Toàn tập

Chương mở đầu: Giấc Mơ Chung Của Thế Giới

Chương mở đầu: Giấc Mơ Chung Của Thế Giới

00004.jpgKỳ nghỉ hè đang đến gần.

Tôi rời nhà để kịp giờ học thêm bắt đầu lúc sáu giờ chiều, rảo bước trên con đường qua khu dân cư vào buổi xế tà. Những tấm áp phích quảng bá cho Thế vận hội Tokyo sắp khai mạc được dán ở khắp nơi, từ cửa kính của các cửa hàng trong khu phố mua sắm cho đến bảng thông báo của khu phố.

Bước vào giữa tháng Bảy, mấy ngày nay trời nóng thực sự. Tuy bây giờ mặt trời đã lặn nên đỡ hơn nhiều, nhưng không khí vẫn còn oi bức, chỉ đi bộ thôi cũng khiến cơ thể râm ran mồ hôi.

Mặt trời, sau cả một ngày dài dùng những tia nắng gay gắt để nung nóng mặt đất, giờ đây trông như một quả cầu đỏ rực khổng lồ, chiếu rọi xuống phố phường thứ ánh sáng màu cam đục ngầu. Những đám mây trôi trên bầu trời được nhuộm một màu hồng phấn dịu nhẹ, bóng của những cột điện và tòa nhà đổ dài, đậm nét.

Tôi xốc lại chiếc ba lô chứa giáo trình học thêm, dụng cụ viết và ví tiền trên lưng. Đúng lúc đó, từ phía sau có tiếng gọi: "Yukinari-kun".

Quay đầu lại, tôi thấy Yuuko đang chạy bước nhỏ tiến về phía mình. Mái tóc cắt ngắn của cô ấy bồng bềnh dao động theo nhịp chạy. Cô ấy mặc một chiếc áo trắng ngắn tay, váy ngắn màu xanh dương và đeo chiếc ba lô màu đỏ quen thuộc.

Khi đến bên cạnh tôi, cô ấy hít thở sâu một, hai nhịp để điều hòa hơi thở, rồi thốt lên một câu: "Hôm nay cũng nóng nhỉ."

"Ừ," tôi gật đầu, giảm tốc độ bước chân để hai đứa đi song song với nhau. Chỉ còn khoảng năm phút nữa là đến chỗ học thêm. Đồng hồ trên thiết bị đeo tay hiển thị năm giờ bốn mươi lăm phút, nên dù không vội thì chúng tôi vẫn dư sức kịp giờ vào lớp.

Yuuko là một cô bé cùng tuổi, học ở trường tiểu học bên cạnh. Chúng tôi quen nhau ở lớp học thêm từ hai năm trước, khi cả hai còn học lớp bốn. Nhà tôi và nhà cô ấy chỉ cách nhau khoảng mười phút đi xe đạp, nhưng con sông có tên Kitairisawa chảy qua thị trấn này đã ngăn cách khu tôi sống và khu Yuuko sống, khu vực trường học cũng bị chia cắt bởi con sông đó nên trước kia chúng tôi hoàn toàn không biết nhau.

Vừa bắt đầu đi cùng nhau, Yuuko đã hỏi tôi: "Yukinari-kun, cậu làm bài tập chưa?"

"Ừ. Toán thì tớ làm được rồi, nhưng Tiếng Anh có vài chỗ tớ chưa hiểu lắm. Còn Yuuko?"

"Tớ thì ngược lại. Tiếng Anh làm được hết, nhưng Toán có mấy câu không giải được. Cơ mà tớ được bố chỉ cho rồi."

"Vậy hả."

Nghe nói bố của Yuuko là một nhà khoa học. Trước đây cô ấy từng kể rằng ông đang làm việc tại một trường đại học ở Tokyo.

Tôi định bụng khi đến lớp, trước giờ học sẽ nhờ Yuuko chỉ cho những chỗ chưa hiểu nên nói:

"Lát nữa cho tớ xem phần Tiếng Anh nhé."

"Ừ. Được thôi," Yuuko vừa gật đầu vừa mỉm cười tươi tắn.

Những đứa trẻ cùng lớp học thêm thường hay chỉ bài cho nhau vào những phút sát giờ học. Yuuko là cô bé luôn làm bài tập về nhà một cách chỉn chu, nên cô ấy rất được nhóm tám đứa học sinh lớp sáu ở lớp học thêm này tin cậy.

Hồi mới vào lớp học thêm này, toàn người lạ nên cũng có lúc tôi thấy chán nản, nhưng giờ thì tôi đã thân thiết được với mọi người. May mắn là trong số này không có đứa nào không hợp tính với tôi cả. Vì thế, so với lớp học ở trường tiểu học nơi đám con trai hống hách hay ra vẻ ta đây, tôi cảm thấy thoải mái hơn khi ở lớp học thêm ít người cùng nhau học tập này. Gần đây, nhờ kết quả học ở lớp học thêm mà thành tích trên trường của tôi cũng tăng lên, khiến mẹ tôi rất vui.

Đi trên con đường buổi chiều tà, vừa đi vừa trò chuyện đôi ba câu với Yuuko, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến tòa nhà đa năng năm tầng nơi đặt lớp học thêm.

Tòa nhà không còn mới lắm, những phần kim loại đã bắt đầu gỉ sét, lớp sơn tường cũng có chỗ bong tróc. Ngoài lớp học thêm, trong tòa nhà còn có tiệm làm tóc và văn phòng luật sư. Hai bên là cửa hàng điện máy lâu đời và tiệm bánh mì. Một ngôi đền thần đạo cũng nằm ngay gần đó. Cây cối ở đó mọc um tùm, tiếng ve kêu râm ran vọng lại từ phía ấy.

Lớp học thêm của chúng tôi nằm ở tầng hai. Leo lên cầu thang nằm bên cạnh tiệm làm tóc ở tầng một - nơi duy nhất được lắp kính sáng loáng, ngay lập tức sẽ thấy cánh cửa kính có dòng chữ "Học viện Anh Toán Irisawa".

Mở cửa ra, tiếng chào "Xin chào các em" của chị lễ tân vang lên. Chị ấy nhuộm tóc hơi nâu và uốn xoăn bồng bềnh. Chị ấy lúc nào cũng cười tươi, trông rất hiền hậu.

Chúng tôi thay dép đi trong nhà, vừa chào lại vừa được chị ấy đánh dấu vào sổ điểm danh. Trong lớp học thêm bật điều hòa mát rượi. Tôi và Yuuko, vừa đi bộ trong cái nóng oi bức bên ngoài vào, cùng thốt lên "Phù..." đầy sảng khoái trước hơi lạnh đó.

Bước vào một trong số các phòng học nằm phía sau quầy lễ tân, đã có vài người bạn đến trước. Vừa chào mọi người, tôi và Yuuko vừa về chỗ ngồi.

Chỗ ngồi không cố định, nhưng tôi luôn ngồi ở phía trước bên phải hướng nhìn lên bảng đen, còn Yuuko thì ngồi tụ tập cùng hai bạn nữ khác ở phía bên trái. Tôi lấy vở ra, rồi như đã nói với Yuuko lúc nãy, tôi sang chỗ cô ấy để nhờ chỉ những phần bài tập chưa hiểu.

Các học sinh khác lần lượt đến, trong tiếng nói chuyện ồn ào, tôi nhanh chóng điền vào những chỗ trống trong bài tập Tiếng Anh.

"Cảm ơn nhé. Cứu tớ rồi."

Tôi nói sau khi chép xong, Yuuko đáp "Không có gì", rồi gấp vở Tiếng Anh lại, bắt đầu chuẩn bị cho tiết Toán sắp bắt đầu.

Chẳng mấy chốc, đồng hồ điểm sáu giờ, thầy giáo mặc áo sơ mi trắng bước vào lớp. Với hiệu lệnh "Bắt đầu nào" của thầy, những bạn đang đứng cũng về chỗ ngồi, tất cả cùng hướng mắt lên bảng đen.

Bảy giờ bốn mươi phút tối. Tiết Tiếng Anh và Toán của ngày hôm nay đã kết thúc, khi mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc ra về, chị lễ tân cầm một xấp tài liệu bước vào lớp.

"Chị phát lịch học hè nhé," chị ấy nói rồi phát cho chúng tôi ba tờ giấy.

Lật qua xem thử, một tờ là "Lịch trình khóa học hè", hai tờ còn lại là "Phương pháp học tập trong kỳ nghỉ hè". Tôi kẹp chúng vào bìa hồ sơ, rồi cùng mọi người rời khỏi lớp. Vừa chào tạm biệt thầy giáo và chị lễ tân, chúng tôi vừa bước xuống cầu thang hẹp để ra khỏi tòa nhà.

Bên ngoài trời đã tối hẳn. Trên làn đường xe chạy được ngăn cách bởi lan can, ánh đèn pha của vô số xe cộ trôi đi như dòng chảy. Ngoài đèn đường, các tòa nhà và cửa hiệu xung quanh cũng đã lên đèn nên khung cảnh khá sáng sủa.

"Gặp lại sau nhé, Yukinari," cậu bạn đi xe đạp vẫy tay với tôi. Tôi cũng đáp "Gặp lại sau" rồi vẫy tay lại. Yuuko cũng ngừng nói chuyện với các bạn nữ khác để vẫy tay chào nhau.

