Tập 03

Chương 5: Ác Ma Long

Chương 5: Ác Ma Long

Đuổi theo bóng lưng Garm đang chạy trước, tôi cảm nhận được sự nôn nóng tăng lên từng khắc.

Dị biến ở tầng trên đã bành trướng đến mức tôi cũng cảm nhận được.

Hơn nữa, tại nơi khá gần với tầng ba mươi mà chúng tôi đang chạy, dường như có một tình huống bất thường khác đang nổ ra.

"Lên trên chút nữa!"

Khứu giác của Chú Lang nhận biết được điều đó vượt qua cả các tầng. Là Đại Quỷ thứ hai mà Garm nhận thấy sao? Hai Đại Quỷ trong bí cảnh, những Dũng giả mới đang phải chịu thử thách khắc nghiệt đấy chứ.

Trong tình huống cấp bách như vậy, lũ Trung Quỷ chen chúc ở tầng giữa cũng chẳng nể nang gì. Lũ ác ma xếp hàng trước mặt gầm lên dữ dội với những kẻ ngoại lai là chúng tôi.

Nhưng tiếng gầm đó lập tức bị ngắt quãng.

'Kyuooooooo!!'

Con thú bốn chân mà Mare cưỡi - Marebeast - tung ra tiếng hí vang vọng khắp cả tầng. Một âm trầm rung chuyển mặt đất như tiếng cá voi. Sau âm sắc kỳ lạ đó, lũ ác ma đang chắn đường đồng loạt ngất xỉu.

Tiếng hét từng khiến con người - đối tượng của lời nguyền - ở Thành phố Không Ngủ đồng loạt hôn mê. Có vẻ Mare đã hoàn toàn kiểm soát và có thể điều khiển nó tùy ý.

"Làm tốt lắm, Mare."

"Nyu~"

Thấy Mare uốn éo trên lưng Marebeast, Garm cũng vui vẻ dựng tai lên, tăng tốc độ chạy thêm một nấc.

"Thiếu chủ, trước khi Nivl đến thì không dùng được vũ trang. Tính sao đây?"

"Tất nhiên là dùng thân trần đánh giáp lá cà. Power leveling để làm thế còn gì."

Nghe tôi nói, Gruba nhếch mép cười, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bình nhỏ.

"Biết sẽ có lúc thế này nên lão đã mang theo ít rượu."

"Thật hả. Cứu tinh rồi."

Vậy là có thêm một nước đi. Nếu là đối thủ bình thường thì chỉ cần Gruba là xong hết, nhưng mà... chưa biết được.

Đang mải suy nghĩ, tôi nhận ra không nghe thấy tiếng cô nàng mà lẽ ra giờ này phải đang ồn ào.

"Sao thế Nid-chan~. Hây a."

Có lẽ cũng cảm nhận được sự bất thường giống tôi, Fuu-chan đang bay lơ lửng im lặng nắm lấy sừng Nid đang chạy như nắm tay lái.

"Oái! Buông ra con gà mái kia!!"

"Ồ, nói rồi kìa."

Hất Fuu-chan ra, Nid cụp mắt xuống vẻ không giống ngày thường, rồi nghiêng đầu vẻ không phục.

"Đức vua của ta... Là rồng. Rồng sắp ra đời."

Nidhogg thì thầm tĩnh lặng và nghiêm trọng.

Tại sao lời cảnh báo của kẻ lúc nào cũng ồn ào lại khiến người ta bất an thế này nhỉ.

Nội dung là một chuyện, nhưng cái điệu bộ của Nid khi nói mới là thứ kích động cảm giác khẩn trương nhất.

"Khẩn trương lên."

Không có thời gian để hỏi han. Điều đó đã quá rõ ràng.

Mặt đất đầy sương giá và bầu trời u ám gợi lên khung cảnh sắp tới. Gió thổi lạnh buốt da thịt.

Khi Atel và Stein đặt chân vào tầng hai mươi mốt, mọi chuyện đã kết thúc.

"Muộn rồi."

Stein vốn ít nói trầm giọng xuống vẻ nặng nề như tự trách.

Trước cảnh tượng trước mắt, Atel thoáng cau mày buồn bã, rồi lập tức trợn mắt giận dữ.

"Á, aaaa!! Hự, d-dừng lạiii... điiiiiii!!"

"Fufu, ây chà chà."

Từ từ, bụng bị mổ phanh ra. Gã đàn ông đội mũ phớt với đôi tay trắng toát nhuốm đỏ máu tươi vừa ấn mạnh đống nội tạng trào ra vào trong, vừa nở nụ cười thỏa mãn sâu hoắm.

Ba Dũng giả không thể chạy trốn, phải nhìn trực diện hiện trường thê thảm đang co rúm người, nôn mửa và sủi bọt mép.

"Tránh ra mau!!"

Thanh kiếm liễu (Rapier) được rút ra, xé toạc không khí. Với thân pháp uyển chuyển đạp đất lao đi, Atel xông thẳng tới.

Gã đàn ông nhạy bén quay lại trước khí tức phía sau, nhún vai vẻ cực kỳ tiếc nuối.

"...Oya, thế này thì bất lợi quá. Đã xong rồi sao... haizz."

Gã không có vẻ gì là định đánh trả. Khoảnh khắc nhìn thấy Atel và Stein, gã đã cảm nhận được chênh lệch lực chiến và quyết định kết thúc giờ chơi.

Gã hé đôi mắt híp, liếm môi. Quả cầu đen ngòm lấy ra từ trong ngực áo──bị gã thô bạo nhét vào trong bụng Yukimura đang bị mổ phanh.

"──Giiii!! Gyaaaaaaaa!!"

Tiếng hét kinh hoàng của Yukimura khiến Atel nhăn mặt cay đắng.

Nhưng thứ thu hút ánh mắt Atel hơn cả là quả cầu gã đàn ông vừa cầm.

"Tại sao ngươi lại có thứ đó!?"

Xương sống của Chimaris. Thứ bị nhét vào bụng Yukimura chắc chắn là nguyên liệu của Đại Quỷ bị đánh cắp từ dinh thự của tên Bá tước biên cảnh có sở thích quái đản.

Cú đâm của Atel lao tới như một ngọn giáo sắc bén. Nó xuyên qua không gian nơi gã đàn ông đội mũ phớt vừa đứng, nhưng tay Atel không truyền đến cảm giác xé thịt nào.

"Là cô sao, kẻ có Danh hiệu Màu sắc. Ta đã nghe đồn đại nhiều, nhưng xem ra khó nhằn quá. Xin phép cụp đuôi chạy trước vậy."

"Nghĩ là chạy được sao?"

"Sẽ phải để ta chạy thôi."

Gã đàn ông đã vòng ra sau lưng từ lúc nào, đang bị mũi kiếm của Atel và họng súng máy của Stein chĩa vào. Dù là Đại Quỷ, bị bao vây bởi các Thám hiểm giả cấp cao thì tình hình cũng chẳng mấy sáng sủa.

Tuy nhiên, gã vẫn giữ vẻ bình thản, vuốt vành mũ một cách quái gở──ngay sau đó, tiếng gào khóc rung chuyển cả Thiên Ngục vang lên.

'Ooooooooooooooooo!!'

Không phải tiếng hét cao vút, mà là tần số thấp, rùng rợn như bò lên từ đáy địa ngục.

"Đấy, các ngươi không có thời gian bận tâm đến ta đâu."

Gã đàn ông đội mũ phớt từ từ chìm xuống đất từ chân.

Nghiến răng quay lại nhìn, vết rách trên người Yukimura bắt đầu khép lại, ma lực như bùn sôi sùng sục đang quẫy đạp trong cơ thể cậu ta. Biểu cảm của Yukimura biến dạng lồi lõm như có sinh vật đang quẫy đạp bên trong, trắng bệch và vô cảm như thi quỷ.

"Stein, lùi lại!!"

"Ừ."

Stein ôm lấy ba Dũng giả đang lơ mơ bất tỉnh bằng hai tay, quay lưng về phía Yukimura để rút lui.

Khoảnh khắc đó, ma lực của Yukimura phát nổ.

Lưng cậu ta bị xé toạc cả thịt lẫn da, máu tươi phun ra như đài phun nước, rải những mảnh thịt đỏ lòm lên mặt đất trắng xóa sương giá.

Lao ra từ lưng là tám cái đầu. Từng cái một đều như có ý thức riêng, nghiến hàm răng, gầm rú.

[Long Ma Pháp] của Yukimura đang mất kiểm soát. Báo cáo đó đã được gửi từ Gryphil, nhưng thế này thì vượt xa dự tính.

Bộp, bộp. Một cái đầu rơi xuống đất, chân tay và thân mình lập tức được tạo ra trong nháy mắt.

Hình dáng đó chính là địa long.

"Đùa... đùa kiểu gì vậy..."

Bộp, bộp.

Đầu rơi xuống, ngóc lên.

Tại tầng hai mươi mốt, tám con rồng đã hiện hình.

"Atel, mỗi con đều ngang ngửa Đại Quỷ đấy."

"Chuyện đó tao biết thừa!"

Địa long, Thủy long, Hỏa long, Dực long, Xà long, Cự long, Song đầu long, Nê long.

Nói là Nguyên Sinh Chủng thì quá tàn ác, nói là Ác ma thì quá trang nghiêm. Những con rồng ma lực thể đồng loạt cất tiếng khóc chào đời.

"Quay lưng lại là xong đời đấy nhé."

"Vừa bảo vệ vừa đánh thì ba con là giới hạn."

Atel liếc nhìn trộm ba Dũng giả đang ngẩn ngơ nhìn vào hư không.

Nếu có thể bỏ mặc, việc chạy trốn rất dễ dàng. Nếu bỏ lại, lũ rồng có thể sẽ nhắm vào ba người đó.

"Chết tiệt, thế thì mất ngủ chết."

Đè bẹp suy nghĩ suýt nghiêng về phía vô trách nhiệm, Atel đối mặt với Yukimura đang ôm đầu đau đớn và tám con rồng.

"Được rồi. Stein, lên trên, quay về đi."

"...Vô lý."

"Tao biết. Tao bảo là tao sẽ chết ở đây mà."

Giác ngộ đã có từ lâu.

Kể từ khi nghe về hoàn cảnh của những kẻ được gọi là Dũng giả, Atel đã không có lựa chọn bỏ mặc họ.

"Bọn nó bị bắt chiến đấu vì những chuyện không liên quan ở cái thế giới không liên quan đấy. Đã thế còn nhỏ tuổi hơn tao... phải bảo vệ chứ."

