Tập 4

Chương 394: Động tĩnh trong kho hàng

Chương 394: Động tĩnh trong kho hàng

Dương Gian vừa lên máy bay đã được người phụ trách hãng hàng không này sắp xếp vào khoang hạng nhất.

Đương nhiên, cái này là miễn phí.

Tuy nhiên khoang hạng nhất ngoài chỗ ngồi tốt hơn một chút, ít người hơn một chút ra thì cũng chẳng có gì khác biệt, không hề hưởng thụ như trong tưởng tượng.

Trong thời gian chờ đợi, cũng có vài hành khách lục tục vào chỗ, có nam có nữ, ai nấy ăn mặc bảnh bao, xinh đẹp, nhìn qua là biết tinh anh xã hội, người thành đạt. Dương Gian chỉ hơi để ý một chút rồi không quá quan tâm nữa, sau đó tự mình xem tạp chí, nghịch máy tính bảng trên ghế, giết thời gian.

Bên cạnh, một người đàn ông mặc âu phục nhìn thấy bộ dạng không yên phận này của Dương Gian, không khỏi cười hỏi: "Vị bạn này là lần đầu đi máy bay sao?"

"Coi là lần đầu đi, sao anh biết?" Dương Gian quay đầu nhìn một cái.

"Mấy người lần đầu đi máy bay đều thế cả, tò mò, thích nhìn ngó lung tung, sờ mó nghịch ngợm khắp nơi, tìm cảm giác mới lạ. Đợi đi nhiều rồi thì cũng như đi xe buýt thôi, giống tôi này, lên xe là muốn ngủ." Người đàn ông mặc âu phục nói.

Dương Gian gật đầu: "Ra là vậy, cảm ơn đã nhắc nhở, xem ra có cơ hội tôi phải đi du lịch ngoại tỉnh nhiều hơn, đi máy bay nhiều hơn mấy lần."

Người đàn ông mặc âu phục thấy thế lại nói: "Bạn này, ý tôi không phải thế, ý tôi là tôi muốn ngủ, cậu có thể giữ yên lặng một chút được không? Mặc dù tôi không để ý cậu, nhưng hy vọng cậu có thể tôn trọng người khác một chút, được không?"

"Người bây giờ nói chuyện đều thích vòng vo tam quốc thế à? Còn tưởng anh muốn tìm tôi nói chuyện phiếm chứ."

Dương Gian ngẩn ra một chút, hắn không có kinh nghiệm xã hội nên không thể lập tức hiểu được lời người này nói.

Người đàn ông mặc âu phục cười cười, có vài phần chế giễu.

Dương Gian lại nói: "Nhưng tôi hình như đâu có nói chuyện làm phiền anh nhỉ? Nếu nói tôi lật vài trang sách, bấm vài cái máy tính bảng mà cũng ảnh hưởng đến anh nghỉ ngơi, thì anh nên đi vào buồng lái, bảo phi công tắt động cơ đi, vì tiếng động cơ còn ồn hơn tiếng động tôi gây ra nhiều. Đúng rồi, nhắc đến chuyện ngủ, ở thành phố Đại Xương tôi có quen mấy vị giáo sư chuyên gia rất có uy tín, nổi tiếng trong nước, rất có kinh nghiệm trong việc điều trị mất ngủ, suy nhược thần kinh đấy."

"Ha ha."

Mấy hành khách gần đó nghe thấy lời này lập tức không nhịn được cười.

Cậu chàng trẻ tuổi này lập tức phản kích rồi, chưa nói cái khác, tính khí này cũng đủ cá tính đấy.

Sắc mặt người đàn ông mặc âu phục kia lập tức trở nên khó coi.

Cách một vách ngăn ở khoang ngồi bên cạnh, một người phụ nữ gợi cảm đeo kính râm, khá tò mò ghé lại cười nói: "Soái ca, cậu làm nghề gì thế?"

Soái ca?