Tôi cũng định bắt đầu đi bộ về nhà. Đúng lúc đó, Yuuko tiến về phía tôi và gọi.

"Nè, hôm nay bố tớ nhắn là sẽ đến đón tớ ở đây. Bố bảo sẽ chở cả những bạn đi bộ về nữa."

"Được không vậy?"

Nghe tôi hỏi, Yuuko gật đầu. Ngoài tôi ra còn một người bạn nữa tên là Takashi cũng đi bộ đến lớp. Yuuko gọi cả cậu ấy, và ba chúng tôi quyết định đứng đợi trước tòa nhà lớp học thêm cho đến khi bố Yuuko tới.

Takashi là một cậu con trai trầm tính, ít khi tự mình bắt chuyện. Trong lúc tôi và Yuuko nói chuyện, cậu ấy lấy máy chơi game cầm tay trong ba lô ra chơi.

"Chỉ còn hai ngày nữa là nghỉ hè rồi nhỉ," Yuuko nói.

"Ừ. Hôm nay là ngày tớ phải mang hết đống đồ để ở trường về, nặng quá làm tay đau hết cả lên."

"Chỗ tớ cũng vậy," Yuuko vừa cười tủm tỉm vừa nói.

Kỳ nghỉ hè năm nay là kỳ nghỉ hè cuối cùng của thời tiểu học. Tôi mới chỉ biết đến kỳ nghỉ hè của học sinh tiểu học, nhưng việc kỳ nghỉ hè tiểu học là "thứ gì đó đặc biệt" thì tôi đã nghe người lớn nói nhiều trên các chương trình tivi, phim ảnh và sách báo. Bản thân tôi, dù không hiểu lý do, nhưng cũng lờ mờ cảm thấy dường như đúng là vậy, và cảm thấy một nỗi buồn man mác lạ kỳ.

"Yukinari-kun có đi chơi đâu trong kỳ nghỉ hè không?"

"Ừm... Tớ chưa có kế hoạch gì cụ thể cả. Nhưng mà tớ muốn đi hồ bơi."

"Năm ngoái mọi người cũng đi cùng nhau nhỉ. Takashi-kun sau đó kêu bị cháy nắng khổ sở lắm, nhưng mà hồi đó vui thật ha."

Yuuko nói, Takashi đứng gần đó vừa gật đầu vừa nở nụ cười ngượng ngùng. Hồi đó, cậu ấy đã quên bôi kem chống nắng lên lưng.

"Muốn đi nữa ghê."

"Ừ. Rủ mọi người rồi lên kế hoạch đi," tôi nói.

Sau đó tôi hỏi: "Yuuko có đi du lịch ở đâu không?" Năm nào cô ấy cũng đi du lịch cùng gia đình. Chúng tôi lúc nào cũng được nhận quà đặc sản từ những chuyến đi đó.

Yuuko gật đầu vẻ vui sướng.

"Năm nay tớ sẽ đi Mỹ năm ngày, từ ngày 20 tháng 8."

"Mỹ á?"

"Người cùng nghiên cứu với bố tớ đang ở Mỹ, hình như họ sẽ làm thí nghiệm gì đó. Nên bố tớ đi công tác, còn tớ và mẹ đi theo để chơi."

"Tuyệt thật đấy."

Tôi thốt lên. Gần đây tôi mới biết đến từ "khoảng cách giàu nghèo" qua các chương trình tin tức trên tivi, và tôi chợt nhớ đến nó. Tôi không có một người bố làm công việc hoành tráng như vậy. Hay nói đúng hơn, bố mẹ tôi đã ly hôn từ khi tôi học lớp hai, nên tôi chẳng có bố. Chỉ có một mình mẹ là nhân viên công ty. Chẳng hiểu sao, đối diện với một Yuuko được nuôi dạy trong điều kiện tốt, tôi cảm thấy có chút tự ti, buồn bã, một cảm giác là lạ.

"Nhớ mua quà về nhé," tôi nói.

"Ừ. Tất nhiên rồi," Yuuko gật đầu.

Tôi lơ đãng chuyển ánh nhìn sang phố đêm. Rất nhiều ô tô đang chạy trên con đường phía trước. Ngọn đèn đỏ trên đỉnh tháp sắt phía xa đang chầm chậm chớp tắt. Trên bầu trời tối đen, những đám mây xám mỏng lững lờ trôi, lác đác vài ngôi sao trắng nhỏ bé.

"A, đến rồi kìa."

Yuuko nói với tôi và Takashi, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước mặt chúng tôi.

Takashi cất máy chơi game vào ba lô, chúng tôi theo sau Yuuko tiến về phía chiếc xe. Yuuko ngồi ghế phụ, còn tôi và Takashi ngồi ghế sau.

Vừa mở cửa ngồi vào ghế, tôi và Takashi vừa cất tiếng chào người đàn ông đang ngồi ở ghế lái - bố của Yuuko: "Cháu chào chú ạ." Chú ấy quay lại, mỉm cười đáp: "Ừ. Đi học vất vả rồi."

Khác với chiếc xe hạng nhẹ của nhà tôi, ghế ngồi ở đây rộng rãi và êm ái. Trước đây tôi và Takashi cũng đã vài lần được bố Yuuko chở từ chỗ học thêm về nhà.

"Vậy chú sẽ vòng qua nhà Yukinari-kun trước nhé," chú ấy nói.

"Vâng ạ. Cháu cảm ơn chú," tôi đáp lễ.

Chú ấy bật xi nhan, đợi dòng xe vãn bớt rồi cho xe chạy. Từ chỗ học thêm về nhà tôi đi bộ mất khoảng mười lăm phút, nên đi ô tô thì đến ngay lập tức.

Chiếc xe dừng lại trước tòa chung cư sáu tầng nhà tôi, tôi vừa nói "Cảm ơn chú ạ" vừa mở cửa xuống xe.

Lúc đó, Takashi và Yuuko nói với theo: "Gặp lại sau nhé." "Ừ," tôi trả lời, vừa vẫy tay vừa nhìn theo chiếc xe chở Yuuko và bạn đi khuất.

Sau đó, tôi đi bộ trong khuôn viên chung cư dưới ánh đèn đường trắng xóa, đi thang máy lên tầng năm, và mở cánh cửa có treo biển tên "Nakayama" của nhà mình.

Tôi tỉnh giấc vì cái nóng và cảm giác có ánh sáng.

Buổi sáng ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Nhìn đồng hồ đầu giường, đã là tám giờ mười phút sáng. Khi còn đi học, tôi phải dậy lúc bảy giờ rưỡi, nên so với mọi khi thì đây là ngủ nướng khá kỹ.

Tiếng ve kêu râm ran vọng lại. Ánh sáng và hơi nóng xuyên qua rèm cửa tràn vào trong phòng, khiến người tôi lấm tấm mồ hôi. Kéo rèm ra, ánh sáng chói chang tràn ngập tầm nhìn khiến tôi bất giác nheo mắt lại.

Đã là giữa hè. Trên bầu trời xanh thẳm, những đám mây cuồn cuộn trôi, mặt đường nhựa phản chiếu ánh sáng gay gắt, trông như thể đang tích tụ ánh sáng vậy.

Sao mình có thể đi học trong thời tiết thế này nhỉ...

Khung giờ này đúng là giờ đi học. Tôi bỗng muốn tự khen ngợi bản thân của ngày hôm qua.

Vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ là áo ba lỗ và quần đùi, tôi đi ra phòng khách. Có vẻ mẹ đã đi làm rồi. Một hộp cá ngừ đóng hộp và natto được đặt trên bàn. Tôi lấy bát từ chạn bát, xới cơm từ nồi cơm điện, vừa xem tivi vừa ăn sáng. Ăn xong nhanh chóng, tôi uống trà lúa mạch, rồi cứ thế ngồi trên ghế, thẫn thờ xem chương trình đặc biệt về Thế vận hội sắp khai mạc. Đúng lúc đang có cuộc phỏng vấn một vận động viên chạy cự ly ngắn. Nào là đã tập luyện như thế nào, có tự tin giành huy chương không. Vận động viên đó vừa cười vừa trả lời các câu hỏi một cách lịch sự.

Tiếng ve kêu và bữa sáng muộn hơn mọi ngày. Đúng là buổi sáng của kỳ nghỉ hè. Hơn nữa lần này khác với năm lần nghỉ hè trước. Đây là kỳ nghỉ hè đặc biệt, kỳ nghỉ hè cuối cùng của thời tiểu học.

Nhưng mà, tôi nghĩ.

Đồng hồ hiển thị ở góc trên bên phải tivi vẫn chưa đến chín giờ sáng. Lịch trình hôm nay của tôi chẳng có gì cho đến giờ học thêm buổi chiều tối. Bài tập về nhà cũng không nhiều lắm, chẳng có lý do gì để vội vàng làm cả.

Tóm lại là, tôi rảnh rỗi.

Trước cái bát rỗng không, trong phòng khách buổi sáng ngập tràn nắng gắt, tôi vừa nghe tiếng cười nói ồn ào phát ra từ tivi, vừa bối rối không biết nên làm gì suốt cả ngày hôm nay.

Phải rồi, đến lúc này tôi mới nhớ ra.

Cái cảm giác rảnh rỗi đến mức không tưởng này. Đây cũng là một cảm giác của kỳ nghỉ hè.