Lẽ ra lúc mới gặp phải bẻ gãy cái mũi kiêu ngạo của chúng để chúng biết đường hành động thận trọng hơn. Lẽ ra phải dạy dỗ triệt để để giết chết hoàn toàn sự tự mãn đó.

Sự hối hận trào dâng không ngừng trong lòng Atel khiến cô cắn chặt môi dưới.

"Nào, nhào vô. May mắn thì bà đây giết hết!"

"──Để tôi giúp."

Giọng nói bất ngờ lọt vào tai Atel dường như vang lên từ phía bên kia Yukimura và lũ rồng.

Hình dáng thiếu niên ôm đầu gãi cấu như đang đau đớn. Dòng chảy ma lực cuộn xoáy khiến tôi không thể không cảm thấy quen thuộc.

Dũng giả dị giới. Cậu ta đang đi vào vết xe đổ giống hệt tôi.

"Bất Ẩm."

"Đã rõ."

Tôi ra chỉ thị cho Gruba sao cho những người bên kia lũ rồng không nghe thấy.

Không chút chậm trễ, Gruba dốc cạn chiếc bình nhỏ.

Nhóm Bát Giới lập tức rời khỏi chỗ đó. Chậm hơn một chút, Marebeast chở Mare cũng đã hoàn tất việc rút lui.

Sự thay đổi đến ngay lập tức.

Dị năng [Khuôn Đúc Thần Ma] của Gruba là dị năng có thể thay đổi tính chất của bất kỳ vật chất nào. Thần Rèn thường dùng nó chủ yếu cho việc rèn đúc.

Nhưng một khi nó rời khỏi sự kiểm soát của Gruba──sự sụp đổ địa hình trông như biến động vỏ trái đất sẽ xảy ra.

Đầu tiên, mặt đất nơi Gruba đứng cong đi, vỡ vụn như kẹo đường, rồi chảy nhão nhoét rơi xuống tầng dưới như sô cô la nóng chảy.

Gruba đương nhiên cũng rơi xuống, tiếp tục làm tan chảy mặt đất tầng hai mươi hai. Đã thế này thì chính tay Gruba cũng không dừng lại được. Chỉ có cách đợi cơn say tan đi thì sự sụp đổ mới dừng lại.

Như ném một hòn đá xuống mặt nước, ảnh hưởng lan rộng ra như gợn sóng.

"Ooooooooooooooo!?"

Một cái hố vật lý khổng lồ coi thường cả cổng dịch chuyển mở ra, lũ rồng rơi xuống.

"Khoan, đùa đấy à!?"

"Cái này là..."

Vài con rồng rơi xuống tầng dưới khiến tầm nhìn thoáng đãng.

Ngay trước khi chạm mắt với hai bóng người đang thốt lên kinh ngạc, chúng tôi nhảy vào cái hố vừa mở ra.

"Chỗ này cứ giao cho tôi. Phần còn lại nhờ cả đấy!"

"Hả, á!? Đ-Đứng lại đó!"

Giọng nghe quen quen nhưng giờ không phải lúc để ý.

Năm con rồng đã rơi xuống. Có vẻ cũng đã thành công làm cậu thiếu niên phát ra ma lực rơi theo.

Từ đây sẽ tiến hành tiêu diệt từng con một.

"Bất Sát."

"Okie~! Bùm!"

Ra chỉ thị cho Garm đang nhảy nhót trên những mảnh vỡ bay lơ lửng làm chỗ đặt chân, chú sói nguyền nhỏ bé phát huy sức mạnh phi nhân loại hất văng một con rồng.

Đấm vào con rồng đang quấn lửa, né tránh móng vuốt của nó, Garm biến mất xuống tầng hai mươi bốn.

"Bất Chuế."

"Dám giả dạng rồng trước mặt ta──đáng chết vạn lần."

Nhắm vào con rồng khổng lồ nhất, Nid hiếm khi để lộ sự thù địch với giọng nói lạnh lẽo, tung ra cú Bá Kích. Không gian nơi nắm đấm của Nid đi qua bị nhiệt đốt cháy, ảo ảnh bốc lên. Đôi cánh đen xé toạc lưng cô, nạp đầy ma lực.

Trong hình dáng giữa người và rồng, cô sẽ dạy cho con cự long kia biết thế nào là rồng.

"Bất Tử."

"Vâng vâng~! Fuu-chan sẽ đi chơi với con chim kia~"

Tinh linh gió tinh nghịch chọn con dực long.

Freesvelgr nhe chiếc răng khểnh, nheo mắt chế giễu dáng vẻ con dực long vừa mới biết dùng cánh đang cố bay lên một cách vụng về.

Freesvelgr điều khiển gió, khiến con dực long hạ độ cao đột ngột như bị trọng lực ghim chặt.

Đối với sinh vật có cánh, những cơn bão không thể dự đoán là thiên địch.

Tiễn con dực long bị gió cuốn đi, còn lại hai con.

"Mare, được không?"

'Kyu~'

Mare và Marebeast cùng kêu lên.

Cái đuôi hai chạc dài ra nhanh chóng như con rắn trước con mồi, quấn lấy đuôi xà long.

Ngay lập tức, xà long phát ra tiếng kêu bi thương. Con xà long phát ra âm thanh nghe như tiếng người la hét đó, rốt cuộc đang nhìn thấy gì thông qua cái đuôi của Marebeast?

Suy cho cùng ác mộng là sản phẩm phụ của lời nguyền. Việc có thể điều khiển tự do cũng không có gì lạ.

Tiếp tục rơi xuống cái hố theo sau Gruba chỉ còn tôi, địa long và cậu thiếu niên là nguồn phát ma lực.

"Sắp đến lúc rồi."

Lẩm bẩm xong──tôi tước đoạt quyền hành sử ma lực của Gruba.

Điểm kết thúc của hoạt động phá hoại bằng ma lực của Gruba là tầng bốn mươi.

"Phù... Lâu lắm rồi, nhưng cảm giác thật sảng khoái."

Nhìn xuống địa long và cậu thiếu niên vừa rơi xuống trước mặt, Gruba ngước nhìn trời.

Cảm giác sảng khoái khi đục thủng mấy chục tầng Thiên Ngục thì quả thật tôi không thể đồng cảm nổi.

"Gruba, địa long nhờ ông."

"Được. Để lão đối phó thì Dũng giả kia hơi quá sức."

Thế trận tiêu diệt từng con đã hoàn tất.

Tình hình tầng trên giao cho Nivl, tôi đối mặt với cậu thiếu niên đang bao bọc ma lực, bắt đầu mọc sừng, móng vuốt và răng nanh.

"A, aaaaaaa!! Chết tiệt, chết tiệt chết tiệt!! Dám coi thường tao à!!"

Chỉ còn một mình, lớp vỏ bọc bên ngoài bong tróc.

"...Đừng kháng cự quá thì tôi đỡ vất vả hơn đấy."

Giọng nói phát ra yếu ớt hơn tôi nghĩ, nụ cười tự giễu tràn ra.

Ngực đau âm ỉ. Điều gì ở thế giới này đã khiến cậu ta ra nông nỗi này? Hay ở thế giới cũ cũng đã vậy rồi? Dù thế nào thì việc tôi làm, việc tôi muốn làm cũng không thay đổi.

Khuôn mặt là người Nhật. Không ngờ lại thực sự đến từ cùng một thế giới.

"Giết... Giết chếtttttttttttttt."

Tiếng da rách toạc, thịt xé, xương gãy vang lên rôm rốp. Máu như bùn bắn tung tóe khắp nơi, tiếng khóc than thống thiết vang lên.

Có vẻ cậu ta vẫn cảm thấy đau. Toàn thân co giật, nước dãi và nước mắt chảy như suối, biểu cảm méo mó bi thương.

"Đau quaaaaaaaaaaaa... sướng quaaaaaaaaaa!!"

Từ trong đống máu nhầy nhụa phun ra từ lưng cậu ta, một thứ trắng toát như con rắn bắn lên không trung. Nó uốn éo như sinh vật sống, bơi trong không khí.

Xương sống. Máu vương vãi xung quanh như bị hút lên, nổi lên, quấn lấy xương sống và dung hợp thành một khối lớn. Khối đó lập tức phân tách, năm con rồng có hình dáng y hệt được sinh ra ngay tại chỗ.

Xương sống đã hoàn thành vai trò, lại khoét lưng cậu thiếu niên chui vào, bắt đầu nạp ma lực bên trong cậu ta.

"Sao lại có mùi ác ma thế này nhỉ..."

Cơn giận vô tận trào dâng với kẻ chủ mưu chưa lộ mặt. Đùa giỡn là đặc quyền của bọn chúng. Chắc chắn vụ này cũng có Đại Quỷ dính líu.

"Trước mắt thì đấm cho tỉnh lại đã."

Muốn vậy thì trước tiên phải đập nát năm con rồng cản đường.

"Giết... Mày..."

"Tôi không giết. Tôi cứu. Hãy để tôi cứu."

Tôi chẳng có tình cảm gì với cậu thiếu niên này.

Chỉ là chồng chéo lên thôi. Lên tôi của ngày xưa, lên hắn, lên cô bé ấy.

Nên tôi sẽ cứu.

Dù cho ngày mai, cậu thiếu niên này được định sẵn là sẽ chết.

Dù cho ngày mai, cậu thiếu niên này có là ác quỷ thực hiện thảm sát.

Hôm nay, tại đây, dù việc tôi cứu cậu thiếu niên này có làm ai đó bất hạnh.

"Ý chí hay lòng tự trọng của cậu... có thể sẽ bị chà đạp đấy. Nhưng mấy cái đó không quan trọng."

Tôi tuyệt đối không cho phép chết trước mặt tôi.

Chắc hẳn tôi đang làm vẻ mặt đáng sợ lắm.

"Dù cứu xong cậu có bất hạnh, tôi vẫn cứu."

Vì lời thề nguyện chưa thực hiện được ngày đó.

Tôi sẽ lợi dụng cậu thiếu niên này.

"Chết tiệt, cái quái gì thế bọn kia!"

Còn lại là Song đầu long, Thủy long và Nê long. Ba con.

Thủy long dùng nước mình phun ra làm đường băng, bơi trên mặt đất như cá gặp nước.

Atel lập tức lướt kiếm chém ngang Thủy long, vừa né cú húc vừa chửi đổng nhóm người phi thường lúc nãy.

