“Kiểm tra lại thẻ dự thi, rồi cả bút và tẩy nữa, nhớ là dễ làm trước khó làm sau, đừng có căng thẳng, hôm qua em làm bài tốt lắm, hôm nay là hai môn cuối cùng rồi...”
“Tô Ngữ.”, Tô Hi đột ngột quay đầu lại, tay chống lên ngực anh, có chút bất lực, “Mấy lời này từ hôm qua tới giờ anh đã nói đi nói lại rất nhiều lần rồi, em thuộc làu luôn rồi đây này.”
“Vậy... vậy được.”, anh gãi gãi sau gáy, lùi lại một bước, “Thi tốt nhé, dù có không tốt thì cũng chẳng sao cả, ừm... cố lên.”
Hai người dừng lại dưới một tán cây dương cách đó không xa, trước cổng trường là đám đông dày đặc, cha mẹ dắt tay con cái không ngừng dặn dò, hy vọng con hóa rồng đều gửi gắm vào hôm nay.
Hai người họ đứng cạnh nhau trông có chút nổi bật, Tô Hi mặc bộ đồng phục học sinh, làn da trắng ngần, ngũ quan xinh đẹp, phía sau là mái tóc đuôi ngựa thanh xuân bay bay, trông không khác gì những học sinh ở độ tuổi này. Còn anh thì khác biệt hẳn, anh đã không còn trẻ nữa, mày mắt đã thoát khỏi vẻ non nớt, đường nét khuôn mặt rõ ràng sắc sảo, mang theo sự thô ráp và kiên định sau khi đã trải qua tôi luyện.
Tô Hi nhíu mày, đuôi mắt hơi hạ xuống, tay nắm lấy cổ áo anh kéo người trở lại, nhăn mũi có chút hung dữ, “Anh đứng xa thế làm gì? Có biết là em đang rất căng thẳng không? Anh nghĩ xem em sống đi chết lại rồi lại tham gia kỳ thi đại học này là vì ai? Để tự hành hạ mình chắc?”
“Sao em lại nghĩ như thế...”
Anh sững sờ, nhận ra đầu ngón tay cô đang co rụt trong tay anh đang run rẩy, khi người ta căng thẳng thì cảm xúc thường rối loạn, cô trẻ hơn anh, trong tính cách có sự ngây ngô, trẻ con, nên mới nói những lời gắt gỏng với anh. Đã từng đi lầm đường, đây là lần đầu tiên cô thi đại học, một kỳ thi muộn màng mất vài năm, những học sinh cùng phòng thi đều trẻ hơn cô, họ trò chuyện về những trào lưu mà cô hoàn toàn không hiểu.
Những gì cô phải đối mặt, khó khăn hơn nhiều so với tưởng tượng.
Tô Hi đưa mắt nhìn những cô gái trẻ trung xinh đẹp kia, họ thoải mái diện những chiếc váy ngắn lộ tay lộ chân, những chiếc váy nhỏ hoa văn lộng lẫy và giày da nhỏ nhắn không trùng mẫu, đôi mắt lấp lánh ánh sáng. Khoảng thời gian mà người khác tỏa sáng rực rỡ ấy, cô đã phải trải qua trong bóng tối, cô có chút ngưỡng mộ, lại cảm thấy hơi xấu hổ.
Nhìn một lúc lâu, cô thở dài, trong lòng thấy đắng ngắt, chẳng biết là vì không cam tâm hay sao mà lại nổi tính trẻ con, muốn so bì, cô nghiêng đầu nói với Tô Ngữ một cách nghiêm túc: “Mấy cô bé bây giờ đúng là ngày càng xinh đẹp, mấy bộ váy đó mặc lên người trông như công chúa vậy, sau này ấy... Niệm Niệm cũng phải có đủ hết không được thiếu bộ nào, Niệm Niệm mà mặc mấy cái này chắc chắn là đẹp lắm, đôi mắt con bé vừa đen vừa sáng, giống hệt mắt anh.”
