Tập 02

Chương 2: Đấu Sĩ Hizaki

Chương 2: Đấu Sĩ Hizaki

Sảnh chờ của Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ.

Mặc dù là nơi diễn ra những cuộc chiến đẫm máu và cờ bạc, nhưng những món đồ trang trí và thảm trải sàn được bày biện tinh tươm lại đập vào não bộ một cảm giác phi thực tế rõ rệt.

Những quý tộc ăn mặc chải chuốt sau khi đặt tiền cược vào các Đấu Sĩ hoặc đám thú, ác ma được gọi là Thú Đấu Sĩ mà họ yêu thích, liền tiến về phía khán đài.

Người tham gia bình thường, Thú Đấu Sĩ.

Họ phải nhìn thấu thực lực của những đối tượng này để tranh đoạt được mất.

Các cặp đấu của Đấu Sĩ do bên vận hành đấu trường quyết định, và những trận đấu tâm điểm sẽ có hàng vạn đồng vàng được luân chuyển.

"Đây là lần đầu tiên tham gia nhỉ."

Ta đi đến quầy tiếp tân mà không gây quá nhiều chú ý, một cô gái xinh đẹp với phần ngực áo khoét sâu đứng ra tiếp đón.

Có lẽ vì quý tộc hay lui tới nên họ cũng rất chú trọng vẻ bề ngoài.

"Chào mừng đến với Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ. Ngài muốn chơi cá cược sao?"

"Không, tôi muốn tham gia với tư cách Đấu Sĩ......"

"Đã rõ. Nếu vậy thì......"

Cô nhân viên lấy ra giấy da và bút với vẻ thạo việc, vừa viết thoăn thoắt những mục cần thiết vừa đặt câu hỏi.

Tên, vũ khí, kinh nghiệm chiến đấu. Phép thuật sử dụng.

Tên là Hizaki. Vũ khí không có, kinh nghiệm chiến đấu cũng đặc biệt không có.

Phép thuật có thể giấu nên ta giấu luôn. Nghe nói người tham gia được phép giấu thông tin này như một đòn tâm lý để thao túng tỷ lệ cược, nên cũng không bị nghi ngờ gì lạ.

Băng thuật khá hiếm nên ta muốn giấu kỹ nhất có thể. Đây là biện pháp chống lộ danh tính.

Ta hoàn tất thủ tục trong khi ngắm nhìn cô nhân viên đang ngày càng cau mày khó hiểu sau mỗi câu trả lời.

"......Thông tin được công bố cho người tham gia cá cược chỉ có tên và vũ khí sử dụng. Như vậy có ổn không ạ?"

"Vâng, hoàn hảo."

"......Ra là vậy. Ngài có thể tham gia thi đấu Đấu Sĩ ngay từ hôm nay, ngài tính sao ạ?"

"Càng sớm càng tốt."

Cô nhân viên trừng mắt nhìn tờ thông tin Đấu Sĩ mỏng dính ngoài cái tên ra chẳng có gì, rồi lại liếc nhìn ta một lần nữa với vẻ coi thường, đoạn nói:

"Xin vui lòng chờ một chút."

Nói rồi cô ấy đi vào phía trong quầy tiếp tân được che bởi tấm màn đen.

Tốt, đúng như Nifl đã nói.

Trong khi ta đang cười thầm trong bụng, cô nhân viên đã nhanh chóng quay lại và hướng dẫn với nụ cười rạng rỡ y hệt lúc đầu.

"Vậy là thủ tục đăng ký Đấu Sĩ của ngài Hizaki đã hoàn tất. Và...... tuy khá gấp, nhưng trận đấu của ngài với Thú Đấu Sĩ đã được quyết định sẽ diễn ra sau bốn trận nữa."

"......Hể. Tuy là do tôi yêu cầu, nhưng nhanh thật đấy."

"Đây là trận ra mắt của một Thú Đấu Sĩ mới, và có vẻ họ đang tìm đối thủ thích hợp."

Điều này chắc là thật.

Nhưng theo Nifl nói thì bản chất lại khác.

Những loài thú hay ác ma được phân loại là Thú Đấu Sĩ tại Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ là những cá thể đặc biệt đã được bên vận hành tùy chỉnh để chiến đấu bằng các dị năng hệ điều giáo.

Đương nhiên chúng mạnh mẽ và có trí tuệ cao hơn đồng loại ngoài kia.

Và buổi ra mắt của chúng được gọi là 'Trận Chiến Bí Ẩn'.

Trong trận ra mắt của Thú Đấu Sĩ, thực lực là một ẩn số hoàn toàn.

Xét đến tính chất của sòng bạc, càng nhiều người thua cược thì nhà cái càng có lời, nên trừ khi là trận đấu biểu diễn, họ sẽ không sắp xếp những cặp đấu dễ đoán.

Đối đầu với Thú Đấu Sĩ ẩn số là một tân binh Đấu Sĩ cũng là ẩn số.

Đây dường như đã trở thành một nét đẹp truyền thống.

Và ta đã được chọn làm đối thủ đó.

Nguyên nhân nằm ở phần "không có kinh nghiệm chiến đấu".

Có vẻ rất nhiều kẻ huênh hoang tự nhận không có kinh nghiệm chiến đấu, và việc đánh bại kẻ trên cơ để tăng tiền thù lao là chuyện thường thấy ở Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ.

Tóm lại, giả vờ yếu để đánh thắng kẻ mạnh thì sẽ nhận được nhiều tiền hơn.

Nhưng tất nhiên bên vận hành đời nào lại bỏ qua chuyện đó.

"Vậy mời ngài vào phòng chờ. Khi đến lượt, nhân viên sẽ đến gọi."

"Tôi hiểu rồi."

"......Phufu."

Ta rùng mình trước nụ cười mỉm đầy ẩn ý của cô nhân viên và đi về phía phòng chờ.

Tân binh Đấu Sĩ không có kinh nghiệm chiến đấu.

Đối thủ được gán cho kẻ đó chính là Thú Đấu Sĩ cá thể đặc biệt.

***

"Này, nghe gì chưa?"

"Rồi, tao cược xong xuôi cả rồi."

"May thật đấy. Không ngờ lại có 'Tử Đồ' ở đây......"

"Thằng ngu, đừng có nói tên ra!"

"X, xin lỗi......"

Một bầu không khí kỳ lạ bao trùm Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ.

Ai nấy đều tỏ ra xa cách với người lạ nhưng lại lén lút cười cợt với đồng bọn.

'Tử Đồ'.

Đó là cái tên của trùm thông tin đầy mưu mô vang danh khắp thế giới.

Thần xuất quỷ nhập, đông bôn tây tẩu.

Với độ chính xác của thông tin, kẻ trí tuệ ấy đôi khi còn được gọi là Sứ Đồ của thần linh.

Thông tin mà đám đàn ông có được chỉ với cái giá rẻ mạt là một đồng bạc chính là về cặp đấu thứ mười tám hôm nay.

Đó là một Trận Chiến Bí Ẩn giữa tân binh Đấu Sĩ và Thú Đấu Sĩ mới.

