Sau ngày bắt đầu làm việc vài hôm, không khí Tết nhất cũng bay biến đi đâu mất.
Các chương trình truyền hình không còn nói về chủ đề đó nữa, thay vào đó chính trị, kinh tế, giải trí bắt đầu chiếm sóng. Những chủ đề biến mất vào dịp cuối năm giờ quay lại như sực nhớ ra. Chỗ nào nhanh nhảu thì đã bắt đầu quảng cáo Valentine.
Trên tivi phòng khách, xen giữa chương trình tin tức là quảng cáo Ehomaki (Sushi cuộn may mắn).
Người chịu ảnh hưởng nhiều nhất của việc đó là Juuni-shiki-san.
"Aaa, Tết hết mất rồI. Trên tivi chả còn tí tàn dư nào nữA."
"Mang tiếng Hikikomori mà lại nhạy cảm với mấy sự kiện theo mùa thế, thấy ghét ghê."
Thực đơn bữa sáng cũng không còn đồ ăn Tết (Osechi) thừa nữa.
Món chính là trứng bác và thịt xông khói chiên giòn. Món phụ có salad rau sống và súp ngô. Món chính là bánh mì nướng hoặc bánh sừng bò, xin mời chọn món mình thích. Có sẵn mứt và bơ.
Người phụ trách hôm nay là Otonari-san và thiếu niên Abaddon.
Mùi thơm của bánh mì nướng tỏa ra khắp phòng.
Nhân tiện, thực phẩm tiêu thụ trong gia đình là do mỗi người tranh thủ lúc rảnh rỗi đi mua. Việc di chuyển nhờ vào các thiết bị đầu cuối của Juuni-shiki-san hoặc ma thuật không gian của Pii-chan. Tuy nhiên, vì cô nàng người máy bị trục xuất khỏi mẫu quốc và các nước thân thiện, nên điểm đến chỉ giới hạn ở siêu thị của nước thứ ba.
Ngoại tệ cần thiết do Futanishizuka-thị chuẩn bị.
Nhờ vậy mà dạo gần đây, nguyên liệu trong bếp mang đậm màu sắc quốc tế.
Cảm giác như trên bàn ăn xuất hiện cả Pad Thai hay Tokbokki.
"Sự kiện theo mùa tiếp theo, chắc là Setsubun (Lễ Tiết phân) nhỉ?"
"Hả? Paisen định đóng vai quỷ cho bọn này ném đậu à?"
"Cái đó là nhiệm vụ của Futanishizuka chứ?"
"Ta biết thế nào cũng đến lượt mình nên mới đề xuất trước đấy chứ."
"Futanishizuka, Setsubun là cái gì vậY?"
"Vốn dĩ là từ chỉ sự chuyển giao giữa các mùa, nhưng gần đây nó dần trở thành từ chỉ sự ghé thăm của mùa xuân. Từ xưa người ta tin rằng những thứ không tốt đẹp sẽ đến vào lúc giao mùa. Để xua đuổi chúng, người ta tổ chức các nghi lễ truyền thống."
"Người ta sẽ ném đậu vào người đóng vai quỷ để làm nghi thức trừ tà. Sau đó nhặt những hạt đậu đã ném đi và ăn số hạt bằng với số tuổi của mình. Tương truyền làm vậy sẽ sống khỏe mạnh suốt một năm."
"Tóm lại là bùa tránh cảm cúm thường gặp lúc giao mùa ấy mà."
"Trước giờ tôi vẫn cảm thấy thế, nhưng việc văn hóa phi lý trí hòa nhập vào xã hội lý trí quả là điều thú vị. Nhặt đồ rơi dưới đất lên ăn, khéo lại đau bụng thành ra mất sức khỏe ấy chứ."
Tôi cũng đồng ý với ý kiến của Điện hạ Lewis.
Nghĩ lại thì đúng là phong tục kỳ quái.
Thế mà lại phổ biến toàn quốc.
"Nếu lão thân đóng vai quỷ, con gái út chắc sẽ bắn đậu bằng súng máy với tốc độ kinh hoàng mất."
"Setsubun đương nhiên sẽ tổ chứC. Việc chọn vai quỷ chắc sẽ biểu quyết theo đa số, nhưng hiện tại Mạt nữ kịch liệt đề cử Bà. Tuy nhiên, so với Tết thì Setsubun chỉ là sự kiện nhỏ lẻ thôI."
"Futanishizuka sẽ ăn bao nhiêu hạt đậu?"
"Chà, bao nhiêu nhỉ? Dạo này ta cũng chả đếm tử tế nữa."
Câu hỏi của Magical Pink tự nhiên khiến tôi cũng chú ý đến cuộc trò chuyện của họ. Theo lời đương sự, bà ấy đã vượt qua cuộc Duy tân Minh Trị và Thế chiến thứ hai mà không sứt mẻ gì. Nếu lúc đó đã có nhận thức, thì ít nhất cũng phải trên một trăm sáu mươi tuổi.
Khả năng cao tuổi còn hơn thế nữa.
Mà tôi nghĩ chắc chắn là hơn rồi.
"Bà lờ đi phát ngôn của Mạt nữ rồI. Trái tim Mạt nữ đang trở nên cô đơn hơn tưởng tượnG."
"Nhà ngươi diss (xỉa xói) lão thân trực diện thế mà bị lờ đi thì lại suy sụp, bỏ cái nết đó đi được không?"
Giờ ăn sáng hòa thuận vui vẻ.
Khung cảnh đã trở nên quen thuộc dạo gần đây.
Trong đó, điều khiến tôi không thể nào xóa bỏ được cảm giác sai sai chính là sự hiện diện của cô đồng nghiệp đã thay đổi hình dạng.
"Nhân tiện Hoshizaki-san này, mới qua một ngày mà cô sống bình thường quá nhỉ."
"Chuyện gì cơ?"
"Ý tôi là cô chấp nhận hiện trạng một cách ngoan ngoãn, hay nói đúng hơn là cảm giác rất tự nhiên ấy."
"Một gã đẹp trai vạm vỡ nói chuyện bằng giọng điệu của Paisen, cảm giác sai sai nó ở cái tầm vũ trụ luôn ấy."
"Kỳ cục thế sao?"
"Cử chỉ cũng tởm nữa chứ?"
"Nhưng mà, đâu thể thay đổi ngay được đâu."
Dù thấy có lỗi nhưng tôi vẫn buột miệng hỏi.
Chính vì bản thân cũng ở trong tình cảnh tương tự nên tôi mới tò mò.
Làm thế nào để chấp nhận được chuyện đó nhỉ.
"Với lại đâu phải toàn chuyện xấu đâu. Quen rồi mới thấy cơ thể này hiệu năng cao lắm nhé."
"Vậy sao?"
"Hít đất hay Squat bao nhiêu cái cũng được, làm thử mà thấy cảm động luôn. Với lại sức bền cũng khác hẳn. Chạy bộ hàng ngày mà chẳng hề hụt hơi tí nào, nên cùng một khoảng thời gian mà tôi chạy được gần gấp đôi bình thường đấy."
"Đúng là thông số kỹ thuật y như vẻ bề ngoài nhỉ."
"Có điều, đổi lại thì hao xăng, hay nói đúng hơn là nhanh đói bụng, đó là điểm trừ duy nhất."
Trước mặt Hoshizaki-san đang kể lể là ba lát bánh mì nướng đặt trên đĩa.
Trong đó một lát đã sắp hết veo.
Bình thường cô ấy ăn nhiều lắm cũng chỉ hai lát.
"Cái đó là thế này phải không? Vì hao xăng nên ăn uống hùng hục, rồi không biết từ lúc nào thành thói quen, đến khi trở lại cơ thể cũ cũng không tiết chế được, kết quả là mỡ thừa cứ thế núc ních..."
"Hự... Sa, Sasaki! Lát bánh mì nướng chín tới tuyệt hảo này, tôi biếu cậu đấy nhé!"
"Không, tôi thì ngược lại, tiết kiệm nhiên liệu hơn, nên một lát cũng đủ rồi..."
"Nói gì dễ thương thế. Đang tuổi ăn tuổi lớn thì phải ăn nhiều vào chứ."
"Hả, có lớn lên sao? Cơ thể này ấy?"
"Nếu cứ không trở lại bình thường mãi, thì có khi lớn thật đấy chứ."
Nếu không trở lại hình dáng cũ trong thời gian dài thế thì gay go lắm.
Vì nể mặt Pii-chan đã chuyển sinh thành chim sẻ, tôi không muốn than vãn quá nhiều. Nhưng mà, tôi muốn trở lại hình dáng ban đầu càng sớm càng tốt. Bên trong là gã đàn ông yếu đuối mà bên ngoài là bé gái, chỉ cần tồn tại thôi chắc cũng bị gọi là quấy rối tình dục. Chắc chắn sẽ rơi xuống đáy xã hội.
Nói thật lòng, tôi ghen tị với Hoshizaki-san đang hóa thân thành trai cơ bắp trẻ trung. Pii-chan bên trong là trai đẹp nhưng hình hài chim sẻ, tôi nghĩ địa vị xã hội cũng không thấp đâu. Chỉ có thuộc tính đàn ông yếu đuối là dù nhập vào đối tượng nào cũng biến thành điểm trừ to đùng.
『Kể từ sau Tết, tai nạn giao thông xảy ra thường xuyên ở khu vực thủ đô Tokyo. Theo thống kê của Cơ quan Cảnh sát Quốc gia, chỉ trong vài ngày đã có hơn một nghìn vụ tai nạn lớn nhỏ được báo cáo. Con số này vượt quá tổng số vụ xảy ra trong cả tháng Một năm ngoái.』
Nhân tiện, tivi đang phát tin tức buổi sáng.
Gần đây khu vực thủ đô Tokyo liên tục xảy ra những chuyện bất ổn. Từ hôm nọ, tai nạn giao thông, bê bối doanh nghiệp, bạo lực... liên tục được đưa tin không ngớt. Truyền thông sử dụng cụm từ "hội chứng hậu nghỉ Tết" để đưa tin về chủ đề này.
『Đêm qua trên đường vành đai ngoài Tokyo hướng vào trong, cũng đã xảy ra một vụ tai nạn liên hoàn quy mô lớn cuốn theo nhiều xe ô tô. Do ảnh hưởng của vụ việc, đoạn đường giữa nút giao Wako và giao lộ Oizumi vẫn đang bị cấm lưu thông cho đến sáng nay...』
"Tin tức có gì đáng lo sao?"
"Tôi thấy từ đầu năm đến giờ mấy vụ đưa tin kiểu này tăng lên hẳn."
"Hiện tại cấp trên vẫn chưa có liên lạc gì."
"Tôi cũng không thấy gì. Chắc đúng như tin tức nói, chỉ là hội chứng hậu nghỉ Tết bình thường thôi chứ?"
Tôi cứ nghi ngờ có sự tồn tại của dị năng giả hay trò chơi tử thần đằng sau. Nhưng nếu vậy thì cấp trên lẽ ra phải liên lạc rồi chứ. Bỏ qua tôi là kẻ đang bị tổ quốc trục xuất, nhưng Hoshizaki-san hay Futanishizuka-thị cũng không nhận được liên lạc, thì có lẽ đúng là sự việc ngẫu nhiên chăng.
Sau một hồi trao đổi những chuyện tầm phào.
Khi bữa sáng đã vơi đi phần lớn, Juuni-shiki-san lên tiếng với mọi người.
"Bàn ăn cũng đã vãn, Mạt nữ có chuyện muốn thảo luận với mọi ngườI."
Chứng kiến thái độ nghiêm túc của cô ấy, cả hội chơi đồ hàng gia đình đang tán gẫu cũng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô con gái út. Như mọi khi, bầu không khí có chút căng thẳng bao trùm.
"Đặc biệt, Mạt nữ muốn thảo luận với Cha và Bà."
"Gì thế, mắc mớ gì chỉ đích danh ta."
"Bị gọi lại thế này làm tôi cũng phải thủ thế đấy."
"Đang có chút vấn đề phát sinh trên trang đăng tải tiểu thuyếT."
Câu trả lời tiếp theo nằm trong phạm vi dự đoán trước đó.
Đối với cô ấy, đây là chủ đề nóng hổi nhất hiện nay.
"Tác phẩm mà Mẹ và Mạt nữ đang viết bị Anti tràn vàO."
"Hả? Mấy cái đó cứ kệ xác nó là xong chứ gì."
"Tôi cũng tán thành ý kiến của Futanishizuka-san."
"Về các biện pháp đối phó với Anti, Mạt nữ đã nắm rất rõ thông qua hoạt động trên trang đăng tải videO. Tuy nhiên, đối thủ lần này cực kỳ ác ý. Dù bên này có Block (chặn), hắn vẫn lập tài khoản khác để bám đuôi lầy lộI."
"Mới bắt đầu đăng mà đã có người quan tâm đến mức đó cũng hiếm nhỉ."
"Thế à, để xem hắn quậy cỡ nào nào."
Futanishizuka-thị thao tác trên điện thoại, tivi phòng khách phản ứng theo.
Màn hình đang chiếu tin tức chuyển sang hiển thị trình duyệt. Trong mục đánh dấu trang đã có sẵn tiêu đề tiểu thuyết mà mỗi người phụ trách đang đăng dài kỳ. Từ đó, bà ấy mở trang tác phẩm do Hoshizaki-san và Juuni-shiki-san phụ trách.
Phần bình luận hiện ra ngay lập tức.
Lướt nhẹ màn hình, đập vào mắt là một người dùng nọ. Cùng một cái tên lặp đi lặp lại nhiều lần. Hay nói đúng hơn, phần lớn cảm nhận hiển thị trên màn hình đều do duy nhất một người dùng đăng tải.
"Là gã này hả? @yomisen666"
"Bà ơi, đúng là hắN. Một tồn tại cực kỳ xấu xa cản trở công việc chung của Mạt nữ và Mẹ."
Futanishizuka-thị từ từ cuộn màn hình.
Theo đó, hoạt động của tên Anti dần lộ rõ.
"Ngoài ra còn có @yomisen555, @yomisen444, @yomisen111, dùng ID người dùng dễ đoán thế này thì chứng tỏ chẳng có ý định che giấu bản thân gì cả. Dãy số bị khuyết một phần chắc là do tài khoản đã bị xóa rồi nhỉ."
"Cha ơi, ý kiến đó chính xáC. Mạt nữ cũng đã báo cáo với ban quản trị, và một số tài khoản đã bị xóA. Thế mà người dùng này vẫn lặp lại việc lập tài khoản, tiếp tục hành vi Anti cố chấp vào tác phẩm của Mẹ và Mạt nữ."
Đối với Juuni-shiki-san, việc bị phá đám công việc chung với Hoshizaki-san chắc là điều khiến cô ấy tức giận. Dù biểu cảm không thay đổi gì so với mọi khi, nhưng việc cô ấy cất công thảo luận với cả Futanishizuka-thị cho thấy sự ức chế đối với bên kia.
"Nhân tiện, cho ta hỏi một câu được không?"
"Gì vậY?"
"Cái người dùng đang liều mạng đớp lại ở phần trả lời bình luận là ai thế?"
Đúng như Futanishizuka-thị chỉ ra, có một người dùng đang lặp đi lặp lại việc trả lời tên Anti đang phá hoại phần bình luận. Người này cũng chỉ có một mình. Đặc điểm là cố gắng phản bác một cách logic trước những lời chửi rủa văng tục của đối phương.
"Cảnh sát người ngoài hành tinh chả có hot đâu. Nghĩ kiểu gì cũng là 'đầu voi đuôi chuột' (xuất hiện ấn tượng rồi xịt ngóm) thôi."
"Hiện tại tác phẩm này mới chỉ đăng phần đầu. Việc chỉ trích là 'đầu voi đuôi chuột' trong khi chưa xác nhận diễn biến phần giữa và cuối tương đương với sự giả dối. Do đó, độ tin cậy của bình luận này được cho là cực kỳ thấp."
"Mà nói chứ, nữ chính tởm vãi. Cái gì mà nữ sinh cấp 3 đương nhiệm chứ."
"Từ 'tởm' bao hàm ý nghĩa phân biệt đối xử. Việc lặp lại những bài đăng cùng hệ thống rõ ràng tương đương với hành vi phỉ báng tác giả, vi phạm quy tắc của trang đăng tải. Cần xóa bình luận ngay lập tức."
Không bỏ sót một bình luận nào của Anti, người này dũng cảm khiêu chiến tranh luận. Phát ngôn nào cũng nghiêm túc và trôi chảy một mạch. Nhìn bên ngoài thì có vẻ lịch sự. Nhưng nếu theo dõi trình tự chuỗi đối đáp, có thể thấy thấp thoáng cảm xúc ẩn chứa trong từng câu chữ.
"Việc phủ định sự tồn tại của fan hâm mộ nhiệt thành với tác phẩm của chúng ta, quyết không phải là giả dốI."
"Chuyện máy móc không biết nói dối, quả nhiên là thật nhỉ."
"............"
Danh tính của fan hâm mộ nhiệt thành đã bị lộ trong một nốt nhạc.
Lời bào chữa quá sức vụng về.