“Em mặc cũng đẹp mà, ngày trước chưa được mặc thì bây giờ càng phải bù đắp, Niệm Niệm vẫn còn nhỏ...”
Cách đây không lâu Tô Ngữ vẫn còn chìm trong nỗi ân hận vì vừa tỉnh ngộ, nên những lời nói ra đều rất thẳng thắn từ tận đáy lòng. Anh thấy cô hơi ngẩn người, làn môi khẽ run nhưng không nói nên lời, cứ thế nhìn chằm chằm vào anh như thể anh đã làm chuyện ác gì bắt nạt cô vậy, một lát sau mắt cô đã hơi đỏ lên.
Ảnh hưởng đến kỳ thi là chuyện lớn, không đợi cô trả lời, anh liền xoa đầu cô, mỉm cười, “Anh chờ em ở phòng trọ, thi xong chúng ta cùng về, ở quê cũng chẳng có gì vui.”
“Thôi, anh về trước đi, em còn phải đi tìm ba mẹ một chuyến.”
Tô Ngữ không tin lắm, liếc nhìn mũi giày của cô đang di di dưới đất, ngón tay bấu nhẹ vào nhau, ”Ngày quan trọng như kỳ thi đại học mà họ còn không đến, em thi xong gọi điện thoại là được rồi.”
“Cả năm nay Niệm Niệm chẳng phải là do họ chăm sóc sao, Tô Ngữ... chú ấy thực ra rất quan tâm đến anh, chuyện không sinh thêm đứa nữa là chú ấy đề xuất trước đấy, anh tưởng nuôi Niệm Niệm không tốn tiền chắc, anh còn chẳng hiểu chuyện bằng em.”
“Anh...”, anh bị nghẹn lời, cúi đầu nhún vai, thần tình bất lực, “Anh không có ý đó, anh đã lén đi thăm họ rồi, anh biết mọi chuyện đều ổn, anh chỉ cảm thấy... họ không quan tâm đến em, lâu như vậy rồi mà cứ để em ở Thanh Xuyên một mình.”
“Ai mà chẳng có lúc ích kỷ, họ già rồi, lại đau lòng nên chẳng muốn bày vẽ gì thêm thì thôi, bao giờ anh mới định nói với họ về những chuyện của anh suốt mấy năm qua?”
“Vẫn chưa biết nữa, để sau này hãy hay.”
Tô Ngữ có chút phiền muộn, trước đó mọi thứ sụp đổ quá nhanh, việc chậm rãi tu sửa thực chất cũng chỉ là dậm chân tại chỗ, đến tận bây giờ cuộc sống vẫn còn khá tệ, rất nhiều thứ vẫn chưa có manh mối, muốn khôi phục lại như cũ là điều cực kỳ khó khăn.
“Vậy thì cũng nên...”
“Em cũng nói nhiều quá rồi đấy, chi bằng dành thời gian mà nghĩ đến chuyện thi cử tí nữa đi...”
Tô Ngữ mỉm cười ngắt lời cô, xoa loạn mái tóc cô, “Hãy nghĩ nhiều cho bản thân mình một chút, có được không?”
“Ngày trước em chỉ mong thế giới này chỉ có một mình anh thôi.”
Tô Hi nhìn anh rất nghiêm túc, bờ vai của người đàn ông ấy đã trở nên rộng hơn, mày mắt thanh khiết và kiên định, mỗi người đều đang nỗ lực thoát khỏi cái bóng của bản thân vụng về ngày trước, đều đang trưởng thành, đang phản tỉnh, rũ bỏ vẻ ngoài non nớt để tôi luyện nội tâm. Đúng như câu nói kia, sau này rồi mọi chuyện sẽ ngày càng tốt đẹp hơn thôi.
Cô đặt tay lên trái tim mình, có một sự phóng khoáng của kẻ đã chịu thua và đầu hàng, “Nhưng bây giờ... em chỉ muốn anh được tốt thôi, không có anh, sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, ý em chính là như vậy đấy.”