Và cột kinh nghiệm chiến đấu của tên tân binh Đấu Sĩ kia hoàn toàn để trống.

Bất cứ ai từng ra vào Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ đều hiểu rõ giá trị của thông tin này đến mức đau lòng.

Vốn dĩ chênh lệch thực lực là ẩn số. Tuy nhiên, nếu biết rằng đối thủ là Thú Đấu Sĩ cá thể đặc biệt, thì đến kẻ ngốc cũng biết nên đặt cược vào đâu.

Thú Đấu Sĩ cá thể đặc biệt mạnh mẽ vô song đến mức đó.

"Tuyệt đối không được để lộ thông tin này đâu đấy."

"Biết rồi mà."

Đám đàn ông vừa nén cười vừa đi về phía khán đài.

Trận Chiến Bí Ẩn nói trên sắp sửa bắt đầu.

Tỷ lệ trả thưởng của Trận Chiến Bí Ẩn là 1.1 lần trên tỷ lệ cược cuối cùng.

Kể cả khi tất cả mọi người đều đặt vào người chiến thắng thì vẫn có lãi. Không có thằng ngu nào lại không cược cả.

Vì là trận bí ẩn nên dự đoán thắng thua thường bị chia rẽ khá nhiều, do đó nó rất sôi động và cuồng nhiệt.

Và rồi, khi họ hí hửng nhìn lên bảng tỷ lệ cược, họ đã không thốt nên lời.

Tỷ lệ ủng hộ Thú Đấu Sĩ: 98%.

Nhìn xung quanh, ai nấy đều bàng hoàng y như nhau.

Lẽ ra phải cân bằng mới đúng.

Nhưng ngay trước trận đấu, tất cả mọi người đều đã đặt cược vào Thú Đấu Sĩ và giữ im lặng về điều đó.

Giữa sự tĩnh lặng đau thương và những tiếng gào thét đan xen, cô gái mỉm cười.

"Tôi không nói dối đâu nhé. Vì tôi là trùm thông tin mà."

Tử Đồ Nifl chỉ lan truyền sự thật rằng kinh nghiệm chiến đấu của tân binh Đấu Sĩ là trống trơn.

Sự tin tưởng mà cô đã xây dựng với tư cách là trùm thông tin số một thế giới trong thời gian Thi Vương mất tích, nếu là vì ngài ấy, dù có ra sao cô cũng không màng.

Chỉ cần có ích là được.

"Tuy hơi ranh ma...... nhưng lão khen là làm tốt lắm."

"Oa~! Nếu Vua thắng thì 5 đồng vàng sẽ...... ơ, ơ...... thành nhiều lắm!"

"Gahahaha, ngừng suy nghĩ đúng là ngu ngốc thật! Tiền bạc làm con người ta điên đảo nhỉ!"

Cất tiếng cười ở một góc khán đài, họ nở nụ cười chế giễu trước thảm kịch sắp sửa bắt đầu.

***

Bộp bộp. Chàng thanh niên nhảy tại chỗ vài cái để làm nóng người, kiểm tra tình trạng cơ thể.

"Gyurururu? Gàooooooo!!"

Như một con mèo làm nũng đang rên rỉ, một âm thanh trầm đục xấu xí phát ra từ cổ họng của Thứ Đó. Thú Đấu Sĩ, kẻ hoàn toàn bị chủ nhân điều giáo kiểm soát các chức năng giống như cảm xúc, có giọng nói, biểu cảm, và nhất cử nhất động đều lệch lạc.

Vừa làm nũng, nó vừa bọc ma lực lên móng vuốt và răng nanh, vừa gầm gừ vừa quất cái đuôi cứng như roi xuống sàn đấu, làm bắn tung tóe những mảnh đá vụn.

Những mảnh gạch đá bay về phía khán đài theo lực va chạm, ngay trước khi đập trúng những khán giả đang toát mồ hôi hột, đã bị một bức tường trong suốt chặn lại và triệt tiêu lực đạo.

Bức tường phòng thủ ma thuật do ban tổ chức thiết lập để đảm bảo an toàn cho khán giả có vẻ đang hoạt động hoàn hảo. Những khán giả quen thuộc không hề nao núng mà tiếp tục hò reo, còn những kẻ lần đầu tham gia cá cược thì đỏ mặt vì cảm giác hồi hộp đầy kịch tính.

Tại nơi mà mọi sự kiện đều trở thành chất kích thích não bộ này, một người và một thú đang phơi mình giữa vòng xoáy dục vọng.

Một bên, chàng thanh niên với vóc dáng mảnh khảnh, không mang theo vũ khí gì đáng kể, phong thái cực kỳ tự nhiên. Tân binh Đấu Sĩ Hizaki. Dáng vẻ đó trông chẳng giống tân binh chút nào mà vô cùng thành thục.

Đứng trước thiên địch của nhân loại đang đe dọa tính mạng. Trước mặt đám đông khán giả mà nếu sống một cuộc đời bình thường sẽ chẳng bao giờ phải đối mặt.

Chàng thanh niên nở một nụ cười ngạo nghễ, thậm chí có phần đáng ghét trong mắt người xem.

Bên kia, Thú Đấu Sĩ chỉ cần cựa mình cũng làm rung chuyển sàn đấu, đang đứng chắn trước mặt Hizaki với hình dạng mà gọi là sinh vật thì có phần hơi ngần ngại.

Mô hình là ác ma dạng Sư Tử.

Ranh giới được vạch ra giữa Thám hiểm giả Hạ cấp và Trung cấp, đó là Ác Ma Trung Cấp (Demons) tương đương Lv5. Vượt qua thử thách này, bản thân mới chính thức được công nhận là Thám hiểm giả Trung cấp nòng cốt.

Trong số đó, Ác Ma Trung Cấp đáng ghét nhất là 'Bách Thú'.

Không có sinh thái hay thể chất đặc biệt nào, chỉ đơn giản là mạnh một cách vô lý. Móng vuốt sắc nhọn, cái đuôi cứng và mảnh có tầm đánh dài cùng sức phá hoại vượt trội. Trọng lượng và bốn chân tạo nên sự cân bằng ổn định, cộng thêm những cú húc tốc độ cao dựa vào sức mạnh cơ bắp đầy bạo lực.

Vì chỉ đơn thuần là mạnh nên không có biện pháp đối phó cụ thể nào, là đối thủ để thử thách sức chiến đấu thuần túy.

Đối với các thám hiểm giả luôn chuẩn bị và lên kế hoạch kỹ lưỡng trước khi khiêu chiến bí cảnh, Bách Thú, kẻ mà hầu hết các mưu mẹo đều vô dụng, bị ghét cay ghét đắng như rắn rết.

Hơn nữa, cá thể mà Hizaki đang đối mặt là phiên bản tùy chỉnh cho đấu trường.

Ngoại hình chắp vá đầy kinh tởm. Vì là mô hình thú ăn thịt nên ngoài hai nhãn cầu ở phía trước, nó còn được cấy thêm những con mắt giống loài ăn cỏ ở dưới tai để triệt tiêu điểm mù phía sau. Trên lưng nó là một đôi cánh trắng muốt, có lẽ được bứt ra từ 'Bạch Đầu', một Ác Ma Trung Cấp dạng Đại Bàng cũng Lv5, rồi cấy vào. Có vẻ nó cũng sở hữu khả năng bay lượn.