Lợi dụng sơ hở đó, một cái đầu của Song đầu long múa may, nhe nanh định cắn xé.

Atel không quay lại, vẫn chăm chú vào chuyển động của Thủy long.

Trong tích tắc, cái đầu của Song đầu long nổ tung. Đạn ma lực bay tới từ xa trúng đích không sai một ly, thổi bay cái đầu nặng nề.

Stein không có khả năng bắn nhầm. Chức năng ngắm bắn được trang bị ở nửa thân phải không bao giờ sai lệch, giúp anh ta bắn chính xác bất cứ lúc nào.

Atel cũng chẳng nghi ngờ điều đó. Sự phân chia vai trò xa gần được thực hiện hoàn hảo mà không cần lời nói.

Sức mạnh của lũ rồng đang quằn quại dưới kia không thể so sánh với rồng thật. Chắc chắn là mạnh, nhưng với hai Thám hiểm giả cấp cao thì hoàn toàn nằm trong phạm vi có thể tiêu diệt.

Chỉ tiếc là phải vừa bảo vệ ba Dũng giả phía sau nên không thể dồn toàn lực hỏa lực. Vì lý do đó mà việc tiêu diệt tốn kha khá thời gian.

Trong hoàn cảnh đó, đòn vừa rồi của Stein lẽ ra là bước tiến lớn làm suy giảm chiến lực của rồng.

Thế nhưng, cái đầu của Song đầu long tưởng đã bị thổi bay lại xua tan khói bụi mù mịt, hiện hình trở lại.

Siêu hồi phục. Da, xương và thịt như được tua ngược thời gian, trở lại hình dáng ban đầu.

"Chết tiệt, đúng là ma lực gốc ác ma có khác!!"

Dù chém, đâm Thủy long bao nhiêu lần, thịt từ bên trong lại đùn lên, da lại căng ra như đậy nắp.

Tuy nhiên, Atel và Stein đã đoán ra cách ngăn chặn hiện tượng này.

Đánh vào căn nguyên. Đây là phương pháp chắc chắn đến mức trở thành định thạch khi chiến đấu với Đại Quỷ.

Căn nguyên của rồng. Tức là, nếu kết liễu mạng sống của Dũng giả Yukimura Ryouta, hỗn loạn này sẽ chấm dứt.

Hai người không ngây thơ. Nếu Yukimura còn ở đây, họ đã nén lòng trắc ẩn để nhắm vào cậu ta mà tấn công đặc biệt rồi.

Giờ điều đó không thể thực hiện được, hai người chỉ còn cách dốc sức tìm kiếm tia hy vọng khác.

====================

Dù biết là vô ích, nhưng để đối phó với những tàn lửa đang ập tới, Atel vẫn gạt phăng con Thủy Long đang lao đến với khí thế như sóng trào, rồi dùng thanh kiếm lá lúa xuyên thủng đôi mắt nó.

"Gàooooooo...!!!"

Nhìn vết thương lẽ ra phải chí mạng ấy đang tua ngược thời gian để phục hồi, cô bất chợt quay lại nhìn Stein.

"...Còn một con nữa, nó đi đâu rồi?"

Phải. Lẽ ra có ba con rồng. Trong số đó, chỉ có hình bóng của con Nê Long (Rồng Bùn) là biến mất.

Cả Atel và Stein đều luôn tâm niệm phải giữ cả ba con trong tầm mắt khi di chuyển, dù có rời mắt thì cũng chỉ là một khoảnh khắc cực ngắn. Cái cơ thể khổng lồ đó không thể nào biến mất trong nháy mắt được.

"Tsukimiya!! Nghe thấy không!?"

***

Tại Tầng Một, nơi Tsukimiya Mitsuru đang túc trực với dị năng 【Tinh Kiến Kính Bàn】.

Đây là dị năng cực kỳ thích hợp cho việc hỗ trợ, chuyên thu thập thông tin từ xa và chia sẻ chúng cho đồng đội.

Dị năng của cô vừa cảm nhận được phản ứng của đại đa số các Dũng giả đang suy yếu.

Hơn nữa, phản ứng giống với Yukimura đã tách làm chín phần, rải rác khắp bên trong Thiên Ngục.

Tuy nhiên, Tsukimiya Mitsuru không hề dao động. Bởi cô tự hào rằng nếu bản thân rối loạn, lơ là việc thu thập và chia sẻ thông tin, thì tình hình mới thực sự trở nên không thể cứu vãn.

"Tsukimiya!! Nghe thấy không!?"

"Có, trong ba con thì một con đã xuyên qua lớp vỏ ngoài của Thiên Ngục và đang áp sát tầng trên."

"Vỏ ngoài... nghĩa là sao!?"

"Nghĩa là nó thẩm thấu vào mặt đất và di chuyển thông qua bộ khung cấu tạo nên Thiên Ngục."

Việc hai người họ mất dấu nó cũng là điều dễ hiểu. Nó đã đồng hóa với mặt đất, thoát ra phía bên ngoài nơi con người không thể can thiệp để di chuyển.

"Hai người hãy tập trung vào hai con trước mặt đi. Con còn lại đang hướng đến tầng mười lăm. Tôi nghĩ ở đó đủ sức đối phó."

Tầng mười lăm. Nơi Asha và các Dũng giả đang có mặt.

"Tch, tin cô đấy nhé!"

"Cầu chúc may mắn."

Lời của Atel và Stein cũng chính là giấy phép giao chiến.

Dù không nhìn thấy nhau, Tsukimiya vẫn gật đầu chắc nịch với hai người họ, rồi chuyển kênh liên lạc.

Cô gửi truyền lệnh đến bốn Dũng giả vẫn còn phản ứng bình thường. Nếu là họ, chắc chắn sẽ hành động chính xác ngay cả trong tình huống khẩn cấp này.

Nếu không, kết cục chỉ có toàn diệt.

"Cậu Kawasaki, mười giây nữa va chạm. Em Akatsuki, lùi lại phía sau. Cậu Shinonome vào thế nghênh kích. Em Hyouka... cứ làm gì em thích."

***

Phải chăng đành chấp nhận thôi sao?

Câu trả lời cho câu hỏi tự vấn ấy vẫn chưa xuất hiện.

Tại sao lại cố chấp với sự tồn tại gọi là Dũng giả đến thế, chính bản thân Marchosias cũng chưa hoàn toàn nhận thức rõ.

Chỉ là, Dũng giả là con người được Vua Quỷ công nhận.

Chừng nào sự thật đó còn tồn tại, hắn phân tích rằng có lẽ đây là phản ứng bài trừ việc những kẻ nửa vời dám xưng danh hiệu đó.

Marchosias chợt lờ mờ hiểu ra, có lẽ những kẻ đang đứng trước mặt hắn đây sẽ là những người kế thừa cái tên ấy.

Sau câu hỏi của Marchosias.

Năm người, bao gồm cả Asha, vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Xung quanh chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề.

Trong nháy mắt, Kawasaki lao đến bên những người bạn cùng lớp đã ngã gục, còn Asha cuối cùng cũng khuỵu gối, ngồi bệt xuống đất.

"Ư... cái gì... chuyện gì vừa xảy ra!?"

"R-Rút lui mau!"

"Chết tiệt, xui xẻo thật chứ."

Những Thám hiểm giả trung cấp đang vây quanh bảo vệ Dũng giả trố mắt nhìn cảnh tượng đại đa số Dũng giả ngã gục chỉ trong vài tích tắc, nhưng để giữ khoảng cách với Đại Quỷ, họ vội vã bắt đầu khiêng những người bị ngã đi.

"Mọi... người..."

Đối diện với thực tế phũ phàng và thấm thía sự non nớt của bản thân, Asha chìm trong bi thương, bị sự hối hận đánh gục.

Hành động do sự nông cạn của mình gây ra.

Cái sự đáng sợ của việc hùng hổ coi đó là sứ mệnh rồi triệu hồi họ đến thế giới này, giờ đây mới ập về như sóng thần.

"Chưa chết đâu. Chỉ là, những kẻ ngủ sau câu hỏi thứ nhất sẽ không bao giờ tỉnh lại chừng nào còn ở thế giới này. Nếu ngủ sau câu hỏi thứ hai... thì còn tùy vào tố chất của người đó."

Lời của Marchosias chẳng an ủi được gì cho Asha. Dù có sự thật là "chưa chết", nhưng rõ ràng trạng thái đó cũng chẳng thể gọi là đang sống.

Tuy nhiên, họ vẫn còn thở, dù hơi thở rất khẽ và nông. Sự thật đó cũng đủ để Kawasaki tạm thời an tâm.

Mặc kệ Kawasaki và Asha với hai thái độ đối lập, Hyouka bắt đầu đan dệt ma lực. Lượng và chất của ma lực được hội tụ như để bù lại khoảng thời gian bị tước đoạt tự do khiến ngay cả Marchosias cũng phải trố mắt.

Hiểu rằng mũi nhọn của ma pháp vừa hình thành kia đang nhắm vào mình, Marchosias vẫn không hề nhúc nhích, định bụng hứng chịu kết quả đó.

"Khoan đã!"

Người ngăn Hyouka lại là Himura.

"Sao vậy? Phải loại trừ kẻ địch càng sớm càng tốt chứ."

"Thì đúng là vậy, nhưng mà..."

Hyouka nhíu mày khó chịu trước lời của Himura, cô tặc lưỡi.

Cả Kawasaki và Shinonome đều hiểu lý lẽ của cả hai bên.

Nếu gọi là kẻ địch, thì lời lẽ của Marchosias lại tràn đầy sự dịu dàng. Dù mục đích thực sự có nằm ở chỗ khác, nhưng có lẽ đã có người được cứu rỗi nhờ hành động của hắn. Với Kawasaki và Himura, những người luôn quan sát bao quát cả lớp, điều đó càng rõ ràng hơn, việc xuất hiện một Sawamura thứ hai chỉ là vấn đề thời gian. Ở khía cạnh đó, nếu chỉ là ngủ, họ có thể đặt những người đó nằm trong vương thành, tạm gác ý chí của họ sang một bên. Sẽ không còn chuyện tự mãn rồi vội vã đi tìm cái chết nữa.

Nhưng, nếu gọi là đồng minh, thì phương pháp đó quá cực đoan, không thể tán đồng hoàn toàn được.

"Ta sẽ không chạy cũng chẳng trốn. Số phận của ta, do các ngươi quyết định."