"Đấu với nhân loại trên mặt trận điện tử mà có vẻ sắp thua thế kia, với tư cách là máy móc thì thấy sao hả?"
"Bà ơi, hãy nhìn kỹ đI. Quyết không có thuA."
"Thế sự thật là đang ngang ngửa nhau thì tính sao?"
"Lần này khác với cuộc chiến View (lượt xem) lần trước, không có thỏa thuận trước là cấm tự biên tự diễN. Mạt nữ nghĩ rằng để việc sản xuất Anime chắc chắn hơn, cần phải tách bỏ tên Anti tà ác khỏi tác phẩM."
"Nghĩ kiểu gì thì viết cái này cũng phí thời gian. Cố đấm ăn xôi làm gì? Haha."
"Cảm nhận không liên quan đến tác phẩm thì không được coi là cảm nhận. Không nên thực hiện việc hỏi đáp với tác giả tại nơi này. Do đó từ nay về sau nên hạn chế những bình luận kiểu này. Những bình luận đã viết cũng nên xóa ngay lập tức."
"Mở đầu chả có tí hấp dẫn nào. Đọc cái này xong có ai muốn đọc tiếp không? Lol."
"Tác phẩm văn học kiểu này tùy người đọc mà cách tiếp nhận muôn hình vạn trạng. Do đó trong khi một độc giả cụ thể cảm thấy như vậy, thì cũng có khả năng độc giả khác đang mong chờ phần tiếp theo. Việc phủ định vơ đũa cả nắm là hành vi quá ngu ngốc."
"Nói giọng bề trên thế mà View chả có ma nào xem kìa hahaha."
Quả thực tên Anti này cũng khá cao tay.
Hắn quen cái thói chọc tức người khác rồi.
"Nếu thế thì xác định danh tính cá nhân, rồi gửi virus đến nhà hắn là xong chứ gì? Cỡ nhà ngươi thì chuyện đó dễ ợt. Cần gì phải báo cáo với trang đăng tải tiểu thuyết làm chi. Lôi thông tin cá nhân từ nhà cung cấp mạng ra là xong một phát."
"Việc đó đã bị Mẹ ngăn cản rồI."
"Đã cân nhắc đến chuyện đó rồi sao."
"Tại vì, nếu để Trưởng phòng biết thì to chuyện."
"Có thể sẽ bị cấm sử dụng trang đăng tải tiểu thuyết luôn ấy chứ. Tùy trường hợp mà có khả năng bị hạn chế hoạt động trên Internet, bao gồm cả trang đăng tải video từng sử dụng trước đây."
"Cha ơi, thế thì gay go lắM."
"Nói toạc ra là cứ kệ xác nó là tốt nhất."
"Tôi cũng nghĩ vậy. Mấy người kiểu này đa phần là tội phạm tìm vui thôi."
Tôi và Futanishizuka-thị giải thích cho Juuni-shiki-san đang có vẻ không phục. Hoshizaki-san cũng nghĩ tương tự nên không có ý kiến phản đối. Dù vậy, cô con gái út vẫn hừng hực muốn quyết đấu với Anti. Nhìn thì lạnh lùng nhưng máu nóng phết.
Bên cạnh chúng tôi, Otonari-san và thiếu niên Abaddon cũng đang trò chuyện.
『Ái chà, có tin nhắn đến hay sao ấy?』
"Đúng là biểu tượng thông báo có thay đổi."
Hai người cùng nhìn vào thiết bị trên tay.
Tiếp theo là cuộc trao đổi ngoài dự kiến.
"Liên lạc ướm hỏi về việc xuất bản sách, sao ạ."
『Tác phẩm này sẽ thành sách ư?』
"Theo tin nhắn này, có vẻ như nhà xuất bản mong muốn điều đó đã liên lạc với trang đăng tải tiểu thuyết. Vì vậy họ mới xác nhận với chúng ta, những người đang công khai tác phẩm, xem có cần trung gian hay không."
『Không phải là thư rác đấy chứ?』
"Đây là cuộc trao đổi qua chức năng tin nhắn trong trang web, tài khoản người gửi là ban quản trị trang đăng tải tiểu thuyết. Xét về mặt hệ thống, tôi nghĩ không có khả năng là lừa đảo hay trò đùa ác ý đâu."
『Nói vậy nghĩa là tác phẩm này sẽ thành sách và bày bán ở hiệu sách hả?』
"Chắc là họ muốn xác nhận trước xem chúng ta có ý định đó hay không. Có ghi là nếu không phiền thì hãy cho họ biết thông tin liên lạc. Trang đăng tải tiểu thuyết có vẻ chỉ đơn thuần làm trung gian thôi."
Otonari-san giải thích cho thiếu niên Abaddon nghe.
Nghe thấy cuộc trao đổi của hai người, Hoshizaki-san chồm tới.
"Hả, thế thì tuyệt quá còn gì!"
Cô ấy nhìn chằm chằm Otonari-san và thiếu niên Abaddon với đôi mắt lấp lánh. Làm hành động đó trong cơ thể trai đẹp vạm vỡ, đúng như lời Futanishizuka-thị nói, cảm giác sai sai nó ở tầm vũ trụ. Chống tay xuống chiếu tatami rồi rướn người tới, trông mới dễ thương làm sao (theo nghĩa bóng).
Otonari-san, lộ rõ vẻ lùi lại kìa.
"Tuyệt vời không phải là chúng ta, mà tôi nghĩ là ở bút lực của cô em út đã viết nên văn bản ấy chứ."
『Bọn mình đâu có động tay vào, chỉ đưa ra ý kiến thích gì nói nấy thôi mà lị.』
"Quả nhiên, Chị và Anh thật tuyệt vờI. Luôn đánh giá cao công việc của Em gáI."
"Mà nói chứ, ở vị trí của nhà ngươi thì lẽ ra phải nắm được trước rồi chứ?"
"Bà ơi, ý kiến đó chính xáC. Mạt nữ cũng đã xác nhận việc có lời mời xuất bản sách đối với tác phẩm do Chị và Anh phụ trácH. Tuy nhiên, vì không liên quan đến việc sản xuất Anime, nên Mạt nữ phán đoán là không cần thiết phải đưa ra thảo luậN."
"Lời mời xuất bản sách mà còn kém quan trọng hơn cả việc phím chiến với Anti, đúng là không hiểu nổi giá trị quan của máy móc."
"Máy móc không tỏ ra hứng thú lắm với sự tích lũy văn hóa văn minh của nhân loạI."
Phản ứng của Juuni-shiki-san rất hờ hững.
Về phần mình, tôi cảm thấy ngạc nhiên khi được nhà xuất bản ngỏ lời vào thời điểm này. Nếu là sự việc bên ngoài trang web, chắc tôi cũng nghi ngờ là thư rác như thiếu niên Abaddon vừa chỉ ra.
"Dù vậy thì được gọi mời có hơi sớm không?"
"Chắc là thấy hấp dẫn dữ lắm đây."
"Nè, Sasaki. Câu chuyện thành sách nghĩa là sẽ có nhiều người đọc hơn đúng không? Vậy thì tôi nghĩ điều đó phù hợp với mục đích của Juuni-shiki chứ, hay là tôi hiểu sai rồi?"
"Không, cô không sai đâu. Elsa-sama."
Tôi nghĩ Juuni-shiki-san chỉ không nhúng tay vào vì việc đó sẽ tách rời khỏi hoạt động chung của gia đình thôi. Bỏ qua cái đại nghĩa danh phận là thao túng ấn tượng của nhân loại đối với máy móc, thì mục tiêu cốt lõi của cô ấy không gì khác ngoài việc giao lưu với gia đình.
"Nè, cơ hội hiếm có mà lại từ chối sao?"
Hoshizaki-san lộ vẻ tiếc nuối.
"Tôi và Abaddon làm gì có quyền quyết định."
『Tùy theo ý muốn của em gái là được mà?』
"Ôi dào lằng nhằng quá, những lúc thế này thì biểu quyết theo đa số!"
Thế là, khi gặp khó khăn thì dùng đa số thắng thiểu số.
Người tiên phong giơ tay tán thành việc xuất bản sách là Hoshizaki-san. Thấy dáng vẻ của cô ấy, Juuni-shiki-san cũng giơ tay. Tiếp theo là Otonari-san và thiếu niên Abaddon làm theo đúng như phát ngôn trước đó. Thế rồi, Pii-chan vốn thường ngày chỉ quan sát cũng chủ động giơ cánh.
"Pii-chan, cậu hứng thú với việc xuất bản sách hả?"
『Ta hứng thú với quá trình làm ra một cuốn sách.』
"Ra là vậy."
Nếu vậy thì tôi cũng giơ tay. Đến lúc này là đa số tán thành. Thêm cả Elsa-sama và Điện hạ Lewis tiếp nối, thì chỉ còn lại mỗi Futanishizuka-thị. Bị mọi người nhìn chằm chằm, bà ấy giơ tay với thái độ như thể "biết rồi khổ lắm".
Kết cục, tất cả đều tán thành và chúng tôi chèo lái con thuyền hướng tới việc xuất bản sách.
『Vậy thì phải gửi trả lời thôi nhỉ!』
"Chú ơi, ừm, về việc liên lạc với bên kia..."
"Cứ gửi giống như mail của Kuga-san là được mà. Bên kia chắc cũng quen với mấy kiểu trao đổi này rồi, có hơi thiếu tự nhiên chút họ cũng không để ý đâu. Nếu thấy lo lắng thì cứ dùng số của chú làm địa chỉ liên lạc cũng được."
"Vâng, cháu sẽ thử ạ."
Việc trao đổi với bên kia do Otonari-san và thiếu niên Abaddon phụ trách.
Vì Juuni-shiki-san đang bị cấm cửa khỏi tổ quốc, nên tốt nhất là đừng hành động sơ suất, đó là phán đoán chung. Hay nói đúng hơn, giao việc giao tiếp với nhân loại cho cô ấy thì chỉ thấy bất an. Chỉ nhìn thấy tương lai cãi nhau to thôi.
Câu trả lời được gửi đi nhanh chóng.
Số điện thoại liên lạc cũng được gửi kèm.
Thế rồi, khoảng một tiếng sau, thiết bị của Otonari-san bắt đầu rung lên.
Đó là lúc bữa sáng đã xong và việc dọn dẹp cũng vừa hòm hòm. Trong khi đang nhìn cái tivi vẫn bật và tán gẫu về lịch trình hôm nay. Otonari-san cầm thiết bị lên và thốt lên đầy ngạc nhiên.
"Chú ơi, họ gọi điện đến luôn rồi ạ."
"Biên tập viên này nhiệt huyết gớm nhỉ."
Người bên trong trang đăng tải tiểu thuyết làm việc cũng nhanh thật.
Mấy công ty Web phản hồi tốt ghê ha.
"Quả nhiên lúc này, tác giả là em gái nên đứng ra ứng đối chứ ạ?"
"Chị ơi, sự quan tâm đó Mạt nữ rất vuI. Tuy nhiên, tác phẩm đối tượng là thứ được hình dung bởi Chị và AnH. Em gái chỉ chuyển đổi cuộc trao đổi của hai người thành văn bản mà thôI. Điểm đến của nó mong Chị và Anh hãy quyết địnH."
"Mong là cái sự dịu dàng đó hướng về phía bà nội một chút."
"Nào, Chị ơi. Hãy nhận điện thoại từ nhà xuất bản đI."
"Con bé này, vẫn còn để bụng chuyện lúc nãy bị lờ đi đấy mà."
Dù do dự nhưng tay Otonari-san vẫn cử động.
Vừa thao tác màn hình, cô bé vừa đặt thiết bị lên bàn sưởi Kotatsu. Nhìn hiển thị ứng dụng gọi điện, chức năng loa ngoài đã được bật. Chắc là cô bé chu đáo muốn cho chúng tôi cùng nghe. Vẫn là sự quan tâm tinh tế không giống học sinh cấp 2 chút nào.
"Vâng, tôi là Kurosu đây ạ."
『Xin chào, tôi là Saito thuộc công ty cổ phần MARUKAWA. Tôi liên lạc về vấn đề trên trang đăng tải tiểu thuyết. Xin lỗi vì đã liên lạc đột ngột, nhưng tôi có thể xin chút thời gian được không ạ?』
Giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia là của một nam thanh niên.
Cách nói chuyện nhẹ nhàng, trôi chảy rất ấn tượng.
"Vâng, xin mời anh cứ nói."
『Có thể phía quản trị viên trang web đã liên lạc rồi, nhưng chúng tôi muốn xin phép được xuất bản tác phẩm "Người ngoài hành tinh Yamada-san VS Giáo viên chủ nhiệm Tanigawa-sensei" mà Kurosu-san đang công khai trên mạng thành sách dưới ấn phẩm của công ty chúng tôi ạ.』
"Cảm ơn anh đã cất công ngỏ lời."
『Trong quá trình trao đổi qua trang web, tôi nghe nói bạn đã cân nhắc tích cực về việc này, không biết sau đó thế nào rồi ạ? Nếu không có gì trở ngại, tôi rất mong được xác nhận lại một lần nữa.』
"Vâng, rất mong được nhờ anh giúp đỡ ạ."
Nội dung cuộc trò chuyện đã được dự tính trước.
Otonari-san cũng bình tĩnh trả lời.
『Bạn đồng ý nhanh chóng thế này tôi vui lắm. Nhân tiện, đầu tiên tôi muốn xác nhận một điểm, Kurosu-san đã từng có kinh nghiệm xuất bản sách chưa ạ? Bao gồm cả hoạt động Doujin (tự xuất bản), nếu bạn có bút danh nào thì cho tôi xin được không ạ?』
"Không, tôi chưa từng ra sách bao giờ. Có vấn đề gì không ạ?"
====================
『Chất lượng câu văn trên trang web thực sự vượt trội hơn hẳn mặt bằng chung, nên tôi đã mạo muội đoán rằng có lẽ tác giả là dân chuyên nghiệp. Mà dù không phải thì cũng chẳng có vấn đề gì. Tôi thực sự rất phấn khích trước tài năng tuyệt vời đó』
"Cảm ơn anh. Anh khen thế làm tôi ngại quá."
Phản hồi từ phía đối tác khá tích cực.
Lý do chắc chắn nằm ở khả năng viết lách của Juuni-shiki rồi.
"Tên biên tập viên nÀy cũng khá hiểu chuyện đẤy. Có vẻ hắn sở hữu con mắt thẩm mỹ đáng tin cẬy."
"Khen thì cứ khen nhưng đừng có phập phồng lỗ mũi thế chứ, tiếng thở lọt vào điện thoại bây giờ?"
"Đã đặt thiết bị của Chị dưới sự quản lý tạm thời của thực thể máy móc. Cuộc hội thoại của chúng ta đƯợc truyền đến thiết bị thông qua micro của máy phiên dịch và các pod nhỏ. Những tạp âm hay lời thoại không cần thiết sẽ khÔng truyền đến tai đối phương."
"Vẫn cứ thích làm gì thì làm như mọi khi nhỉ."
"Tuyệt đối khÔng đụng chạm đến thông tin cá nhân. Quy tắc trò chơi gia đình đang đƯợc tuân thủ nghiêm ngặt."
『Đầu tiên tôi muốn nói ngay là, tác phẩm "Người ngoài hành tinh Yamada VS Giáo viên chủ nhiệm Tanigawara" thực sự rất xuất sắc. Ngay khi xem cảnh mở đầu, tôi đã muốn được phụ trách tác phẩm này ngay lập tức, nôn nóng đến mức không thể ngồi yên mà phải liên lạc ngay cho bạn』
Sau đó chừng ba mươi phút, xen lẫn những câu chuyện phiếm là những lời bày tỏ thiện chí của biên tập viên, cùng những lời tâng bốc tác phẩm và tác giả. Nhờ đó, có thể thấy đối phương không phải kiểu bắt chuyện qua loa cho có lệ, mà thực sự làm việc với đầy đủ nhiệt huyết.
Cuối cùng, khi cuộc trao đổi cũng tạm lắng xuống.
『Cuối cùng, xin thứ lỗi cho tôi xác nhận một chiều thế này, nhưng Kurosu-san vẫn là vị thành niên đúng không ạ?』
"Vâng, tôi là vị thành niên."
"Thất lễ quá, nhưng tôi có thể hỏi tuổi của bạn được không?"
"Năm nay tôi mười ba tuổi."
"Hả, mười ba, tức là... học sinh năm nhất trung học cơ sở sao?"
"Đúng là vậy, có vấn đề gì không ạ?"
Vừa xác nhận tuổi của Otonari-san, phía bên kia đầu dây liền xôn xao.
Chắc hẳn nhìn vào chất lượng câu văn, họ đã tự ý cho rằng tác giả là một phụ nữ trưởng thành. Thế nên khi nói chuyện qua điện thoại thì thấy lấn cấn, đến lúc xác nhận lại thì hóa ra mới là học sinh lớp 7. Đặt mình vào vị trí đó chắc tôi cũng sốc.
"K-Không, không có vấn đề gì cả. Chỉ là, tôi muốn được chào hỏi phụ huynh của bạn một tiếng, không biết tôi có thể xin thông tin liên lạc của cha mẹ bạn được không? Tôi định sẽ sắp xếp thời gian để liên lạc lại sau."