Tôi quay về phòng bật điều hòa, tạm thời cầm lấy chiếc máy tính bảng dùng chung ở nhà, tùy hứng xem các video bình luận game hay video chó mèo cưng trên mạng.

Làm thế khoảng một tiếng thì cơn buồn ngủ ập đến, tôi nằm trên giường thiu thiu ngủ một giấc ngắn.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần thì cũng gần đến trưa, tôi quyết định ra cửa hàng tiện lợi gần đó mua cơm trưa.

Tối qua mẹ đã cho tôi tiền tiêu vặt để mua cơm trưa, đồ ăn vặt và sách trong kỳ nghỉ hè. Tôi cẩn thận cất ví vào ba lô rồi xỏ giày ở cửa ra vào.

Bước ra khỏi ngôi nhà đang bật điều hòa mát lạnh, hơi nóng hầm hập bao trùm lấy tôi. Hành lang bên ngoài chung cư cũng bị nắng chiếu vào, vừa tắm mình trong thứ ánh sáng trong veo đó, cơ thể tôi lập tức râm ran mồ hôi.

Vừa hối hận biết thế đi sớm hơn cho mát, tôi vừa đi thang máy xuống tầng một, cố gắng đi vào những chỗ có bóng râm, hướng về phía cửa hàng tiện lợi cách đó khoảng năm phút đi bộ.

Buổi chiều, vừa uống nước trái cây mua cùng cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi, tôi vừa làm bài tập ở lớp học thêm và bài tập trường. Bài tập hè không cần vội nên tôi chẳng hứng thú lắm, nhưng nhân tiện làm bài tập lớp học thêm, tôi làm luôn một trang bài tập toán.

Sau đó, tôi ăn một chút bánh kẹo để không bị đói trong giờ học, rồi đi đến lớp học thêm trước sáu giờ chiều.

Như thường lệ, sau hai tiết Tiếng Anh và Toán, một cậu bạn tên Tomoki đề xuất năm nay lại đi hồ bơi tiếp. Tomoki tham gia câu lạc bộ bóng đá, da rám nắng, tính tình hoạt bát. Trong nhóm bạn ở lớp học thêm, cậu ấy luôn là trung tâm. Chúng tôi kiểm tra lịch trình của mỗi người, hẹn buổi học sau sẽ khớp lịch và chốt ngày.

"Háo hức ghê," Yuuko nói khi chúng tôi cùng đi bộ về nhà.

Trên làn đường xe chạy bên cạnh chỗ chúng tôi đi bộ, từng chiếc xe ô tô lướt qua với tiếng động lớn. Hôm nay trời quang mây tạnh, vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời đêm đen thẫm.

Hồ bơi lần này chúng tôi định đi cũng giống nơi năm ngoái, nằm trong công viên giải trí ở thị trấn bên cạnh. Ở đó có đủ loại hồ bơi như hồ tạo sóng, hồ bơi dòng sông lười, máng trượt nước, lại còn có các quầy bán đồ ăn như takoyaki, xúc xích, kebab nên có thể chơi cả ngày.

Trên đường về, Yuuko vừa đi vừa mở sổ tay xem lịch trình của mình. Khi đi dưới ánh đèn đường, tôi liếc nhìn thấy rất nhiều lịch trình được viết bằng nét chữ tròn trịa của Yuuko trên tờ lịch.

"Có vẻ bận rộn nhỉ," tôi nói.

"Ừ. Bố mẹ tớ sẽ đưa tớ đi nhiều nơi lắm."

Thích thật đấy, tôi buột miệng.

"Phải chi tớ cũng tham gia đội bóng đá hay bóng chày gì đó thì tốt biết mấy."

Tôi nói vậy khi nhớ lại vẻ mặt có chút tự hào của Tomoki khi cậu ấy bảo rằng ngoài việc học thêm, cậu ấy còn bận tập luyện và thi đấu, nên kỳ nghỉ hè bận rộn lắm.

Nghe vậy, Yuuko khẽ "Ưm..." suy nghĩ một chút, rồi gập sổ tay lại cất vào ba lô, quay sang tôi nói: "Sắp tới, trước lễ Obon một chút có buổi cắm trại đấy, Yukinari-kun có muốn đi không?"

"Cắm trại á?" tôi hỏi lại.

Nghe cô ấy kể thì có một sự kiện cắm trại hai ngày một đêm trong vùng núi phía Tây tỉnh Saitama, và Yuuko cũng tham gia. Mục đích là để cho trẻ em ngắm thiên nhiên và các vì sao, bố Yuuko cũng tham gia với vai trò người hướng dẫn.

Vì nghe nói phải có phụ huynh đi cùng nên tôi đã từ chối một lần. Mẹ tôi bận đi làm nên chắc chắn không thể đi cùng được.

Nhưng khi tôi nói chuyện đó, Yuuko bảo: "Tớ sẽ thử nhờ bố xem có được dẫn bạn theo không."

Tôi hơi ngại và cảm thấy áy náy, nhưng nghĩ đến việc nếu được đi sự kiện như vậy thì vui biết mấy, nên tôi nói lời cảm ơn: "Cảm ơn cậu, tớ cũng sẽ thử nói chuyện với mẹ."

Tôi và Yuuko vẫy tay chào tạm biệt nhau ở chân cầu Oebashi - cây cầu bắc qua sông Kitairisawa, cũng là nơi đường về nhà của hai đứa rẽ sang hai hướng khác nhau.

Qua cầu Oebashi về đến nhà, có vẻ mẹ vẫn chưa đi làm về. Tôi hâm nóng đồ đông lạnh bằng lò vi sóng để ăn tối, đi tắm, xem tivi một chút rồi nằm lên giường.

Tôi đọc sách trên giường cho đến khi buồn ngủ, tắt đèn và nhắm mắt lại thì nghe thấy tiếng mẹ về.

Ở lớp học thêm của chúng tôi, ngoài các buổi học bắt đầu từ sáu giờ tối như thường lệ, những bạn tham gia khóa học hè còn có lịch học vào buổi sáng ba lần một tuần.

Hầu hết các thành viên lớp sáu của lớp học thêm, bao gồm cả tôi, đều tham gia, lại có thêm những bạn chỉ đến học khóa hè, nên lớp học đông hơn mọi khi.

Ngày đầu tiên của khóa học hè trong kỳ nghỉ này, sau khi tan học, vài đứa trong lớp rủ nhau đi ăn trưa, thế là chúng tôi vào một cửa hàng thức ăn nhanh gần đó.

Việc chỉ có lũ trẻ con đi ăn với nhau vào buổi trưa ngày thường mang lại cảm giác là lạ. Trong quán, có những người trẻ tuổi trạc sinh viên đại học đang làm việc gì đó trên máy tính, hay những người lớn tuổi đang đọc báo, đọc sách. Chúng tôi ngồi ở một góc vừa ăn trưa vừa trò chuyện.

Sau khi ra khỏi quán, Tomoki nói: "Có chỗ này hay lắm, đi cùng không?"

Có vài bạn buổi chiều bận việc nên đi về nhà, chỉ còn tôi, Yuuko, cô bạn Misato tính tình trầm lặng luôn buộc tóc đuôi ngựa, và Tomoki, bốn đứa chúng tôi đi đến khu chung cư nơi Tomoki sống.

Đi bộ dưới cái nắng hè, Tomoki mãi chẳng chịu nói cái "chỗ hay ho" đó là gì. Cậu ấy bảo nên mang theo đồ uống và bánh kẹo, thế là chúng tôi ghé cửa hàng tiện lợi mua nước trái cây và sô cô la.

Chẳng mấy chốc đã đến khu chung cư cậu ấy sống. Trong khuôn viên rộng lớn có rất nhiều tòa nhà bê tông hình chữ nhật. Tôi cũng từng đi ngang qua đây vài lần, nơi này trồng rất nhiều cây xanh. Ve sầu đậu trên cây kêu inh ỏi, những bồn hoa dọc theo lối đi lát gạch cũng nở đầy hoa rực rỡ.

"Lối này, lối này."

Tomoki đi đầu, dẫn chúng tôi vào sâu bên trong khu chung cư.

Ở đó có một đường hầm màu xanh lá cây, cao hơn đầu chúng tôi một chút. Những tấm lưới kim loại uốn thành hình vòm, dây leo phủ đầy lá quấn chặt lấy nó.

"Vào trong đi."

Bước vào bên trong, ánh sáng nhuộm màu xanh lục xuyên qua kẽ lá tràn ngập không gian. Mùi cỏ thơm thoang thoảng dễ chịu. Và vì ánh nắng bị cây cối che khuất nên trong đường hầm xanh ấy rất mát mẻ. Ngay khoảnh khắc bước vào, cơ thể có thể cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch nhiệt độ so với bên ngoài.

"Hay ho chưa. Bác quản lý làm đấy. Trẻ con trong khu chung cư hay vào đây hóng mát lắm," Tomoki tự hào nói với chúng tôi.

Có một khối bê tông hình chữ nhật dài khoảng ba mét được đặt ở giữa đường hầm, có lẽ là để ngồi.

"Ừ," Yuuko và Misato gật đầu vui vẻ. Có lẽ do ít bị nắng chiếu vào nên khi ngồi lên khối bê tông, cảm giác mát lạnh truyền qua lớp quần soóc.

"Nhưng mà không có muỗi sao?"

Yuuko sực nhớ ra và hỏi. Không sao đâu, Tomoki gật đầu với vẻ mặt hơi đắc ý.

