Tập 4

Chương 302: Tài xế đã chết

Chương 302: Tài xế đã chết

Nhìn thấy tên Trương Hạo kia thế mà lại bị khuyên quay về, vẻ mặt Dương Gian đầy cổ quái, lập trường của tên này cũng không kiên định quá nhỉ, dăm ba câu đã bị dỗ quay lại rồi.

Có điều...

Dương Gian nhìn bà lão lớn tuổi ngồi phía trước, ánh mắt lại lấp lóe không định.

Bà ta biết chiếc xe buýt này không bình thường~!

Khuyên Trương Hạo quay lại dường như là mang theo thiện ý, không muốn để cậu ta tiếp tục tìm hiểu sâu hơn.

"Xem ra mọi thứ rất bình thường, không có vấn đề gì đâu, người anh em cậu đa nghi quá rồi. Tài xế đổi đường có thể là vì nguyên nhân khác, đừng chuyện bé xé ra to nữa. Nhưng mà đi nhầm xe phiền thật, lát nữa xe dừng trạm bọn tôi xuống trước, đến lúc đó cậu tự liệu nhé." Trương Hạo nói.

Dương Gian tùy ý đáp: "Nếu có thể thuận thuận lợi lợi xuống xe thì tốt rồi."

Vừa rồi hắn đã thử, với năng lực của mình còn không xuống xe được, chiếc xe buýt này quỷ dị đến mức nào đám người thường này e là vẫn chưa cảm nhận được.

"Cậu nói vậy là có ý gì?" Nữ sinh kể chuyện ma lúc nãy nhìn Dương Gian nói.

Dương Gian nói: "Tuy có một số lời nói ra nghe rất khó tin, nhưng cá nhân tôi cho rằng những người chúng ta, thậm chí là những người khác trên xe buýt, dường như đều khá xui xẻo, lên nhầm một chiếc xe buýt không nên lên. Tài xế có phải thật sự đổi đường hay không tôi không biết, nhưng chiếc xe này đích xác là có vấn đề rất lớn. Muốn xuống xe dễ dàng e rằng không phải chuyện đơn giản, đợi xe dừng trạm thì không biết phải đợi đến bao giờ, từ trạm trước đến giờ đã hơn hai mươi phút không vào trạm rồi."

"Hơn nữa bây giờ đã chạy ra khỏi khu vực thành phố, xe buýt hiển nhiên không thể tùy tiện dừng bên đường."

"Đương nhiên, các cậu cũng có thể cảm thấy tôi đa nghi, không nhất định phải tin lời tôi nói. Dù sao đến lúc đó thực sự xảy ra vấn đề thì tôi cũng chưa chắc giúp được các cậu, tin hay không tin cũng không quan trọng lắm."

"Người anh em, cậu tưởng đang kể chuyện ma đấy à, đừng dọa người nữa, cậu không dọa được tôi đâu." Trương Hạo bĩu môi không tin lời Dương Gian.

Mặc dù cậu ta tin chuyện ma quỷ lộng hành, nhưng lại không tin mình đông người như vậy đi xe cũng gặp phải ma.

"Trương Hạo, cậu hay là hỏi lại tài xế xem, xem còn bao lâu nữa thì dừng trạm." Nữ sinh vừa mở miệng nói chuyện lại cảm thấy không yên tâm lắm.

"Tớ cảm thấy các cậu đều hơi thần kinh rồi đấy, chẳng phải là đi nhầm xe thôi sao, có gì mà phải ngạc nhiên, không biết còn tưởng chúng ta đi máy bay sắp gặp nạn. Từng người một nghe chuyện ma cho lắm vào."

Một thanh niên khác bên cạnh nhìn không được nữa, cảm thấy đầu óc tên Dương Gian này có chút không bình thường, có thể là bệnh nhân hoang tưởng, không thèm để ý lời hắn, lập tức hét lớn một tiếng: "Bác tài, bác đi nhầm đường rồi, mau tấp vào lề giúp một chút đi, bọn tôi muốn xuống xe."

Tiếng hét này khiến không ít người trong toa xe quay đầu lại nhìn chằm chằm vào cậu ta.

Nhưng hét xong, câu hỏi của cậu ta lại không nhận được hồi đáp, tài xế đang lái xe phía trước lúc này vẫn giữ im lặng.

"Bác tài?"

Liên tiếp gọi mấy tiếng, tài xế phía trước vẫn không trả lời, dường như không nghe thấy người này hỏi.

"Vãi, chuyện gì thế này, tài xế này không phải bị câm rồi chứ, để tôi qua xem sao." Thanh niên này có chút giận dữ đi tới.

Khác với lúc trước, khi đi ngang qua chỗ bà lão kia, bà lão không khuyên cậu ta nữa.

"Này, tôi đang nói chuyện với ông đấy." Thanh niên mang theo vài phần tức giận đi tới, đến gần ghế lái đẩy đẩy người tài xế đang lái xe.

Kết quả cú đẩy này không sao.