Trong lời nói của hắn là sự cam chịu. Nếu tuân theo niềm tin của ác ma mang tên Marchosias, thì họ là những kẻ mạnh, những người chiến thắng đã vượt qua dự đoán của hắn và đánh bại hắn. Kẻ thua cuộc phải tuân theo ý muốn của kẻ thắng. Đó là đích đến cho sự kính trọng của hắn.

Điều Marchosias muốn làm không phải là thiện hành, mà đi đến đâu cũng chỉ là sự tự thỏa mãn. Dù có biện minh thế nào, hắn rốt cuộc vẫn là một trong những Đại Quỷ không thể dung hòa với con người.

Hyouka không có ý định thu hồi mũi giáo ma thuật, còn Himura nhìn cô như muốn đàm phán.

Chính vào lúc đó.

『Cậu Kawasaki, mười giây nữa va chạm. Em Akatsuki, lùi lại phía sau. Cậu Shinonome vào thế nghênh kích. Em Hyouka... cứ làm gì em thích.』

Lời cảnh báo chỉ dành riêng cho các Dũng giả vang lên.

"Asha, lùi lại!"

Kawasaki lao ra trước mặt cô bé, dang rộng hai tay triển khai màng phòng hộ. Himura kéo tay Asha lùi về phía sau. Ngay phía sau Kawasaki, nơi ánh mắt của Shinonome đang cầm đại kiếm hướng tới, mặt đất ngay sau lưng Marchosias bỗng hóa thành bùn lầy.

"Uoooooo...!!!"

Cất tiếng gào rú như còi tàu thủy, con rồng bùn lao ra khỏi vũng lầy.

Trong khoảnh khắc, ma lực đang dồn nén trong tay Hyouka được bắn ra một lượt về phía Marchosias.

Marchosias chỉ lặng lẽ nhìn khối băng hình thanh kiếm bay thẳng về phía mình. Và rồi... thanh kiếm băng sượt qua má Marchosias, đâm sầm vào sâu trong họng con Nê Long đang há to miệng.

Tiếng va chạm nghe cứng hơn dự kiến, phản lại dự đoán sẽ dễ dàng xuyên thủng của Hyouka.

"Tch, nông quá."

Ngay sau khi Hyouka buột miệng than vãn.

"...Đừng có ngáng đường, Kimaris."

Như muốn đẩy nó vào sâu hơn trong họng, chưởng để của Marchosias đập mạnh vào chuôi thanh kiếm băng.

"Bôôôôôôôôô...!?"

Nê Long gào lên thảm thiết, cố phun thanh kiếm băng đã xuyên thủng lớp da cứng ngắc ra ngoài.

Asha kinh ngạc ngước nhìn Marchosias. Himura cũng nhăn mặt phức tạp, còn Kawasaki thì bối rối nhìn cảnh tượng đó, không biết phải làm sao.

Nhưng Shinonome lại nhe răng cười thích thú.

"Cái này gọi là lợi ích nhất quán hả?"

"Vốn dĩ, ta thực hiện hành vi này là để không giết các ngươi. Chẳng phải chủ trương rất nhất quán sao?"

"Cách làm đáng sợ bỏ xừ... Nhưng mà, ông sẽ giúp bọn này chứ?"

"Đương nhiên."

Trước lời khẳng định chắc nịch của hắn, Asha nhìn xuống chân mình và im lặng.

Chỉ là, nếu nghi ngờ quá mức đến nỗi không hành động được thì mất cả chì lẫn chài. Để vượt qua tình huống này, sự trợ giúp của một Đại Quỷ chắc chắn là một chiến lực ngoài mong đợi.

Chiến cục lại bắt đầu chuyển động. Shinonome lao đi, lướt trên thế giới bạc do Hyouka triển khai.

Shinonome đỡ lấy cú vuốt của Nê Long. Ngay lập tức, thân trên của Nê Long bị bật ngược trở lại như thể va phải một tấm cao su siêu bền.

"Ma kiếm phản đòn mọi thứ đấy nhé!"

Dù đỡ đòn vuốt nặng nề nhưng Shinonome không hề có dấu hiệu kiệt sức. Tất cả là nhờ ân huệ từ màng phòng hộ do Kawasaki triển khai.

Giro! Nhãn cầu của Nê Long chuyển động một cách quỷ dị, bắt lấy hình ảnh Shinonome.

Khoảnh khắc đó, đôi mắt Nê Long bốc cháy và nổ tung. Thần Viêm của Himura đã tạm thời thiêu đốt tầm nhìn của nó.

"Băng Pháo Fire... Tia Laser."

"Oraaaaa...!"

Khi Hyouka giơ tay về phía con Nê Long đang quằn quại vì đau đớn, một chùm pháo kích mỏng như bó ánh sáng cô đặc bắn ra. Cùng lúc đó, Shinonome đạp tới, vung kiếm loang loáng. Thanh kiếm của Shinonome xé toạc lớp da mà ngay cả ma pháp của Hyouka cũng bị chặn lại một cách dễ dàng như xé lụa, tạo ra âm thanh xé gió rợn người.

Gót chân của Marchosias giáng xuống như muốn nghiền nát não thiên, khiến con rồng rạp xuống đất như đang quỳ lạy.

Nê Long bị chà đạp mà không thể phản kháng. Nhưng dù có băm vằm, thiêu rụi hay đóng băng bao nhiêu lần, nó vẫn phục hồi lại.

Khả năng duy trì chiến đấu quá cao. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã là sức mạnh chí mạng đối với những Dũng giả còn non kinh nghiệm chiến đấu với cường địch.

(Nếu tất cả cùng lao vào hỗn chiến... có lẽ đã có vài người chết rồi.)

Đó là suy nghĩ khẳng định cho hành động hung bạo của Marchosias, nhưng Himura không sao gạt bỏ được khả năng đó. Nỗi lo ngại của hắn, khi nghĩ đến những người bạn cùng lớp có phần tự tin thái quá, lại chính xác đến rợn người.

Tuy nhiên, cũng có một cảnh tượng khác in sâu vào tâm trí Himura.

Một khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc thôi.

Khoảnh khắc con Nê Long định trồi lên mặt đất.

Hyouka, người cảm nhận được nguy hiểm, dường như đã định dùng những người bạn cùng lớp đang ngủ say nằm trên mặt đất làm lá chắn.

Có vẻ như do chuyển động của Nê Long chậm hơn dự kiến nên Hyouka mới quyết định bắn ma pháp, nhưng nếu không thì Himura cũng không biết Hyouka sẽ hành động thế nào.

Himura trừng mắt nhìn con Nê Long đang tái sinh lần thứ ba, vừa suy tính cách phá vỡ tình thế.

***

Tầng Một bỗng trở nên ồn ào, các Thám hiểm giả của Đế quốc lần lượt tiến xuống các tầng dưới.

Tình trạng khẩn cấp cuối cùng cũng xảy ra tại Thiên Ngục. Tin tức lan truyền như một sự kiện lớn của Đế quốc, chắc giờ này đám người hiếu kỳ cũng đang đi xe ngựa tụ tập đến Thiên Ngục rồi.

Nổi bật nhất tại Tầng Một lúc này là thiếu nữ Tsukimiya Mitsuru, người đang được bảo vệ trong vòng tròn của các nhóm Thám hiểm giả trung cấp nổi tiếng. Đôi mắt màu tử kim sáng rực, cô đang đan dệt một lượng ma lực dày đặc đến mức ngay cả người không chuyên cũng nhận ra.

Hệ thống chỉ huy không thể thành lập nếu thiếu thiếu nữ này. Những Thám hiểm giả bảo vệ cô cũng phải tặc lưỡi trước dị năng ngoại hạng đó, đồng thời ghen tị với tố chất của người sở hữu nó.

Quả không hổ danh Dũng giả. Dù không muốn cũng phải nảy sinh cảm thán như vậy.

Sự bình tĩnh, lạnh lùng - tố chất cần thiết nhất của một chỉ huy. Cô sở hữu chúng không thừa không thiếu, lại còn xuất sắc trong việc dùng trí tuệ đưa ra những chỉ thị ngắn gọn, trong mắt các Thám hiểm giả, cô là tập hợp của những tài năng đáng thèm khát. Chắc chắn là một nhân tài được săn đón khắp lục địa.

Từ lúc bắt đầu rèn luyện cho đến khi rơi vào tình huống này, biểu cảm của cô chưa từng thay đổi một lần nào.

Sự thật đó là liều thuốc an thần cho các Thám hiểm giả không thể nắm bắt toàn bộ tình hình. Chừng nào biểu cảm của cô còn bất biến, họ có thể xác nhận rằng xu thế vẫn chưa tuyệt vọng.

Và rồi, lại một Thám hiểm giả nữa. Lại những người sơ tán từ bên trong Thiên Ngục, cố gắng nhìn trộm dung nhan ẩn sau mái tóc mái dài của cô để tìm kiếm sự an tâm qua biểu cảm ấy...

"...Ư...!"

Họ nhìn thấy gương mặt đang cắn chặt môi, khổ sở cố gắng trấn áp sự dao động của Tsukimiya.

Tầng bốn mươi. Tại tầng mà đối với các Dũng giả vẫn là ẩn số, một phản ứng ma lực ngoài dự đoán của Tsukimiya đang hiện lên trên kính bàn.

Dù Tsukimiya không cố tình nhìn, nó vẫn cưỡng ép chen vào ý thức của cô. Sự dị biệt đó thật đáng sợ.

Phản ứng ma lực đó đang đối đầu với, may mắn thay, là Ác Ma Long.

"Tạm thời" chưa phải là kẻ địch. Đó là yếu tố duy nhất giữ cho Thiên Ngục này còn duy trì trạng thái cân bằng.

Nếu phản ứng này bắt đầu nổi điên... khả năng đó bám chặt lấy tâm trí, khiến hơi thở Tsukimiya rối loạn, mồ hôi chảy dọc sống lưng.

Vài nhịp sau, cô thở dài thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

Chỉ còn cách coi như nó không tồn tại. Đó là kết luận Tsukimiya đưa ra.

Nếu là đồng minh thì tốt. Nếu là kẻ địch... thì chẳng cần phải bàn nữa.

Tsukimiya Mitsuru chỉ còn biết cầu nguyện.

Cầu xin rằng phản ứng này là đồng minh.

Phía sau Tsukimiya đang cầu nguyện. Tại lối vào thần điện bao bọc Thiên Ngục. Ở đó, sự ồn ào không liên quan đến nội tình Thiên Ngục đang lan rộng như những gợn sóng.

"Này... cái kia."

Một Thám hiểm giả ngẩn ngơ chỉ tay.

