếp bỏ tiền thu mua một con cũng không phải là không được. Dù sao ở chợ đen, những con quỷ đã bị hạn chế luôn là đối tượng giao dịch trọng điểm, chỉ cần trả được giá, mua một con quỷ không phải là chuyện khó.
Hiện tại, Dương Gian cũng có đủ vốn liếng để mua.
"Nghĩ cách khác vậy."
Dương Gian cầm tờ giấy này, quan sát một hồi, phát hiện Tủ quỷ không có động tĩnh. Dường như đến lượt mình giao dịch thì dù không hoàn thành cũng không sao, nhưng đến lượt Tủ quỷ đưa ra điều kiện thì lại có chút mùi vị ép buộc, không hoàn thành sẽ bị quỷ ám.
Loay hoay cả nửa ngày.
Vấn đề của mình rốt cuộc chưa giải quyết xong, ngược lại còn tăng thêm một sự vật chưa biết.
Rời khỏi tháp đồng hồ đặt Tủ quỷ, Dương Gian trở về chỗ ở.
Lúc này hắn nhìn thấy một chiếc taxi đỗ ở cửa, Trương Lệ Cầm biến mất trước đó đang xách từng cái vali chuyển đồ vào trong nhà.
"Cô đến từ lúc nào vậy?" Dương Gian hỏi.
Trương Lệ Cầm nhìn thấy Dương Gian thì có chút vui mừng, lập tức nói: "Vừa mới về, về nhà lấy chút đồ mang sang, không nghĩ ra chỗ nào để tá túc, nên đến chỗ cậu, muốn ở nhờ một thời gian, cậu sẽ không không chào đón chứ?"
Nói đến đây, cô ta vuốt vuốt tóc mai, da mặt hơi đỏ lên có chút ngượng ngùng.
Nói là ở nhờ một thời gian, thực ra cũng chính là định duy trì mối quan hệ không rõ ràng này với Dương Gian mãi.
Dương Gian nói: "Phòng để không cũng là để không, cô muốn ở nhờ thì tôi không ngại. Có điều sau này vệ sinh các thứ cô phụ trách, bà cô Giang kia quá lười, cả ngày không xem tivi thì nghịch điện thoại, cô sẽ không như vậy chứ?"
"Không, sẽ không đâu, tôi sẽ giúp cậu dọn dẹp sạch sẽ." Trương Lệ Cầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cười đáp.
"Vậy thì tốt, cần giúp chuyển đồ không?" Dương Gian nói.
Trương Lệ Cầm nói: "Vậy cậu giúp tôi chuyển cái vali này vào đi, vali này nặng quá, tôi chuyển không nổi."
Dương Gian cũng không nói nhiều, đi tới xách cái vali đó lên một cách nhẹ nhàng.
Trương Lệ Cầm lúc này sáp lại gần thì thầm: "Từ giờ trở đi em là người của anh rồi, sau này anh phải đối tốt với em một chút đấy."
"Tôi cứu cô hai ba lần rồi, đối với cô còn chưa đủ tốt sao?"
Dương Gian hỏi ngược lại: "Đổi lại là người đàn ông khác có làm được không? Chắc cho dù là bố đẻ cô cũng không làm được đâu nhỉ, cô còn muốn tôi đối với cô thế nào nữa? Vừa phải thôi, đi theo tôi cũng không phải là ký giấy bán thân, sau này cảm thấy đãi ngộ không tốt thì tự mình chuyển đi là được, thời buổi này vợ chồng ly hôn là chuyện thường, huống chi là bạn trai bạn gái như chúng ta."
"Thảo nào cậu không có bạn gái." Trương Lệ Cầm khó khăn lắm mới ấp ủ được chút tình cảm chân thành, nghe thấy câu này lập tức tan thành mây khói.
"Làm cái nghề này áp lực lớn lắm, chết lúc nào không hay, còn tính chuyện bạn gái làm gì, yêu đương vào rồi cũng là dâng cho thằng khác, không khéo chết rồi còn bị đội mũ xanh." Dương Gian nói.
Trương Lệ Cầm nghẹn lời, bây giờ cô ta hơi hiểu tâm trạng của Giang Diễm rồi. Tên nhóc này đâu chỉ là EQ thấp, quả thực là chưa khai khiếu, nếu không phải lần trước mơ mơ màng màng bị hắn bế vào phòng, cô ta còn nghi ngờ xu hướng tính dục của tên này.
"Dù sao sau này không được đuổi em đi, ngoài chỗ anh ra em thực sự không còn chỗ nào để đi nữa." Cô ta lườm một cái, kéo vali đi vào cửa.
Dương Gian nhìn dáng vẻ của cô ta, cảm giác như cãi nhau với gia đình, bỏ nhà ra đi vậy.