Nghe thấy lời này, Dương Gian vốn không định giao lưu lại lập tức mở miệng: "Tôi à? Chẳng làm gì cả, chỉ là làm công, chạy vặt cho một bộ phận khá keo kiệt thôi. Có điều may là tôi có một nghề tay trái, đại ca cầm trịch thành phố Đại Xương nghe bao giờ chưa? Quản địa bàn cả một thành phố, người ta tặng cho biệt danh Đùi Ca. Người đẹp này sau này đến thành phố Đại Xương cứ báo tên tôi, làm gì cũng được việc."

"Thảo nào vô văn hóa như thế, nói toạc ra là một tên côn đồ, lại còn đặc biệt thích chém gió, sao cậu không nói cậu là thị trưởng thành phố Đại Xương luôn đi." Người đàn ông mặc âu phục lúc trước khẽ lắc đầu.

Dương Gian nhìn gã nói: "Vị ông chủ này trong lời nói tràn đầy một sự tự tin khó hiểu, không biết là làm nghề gì?"

"Bất tài, tổng giám đốc khu vực của một doanh nghiệp nổi tiếng." Người đàn ông mặc âu phục nói.

Dương Gian gật đầu: "Thật xin lỗi, tôi còn tưởng anh là ông chủ, không ngờ cũng giống tôi là một người làm công, mọi người đều như nhau cả mà, thật không biết anh lấy đâu ra sự tự tin mạnh mẽ như vậy. Có điều nhắc đến thị trưởng thành phố Đại Xương, không phải tôi chém gió, việc tôi quản được ông ta không quản được, luận chức vụ ông ta cao hơn tôi một bậc, nhưng luận quyền lực tôi lớn hơn ông ta một bậc."

"Nói như vậy, cậu ở thành phố Đại Xương cũng lăn lộn ra chút danh tiếng rồi?" Người đàn ông mặc âu phục kia nghe Dương Gian nói vậy, ngược lại có chút kinh ngạc.

Giọng điệu này không giống chém gió, hoặc là có bản lĩnh thật, hoặc là đầu óc có vấn đề.

"Nuôi gia đình sống qua ngày thôi, chẳng tính là gì." Dương Gian phẩy tay có chút khiêm tốn nói.

Người đàn ông mặc âu phục lập tức cười, cho hắn chút mặt mũi hắn còn thật sự không khách sáo chút nào, loại người này có lẽ lăn lộn ra chút danh tiếng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Người dưới đáy xã hội, chẳng có tố chất và văn hóa gì, giao lưu với loại người này quả thực là tự hạ thấp thân phận.

"Nhắc đến thành phố Đại Xương, lần trước tôi xem livestream, thấy một streamer tên là Vĩ Ca, rất hot, cậu ta cũng bảo mình là người thành phố Đại Xương, cậu có quen không?" Nữ hành khách gợi cảm bên cạnh bỗng cười hỏi.

Dương Gian quay đầu lại: "Trương Vĩ nó nổi tiếng trên mạng thế sao? Chuyện này tôi cũng không biết, nhưng nó là bạn học của tôi, cô bảo chúng tôi có quen hay không?"

Nữ hành khách gợi cảm kia lại cười nói: "Người đó là con trai tỷ phú thân gia hàng chục tỷ, động một tí là tổ chức bốc thăm trúng thưởng tặng điện thoại, máy tính trong phòng livestream, quá đáng nhất là có lần còn tặng cả một chiếc xe thể thao, lên cả tin tức, giờ người trong phòng livestream đều gọi cậu ta là con trai ngốc nhà địa chủ."

"..." Khóe miệng Dương Gian giật giật: "Quả nhiên là con trai ngốc nhà địa chủ."

Không ngờ tên Trương Vĩ kia lại điên cuồng trên mạng như vậy, thảo nào dạo này không thấy chơi PUBG, cũng không nạp tiền chơi game nữa, hóa ra là đi làm streamer rồi.

Có điều phá gia chi tử như thế mà không bị Trương Hiển Quý đánh chết.

Xem ra đúng là con đẻ rồi.