Đối với con người, ác ma là thiên địch. Tuy nhiên, không giết chúng mà lại biến đổi chúng như đồ chơi để phục vụ giải trí, trước sự tàn nhẫn của con người, Hizaki nheo mắt lại vẻ ngán ngẩm.

Là do khao khát thoát khỏi sự nhàm chán, hay đây là kết quả của sự tàn bạo nguyên thủy?

Thú Đấu Sĩ dường như sắp lao ra đến nơi, nó tự cắn vào chân trước của mình như để kìm hãm bản thân. Máu phun ra, dòng máu đen ngòm nhỏ tong tỏng làm ướt đẫm sàn đấu.

Trước cảnh tượng thê thảm đó, khán giả dự cảm cuộc chiến sắp bắt đầu và đẩy sự hưng phấn lên cao trào.

Và rồi──.

Một tiếng nổ trầm vang vọng tận tâm can vang lên trên đầu Hizaki.

Tiếng cồng khai cuộc.

Trong khoảnh khắc, con thú đạp mạnh chân sau.

"Gyuooooooooot!!"

Dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp đập xuống sàn đấu, Thú Đấu Sĩ lao cả thân mình tới. Trước hình dáng lao đến Hizaki với tốc độ cao, khán giả như lẽ đương nhiên dự cảm về cái chết.

Cú húc liều mạng của một sinh vật khác biệt hoàn toàn với con người từ kích thước cho đến mọi thứ. Màn kịch thảm khốc khiến người ta muốn che mắt lại──.

"Hự!"

Hizaki nhảy lên.

Bên dưới Hizaki đang nhảy thẳng đứng, Thú Đấu Sĩ lao qua vị trí Hizaki vừa đứng với tốc độ kinh hoàng.

Thú Đấu Sĩ cày nát sàn đấu một cách hoành tráng, rồi dùng cánh đập vào không khí để hãm đà. Có vẻ như nó đã xác nhận được Hizaki vừa né cú húc của mình bằng những con mắt gắn thêm. Ngay lập tức nó quất đuôi, xoay người một vòng. Cái đuôi như roi đi theo sau cơ thể tích tụ uy lực hủy diệt, tấn công vào thời điểm sơ hở nhất sau khi tiếp đất.

Cái đuôi quất mạnh khoét sâu vào sàn đấu bằng đá cứng──nhưng không hề tạo ra một giọt máu nào.

Rầm! Thú Đấu Sĩ cảm nhận được có thứ gì đó đang giẫm lên đuôi mình.

Và rồi...... âm thanh đứt gãy ghê rợn mà thính giác bắt được cùng──cơn đau dữ dội ập đến phần mông.

"Gyu...... Á."

"Cái này, ta xin nhé."

Hizaki vung vẩy một thứ gì đó. Vừa xoay nó trên tay tạo ra tiếng gió rít vù vù, Hizaki vừa bước lại gần Thú Đấu Sĩ đang khựng lại vì đau đớn.

"Hây, a!"

Cùng với tiếng hô hời hợt, Hizaki tung một đòn quét. Dùng thứ đang cầm trên tay──chính là cái đuôi thép tương đương với một ngọn roi vừa bứt ra từ Thú Đấu Sĩ, cậu quất mạnh vào chân sau của nó.

Vang lên không phải là tiếng va chạm nặng nề, mà là tiếng nổ chói tai.

Chân sau của Thú Đấu Sĩ nở một bông hoa thịt đen ngòm trên sàn đấu.

"──Giiiiiiiiii!?"

Không hề nao núng trước tiếng gào khóc vì đau đớn và mất mát của Thú Đấu Sĩ, đòn truy kích bắt đầu.

Luồn lách qua những chuyển động điên cuồng như đứa trẻ dỗi hờn của Thú Đấu Sĩ, Hizaki đá thốc từ dưới lên vào hàm nó.

"Gyubu!?"

Nhẹ nhàng. Cơ thể Thú Đấu Sĩ, thứ vốn tạo ra âm thanh nặng nề chỉ bằng một bước chân, nay lại bay lên không trung một chút chỉ với cú đá của Hizaki. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ hiểu sức mạnh cơ bắp của chàng thanh niên này phi thường đến mức nào.

Trước khi Thú Đấu Sĩ kịp vỗ cánh, Hizaki tận dụng tầm đánh của ngọn roi trên tay, quất ngang một cách thô bạo.

Kết quả, ngọn roi sắc bén khắc một vết rách ngang trên đôi cánh trắng muốt. Thú Đấu Sĩ thậm chí không được phép vỗ cánh, mất thăng bằng và rơi xuống sàn đấu một cách thảm hại.

Chờ đợi con thú bị thương đó là cú đá không khoan nhượng của Hizaki. Mũi chân Hizaki đóng chuẩn xác vào giữa trán nó phát ra âm thanh hủy diệt không thể cứu vãn.

Ai cũng hiểu rằng. Với đòn vừa rồi, con Thú Đấu Sĩ kia sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa.

────Chìm xuống.

Đổ rầm xuống, Thú Đấu Sĩ sư tử trợn ngược mắt trắng dã.

Con thú bốn chân bị cấy ghép cánh đã bị bẻ gãy chân, bị xé nát cánh.

Đối thủ tay không. Cũng không sử dụng phép thuật.

Vậy mà lại quá đỗi phi lý.

"Trận đầu mà kiếm được chừng này thì có vẻ suôn sẻ hơn ta tưởng đấy. Cảm ơn nhé Nifl."

Thú Đấu Sĩ có thể lành lặn trong bí cảnh Lv6, nay lại hộc máu mà không đánh trả được đòn nào.

Dị năng

【Chúc Phúc Của Cái Chết】 Tổng số 3523

1. Giải phóng quyền năng tương ứng với tổng số sinh vật đã tước đoạt mạng sống. 423/3000

Quyền năng Lv1 Tê liệt cảm giác đau 100/100

Lv2 Khắc phục nỗi sợ 1000/1000

Lv3 Vết xe đổ của tử thi 2000/2000

Bí mật đằng sau màn chà đạp dị thường của Hizaki chính là 'Vết xe đổ của tử thi', giúp tăng cường năng lực thể chất của Thi Vương dựa trên số lượng sinh vật đã bị tước đoạt mạng sống càng nhiều thì càng mạnh.

Nhờ trận hỗn chiến ở Gagiuru mà tổng số đó lại tăng lên.

Xác nhận con số đó tăng thêm 1, Hizaki ngước nhìn trọng tài đang đứng trên cao.

Khán giả ôm đầu như không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.

Chẳng những không kiếm được gì, mà còn là một vụ lỗ vốn thế kỷ.

"Ng, người chiến thắng──Hizaki!"

Tiếng hò reo yếu ớt vang lên là của những kẻ mù mờ thông tin đã lỡ đặt cược vào tân binh Đấu Sĩ trước khi biết chuyện.

Họ tán dương vận may của chính mình và cuộc chiến của chàng tân binh.

