Chiếc xe cẩn thận dừng lại ở bãi đỗ gần đó. Khi áp suất thấp tỏa ra từ cô gái nhỏ biến mất sau một tiếng thở phào, không khí mới từ từ giãn ra.
An Chi tháo dây an toàn, dụi đôi mắt cay xè, cảm giác mệt mỏi như vừa thoát khỏi cửa tử. Cô quay đầu liếc nhìn Tô Ngữ, thấy anh đang lặng lẽ nhìn mình, ý thức bỗng chao đảo, mũi chân vô tình đạp mạnh chân ga. Cô giật nảy mình, nhìn chùm chìa khóa trong tay, vội bịt miệng không để tiếng hét thoát ra.
“Sao thế?” Anh mỉm cười hỏi cô.
Ánh đèn trong xe mờ ảo, cô đánh liều phác họa những đường nét ngũ quan sâu sắc đầy nam tính của anh qua những mảng tối.
Cô lắc đầu như trống bộc, “Không... không có gì.”
“Anh đợi em ở dưới.”
Bàn tay cô siết chặt tay nắm cửa, không lập tức đi theo. Nhìn bóng dáng Tô Ngữ xuống xe rồi dần đi xa, trái tim cô lại đập rộn ràng. Lúc lái xe vì quá căng thẳng nên quên hết thảy, giờ tĩnh lại mới thấy bồn chồn.
Trước đây cô hằng mong anh còn sống, giấc mơ thành thật rồi, cô lại như mất đi dũng khí. Bốn năm ròng rã đã vắt kiệt hy vọng, cũng bào mòn luôn cả sự can đảm của cô.
“Cộc cộc cộc!”
Tiếng gõ cửa kính vang lên, An Chi giật mình run vai, quay đầu lại thấy Tô Ngữ đang đứng bên ngoài.
Một giọng nói hơi khàn truyền vào: “Không muốn đi nữa sao?”
Sao anh lại quay lại rồi. Trong lòng cô bỗng dâng lên một chút hân hoan, lồng ngực bí bách như được đón nhận luồng không khí trong lành. Sự bất ngờ này giống như giữa những ngày đi làm chen chúc trên xe buýt tẻ nhạt, bỗng nhiên có người tặng bạn một đóa hoa kiều diễm còn vương những giọt sương mai.
Đột ngột vô cùng, nhưng cô cảm thấy mình có thể tiếp tục chống đỡ được rồi.
Ngăn cách bởi lớp kính mờ tối, chắc là anh không nhìn thấy cô, thế là An Chi đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve hình bóng anh phản chiếu trên cửa sổ, cô nghe rõ giọng nói của chính mình: “Đi chứ.”
......
“Gần đây có một tiệm đồ nướng rất ngon, đặt giao hàng thì xa quá người ta không giao tới.”
Bên lề đường, người qua kẻ lại thưa thớt, họ sóng bước bên nhau. Tô Ngữ đi phía ngoài, chắn đi những luồng gió ồn ã, ánh đèn xe màu cam thi thoảng lại quét qua, cô gái nhỏ cứ cúi gằm mặt, dáng vẻ như đang để tâm hồn treo ngược cành cây.
“Không thích ăn sao?” Tô Ngữ cúi người, khẽ thầm thì bên tai cô.
Hơi thở phả vào cổ, ngứa ngáy vô cùng.
An Chi giật mình bừng tỉnh, lắc đầu, giọng nói có chút rối loạn: “Đồ nướng cũng khá đắt đấy chứ, anh vừa mới đi làm...”
“Công ty có tiền thưởng.”
Đi mãi rồi con đường cũng đến đoạn cuối, bên tai bắt đầu ồn ào, tiếng bánh xe nghiền trên đường nhựa, tiếng lá cây xào xạc trong gió, những đôi nam nữ say khướt ôm hôn nhau nồng nhiệt...
An Chi đột ngột kéo anh dừng lại: “Có muốn uống rượu không?”
“Bây giờ sao?” Tô Ngữ ngạc nhiên nhìn cô, không tin nổi đây là lời An Chi có thể thốt ra.
“Đúng thế.”
“Em lái xe đến mà.”
“Anh tưởng vì sao em nhất định phải đậu xe ở bãi đỗ chứ?”
Anh hỏi thêm một câu: “Tâm trạng không tốt sao?”
“Giáo viên thực tập muốn lên chính thức phiền phức lắm, ngày nào cũng bận tối mắt.” Cô đưa ra một lý do khô khốc, “Áp lực lớn lắm.”
Cô muốn phát tiết, mượn men rượu để nói ra những lời vốn đã mục rữa trong lòng khi tỉnh táo.