Lúc này, người đàn ông mặc âu phục kia lại nói: "Có điều cậu còn trẻ tuổi như vậy đã lăn lộn xã hội sau này không có tiền đồ đâu, tôi khuyên cậu rảnh rỗi thì đọc sách nhiều vào, nâng cao tu dưỡng bản thân một chút, sau này tìm một đơn vị chính quy mà đi làm, còn hơn bất cứ thứ gì. Đi mấy đường tà đạo sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề, đến lúc đó đáng thương chỉ có bản thân mình thôi."

Một giọng điệu dạy dỗ thấm thía, nhìn như muốn tốt cho người ta, nhưng nghe vào lại khiến người ta cảm thấy chói tai vô cùng.

Đây không phải lời khuyên xuất phát từ chân tâm, mà chỉ là dùng cách này để chế giễu bạn mà thôi.

Thần sắc Dương Gian khẽ động: "Người có chút văn hóa đúng là khác biệt, nói chuyện vòng vo, che che giấu giấu. Có điều anh chửi người thì cứ chửi đi, anh dùng cách nói lời hay ý đẹp để chửi người thế này khiến người ta rất khó chịu đấy. Anh thấy tôi nên nổi nóng, hay là không nên nổi nóng đây?"

Người đàn ông mặc âu phục hơi ngẩn ra.

"Xin lỗi một câu, chuyện này coi như xong." Dương Gian gõ gõ vào tay vịn ghế, có chút dõng dạc nói.

Nữ hành khách gợi cảm bên cạnh mắt chớp chớp, cô cảm thấy trong khoảnh khắc này chàng soái ca trẻ tuổi này như biến thành một người khác vậy.

Nguy hiểm và mạnh mẽ.

Giống như trong nháy mắt từ một thanh niên mới ra xã hội, biến thành một con mãnh thú có thể săn giết tính mạng mọi người bất cứ lúc nào, khiến người ta không khỏi thót tim.

"Người thật đặc biệt." Nữ hành khách gợi cảm thầm kinh hãi trong lòng.

Người đàn ông mặc âu phục kia thấy thái độ này của Dương Gian lại lắc đầu cười, không thèm để ý.

Quả nhiên, côn đồ vẫn là côn đồ, tùy tiện nói vài câu là máu dồn lên não rồi.

Khí thế cũng khá đấy, nhưng không dọa được mình.

Dương Gian thấy thái độ chửi người xong sướng mồm rồi mặc kệ của gã, lập tức nhíu mày đứng dậy.

Hành khách bên cạnh thấy thế liền chuẩn bị tinh thần xem kịch vui.

Gã mặc vest này điển hình là IQ không đủ, EQ đến bù, tuy nói chuyện có chừng mực, biết che đậy vài phần, nhưng ý tứ chửi người ai mà không nghe ra? Người khác có phải kẻ ngốc đâu.

"Đùi Ca, bớt giận, bớt giận, không đáng chấp nhặt với loại tiểu nhân có tí tiền là đắc ý quên hình này. Vừa rồi mấy lời của tên này tôi nghe mà cũng muốn đấm cho hắn một trận, cái thứ chó má này giọng điệu dạy đời, nghe mà buồn nôn, ngày thường chắc chắn là tác oai tác quái trong công ty quen rồi, chưa trải qua sự đánh đập của xã hội, ra ngoài cũng không biết thu liễm."

Bỗng nhiên, một người đàn ông trung niên dáng người hơi mập cười hì hì đón lấy, ngăn Dương Gian lại.

"Ông quen tôi?" Dương Gian dừng bước, nhìn người đàn ông trung niên lạ mặt này.

"Không, không quen, hôm nay chắc là lần đầu gặp mặt, đây là danh thiếp của tôi, còn hy vọng sau này có thể kết bạn với Đùi Ca cậu." Người đàn ông trung niên phát tướng này vội vàng móc ra một tấm danh thiếp cá nhân đưa tới.

Dương Gian nhìn thoáng qua: "Vạn Đức Lộ?"

Lật xem mặt sau, cũng không có thông tin gì khác.

"Ông làm nghề gì?"

Vạn Đức Lộ cười hì hì nói: "Kẻ hèn này làm về ẩm thực, Ẩm thực Vạn Đức là do tôi làm ra."