Và rồi.

"Ô, thú vị đấy──tới rồi đâyyy!!"

Trên đỉnh của bầu trời đêm với ánh trăng sau lưng, Kaguya nhoài người ra.

***

"X, xin chúc mừng, ngài Hizaki......!"

"A, cô nhân viên. Cảm ơn cô."

Sau khi tô điểm trận đầu bằng chiến thắng vinh quang, trên đường trở về phòng chờ, tôi được cô nhân viên lúc nãy bắt chuyện.

Cô nhân viên với vẻ ngạc nhiên bắt đầu thao thao bất tuyệt về khoản tiền thưởng trả cho Đấu Sĩ.

"Trong trận đấu lần này, tổng số vàng được đưa vào quỹ là 3476 đồng. Trong đó, 70% tức là 2433 đồng sẽ được chia cho những người đặt cược vào ngài Hizaki tùy theo số tiền cược, còn lại 1043 đồng. Phía đấu trường sẽ thu 40% của số đó là 417 đồng, và số dư là 626 đồng vàng sẽ được chia làm tiền thưởng thi đấu cho ngài."

626 đồng...... Cũng khá đấy chứ. Mức trả thưởng cao thế này cũng là lý do các Đấu Sĩ chấp nhận nguy hiểm để thi đấu.

Tổng cộng 3476 đồng vàng đã được tập trung cho trận đấu của một tân binh. Lý do chắc là nhờ tin đồn cực mật (nhưng ai cũng biết) mà Nifl đã lan truyền.

Không chỉ là hài lòng mà phải nói là thu hoạch ngoài mong đợi.

Khán giả khá đông, nhưng không thể đoán được bao nhiêu người trong số đó đặt cược vào trận của tôi. Tin đồn Nifl tung ra đã làm tăng mẫu số đó lên.

Như vậy thì tổng số vàng tự nhiên cũng tăng theo.

Thứ cô nhân viên đưa cho tôi là tấm séc có đóng dấu của Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ.

Mang cái này đến các Thương hội Guild có chi nhánh ở các quốc gia, các thành phố là có thể đổi ra vàng.

Tôi hớn hở nhận lấy tấm séc ghi số tiền thưởng.

"A, ừm, tuyệt lắm ạ!"

Cô nhân viên tỏ ra nũng nịu, vừa vung tay đầy phấn khích. Động tác cố nhìn vào khuôn mặt ẩn trong mũ trùm của tôi và đôi gò bồng đảo rung lên theo chuyển động cơ thể khiến tôi lơ đễnh trong giây lát, nhưng...

"──Xin thất lễ."

Nói rồi Nifl chen vào giữa chúng tôi, chặn đứng ánh nhìn đó.

"Tôi thấy...... cô đang trong giờ làm việc. Cô vất vả rồi."

Trước Nifl đang tỏa ra áp lực lạnh lùng, cô nhân viên toát mồ hôi lạnh, cúi đầu "Vậy thì......" rồi rời đi.

Nifl quay lại nhìn tôi, đôi má phồng lên hiếm thấy ở một người mặt sắt như cô.

"......Đó là mỹ nhân kế của ban tổ chức đấy ạ."

"Ta biết mà. Lộ liễu đến mức đó thì ta cũng nhận ra."

"Chưa chắc đâu...... Trông ngài có vẻ ngẩn ngơ lắm mà?"

"Thì vẫn là bổ mắt mà lị."

"Ngài muốn xem không?"

"Chắc tạm thời thì thôi."

"......Hứ."

Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó, các thành viên Helheim lục tục tập hợp lại với những tấm séc thu hoạch được trên tay.

Gluba nở nụ cười đắc ý vì mọi chuyện suôn sẻ, Garm thì vui vẻ lẩm nhẩm tên các loại bánh kẹo.

"Thiếu chủ, đòn 'giết gà dọa khỉ' thành công mỹ mãn nhỉ."

"Nhờ cánh tay phải đắc lực cả đấy."

"......A, a a."

"Mất luôn vốn từ rồi kìa, cái cô này."

"Vua ơi, tiền ăn vặt nhiều quá trời! A, lúc nãy ngầu lắm đó!"

"Đúng không? Vua ngầu mà lị?"

"Ừm!"

Những lời khen ngợi dù nghe như mới nhớ ra hay thêm thắt vào của Garm ngây thơ vẫn chạm đến trái tim ta.

Chỉ cần câu nói này thôi là đủ động lực cố gắng cả năm rồi, thật đấy.

Tấm séc Gluba đưa có ghi con số 730.

Cược 50 đồng vàng...... vậy là tỷ lệ 14.6 lần sao. Ngon lành.

"Có vẻ lão là người cược cao nhất cho Thiếu chủ. Nhưng sau vụ này thì không dùng lại chiêu cũ được nữa đâu."

"Vốn dĩ chỉ là mánh lới dùng một lần thôi mà. Mãn nguyện, mãn nguyện."

Cộng thêm phần của ta thì tổng thu nhập là 1356 đồng vàng.

"Nifl...... thấy sao?"

"Mốc là hai ngàn đồng ạ."

"Còn thiếu chút nữa."

Ngay khi ta vừa xốc lại tinh thần trước lời của Nifl.

"Ng, ngài Hizaki!"

Phản ứng với tiếng bước chân, Bát Giới lập tức biến mất nhờ phép thuật của Nifl, và cô nhân viên lúc nãy chạy ào tới chỗ tôi.

Hơi thở cô ấy rối loạn, chứa đựng sự lo lắng và sợ hãi khác hẳn sự phấn khích ban nãy.

Vừa thở hổn hển, cô ấy vừa bắt đầu nói như tháo cống:

"Cặp đấu, t, tiếp theo...... đã được quyết định rồi ạ."

"......Ơ, ừm...... sao cơ?"

Tôi chỉ biết phản ứng ngơ ngác trước tuyên bố quá đột ngột, nhưng cô ấy cứ thế tuôn ra một tràng.

"Theo yêu cầu từ Khuynh Quốc Quỷ...... ngài Kaguya, một trận đấu giữa các tân binh của Đấu trường Vương Quốc Không Ngủ đã được gấp rút sắp xếp......"

"Khuynh Quốc Quỷ......"

Chủ nhân của bầu trời đêm, ngự tại thiên thủ các của Shechem - Vương Quốc Không Ngủ.

Là yêu cầu từ nhân vật đó sao......

"Trận đấu sẽ diễn ra sau hai ngày nữa, đối thủ là──Alew-sama, Đấu Sĩ vẫn chưa từng bại trận kể từ khi ra mắt."

"Alew......"

Tạm thời thì chưa nghe tên bao giờ.

Tuy không lường trước được việc bị Khuynh Quốc Quỷ chỉ định, nhưng đây là cơ hội tốt. Kiếm được càng nhiều thì càng có thời gian cho các nhiệm vụ khác. Hãy nhanh chóng kiếm đủ số tiền mục tiêu thôi.

Khi tôi truyền đạt ý chấp thuận, cô nhân viên cúi rạp đầu xuống, khuôn mặt tái mét đã lấy lại chút huyết sắc.