Tô Ngữ suy nghĩ một hồi rồi đồng ý, anh bảo nếu em say thì anh sẽ đưa em và đồ nướng cùng về, nếu còn muốn uống hiệp hai với đồ nướng cũng được.
Hai người cùng băng qua đường, đối diện là một phố quán bar, ánh đèn neon xanh đỏ tím vàng làm người ta hoa mắt. An Chi vốn định kéo anh vào một quán náo nhiệt đông đúc, nơi nam thanh nữ tú mập mờ kề sát nhau trong tiếng nhạc xập xình.
Nhưng Tô Ngữ không chịu, anh dắt cô đi tiếp một đoạn rồi rẽ vào một quán bar yên tĩnh, khách khứa vừa phải, ánh đèn mờ ảo không gây chói mắt, trên sân khấu có ca sĩ ôm guitar hát rong.
Ngồi vào bàn, Tô Ngữ gọi một ly Whisky. An Chi đứng bên cạnh nhìn, có chút lúng túng bấu víu vào quầy bar, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu là muốn uống giống anh.
“Rượu này độ cồn hơi cao đấy.”
“Em đã say bao giờ đâu.”
Câu nói này thật lấp lửng, thực tế cô mới chỉ uống vài ly bia, ánh đèn mờ ảo khiến anh không nhìn rõ gương mặt chưa chạm giọt rượu nào của cô đã đỏ bừng.
Hai người thì phải có một người tỉnh táo, Tô Ngữ chỉ nhấp môi, còn người bên cạnh thì đúng là hào ẩm, như thể không biết chừng mực là gì, một ly rượu lạnh cứ thế trôi tuột xuống họng sau vài ba ngụm.
“Uống nhanh thế sao?”
Cô tựa sát vào người anh, hơi rượu lờ mờ tỏa ra, cô kéo kéo cổ áo: “Rượu này... vị gì thế nhỉ? Khó uống... mà cũng không hẳn là khó uống, lạ thật đấy.”
Dưới cổ áo để lộ một mảng trắng ngần mềm mại, Tô Ngữ dời mắt đi, gạt bàn tay đang bấu víu vào cổ áo của cô ra, trong lòng có dự cảm chẳng lành: “Em không phải là sâu rượu đấy chứ? Nếu không ổn thì thôi đi.”
“Không! Áp lực của em...” Cô khựng lại, nhấn mạnh âm cuối như thể đang bị cảm, “...lớn lắm.”
“Uống rượu quá nhiều là suy đồi, là tự sa đọa chứ không phải là giải tỏa.”
Cô ngẩn ngơ lắc đầu, vẫy tay gọi thêm ly nữa.
“Đừng uống nữa.” Giọng điệu của anh dường như có chút nghiêm khắc.
Bàn tay An Chi khi đón lấy ly rượu khẽ run lên, cô ôm chặt ly rượu như đang bảo vệ báu vật, đôi mắt trong trẻo thuần khiết hiếm khi trở nên đục ngầu, đuôi mắt hơi xếch lên đầy vẻ quyến rũ, cô bắt đầu nũng nịu, giọng nói rất mềm: “Ly cuối cùng thôi.”
Tô Ngữ thở dài, đồng ý, bảo cô không được nuốt lời.
Ly của anh đã cạn đáy, anh ngồi bên cạnh nhìn cô nhấp từng ngụm nhỏ, ánh mắt đối phương xuyên qua lớp kính ly chạm vào anh một cái rồi lại vội vã dời đi.
Có cô gái đến bắt chuyện với anh, hỏi anh có muốn rót đầy ly để uống một chén không.
Anh lịch sự quay đầu lại từ chối, trong không gian nhỏ hẹp oi bức, cổ anh bỗng cảm thấy lạnh lẽo vô cớ.
Quay lại nhìn, thấy trên bàn trước mặt cô gái nhỏ đã có ba ly rượu trống không.
“Sao em lại gọi thêm ly nữa?”
Cô đã say đến mức không còn ra hình thù gì, nằm vẹo vọ trên bàn, đôi mắt lờ đờ nhìn anh, tay lại bắt đầu kéo cổ áo, lầm bầm gọi tên anh: “Tô Ngữ, em nóng...”
“Ra ngoài là hết nóng ngay, chúng ta về thôi.”
Thái dương Tô Ngữ giật thình thịch, anh nắm lấy tay cô để giữ cô lại, vì hoảng hốt nên giọng nói hơi lớn, nghe như đang rất hung dữ.