"À, về chuyện đó thì..."
Otonari-san lần lượt nhìn quanh những người đang có mặt trong phòng khách.
Cô bé lập tức mất bình tĩnh, mắt đảo qua đảo lại đầy bối rối.
Mấy chuyện này là vai trò của mình rồi.
"Nếu được thì để anh nghe máy thay cho nhé?"
"A, liệu có ổn không ạ?"
"Ít nhất thì anh cũng muốn giúp được chừng này."
"...Cảm ơn anh. Nhờ anh vậy."
Hình như vừa có một khoảng lặng kỳ quặc trong tích tắc.
Mà thôi, có để ý cũng chẳng làm được gì.
Tôi hướng giọng về phía thiết bị đặt trên bàn.
"Xin lỗi, tôi là người bảo hộ của cháu nó đây ạ."
"Hả... n-người bảo hộ sao ạ?"
"Vâng, đúng là vậy."
"Nhưng mà xin thứ lỗi, cái đó, giọng của bạn..."
Chết dở, mình đang là bé gái.
Quên béng mất tình trạng của bản thân.
Thậm chí giọng còn non hơn cả Otonari-san nữa.
"Ư...!"
Chết rồi, ai đó.
Ai đó, người lớn đâu.
Không có người lớn nào ở đây sao.
Gay go rồi, không có phụ huynh.
"Phụt ha ha ha, lão cha già hốt hoảng trông chẳng giống ngày thường chút nào, buồn cười quá thể."
Ở đây người ta đang sống chết đấy nhé.
Ngài Futanishizuka cũng là bé gái nên loại. Elsa-sama hay Magical Pink cũng tương tự. Thiếu niên Abaddon thì là con trai chưa vỡ giọng. Điện hạ Lewis thì sao nhỉ. Không được, cậu ta cũng trẻ măng, lại còn sở hữu chất giọng phi giới tính nữa.
Vừa suy tính đến đó, ánh mắt tôi chợt chạm phải người tiền bối đáng tin cậy ở chỗ làm.
Nói đúng hơn, ngoài cô ấy ra thì ở đây chẳng còn ai có thể đóng giả người trưởng thành cả.
"Tiền bối, xin lỗi nhưng nhờ cô nhé."
"Hết cách thật đấy."
Gật đầu với thái độ quan trọng hóa vấn đề, Hoshizaki-san hướng sự chú ý vào thiết bị trên bàn.
Vẻ mặt đắc ý thấy rõ.
Cô ấy khẽ hắng giọng, rồi cất lời vào ống nghe.
"Tôi nghe máy đây ạ. Tôi là mẹ của cháu nó."
"Hả? Ơ, thế người lúc nãy là..."
"Xin lỗi anh, đứa em bên dưới nó nghịch ngợm làm phiền ấy mà."
"À, ra là vậy. Xin lỗi vì đã liên lạc đột ngột thế này."
A, may quá.
Đúng là người đã lăn lộn trong xã hội người lớn có khác, khả năng ứng đối qua điện thoại của tiền bối rất chuẩn chỉnh. Nghe nói giới trẻ gần đây ngại nghe điện thoại, nhưng Hoshizaki-san có vẻ không nằm trong số đó. Cô ấy vốn tính không biết sợ là gì, khéo còn xung phong cầm ống nghe ấy chứ.
『...Hả? Hửm? ...Mẹ sao ạ?』
"Vậy xin thất lễ, anh gọi đến có việc gì không ạ?"
『X-Xin lỗi. Tôi là Saito thuộc công ty cổ phần MARUKAWA. Tôi liên lạc vì muốn xin phép xuất bản tác phẩm mà con của chị đang đăng tải trên trang tiểu thuyết mạng thành sách, nếu gia đình đồng ý ạ』
Sau đó là lặp lại những trao đổi như với Otonari-san.
Cộng thêm việc tuổi tác của tác giả trẻ ngoài dự kiến, anh biên tập viên đang cố sống cố chết để thuyết phục phụ huynh. Nếu bị từ chối với lý do không được lơ là việc học, thì kế hoạch xuất bản coi như chấm hết ngay tại chỗ.
『...Vì lẽ đó, tác phẩm mà con chị viết đã đạt đến trình độ không hề thua kém dân chuyên nghiệp. Tôi cũng đã xác nhận với chính chủ, nhưng ban biên tập thậm chí còn cân nhắc khả năng người viết là một tác giả đã từng có kinh nghiệm xuất bản』
"Chuyện đó thì được rồi, nhưng tiền nhuận bút và số lượng in ấn thế nào nhỉ?"
『À, vâng. Về vấn đề đó tôi xin được giải thích là...』
Thấy Hoshizaki-san bắt đầu cao hứng nói năng bừa bãi mà tôi ngồi nghe bên cạnh cứ thon thót giật mình. Tuy nhiên, đối phương có vẻ là người rất đàng hoàng, anh ta trả lời cặn kẽ cả những câu hỏi ngẫu hứng của cô ấy.
Cuộc gọi kéo dài được vài phút thì đến đoạn này.
『Nếu không có gì bất tiện, tôi rất muốn được gặp mặt trực tiếp để trao đổi, mong gia đình cân nhắc được không ạ? Với tư cách là phụ huynh, chắc hẳn chị cũng lo lắng khi làm việc mà không thấy mặt đối phương』
Phía bên kia đưa ra đề xuất mới.
Đại loại là vừa uống trà vừa bàn bạc.
"Nè, tính sao đây? Nhận lời được không?"
"Em thì không sao cả."
『Tuyệt quá, sau VTuber là đến tiểu thuyết gia nhé!』
"Chà, cứ làm theo ý mình là được chứ gì?"
"Em út muốn âm thầm hỗ trợ cho hoạt động của Anh và Chị."
Không có bất kỳ ý kiến phản đối nào từ người nhà.
Nếu vậy thì Hoshizaki-san cứ thế đồng ý.
"Tôi hiểu rồi. Chúng tôi xin nhận lời."
『Cảm ơn chị đã vui vẻ đồng ý』
Phía bên kia lập tức đề xuất lịch hẹn.
『Hôm đó tôi muốn đến gần khu vực nhà mình...』
"Nếu vậy thì hãy để chúng tôi đến quý công ty."
Vật thể bay không xác định chứa ngôi nhà hiện đang trôi nổi giữa vũ trụ bao la. Cách mặt đất hơn một trăm cây số. Không phóng tên lửa lên thì đúng là nhiệm vụ bất khả thi. Tiền bối có vẻ cũng cân nhắc điều đó nên đã trả lời rất khéo.
『Về phía công ty chúng tôi thì không vấn đề gì, nhưng để chị phải cất công đi lại như vậy có ổn không ạ?』
"Vâng, cứ quyết định thế đi ạ."
Vậy là, tác phẩm chung của Otonari-san và thiếu niên Abaddon sắp được xuất bản thành sách.
Tuy nhiên, việc phát hành sách dù có gấp rút đến đâu cũng phải mất ba, bốn tháng. Chắc còn lâu mới thấy nó nằm trên kệ nhà sách. Biết đâu giữa chừng lại bị Cục chọc gậy bánh xe, khiến mọi thứ tan thành mây khói cũng nên.
Cũng có khả năng sự phấn đấu của ngài Futanishizuka đơm hoa kết trái, và Juuni-shiki đã quay trở về hành tinh mẹ.
Tốt nhất là không nên kỳ vọng quá nhiều, cứ thong thả mà chờ đợi thì hơn.
*
【Góc nhìn của Otonari-san】
Trong khi hoạt động sản xuất Anime đang tiến triển thuận lợi, thì vấn đề thu hồi Fairydrops lại chất đống như núi. Hôm nay tiếp nối ngày hôm qua, dựa trên thông tin kỳ lạ mà thực thể máy móc bắt được, chúng tôi lại lên đường đến hiện trường.
Điểm đến là Hồng Kông.
Đây là vụ cuối cùng trong ba vụ mà Em út đã thông báo trước.
Các thành viên đến hiện trường ngoài tôi và Abaddon, còn có Futanishizuka, cô nàng Robot và cô nàng Magical. Người phụ nữ trang điểm đậm trong lốt trai đô con cũng giống như chú Sasaki, phải ở nhà trông nhà để đề phòng bất trắc. Dù chính chủ đã kịch liệt đòi đi theo.
『Nhiều tòa nhà cao tầng quá đi mất thôi』
"Tôi thấy số lượng còn nhiều hơn cả trung tâm thành phố ấy chứ."
"Xét về số lượng thôi thì chẳng phải nhất thế giới rồi sao?"
『Thế thì ghê thật đấy』
Hiện tại, chúng tôi đang nhìn xuống mặt đất từ bên trong thiết bị đầu cuối.
Khác hẳn với điểm thu hồi hôm qua, cuộc điều tra lần này diễn ra tại một trong những đại đô thị hàng đầu thế giới. Nếu hạ cánh bừa bãi thì rất dễ bị người khác nhìn thấy. Chúng tôi ngồi trong thiết bị lơ lửng trên không và tranh luận xem nên đáp xuống đâu.
"Có thể hiển thị bản đồ thông tin nhân chứng giống như lần trước không?"
"Chị à, đã rõ."
Ngoài các cửa sổ toàn cảnh dưới chân và trên tường đang chiếu hình ảnh bên ngoài, một cửa sổ nhỏ hơn hiện ra ngay gần chúng tôi. Theo yêu cầu, nó hiển thị bản đồ khu vực lân cận. Trên đó có đánh vài dấu mốc.
Bên cạnh mỗi dấu mốc là ảnh của các loài động vật được tìm thấy.
"Đúng là thấy nhiều ở vùng ven biển thật."
"Tập trung quanh hòn đảo nằm ngay dưới này nhỉ."
"Hòn đảo lớn thứ hai ở Hồng Kông, đảo Hồng Kông đó đa."
Đa số các dấu mốc nằm ở đảo Hồng Kông và vùng phụ cận.
Tuy nhiên, ngoài điều đó ra thì chẳng có quy luật nào cả.
Đà điểu ở bãi cát ven biển.
Lợn biển ở vùng cao trung tâm đảo.
Chuột túi ở hòn đảo tách biệt qua biển.
Khá là đa dạng chủng loại.
"Liệu có phải lại ngụy trang thành côn trùng không nhỉ?"
"Cái thứ tìm thấy ở lớp trượt tuyết cũng có hình dạng côn trùng, khả năng cao lắm đó đa."
"Fairydrops có rất nhiều hình dạng. Cái lần trước tìm thấy cùng ông chú Phép thuật có hình mặt dây chuyền. Ngoài ra, tuy không phải do tôi thu hồi, nhưng cũng có Fairydrops hình cái mũ hay đồ ăn nữa."
Cô nàng Magical đúng chuyên môn lên tiếng.
Đa dạng hơn tôi tưởng nhiều.
"Ngoài ra tức là do Ma pháp Thiếu nữ nơi khác thu hồi sao?"
"Ừ, đúng vậy."
Cư dân Tiên giới rốt cuộc nghĩ cái gì mà lại rải mấy thứ phiền toái cực độ này xuống Trái Đất chứ. Theo lời cô nàng Magical thì đó là sản phẩm của một tai nạn ngoài ý muốn. Nhưng thật khó mà tin ngay được lời đó.
Lũ trẻ trở thành Ma pháp Thiếu nữ chiến đấu với dị hình, nếu bảo rằng có kẻ nào đó đứng sau giật dây vì hưng phấn trước hành động đó, nghe còn lọt tai hơn nhiều. Nghĩ đến đây, tôi chợt nhận ra tư duy của mình đã hoàn toàn bị nhiễm kiểu "trò chơi sinh tử" rồi.
"Vậy giờ sao, thử đáp xuống bãi cát nhé?"
"Tầm này chắc cũng ít người qua lại."
『Tớ cũng tán thành!』
"Đã rõ. Bắt đầu hạ cánh từ bây giờ."
Đáp lại cái gật đầu của Em út, mặt đất nhanh chóng tiến lại gần trong nháy mắt.
Chưa đầy vài phút, chúng tôi đã đáp xuống mặt đất.
Bước ra ngoài trời, khí hậu ấm hơn hẳn so với Nhật Bản. Kiểm tra nhiệt độ trên điện thoại thì thấy dù là mùa đông nhưng nhiệt độ thấp nhất vẫn trên mười độ. Tuy nhiên, nhiệt độ cao nhất thường dưới hai mươi độ nên không thấy ai tắm biển cả.
Người qua lại thưa thớt.
Thi thoảng mới thấy vài người đi dạo.
Còn lại là những người mặc đồng phục, có vẻ là cảnh sát đang đi tuần tra.
Thiết bị đầu cuối sau khi thả chúng tôi xuống đã di chuyển ra biển để chờ lệnh, đề phòng bất trắc. Nếu có vấn đề gì xảy ra, chúng tôi có thể lên đó tẩu thoát ngay. Đương nhiên vẻ ngoài của nó đã được che giấu bằng chức năng tàng hình nên không ai nhìn thấy.
"Biển đẹp quá. Không ngờ là bờ biển của một đại đô thị."
『Nhìn từ trên trời thấy nó hướng ra đại dương mà lị!』
"Vùng này tìm thấy cái gì ấy nhỉ?"
"Bà ơi, cuối năm ngoái có một con gấu túi Koala được bảo hộ."
"Thế thì kiếm cái ăn cũng vất vả lắm đây."
"Cảnh sát có đi tuần tra nhưng không thấy căng thẳng như lần trước nhỉ."
『Người ra vào cũng bình thường nè. Còn có những người khác đang đi bộ nữa kìa!』
"Như đã thấy từ trên cao, khu đô thị nằm ngay sát sạt mà. Chắc không thể công khai điều động quân đội được đâu. Nếu có chuyện gì xảy ra ở đây, mấy doanh nghiệp nước ngoài đang đóng đô cũng không thể coi như chuyện người dưng được."
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa quan sát bãi cát.
Nhưng không có phát hiện nào khả nghi.
Cô nàng Magical cũng không báo cáo gì.
"Khu này thì để lão thân với Magipin hai người thuê khách sạn gần đây canh chừng Fairydrops cũng được mà? Hai người kia còn có hoạt động VTuber, lãng phí thời gian làm gì."
"Tôi sao cũng được."
"Bà ơi, tự mình tận hưởng chuyến du lịch nước ngoài là chơi xấu. Em út cho rằng những sự kiện thế nÀy nên để cả gia đình cùng tận hưởng. Gần đây có nhiều khách sạn cao cấp hợp gu của Bà. Kiểm tra sổ sách quá khứ thì thấy có tài khoản nghi là tên giả của Bà..."
"Đã vất vả bao nhiêu lâu rồi. Tự thưởng cho mình một chút cũng có bị trời phạt đâu nào."
"Chúng tôi thì thế nào cũng được."
『Đúng đấy, tớ cũng đồng ý với cộng sự!』
Sự tập trung của đội tìm kiếm dần trở nên lơ là.
Được khoảng một tiếng đồng hồ đi dạo.
Đúng lúc bắt đầu bàn xem có nên tạm dừng hôm nay không.
"Có rồi! Hướng kia, có phản ứng!"
Cô nàng Magical kêu lên.
Ngón tay cô chỉ về phía ngược lại với mặt biển giáp bãi cát. Từ chỗ chúng tôi đứng chỉ thấy những hàng cây được chăm sóc kỹ lưỡng và dãy nhà có vẻ là cơ sở du lịch. Xa hơn nữa là vùng núi non trải rộng.
Từ bờ biển đến đó có vẻ cũng khá xa.
"Khoảng cách bao nhiêu?"
"Hơi xa một chút."
"Thời gian lên xuống thiết bị đầu cuối tiếc lắm."
"Tôi sẽ vận chuyển Em út. Ma pháp Thiếu nữ có thể chở Bà được không? Em út và Abaddon hãy tiếp tục duy trì ẩn thân và cảnh giới xung quanh. Đề phòng trường hợp không gian cách ly xuất hiện khi đang bay, hãy giữ độ cao thấp nhất có thể."
"Chị à, đã rõ."
"Hiểu rồi."
『Tuân lệnh!』
"Làm phiền các ngươi quá, xin lỗi nha."
"Không sao, chẳng phiền gì đâu."
Tôi bế Em út lên và bay lên không trung.
Kiểu bế công chúa giống như chú Sasaki từng làm cho tôi ngày trước. Bên cạnh, Futanishizuka cũng được cô nàng Magical màu hồng bế tương tự. Họ dẫn đầu, tôi và Abaddon đi theo sau.
"A, thật là sung sướng tột độ. Được Chị bế lên, cảm giác ấm áp trong lòng làm sao. Tinh thần của Em út vốn hoang mang do bị bạn cùng lớp bắt nạt nay đang đƯợc chữa lành. Quả nhiên, sự tiếp xúc da thịt với gia đình là sự giao lưu vượt trội hơn bất cứ thứ gì khác."
"Cơ thể của Em út nhẹ hơn tôi tưởng nhiều, đỡ quá."
"Chị à, nhận thức đó là sai lầm. Em út đang giảm trọng lượng bằng cách kiểm soát trọng lực."