Chẳng bao lâu sau khi cô nhân viên khuất bóng, Nifl lại hiện ra.

"Mọi người đâu?"

"Dựa vào tọa độ, họ tạm thời trở về Elyudnir. Garm cần nghỉ ngơi sau khi sử dụng năng lực."

'Tọa độ' là nơi Nifl có thể dịch chuyển tức thời đến.

Để thi triển Dịch chuyển (Teleport), loại phép thuật không gian đã thất truyền và được xếp vào loại độ khó cao, cần một khoảng thời gian nhất định. Không phải cứ muốn bay lúc nào là bay.

Tuy nhiên, nếu là nơi đã thiết lập tọa độ, cô ấy có thể di chuyển tức thời hoặc di chuyển đồ vật giống như Fast Travel trong game. Một năng lực tuyệt vời.

Tuy nhiên, số lượng tọa độ Nifl có thể thiết lập chỉ là ba. Kể cả với ma lực của Nifl, con lai giữa Thiên Thần và Ác Ma, mà cũng chỉ được ba cái, thì quả nhiên Phép thuật Không gian là Siêu Phép Thuật (Over Magic) mà con người không thể sử dụng.

Cơ bản thì Nifl thiết lập tọa độ ở chỗ tôi và Elyudnir. Một cái còn lại cô ấy để trống để có thể thiết lập bất cứ lúc nào.

"Trước mắt, chúng ta sẽ thuê trọ ở Vương Quốc Không Ngủ. Về Elyudnir cũng được, nhưng trong quá trình điều tra sẽ có lúc cần nhờ đến sức mạnh của Nifl, nên tôi muốn cô giữ gìn ma lực."

"Đã rõ. ......Vậy, vừa rồi nhân viên đấu trường đã nói gì thế ạ?"

"À. Trận tiếp theo đã được quyết định rồi. Nghe nói là do Chủ nhân Bầu trời đêm yêu cầu."

"Là ả Khuynh Quốc Quỷ đó sao."

Thái độ hơi bất mãn của Nifl có lẽ là do không chấp nhận việc Khuynh Quốc Quỷ dám yêu cầu tôi làm gì đó. Thật đáng mừng, cô bé này nhận thức tôi là 'Vua' mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.

"Đối thủ tiếp theo, nghe nói tên là Alew. Cô biết không?"

"Alew......"

Lặp lại cái tên một chút, Nifl khẽ gật đầu.

"Tôi sẽ đi điều tra. Thu thập thông tin đối thủ là điều cơ bản của Đấu Sĩ mà."

"Ừ, nhờ cô nhé."

***

"Yêu cầu từ Khuynh Quốc Quỷ......?"

"V, vâng ạ!"

Nghe cô tiếp tân nhỏ nhắn nói vậy, Alew thở dài vẻ phiền phức.

"Chậc, bị con ả Kaguya đó để mắt tới rồi sao. Dù đã cố kìm nén sức mạnh để không nổi bật, nhưng chẳng hiểu sao vẫn cứ nổi bật......"

"Tại anh trai mạnh quá mà~"

"Thiệt tình, thắng trận đó xong có khi nào bị gọi lên Dạ Thiên không? Haizz, chán thật."

Alew lắc đầu vẻ bất lực trước lời của Hraesvelgr rồi bước về phía đấu trường.

Trên mặt hắn là sự cam chịu và......

"Trận tới không biết có thắng được không đây, mình đâu có mạnh lắm."

Sự tự tin trái ngược hoàn toàn với lời nói.

"Nếu vậy thì đừng đi là được mà, anh trai tạp nham."

"......Nhưng mà, ta cũng tò mò xem hiện tại mình làm được đến đâu."

Alew tự xưng yếu kém cau mày nhăn nhó trước lời khiêu khích của Hraesvelgr.

Thái độ không ăn nhập với lời nói của Alew, trong mắt Hraesvelgr cũng thật nực cười.

"Đúng là đồ ngốc."

Lời của Hraesvelgr không lọt vào tai hắn.

***

Hai ngày sau khi cặp đấu giữa các tân binh Đấu Sĩ được quyết định.

"Oaaaaa~! Lâu lắm rồi mới đến Vương Quốc Không Ngủ~!"

"Linpha. Đừng đi trước."

"Trưởng nhóm nhanh quá à."

"Nhanh lên nhanh lên, chậm quá đi!"

Tại Vương Quốc Không Ngủ, một đóa hoa đỏ đã nở rộ.

Thiếu nữ với thân hình mảnh mai, uyển chuyển được bao bọc trong bộ sườn xám đỏ thẫm đang chạy dọc ngang khu phố ngập tràn dục vọng với sự hoạt bát không hề ăn nhập với bầu không khí nơi đây.

Các thành viên của tổ đội 'Phong Linh Tiên Hoa' đi theo sau cô, nhìn nhau rồi đuổi theo sự liều lĩnh húc đầu về phía trước như mọi khi của trưởng nhóm.

Thám hiểm giả Lv8, Lymphneville.

Là một thám hiểm giả phái võ đấu, một kẻ cuồng chiến (Battle Junkie) thuần túy theo đuổi phương châm hoạt động chú trọng vào việc tiêu diệt ác ma hơn là thám hiểm bí cảnh.

Danh hiệu được Đế quốc ban tặng là 【Hồng Hoa】.

Một trong những thám hiểm giả xuất sắc nhất được ban cho Sắc Đỏ.

Nơi đôi chân cô hướng tới là Thiên thủ các, Dạ Thiên.

"Chúng tôi đang đợi người. Mời vào trong."

"Xin phép nha~!"

"Tr, trưởng nhóm!"

"X, xin lỗi nhé!"

"Không có chi."

Các thành viên hốt hoảng trước thái độ vô lễ của Lymphneville, cúi đầu chào lính gác rồi đuổi theo Lymphneville, lúc này cô nàng đã chạy biến lên bên trong Thiên thủ các.

Leo hết những bậc thang mà với thể lực của thám hiểm giả thì dễ như ăn kẹo, người đang đợi Lymphneville là:

"Hồng Hoa à. Đến đúng lúc lắm."

"Kaguya-chan, lâu rồi không gặp!"

"Sống những ngày tháng nhàm chán khiến ta cảm giác như đã không gặp nhau cả mấy năm rồi ấy."

Không quay mặt về phía Lymphneville, Kaguya chống tay lên bệ cửa sổ nhìn xuống đấu trường, đôi chân đung đưa bồn chồn trong khi cất tiếng gọi Lymphneville.

Lymphneville nghiêng đầu trước thái độ lạ lẫm này.

Có lẽ vì ấn tượng về một Kaguya luôn cựa quậy vẻ chán chường mỗi khi gặp mặt quá mạnh, nên cô cảm thấy chút kỳ lạ.

Cứ như đang mong chờ điều gì đó từng giây từng phút.

Các thành viên đi theo sau Lymphneville cũng nhìn nhau rồi lắc đầu trước dáng vẻ của Kaguya.

"Kaguya-chan, nghe nói Lin được phép chiến đấu ở đấu trường, thật hả?"