Ẩm thực Vạn Đức?

Người đàn ông mặc âu phục bên cạnh sắc mặt khẽ biến, đây chính là một chuỗi nhà hàng toàn quốc, hơn nữa đã lên sàn chứng khoán, giá trị thị trường hàng chục tỷ.

Ngay lập tức gã lén dùng điện thoại tra một chút.

Khi nhìn rõ thông tin, đồng tử lập tức co lại.

Vạn Đức Lộ, người đại diện pháp luật, cổ đông, chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc của Ẩm thực Vạn Đức, phía sau là một số tin tức bên lề, nào là Vạn Đức Lộ quyên góp bao nhiêu bao nhiêu, nghi ngờ có quan hệ bất chính với ngôi sao nào đó vân vân.

"Ẩm thực Vạn Đức, chưa nghe bao giờ." Dương Gian nói: "KFC thì nghe rồi, còn hay đi ăn."

"Làm ăn nhỏ thôi, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới." Vạn Đức Lộ khiêm tốn cười cười.

Dương Gian nói: "Có chuyện gì lát nữa hãy nói, bây giờ tôi còn chút ân oán cá nhân cần xử lý."

"Loại người không có não này chấp nhặt với hắn làm gì, đừng giận, Đùi Ca cậu ngồi xuống, ngồi xuống." Vạn Đức Lộ ra vẻ như người quen cũ, còn làm người hòa giải.

Dương Gian lúc này cũng không tiện nói nhiều, dù sao giơ tay không đánh người mặt cười, người ta khách sáo như vậy mình cũng ngại nổi nóng.

Người đàn ông mặc âu phục bên cạnh thì sắc mặt khó coi, như cha chết mẹ chết vậy, bị Vạn Đức Lộ câu trước chó má, câu sau tiểu nhân, mắng cho đến mức mồm cũng không dám bật lại, dù sao ông chủ công ty hàng chục tỷ cũng không phải người mình có thể đắc tội.

"Bọn họ có quan hệ gì, vị tổng giám đốc thân gia hàng chục tỷ này lại ra mặt vì tên côn đồ này?"

Tuy không hiểu lắm, nhưng lờ mờ cảm thấy người được gọi là Đùi Ca này không đơn giản như vậy.

Tuyệt đối không phải côn đồ.

Nếu không Vạn Đức Lộ không thể nào khách sáo với một tên côn đồ tép riu như vậy được.

Ngay lúc ở đây xảy ra một trận không vui, máy bay đã khởi động, có điều lúc vừa bay lên khó tránh khỏi có chút xóc nảy.

Sự xóc nảy này đối với hành khách mà nói thì không sao cả.

Nhưng trong kho hàng của máy bay, không biết từ lúc nào khí tức âm lãnh càng lúc càng nặng nề, khiến bóng tối xung quanh cũng trở nên thâm trầm hơn.

Trong một chiếc vali hành lý có một cái hũ sành màu đen không bắt mắt theo sự xóc nảy, nghiêng ngả của máy bay, cái nắp bên trên đã hoàn toàn mở ra một cái lỗ.

Dường như đây chính là nguồn gốc của luồng khí âm lãnh kia.

Tuy nhiên điều khó tin là, một thứ mơ hồ đang từ từ thò ra từ trong cái hũ sành kia.

"Rầm! Rầm!"

Một lát sau, trong chiếc vali hành lý này truyền đến từng tiếng va chạm trầm đục, dường như có thứ gì đó xuất hiện ở bên trong, muốn giãy giụa chạy ra ngoài.

Vali hành lý thông thường hiển nhiên không có cách nào chống đỡ được sự va chạm khó tin này.

Rất nhanh.

Vali hành lý biến dạng, rách ra một cái lỗ, có thứ gì đó dường như đã thoát khốn chạy ra ngoài.

Sau đó kho hàng máy bay lại khôi phục sự yên tĩnh, nhưng luồng khí âm lãnh này lại dần dần xâm nhập về phía khoang hành khách.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!