『Thế trọng lượng ban đầu là bao nhiêu vậy?』
"E rằng Chị không thể bế nổi đâu."
『Có cô em gái yêu thương gia đình thế này, chúng ta đúng là người hạnh phúc nhỉ』
Di chuyển theo sự dẫn đường của cô nàng Magical.
Điểm đến là vùng nội địa đảo Hồng Kông.
Khác hẳn với vùng ven biển đầy tòa nhà cao tầng, nơi này cây cối rậm rạp. Ở giữa có một hồ chứa nước. Chúng tôi hướng đến bờ hồ đó. Cô nàng Magical bay vào một khoảng trống nhỏ giữa mép nước và bìa rừng.
Khi đến gần, quang cảnh hiện trường lộ rõ.
"Thấy rồi, chỗ kia kìa."
"Thật luôn hả. Có con voi ở mép nước kìa."
Đúng như Futanishizuka chỉ, có một con voi bên bờ hồ chứa nước.
Lại còn khá to nữa.
Nó đang mất bình tĩnh, giậm chân thình thịch như đang làm loạn tại chỗ. Không biết là do đau đớn, hoảng loạn hay còn lý do nào khác. Thi thoảng lại vang lên tiếng rống "Pa-ooo" đúng chuẩn loài voi.
Lại gần không khéo bị giẫm nát như chơi.
"Phản ứng của Fairydrops còn không?"
"Vừa mới biến mất rồi."
Chúng tôi đáp xuống cách con voi vài mét.
Quyết định đứng xa quan sát tình hình.
"Ở Hồng Kông có voi hoang dã sinh sống sao?"
"Giả sử có thì voi châu Phi cũng là điều không thể nào."
『Nhìn qua là biết được sao?』
"Tai nó to hơn voi châu Á đó đa. Voi châu Phi sống ở vùng đất thiêu đốt nên cần đôi tai lớn đó để tản nhiệt cơ thể. Voi vùng khác tai nhỏ hơn chút."
"Tôi sẽ lại gần kiểm tra."
"Có ổn không đó?"
"Ổn, không vấn đề gì."
Cơ thể của cô nàng Magical màu hồng lại nhẹ nhàng bay lên.
Đúng lúc đó.
Em út đột nhiên kêu lên.
"Xác nhận đối tượng cần chú ý đang tiếp cận về phía nÀy. Các thiết bị đầu cuối và pod nhỏ chờ sẵn gần đây đã triển khai trường phòng thủ. Mọi người hãy đề phòng bị tập kích bất ngờ từ điểm mù. Đồng thời yêu cầu Anh kiểm tra kỹ lưỡng công tác ẩn thân."
"Đối tượng cần chú ý là cái gì?"
『Từ lúc xuống mặt đất chúng ta vẫn giấu mình kỹ lắm mà!』
Chúng tôi bối rối.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Em út.
Cô nàng Magical đang bay lên không trung liền khựng lại.
Rồi cô chỉ vào một điểm trên bầu trời và lẩm bẩm.
"Đối tượng cần chú ý, là Red sao?"
"Đúng vẬy, phán đoán đó chính xác."
Một bóng người bay xuyên qua những tán cây lao tới.
Là một đứa trẻ trạc tuổi cô nàng Magical.
Khi ra đến chỗ thoáng, hình dáng đó hiện rõ mồn một.
Đúng như cái tên Red, từ đầu tóc đến trang phục toàn một màu đỏ rực. Bộ đồ có thiết kế cùng tông với bộ của cô nàng Magical màu hồng, thu hút sự chú ý một cách thái quá.
Hình dáng đó y hệt lời chú Sasaki kể.
Theo lời chú ấy, đây là Ma pháp Thiếu nữ của đất nước này.
"Cơ mà, có con gấu trúc đỏ bay cùng kìa?"
Quả nhiên có một con nhỏ xíu đang lơ lửng ngay bên cạnh.
Một con thú cực kỳ đáng yêu đang bồng bềnh trôi.
『Con vật đó gọi là gấu trúc đỏ hả』
"Nó sống ở vùng có độ cao nhất định tại Trung Á đó đa. Gần đây bị coi là loài nguy cấp rồi. Được Công ước Washington bảo vệ nên cá nhân không thể nuôi được đâu."
"Con vật đó là sứ giả từ Tiên giới, cộng sự của Red."
"Hô hô, thú vị đấy."
Có vẻ đối phương cũng đã phát hiện ra con voi bên hồ chứa nước.
Cô ta bay qua mặt hồ, lao thẳng về phía này.
Cuối cùng, cô ta dừng lại trên không ở phía đối diện chúng tôi, cách con voi một đoạn.
Khoảng cách giữa hai bên chừng mười mấy mét.
Nhìn dáng vẻ đó, cô nàng Magical nói với Abaddon.
"Tôi muốn cho cô ấy thấy hình dáng của tôi."
『Hả, được không đấy?』
"Là người quen, tôi sẽ thử nói chuyện."
"Nếu muốn giữ thể diện cho đối phương thì tốt nhất đừng có lén lút quan sát. Theo lời Lão cha già thì thân phận thật của Magical Red là một trong những đại gia giàu nứt đố đổ vách của đất nước này. Nên tránh những hành động gây mất thiện cảm."
"Abaddon, tôi cũng xin nhờ cậu."
『Rõ rồi!』
Abaddon gật đầu trước ý muốn của chúng tôi.
Ngay lập tức, phía bên kia có phản ứng.
Cô nàng Magical màu đỏ lập tức thủ thế, quay ngoắt về phía cô nàng Magical màu hồng.
"Ư... Lần này là kẻ nào nữa đây hả?"
"Sayoko, cậu làm gì ở chỗ này vậy?"
"Tôi đang tìm Fairydrops."
"Vừa nãy cậu đột ngột xuất hiện đúng không?"
"Có thể cậu nhìn thấy như vậy."
"............"
Đúng như cô nàng Magical màu hồng nói, chuyện hai người quen nhau có vẻ là thật. Trong khoảnh khắc, cô nàng Magical màu đỏ đã giương trượng lên định chiến đấu. Nhưng khi xác nhận được khuôn mặt đối phương, đầu trượng liền hạ xuống đất.
"Hình như trước đây Sayoko từng nói là không hứng thú với Fairydrops mà nhỉ."
"Tôi không hứng thú. Chỉ là người quen đang tìm, nên tôi giúp một tay thôi."
"...Người quen? Là chính phủ nước cậu, hay là nước đồng minh vậy hả?"
"Không phải cả hai. Là người quen cá nhân của tôi."
"Việc Sayoko có thêm bạn thân ngoài bọn tôi là chuyện rất đáng mừng đó nha. Chắc chắn các Ma pháp Thiếu nữ khác cũng sẽ vui lây cho xem. Nhưng mà, chuyện đó với việc tìm Fairydrops thì tôi thấy chẳng liên quan gì mấy."
Theo lời chú Sasaki, trong vụ náo loạn Kraken, các Ma pháp Thiếu nữ đã hợp tác với nhau để đánh bại nó. Chắc chắn quan hệ giữa họ rất tốt đẹp. Nhìn cách họ nói chuyện cũng thấy được sự giao thiệp tương xứng.
Chỉ là, cảm giác có bầu không khí hơi căng thẳng.
Lý do chắc là sự hiện diện của những người lớn đứng sau lưng họ.
"Có vẻ nói chuyện được với Ma pháp Thiếu nữ bên kia đấy, bọn ta cũng nên lộ diện thôi nhỉ?"
"Tôi cũng tán thành."
『Lo quá đi. Lo quá đi mất thôi. Nhưng mà mệnh lệnh của Sứ đồ là tuyệt đối mà lị』
"Đã cho nhiều thiết bị đầu cuối tấn công chờ sẵn trên bầu trời khu vực nÀy. Trong trường hợp vạn nhất, sẵng sàng tấn công từ độ cao lớn nhắm vào cá thể tên Magical Red. Nếu chọc thủng đƯợc khiên ma thuật, có thể làm bốc hơi đối tƯợng trong nháy mắt."
"Cái đó tuyệt đối, tuyệt đối phải xác nhận với ai đó trong gia đình trước khi thực hiện đấy nhé."
"Đã rõ."
Khi ý kiến mọi người đã thống nhất, Abaddon giải trừ phép che mắt.
Bốn người còn lại cũng hiện hình, đứng xếp hàng phía sau cô nàng Magical màu hồng. Sức mạnh kỳ lạ của ác ma có vẻ cũng đủ hiệu quả với cả Ma pháp Thiếu nữ, khiến cô ta lại phải giương gậy phép về phía này lần nữa.
"Ư... L-Lần này là ai nữa?"
"Chờ chút đã nào. Đây là hội người quen của con bé mà ta vừa nhắc đến đấy."
"Người đằng kia... Ừm, trông mặt quen quen nha."
"Quả thực ta nhớ là đã từng gặp ông bà của nhà ngươi vài lần rồi."
"...Đúng rồi, Ông nội từng kể cho tôi nghe. Tên bà là Futanishizuka đúng không."
"Được tiểu thư đại tài phiệt nhớ đến thật là vinh hạnh."
"Y hệt trong tấm ảnh đen trắng ngày xưa, chẳng thay đổi chút nào cả. Có thật là chính chủ không đấy?"
"Hàng thật giá thật đấy nhé? Nếu không tin thì cứ thử hỏi Lão cha nhà ngươi xem sao."
"Nếu là Bố thì mới chết hôm nọ rồi. Bà không xem tin tức sao?"
"Vậy à? Cuối năm bận rộn quá nên ta chẳng biết gì sất."
Không chỉ cô nàng Magical màu hồng, mà cả Futanishizuka cũng có duyên nợ với phía bên kia. Đây có vẻ là mối quan hệ giữa những người giàu với nhau. Đại tài phiệt Trung Quốc thì đẳng cấp khác hẳn người giàu Nhật Bản rồi. Tôi lại thấy tò mò về gia thế của Futanishizuka.
"Thành kính phân ưu cùng gia đình nhé."
"Không sao đâu. Bởi vì người giết ông ta là tôi mà."
"Chuyện đó ta nghe được luôn hả?"
"Gia tộc giờ hoàn toàn là của tôi rồi. Có nói gì với ai cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu. Bà đi cùng Sayoko thì chắc cũng nắm được sức mạnh của Ma pháp Thiếu nữ rồi. Không một kẻ giàu có nào thoát khỏi sự ám sát của bọn tôi được đâu."
"Trẻ thế mà đáng sợ thật đấy cô bé."
"Chính vì thế, tôi mới muốn giữ quan hệ tốt đẹp với bà, một trong số ít những ngoại lệ đấy, Futanishizuka."
Cảm giác như vừa nghe được một cuộc hội thoại kinh thiên động địa. Cô nàng Magical màu hồng đã đành, cô nàng Magical màu đỏ này cũng hiếu chiến chẳng kém. Tất cả chắc là do dòng Magical chuyên về ám sát này mà ra.
Cô ta quay lại nhìn cô nàng Magical màu hồng.
"Nè, Sayoko. Đây là đất nước của tôi, nên Fairydrops sẽ do tôi thu hồi. Fairydrops tìm thấy ở nước nào, nếu xảy ra tranh chấp, thì quyền lợi của Ma pháp Thiếu nữ nước đó được ưu tiên. Cậu cũng đã đồng ý rồi mà."
"Nhưng tôi nhất định phải có nó."
"Hiếm khi thấy cậu kiên quyết thế nha. Tức là dù có phải đánh nhau với tôi cậu cũng muốn lấy sao?"
"Tôi không muốn đánh nhau. Nhưng tôi muốn có Fairydrops."
Nhân tiện thì, cô nàng Magical màu đỏ nãy giờ nói tiếng Nhật trôi chảy. Không cần qua máy phiên dịch của thực thể máy móc, chúng tôi vẫn hiểu được cuộc trò chuyện của họ. Nếu là người lớn tuổi hơn chút thì còn đỡ, đằng này ở độ tuổi đó mà nói được thế thì hơi lạ.
"...Có lý do gì sao?"
"Người quen của tôi vì Fairydrops mà gặp chuyện lớn. Để chữa cho người đó, tôi cũng quyết định đi thu thập Fairydrops. Tôi muốn chữa cho người đó càng sớm càng tốt. Nên mới đi khắp nơi thế này."
"Nhìn qua thì thấy ai cũng khỏe mạnh cả mà?"
Đối phương nhìn lướt qua chúng tôi đang đứng phía sau rồi nói.
Về số lượng thì là một chọi năm.
Vậy mà cô ta không hề tỏ ra sợ hãi, tư thế đó cho thấy bản lĩnh không giống một đứa trẻ chút nào.
"Người gặp chuyện là ông chú Phép thuật và người quen của chú ấy."
"Ông chú Phép thuật? Ý cậu là Kenta hả?"
"Ừ, trước đây Yinling gọi như thế."
Kenta là tên giả mà chú Sasaki dùng khi đi công tác ở nước bạn. Ở đó chú ấy hành động cùng cô nàng Magical màu đỏ, nên với cô ta, cái tên Kenta mới là chú Sasaki.
Vừa nghe thấy cái tên đó, biểu cảm của đối phương liền thay đổi.
Chỉ quan sát lời nói và hành động một chút cũng đủ thấy rõ tính cách cái tôi đầy mình của cô bé này. Gương mặt đó thoáng hiện lên vẻ đắn đo. Không biết ở bên đó chú Sasaki đã có mối giao lưu thế nào. Bảo không muốn biết là nói dối.
Một lúc sau, cô ta khẽ gật đầu đáp.
"Ừ, tôi hiểu rồi."
"...Được sao?"
"Tôi nợ Kenta một món nợ lớn lắm nha. Nếu là chuyện đó thì nhường cũng được."
"Cảm ơn cậu, Yinling."
Hôm nọ, chú chim sẻ Java thú cưng đã vạch trần gu của chú Sasaki là kiểu mỹ nhân tóc vàng điện nước đầy đủ điển hình. Chú ấy cứ viện cớ là hoa trên cao không với tới được này nọ. Từ thái độ đó mà suy ra, thì chắc cũng trúng phóc rồi.
Hoàn toàn trái ngược với cô bé này. Chắc không có chuyện có vợ bé ở nơi công tác đâu. Không cần lo lắng đến mức đó. Nhưng mà, về cái món nợ kia, sau này tôi sẽ khéo léo hỏi chính chủ xem sao.
Khi nào cơ thể phát triển thêm chút nữa, có lẽ tôi cũng nên đi tẩy tóc chăng.
"Cơ mà, không thấy cái Fairydrops quan trọng đâu cả."
"............"
Nghe tiếng lầm bầm của Futanishizuka, mọi người đều dồn sự chú ý ra xung quanh.
Đó là điều ai cũng đang bận tâm.
Bản thân tôi cũng đang để ý khu vực lân cận, nhưng không tìm thấy thứ gì khả nghi. Để không đi vào vết xe đổ của người phụ nữ trang điểm, tôi cũng chú ý cả dưới chân. Nhưng khác với Nam bán cầu đang giữa mùa hè, Bắc bán cầu đang là mùa đông nên cũng không thấy bóng dáng côn trùng nào.
Còn con voi đang hoảng loạn bên bờ hồ, khi nhìn thấy các Ma pháp Thiếu nữ lơ lửng trên không, nó đã sững sờ đến mức đông cứng lại. Phản ứng có trí tuệ khác hẳn động vật hoang dã đó khiến người ta ngầm đoán được hình dạng ban đầu của nó là gì, thật đáng sợ.
"Phản ứng vẫn mất tiêu."
"Bị chạy mất rồi sao ta."
Từ lúc cô nàng Magical màu hồng báo mất phản ứng, khu vực này không có động tĩnh gì. Chỉ có mỗi cô nàng Magical màu đỏ bay đến. Không lẽ nào, nguyên nhân nằm ở cô ta hay con tinh linh đi cùng cô ta sao.
Futanishizuka có vẻ cũng nghĩ vậy, bà hướng sự chú ý sang con gấu trúc đỏ đang lơ lửng bên cạnh.
"Nếu hỏi vị Tiên nhân đằng kia, liệu có biết được gì không nhỉ?"
『Hơ ơ!? Sao biết tớ là sứ giả từ Tiên giới hay vậy? Giỏi quá đi!』
Thế rồi, nó nói.
Con gấu trúc đỏ nói chuyện.
Cảm giác y hệt con chim sẻ Java nào đó.
"Về Tiên giới thì bọn ta cũng nghe Ma pháp Thiếu nữ bên này kể rồi."
『Làm sao đây, làm sao đây, chuyện về Ma pháp Thiếu nữ và Tiên giới là bí mật cực kỳ mà!』
"A, quả nhiên là vậy sao?"
『Tại vì không làm thế sẽ gây rắc rối cho mọi người mất! Nên là bí mật! Bí mật đó nha!』
Gì thế này, con gấu trúc đỏ này.
Cách nói chuyện cứ bồng bềnh thế nào ấy.
Cử chỉ điệu bộ cũng cường điệu, kiểu như đang lơ lửng trên không mà lại nhổm nửa thân trên lên đi bằng hai chân, hai cái chân trước ngắn tũn cứ vẫy vẫy làm màu. Hành động chẳng giống động vật hoang dã chút nào, cứ như nhân vật phim hoạt hình Cartoon ấy.