Anh nửa bế nửa ôm An Chi, tay cô luồn qua nách anh, vùi vào phần đuôi tóc dài của anh, nghịch ngợm luồn sâu vào trong, từng ngón tay đan vào kẽ tóc.
Kẻ say rõ ràng là không thể lý luận được, Tô Ngữ không đề phòng, cô thực sự giật mạnh một cái, anh không kịp thu lực, đau đến mức nhăn mặt.
“Đừng động đậy...” An Chi như túm được thóp của anh, giọng điệu bay bổng đầy đắc ý: “Còn muốn giữ tóc không hả?”
“Em say rồi, mau buông tay ra...”
Cô nới lỏng tay một chút, thế là hai người đối mặt nhau. Khoảng cách quá gần, chóp mũi chạm vào gò má, cô thấy ánh mắt anh đang nỗ lực kiềm chế, đang nhẫn nhịn sự mập mờ của cô, bỗng thấy ấm ức, cứ như thể anh chẳng có chút ý vị gì với cô vậy.
“Anh hung dữ thế làm gì?”
Những người quá ngoan ngoãn thường có sự phản nghịch ẩn sâu trong xương tủy, cô giấu rất kỹ.
Thế là đôi môi cô hung hăng áp xuống, cắn anh, bờ môi đỏ rồi lại trắng, thỏ trắng hóa thành sói xám.
Thực ra cô vẫn luôn ôm nỗi oán hận, từ nhỏ cô đã được gia đình nuông chiều mà lớn lên, căn bản chẳng hiểu thế nào là thích, cũng chưa từng thích ai.
Sau này hiểu rồi, quá trình không mấy tốt đẹp, nhưng lần đầu tiên chính là anh, vậy mà người lại biến mất trong chớp mắt. Cô nghĩ dù thế nào đi nữa, thích là một thứ chẳng tốt lành gì, chẳng còn ai chiều chuộng cô nữa, muốn gì thì phải tự mình giành lấy, về mặt này An Chi biết mình không rõ ràng được như bọn họ.
Cô luôn muốn chờ đợi, nhưng cô nghĩ thế này vẫn là chưa đủ.
Môi chạm môi rồi cắn một cái như thế, gần như giây tiếp theo đã tách ra, là anh đẩy ra.
An Chi bị anh làm cho đầu óc trống rỗng một hồi, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly, lồng ngực trống trải, chân cũng mềm nhũn.
Rốt cuộc cô đang làm cái gì thế này?
“Anh...”
“Em... em...”
An Chi lúng túng nửa ngày trời, bỗng cắt ngang lời anh, một sợi dây thần kinh trong não bị xoắn lại, cô vô thức nói sảng:
“Em yêu anh.”
Chẳng phân biệt được là đỏ mặt vì say hay vì xấu hổ, cô che mặt, bật dậy khỏi ghế đứng thẳng tắp, hoàn toàn không biết mình đang làm gì, nhưng phản ứng mạnh mẽ như thể vừa giết người phóng hỏa xong vậy. Mà lời này chẳng phải là quá sến súa, không biết xấu hổ sao, mặt mũi cả đời này đều mất sạch trong lần này rồi.
Vả lại... tại sao lại cứ phải nói vào lúc này chứ? Đây tính là tỏ tình hay là gì? Chút tâm tư đó của cô, e là người ta đã sớm nhận ra rồi.
“Em... em về trước đây.”
Tâm trí rối bời, không phân rõ tốt xấu, thế là An Chi quay người định chạy, thỏ sợ hãi thì chui vào hang, đó là bản năng, trốn trốn tránh tránh, giờ đã làm cô giáo rồi mà vẫn không bỏ được.
“Đứng lại.”
Tô Ngữ một tay kéo An Chi trở lại, ấn cô ngồi xuống ghế, chân tóc vẫn còn đau.
Ngón tay anh dừng trước trán cô, thấy cô nhắm nghiền mắt không dám nhìn mình, anh đảo mắt một cái, không muốn chấp nhặt với kẻ say, bèn búng một cái vào vầng trán trơn bóng của đối phương đến mức ửng đỏ.
Anh suy nghĩ một chút, xoa xoa sống mũi, có chút mệt mỏi.
“Tô Hi bình thường dạy em những cái gì thế? Học chút gì tốt đẹp không được sao?”
(Cảm giác Mộ Thanh và An Chi, hai cô gái thuần khiết này cũng không có gì nhiều để viết, thôi thì coi như để giải quyết xong xuôi chuyện tình cảm vậy.)
Xem Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy chương mới nhất tại 9x.com. Chia sẻ càng nhiều, cập nhật càng nhanh.
0 Bình luận