"Trong đám cỏ quanh đây có trộn lẫn loại thảo mộc mà côn trùng ghét. Nên ở trong này hầu như không bị muỗi đốt đâu."

"Tuyệt quá," Yuuko và Misato đồng thanh. Chúng tôi ngồi đó ăn bánh kẹo, chơi bài bằng bộ bài Tomoki mang theo.

Tôi ngồi cạnh Yuuko. Vì ngồi sát đến mức chạm vào nhau nên trong suốt lúc đó, tôi cảm nhận được hơi ấm cơ thể lấm tấm mồ hôi của cô ấy.

Chẳng bao lâu sau, nắng chiều ngả sang màu đỏ, tiếng ve sầu ngân vang lanh lảnh, nghe đâu đó có chút buồn bã.

Màu xanh của đường hầm tắm trong ánh sáng đỏ trở nên dịu dàng và mềm mại hơn. Bên trong đường hầm cũng dần trở nên tối hơn mà chúng tôi không hề hay biết. Yuuko lấy điện thoại thông minh từ túi váy ra xem giờ và lẩm bẩm: "Đã hơn năm giờ rồi."

"Phải về thôi," tôi đứng dậy nói với Tomoki, "Cảm ơn cậu đã chỉ cho bọn tớ một chỗ tuyệt vời thế này." Cậu ấy mỉm cười gật đầu.

Chúng tôi ra khỏi đường hầm. Dưới ánh nắng chiều màu cam, những tòa nhà bê tông của khu chung cư đổ những cái bóng khổng lồ, đen kịt xuống khuôn viên.

"Gặp lại sau nhé," chúng tôi vẫy tay chào Tomoki rồi ai về nhà nấy.

Tối hôm đó, trong bữa cơm tối cùng mẹ - người hiếm hoi về sớm, tôi đã nói về chuyện đi cắm trại. Khi tôi nói rằng phải có phụ huynh đi cùng nhưng bố của Yuuko có thể sẽ đóng vai trò người giám hộ, mẹ tỏ vẻ khó xử: "Nhưng mà có tiện không nhỉ."

"Yukinari muốn thế nào?"

Tôi dù ngại ngần nhưng vẫn nói: "Nếu đi được thì con muốn đi thử."

"Vậy à," mẹ suy nghĩ một chút rồi nói với giọng hơi nghiêm khắc:

"Để mẹ gọi điện sang nhà bác Fukuhara xem sao. Phải hỏi chuyện cụ thể đã, rồi mẹ mới cân nhắc xem có cho phép hay không."

"Vâng," tôi đáp. Có thể sẽ làm phiền bố Yuuko, cũng có thể khiến mẹ lo lắng, nên tôi hoàn toàn không có ý định vòi vĩnh. Nếu không được thì thôi, dù tiếc nhưng cũng đành chịu, tôi nghĩ vậy.

Sau bữa ăn, trong lúc mẹ rửa bát, tôi đi cọ rửa bồn tắm và xả nước nóng vào bồn.

Quay lại phòng khách nhìn lên tivi, vẫn là các chương trình liên quan đến Thế vận hội Tokyo. Dạo này toàn chiếu mấy cái này. Tôi ngồi xem chương trình ồn ào như lễ hội đó một lúc.

Nhưng từ sau cuộc nói chuyện với mẹ lúc nãy, tôi cứ thấy bồn chồn không yên, nên quay về phòng chơi game.

Tôi uể oải ngồi trước quạt, chơi lại lần hai tựa game RPG đã mua bằng tiền lì xì đầu năm và từng phá đảo một lần, chơi đến khi chán thì đi tắm, đánh răng, tắt đèn rồi lên giường. Căn phòng đã tắt điều hòa trở nên oi bức, khó ngủ.

Để quên đi cảm giác khó chịu đó, tôi nghĩ về chuyến đi hồ bơi sắp tới, và chuyện cắm trại có thể sẽ được tham gia cùng Yuuko. Ngọn núi nơi cắm trại sẽ như thế nào nhỉ, nếu được ở cùng Yuuko và chú ấy thì chắc sẽ vui lắm đây, cứ suy nghĩ miên man như vậy, cơn buồn ngủ ập đến, ý thức tôi dần mờ đi.

Khoảng trưa ngày hôm sau. Hôm nay trời còn nóng hơn cả hôm qua. Thiết bị đeo tay của tôi hiển thị nhiệt độ là 38 độ C.

Khóa học hè buổi sáng kết thúc, tôi và Yuuko đang đi bộ về nhà dưới trời nắng chang chang thì thấy một bà cụ chống gậy đi phía trước một chút. Đang nghĩ trông bà có vẻ loạng choạng, thì bà cụ đột nhiên lảo đảo mạnh rồi ngã xuống.

Chúng tôi hoảng hốt chạy lại chỗ bà cụ.

"Bà có sao không ạ?"

Tôi cất tiếng hỏi, bà cụ vừa gật đầu vừa nói "Không sao, không sao...", rồi nhặt chiếc gậy rơi gần đó định đứng dậy. Nhưng bà lại lảo đảo ngay lập tức, tôi và Yuuko vội vàng đỡ lấy.

"Làm sao đây, có nên gọi xe cấp cứu không?"

Yuuko lo lắng nói, bà cụ lại yếu ớt bảo "Không sao, không sao...", hít thở vài hơi rồi chỉ tay về phía trước con đường: "Nhà bà ở ngay kia thôi", rồi định bước đi với dáng vẻ liêu xiêu.

"Để cháu cõng bà ạ."

Tôi nói rồi ngồi xổm xuống trước mặt bà cụ.

"Không sao đâu mà," bà cụ nói, nhưng Yuuko nghiêm giọng: "Không được đâu ạ."

"Vậy thì nhờ cháu nhé... Ngại quá," bà cụ nói, thế là tôi cõng bà lên.

Bà cụ nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng tượng. Tôi bảo bà hãy chỉ khi nào gần đến nhà, rồi bắt đầu bước đi.

Yuuko đi bên cạnh dùng tấm bìa kê tay quạt mát cho chúng tôi. Trên đường đi, mỗi khi lướt qua người lớn, họ đều nhìn chúng tôi với vẻ lo lắng hoặc ngập ngừng muốn nói gì đó.

Rồi một lúc sau, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đeo túi đen trên vai cất tiếng hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Yuuko giải thích sự tình, chú ấy liền bảo: "Này cháu trai, để chú cõng bà cụ cho." Dù bà nhẹ nhưng đi trong cái nóng này tôi cũng đã ướt đẫm mồ hôi nên rất biết ơn, nhưng bà cụ chỉ tay vào cửa hàng văn phòng phẩm ngay phía trước: "Nhà bà kia rồi."

Tấm biển màu xanh lá cây có dòng chữ trắng "Văn phòng phẩm Yoshida". Đó là một tòa nhà cũ kỹ bằng gỗ, mái ngói. Lớp sơn ở góc biển hiệu cũng đã bong tróc, lộ ra vết gỉ sét màu nâu.

Nghe bà cụ nói vậy, chú kia chạy bước nhỏ đến đó, và ngay lập tức quay ra cùng một người phụ nữ trạc năm mươi tuổi.

"Trời ơi là trời, mẹ làm sao thế này!" cô ấy thốt lên vẻ kinh ngạc. Chúng tôi mở cửa kính cửa hàng văn phòng phẩm đi vào trong, cùng chú kia khiêng bà cụ vào căn phòng trải chiếu tatami có điều hòa mát lạnh ở phía trong, để bà nằm lên tấm nệm đã trải sẵn. Trong lúc đó, cô con gái vừa mắng bà cụ: "Nóng thế này mà mẹ còn ra ngoài làm gì."

Sau khi dứt cơn càm ràm, cô ấy cúi đầu nói với chú kia: "Cảm ơn anh nhiều lắm."

"Không không, là hai cháu này đã cõng bà về gần đến nơi đấy ạ. Tôi chẳng làm gì cả," chú ấy nói, "Tôi còn có việc phải đi. Có thể là bị say nắng, nếu thấy không đỡ thì chị nên gọi xe cấp cứu ngay nhé," chú ấy dặn dò rồi đi ra ngoài.

Sau đó, cô ấy nói "Cảm ơn các cháu nhé" rồi mang trà lạnh ra mời chúng tôi ở căn phòng chiếu tatami phía trong cửa hàng.

Khi Yuuko nói rằng chúng cháu tình cờ gặp bà trên đường đi học thêm về, cô ấy trầm trồ: "Nghỉ hè mà vẫn đi học, ngoan quá," rồi mang từ trong tiệm ra vài chiếc bút chì kim và vở, bảo: "Mỗi đứa chọn lấy một cái mình thích đi."

Tôi và Yuuko từ chối một lần, nhưng cô ấy bảo "Đây là quà cảm ơn" và nài nỉ, nên tôi nhận một chiếc bút chì kim nền xanh có họa tiết chim trắng, Yuuko nhận một chiếc màu hồng có hình hoa, và mỗi đứa một quyển vở.

"Thật sự được ạ?"

Yuuko vẫn có vẻ ngại ngùng.

"Được mà. Bút chì kim đó do công ty gần đây sản xuất, loại đó chỉ có ở những cửa hàng chuyên văn phòng phẩm như nhà cô thôi. Dễ viết lắm, đồ tốt đấy. Các cháu dùng để học nhé."