"Ừ, nếu nó giúp giải tỏa sự nhàm chán...... thì được."

Thám hiểm giả cấp cao. Chủ yếu là từ Lv8 trở lên phải xin phép mới được tham gia là để tránh tạo ra những trận đấu được sắp đặt trước.

Việc tham gia chỉ diễn ra trong vài trận đấu biểu diễn (Exhibition Match) được tổ chức vài lần trong năm tùy theo sự ngẫu hứng của Kaguya.

Nhưng mà.

"Ngươi nữa, đừng đứng đó, lại đây mau."

"?"

Quả nhiên Kaguya vẫy tay gọi Lymphneville lại gần với giọng điệu trái ngược hẳn với sự nhàm chán.

Giọng nói phấn khởi như một thiếu nữ đang khao khát điều gì.

"Thiệt tình, sau trận đó thiếp đã trở thành người hâm mộ cuồng nhiệt luôn rồi!"

"Có người tuyệt vời đến thế sao......?"

"Cũng không biết có tuyệt vời hay không. Chỉ là─────"

Kaguya vùi mặt vào cánh tay đặt trên bệ cửa, khuôn mặt xinh đẹp méo mó vì kỳ vọng.

"Sắp biết rồi."

***

Khi Alew bước vào phòng chờ trong đấu trường, một bầu không khí kỳ lạ đang cuộn trào ở đó.

Các Đấu Sĩ đứng ngồi không yên nhìn chằm chằm vào sự biến động của tỷ lệ cược, chẳng thèm liếc mắt đến Alew, ngôi sao mới nổi vừa bước vào.

"Lại là dự đoán một chiều nữa sao. Thế kia thì thắng cũng chẳng kiếm chác được gì."

Tỏ vẻ thất vọng nhưng với giọng điệu hời hợt, Alew tạo ra phép thuật gió trên tay.

Tuy nhiên, Hraesvelgr ngăn lại lời hắn.

"Anh trai, cái kia."

"Hửm?"

Hraesvelgr chỉ tay vào bảng tỷ lệ cược.

Tên đối thủ là Hizaki.

Cái tên chưa từng thấy hay nghe qua trong suốt một tháng nay.

Chắc là tân binh thôi.

Vậy mà, nội dung trên bảng lại hoàn toàn khác với dự đoán.

"Tỷ lệ ủng hộ tôi...... 38%?"

Trong khoảnh khắc, một giọng nói bàng hoàng thốt ra.

Suốt một tháng qua, đối với Alew, kẻ luôn duy trì tỷ lệ ủng hộ trên 80% ngay từ trận đầu, thì tỷ lệ lép vế này là một sự kỳ lạ.

Nhưng ngay sau đó, hắn cụp mắt xuống như để lấy lại tinh thần.

"M, mà...... chắc là do trước giờ mọi thứ kỳ lạ thôi...... mình yếu mà."

Khuôn mặt hắn khi thốt ra những lời sảng khoái đến mức khó tin đó đang méo mó vì nhục nhã.

Một tên Đấu Sĩ tân binh vô danh tiểu tốt lại được kỳ vọng sẽ chiến thắng trong trận đấu với hắn.

Điều đó, đối với hắn, lại biến thành gia vị.

Sự lép vế là bước đệm lớn nhất cho sự giải tỏa cảm xúc (Catharsis).

Mọi người không biết đâu.

Đây là trận đấu do Khuynh Quốc Quỷ Kaguya, người phụ nữ đẹp nhất Vương Quốc Không Ngủ sắp đặt.

Cô ấy đang kỳ vọng vào Alew.

Danh tiếng và sự hoan hô có được khi áp đảo kẻ mạnh đang gánh trên vai sự kỳ vọng.

Và những lời hoa mỹ từ Kaguya, đối tượng của sự ngưỡng mộ.

Hắn tưởng tượng đến khoảnh khắc những thứ đó đổ dồn về phía mình.

"──Cứ coi như đi học hỏi vậy. Mình yếu mà."

Sẽ đập nát hắn bằng toàn lực, ta rất mạnh.

Nhận ra trái tim méo mó đầy mâu thuẫn của hắn, Hraesvelgr nheo mắt nhìn bảng tỷ lệ cược.

"Hizaki...... hình như trước đây, ở đâu đó......"

Đấu trường, trận chiến giữa các tân binh Đấu Sĩ.

Trận đấu này được chú ý ngang ngửa với trận của các Đấu Sĩ nổi tiếng.

Số vàng được đưa vào quỹ tổng cộng là 9622 đồng.

Khác với Trận Chiến Bí Ẩn, trong trận cá cược diễn ra khi thông tin của hai Đấu Sĩ đối đầu đã lộ diện ở mức độ nhất định, sự sắp đặt trước là không thể xảy ra.

Tân binh Alew Curry, kẻ đang xây dựng huyền thoại bất bại với sức mạnh áp đảo.

Hizaki, kẻ đã để lại ấn tượng mãnh liệt và thành tích chói lọi tại đấu trường chỉ sau một trận đấu.

Tiếng hò reo mang sắc thái gần như tiếng gào thét đang cuộn trào trên sàn đấu. Tiếng hò reo dành cho Alew có phần lép vế so với Hizaki. Nhìn chung, nhiệt lượng đổ dồn về hai phía tương ứng với tỷ lệ ủng hộ.

Alew mỉm cười đắc ý.

Tiếng hò reo này sẽ tắt ngấm, và những ánh mắt kinh ngạc cùng sợ hãi sẽ đổ dồn về phía hắn. Việc tưởng tượng ra điều đó đã thăng hoa thành động lực để vượt qua tình huống nhục nhã này.

Từ sàn đấu của đấu trường hình đấu trường La Mã, có thể nhìn rõ Dạ Thiên sừng sững như đang nhìn xuống nơi này.

Trên đỉnh tòa thành được thiết kế để ánh trăng tỏa sáng sau lưng, nhan sắc tuyệt trần vẫn đang nhìn xuống các Đấu Sĩ như mọi khi.

Và, chỉ riêng ngày hôm nay, đôi mắt đó sáng rực rỡ như trăng rằm, hệt như một đứa trẻ đang xúc động trước mọi thứ mình nhìn thấy.

Bên cạnh Khuynh Quốc Quỷ Kaguya đó, một bóng người đỏ rực nổi bật đang đứng tựa vào, cùng nhìn xuống đây.

"Ê, nhìn kìa!"

"Cái đó...... Này, chẳng phải là Hồng Hoa sao!?"

"Có vẻ là do ngài Kaguya gọi đến đấy. Có khi được xem cái gì thú vị lắm!"

"Dạo này ở đây chẳng chán chút nào!"

Tiếng của đám côn đồ nói chuyện lớn tiếng lọt vào tai Alew một cách phiền phức.

Trong lòng thầm coi thường bọn chúng, hắn tặc lưỡi trước danh tính của thiếu nữ áo đỏ.

【Hồng Hoa】. Thám hiểm giả sở hữu 【Sắc Danh】 lừng lẫy ở Fortem. Lv chắc là 8.