Từ hướng đó, một cơn gió ập tới. Đó là một cơn gió giật. Cuốn theo bụi đất trông như một cơn bão, nó lao thẳng một đường về phía Thiên Ngục...

Mang theo cuồng phong và sóng xung kích, nó húc thẳng vào Thiên Ngục.

***

『Tử Thuộc Tính』.

Là quyền năng nằm trong Lời Chúc Phúc Của Cái Chết (Tử Chúc), một loại ma pháp có thể giết chết người sử dụng tùy thuộc vào cách dùng.

Một loại ma pháp ngốn ma lực khủng khiếp, hiệu suất cực kém.

Bình thường thì tôi sẽ tiết kiệm và chấp nhận khổ chiến. Chỉ là hoàn cảnh của đối phương và chấn thương tâm lý của tôi không cho phép làm thế.

"Chết tiệt aaaaaaaaaaaaaaa...!!!"

Ngọn lửa phóng ra cùng tiếng gào khóc. Thiếu niên sử dụng đa dạng các thuộc tính hòng giết tôi.

"Tử Nghiệp."

Tôi lẩm bẩm. Chỉ với hành động đó, thứ ấy hiện hình.

Trong tay tôi nắm một vật dài.

Thanh kiếm chém ma pháp. Thứ vũ khí có lưỡi kiếm đỏ đen ấy là con dao hai lưỡi giết chết người sử dụng.

Tôi chém toạc ngọn lửa đang bay tới, triệt tiêu sấm sét, cuốn lấy gió và làm chúng tan biến.

Sự tiêu biến của ma pháp đồng nghĩa với sự biến mất của ma lực. Nếu cứ tiếp tục vung Tử Nghiệp trong không gian này, chẳng mấy chốc việc sử dụng ma pháp cũng trở nên bất khả thi.

Chuyện này không liên quan đến tôi và cậu ta, những người dị giới, nhưng ma lực cạn kiệt cũng giống như hiện tượng mất nước vậy. Các cơ quan cần thiết sẽ rơi vào suy kiệt, và cuối cùng dẫn đến cái chết.

Một loại ma pháp cực kỳ khó dùng, chỉ xài được trong những lúc thế này. Ma pháp thuộc tính Tử đại khái là như vậy. Chỉ toàn những thứ dành cho kẻ sống đơn độc.

Mà, bản thân cái dị năng Tử Chúc cũng kiểu như thế rồi.

"Tao mạnh lắm!! Tao mạnh mà aaaaaaaaaaaaa!"

"...Vẫn còn yếu lắm. Phải mạnh hơn nữa cơ."

Sẽ chết mất. Cứ thế này, cậu ta sẽ chết.

Như phản ứng lại tiếng khóc than của cậu ta, năm con rồng lao về phía tôi.

『Gàooooooooooooo!!』

Tiếng rồng gầm. Nhớ lại thì, hồi mới đến dị giới, tôi từng cảm thấy tiếng gào của ác ma thật rợn tóc gáy.

Nhưng thực tế, tiếng hét của con người mới là thứ tôi không thể chịu nổi về mặt sinh lý.

Tiếng nói của con người khi cận kề cái chết còn đáng sợ hơn cả thú vật. Không gì ghê tởm hơn bản năng phát ra từ một sinh vật có lý trí.

Cười đùa, đọc sách... cái miệng từng làm những hành vi được cho phép đối với sinh vật có trí tuệ ấy, khi đối mặt với sự kết thúc của sinh mệnh lại thốt ra những tiếng tuyệt vọng, nó bào mòn ý chí chiến đấu và lòng quyết tâm như một cái dũa sắt vậy.

Tôi luồn lách qua nanh vuốt đang ập tới. Dùng Tử Nghiệp chém toạc đôi cánh đang định vỗ, xóa sổ nó.

Dù là rồng, nhưng đây chỉ là khối ma lực mang khí tức ác ma. Trước Tử Nghiệp, chúng chỉ là những con bù nhìn rơm dọa khỉ.

Con thứ hai, thứ ba, thứ tư... tôi cứ thế chém thẳng vào những con rồng cản đường.

Xóa bỏ ma lực. Trong thế giới này, không tồn tại phương thức tấn công nào phi lý đến thế. Đây là cái lý nằm ngoài quy luật, chỉ có thể được trang bị bởi dị năng ban cho người dị giới tồn tại bên ngoài thế giới này.

"Không chịu đâu không chịu đâu aaaaaaa, mạnh mạnh mạnh mà!!"

Và con thứ năm.

Con rồng nhảy ra trước mặt tôi...

『Định mệnh.』

Nó cất tiếng nói.

"...!!!"

『Hoài cổ.』

Con rồng áp sát tôi với tốc độ vượt xa bốn con trước, vung móng vuốt sắc nhọn chém ngang.

Tử Nghiệp không có khối lượng vật lý thì không thể đỡ được. Tôi lùi lại theo phán đoán trong tích tắc, nhìn cú vuốt sượt qua ngực,

"Băng Kiếm Glagius."

Tôi đáp trả bằng kiếm băng ma pháp.

Tôi nhớ cảm giác này. Cái cảm giác buồn nôn này.

"Mày."

『Kimaris.』

"Ra vậy."

Con rồng xưng danh với vẻ mặt đắc ý.

"Quả nhiên là tộc Ác ma sao."

Tại sao lũ chúng mày lúc nào cũng, lúc nào cũng, lúc nào cũng.

『Thắng... Bu-gya.』

Lúc nào cũng làm cái vẻ mặt đắc ý đó, đừng có mà giỡn mặt.

Thanh kiếm băng dễ dàng cắm phập vào giữa thân con rồng, tôi xoay nó hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần, sáu lần, bảy lần, tám lần... xoay cho đến khi máu bùn sủi bọt lên.

『──────Ôôôôôô...!?』

Co giật, và tiếng hét chói tai không thể tả.

Tiếng hét của ác ma, chẳng hiểu sao lại nghe thật êm tai.

Có lẽ do phân tán ma lực quá nhiều. Bản thể ác ma có ý thức cũng chỉ là một con tép riu không khác gì mấy con rồng kia.

Tôi thử đâm thêm vài nhát vào cái thứ vừa đổ sụp xuống cái "bộp" đó.

"Nếu chết dễ dàng thế này, thì mày sống cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu nhỉ?"

Đó là lời mà tộc Ác ma từng phun vào mặt tôi, vào mặt chúng tôi... ngày xưa.

『Bất, khuất... Gyu-ôôôôôô...!!』

"Gruba, dùng nhé."

Tôi kích hoạt quyền sử dụng ma lực vừa cướp được từ Gruba lúc nãy.

Nơi bàn chân tôi giẫm xuống nhô lên, những tiếng *leng keng* huyền ảo vang vọng.

Mặt đất nhô lên khâu chặt Ác Ma Long lại, khiến nó không thể làm gì ngoài việc giãy giụa trong tư thế phủ phục.

"Đừng có... giỡn mặtttttt aaaaaaaa!!"

Thiếu niên còn lại bắt đầu đợt tấn công bão hòa quyết tử bằng tàn dư ma lực ác ma còn sót lại trong cơ thể.

Cậu ta triển khai bừa bãi mọi loại ma pháp thuộc tính, tạo ra cảnh tượng như muốn tấn công cả không gian này chứ không riêng gì cá nhân tôi. Ma pháp đó là đòn tấn công không phân biệt địch ta, nuốt chửng cả con Ác Ma Long đang nằm bẹp. Tiếng rên rỉ đau đớn nghe như liều thuốc giải nhiệt, khiến lòng tôi trống rỗng.

Tôi lại cầm lấy Tử Nghiệp, dễ dàng đỡ đòn, rồi tiếp tục bước tới.

Và dần dần, sự đáng sợ thực sự của Tử Nghiệp bắt đầu hé lộ.

Khi ma lực trong không gian vơi đi, ma pháp mà thiếu niên dốc toàn lực tung ra cũng giảm dần uy lực.

Như ngọn lửa không được cung cấp oxy. Từ từ, nhưng chắc chắn lụi tàn.

"Đừng có coi thường taoooooooo...!!"

Ngay khi phán đoán ma pháp không còn tác dụng, cậu ta dùng móng vuốt, răng nanh và cơ thể cường tráng để lao vào cận chiến.

Tôi xóa bỏ Tử Nghiệp và đáp trả.

Tôi né những cú vuốt chứa khối lượng ma lực mà nếu trúng thì không xong đâu, rồi tống mũi chân vào chấn thủy của thiếu niên. Ngay trước khi bị răng nanh cắm vào, tôi đấm thẳng vào mặt cậu ta.

Như thể không cảm thấy đau đớn, thiếu niên không hề nao núng, liên tục tung đòn loạn xạ.

Tôi thử kích hoạt băng ma pháp để đóng băng cậu ta, nhưng ma pháp không có tác dụng, như thể cậu ta không chấp nhận hiện tượng đó vậy.

Không có cảm giác đánh trúng. Dù tôi có nương tay để không giết chết cậu ta, nhưng dù vậy cũng hoàn toàn không có phản hồi sát thương nào.

"Giết giết giết...!"

Dù có đấm bằng vật lý bao nhiêu, cũng không hề có dấu hiệu nhận sát thương dù chỉ một chút. Cơ thể thiếu niên tái sinh, lao vào tôi với gương mặt như ác quỷ.

Muốn giết cũng không giết được. Cách đánh chính diện vào căn nguyên có vẻ không thông.

Vậy thì, chỉ còn cách chờ đợi.

Chờ tham mưu đáng tin cậy của tôi đến.

***

Thời gian quay ngược lại một chút.

Thông thường, đối với Nivl, ma pháp dịch chuyển không hướng đến tọa độ cụ thể là điều cấm kỵ.

Dù Nivl có lượng ma lực khổng lồ đến đâu, số lần kích hoạt cũng không vượt quá một con số.

Nhưng Nivl không đời nào bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng để trở nên hữu dụng với Tử Vương hơn bất kỳ ai khác.

Thông tin về Dũng giả mua được từ Lion. Vừa lướt mắt qua đó, cô vừa tìm kiếm dị năng hiệu quả nhất để phá vỡ tình huống này.

Song song với đó, cô dịch chuyển đến các tầng đang xảy ra giao tranh để nắm bắt tình hình.

Chỉ cần liếc qua cũng thấy trận chiến của Bát Giới đang chiếm ưu thế.