"Ngươi không nghe tin gì về đồng bào của mình sao?"
『Ơ kìa, đồng bào? Là gì thế nhỉ? Tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì cả á~』
Cái này cực kỳ đáng ngờ.
Chính vì thế, tôi buột miệng hỏi.
"Các ngươi nghĩ thế nào về Ma pháp Thiếu nữ bên này, người đã giết đồng đội của các ngươi?"
『Có ai bị giết đâu nào? Bọn tớ, các tinh linh ai cũng khỏe mạnh tràn trề năng lượng hết á!』
"Vậy sao?"
『Chỉ là cãi nhau chút xíu thôi đúng không nè? Xin lỗi một tiếng là làm hòa được chứ gì?』
"Không thể. Tuyệt đối không."
『Aaa, buồn quá đi! Bọn tớ quan tâm đến cậu như vậy mà~』
Nhân cơ hội này tôi muốn hỏi nhiều thứ về Tiên giới.
Có lẽ nhìn thấu ý đồ đó của chúng tôi.
Cô nàng Magical màu đỏ nói như để chuyển chủ đề.
"Về chuyện của Kenta, tôi muốn biết cụ thể là gặp chuyện lớn thế nào."
"Cầm phải cái Fairydrops hình cây gậy, thế là cơ thể bị biến đổi luôn. Một ông chú trung niên biến thành bé gái trạc tuổi các ngươi. Với lại còn một người nữa, chạm phải cái Fairydrops khác nên từ nữ biến thành nam."
"Thế chẳng phải là chuyện đại sự sao?"
"Tình trạng sức khỏe vẫn ổn định. Theo chẩn đoán của thực thể máy móc thì không nguy hiểm đến tính mạng."
"May quá. Làm tôi hết hồn à."
"Tuy nhiên, về mặt đời sống xã hội thì có chút vấn đề. Hơn nữa chính chủ cũng muốn trở lại hình dáng ban đầu, và nạn nhân kia cũng không thể bỏ mặc được. Nên bọn ta mới đi thu hồi Fairydrops."
Nếu thu hồi được vài cái Fairydrops và phân tích bằng siêu khoa học của thực thể máy móc, thì có lẽ sẽ tìm ra manh mối gì đó, đấy là tính toán của chúng tôi. Em út cũng đã nắm rõ điều đó.
Tuy nhiên, sản phẩm của Tiên giới thì ngay cả em ấy cũng gặp khó khăn trong việc điều tra. Kiểm tra không phá hủy thì có giới hạn, nên mong muốn sớm được kiểm tra phá hủy, em ấy bảo thế. Hiện tại vì đối tượng điều tra chưa đủ nên vẫn đang chần chừ chưa dám làm cách sau.
"Tiên nhân à, ngươi có biết cách nào để đưa người quen của bọn ta trở lại bình thường không?"
Con gấu trúc đỏ vẫn đứng bằng hai chân lơ lửng trên không.
Futanishizuka ngước nhìn cái dáng vẻ siêu thực đó và hỏi.
Đáp lại vẫn là cái giọng điệu bồng bềnh như cũ.
『Fairydrops làm thay đổi hình dáng á, có nhiều loại lắm nha? Không biết đã chạm vào loại Fairydrops nào nhỉ. Loại hình cây gậy à, có không ta? Có không ta? Không kiểm tra thử thì không biết được đâu á!』
"Làm ơn kiểm tra giúp được không?"
『Được không nhỉ? Tớ kiểm tra có được không nhỉ? Kiểm tra thì có bị mắng không ta?』
Ánh mắt con gấu trúc đỏ cứ liếc nhìn cô nàng Magical màu đỏ.
Dễ thương thật.
Đúng là dễ thương.
Kiểu người yêu động vật như chú Sasaki mà nhìn thấy chắc bị bắn rụng tim ngay lập tức.
Tuy nhiên, quá "thảo mai".
A, sao mà thảo mai thế không biết.
Bản năng của tôi đang cảnh báo rằng đây chắc chắn là sự dễ thương được dàn dựng có chủ đích.
"Tôi cũng xin nhờ vả đó."
『Được rồi! Để tớ kiểm tra thử xem sao!』
"Mang ơn ngươi quá. Ta sẽ chuẩn bị khoản tạ lễ hậu hĩnh."
"Không cần, tạ lễ không cần đâu. Đây là tôi trả ơn cho Kenta. Với lại, tiền thì tôi có nhiều đến mức thối ra rồi, có nhận thêm cũng chẳng vui vẻ gì đâu. Trên thế giới này làm gì có thứ gì tôi không mua được chứ."
"Quả không hổ danh tiểu thư đại tài phiệt."
"Futanishizuka cũng chẳng khác gì còn gì?"
"Dạo này trong đầu ta toàn hiện lên mấy thứ muốn có mà không được thôi."
『Nè nè, mấy người đằng kia. Nếu những người đang gặp rắc rối trở lại bình thường, thì các cậu sẽ không quan tâm đến Fairydrops nữa đúng không? Fairydrops nguy hiểm lắm đó? Thế nên bọn tớ mới đang đi tìm nè. Phải tìm ra trước bất kỳ ai khác mới được!』
"Đúng thế. Bọn ta cũng chẳng muốn dây dưa vào mấy thứ nguy hiểm làm gì."
Không lấy được Fairydrops mục tiêu.
Nhưng bù lại, nhờ gặp được tinh linh thế này, mục tiêu đưa chú Sasaki và người phụ nữ trang điểm trở lại bình thường đã tiến triển thêm một bước. Nếu nhà sản xuất chịu hỏi han đúng chỗ, thì độ chính xác chắc chắn sẽ rất cao.
"Cơ mà, Kenta đâu rồi? Không đi cùng sao?"
"Ông chú Phép thuật không đi cùng. Đang ở chỗ khác trông nhà."
"Tôi muốn gặp Kenta. Đưa tôi đến chỗ chú ấy cùng với Sayoko đi."
Không, tuyệt đối không.
Chuyện đó không cho phép đâu.
Từ chối thế nào đây. Trong lúc tôi bắt đầu đau đầu suy nghĩ, thì chưa kịp để tâm trí xoay sở, Em út đã phản ứng trước. Cô bé bước lên một bước, giọng nói có phần lớn hơn lúc trước để phản đối.
"Đối tượng kia, việc xâm nhập vào gia đình của Ma pháp Thiếu nữ là tuyệt đối không đƯợc chấp nhận. Gia đình là chốn bình yên và là nơi nương tựa tâm hồn của các thành viên. Không thể để những kẻ phóng túng tà đạo làm náo loạn đƯợc. Nếu cố tình thực hiện, thực thể máy móc sẵn sàng dốc toàn lực nghênh chiến."
Phản ứng gay gắt thật.
Chắc vẫn còn để bụng vụ đĩa bay bị bắn thủng bằng tia ma thuật hồi trước. Vì vụ đó mà em ấy cũng nhăn nhó khi đón nhận cô nàng Magical màu hồng. Chắc chắn sự không tin tưởng đối với giới Ma pháp Thiếu nữ đang ngày càng tăng cao.
"Vụ bắn thủng đĩa bay, tôi cũng thấy có lỗi mà. Xin lỗi nha."
"Thực thể máy móc nhận định Ma pháp Thiếu nữ là mối đe dọa. Chiến lực cá nhân vượt xa nhân loại là điều đáng cảnh giác. Ngoài ra, tinh linh đi cùng cũng có nhiều yếu tố không xác định. Cần phải điều tra cùng với sự tồn tại của Tiên giới và Fairydrops."
"Nói thế mà lại hành động cùng Sayoko sao?"
"Đối tượng đã cứu Em út khỏi tình huống nguy hiểm. Thực thể máy móc đánh giá cao hành động tận tụy đó. Do đó dù là Ma pháp Thiếu nữ cũng thể hiện sự nhượng bộ nhất định. Cho dù đó là người quen của Bà đi chăng nữa."
"Lôi ta ra làm ví dụ ở đó không thấy quá đáng sao?"
Tình hình này thì chắc sẽ không có chuyện thêm người vào trò chơi gia đình đâu. Dạo này mật độ dân số trong nhà đã tăng cao lắm rồi. Tôi xin kiếu việc có thêm người tham gia nữa. Cái bàn trong phòng khách hiện tại đã chật chội lắm rồi.
『Ủa ủa? Cô bé đằng kia, cậu khác với bọn họ từ cái này đến cái kia luôn á? Cảm giác lạ lắm nha! Bề mặt thì gần giống hệt, nhưng bên dưới một chút thì khác hoàn toàn. Thế mà sao lại thân thiết được với nhau thế nhỉ? Chỉ cho tớ biết đi!』
Con gấu trúc đỏ nhìn Em út rồi hỏi.
Nó nghiêng đầu nhỏ xíu nói.
"Không giấu gì ngươi, đây là người ngoài hành tinh đang nổi đình nổi đám, thực thể máy móc đến từ bên kia ngân hà đấy. Cộng sự Ma pháp Thiếu nữ của ngươi không cho xem ảnh chụp sao? Xét về vị thế, ta nghĩ không có chuyện không nắm được thông tin đâu."
『Kỳ lạ quá đi! Kỳ lạ thật! Cho tớ biết thêm đi! Được không?』
Con gấu trúc đỏ có vẻ cực kỳ hứng thú với thực thể máy móc.
Vẫn giữ tư thế đứng bằng hai chân, nó giơ hai tay lên đầu reo hò đầy phấn khích. Tư thế vạn tuế đó, đối với loài này chẳng phải là hành động đe dọa sao? Tôi nhớ mang máng đã đọc được trên bài báo mạng nào đó.
"Tinh linh kia, đây là cảnh cáo đầu tiên và cũng là cuối cùng. Thực thể máy móc coi Tiên giới là mối đe dọa. Sau nÀy, nếu có hành động thù địch với phía chúng tôi, chúng tôi sẽ chủ động tấn công. Lời nói và hành động bất cẩn sẽ không có lợi cho cả hai bên."
『Oa oa. Cô bé này, đáng sợ quá đi? Tớ chỉ muốn làm thân với các cậu thôi mà!』
Quả nhiên, con tinh linh này rất thảo mai.
Thậm chí còn thấy ghét.
Đầu óc cũng thuộc hệ động vật lỏng lẻo tưng tửng.
『Với lại bên kia ngân hà xa lắm đó nha? Xa tít tắp luôn á? Từ nơi như thế làm sao mà đến được đây vậy? Mất nhiều thời gian lắm hả? Hay là vèo một cái, warp đến đây? Warp hả? Warp rồi hả?』
"Theo lời chính chủ thì là cái sau đó đa?"
『Wao! Là warp đó nha! Warp, tuyệt quá! Warp kìa! Warp kìa!』
====================
"Thưa Bà, sinh mệnh máy móc không chỉ với nhân loại mà ngay cả với Tiên giới cũng không mảy may có ý định cung cấp kỹ thuật. Dù là thông tin gì đi nữa, cũng không được phép cung cấp cho thực thể được gọi là Tiên. Con út xác định thực thể lông lá này là kẻ địch."
"Thấy chưa. Xin lỗi nhé, nhưng con út nhà ta một khi đã quyết là cứng đầu lắm."
Con thú nhỏ đi theo cô nàng ma pháp màu hồng kia chắc cũng mang lại cảm giác kiểu thế này nhỉ. Nếu vậy, chuyện cô ấy mất đi gia đình bạn bè, rồi giết chết tiên nhân, lột da thuộc làm khăn quàng cổ cũng không phải là khó hiểu.
Tưởng tượng nếu cộng sự của mình mà cũng như thế, tôi thấy lạnh cả sống lưng.
Tôi liếc mắt nhìn sang Abaddon.
『Sao thế? Tự nhiên lại để ý đến tôi vậy?』
"Tôi đang nghĩ ác ma nhà mình vẫn còn tốt chán."
『Chỗ bọn tôi là Death Game mà lị. Khác thể loại với đám ma pháp thiếu nữ nhé.』
"Cách nói chuyện nhẹ nhàng đó, xem ra ngài cũng đã quen dần với thời đại này rồi nhỉ."
Thể loại ma pháp thiếu nữ trong anime dành cho bé gái đang tràn lan trên thế giới. Xét về vai trò linh vật thì đúng là chuẩn bài. Tạo hình nhân vật khiến ngay cả trẻ nhỏ cũng có thể yên tâm thưởng thức. Kiểu diễn biến người biến thành thú cũng là mô típ thường gặp trong tác phẩm.
Dù nếu xét theo thực tế thì tàn khốc thật.
"Hết cách rồi, hôm nay đành bỏ cuộc vậy."
"Xin lỗi nhé, Yinling."
"Là do tôi tự làm tự chịu thôi. Sayoko không cần phải xin lỗi."
Dù đã nán lại hiện trường một lúc, nhưng vẫn không thấy phản ứng gì từ Fairydrops. Ít nhất là các ma pháp thiếu nữ không có phản ứng gì. Bản thân tôi cũng tập trung quan sát xung quanh từ đầu đến cuối, nhưng chẳng thấy sự vật nào khả nghi.
Có chờ thêm nữa cũng vô ích.
Sau khi phán đoán như vậy, chúng tôi quyết định rút lui.
Cô nàng ma pháp màu đỏ gặp ở hiện trường cũng thế. Cô ấy bay là là trên mặt hồ như lúc đến, rồi rời đi chẳng biết về đâu. Về con voi xuất hiện bên bờ hồ chứa nước, cô ấy nói sẽ liên lạc với cảnh sát và quân đội.
Con voi được thông báo bằng ngôn ngữ địa phương ấy đã vội vã chạy trốn đi đâu mất.
Quả nhiên là như vậy sao.
Tuy cũng thấy hơi tội nghiệp, nhưng chúng tôi chỉ im lặng nhìn theo. Đây là đất nước khác, những kẻ ngoại đạo như chúng tôi chõ mũi vào là không đúng. Tùy tình hình, nó còn có thể ảnh hưởng đến quan hệ với nơi làm việc của chú Sasaki nữa.
Khi khí tức của nó khuất sau những hàng cây, chúng tôi cũng quyết định ra về.
Mọi người cùng bước vào thiết bị đầu cuối mà Con út đã gọi đến bên hồ.
『Tuy không lấy được thứ mình muốn, nhưng chắc cũng tiến được một bước nhỉ?』
"Chúng ta đã lấy được lời cam kết từ sứ giả Tiên giới. Xét theo mối quan hệ của các ma pháp thiếu nữ, tôi nghĩ họ sẽ không đối xử tệ bạc đâu. Hơn nữa ma pháp thiếu nữ của nước này dường như cũng cảm thấy mang ơn chú Sasaki."
"Công lớn của Maji-Pin đấy. Vụ này không cảm ơn không được rồi."
"Không cần đâu. Tôi có làm gì đâu chứ."
Vừa mới bước chân vào bên trong thiết bị đầu cuối chưa được bao lâu.
Không hề có điềm báo trước, toàn thân tôi bị bao trùm bởi cơn đau như thiêu đốt.
"Ư...!"
Đau đến mức không thể đứng vững được.
Tôi bất giác ngồi phịch xuống tại chỗ.
Không, ngay cả việc giữ thẳng lưng cũng đau đớn, tôi liền nằm vật ra. Đau đến mức không thể nằm yên. Vậy mà cơ thể lại chẳng còn chút sức lực nào, thậm chí không thể lăn lộn quằn quại. Chỉ biết cong người lại chịu đựng cơn đau.
『Ô kìa, sao thế này?』
Người đầu tiên lên tiếng là Abaddon.
Nhưng tôi không thể trả lời tử tế được.
Tiếng rên rỉ chực trào ra vì đau đớn.
Chỉ việc kìm nén nó thôi đã vất vả lắm rồi.
"Chị ơi, chị có sao không?"
"Trông đau đớn không bình thường chút nào."
Bản thân tôi cũng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thế rồi, đáp án đến từ cô nàng ma pháp màu hồng.
"Vừa có phản ứng ở ngay đây!"
"Cái gì cơ!?"
"Bắt đầu quét bên trong thiết bị đầu cuối."
Tôi cảm nhận được sự hoảng hốt của mọi người.
Ngay sau đó, Con út cũng có phản ứng.
"Phát hiện thể tàng hình nghi là mục tiêu."
Cô bé hành động ngay lập tức, nhảy vọt về một hướng chẳng liên quan gì.
Một cú bật nhảy nhẹ nhàng cao gần hai mét.
Rồi thực hiện động tác như chộp lấy thứ gì đó giữa không trung.
Bộ dạng nhào lộn như vận động viên thể dục dụng cụ của cô bé, với khuôn mặt vẫn vô cảm như mọi khi, tạo nên một cảnh tượng thật siêu thực. Cô bé đáp xuống sàn nhẹ nhàng không chút độ trễ, rồi giơ một cánh tay về phía chúng tôi đang tập trung ở giữa sàn.
"Đã khống chế vật thể nghi là Fairydrops."
"Ta chả thấy có cái gì cả."
"Không, Con út chắc chắn đã khống chế được mục tiêu."