Người tài xế từ đầu đến cuối vẫn đang lái xe lúc này toàn thân vô lực ngã gục xuống, mũ rơi trên mặt đất, sắc mặt cứng đờ trắng bệch toát ra một luồng tử khí nặng nề, hơn nữa miệng hơi há ra lờ mờ tỏa ra một mùi hôi thối. Trông có vẻ người tài xế này đã chết ít nhất một ngày rồi, hiện tại đã là một cái xác chết, hơn nữa bắt đầu thối rữa nhẹ.

"Á~!" Thanh niên này sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.

"Trịnh Văn Diệu, sao thế?" Bạn đồng hành Trương Hạo vội vàng hỏi.

"Tài, tài xế, ông, ông ta hình như chết rồi..." Thanh niên tên Trịnh Văn Diệu lúc này sợ đến mức sắp khóc, chỉ vào thi thể tài xế dưới đất, toàn thân run rẩy vì sợ hãi.

Người bình thường sợ người chết, điều này rất bình thường.

Nhưng điều đáng sợ hơn là sự việc quỷ dị đằng sau cái xác chết này.

Tài xế đã chết hơn một ngày, vậy thì ai là người lái chiếc xe buýt trước đó? Không có lý nào một cái xác chết lại có thể lái xe được.

Ngay lúc này.

Trên ghế lái xe buýt tuy đã không còn ai lái nữa, nhưng khi xe buýt đi qua khúc cua, vô lăng trên xe lại đang khẽ xoay chuyển, phảng phất như có một người vô hình đang điều khiển chiếc xe, đang lái chiếc xe buýt này đi đến một nơi không xác định.

Dương Gian không để ý đến thi thể tài xế xe buýt kia, mà tập trung sự chú ý vào ghế lái, hắn nhìn thấy cảnh tượng cổ quái này.

"Trên ghế lái đang lái xe đã không phải là tài xế, vậy thì có khả năng... là quỷ. Hoặc là nói người lái xe không phải quỷ, mà cả chiếc xe buýt này chính là quỷ, hay là Quỷ tài xế đang điều khiển xe không ngồi ở ghế lái, mà ngụy trang thành người trà trộn vào trong tất cả hành khách."

Hắn nheo mắt lại, thông qua chút thông tin ít ỏi này lập tức hiện lên ba khả năng.

Khả năng thứ nhất nhỏ nhất, khả năng thứ hai và thứ ba lớn nhất.

Tuy nhiên sau một hồi thử nghiệm trước đó, nội tâm Dương Gian nghiêng về khả năng thứ hai: Chiếc xe buýt này chính là quỷ.

Như vậy cũng có thể giải thích được nguyên nhân tại sao mình không thể bước ra khỏi chiếc xe này.

Trừ khi đợi nó chủ động dừng xe mở cửa.

Chỉ là khi Dương Gian nhận ra điều không ổn, hắn vẫn chưa đợi được cơ hội dừng trạm mở cửa này.

Mà thi thể tài xế ngã trong toa xe cũng trực tiếp gây ra sự hoảng loạn cho mọi người.

Không chỉ Trương Hạo, Trịnh Văn Diệu và năm hành khách kia, những hành khách khác cũng sợ hãi luống cuống tay chân, bắt đầu ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Đây không còn đơn thuần là chuyện xe buýt đi nhầm đường đơn giản như vậy nữa rồi.

"Mau, mau báo cảnh sát, gọi xe cứu thương, tài xế này chắc chắn là lên cơn đau tim rồi." Có người vội vàng hét lên.

Còn gọi xe cứu thương cái gì, thi thể tài xế thối hoắc rồi.

"Mau kiểm soát xe, dừng xe lại, tuyệt đối đừng để xe mất kiểm soát, nếu không cả xe chúng ta tiêu đời đấy." Lại có người khá bình tĩnh đưa ra biện pháp đối phó.

Một người đàn ông trung niên không quen biết xung phong lao tới, dường như muốn thể hiện bản lĩnh tài xế già, kiểm soát vô lăng, đạp nhẹ phanh, chuẩn bị dừng chiếc xe này lại.

Tuy nhiên khi người đàn ông trung niên này vừa mới thao tác một hồi mới chợt phát hiện ra.

Chiếc xe buýt này căn bản chưa từng khởi động, các loại đèn báo trên bảng điều khiển đều ở trạng thái tắt ngấm.

Nhưng cho dù xe không nổ máy, chiếc xe buýt này vẫn chạy với tốc độ năm mươi cây số trên giờ một cách không nhanh không chậm trên đường quốc lộ, hoàn toàn không có ý định dừng lại sau khi mất đi động lực.

Thử đi thử lại mấy lần, người đàn ông trung niên lái xe này lại phát hiện phanh và vô lăng đều không có phản ứng.

Cả chiếc xe đã hoàn toàn mất kiểm soát.

"Sao lại như vậy?"

Ông ta lập tức chết lặng, cả đời mình chưa từng gặp phải chuyện tà môn thế này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!