Sự hưng phấn của Alew đã lên đến đỉnh điểm. Sân khấu không thể tuyệt hơn. Khán giả không thể đông hơn. Tóm lại, tình huống không thể hoàn hảo hơn.

Cuộc đời lội ngược dòng của Alew Curry, ngay lúc này đây, sắp sửa mở màn.

"Sau đây, trận chiến tân binh xin được bắt đầu."

Người đàn ông đối mặt với Alew trùm áo choàng xám kín mít, không thể nhìn thấy mặt.

Alew điều chỉnh hơi thở trước dáng đứng không chút cảnh giác nào.

Đang bị coi thường.

──Dù trong trận đấu ngươi có nhận ra sức mạnh của ta thì cũng muộn rồi.

"Hraesvelgr, lên nào."

Thế nhưng, Hraesvelgr không hề đáp lại tiếng gọi của Alew.

"Này, Hraesvelgr."

Alew lộ rõ vẻ bực bội.

Mặc kệ Alew như thế, tiếng cồng khai cuộc vang lên vô tình.

Và, ngay trước khi tiếng của trọng tài vang lên.

"──Ơ, Fu-chan. Em làm gì ở chỗ đó thế......"

Một giọng nói đầy bối rối hướng về phía Alew...... hướng về phía Hraesvelgr đang ẩn mình dưới dạng quả cầu ánh sáng trong ngực áo Alew.

"......Hả?"

Khi tiếng thắc mắc của Alew chồng lên lời người đàn ông vừa thốt ra.

"──Bắt đầu!"

Trọng tài gầm lên.

***

Đã một trăm tám mươi năm rồi.

Giọng nói thì không còn nhớ nữa.

Dù không muốn quên, nhưng ký ức là thứ tàn nhẫn sẽ phai nhạt dần.

Tuy nhiên, cách nói chuyện, dáng đứng.

Đó là những thứ dù muốn quên cũng không thể quên được.

"Ơ, ơ...... Hel, kun?"

Biến nụ cười cợt nhả thành nụ cười xu nịnh, Hraesvelgr toát mồ hôi lạnh.

Đến nước này, bí ẩn về cuộc tái ngộ đơn phương tại Guild đã được giải đáp.

Không phải là đã từ bỏ──mà là đã trở về.

Thông tin đáng lẽ phải vui mừng đó, chẳng hiểu sao lại phủ một bóng đen lên trái tim Hraesvelgr.

***

"Bắt đầu!"

Hiệu lệnh của trọng tài vang lên, khán giả sôi sục như phản hưởng lại.

Tiếng hò reo lớn đến mức tạo cảm giác rung chuyển cả khán đài.

Thú vui, tiền bạc, kỳ vọng.

Dòng thác cảm xúc gửi gắm vào các Đấu Sĩ biến thành âm thanh bốc lên bầu trời Vương Quốc Không Ngủ.

"Sự bảo hộ của Phong Tinh──Phong Triền (Enchant)!"

Kẻ ra tay trước là Alew.

Kết hợp ma lực trong cơ thể với các hạt ma lực trôi nổi trong không khí để tạo ra phản ứng.

Ma lực bẩm sinh của con người ở thế giới này và các hạt ma lực do bí cảnh sinh ra.

Nguyên lý của phép thuật, nói trắng ra là gần giống phản ứng hóa học.

Và quy mô của nó được quyết định bởi cấp độ phép thuật, thứ phát triển nhờ tài năng và nỗ lực của bản thân.

Phép thuật cơ bản, Thuộc Tính Triền Hóa (Enchant).

Bọc ma lực để tăng cường năng lực thể chất, là bước đầu của bước đầu. Nhưng do tính chất hiệu quả thay đổi lớn tùy theo cấp độ phép thuật của người sử dụng, nó được coi là phép thuật tối thượng không bao giờ có thể đạt đến cảnh giới hoàn hảo.

Đây là phép thuật phổ biến nhất mà hầu hết các chiến binh phái võ đấu đều sử dụng.

Lửa thì tăng sức tấn công. Nước thì tăng khả năng trị liệu. Đất thì tăng sức phòng thủ.

Và Gió thì tăng sự nhanh nhẹn.

Ngoài bốn thuộc tính này, các thuộc tính khác cũng là những kỹ thuật có biên độ rộng với những đặc trưng riêng.

"......Quả nhiên là vậy."

"Ta sẽ tung toàn lực! Có tác dụng hay không thì không biết, nhưng mà!"

Miệng nói lời yếu đuối nhưng với khuôn mặt đằng đằng sát khí, Alew lao thẳng vào người đàn ông đối diện.

Cú dậm chân tận dụng tối đa sự nhanh nhẹn được gia tăng bỏ lại ánh nhìn của khán giả phía sau. Cơn bão nổi lên trong đấu trường hóa thành ngọn gió thần đẩy sau lưng Alew.

"HaaaaaAAAAAAAA!!"

Nắm đấm được tung ra cùng tiếng hét đầy khí thế──đấm vào không khí với tiếng nổ lớn.

"......Hả?"

Nắm đấm trượt mục tiêu tạo ra luồng gió dữ dội ngay tại chỗ, lan đến tận khán đài.

====================

Xung kích va chạm vào tường chắn ma pháp, nhưng những khán giả đang bị gió mạnh quất vào người vẫn vừa thủ thế vừa chứng kiến cảnh tượng đó.

"So với ma pháp của Fu-chan thì công suất thế này hơi thấp nhỉ."

"Hự..."

Mũi giày của gã đàn ông cắm phập vào bụng Alew, đá bay cậu ta về phía rìa đài đấu.

Sau vài cú nảy người, Alew lăn lóc trên mặt đất.

"Hự... Tại sao!?"

Dịch vị trào lên tràn ra khóe miệng, Alew ngẩng mặt lên thì thấy...

"Chính cậu đã nói còn gì, rằng đòn đó không có tác dụng. Là vậy đấy."

"...!?"

Gã áo choàng xám vung nắm đấm về phía Alew như một lẽ đương nhiên.

Alew bật dậy trong tích tắc, lập tức nhảy sang ngang để thoát khỏi chỗ đó.

Hizaki thả lỏng đầu gối mà không tung nắm đấm xuống, quay lại nhìn Alew đang thở hồng hộc và trừng mắt nhìn mình.

Trên gương mặt Hizaki hiện lên một nụ cười chế giễu như đang nhìn kẻ ngốc.

"Sao lại làm cái mặt đó? Cậu đã bảo là 'có thể không có tác dụng', tức là cậu biết mình yếu hơn còn gì? Ngạc nhiên cái gì chứ?"

"...Tôi chỉ đang cảnh giác thôi. Vì anh mạnh hơn tôi tưởng. Nếu tôi không đánh hết sức thì sẽ thua mất... Tôi không phải là kẻ mạnh giống như anh."

"Vậy thì... tại sao lại nương tay?"

"...Hả?"

Hizaki khó chịu cắt ngang những lời thao thao bất tuyệt của Alew.

Rồi như thể muốn ngăn cách những khán giả đang sôi sục vì màn công phòng chớp nhoáng vừa rồi, Hizaki chỉ tập trung sự chú ý vào mỗi Alew.