Cô nàng robot khẳng định như vậy, rồi chìa một tay về phía Two-shizuka.
Cảm giác như đầu ngón tay cô bé đang nhón lấy một thứ gì đó trong suốt.
Sở dĩ nói vậy là vì dù có căng mắt ra nhìn thế nào, tôi cũng không thấy nổi cái bóng của nó. Chỉ là, giữa các ngón tay có một khoảng hở, tạo thành hình dáng như đang cầm vật gì. Và sinh mệnh máy móc thì không biết nói dối. Tức là ở đó chắc chắn đang tồn tại một sự vật nào đó.
"Nó được trang bị tính năng tàng hình cao cấp. Ít nhất thì nhân loại không thể xác nhận bằng mắt thường. Ngay cả với sinh mệnh máy móc cũng đòi hỏi độ chính xác phát hiện từ mức nhất định trở lên. Thật đáng tiếc là tính năng này không được trang bị cho các điểm tiếp xúc."
Trong khi đó, ngay bên cạnh tôi, Abaddon đang cuống cuồng cả lên.
『Này cậu, ráng giữ tỉnh táo nhé!』
Cậu ta liên tục gọi tôi nãy giờ.
Bàn tay cậu ta vỗ bép bép vào má tôi.
Tiếng bép bép dần chuyển thành cảm giác sột soạt.
Kiểu này chắc là tiêu rồi.
Bên dưới lớp quần áo, cơ thể tôi đang dần bị bao phủ bởi một lượng lớn lông lá.
"Xuất phát ngay! Mau đến chỗ con chim sẻ thôi!"
"Đã rõ. Khẩn cấp quay trở về nhà."
Tai tôi dần ù đi.
Từ khóe mắt, một màu đen kịt từ từ lan ra.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã mất đi ý thức.
*
Mọi người đi thu hồi Fairydrops đã quay trở lại.
Trong bộ dạng vô cùng hốt hoảng.
Lý do được truyền đạt ngay lập tức.
Giống như tôi và Hoshizaki-san, Otonari-san hình như cũng bị mục tiêu tấn công. Hơn nữa so với chúng tôi, tình hình của cô bé có vẻ chuyển biến theo hướng khá rắc rối. Dù chưa biết chi tiết, nhưng chỉ cần liếc qua hình dáng đã biến đổi của cô bé là có thể phán đoán được.
"Gâu! Gâu gâu!"
Otonari-san đã biến thành chó, à không, thành sói.
Không phải chuyện chuyển đổi giới tính nữa rồi.
Mà là không còn làm người nữa luôn.
Ban đầu tôi còn nghi ngờ cô Two-shizuka đầu têu trò này để trêu chọc tôi và Pii-chan. Tuy nhiên, nhìn thái độ hết sức nghiêm trọng của thiếu niên Abaddon, tôi hiểu rằng đây tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Pii-chan dường như cũng nghĩ vậy, ngài ấy thi triển ma pháp hồi phục theo yêu cầu.
Nhưng dù lặp lại bao nhiêu lần cũng không có dấu hiệu trở lại bình thường.
Khi số lần thử lên đến hai con số, hai chân trước của chính chủ bỗng đẩy về phía Pii-chan đang thi triển ma pháp. Ý là bảo đừng làm nữa sao? Việc này khiến Hiền giả các vì sao cũng phải bối rối ngừng ma pháp hồi phục lại.
"Gâu gâu! Gâu!"
『Aaa, trời ơi là trời. Tôi không hiểu cộng sự đang nói gì cả.』
Thiếu niên Abaddon ôm đầu. Dù là ác ma, hiện thân của hiện tượng siêu nhiên, cậu ta cũng không giấu nổi sự dao động trước biến đổi của cộng sự. Ngày thường cậu ta luôn tỏ ra thản nhiên, nên đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ta hoảng loạn đến thế.
Nhân tiện, vị trí hiện tại là phòng khách của ngôi nhà kiểu Nhật, sân khấu của trò chơi gia đình. Bên cạnh chiếc bàn thấp dùng làm bàn ăn, mọi người đang vây quanh Otonari-san và đau đầu suy nghĩ. Nhân vật chính thì đang ngồi trên đệm, giữ nguyên tư thế ngồi một cách điềm tĩnh.
Nhìn thế này thì hoàn toàn là một chú cún.
Nhưng tra cứu hình ảnh trên mạng thì là sói.
Kích thước cũng to hơn chó lớn thông thường một vòng.
"Nhìn qua thì giống Sói xám nhỉ?"
"Tôi cũng nghĩ như vậy."
Tôi vừa xác nhận màn hình điện thoại vừa đồng tình với cô Two-shizuka.
Ngay sau khi họ về nhà, sự thật là tôi đã lỡ rung động khi vừa nhìn thấy, giờ biết đó là Otonari-san thì chuyển sang chán ghét bản thân nhẹ. Tại vì ai mà ngờ được người quen lại biến thành sói trở về chứ.
Đã thế lại còn cực kỳ quấn người.
Cái đuôi cứ ngoáy tít thế kia thì, aaaa, thật tình là...
"Siêu khoa học của sinh mệnh máy móc cũng không phát hiện ra Fairydrops sao?"
"Thưa Bà, việc đưa ra sự thật này quả là vô cùng đáng tiếc, nhưng đối với một số hiện tượng không bắt nguồn từ nhân loại tồn tại trên Trái Đất, sinh mệnh máy móc không nắm bắt được chi tiết. Năng lực mà Anh, thú cưng và Trẻ lang thang sử dụng hiện đang được ưu tiên cao để nghiên cứu."
"Lần trước chẳng phải đã nhìn thấu dị năng lực giả tàng hình sao?"
"Thưa Mẹ, chỉ trích đó đúng một phần."
"Một phần?"
"Khi đó là môi trường trong nhà, đối tượng cần phát hiện có kích thước nhất định, nên đã phát hiện được chuyển động của vật thể từ sự chuyển động của các hạt xung quanh. Tuy nhiên, việc phát hiện vật thể kích thước bằng con bọ ở ngoài trời bằng kỹ thuật tương tự, tuy không phải là không thể nhưng không thực tế."
"Chà, lúc đó gió cũng thổi mạnh nữa mà."
"Do đó, bên trong thiết bị đầu cuối nơi không gian được kiểm soát hoàn toàn, con đã có thể phát hiện ngay lập tức."
"Thế cái Fairydrops quan trọng đó đâu rồi? Đã thu hồi rồi đúng không?"
"Thưa Mẹ, Con út đang nắm trong tay."
"Hả..."
"Nãy giờ tay con cứ để tư thế lạ lùng, đó là lý do sao?"
"Thưa Cha, ý kiến đó là chính xác. Đối tượng sở hữu tính năng tàng hình cao cấp. Nhân loại không thể nắm bắt sự tồn tại bằng mắt thường. Tuy nhiên, cảm biến của sinh mệnh máy móc đang bắt giữ chắc chắn sự tồn tại của Fairydrops."
"Ta mang cái nồi từ bếp lên rồi đây. Tạm thời cứ bỏ vào trong này đã?"
"Xử lý thế có ổn không đấy?"
"Nếu lo thì để tôi tạm thời thu hồi."
"Tuy không nhìn thấy, nhưng ném vào đó có sao không?"
"Cứ bỏ vào Magical Field là vô hiệu hóa được Fairydrops. Tiên nhân đã dạy thế. Với lại chắc bỏ vào trong đó thì có thể nắm bắt sự tồn tại bằng cảm giác. Chắc nó không trốn thoát được đâu."
"Vậy đó là cách tốt nhất rồi."
Thế là đối tượng đã được Magical Pink thu hồi.
Yên vị trong Magical Field.
Tạm gác Fairydrops không rõ lai lịch sang một bên, mọi người đồng ý ưu tiên tình trạng của Otonari-san trước. Dù sao thì nhìn bề ngoài thôi đã thấy khủng hoảng rồi. So với tôi hay Hoshizaki-san thì tình trạng này còn tệ hơn nhiều.
"Chị ơi, sắp đến sao Hỏa rồi. Em muốn kiểm tra lại lần nữa."
"Gâu!"
Tuy nhiên, trong cái rủi còn có cái may là gọi vẫn có phản ứng.
Cùng với dáng ngồi điềm tĩnh, tôi cảm nhận được trí tuệ con người ở đó. Nhìn dáng vẻ cô bé ngậm miệng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía này, tôi cảm giác như vừa thấy thoáng qua bóng dáng Otonari-san, lại vừa như không.
"Tiếng của bọn ta, cháu có hiểu không? Nếu hiểu thì sủa ba tiếng nhé."
"Gâu gâu gâu!"
"Xem ra có thể giao tiếp được."
"Otonari-san, xin lỗi vì hỏi dồn dập nhé. Cháu có đau ở đâu không? Hoặc có muốn chú làm gì không? Nếu có hãy sủa ba tiếng. Không cần phải chịu đựng đâu. Nếu chưa cần xử lý gấp thì hãy sủa bốn tiếng."
"Gâu gâu gâu gâu!"
"Cảm ơn cháu. Có vẻ hiện tại tình trạng vẫn ổn định."
Nhưng mà, tại sao nhỉ.
Fairydrops có nhiều loại gây ảnh hưởng đến tâm sinh lý sinh vật. Loại hình côn trùng gặp ở khu trượt tuyết thì giải phóng thanh đo. Loại mặt dây chuyền gặp ở bách hóa nước ngoài thì thay đổi nhân cách. Và lần này, cây gậy, loại hình côn trùng, hay thứ vô hình kia là hệ cải tạo cơ thể.
Đúng là trong anime ma pháp thiếu nữ, mấy vụ lùm xùm kiểu này là kịch bản kinh điển. Nó xuất hiện thường xuyên qua nhiều tác phẩm cùng thể loại, nhiều lần còn dính dáng đến cấu trúc cốt truyện chính. Nó là gia vị tốt để khai thác tình yêu và tình bạn.
Nhưng khi thực tế bị cuốn vào thì chẳng thấy gì ngoài sợ hãi.
"Nè, Juuni-shiki. Liệu có thể chế tạo công cụ để nói chuyện với Cross giống như tôi và Điện hạ Lewis không? Nếu hiểu được lời nói, tôi nghĩ dù trong cơ thể sói cũng sẽ dễ sống hơn một chút."
"Elsa à, với kỹ thuật của sinh mệnh máy móc thì việc đó tương đối dễ dàng."
"Thật sao? Vậy thì...!"
Ngay cả kỹ thuật của nhân loại cũng đã có thể đọc sóng não để di chuyển chuột hay tạo văn bản. Đúng như cô ấy nói, với trình độ kỹ thuật của sinh mệnh máy móc thì đó không phải việc gì quá cao siêu.
Tuy nhiên, như để chặn lời Elsa-sama, Juuni-shiki nói tiếp.
"Nhưng mà, nhân loại quản lý suy nghĩ và phát ngôn một cách nghiêm ngặt, chia thành 'lời thật lòng' và 'lời xã giao'. Giả sử nếu sử dụng công cụ xuất dữ liệu suy nghĩ, suy nghĩ của Chị sẽ bị rò rỉ sang cho Con út. Hành vi như vậy vi phạm Điều 7 của luật chơi gia đình."
"Ý tưởng của Elsa rất tuyệt vời, nhưng ưu tiên sự tiện lợi hay quyền cá nhân thì quả là khó phán đoán. Hiện tại cũng không phải tình huống nguy hiểm đến tính mạng. Theo Ta thì nên tôn trọng ý muốn của đương sự."
Điện hạ Lewis, người từng ở trong tình cảnh còn vất vả hơn Otonari-san.
Lời nói của ngài ấy thật có sức nặng.
"X-Xin lỗi. Tôi đã phát ngôn thiếu suy nghĩ."
"Gâu! Gâu!"
Elsa-sama cúi mặt ủ rũ.
Chứng kiến dáng vẻ đó của cô ấy, Otonari-san có động tĩnh. Cô bé đứng dậy khỏi đệm, di chuyển đến chỗ Elsa-sama. Rồi vừa khẽ kêu một tiếng, cô bé vừa đặt một chân trước lên chân Elsa-sama.
Ánh mắt dịu dàng ngước lên nhìn như muốn nói: Đừng bận tâm.
"Em đang an ủi người như chị sao?"
"Gâu!"
『Dù mất đi tiếng nói nhưng ngoài dự đoán, con người có vẻ rất giỏi giao tiếp nhỉ.』
"Đúng thế, Pii-chan."
Cơ mà ngài Văn điểu nhà tôi thì nói liến thoắng.
Trường hợp của ngài ấy chắc là dùng ma pháp để giải quyết.
Dù sao cũng là Hiền giả các vì sao mà.
"Tuy nhiên, cũng nên sớm chuẩn bị máy tính bảng dùng để hội thoại đi thôi."
『Được thế thì giúp ích cho tôi lắm! Thật sự xin lỗi!』
"Gâu!"
"Không không, các người không cần bận tâm. Việc thu hồi Fairydrops là do ta đề xuất mà. Chính ta mới phải xin lỗi vì đã lôi các người vào chuyện phiền phức này. Nếu có khó khăn gì, cứ thoải mái trao đổi nhé."
『Được mọi người quan tâm thế này vui thật đấy.』
"Gâu! Gâu!"
Cô Two-shizuka cầm điện thoại lên, bắt đầu liên lạc đi đâu đó.
Chắc là cô ấy sẽ chuẩn bị thiết bị mà Otonari-san hiện tại có thể chạm vào và sử dụng được. Nếu có thể điều khiển Golem như Pii-chan thì đã dùng được laptop cho người rồi.
A, không được.
Thường thức và tư duy của tôi đang dần bị dị giới xâm lấn.
"Chị ơi, đã đến sao Hỏa. Xin hãy hợp tác để Con út kiểm tra."
"Gâu!"
『Chờ đã! Tôi cũng đi cùng nữa!』
Theo sự hướng dẫn của Juuni-shiki, Otonari-san hướng sự chú ý ra hành lang.
Cô bé sủa một tiếng như tuân theo chỉ thị đó, rồi đi từ phòng khách ra cửa.
Thiếu niên Abaddon cũng lơ lửng giữa không trung đuổi theo họ.
Chúng tôi lặng lẽ tiễn họ đi.
*
【Góc nhìn của Otonari-san】
Chà, làm sao bây giờ đây.
Tôi đã biến thành sói.
Căn cứ sao Hỏa của sinh mệnh máy móc, nơi tôi được Con út dẫn đến. Tại đó, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, kết quả nhận được cũng chẳng khác mấy so với chú Sasaki và mụ trát phấn. Rằng cơ thể đã bị biến đổi ở cấp độ di truyền.
Việc khôi phục lại nguyên trạng không phải là không thể, đó là lời an ủi cô bé dành cho tôi.
Tuy nhiên, so với chú Sasaki và mụ trát phấn vẫn còn nằm trong phạm vi nhân loại, thì cái thân xác đã sa ngã thành súc sinh này của tôi sẽ tốn thời gian điều trị hơn. Về vấn đề đó, sau khi từ căn cứ sao Hỏa trở về phòng khách ở nhà, cô bé đã giải thích cho cả chú Sasaki cùng nghe.
"Sự đồng nhất gen giữa nhân loại với nhau là khoảng 99,9%. Trong khi đó, sự đồng nhất gen giữa nhân loại và sói là khoảng 80%. Sự khác biệt gần 20% này sẽ ảnh hưởng đến thời gian điều trị để trở lại bình thường. Trong cả hai trường hợp, suốt thời gian điều trị đều phải nằm trong khoang y tế tại căn cứ."
"Ngược lại, khác đến 20% mà vẫn chữa được thì đáng ngạc nhiên thật đấy."
"Hiếm khi thấy Bà khen ngợi kỹ thuật của sinh mệnh máy móc."
Chiếc bàn thấp được chuẩn bị giữa phòng khách.
Chỗ tôi vẫn hay ngồi.
Cụ thể là tôi ngồi xuống cạnh chú Sasaki, tham gia cùng các thành viên trò chơi gia đình. Tầm mắt thấp xuống một chút khiến người khác trông to lớn hơn so với bình thường. Chú Sasaki giờ thành bé gái chắc cũng có cảm giác tương tự.
Ngoài ra, việc không thể đút chân vào bàn sưởi Kotatsu trong mùa này cũng hơi thốn.
"Chị đã kiểm tra sức khỏe từ trước. Không chỉ thông tin di truyền, thông tin cấu tạo cơ thể cũng được lưu trong cơ sở dữ liệu của sinh mệnh máy móc. Bằng cách kết hợp sử dụng những dữ liệu đó, có thể khôi phục về cơ thể ban đầu nhanh chóng hơn."
『Chỉ cần biết không phải tình huống nguy cấp là may rồi!』
"Gâu!"
Lựa chọn mà tôi có thể thực hiện, ngoài phương pháp điều trị mà Con út đề xuất, còn có cách đạt thành tích trong Death Game để sử dụng phần thưởng. Cách này đã có tiền lệ là Hoàng tử đẹp trai nên độ chính xác cũng khá cao.
Vì thế tôi tạm hoãn quyết định bắt đầu điều trị và quay trở về nhà.