Nhưng chuyện riêng của người khác hắn chưa bao giờ hỏi nhiều.
Đều là người trưởng thành rồi, chọn lối sống thế nào người khác không có quyền can thiệp.
"Hừ...!"
Vừa bước vào, Giang Diễm trong phòng khách đã hừ lạnh một tiếng đầy bất mãn với Trương Lệ Cầm.
Cô ta đâu có ngốc, sớm đã nhìn ra Trương Lệ Cầm này có ý bám lấy Dương Gian rồi, nếu không sao cứ có việc là chạy tới đây, đây đâu phải nhà cô ta, hôm nay nhìn cái kiểu này là định dọn vào ở hẳn rồi.
Sau này mình đau đầu rồi đây.
Dương Gian còn chưa xử lý xong, mình lại có thêm một đối thủ.
Còn về việc Trương Lệ Cầm và Dương Gian có quan hệ gì hay không, Giang Diễm thật sự chưa từng nghi ngờ.
Tên này ngủ cùng mình lâu nhất cũng gần một tháng rồi, ngoại trừ việc đẩy mình xuống giường ra thì chưa từng làm chuyện gì mà đàn ông nên làm, cũng không biết quỷ ảnh hưởng đến hắn bao nhiêu, ngay cả đại mỹ nữ như hoa như ngọc là mình đây mà hắn còn chẳng hứng thú.
"Cô thấy mũi khó chịu thì đi bệnh viện mà khám."
Dương Gian nói: "Đúng rồi, tiện thể nói với cô một tiếng đây là Trương Lệ Cầm, cô quen rồi đấy. Sau khi thành phố Đại Xương xảy ra chuyện, cô ấy không còn chỗ để đi, hiện tại tạm trú ở đây. Đợi ngày nào đó công ty tôi mở cửa, cô ấy sẽ là thư ký của tôi, nói trước với cô một tiếng, tránh để cô lại gây sự."
"Tôi thèm vào mà gây sự với cậu." Giang Diễm liếc xéo một cái, trong lòng bồi thêm một câu, có gây sự cũng là gây sự với con mụ Trương Lệ Cầm này.
"Đúng rồi, có việc này các cô xem có giúp được gì không." Dương Gian ngồi xuống ghế sofa, lấy ra một cái đĩa đặt lên bàn trà: "Cái đĩa này các cô có cách nào tra được niên đại, nơi sản xuất không?"
Đây là cái đĩa đựng bát cơm chiên trứng trong Tủ quỷ.
Nếu có thể truy tìm được nguồn gốc, có lẽ có thể hiểu thêm một chút về bí mật của Tủ quỷ.
"Có thể bỏ chút tiền mang đi giám định, là giám định được ngay chất liệu, niên đại."
Giang Diễm nhìn một cái rồi nói thẳng: "Lát nữa tôi giúp cậu mang đến cơ quan giám định xem sao."
Trương Lệ Cầm lúc này sáp lại gần, ngồi sát bên cạnh Dương Gian, sau đó quan sát một chút rồi nói: "Nhìn hoa văn họa tiết trên đĩa không giống phong cách đồ sứ hiện đại, trước đây khi bán xe em có quen một người buôn đồ cổ, lát nữa em chụp mấy tấm hình gửi qua cho ông ấy xem thử."
"Các cô giải quyết nhanh giúp tôi, tôi chỉ cần kết quả." Dương Gian ngả người ra sau, phẩy tay, không quan tâm đến quá trình.
"Vậy tối nay em sẽ liên hệ."
Trương Lệ Cầm thấy việc gấp như vậy cũng không định chần chừ, trực tiếp cầm điện thoại chụp ảnh, chuẩn bị liên hệ với tay buôn đồ cổ kia.
Dương Gian nhìn mà trong lòng không khỏi cảm thán, có người làm việc thay mình đúng là tốt thật.
Thảo nào ai cũng muốn làm ông chủ.
Nhưng như vậy lại càng củng cố thêm ý định mở công ty của hắn.
Nhớ là trong khu tiểu khu, Trương Hàn vẫn đang rảnh rỗi, cả ngày bế con dắt vợ đi dạo, đây chính là người ngự hai con quỷ, để không thì phí quá.
Ừm.
Mời anh ta nhập bọn, tính cho anh ta một suất.
Bố của Vương San San là Vương Bân trước đây dường như làm giám đốc, làm việc rất lão luyện, hiện tại thất nghiệp ở nhà, dứt khoát kéo ông ấy vào luôn.
Càng suy nghĩ, ý tưởng này càng chín muồi.
Cảm giác gom người lại một chút là cũng hòm hòm rồi.
0 Bình luận