Cô ấy vui vẻ trả lời, Yuuko cúi đầu cảm ơn: "Cháu xin ạ."

Khi chúng tôi ra về, cô ấy đứng ở cửa vẫy tay: "Nếu được thì lần sau lại ghé nhé." Bà cụ cũng nhổm dậy nói với chúng tôi: "Cảm ơn các cháu nhé." Sắc mặt bà đã tốt hơn nhiều khiến tôi yên tâm.

"Tự nhiên lại được quà nhỉ," Yuuko nói.

Đã quá trưa, trời càng lúc càng nóng. Mặt đường nhựa phía xa trông như đang bốc hơi vì nhiệt.

"Ừ," tôi gật đầu, bước đi trên con đường nơi đủ loại ve sầu đang kêu inh ỏi.

Ngày hẹn đi hồ bơi, tôi, Yuuko và Takashi gặp nhau ở chân cầu Oebashi, rồi đi bộ đến ga trước nhà ga - nơi tập trung của cả nhóm từ sáng sớm. Yuuko mặc áo sơ mi cộc tay màu xanh nhạt, quần soóc trắng và đeo chiếc ba lô đỏ quen thuộc.

Mới sáng ra mà trời đã nóng kinh khủng, nắng nung đốt mặt đường nhựa, hơi nóng bốc lên từ dưới chân, mồ hôi rịn ra nhớp nháp.

Khi sáu người gồm ba nam ba nữ đi cùng hôm nay đã tập hợp đông đủ (hai bạn khác bận việc gia đình nên không đến được, hẹn lần sau), chúng tôi quẹt thẻ IC qua cửa soát vé, cùng xuống sân ga đợi tàu. Bầu trời nhìn qua khe hở của mái che sân ga xanh ngắt, đúng chất bầu trời mùa hè.

Chúng tôi lên chuyến tàu đến sau khoảng năm phút để đi đến ga công viên giải trí. Giữa đường, chúng tôi đổi sang chuyến tàu chỉ có bốn toa đi công viên giải trí tại ga Shin-Musashino, trên tàu chật kín những nhóm học sinh tiểu học như chúng tôi và các gia đình đi chơi.

Chúng tôi mua vé, đi bộ qua khu công viên giải trí có tàu lượn siêu tốc và vòng đu quay để đến khu vực hồ bơi.

Bước qua cổng vòm có dòng chữ "Hồ bơi Công viên giải trí Irisawa", có hai cái lều lớn, đó là phòng thay đồ. Chúng tôi chia nam nữ đi thay đồ, hẹn gặp nhau dưới gốc cây ngay bên ngoài.

Trong lều thay đồ nam, không khí nóng hầm hập. Tôi mở một tủ đồ gần đó, lấy dép xăng đan, đồ bơi, khăn tắm từ ba lô ra trước, rồi lấy cả túi nhựa đựng kem chống nắng và ví tiền lẻ ra ngoài, sau đó cất hành lý vào.

Tôi cởi áo phông, quấn khăn quanh hông rồi cởi quần dài và quần lót, mặc quần bơi vào. Sau đó khóa tủ, đeo chiếc vòng có chỗ để chìa khóa vào cổ tay rồi đi ra ngoài.

Con trai thay đồ chỉ mất khoảng năm phút, tôi, Takashi và Tomoki cầm theo đồ đạc cá nhân, đã sẵn sàng. Nhưng bọn con gái vẫn chưa xong. Hình như năm ngoái cũng phải đợi mười phút thì phải.

Trong lúc chúng tôi đứng đợi dưới bóng cây gần đó, những người khác cứ nườm nượp đi vào hồ bơi, trải tấm bạt nhựa hoặc dựng lều nhỏ bên cạnh hồ.

"Tao đi xí chỗ trước đây. Takashi, đi cùng tao. Yukinari ở đây đợi bọn con gái nhé. Tí tao ra đón," Tomoki nói rồi đứng dậy.

"Ừ," tôi gật đầu, hai người họ cầm đồ đạc và phao bơi đi về phía hồ bơi.

Đứng một mình trong bóng râm, một lúc sau, nhóm Yuuko thay đồ xong cũng bước ra khỏi lều.

Yuuko buộc tóc gọn gàng, mặc bộ đồ bơi màu đỏ trông như váy, Misato mặc đồ bơi một mảnh màu xanh dương. Còn một người nữa, cô bạn Minami cao hơn hai bạn nữ kia một chút, mặc bộ đồ bơi hai mảnh trông người lớn như mấy chị gái, nói sao nhỉ, những đường cong trên cơ thể cô ấy khiến tôi bất giác thót tim và suýt phải quay mặt đi. Bình thường cô ấy đã ăn mặc người lớn rồi, nhưng cô ấy trước mắt tôi lúc này trông chẳng giống bạn cùng tuổi chút nào.

"Ủa, Tomoki-kun đâu rồi?" Yuuko thấy tôi đứng một mình liền thắc mắc.

"Đi xí chỗ rồi," tôi lúng túng trả lời, đúng lúc đó Takashi đi về phía chúng tôi. Chúng tôi đi theo cậu ấy đến chỗ hai người họ đã giữ. Đó là chỗ gần hồ tạo sóng, chưa đông lắm, nên chúng tôi trải những tấm bạt nhựa sát vào nhau rồi để đồ đạc lên.

Ngay lập tức, chúng tôi lao xuống hồ bơi. Ban đầu chúng tôi chơi ở chỗ nước nông, nhưng một lúc sau thì ra gần chỗ thiết bị tạo sóng ở phía sâu.

Trước thiết bị có hàng rào an toàn, từ bóng tối phía sau đó vọng ra tiếng ầm ầm, những con sóng theo nhịp điệu nhất định tràn về phía này. Chúng tôi vừa nhìn vào phía sâu đó, vừa lặn ngụp ở chỗ nước sâu, khi mệt thì bám vào hàng rào, lơ đãng nhìn đám con gái ở chỗ nước nông, hoặc chơi bóng chuyền bãi biển bằng quả bóng Takashi mang theo.

Hôm nay thời tiết rất đẹp. Tiếng ve kêu râm ran như muốn xé toạc không gian, vang vọng không thua kém gì tiếng nhạc nền phát trong hồ bơi. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Những tán lá xanh đậm của cây cối trồng quanh hồ bơi lấp lánh chói chang dưới ánh nắng. Loa phát thanh thường xuyên nhắc nhở hôm nay tia cực tím rất mạnh, hãy chú ý chống nắng cẩn thận.

Đến giờ trưa, chúng tôi lên bờ. Bên cạnh hồ bơi có các quầy bán đồ ăn, chúng tôi mua bữa trưa ở đó rồi về ăn trên tấm bạt nhựa. Ba nam ba nữ ngồi cách nhau một khoảng, nhưng khi liếc nhìn đám con gái với mái tóc ướt sũng, tim tôi cứ đập thình thịch.

"Minami ngon thật đấy," Tomoki ghé sát mặt tôi và Takashi thì thầm, chúng tôi gật đầu. Nghĩ rằng ai cũng nghĩ giống mình, tôi thấy hơi yên tâm. Nhưng mà, chẳng hiểu sao so với Minami dáng chuẩn, mắt tôi lại cứ hướng về phía Yuuko nhiều hơn. Có lẽ vì bình thường hay đi về cùng nhau, nên dáng vẻ mặc đồ bơi và mái tóc ướt của cô ấy khiến tôi cảm thấy bồn chồn lạ thường. Năm ngoái đâu có thế này, cảm giác thật kỳ lạ.

Sau đó, chúng tôi đi sang các hồ bơi khác. Sau khi cả nhóm cùng đi trượt máng nước một lần, đám con trai sang hồ bơi dòng sông lười chơi, còn ba bạn nữ chơi ở hồ bơi thường. Chúng tôi thả trôi theo dòng nước mấy vòng liền, cười đùa thỏa thích, khi mệt thì mua nước uống rồi nghỉ dưới bóng cây. Lúc đó, Takashi bỗng đứng dậy, vươn người.

"Làm gì thế?" Tomoki ngạc nhiên hỏi.

"Cái này."

Takashi cầm một khối đen sì gì đó cho chúng tôi xem. Là một con bọ cánh cứng lớn. Sáu cái chân của nó ngọ nguậy.

"Uầy."

Tôi và Tomoki thoáng rùng mình khi nhìn thấy phần bụng gớm ghiếc của con bọ, nhưng ngay lập tức bị thu hút, chăm chú nhìn con vật mà Takashi vừa đặt xuống đất. Con bọ có cái sừng oai vệ, cơ thể đen bóng dưới ánh nắng lọt qua kẽ lá, di chuyển chậm chạp như đang cảnh giác xung quanh.

"Lâu lắm rồi mới thấy bọ cánh cứng," tôi nói.

"Hôm nọ tao thấy bán ở cửa hàng đồ gia dụng," Tomoki bảo.

"Nó có uống nước ngọt không nhỉ."

Tôi nhỏ một chút nước cam từ cốc xuống gần con bọ. Nó tạo thành một vết thẫm nhỏ trên mặt đất. Không biết nó có uống không, nhưng con bọ dừng lại gần vệt nước đó. Chúng tôi im lặng quan sát nó một lúc.

Nhìn cơ thể đen bóng của con côn trùng lớn đó, tôi chợt trầm ngâm tự hỏi sao lại có sinh vật hình thù kỳ lạ thế này, thấy thật kỳ diệu.