Thậm chí đợi cô nàng ma pháp màu đỏ và con tiên của cô ta điều tra xong cũng chưa muộn.
Việc khó giao tiếp nhanh chóng với Abaddon là điểm chí mạng nếu xét theo góc độ Death Game. Tuy nhiên, dạo gần đây chú Sasaki đã ký hiệp định đình chiến với cục quản lý, nên khả năng bị sứ đồ nơi khác nhắm đến cũng không cao lắm.
"Không ai thắc mắc nên tôi hỏi nhé, cái bàn phím khổng lồ đặt trên bàn này là gì vậy? Laptop và máy tính bảng bên cạnh thì bình thường, nhưng cái bàn phím trông sai sai quá."
Đúng như mụ trát phấn chỉ ra, trên bàn thấp ngoài laptop và máy tính bảng còn có một cái bàn phím kích thước sai lệch đang ngự trị. Phím bấm to gấp đôi bình thường. Ngón tay người không thể nào thao tác nổi.
Tr trong cứ như đồ chơi vậy.
Khi tôi đi kiểm tra sức khỏe về thì nó đã được chuẩn bị sẵn ở đây rồi.
"Ta đi Akiba mua máy tính bảng cỡ lớn, thấy cửa hàng trưng bày cái bàn phím to chà bá này. Nghĩ là biết đâu chân trước của sói có thể nhấn ngon lành nên mua về đấy."
"Bàn phím to thế này rốt cuộc dùng để làm gì?"
"Biển quảng cáo ở tiệm ghi là dùng cho giáo dục hay demo gì đó."
"À, thì ra có nhu cầu kiểu đó ha."
"Dùng ứng dụng biến cái máy tính bảng này thành trackpad thì có thể thao tác laptop đúng không? Chẳng phải ngon hơn trực tiếp thao tác trên máy tính bảng sao? Thế nên ta mới không bỏ được cái thú lượn lờ Akiba đấy."
『Hưm, quả nhiên là nhấn được bình thường.』
Con chim sẻ nhảy tưng tưng trên bàn phím.
Đáp lại, các phím kêu lách cách. Các ký tự được nhập vào cửa sổ văn bản hiển thị trên màn hình. Xem ra có thể dùng bình thường. Chú Sasaki đang nhìn con chim sẻ nhảy nhót với vẻ mặt say mê.
"Nhưng mà bà đi Akiba lúc nào thế? Chúng ta ở sao Hỏa suốt mà?"
"Con chim sẻ đang nhảy ở kia làm chân chạy cho bọn ta đấy."
"Chân chạy... chẳng lẽ tự lực bay cả đi lẫn về giữa sao Hỏa và Trái Đất sao?"
『Ừm, từ lần trước đến vùng đất này, ta đã luôn muốn thử thách một lần.』
"Tôi đã can rồi, nhưng tính Pii-chan thích thử thách mà."
Đi lại giữa Trái Đất và sao Hỏa trong nháy mắt, con chim sẻ này vượt qua cả sinh mệnh máy móc rồi còn gì. Ít nhất là vượt qua tốc độ ánh sáng. Không, chuyện đó cũng chẳng phải mới ngày một ngày hai. Cứ để ý từng tí một thì thân này chịu sao thấu.
Điều đó cũng giống như tên ác ma đang lơ lửng ngay cạnh tôi đây thôi.
"Thử dùng ngay xem sao?"
"Gâu!"
Được giục, tôi hướng về phía máy tính bảng và bàn phím.
Máy tính bảng thao tác không vấn đề gì. Di chuyển chân trước thì con trỏ chuột trên màn hình cũng di chuyển theo. Bàn phím cũng nhấn được ngoài dự đoán. Nếu chú ý dùng phần đầu ngón chân thì có thể nhấn phím cụ thể mà không bị dính phím xung quanh.
Tuy mỗi lần chỉ nhấn được một phím, nhưng vẫn tiện hơn nhiều so với việc đối phó với mấy cái icon bé tí trên máy tính bảng. Khi tôi chỉ định ứng dụng đọc văn bản đọc đoạn text vừa viết, loa laptop phát ra giọng nói máy móc.
『Cảm ơn, mọi người, đã quan tâm, đến một người, như cháu, thực sự, cảm ơn, rất nhiều.』
"Ồ, dùng thành thạo ngay được kìa."
"Thua bởi một cơ chế nguyên thủy như vậy, với tư cách là sinh mệnh máy móc, Con út thấy cực kỳ không phục."
Con út đang hậm hực, nhưng trước mắt cứ cho tôi dùng cái này đi.
Phương thức mà cô nàng tóc vàng đề xuất, tôi xin kiếu. Cái đó làm tôi sợ thót tim. Lỡ vạn nhất bị gắn vào thì quan hệ giữa tôi và chú Sasaki chấm hết. Còn đáng sợ hơn cả sự thật bị biến thành sói.
"Chân có lạnh không? Nếu được thì cháu dùng cái này nhé?"
"Ư...!"
Không biết có phải chuẩn bị từ trước không, chú Sasaki đắp chăn cho tôi.
Bọc kỹ lấy hai chân sau.
Do tôi tưởng tượng hay sao mà ánh mắt chú ấy nhìn tôi có vẻ dịu dàng hơn trước. Ánh nhìn mà bình thường sẽ lảng đi ngay, giờ cảm giác như đang hướng về tôi thật kỹ. Nếu bảo là do quan tâm đến hoàn cảnh này thì cũng đành chịu, nhưng mà...
"Cảnh tượng đẹp như tranh vẽ nhỉ."
"Sasaki giờ là bé gái mà lị."
"Nói thế chứ Paisen đang là gã đô con đấy thôi."
Nhưng mà này, phản ứng của chú Sasaki có vẻ tràn đầy tình cảm hơn so với bình thường. Cái này có khi được đấy. Những cử chỉ thân mật không thể làm được trong hình dáng con người, biết đâu với cơ thể này lại có thể nhắm tới được.
Được rồi, đã quyết thì thử ngay thôi.
"Ư ử, ư ử."
Tôi vừa rên trong họng vừa dụi đầu vào tay chú Sasaki.
Thấy vậy, chú ấy mở to mắt nhìn tôi.
"Hả, s-sao thế? Chẳng lẽ cháu đau ở đâu à?"
"Ư ử, ư ử."
Bàn tay ấy đang đưa về phía đầu tôi.
Được, được rồi.
Tuyệt vời quá đi, làm sói.
Vị trí của con chim sẻ, tôi lấy đây.
Tuy nhiên, ngay khi bàn tay ấy sắp chạm vào đầu tôi──
"Nếu có điều muốn nói thì sao không dùng cái bàn phím kia?"
Nghe thấy lời mụ trát phấn, tôi rụt ngay lại.
Như sực nhận ra điều gì đó.
Như vừa chạm phải vật nóng bỏng.
『Cháu muốn, nói lời cảm ơn, nhưng, không phát ra tiếng, được...』
"Không không, cảm ơn gì chứ. Cháu không cần bận tâm thế đâu."
Chết tiệt, đợi lúc mụ trát phấn đi vắng rồi thử lại vậy.
Cứ để dành cái xoa đầu của chú Sasaki đến lúc đó.
Chợt liếc mắt sang bên cạnh, thấy Abaddon đang nhìn tôi. Ánh mắt như muốn nói "bó tay thật" đang hướng về phía này. Gì chứ, không cần bận tâm. Dù sao tôi bây giờ nhìn đâu cũng ra sói mà.
Làm sói cũng được đấy chứ.
Như nhận ra nội tâm của sứ đồ, cậu ta lẩm bẩm đầy châm chọc.
『Thế này thì chắc kênh của Kareki-san tạm thời nghỉ nhỉ?』
"Nè, Futanishizuka. Về phiên trực nấu cơm, dọn dẹp, giặt giũ, tôi định tạm thời làm thay phần của Cross. Nhóc ác ma đằng kia chỉ lo chăm sóc sinh hoạt cho cô bé thôi chắc cũng vất vả rồi."
"Nếu vậy thì Ta cũng sẽ giúp một tay."
"Cũng không thể để gánh nặng dồn hết lên các người, mọi người cùng bàn bạc rồi chia nhau ra nhé."
『Đã làm phiền, mọi người, xin lỗi, rất nhiều.』
『Khi nào trở lại dáng vẻ ban đầu thì phải trả ơn đàng hoàng đấy nhé!』
Cứ thế, tôi dùng cái dáng vẻ thảm hại này để trò chuyện một lúc.
Đến khi cuộc sống trước mắt đã có phương hướng.
Mụ trát phấn bỗng lên tiếng với thái độ nghiêm túc.
"Thế cuộc họp với nhà xuất bản tính sao đây? Chỉ còn vài ngày nữa là đến hẹn rồi đúng không?"
"Ồ, tôi quên béng mất."
Bản thân tôi cũng quên mất.
Lẽ ra đây là một sự kiện khá chấn động. Với một số người thì đó là tâm nguyện cả đời mới đạt được. Nhưng vì những chuyện xảy ra liên tiếp còn kinh khủng hơn, nên nó bay sạch khỏi đầu.
"Hoshizaki-san, tình hình thế này hay là hủy bỏ nhé?"
"Nhưng mà được xuất bản sách đấy? Không thấy phí sao? Giả sử có hủy bỏ, rồi nhỡ đâu lại trở về hình dáng cũ cái rụp, thì chắc chắn sẽ hối hận cho xem. Ma pháp thiếu nữ nơi khác và con tiên đi kèm cũng sẽ hợp tác điều tra mà đúng không?"
"À ừm, đúng là như vậy nhưng mà..."
"Lần này là lần đầu gặp mặt, người khác đi thay chắc cũng không vấn đề gì đâu."
『Trường hợp đó thì còn ai thích hợp nữa không?』
Đáp lại câu hỏi bâng quơ của con chim sẻ, ánh mắt mọi người giao nhau.
Nhìn chỗ này, ngó chỗ kia.
Bản thân tôi cũng không ngoại lệ.
Qua điện thoại là tôi ứng đối. Nên người phụ trách chắc chắn là nữ. Ở đây có ba nữ. Cô ả tóc vàng thì lộ mặt trên mạng rồi nên hạn chế thì hơn. Cô nàng ma pháp màu hồng nếu giải trừ biến thân thì có thể đi được. Nhưng bản thân cô ta lại phủ định chuyện đó nên hy vọng mong manh.
Vậy thì──
"Quả nhiên, ở đây thì Two-shizuka là thích hợp nhất nhỉ?"
"Ta không muốn lộ mặt vì mấy chuyện này đâu nhé?"
Two-shizuka, ứng cử viên sáng giá nhất, đưa ra câu trả lời miễn cưỡng.
Nhưng thế thì chẳng còn ứng cử viên nào khác.
Khoan đã, vẫn còn một người.
"Vậy thì, Sasaki?"
"T-Tôi á?"
"Thì còn cô gái nào khác đâu."
"Tôi không phải là nữ..."
"Giờ đang là con gái thì có sao đâu?"
『À, cái đó, tuyệt đối không, ép buộc...』
"Hơn nữa tôi đã bị trục xuất khỏi mẫu quốc rồi."
"Lý do bị trục xuất là do tranh vẽ chân dung nhà ngươi bị lưu truyền khắp thế giới đúng không? Với hình dáng đó thì có đi ra ngoài một chút cũng chẳng sao. Dù có nhìn thiên vị thế nào cũng không ai liên tưởng đến ông chú U40 mệt mỏi đâu."
Để đảm bảo vị trí của mình, Two-shizuka bán đứng chú Sasaki cho mụ trát phấn.
Chú ấy bị bán đứng liền cuống cuồng nói tiếp.
"Nhưng mà, tác giả nguyên tác là Otonari-san và Abaddon-san mà?"
『Bọn tôi hoàn toàn không để ý đâu! Nhỉ? Nhỉ?』
『Vâng, xin mời. Cứ tùy ý, xử lý.』
"Thưa Cha, mục đích của việc sản xuất anime lần này và các tình huống kèm theo là để gia đình đoàn kết thực hiện tuyên truyền. Nếu Chị và Anh đã đồng ý như vậy, thì Con út nghĩ việc chia sẻ vai trò tác giả nguyên tác và người đàm phán đối ngoại cũng không có vấn đề gì."
Sinh mệnh máy móc có vẻ muốn ưu tiên mục đích ban đầu.
Chắc cũng do ý kiến được đưa ra từ mụ trát phấn.
Dù vậy chú Sasaki vẫn cố bám víu.
"Nhưng trường hợp đó, đến lúc trở lại hình dáng ban đầu chẳng phải sẽ rắc rối sao?"
『Nếu vậy thì đến lúc đó, Ta sẽ hóa phép cho ngươi thành cái hình dáng mà Ta đang ngắm đây.』
"P-Pii-chan, ngài nói cái gì thế...!"
『Ngươi à, Ta đang có hứng thú với việc biên soạn sách và quá trình lưu thông của nó ở thế giới này.』
"…………"
Chú Sasaki chồng chất những lời bào chữa.
Nhưng đường lui đã bị chặn đứng trong nháy mắt.
Cá nhân tôi thì sao cũng được.
"Vậy quyết định là tôi và Sasaki sẽ đi nhé!"
Khoan, chờ chút.
Để chú ấy đi riêng với mụ trát phấn là không được.
Mụ này, mụ lái chủ đề vì mục đích này sao.
Nhưng tôi hiện tại không có lập trường để phủ định cô ta. Dù sao nguyên nhân sự tình cũng là do tôi. Trong tình huống này mà mở miệng bảo "thôi đừng đi", chắc chắn sẽ bị Abaddon mắng cho một trận.
"...Tôi hiểu rồi. Vai trò cửa giao dịch xuất bản sách, hãy để tôi đảm nhận."
"Đúng rồi, Sasaki. Tôi muốn mượn bộ vest, thương lượng chút được không?"
"Với Hoshizaki-san hiện tại thì vest của tôi chắc chắn không vừa vai và ngực đâu."
"Vậy nhân dịp này đi sắm đồ cho Paisen luôn không? Khác với ông bố mảnh khảnh, Paisen có vẻ rất hợp với vest đấy. Dù may bằng vải thượng hạng cũng không tiếc. Hiếm khi có dịp, để ta bao cho nhé?"
"Thật á? Vậy thì nhờ bà nhé."
Ngay khi chú Sasaki bị đùn đẩy vai trò cửa giao dịch, Two-shizuka liền lên tiếng quan tâm. Mụ trát phấn đang trả lời kia có nhận ra sự thật đó hay không. Nhìn dáng vẻ hớn hở của cô ta, tôi cũng có nhiều suy nghĩ.
Mụ này, sao quen với hình dáng đàn ông quá vậy.
So với tôi hay chú Sasaki, cô ta tận hưởng nó một cách tích cực lạ thường.
*
Tôi biến thành bé gái, Hoshizaki-san biến thành gã đô con, Otonari-san biến thành sói.
Dẫu vậy, ngày tháng vẫn trôi đi.
Mỗi sáng thức dậy đi đến bồn rửa mặt, tôi vẫn chưa quen nổi với hình ảnh phản chiếu trong gương. Để bù đắp chiều cao thiếu hụt khi làm bất cứ việc gì, cơ hội sử dụng ma pháp bay tăng lên. Thậm chí trong lúc đứng bếp, tôi gần như bay suốt.
Bên cạnh tôi, Hoshizaki-san thì đụng đầu khắp nơi. Do chiều cao đột ngột tăng lên, những động tác bình thường trước đây giờ toàn va chạm. Chảy máu cũng thành chuyện cơm bữa. Mỗi lần như thế, tôi hoặc Pii-chan lại dùng ma pháp hồi phục như một thói quen hàng ngày.
Tuy nhiên, nỗi khổ của chúng tôi chẳng thấm vào đâu so với Otonari-san.
Trường hợp của cô bé thì ngay cả sinh hoạt thường ngày cũng đã vất vả rồi.
Chủ đề đầu tiên được bàn tán là cách ăn uống.
Buộc thìa vào chân trước thì sao? Có dùng ống hút để uống nước được không? Hình dạng bát đĩa thế nào là tối ưu? Sau khi thảo luận đủ kiểu, cuối cùng màn tương tác với thiếu niên Abaddon đã chốt hạ tất cả.
『Chỉ còn cách tôi phải chăm sóc thôi! Nào, a nào!』
"Gàoooo!"
Otonari-san tỏ ý cự tuyệt, cô bé ghé miệng trực tiếp vào đĩa trên bàn để ăn. Chúng tôi cũng thống nhất chuẩn bị loại bát đĩa dễ ăn nhất có thể. Sau khi ăn xong, cô bé dùng chân trước khéo léo lấy khăn giấy lau miệng.
Mặt khác, việc vệ sinh có vẻ vẫn thực hiện bình thường trong toilet. Sinh hoạt trong nhà cũng hầu như không khác gì lúc là người. Về chuyện tắm rửa, cô bé nhảy ùm vào bồn tắm sau khi mọi người đã tắm xong. Tắm xong thì dùng máy thổi khí để làm khô. Việc này thì thiếu niên Abaddon phụ trách chăm sóc.
『Ăn uống thì tự túc, mà cái này lại bắt tôi làm sao.』
"Gâu!"