Cô nhắn lại một câu với thành viên Bát Giới đang chiến đấu, rồi dịch chuyển đến điểm mục tiêu tiếp theo.

Tầng ba mươi lăm. Tầng ba mươi hai. Tầng hai mươi chín. Tầng hai mươi bốn. Tổng cộng bốn lần dịch chuyển, máu tươi ộc ra từ miệng Nivl, cô nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Tầng hai mươi mốt. Hai Thám hiểm giả đang giao chiến với hai con rồng. Chiến cục có thể nói là ưu thế, nhưng không thể phủ nhận cảm giác bế tắc, trên gương mặt họ hiện rõ sự mệt mỏi và nôn nóng.

Huyết lệ chảy ra từ hai mắt Nivl, cô thô bạo lau chúng đi.

Tầng mười lăm. Vài Dũng giả đang đối đầu với một con rồng. Chiến cục hơi lép vế.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của Nivl hơn cả là thế giới bạch ngân quen thuộc. Tầm nhìn bị huyết lệ cản trở khiến cô không nhận diện rõ, nhưng cái lạnh dễ chịu bao bọc lấy Nivl.

Trong ý thức mơ hồ, Nivl cố gắng di chuyển tầm nhìn đỏ ngầu để tìm kiếm nhân vật mục tiêu.

Không hề để lộ cảm giác áp bách như bị siết cổ và cơn đau như muốn vỡ hộp sọ, Nivl lại sử dụng ma pháp dịch chuyển.

Ngay trước đó, trong cơn đau đớn như muốn cắt đứt ý thức, cô cảm giác như đã chạm mắt với một người đàn ông.

***

Tầng Một. Trong khi các Thám hiểm giả xôn xao bàn tán về sự hỗn loạn bên trong Thiên Ngục, Tsukimiya Mitsuru đang ôm đầu trước chiến cục mãi không thay đổi.

Ma lực của Yukimura rải rác ở tầng trên, tầng giữa và tầng dưới không hề suy giảm, chỉ có sự tiêu hao của các Dũng giả là ngày càng tăng.

Không tìm thấy bất kỳ kế sách nào để phá vỡ tình thế.

Đã lâm vào bế tắc.

Tsukimiya cũng liên tục sử dụng ma lực nên sự kiệt quệ hiện rõ trên khuôn mặt.

Vừa hình dung lại bàn cờ không đổi thay, cô định chìm vào suy tư một lần nữa thì...

"...Mitsuru Tsukimiya. Dị năng 【Tinh Kiến Kính Bàn】. Một dị năng tốt."

Một bàn tay trắng muốt đặt lên vai cô.

"Hả..."

Giọng nói yếu ớt, mong manh. Trước âm thanh nhỏ nhẹ ấy, Tsukimiya Mitsuru buột miệng thốt lên.

"Đừng quay lại, hãy tiếp tục nhìn vào bàn cờ."

Giọng người phụ nữ không cho phép phản bác, thì thầm vào tai Tsukimiya với giọng điệu cao ngạo trái ngược hẳn với chất giọng trong trẻo ấy.

"Tầng mười lăm một con. Tầng hai mươi mốt hai con. Tầng hai mươi bốn một con. Tầng hai mươi chín một con. Tầng ba mươi hai một con. Tầng ba mươi lăm một con. Tầng bốn mươi hai con. Không sai chứ?"

Giọng người phụ nữ chỉ ra chính xác, đích xác vị trí ma lực của Yukimura.

Tsukimiya bối rối gật đầu, người phụ nữ tiếp tục nói.

"Nói ngắn gọn là phân tán sát thương. Cần phải đưa chín phần rải rác đó về trạng thái không thể tái sinh cùng một lúc. Vì thế, dị năng của cô là thích hợp nhất."

Tsukimiya hiểu rằng cô ấy cũng là người mang vai trò giống mình.

"Yêu cầu hợp tác."

Ngắn gọn, nhưng đó là viện quân mà Tsukimiya mong chờ nhất.

Nếu là bẫy thì đành chịu. Dù sao cũng đã bế tắc rồi.

Sự dứt khoát và táo bạo, đôi khi là vận may ập đến chính là tố chất của quân sư. Tsukimiya đã được Raziar dạy như vậy trong quá trình huấn luyện.

Sau vài giây do dự,

"...Tôi có thể liên lạc với người ở tầng mười lăm và tầng hai mươi mốt."

"Nói chuyện nhanh gọn thế này đỡ quá."

Quyết định ngay lập tức. Hơn bất cứ điều gì, thời gian là vàng bạc. Thậm chí việc đối thoại cũng tốn công sức đến mức phiền phức.

Tsukimiya lập tức kết nối đường truyền với người phụ nữ, cho phép giao tiếp.

"Thời điểm sẽ do bên này điều chỉnh, cô chỉ cần ra hiệu là được."

Người phụ nữ nói với Tsukimiya bằng giọng đầy tự tin. Cô ấy truyền đạt ý ngoài lời rằng thất bại là điều không thể xảy ra.

"Tôi... hiểu rồi."

Trong lòng Tsukimiya vẫn còn vướng mắc nỗi bất an.

Hai con ở tầng hai mươi mốt do Atel và Stein phụ trách. Cộng thêm một con ở tầng mười lăm do các Dũng giả phụ trách là ba con. Sáu con còn lại, liệu có thể xử lý dễ dàng thế sao?

Nếu có sáu Thám hiểm giả cao cấp thì cô còn yên tâm nuốt trôi kế sách này, nhưng với Tsukimiya chỉ có thể quan sát tình hình tầng dưới qua phản ứng, kế sách này thiếu độ tin cậy.

Nhưng hiện tại không còn cách nào khác, với tâm thế còn nước còn tát, Tsukimiya kết nối liên lạc.

"...Mọi người nghe đây."

Vừa nghĩ đến phản ứng ở tầng bốn mươi, cô tự hỏi liệu có khi nào...

***

"Hả!? Cùng lúc á!?"

Vừa tiếp tục ứng chiến, Atel vừa hỏi lại đầy hoài nghi.

"...Giết thì lúc nào cũng được... nhưng đồng loạt thì có làm được không?"

Trước câu hỏi của hai người, Tsukimiya nén sự nghi ngờ trong lòng, trả lời một cách kiên quyết.

"Thời điểm, tôi sẽ truyền đạt."

Chắc không phải là vô kế khả thi đâu. Đánh giá của cả Atel và Stein về Tsukimiya Mitsuru đều ở mức cao nhất.

Việc yêu cầu hợp tác nghĩa là đây là yếu tố không thể thiếu để phá vỡ tình huống này.

"Ok."

"Đã rõ."

Hai người đồng thanh trả lời và chỉnh đốn lại vị trí đứng.

Ngay lúc đó... một viên đạn thần tốc lướt qua giữa hai người.

Thứ đó lao đi vun vút luồn lách qua các khe hở của chướng ngại vật, in rõ vào tầm mắt của cả hai.

"...Hả? Tên đó, sao lại..."

"Atel. Bây giờ thì..."

Stein gọi giật Atel đang suýt ngừng suy nghĩ lại, cô giật mình lắc đầu.

"Đã đến rồi thì giúp bên này một tay đi chứ!!"

Atel vừa trút giận lên "cô gái" vừa lướt qua, vừa chĩa thanh kiếm lá lúa về phía con rồng.

***

Giao tranh bắt đầu đã được bao lâu rồi nhỉ.

Đã bao lâu rồi mình ngồi bệt xuống đất, phơi bày bộ dạng thảm hại này.

Kawasaki, Shinonome, Himura, Hyouka. Bốn người vẫn tiếp tục giao chiến với rồng, cầm chân nó tại đây.

Thanh bảo kiếm trên tay cảm giác như sắp tuột ra, nặng trịch như một cục chì xấu xí, Asha muốn đứng dậy nhưng không sao có sức.

"Công chúa."

Ngước đôi mắt trống rỗng lên nhìn, người đang đứng đó là Marchosias.

Phơi bày bộ dạng không phòng bị trước mặt một Đại Quỷ, nhưng trong Asha không hề có dấu hiệu trỗi dậy ý chí phản kháng.

Mười hai năm cuộc đời. Giáo huấn. Trải nghiệm. Tất cả đều trở về hư vô.

Đối với Asha, câu hỏi của Marchosias chứa đầy sự chưa biết và chấn động đến mức đó.

Ngay cả về chủng tộc Ác ma trước mắt, sự nghi ngờ rằng "phải chăng mình đã hiểu lầm điều gì đó rất lớn" ngóc đầu dậy, bẻ gãy sức sống của Asha.

"Tôi... là..."

"Ta không nghĩ mình đã làm điều gì xấu. Cả với cô, và với các Dũng giả. Ta chỉ nói sự thật, và muốn biết mà thôi."

"Này, tên ác ma kia!! Đừng có đứng đó nói chuyện, giúp một tay đi!! ...Á nguy hiểm!?"

"Shinonome đừng có nhìn ngang liếc dọc!"

Liếc nhìn Shinonome và Himura đang hét lên, Marchosias quay lưng lại với Asha.

"Chà, giờ giải lao đến đây là hết. Là kẻ góp phần làm tình hình tồi tệ hơn... nếu chỉ đứng nhìn ở đây thì vô trách nhiệm quá nhỉ. Dù là ác ma thì cũng hiểu được điều đó."

"...A."

Nhìn theo bóng lưng Marchosias lao đi với sức mạnh như một chiếc xe tăng, Asha lại cúi xuống nhìn đôi tay mình.

Ra nông nỗi này là tại mình.

Cứ thế cô gục đầu... định buông xuôi cả cơ hội chuộc tội.

"...Ư."

Chỉ có thể nói là ngu ngốc.

Việc mời gọi họ đến thế giới này. Đó là sự thật không thể thay đổi.

Vậy thì, không phải lúc nói những chuyện như dẫn dắt Dũng giả hay cứu thế giới.

Với tư cách là một triệu hồi chủ vô tri.

Đưa họ trở về thế giới cũ an toàn mới chính là sứ mệnh của mình. Không,

"Là nghĩa vụ... ạ."

Là trách nhiệm bắt buộc phải hoàn thành.

Thanh bảo kiếm lại bắt đầu tỏa sáng trong tay cô.

『Mọi người, nghe đây.』

Và rồi, truyền lệnh của Tsukimiya vang tới.

"Hiểu rồi, làm thôi."

Trước câu trả lời của Kawasaki, Shinonome cười nhạt.

"Ok. Cứ bị ép dần mòn thế này chẳng vui tí nào."