"Làm gì với nó đây," một lúc sau Tomoki hỏi.

Suy nghĩ một chút, Takashi ậm ừ rồi nói: "Không mang về được, thả nó đi thôi." Takashi tóm lấy con bọ lần nữa, thả nó lên trên cây. Chúng tôi ngồi lại xuống, ngậm ống hút uống nốt phần nước cam còn lại.

Ở hồ bơi có rất nhiều người đang vui chơi, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng ve kêu vang vọng khắp nơi. Mặt nước lấp lánh như ánh sáng đang nhảy múa, bọt nước tung tóe khắp nơi, cũng ánh lên màu bạc.

Theo kế hoạch, bốn giờ chiều chúng tôi sẽ lên bờ. Đến giờ đó, chúng tôi quay lại chỗ trải bạt, xì hơi phao bơi và bóng, dọn dẹp đồ đạc rồi quay lại lều thay đồ.

Chúng tôi nhanh chóng cởi đồ bơi, lau người, thay quần áo, cầm đồ đạc rời khỏi lều. Và lại một lần nữa, đám con trai phải đợi bọn con gái khoảng mười phút. Ánh nắng trong veo lúc mới đến giờ đã ngả sang màu vàng, mây bắt đầu nhuốm đỏ. Cây cối, cổng vòm và bóng người dường như cũng đậm nét hơn. Chơi cả ngày nên cơ thể cảm thấy mệt mỏi, nhưng là một cảm giác mệt mỏi dễ chịu lạ kỳ. Trên làn da vừa mới lên khỏi hồ bơi, quần áo dường như cũng khô ráo hơn, cảm giác mặc đồ khác hẳn mọi ngày.

Cuối cùng đám con gái cũng ra khỏi lều, chúng tôi cùng đi bộ về phía khu vui chơi nối liền với nhà ga.

Hồ bơi thì đông đúc, nhưng khu vui chơi thì vắng vẻ chưa bằng một nửa. Tiếng người ồn ào và nhạc nền từ phía hồ bơi vọng lại nghe xa xăm.

Đang đi, Tomoki đột nhiên nói: "Ăn đá bào đi." Gần đó có một quầy bán đồ ăn và một chiếc ghế dài nằm dưới bóng cây. Tất cả đều tán thành.

Lá cờ có chữ "Đá bào" bay phấp phới trong gió hè oi ả. Ông chú trong quán đang nướng mì xào hay bánh xèo gì đó. Khói trắng và mùi thơm cũng bay theo gió.

Trên bảng thông báo bên cạnh, ngoài thông tin sự kiện còn dán cả áp phích Thế vận hội Tokyo.

Từ đầu năm đến giờ, đâu đâu cũng tràn ngập thông tin về Thế vận hội. Trên tivi cũng chiếu rất nhiều chương trình, chẳng hiểu sao, dù mình chẳng tham gia thi đấu, nhưng càng đến gần ngày khai mạc, tôi lại càng cảm thấy nôn nao, một cảm giác là lạ. Trước đó tôi cũng chẳng quan tâm lắm, nhưng dường như bị cuốn theo không khí xung quanh, cảm giác thật kỳ diệu. Kể từ khi khai mạc, ngày nào cũng có rất nhiều chương trình về Thế vận hội, vận động viên Nhật Bản giành huy chương là thành tin lớn.

Tôi dùng thìa ống hút nhựa xúc đá bào đưa vào miệng. Vị ngọt của siro dưa lưới tan chảy trong miệng cùng với đá.

Bên cạnh, Tomoki đang nói: "Chanh hay Hawaii xanh, chỉ khác màu thôi chứ thực ra vị giống hệt nhau đấy." Đám con gái ngờ vực: "Thật á?", rồi mỗi đứa ăn thử một miếng của nhau để kiểm chứng.

"Cậu nói thế làm tớ cũng thấy giống thật," Yuuko vừa cười vui vẻ vừa nói. Liếc nhìn cô ấy, tôi vừa ăn phần đá bào vị dưa lưới của mình, vừa ngước nhìn bầu trời.

Mặt trời lặn dần. Những đám mây nhuốm đỏ dưới ánh hoàng hôn đã chuyển sang màu xám, bóng tối của màn đêm đang khẽ khàng len lỏi. Nhiệt độ của gió dường như cũng giảm đi một chút so với ban ngày. Dù đã bôi lại kem chống nắng nhiều lần trong giờ nghỉ, nhưng cánh tay tôi vẫn hơi đỏ và rát. Gió chiều thổi vào cánh tay ấy cảm giác thật dịu dàng.

Tối hôm đó, khi tôi đang vừa uống trà lúa mạch vừa xem trận bóng đá Olympic, mẹ từ trong phòng đi ra phòng khách bảo: "Con đi cắm trại cũng được đấy." Mẹ bảo vừa gọi điện nhờ bố Yuuko xong.

Tôi vui sướng nói: "Cảm ơn mẹ."

"Nhớ đừng làm phiền bố cái Yuuko đấy, phải chú ý vào."

"Vâng," tôi gật đầu, mẹ chợt mỉm cười dịu dàng, nói như tự nhủ: "Dù sao cũng là kỳ nghỉ hè cuối cùng của thời tiểu học mà," rồi lấy bình trà lúa mạch từ tủ lạnh ra rót vào cốc.

Tôi về phòng, ghi lịch trình cắm trại vào thời gian biểu. Còn năm ngày nữa là đến ngày đó.

Tôi lên mạng tìm hiểu về những thứ cần mang đi cắm trại và địa điểm cắm trại. Vùng đó cách thị trấn này khoảng bốn mươi phút đi tàu chiều đi xuống. Tôi hầu như chỉ đi tàu về hướng Tokyo, nên đây là lần đầu tiên tôi đi về phía Tây tỉnh Saitama.

Buổi học thêm tiếp theo, tôi nói chuyện đó với Yuuko, trên đường về tôi ghé qua nhà Yuuko lấy tờ "hướng dẫn". Cho mẹ xem tờ giấy đó, mẹ bảo: "Cầm lấy mà đi mua những thứ cần thiết," rồi đưa cho tôi tờ năm nghìn yên.

"Cảm ơn mẹ," tôi nói lời cảm ơn, nhận lấy số tiền lớn đó, rồi đi đến cửa hàng đồ gia dụng gần nhà mua túi ngủ và đèn pin.

Nhân tiện thì hình như Yuuko cũng rủ cả Misato và Takashi đi cùng vào đợt đó, nhưng hai bạn ấy không được bố mẹ cho phép, nên rốt cuộc chỉ có tôi và Yuuko được chú ấy dẫn đi cắm trại.

Sáng ngày cắm trại, chú ấy lái xe đến đón tôi tận chung cư.

"Chào cháu," chú ấy bước xuống xe chào tôi. Chú mặc quần dài và áo polo thể thao trông rất năng động.

"Xin lỗi đã làm phiền anh, nhờ anh giúp đỡ cháu nó ạ."

Mẹ tôi ra tận trước chung cư cùng tôi, cúi đầu nói với chú ấy.

"Vâng. Tôi sẽ chịu trách nhiệm trông nom cháu cẩn thận," chú ấy cũng lịch sự cúi đầu đáp lại mẹ tôi. Tôi nói "Con đi đây" với mẹ, rồi leo lên ghế sau xe của chú. "Chào cậu," Yuuko thò đầu ra từ ghế phụ nói. Cô ấy đã thắt dây an toàn, đặt chiếc ba lô đỏ trên đùi.

Chú ấy quay lại xe, nổ máy và bắt đầu lái đi ngay. Ngoài cửa sổ, mẹ tôi đang vẫy tay. Xe ra đường lớn, hướng về phía Tây. Con đường chưa từng đi qua, phong cảnh thật mới mẻ. Ngồi ngoan ngoãn trên xe, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Yuuko và chú ấy thỉnh thoảng nói chuyện với nhau. Được một lúc, chú ấy bắt chuyện với tôi.

"Yukinari-kun ở nhà thường làm gì?"

Đang nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi vội vàng quay mặt lên trước trả lời.

"Dạ, chủ yếu là chơi game, nghe nhạc... Với lại trước khi ngủ cháu hay đọc sách ạ."

"Cháu thích đọc sách à?"

"Vâng ạ," tôi gật đầu.

"Vậy hả. Hồi nhỏ chú cũng vận động kém, toàn ở nhà đọc sách, nên thấy đồng cảm ghê," chú ấy nói. Yuuko liền chen vào: "Nhưng Yukinari-kun chạy nhanh lắm bố ạ."

"Ồ, thế à?"

"Hội thao năm nào cậu ấy cũng được chọn vào đội chạy tiếp sức đấy."

"Nhỉ," Yuuko quay lại phía tôi nói.

"À, ừ," tôi gật đầu, hơi ngượng. Tự nhiên thấy có lỗi với chú ấy vì đã lỡ để chú cảm thấy đồng cảm.

Cứ thế ngồi ngoan ngoãn trên ghế, khoảng ba mươi phút sau, xe ra khỏi thành phố và đi vào đường núi. Chú ấy giảm tốc độ lái xe trên con đường quanh co uốn lượn. Xung quanh thấy rất nhiều cây xanh, sông suối và ruộng đồng.