“Em đi thăm ba mẹ và Niệm Niệm xong sẽ về tìm anh ngay, anh yên tâm, em tự chăm sóc mình được mà, anh thông minh thế mà ngày trước chẳng phải vẫn rơi vào tay em đó sao?”
Cô nói xong, đôi mắt cong lên cười cười vỗ vai anh, rồi khoác ba lô quay người bước vào phòng thi. Anh bị chặn lại ở bên ngoài.
......
Môn cuối cùng là tiếng Anh, môn kém nhất của cô, cô đặt bút vào năm phút cuối cùng, tự cảm thấy mình làm bài khá tốt, sau khi nộp bài, cô xách túi hòa vào đám đông, bước ra ngoài với tâm trạng hơi tê dại.
Sau kỳ thi là sự buông thả tự do, học sinh náo loạn cười đùa trên hành lang cầu thang, thỉnh thoảng lại lướt qua vai cô, những đôi bạn thân nắm tay nhau bàn bạc thi xong sẽ đi đâu chơi, đi xem buổi hòa nhạc của ai đó, hay là phải tỏ tình với chàng trai mình thích, mang theo hơi thở thanh xuân ngây ngô, có vài người đã trang điểm, phảng phất mùi nước hoa.
Tô Hi chạm tay lên má, thời tiết nóng nực, làn da mịn màng không giữ được nước nên có chút khô, cô rất hiếm khi trang điểm, đồ dưỡng da cũng chỉ có loại thuốc mỡ chống nứt nẻ mùa đông, hồi đó vì muốn lấy lòng anh nên cô đã thử vài lần nhưng hiệu quả không tốt, sau đó cô cũng từ bỏ ý định.
Ra khỏi cổng trường, ngẩng đầu nhìn trời, ánh nắng chói chang. Trời rất nóng, tiếng ve kêu ran, cô lau đi lớp mồ hôi mỏng trên cổ, trong lòng vừa chua xót vừa mềm yếu.
Cô nghĩ thanh xuân của mình có phải là hơi ngắn ngủi quá rồi không, mà lại còn đắng nữa.
Phía sau lục tục có người lướt qua cô, cô bảo anh đừng đợi, thế là anh đi thật. Bây giờ cô bỗng thấy mông lung, chẳng biết nên đi đâu.
Chẳng vì lý do gì, cô thấy thèm, bỗng muốn uống trà sữa, nhất định phải bảo người ta cho thật nhiều đường, ngọt đến mức phát ngấy để bù đắp lại tất cả những ly trà sữa mà cô đã nợ mình suốt bao nhiêu năm qua.
Cô đổi hướng bước đi ngược với đám đông, vừa đi vừa cúi đầu nhìn bóng cây dưới chân, xung quanh thưa người dần, rồi cô nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ ở phía sau.
Tô Hi ngẩn ngơ quay đầu lại, thấy anh nóng đến mức đỏ cả hai má, giống như vừa từ trong đám đông vượt vòng vây chạy ra, ánh mắt cô dời xuống, thấy trên tay anh đang xách hai ly trà sữa, trên thành ly còn đọng những giọt nước li ti, chắc là vừa mới mua xong. Anh đến muộn, hóa ra là đi mua cái này.
“Tiệm trà sữa bên này đông khách quá, anh đến hơi muộn một chút, nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn là anh đưa em về thì hơn.”, anh thở hổn hển, đưa trà sữa cho cô, rồi ghé tai nói khẽ với cô, “Bây giờ có muốn đi xem quần áo không? Chẳng phải em nói muốn...”
Mặt Tô Hi đỏ bừng vì xấu hổ, cô nhéo anh một cái, kéo anh đi về phía chỗ vắng người hơn, hạ thấp giọng mắng, “Anh đúng là đồ ngốc, nói miệng khen là được rồi, mấy bộ quần áo đó... em không dám mặc đâu.”
“Thế bây giờ làm gì?”, anh ngơ ngác hỏi cô.
“Về nhà.”
Cô cúi đầu nhấp một ngụm trà sữa.
Bánh pudding mềm mại, rất ngọt.
0 Bình luận