"Đừng có mà chơi đùa đấy, thật tình."

Himura tuy ngán ngẩm nhưng thái độ của Shinonome lại khiến cậu thấy vững tâm phần nào.

Trước dáng vẻ đó của họ, Hyouka thở dài chán nản,

"...Hiểu rồi ạ."

Cô nói như thể thất vọng.

"Cơ mà, bọn mình thiếu hỏa lực nhỉ? Ngay cả Hizaki, xét về uy lực một đòn thì cũng chỉ tàm tạm thôi."

Trước ý kiến của Shinonome, Hyouka nheo mắt với ánh nhìn u tối, ngay khi cô định mở miệng.

"Cứ giao cho ta."

Giọng nói vang lên lẫm liệt khiến Marchosias nhắm mắt lại.

***

"Để ngài đợi lâu."

Trước giọng nói bất ngờ giáng xuống từ không trung, tôi định quay lại thì,

"Ui da."

Bị cốc đầu một cái.

"Đừng nhìn qua đây. Mặt em đang ghê lắm."

"Vậy à."

Thế thì tiện quá. Chắc mặt tôi cũng ghê chẳng kém đâu.

"Em mệt rồi, cõng em đi."

"Hả, trong tình huống này á?"

Vừa chống đỡ đợt tấn công dữ dội của thiếu niên, tôi vừa di chuyển sao cho không làm rơi Nivl đang cõng trên lưng. Sự tin tưởng này làm tôi vui, nhưng cái tính không biết đọc bầu không khí của cô ấy vẫn chưa sửa được nhỉ, tôi cảm thán không đúng lúc chút nào.

"Lần đầu tiên em lạm dụng ma pháp thời không đến mức này."

Chắc là đã bay khắp Thiên Ngục rồi. Đôi tai lấp ló của Nivl đã trắng bệch.

Nivl vùi mặt vào vai tôi. Chuyện đó thì được thôi, nhưng tôi cũng chưa rõ giờ mình phải làm gì.

"À ừm, Nivl? Tôi phải làm gì đây?"

Hỏi thì cô ấy giải thích ngắn gọn.

"Cái đó là kết quả của việc cấy ghép nguyên liệu của Đại Quỷ vào cơ thể Dũng giả. Vì thế, sẽ tiến hành trích xuất."

"Trích xuất...?"

"Đưa trở về hình dáng trong quá khứ. Có cách làm."

Đưa cơ thể cậu ta trở về trạng thái trước khi nguyên liệu ác ma xâm nhập.

Điều đó quả thực là có thể.

Nhưng có một vấn đề.

"Cái đó, ma pháp không có tác dụng đâu. Chắc là do ảnh hưởng ma lực bị phân tán. Nên là..."

"Em đã chuẩn bị kế sách đánh toàn bộ rồi. Em sẽ ra hiệu."

Đoán trước được tôi định nói gì, Nivl nói đầy tự tin.

"Ra vậy. Thế thì nhờ cô đấy."

Vậy thì chẳng cần phải nghi ngờ gì nữa.

"Kho báu Goetia số..."

"Năm mươi lăm."

Tôi vòng tay ra sau lưng, lục lọi trong bụng Nivl.

Cố gắng không nghe thấy tiếng rên rỉ đầy gợi cảm cố tình phát ra kia, tôi lôi thứ đó ra.

"Khẩu súng thời gian thứ năm mươi lăm - Orobas."

***

Tầng hai mươi bốn.

"Phư, hihi, cứ giết mãi thế này... dù không phải người, Garm cũng thấy lạ lạ sao á."

Kìm nén bản năng muốn lao vào cắn xé miếng thịt Hỏa Long, Garm bắt đầu nghịch đống thịt nát bét.

Máu bùn trào ra kích thích bản năng của Chú Lang đến cực độ, cướp đi sự bình tĩnh của Garm.

"A, nguy hiểm quá nha... Vương ơiii!! Cái này dâm quá, Garm thấy nứng nứng rồi nè."

Giết chóc. Đối với Chú Lang, đó là hoạt động sống liên kết trực tiếp với ba ham muốn lớn nhất.

Giết chóc liên tục để thỏa mãn cơn đói, cơn buồn ngủ ập đến khiến ý thức mơ màng, và ký ức về con đực mình thầm thương trộm nhớ kích thích bản năng sinh sản.

"Phư hê hê... muốn giết hoành tráng hơn nữa cơ... n hê."

Garm rơi vào trạng thái nguy hiểm như đang say rượu.

Và rồi thêm một đòn nữa. Hỏa Long không kịp tái sinh, gần như đã biến thành đống thịt vụn, ngay khi Garm giơ nắm đấm lên.

"Mama."

"Nya...!!!"

Cơ thể Garm bị đánh bật đi.

Cái bóng đuổi theo Garm đang lăn lóc trên mặt đất vì chịu chấn động khá lớn, hai tay cầm ngược hai con dao găm tung đòn truy kích.

"U oa~, nhanh ghê~"

Garm cất tiếng vô tư trước tốc độ lăn của mình, rồi dùng khả năng vận động vốn có để lấy lại tư thế, tay không đỡ lấy con dao.

"Ư!"

Nếu không phải vết thương chí mạng thì không thể để lại vết thương trên cơ thể Garm. Đây là chiêu dùng sức mạnh dựa trên điều đó.

"U hya~, mạnh dữ. Tay tê rần rần luôn."

Garm méo xệch khuôn mặt đỏ ửng, đón tiếp kẻ tập kích với biểu cảm có phần quyến rũ.

Đôi mắt màu chàm trống rỗng. Chiếc vòng cổ choker đầy gai nhọn. Mái tóc dài nhưng rối bù vì không được chăm sóc.

"Hửm~, ai dợ?"

Trước câu hỏi của Garm, người phụ nữ tung cú đá trước.

Garm bị đá bay đi kèm tiếng "ư hự", cô bé ném ánh nhìn sắc lẹm về phía kẻ đó.

"Ngươi... có mùi của mama Hiena."

Thám hiểm giả cao cấp thuộc Đế quốc, Hiena 【Lam Lam】. Cô ta với vẻ mặt lộ rõ sát ý, bắt đầu lao tới định kết liễu Garm.

"Mama... mama, Mama? Ý là mẹ hả?"

Garm hỏi, nhưng câu trả lời là hai con dao găm. Cô bé né tránh với bước chân loạng choạng, nhưng tốc độ quá nhanh của Hiena khiến Garm phải mở to mắt.

Có khi cái kiểu thần gió này còn ngang ngửa với Nidhogg khi nghiêm túc, đến cả Garm cũng bắt đầu nhận ra thực lực của cô ta.

"Ủa~? Chẳng lẽ mạnh lắm hả?"

"Mama, đâu?"

Đuổi theo Garm đang chạy trốn tung hoành ngang dọc, Hiena như mang theo cơn bão tố chém nát mọi thứ xung quanh.

Những mảnh thịt Hỏa Long bị văng tung tóe khắp nơi như thể tiện tay, chịu ảnh hưởng từ cuộc rượt đuổi của hai người mà bị băm nhỏ đến mức tốn khá nhiều thời gian để tái sinh.

Tốc độ tiếp tục tăng lên. Sau lưng Hiena để lại vô số vết thương chằng chịt, gợi nhớ đến nguồn gốc cái tên của cô ta.

Phải, vết thương.

"Hửm~?"

Phập, một tiếng. Âm thanh lọt vào tai Garm. Cơn đau nhẹ chạy qua cánh tay phải.

"...Ủa?"

Đến đây, cơn "say" của Garm tỉnh hẳn.

Cơ thể Garm vốn được bảo vệ bởi 『Bất Hoại Thú Thể』 không nhận bất kỳ vết thương nào ngoài vết thương chí mạng, nay lại bị thương.

Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc. Nhờ sự xung đột của dị năng, vết thương đó liền lại ngay lập tức.

Lần này đến lượt Hiena trố mắt. Cô ta vừa chứng kiến khả năng trị liệu xóa bỏ cả dị năng chắc chắn gây thương tích.

"...Kẻ nào."

Đến lúc này Hiena mới lần đầu tiên để ý đến sự dị thường của đối phương.

Nhưng sự kỳ lạ không dừng lại ở đó.

"A, aaaa, vết thương!! Trên người Garm, vết thương, máu, máu... Máu của Vương!!?"

Khác hẳn vẻ vui vẻ lúc nãy hay ngoại hình non nớt.

Garm gào lên điên loạn, nước mắt bắt đầu tuôn rơi từ hai mắt.

Và rồi, gườm. Cô bé gửi đến Hiena ánh nhìn lạnh thấu xương.

"Ngươi... Giết. Dám làm đổ máu của Vương. Dám làm bị thương thịt của Vương. ...Một nửa của Garm, là Vương mà."

Trong khoảnh khắc, một cú va chạm mạnh như đòn đánh của rồng giáng vào bụng Hiena.

"Gộc...!"

Phổi của Hiena ngừng hoạt động trong tích tắc rồi hoạt động trở lại.

Nhổ ra ngụm máu, Hiena lấy lại tư thế, lập tức chuyển sang trạng thái lâm chiến.

"Ghét nổi giận lắm... nhưng không nghiêm túc thì không giết được nhỉ."

Nói rồi, Garm cởi áo khoác ngoài ra.

"Vậy thì..."

Khi Garm định nói tiếp.

"Mama!"

Hiena với tốc độ thần thánh vốn có... đã nhặt lấy chiếc áo khoác của Garm.

"Mama, mùi của mama, tỏa ra từ cái này!"

"...? Ơ, ủa?"

Garm nghiêng đầu trước hành động và lời nói đột ngột của Hiena, nhưng Hiena đã hoàn toàn chìm vào thế giới riêng, vùi mũi vào chiếc áo khoác.

"Cái này, lấy."

"...? Hả? Lấy?"

Rồi Hiena quay gót, bỏ đi như một cơn bão.

"Hảả!? Khoan, áo khoác của Garm! Trả đâyyyyyy!"

Đương nhiên, Garm đạp đất định đuổi theo. Nhưng nhìn thấy mảnh thịt Hỏa Long dưới chân, sau một hồi dằn vặt,

"Kư ư ư ư!! Nhất định sẽ lấy lại! Lần sau!"

Cán cân nghiêng về vai trò Vương giao phó hơn là chiếc áo khoác, Garm vừa giậm chân bình bịch vừa gào khóc.

Việc chữa trị cho con Hỏa Long xui xẻo nằm dưới chân Garm xem ra khó mà thành hiện thực.