Cuối cùng cũng đến nơi. Đỗ xe ở bãi đỗ xe dưới chân núi, những người tham gia cắm trại đã tập trung đông đủ. Người lớn thì đa phần trạc tuổi chú ấy, trẻ con thì đủ lứa tuổi từ lớp nhỏ đến lớp lớn như chúng tôi.

Có vẻ chú ấy có người quen, nên đã đi chào hỏi những người lớn tham gia khác. Tôi và Yuuko vừa nói chuyện vừa đợi đến giờ xuất phát.

Đến giờ xuất phát, sau khi kiểm tra xem mọi người đã đến đủ chưa, chúng tôi bắt đầu leo núi. Tôi đi cùng Yuuko và chú ấy.

Tiếng ve kêu râm ran, tiếng nước chảy từ con suối gần đó vọng lại. Trong núi rợp bóng cây, cảm giác mát mẻ hơn hẳn trong thành phố.

Leo dốc khoảng ba mươi phút thì đến một bãi đất trống. Có vẻ chúng tôi sẽ ngủ lại ở đây, mọi người bắt đầu dựng lều. Chúng tôi cũng hòa vào cùng những người khác, giúp dựng lều.

Bữa tối, chúng tôi sẽ ăn đồ nướng BBQ cùng các gia đình khác. Một cô bé lớp bốn tham gia cùng bố mẹ, cô bé và mẹ phụ trách thái rau và thịt, chú ấy và những người đàn ông khác chuẩn bị vỉ nướng, còn tôi và Yuuko cùng đi lấy củi.

Bắt đầu chuẩn bị từ lúc nắng chiều bắt đầu chiếu rọi, đến khi trời chập choạng tối thì chúng tôi ăn thịt và rau nướng trên vỉ sắt. Sau đó dọn dẹp, rồi đến giờ quan sát các chòm sao.

Có vẻ chú ấy đóng vai trò thầy giáo trong giờ này, chú đứng lên phía trước, vừa dùng bút dạ vẽ tranh và viết số lên tấm bảng trắng được đèn chiếu sáng, vừa giải thích về các vì sao và vũ trụ.

"Các cháu có biết tốc độ ánh sáng là bao nhiêu không?"

Tiếng lũ trẻ nhao nhao "Không biết ạ" vang lên, chú ấy viết lên bảng: "Khoảng 300.000 km/giây".

"Tốc độ đó nhanh đến mức nào, thì đại khái là trong một giây có thể đi được bảy vòng rưỡi quanh Trái Đất. Nhanh khủng khiếp, nhưng khi tính khoảng cách giữa các ngôi sao trong vũ trụ bao la, người ta dùng tốc độ này. Đơn vị là năm ánh sáng, tức là khoảng cách mà ánh sáng đi được trong một năm. Ví dụ mười năm ánh sáng nghĩa là khoảng cách ánh sáng đi mất mười năm."

Sau đó, chú ấy vẽ một hình tam giác hơi méo lên bảng.

"Có ba ngôi sao nối lại thành hình như thế này gọi là Tam giác Mùa hè, các cháu thử tìm xem," chú ấy nói rồi chỉ lên bầu trời đêm: "Ở khu vực kia kìa."

"Tìm thấy chưa nào? Ngôi sao ở đỉnh cao nhất tên là Vega, cách Trái Đất hai mươi lăm năm ánh sáng..." Vừa nói chú vừa vẽ một vòng tròn ghi chữ Trái Đất lên bảng, nối nó với sao Vega bằng một đường thẳng, rồi viết "25 năm ánh sáng" bên cạnh đường thẳng đó.

"Ánh sáng đó mất bao nhiêu năm để đến được mắt chúng ta nào?"

Trước câu hỏi của chú, một cậu bé trả lời: "Hai mươi lăm năm ạ."

"Đúng rồi. Vì vậy, ánh sáng mà chúng ta đang nhìn thấy bây giờ là ánh sáng xuất phát từ ngôi sao đó hai mươi lăm năm trước."

Lời giải thích của chú khiến lũ trẻ ồ lên thán phục.

"Cái nào cơ? Tớ không thấy," Yuuko ngồi cạnh tôi nói. Tôi bảo "Cái kia kìa" rồi dùng ngón tay vẽ hình tam giác.

"A, cái đó hả. Cảm ơn nhé."

"Ừ," tôi gật đầu, chăm chú nhìn sao Vega.

Ánh sáng của ngôi sao mà tôi đang nhìn thấy bây giờ là ánh sáng của hai mươi lăm năm trước. Từ rất lâu trước khi tôi sinh ra, nó đã tiếp tục di chuyển trong vũ trụ, và ngay khoảnh khắc này, nó đang phản chiếu trong mắt tôi. Nghĩ như vậy, cảm giác thật kỳ diệu.

"Nhân tiện, các cháu nghĩ vũ trụ này được hình thành từ bao lâu trước đây?"

Câu hỏi lần này của chú không ai trả lời được. Sau một thoáng im lặng, chú nói: "Người ta cho rằng khoảng mười bốn tỷ năm trước. Có một vụ nổ gọi là Big Bang, và từ đó, vũ trụ vẫn đang tiếp tục giãn nở với tốc độ ánh sáng cho đến tận bây giờ."

Tôi cố gắng tưởng tượng về khoảng thời gian mười bốn tỷ năm và hình dáng vũ trụ đang giãn nở với tốc độ bảy vòng rưỡi Trái Đất một giây, nhưng trí tưởng tượng của tôi không theo kịp nữa.

"Trước khi vũ trụ bắt đầu thì có cái gì ạ?"

Bất chợt có một câu hỏi như vậy. Chú ấy cười khổ, giơ nhẹ hai tay lên như kiểu đầu hàng.

"Chú không biết. Các cháu hãy tự tưởng tượng xem," chú trả lời, những người lớn xung quanh bật cười.

Tôi vừa ngắm nhìn bầu trời sao vừa tự hỏi tại sao vũ trụ này lại bắt đầu, tại sao lại có thứ gọi là ánh sáng, tại sao tốc độ ánh sáng lại là 300.000 km/giây. Rồi bỗng nhiên, tôi cảm thấy mặt đất dưới chân dường như biến mất, một nỗi bất an mơ hồ như thể sắp bị hút vào bóng tối vô tận bên kia bầu trời ập đến, tôi vội vàng lắc đầu quầy quậy như để xua tan những suy nghĩ đó.

"Sao thế?"

Yuuko nghiêng đầu nhìn tôi hỏi. Không có gì đâu, tôi cười ngượng nghịu trả lời.

Sau câu chuyện của chú, một người làm việc trong ngành thiên văn học đã dùng kính thiên văn lớn cho từng đứa trẻ xem mặt trăng. Bề mặt lồi lõm của mặt trăng hiện ra rõ mồn một khiến tôi vô cùng xúc động.

Sau đó, chúng tôi có một khoảng thời gian tự do ngắn trước giờ đi ngủ.

Ở giữa bãi đất trống có chỗ để đốt lửa trại, nên tôi cùng Yuuko và chú ấy ngồi quanh đó uống nước. Vừa ném những cành cây nhỏ vào lửa, nhìn chúng cháy rụi, chúng tôi vừa kể chuyện trường lớp, chuyện học thêm, chú ấy lắng nghe có vẻ rất thích thú.

Ngắm bầu trời đêm và mặt trăng cũng vui, nhưng tôi thấy chỉ cần ba người ngồi thong thả ngắm lửa trại thế này cũng thú vị rồi. Ngọn lửa bập bùng, củi cháy phát ra tiếng lách tách, từ từ biến thành than. Thi thoảng, tiếng chim đêm và côn trùng vọng lại.

Mười giờ tối, chúng tôi vào lều. Lều ngủ chia nam nữ riêng, tôi ngủ cùng những cậu bé lạ mặt và các chú, trải túi ngủ đã mua ra nằm. Có lẽ do mệt, nên khi đèn lồng tắt, tôi chìm vào giấc ngủ ngay lập tức trong tiếng côn trùng rả rích.

Ngày hôm sau, sau bữa sáng, chúng tôi rời bãi cắm trại, đi đến đài quan sát nằm ở vị trí cao hơn trên núi.

Trời quang mây tạnh, tầm nhìn từ đài quan sát rất tốt. Những đám mây trắng xóa trôi trên nền trời xanh, xa xa có thể thấy thành phố trải rộng.

Trong lúc các cô ngồi nói chuyện trên ghế dài ở đài quan sát, lũ trẻ con chạy nhảy xung quanh, thì tôi, Yuuko và chú ấy đứng ngay sát hàng rào trước vách núi, phóng tầm mắt nhìn ra phong cảnh.

Nhìn thành phố nhỏ xíu như mô hình, những đám mây gần hơn hẳn mọi khi, và màu xanh đậm của núi rừng, bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác mát lạnh nhưng mềm mại chạm vào tay mình.

Giật mình nhìn xuống tay, Yuuko đang nắm lấy tay tôi. Tôi định nhìn mặt cô ấy theo phản xạ, nhưng Yuuko vẫn cúi gằm mặt.

Chú ấy đứng ngay gần đó đang nhìn qua ống nhòm, vừa nhìn xuống thành phố vừa thốt lên "Ồ...".

"Sao thế?"

Tôi hỏi Yuuko, cô ấy nói: "Tại cao quá." Nghĩ là cô ấy sợ, tôi cứ thế bối rối để yên cho Yuuko nắm tay.

Một lúc sau, khi chú ấy bỏ ống nhòm xuống, Yuuko buông tay tôi ra ngay lập tức.