Những cuộc đối thoại như thế đã diễn ra ở phòng khách tối qua.
Otonari-san đang tuổi dậy thì nên chắc cũng có nhiều điều khó nói.
Nghĩ thế này thì thật có lỗi với cô bé, nhưng cá nhân tôi lại thấy được chữa lành khi nhìn cảnh con sói to như chó lớn đi lạch bạch quanh nhà. Những lúc chạm mặt ở hành lang, tôi bất giác thấy tim mình rộn ràng.
Thì ra đón cún về nhà là cảm giác thế này sao.
Tự nhiên tôi muốn nuôi một con thật quá.
Husky Siberia chẳng hạn, chắc là tuyệt lắm nhỉ.
Cứ thế vài ngày trôi qua.
Đến khi tôi bắt đầu quen dần với cuộc sống của một bé gái.
"Thưa Bà, kể từ khi hoạt động trên trang đăng tiểu thuyết, đến hôm nay đã tròn một tuần."
"Hửm? Ồ, nhắc mới nhớ đấy."
"Trên trang web, thông qua sự ủng hộ của độc giả đối với thể loại và định hướng cốt truyện của mỗi người, sự khác biệt đã thể hiện đầy đủ. Xét theo mục đích ban đầu, Con út khẳng định đã đến lúc đưa ra kết luận."
Ngay sau khi ăn sáng xong, Juuni-shiki nói.
Các thành viên trò chơi gia đình đang tề tựu đông đủ ở phòng khách.
"Về chuyện đó, tôi cũng có báo cáo."
"Gì thế, Sasaki. Trịnh trọng vậy."
"Xin lỗi vì báo cáo muộn, nhưng tác phẩm chúng ta phụ trách hôm qua đã nhận được khoảng bốn lời mời xuất bản sách từ các nhà xuất bản. Xét theo mục đích ban đầu, tôi nghĩ từ chối là hợp lý..."
"Bốn lời mời? Ghê chưa kìa!"
"Tác phẩm các người phụ trách hôm qua leo lên bảng xếp hạng ngày mà lị."
"Thì ra đó là lý do."
"Dù vậy, bốn lời mời thì có nhiều quá không? Không phải lừa đảo chứ?"
"Nghe hóng hớt trên diễn đàn ẩn danh thì có trường hợp được bảy, tám nhà xuất bản gọi, hay mới đăng ba ngày đã quyết định xuất bản sách rồi đấy. Chắc các nhà xuất bản ngày nào cũng chầu chực soi bảng xếp hạng."
"Đúng như chỉ ra, chắc chắn là họ rất nhiệt tình. Có nhà xuất bản còn không thông qua đơn vị vận hành trang web mà liên hệ trực tiếp qua mạng xã hội. Điều đó chứng tỏ đây là thị trường của người bán."
"Nếu vậy, Con út nghĩ thể loại sản xuất anime đã được quyết định."
Juuni-shiki nói như để tổng kết.
Chắc cô bé cũng nắm được đánh giá của độc giả đối với từng tác phẩm. Thời điểm lọt vào bảng xếp hạng ngày, tác phẩm chúng tôi phụ trách đã vượt trội hơn các tác phẩm khác. Với mục đích ban đầu là tìm hiểu đánh giá của xã hội, thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
"Con muốn chuyển sang giai đoạn viết kịch bản dựa trên nguyên tác mà Cha và Pii đề xuất."
"Cùng với cấu trúc, có nên biên tập lại nhân vật xuất hiện không nhỉ?"
"Phải thay đổi ở mức độ nào đó chứ, không sau này lại bị coi là đạo văn thì sao?"
"Nếu vậy thì cùng với việc từ chối nhà xuất bản, chúng ta nên xóa các văn bản đã công khai trên trang web đi nhỉ. Bây giờ vẫn chưa thành chủ đề bàn tán lắm, chắc độc giả cũng sẽ sớm quên thôi."
Vừa bàn ra tán vào, chúng tôi vừa xây dựng kịch bản.
Juuni-shiki quan sát chúng tôi thảo luận, phát biểu cũng chừng mực.
Chỉ là, cảm giác khóe miệng cô bé đang giật giật.
Chẳng phải cô bé đang cố kìm nén niềm vui sướng trào dâng trong lòng sao. Gác lại chuyện tuyên truyền của sinh mệnh ngoài Trái Đất, chủ trương gia đình đoàn kết cùng làm một việc gì đó của cô bé dường như đi kèm với những cảm xúc không hề nhỏ.
"Nè, Sasaki. Nếu mang ý nghĩa văn minh chưa phát triển, tôi nghĩ nên hạn chế cửa kính ở nhà nông thôn. Với lại đồ lót làm từ cao su rất đắt đỏ, bình dân mà mặc thì không thực tế đâu."
"Vậy thì Ta cũng có một đề xuất về lãnh thổ dưới sự cai trị của chế độ quân chủ..."
Chính chủ, phe dị giới cũng tham gia góp ý.
Ý kiến của những người từng trải nghiệm thực tế có sức thuyết phục kinh khủng.
"Thế giọng nhân vật thì sao?"
"Nhắc mới nhớ, chưa quyết định ha."
"Nếu làm giống tác phẩm đã có thì sẽ gây phiền phức cho diễn viên lồng tiếng thật, nên mọi người lưu ý giúp khoản đó được không? Tôi muốn tránh tình huống bị nêu tên cụ thể trên mạng."
『Cậu có ý kiến gì không?』
『Cháu, tán thành, ý kiến, của chú.』
"Trẻ lang thang nếu có ý kiến gì thì cứ nói nhé."
"Không sao. Không có gì đặc biệt."
Một khi đã quyết thì nhà tôi làm rất nhanh.
Không chỉ cấu trúc câu chuyện, mà cả hình ảnh nhân vật và bối cảnh cũng được xây dựng trong nháy mắt. Việc đăng nguyên tác lên trang tiểu thuyết trước đó cũng giúp ích lớn. Nhờ vậy mà đến lúc trời tối, hình hài đại khái đã hoàn thành.
"Con út sẽ chuyển hóa thành quả hôm nay thành hình ảnh ngay trong đêm nay. Mong mọi người xác nhận vào ngày mai trở đi và điều chỉnh lại. Ngoài ra, luôn tiếp nhận ý kiến về việc sản xuất. Hãy gọi Con út bất cứ lúc nào."
"Sản xuất anime theo mô hình xoắn ốc, xa xỉ thật đấy."
"Chẳng mấy chốc bên ngoài đã tối om rồi. Phải đun nước tắm thôi."
"Chúng ta đi chuẩn bị bữa tối thôi, Pii-chan."
『Ừm, dù sao hôm nay cũng là thịt nướng mà.』
Theo bảng phân công việc nhà, mỗi người bắt đầu di chuyển.
Juuni-shiki gọi giật lại.
"Thưa Mẹ, xin hãy khoan chuẩn bị nước tắm."
"Hả? Tại sao?"
"Gần nhà vừa khai trương một nhà tắm công cộng. Con rất muốn cả gia đình cùng đến thưởng thức."
"Cái vụ nói hồi trước, xây thật rồi hả."
"Thưa Bà, sinh mệnh máy móc không khai báo sai sự thật."
Thế là, mọi người quyết định đi nhà tắm công cộng.
Otonari-san khăng khăng đòi ở nhà trông nhà, nhưng để thế thì cô đơn quá, nên Two-shizuka đã xung phong rủ rê. Cầm theo quần áo thay và đồ đạc, chúng tôi xuất phát khỏi nhà. Đi bộ một chút trong khu dân cư tối đèn, ánh sáng của đèn lồng hiện ra ở phía trước.
Cửa tiệm trông khá ra dáng.
====================
Đập vào mắt là phần mái hiên lượn sóng lợp ngói trang trí ngay mặt tiền. Tại lối ra vào, tấm rèm noren đỏ thẫm in biểu tượng nhà tắm rủ xuống. Hai bên treo đèn lồng đã thắp sáng, ánh lửa hắt lên bức tường trát vữa trắng mờ ảo, nổi bần bật giữa màn đêm.
Một phong cách hoài cổ y hệt tranh vẽ về các nhà tắm công cộng thời Showa.
Cảnh quan bên trong cũng tương xứng như vậy.
Gửi giày vào tủ gỗ, bước qua tiền sảnh lát gạch là đến sảnh chính trải chiếu tatami. Phía sau quầy thu ngân là khu vực thay đồ có treo rèm phân chia nam nữ. Ngay trước đó còn có cả khu vực nghỉ ngơi đầy đủ tiện nghi. Đệm ngồi được xếp quanh bàn thấp, loại mà người ta có thể lăn ra nằm ườn ngay lập tức.
Đương nhiên, không thể thiếu máy nước lạnh và cả máy bán hàng tự động bán sữa đóng chai.
"Lại chôm chỉa ở đâu về đấy phỏng?"
"Bà nội, thất lễ quá. Nhà máy vật liệu xây dựng trên mặt trăng đã hoàn công. Với kiến trúc quy mô cỡ này, chỉ mất vài ngày là xây xong. Mẹ à, ngoài nhà tắm công cộng ra, nếu cần thêm cơ sở vật chất nào gần nhà, xin hãy cứ bàn bạc với con gái út."
"Nhìn cảnh tượng này xong, hết dám than thở bâng quơ luôn."
"Không cần ngại. Xin hãy cứ than thở thoải mái."
"Vậy trước hết, dựng cho lão thân một phòng trong nhà chính được không?"
"Bà nội thiếu sự quan tâm đến con gái út."
Ban đầu chỉ là một khoảng đất trống với ngôi nhà đơn độc, giờ đây các công trình cứ nối đuôi nhau mọc lên. Nhờ vậy mà dù mang thân phận bị trục xuất khỏi tổ quốc, tôi vẫn có được cuộc sống sung túc thế này, thật sự vô cùng cảm ơn.
Người hưởng lợi nhiều nhất từ việc này, e rằng chính là mình.
Có điều, đến đây rồi mới nảy sinh vấn đề, đó là nơi Hoshizaki-san sẽ vào.
"Paisen, ngươi định vào bên nam hay bên nữ?"
"...... Quả nhiên là phải bận tâm chuyện đó nhỉ?"
"Lão thân thì sao cũng được, nhưng còn có người đi cùng nữa mà."
"Bà nội, câu hỏi đó là không cần thiết. Mẹ sẽ tắm cùng con gái út."
"Mà này, Sasaki định thế nào?"
"Tôi sẽ vào bên nam..."
"Vậy thì tôi, ừm, tôi sẽ..."
"Paisen chưa quen xoay sở với cơ thể đàn ông, lỡ đâu 'thân dưới' nổi loạn ngay trong phòng tắm thì đúng là thảm họa giáo dục cảm xúc đấy. Bản thân ngươi cũng đâu muốn xung phong nhận lấy rủi ro không cần thiết đúng không?"
"N-Nổi loạn gì chứ, không có đâu!"
"Nhưng mà bất kể ý chí của khổ chủ, nó vẫn cứ bất ngờ 'chào cờ' đấy thôi?"
"Này nhé, bà thôi quấy rối tình dục được không hả?"
"Sự thật là thế mà?"
"Hự...!"
Sau một hồi đắn đo trước quầy thu ngân, tiền bối đã chọn bên nam.
Chắc là do nể mặt Magical Pink và tiểu thư Elsa.
Và rồi, cô hàng xóm cũng chọn bên nam.
Lý do là vì sự hiện diện của thiếu niên Abaddon. Nếu đã đi cùng nhau thì không còn lựa chọn nào khác, chính chủ đã nói vậy. Còn phải tắm rửa hay làm vệ sinh cá nhân các kiểu, tiện cho việc chăm sóc lẫn nhau nên mọi người cũng tự nhiên chấp nhận.
Kết quả là, phe đi sang nhà tắm nam gồm có cô hàng xóm, thiếu niên Abaddon, Hoshizaki-san, Điện hạ Lewis, cùng với tôi và Pii-chan. Juuni-shiki cũng định bước sang bên nam như một lẽ đương nhiên, nhưng bị tiền bối nhắc nhở nên đành miễn cưỡng khuất dạng sau tấm rèm bên nữ.
"Con nhất định sẽ khôi phục lại cơ thể cho Mẹ", đó là câu thoại sặc mùi phim ảnh cô nàng bỏ lại lúc chia tay.
Và thế là chúng tôi bước vào phòng tắm.
Cũng giống như bên ngoài và sảnh chờ, một nhà tắm phong cách retro chào đón chúng tôi. Ngay phía trước là các khu vực tắm tráng, tiếp đó là bồn tắm dài nằm ngang. Trên bức tường trong cùng vẽ hình núi Phú Sĩ vô cùng hoành tráng.
Nhà tắm nam và nữ được ngăn cách bởi một bức tường cao, nhưng trần nhà còn cao hơn nữa nên nếu nói to thì hai bên vẫn có thể giao tiếp được. "Mẹ ơi, giờ Mẹ đang làm gì", vân vân và mây mây, tiếng Juuni-shiki vọng sang không ngớt, đúng chuẩn phong cách thời Showa.
Tuy nhiên, về mặt thiết bị thì không chê vào đâu được.
Vòi nước có gắn cả vòi hoa sen.
Trong lúc tôi đang ngồi trên ghế kỳ cọ cơ thể, một con sói lù lù xuất hiện từ bên cạnh.
Là cô hàng xóm.
"Hửm? Sao thế em?"
"Gâu!"
『Định tắm rửa thì bị nó chạy mất tiêu ấy mà.』
Thiếu niên Abaddon đến chậm một nhịp, vừa đi vừa lơ lửng giữa không trung.
Riêng cậu ta là vẫn mặc nguyên quần áo. Dáng vẻ xắn tay áo và xắn ống quần lên trông dễ thương hơn hẳn so với ngày thường. Trên tay cậu ta là chiếc bàn chải nhỏ mang từ nhà đi. Bàn chải đã đầy bọt, nhìn kỹ thì lông trên lưng cô hàng xóm cũng dính đầy bọt xà phòng.
"Vậy hả? Nhưng mà, sao lại chạy sang chỗ chú..."
"Ư ử, ư ử."
Cô hàng xóm ngước nhìn tôi, cổ họng rên rỉ.
Ánh mắt như muốn cầu xin điều gì đó khiến tim tôi thắt lại. Mấy thiết bị giao tiếp do ngài Futarishizuka chuẩn bị quả nhiên không thể mang vào tận trong bồn tắm. Trong tình huống này, điều gì có thể làm cô hàng xóm khó chịu nhỉ?
"Chắc là bị dầu gội dính vào mắt rồi hả?"
"Gâu! Gâu! Gâu!"
"Ra là vậy? Thế thì phải xả nước ngay thôi."
Tôi nhổm dậy khỏi ghế định lấy vòi hoa sen.
Thế nhưng, nhanh hơn cả chuyển động của tôi, một cánh tay từ bên cạnh đã vươn ra.
Là Hoshizaki-san.
"Để đấy, chị gội cho."
"Gàoooooo!"
Gã đàn ông cơ bắp chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông trông cực kỳ áp lực. Nếu cần thì sức lực cũng có thừa. Cậu ấy nhấc bổng cô hàng xóm lên chỉ bằng một tay. Thân hình hộ pháp ấy to lớn đến mức con sói kẹp bên nách trông chẳng khác gì một chú cún con.
Tiền bối chẳng hề nao núng trước hàm răng nhe ra đầy đe dọa, nhẹ nhàng nói.
"Không cần phải xấu hổ đâu. Cùng là phụ nữ với nhau cả mà."
"Gàoooooo!"
"Nào, nằm im xem nào?"
"Hự...! Gâu! Gâu! Ẳng!"
Cô hàng xóm giãy giụa tay chân kịch liệt.
Nhưng Hoshizaki-san phiên bản cơ bắp chẳng hề bận tâm.
Cứ thế, cậu ấy kẹp cô bé mang sang chỗ khác.
『Sao thế? Làm cái mặt thèm thuồng gì vậy?』
"Hả? M-Mặt tôi trông như thế à?"
『Không, đùa thôi.』
Pii-chan đang đậu gần vòi nước lên tiếng.
Cá nhân tôi cũng muốn giúp ngài ấy tắm rửa. Tuy nhiên, chú chim cưng nhà tôi rất thông minh, ngài tự chuẩn bị nước nóng và tự tắm xong xuôi. Hôm nay cũng vậy, tôi chưa kịp làm gì thì ngài đã thả chậu gỗ vào bồn tắm, tự thiết kế một chỗ tắm riêng cho mình.
『Cơ mà, bồn tắm rộng rãi thế này sướng thật đấy.』
"Lại còn bao trọn gói nữa chứ, tuyệt vời."
『Đúng vậy. Phải cảm ơn con gái út mới được.』
"Pii à, ngài đánh giá cao nỗ lực của con gái út... ực...!"
"Đã bảo rồi mà không nghe. Đang gội đầu mà cứ ngọ nguậy nên mới bị thế đấy."
Chuyện cô hàng xóm cứ giao cho tiền bối.
Tôi và Pii-chan sẽ tận hưởng nhà tắm này vậy.
--------------------
〈
0 Bình luận