***

Cùng lúc với kết cục cuộc giao tranh giữa Garm và Hiena.

Cuộc chiến khốc liệt lên đến đỉnh điểm. Bắt đầu từ Garm, cục diện của tất cả các trận chiến trong Thiên Ngục bắt đầu nghiêng lệch.

Lời nhắn của Nivl gửi đến Garm, Nidhogg, Hraesvelgr, Merrymare, Gruba.

Đó không phải là canh thời điểm.

Mà là cứ giết liên tục đi. Chỉ vậy thôi.

Tuy có biến số như Garm, nhưng nếu không có chuyện đó thì với họ, việc này dễ như trở bàn tay.

"Đang nói với ai thế hả. Ta làm nãy giờ rồi... Siêu Long Kích."

Vung nắm đấm rực lửa thiêu đốt, Cự Long hứng trọn cú đấm bá đạo, đã không thể gượng dậy từ lâu.

"Phu a~... Biết thế Fuu-chan chiến đấu gần Hel-kun cho rồi~"

Dực Long bị nhốt trong lồng gió, phơi mình trước những lưỡi dao gió, liên tục bị băm vằm tơi tả.

"Nyu ô~!"

Có lẽ do không cần bận tâm xung quanh nữa, Xà Long bị cánh tay thú gấu của con Marebeast khổng lồ đè bẹp, đến tái sinh cũng không xong.

"Hừm, ta cũng chưa đến nỗi nào nhỉ."

Bị khâu chặt xuống đất, Địa Long bị mặt đất nhô lên xiên xỏ từng giây từng phút.

Nếu thời gian cho phép, các thành viên của Helheim sẽ tạo ra một địa ngục tàn sát vĩnh cửu.

Giờ chỉ còn chờ đợi cái chết của ba con còn lại.

***

Đồng thời với kết cục cuộc giao tranh giữa Garm và Hiena.

Tại tầng mười lăm, ánh sáng rực rỡ hơn cả thái dương đang ngập tràn.

【Thánh Giả Hành Tiến】. Dị năng mà Asha El Grifill sở hữu, trớ trêu thay, lại là dị năng nằm ở cực đối lập với Tử Vương.

Tùy thuộc vào số lượng người tin tưởng vào mình, sức chiến đấu tăng lên, quyền năng được giải phóng.

Là một Vương nữ, dù còn nhỏ tuổi nhưng cô đang nhận được sự tín ngưỡng to lớn vào thân mình.

"Vương Kiếm, Rút Kiếm."

Uy dung sáng ngời. Ánh hào quang của bậc Đế Vương khiến ngay cả Marchosias cũng phải trố mắt nhìn.

====================

Asha dồn lượng ma lực quá tải trong cơ thể vào một điểm duy nhất trên thanh kiếm.

"Hự!! Gàooooooo!?"

Ngay lập tức, con Rồng Bùn quặn mình, bắt đầu giãy giụa như một con gia súc sắp bị làm thịt.

Nhưng điều đó là vô vọng.

Giữa thế giới ngập tràn sắc bạc, chủ nhân của nơi ấy – Băng Hoa – chỉ cười khẩy trước bộ dạng xấu xí của con rồng và găm chặt chân sau của nó xuống đất.

Chưa dừng lại ở đó. Hai cánh tay nó bị thiêu rụi bởi Himura, còn móng vuốt và răng nanh bị Shinonome chém đứt. Dù muốn phản công, con Rồng Bùn cũng chẳng còn đòn đánh nào hữu hiệu để đối phó với những Dũng giả có sức chịu đựng ngang ngửa hoặc thậm chí hơn cả nó.

Và rồi, nó chợt nhận ra.

Tốc độ hồi phục của bản thân đang chậm đi một cách khủng khiếp. Bộ não không hoàn chỉnh làm từ bùn đất của nó bắt đầu cảm nhận được nguy cơ.

Hướng về phía con rồng đang bất động, Asha bắt đầu lao tới. Kéo theo cái đuôi ánh sáng vàng rực, một tia chớp lóe lên.

Không gì có thể cản đường cô. Thế nhưng, con rồng vẫn cố giãy chết – nó dồn bùn lại một điểm, tạo hình như một cái đuôi và quất mạnh xuống đầu cô.

Dẫu vậy, Asha không hề đổi hướng.

Cái đuôi giáng xuống tạo nên tiếng nổ vang trời, nhưng rồi bị bật ngược trở lại.

Marcosias, người vừa vung tay gạt phăng đòn tấn công đó, chỉ tay về phía con đường trước mặt Asha.

"Tiến lên."

Tốc độ lao đi càng lúc càng nhanh, cô đâm thẳng tới như một ngôi sao chổi.

『Chính là lúc này.』

"Haaaa aaaaaaaa!!"

Nhát chém xé toạc hư không của Asha,

"Tiếp nàooooooo!!"

Cú đâm của Artel,

"……Quét sạch."

Và hỏa lực tối đa của Stein──

──Đồng loạt tiêu diệt ba con rồng cùng một lúc.

Đạn Quá Khứ. Một loại đạn có thể bắn ra từ Thời Súng thứ năm mươi lăm – Gun of Orobas.

Một vũ trang bẻ cong không gian và thời gian, mang hiệu ứng đưa đối tượng bị bắn trúng trở về trạng thái ban đầu.

Nguyên liệu chế tạo là Chúa tể Đại Quỷ Orobas. Một Đại Quỷ có khả năng can thiệp vào quá khứ, hiện tại và tương lai. Đây là cực phẩm cao cấp nhất trong số những món đồ mà Tử Vương sở hữu.

Đối với Tử Vương, đó là một đại địch để lại ấn tượng sâu sắc. Trong số các Đại Quỷ tôn thờ Bael, Orobas là kẻ hỗ trợ xứng đáng nhất với hai chữ "phiền toái". Chính vì thế, vũ trang được tạo ra từ hắn cũng mang sức mạnh khủng khiếp tương xứng.

"Gư... Gào oooooooooooo!!"

Tử Vương vừa dùng Tử Nghiệp trên tay trái để đỡ và gạt phăng ma pháp, vừa áp sát Yukimura. Bước chân hắn nhẹ nhàng như đang đi trên con đường quen thuộc hay đường đến trường. Trái ngược hoàn toàn với dáng đi ấy là hung khí trên cả hai tay.

Đau đớn, khổ sở và thảm hại, tất cả đang giày vò Yukimura như cái giá phải trả cho sức mạnh. Thế nên, không thể nào chấp nhận việc có một kẻ vượt trên cả điều đó. Một đỉnh cao mà dù có lấy nỗi đau tột cùng làm bàn đạp cũng không thể chạm tới, thứ đó không được phép tồn tại.

Sức mạnh có được nhờ phơi bày sự xấu xí. Dù có được nó qua một quá trình không mong muốn, cậu ta cũng không thể buông bỏ. Bởi ở thế giới này, đây là quyền lực, là lợi quyền.

Cậu ta vùng vẫy. Phải ngăn bước chân hắn lại. Phải giết hắn, phải thiêu rụi hắn đến mức không còn một hạt bụi.

Yukimura hiểu theo bản năng. Rằng nếu gã kia lại gần, cậu ta sẽ mất đi sức mạnh hiện tại.

"Không chịu, không chịu đâu!"

Sự cự tuyệt hóa thành hình hài, trở thành làn sóng ma pháp rồng tấn công Tử Vương.

Bị xé toạc, bị đập tan.

Sự chênh lệch sức mạnh quá rõ ràng. Dù đang trong trạng thái điên loạn, sự thật ấy vẫn khắc sâu vào não bộ Yukimura.

"Tao là... Dũng giả mà... Aaaaaaaa!!"

Cậu ta cảm thấy nỗi sợ hãi dựng tóc gáy đối với khẩu súng trên tay phải Tử Vương.

Yukimura gào thét để xua tan nỗi sợ, nhưng rồi nhận ra sự bất thường của bản thân.

"Hả, ơ kìa?"

Vết thương không lành lại. Bộ não đang say sưa trong cảm giác toàn năng bỗng bị cơn đau ập đến làm chập mạch, không còn hoạt động bình thường nữa.

"A, a..."

Dù trí tuệ đã giảm sút nghiêm trọng, cậu ta vẫn dễ dàng hiểu được.

Kết thúc rồi. Yukimura rơi nước mắt khi nhìn người đàn ông đang chĩa súng vào mình. Giấc mộng tan vỡ. Những đốt xương sống ngoe nguậy cựa quậy nhưng chẳng tạo ra hiệu quả gì đáng kể.

"D... Dừng lạ──"

Đôi mắt sáng rực sau chiếc mặt nạ báo méo mó đi vì vẻ bi thương.

Mơ hồ── cậu cảm thấy, nó thật giống.

"……Hyou, ka?"

Tiếng lẩm bẩm của Yukimura không chạm được tới Tử Vương.

"Ngay bây giờ."

Giọng nói của người phụ nữ báo hiệu thời khắc trừng phạt.

Cò súng trên ngón tay sao mà nặng nề đến thế.

Đây không phải là khẩu súng dùng để giết chóc. Vì thế, không có sự do dự.

Không phải sự kháng cự về tinh thần, mà là muôn vàn cảm xúc từ quá khứ đang đè nặng lên ngón trỏ của Tử Vương.

Thiếu niên này, từ nay về sau sẽ phải chịu hình phạt gì đây? Những náo loạn mà cậu ta gây ra với tư cách là một Dũng giả được triệu hồi, có lẽ sẽ phát triển thành vấn đề quốc tế. Bởi lẽ Thiên Ngục nằm trong lãnh thổ Đế quốc, còn Dũng giả lại thuộc về Griffil.

Cũng có thể tương lai chờ đợi cậu ta là cái chết, và đó lại là sự giải thoát.

──Ai mà quan tâm chứ.

Kẻ mà Tử Vương muốn cứu không phải là cậu ta.

Người hắn muốn cứu không phải là một thiếu niên xa lạ nào đó.

Hắn chỉ muốn cứu một ai đó vô danh được gọi là Dũng giả mà thôi.

"……Nếu muốn chết, thì làm ơn đi chỗ nào khuất mắt tôi mà chết."

Giọng nói thốt ra nghẹn ngào, siết chặt lấy trái tim Nivl đau nhói.

Tiếng nổ xé toạc màng nhĩ.

Viên Đạn Quá Khứ bắn ra từ Thời Súng thứ năm mươi lăm – Gun of Orobas xuyên qua trán Yukimura.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!