"Yuuko cũng xem thử đi."

"A, vâng."

Yuuko vội vàng ngẩng khuôn mặt nãy giờ vẫn cúi gằm lên, nhận lấy ống nhòm từ chú ấy và bắt đầu ngắm cảnh. Yuuko thốt lên "Oa...", trông chẳng có vẻ gì là sợ độ cao cả, khiến tôi càng thêm bối rối không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Trên tay tôi, cảm giác bàn tay Yuuko với nhiệt độ thấp hơn thân nhiệt tôi một chút vẫn còn vương lại như ảo ảnh. Nhìn bóng lưng cô ấy đeo ba lô, tết tóc hai bên, tôi cảm thấy lồng ngực mình nóng lên.

Sau đó, chúng tôi ăn cơm hộp do các cô chú phụ trách mang đến vào buổi trưa, rồi xuống núi. Mọi lịch trình kết thúc trước khi mặt trời lặn hẳn, mọi người giải tán, tôi được chú ấy lái xe đưa về tận chung cư. Yuuko có vẻ đang ngủ, đầu nghiêng sang một bên.

Vì mẹ dặn gần về đến nhà thì gọi điện, nên trên xe tôi đã dùng điện thoại thông minh mang theo gọi cho mẹ.

Về đến trước chung cư, tôi vừa cảm ơn Yuuko đã tỉnh dậy và chú ấy, vừa xuống xe. Mẹ tôi đã ra đón, đặt tay lên vai tôi nói "Cảm ơn anh ạ", rồi hỏi chú ấy: "Cháu nó có làm phiền anh không ạ?"

"Không đâu ạ. Tôi cũng nói chuyện được nhiều với Yukinari-kun, vui lắm. Bình thường tôi chẳng có cơ hội nói chuyện với mấy cậu bé cùng trang lứa với con gái mình. Tạm biệt nhé, Yukinari-kun."

Chú ấy nói với tôi rồi quay lại xe. Lúc tôi đang nghĩ giá mà được chào "Gặp lại sau nhé" với Yuuko, thì cửa sổ ghế phụ hạ xuống, Yuuko thò mặt ra.

"Yukinari-kun, gặp lại sau nhé," cô ấy cười nói.

Chẳng hiểu sao tôi cảm thấy tim mình đập thình thịch, vẫy tay chào lại. Sau đó, xe của chú ấy lăn bánh, ra đường lớn và nhanh chóng đi xa dần.

"Bố của cái Yuuko đúng là người thành đạt nhỉ," mẹ tôi nói. Rồi mẹ giục: "Nào, về nhà thôi," đẩy lưng tôi đi vào chung cư, lên thang máy tầng năm và vào nhà.

Cơm tối đã được chuẩn bị sẵn trên bàn. Tôi rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn cùng mẹ. Trong suốt bữa ăn, mẹ hỏi tôi đủ thứ về chuyến cắm trại.

"Có vui không?"

"Vui ạ."

"Buổi tối làm gì?"

"Ngắm các chòm sao, rồi nhìn mặt trăng lồi lõm qua kính thiên văn ạ."

"Chà, thích nhỉ. À, con đã cảm ơn bố cái Yuuko đàng hoàng chưa?"

"Con nói rồi ạ."

Cuộc đối thoại cứ tiếp diễn như vậy, sau đó tôi đi tắm. Ngâm mình trong bồn nước ấm, cơn mệt mỏi ập đến khiến tôi buồn ngủ rũ rượi. Dù suýt ngủ gật trong bồn tắm, tôi vẫn cố gội đầu tắm rửa, chuẩn bị đi ngủ rồi về phòng lên giường ngay.

Vừa cảm nhận đôi chân mỏi nhừ vừa nhắm mắt lại, bỗng nhiên, cảm giác bàn tay Yuuko lại ùa về. Khoảnh khắc đó, tim tôi lại đập thình thịch y như lúc nãy. Nhưng không phải vì căng thẳng hay phấn khích, mà ngược lại, tôi cảm thấy một cảm giác dịu dàng, bình yên đến lạ.

Vài ngày sau chuyến cắm trại, thời gian diễn ra Thế vận hội cũng chỉ còn lại rất ít. Tối hôm đó, mẹ tôi bận việc chưa về, nên tôi bật tivi lên ăn tối một mình. Bỗng nhiên, xen lẫn trong tin tức về việc giành huy chương, khuôn mặt của bố Yuuko xuất hiện.

"Nghiên cứu khoa học tiên tiến được thế giới chú ý", dòng chữ chạy trên màn hình viết vậy.

"Hai năm trước, nhóm nghiên cứu hợp tác giữa doanh nghiệp và trường đại học trong nước do Giáo sư Fukuhara Shohei của Đại học Khoa học Kỹ thuật Tiên tiến Tokyo đứng đầu đã bắt đầu phát triển loại máy tính lượng tử theo phương thức mới. Cho đến nay, quá trình phát triển diễn ra thuận lợi, nhóm đặt mục tiêu đưa vào ứng dụng thực tế trong vòng năm năm tới. Máy tính lượng tử phương thức D-F mới này không chỉ được kỳ vọng trong ứng dụng sau khi hoàn thiện, mà ngay cả trong quá trình phát triển cũng liên tiếp có những phát hiện mới, hứa hẹn mang lại sự phát triển to lớn cho vật lý học và khoa học máy tính thông qua toàn bộ dự án. Lý thuyết khởi điểm cho nghiên cứu được thế giới chú ý này là do nhà vật lý học người Nhật Fujisawa Yoshihide công bố mười năm trước..."

Sau lời dẫn đó, đoạn phim phỏng vấn chú ấy được phát sóng. Chú ấy vừa viết gì đó lên bảng trắng vừa giải thích bằng giọng điệu lịch sự, nhưng tôi chẳng hiểu chú ấy đang nói gì cả.

Nhưng có vẻ những người trên tivi cũng vậy, các biên tập viên tin tức nói với nhau: "Tuy không hiểu lắm nhưng thấy ghê gớm thật đấy. Không chỉ thể thao mà cả khoa học kỹ thuật cũng có người Nhật tỏa sáng, vui thật."

Tôi không hiểu chú ấy đang nghiên cứu cái gì, nhưng tôi biết bố của Yuuko là người đang làm những việc vĩ đại đến mức được lên tin tức tivi.

Chú ấy, hóa ra là người giỏi đến thế. Nghĩ đến việc mình quen biết một người như vậy, tôi cảm thấy vui vui.

Buổi học thêm tiếp theo, tôi nói chuyện đó với Yuuko. Thế là Yuuko kể cho tôi nghe những điều chú ấy đã nói với cô.

"Bố bảo là: 'Cách nhìn nhận thế giới, biết đâu chừng ngay trong lúc Yuuko còn sống, sẽ thay đổi rất lớn đấy'. Rằng con người sau này có thể sẽ trải qua những thay đổi mà trong lịch sử chưa ai từng trải nghiệm."

"Hả..."

Không hiểu lắm, nhưng mà ghê thật.

"Ghê nhỉ. Chuyện gì sẽ xảy ra ta."

"Bố tớ có xuất bản sách đấy, bố bảo đọc cái đó sẽ hiểu. A, nhưng mà..."

"Tớ đọc có hiểu được không?"

"Bố bảo viết để người có học lực cỡ học sinh cấp ba cũng đọc được. Nhưng với bọn mình thì chắc vẫn khó."

"Vậy thì chịu rồi."

Dù tiếc nuối, nhưng trên đường đi học thêm về hôm đó, tôi vẫn ghé vào hiệu sách, đi đến khu vực bày bán sách khoa học. Tìm một lúc, tôi thấy cái tên "Fukuhara Shohei".

"Vật lý Hiện đại Dễ hiểu: Sự triển khai của Vấn đề Giải thích thế kỷ 21 và Thế giới Kết đôi."

Tôi chỉ đọc hiểu được mỗi phần "Dễ hiểu" trong tiêu đề. Tôi lật thử vài trang. Sách viết bằng văn nói, có rất nhiều hình minh họa và ảnh, trông dễ đọc hơn tôi tưởng nhiều.

Nhưng lật ra sau xem giá thì tận một nghìn năm trăm yên. Tôi chùn bước. Tiền tiêu vặt cho kỳ nghỉ hè sẽ vơi đi đáng kể. Hồi đi cắm trại đã được cho thêm tiền tiêu vặt rồi, nên tôi không thể xin mẹ thêm nữa.

Tôi cứ lật đi lật lại ngắm nghía những hình minh họa và bức ảnh đẹp đẽ đó. Một khi đã phân vân có nên mua hay không thì lại càng muốn có nó.

Tôi quyết định cầm cuốn sách đi ra quầy thu ngân.

Nhận cuốn sách được nhân viên bỏ vào túi giấy, cảm giác thỏa mãn và háo hức trào dâng, tôi nghĩ mua nó là đúng đắn. Chắc chắn đọc sẽ chẳng hiểu gì đâu, nhưng tôi nghĩ có thể nhờ thầy giáo ở lớp học thêm hoặc chính chú ấy chỉ cho. Lúc hỏi chú ấy, tiện thể xin chữ ký luôn.

Tiền tiêu vặt bị giảm đi, nhưng nhịn ăn bánh kẹo uống nước ngọt bù vào là được. Tôi cất cuốn sách vào ba lô, rảo bước về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!