"Vì là đối thủ nên tôi đã điều tra về cậu. Nói đúng hơn là nhờ người điều tra. Alew Curry. Trăm trận trăm thắng, một cao thủ sử dụng phong ma pháp, câu cửa miệng là 'lỡ tay' hay 'bình thường', thậm chí là 'tôi yếu lắm'... Lâu lắm rồi tôi mới thấy một kẻ 'đau mắt' giống tôi như thế đấy."

"...Anh nói cái..."

"Không, tôi hiểu! Tôi hiểu mà! Tôi cũng từng có thời kỳ như thế. Cái kiểu tự cho mình là bình thường nhưng trong mắt người xung quanh thì lại sở hữu sức mạnh phi thường ấy mà! Công nhận là kiểu nhân vật chính 'lỡ tay' thì thú vị thật đấy nhưng... cái gì cũng có giới hạn thôi, cứ thế mãi thì sẽ thành thằng ngốc ngừng tư duy đấy. Hơn nữa không ngờ cậu lại diễn trò đó ngoài đời thực..."

Hizaki hạ thấp giọng để khán giả không nghe thấy, gật gù như thể thực sự đồng cảm.

Nói là đồng cảm nhưng thực chất, phần lớn là sự xấu hổ thay cho đối phương.

Gương mặt cười cợt nhả ẩn sâu trong mũ trùm đầu. Đôi mắt và khóe miệng hắn méo xệch đi như đang nhìn một kẻ thực sự đáng xấu hổ.

"Hơn nữa, mồm thì bảo mình yếu, đánh thì bảo đánh hết sức, thế mà đối thủ đến giờ vẫn chưa ai bị thương nặng... Thiết lập nhân vật mâu thuẫn quá đấy. Không làm đối phương bị thương, nếu không nắm rõ thực lực của mình thì không làm được đâu... Bạn cùng lớp của tôi ấy, vì thực sự không biết thực lực của mình nên đã lỡ tay giết chết kẻ gây sự với hắn... Tôi nghĩ 'lỡ tay' thật sự phải là như thế cơ."

"M... Mày..."

"Tôi cũng hay đọc mấy tiểu thuyết kiểu đó lắm nhưng... đọc tiếp thì thấy vô lý đùng đùng. Rõ ràng nhận thức đối thủ dưới cơ mình, mạnh hơn mình, thế mà cuối cùng chỉ đánh cho ngất xỉu là xong. Cái đó nếu đánh hết sức thì chắc chắn phải chết rồi... sao lại thế nhỉ?"

"...Hự... ư ư!"

Hizaki nói với đôi mắt sáng rực như tìm thấy đồng chí cùng mắc bệnh ảo tưởng, rồi nghiêng đầu nhìn biểu cảm giận tím mặt của Alew.

Thấy vậy, hắn hạ giọng vẻ ái ngại, cụp mắt xuống.

"Khoan đã... chẳng lẽ cái thiết lập đó... cậu làm thật đấy à? Không phải là diễn sâu sao...? Eo ôi, thật á?"

"Giết mày!!!"

Toàn lực.

Cậu ta giải phóng sức mạnh vốn đang kìm nén để không gây thương vong.

Ngay cả hành động đó cũng như chứng minh cho những gì Hizaki vừa nói, khiến cậu ta tức điên lên.

"Phong Thần Diễn Hí - Garuda!!!"

Gió xoáy cuộn trào, đôi cánh dang rộng sau lưng Alew.

Đây là công suất tối đa, hỏa lực mạnh nhất trong số những gì được Hraesvelgr ban cho.

Thứ siêu cấp ma pháp Lv7 cho phép cậu ta bay lượn tung hoành giữa không trung.

"Đấy, thấy chưa, quả nhiên là chưa nghiêm túc."

"Uooooooooooooaaaaaaaaaaaaaa!!!"

Tiếng gầm thét.

Alew vang vọng giọng nói nhuốm đầy nhục nhã và mặc cảm khắp đấu trường, sau một thoáng bay lên, cậu ta liều lĩnh thực hiện cú bổ nhào tốc độ cao về phía Hizaki.

Trước hai bàn tay đang đưa ra, những lưỡi dao gió đang chĩa mũi nhọn vào gã đàn ông.

Một đòn tấn công hung hiểm được tung ra để bịt miệng đối phương, không màng hậu quả.

"Sức mạnh cỡ đó mà bảo là yếu à... Nhưng đúng là, cậu dùng thì yếu nhớt thật."

Gã đàn ông không chút do dự nhảy lên về phía Alew đang lao tới với tốc độ siêu thanh từ trên không, táng một cú đấm toàn lực vào mặt Alew.

"Bự hự!?"

Cứ thế, hắn hướng vector lực xuống mặt đất, đập mạnh Alew xuống sàn.

Sàn đấu lún xuống, bụi đất bay mù mịt che khuất Alew đang nằm sóng soài khỏi tầm mắt khán giả.

"Chắc là cái đó nhỉ... Kiểu bị Fu-chan trêu chọc ấy hả? Con bé đó có tật xấu lắm... Sở thích là biến những kẻ lười biếng không biết nỗ lực thành trò cười. Cậu xui xẻo lọt vào mắt xanh của cô ấy rồi. Thật tình, xin lỗi nhé. Tôi sẽ mắng nó cẩn thận. Này, Hraesvelgr."

"Ch... Không phải đâu Hel-kun!!!"

Một quả cầu ánh sáng màu xanh da trời bay ra từ cơ thể Alew.

Hizaki lắc đầu trước giọng nói phát ra từ đó.

"Rồi rồi, nói chuyện sau nhé. Hơi quá đà rồi đấy, Fu-chan. Cứ đà này thì cuộc đời của cậu bé lỡ tay sẽ nát bét mất."

"Đ... Đùa, đùa thôi mà!"

"Không nghe đâu. Đã bảo từ lâu rồi là không được làm thế mà."

Những lời nói buột ra một cách tự nhiên của Hizaki.

Hraesvelgr nghe vậy liền nheo mắt cười.

"Ư... C... Cái gì, thế..."

Cứ như là sự tiếp nối của một trăm tám mươi năm trước.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trước hình dáng gã đàn ông đang nói chuyện với mình bằng thái độ không đổi, Hraesvelgr nghiến răng trong quả cầu ánh sáng.

Giọng điệu như đang dạy bảo một đứa trẻ không nghe lời. Alew nhận ra Hraesvelgr và Hizaki có mối quan hệ thân thiết.

Cảm nhận dòng sức mạnh khổng lồ đang rút khỏi cơ thể, Alew tuyệt vọng vươn tay ra.

"Đ... Đợi đã Hraesvelgr! Quay lại đi! Ngươi đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên mà!? Vậy thì..."

"...Lại thế rồi. Cậu bé lỡ tay à, cậu phải học cách phân biệt thiện ý và ác ý đi chứ. Giả vờ không tự tin vào bản thân nhưng lại dễ dàng tin vào hảo cảm của một thiếu nữ xinh đẹp... tiện quá đấy."

"Im đi! Hraesvel..."

"Uwa, ra rồi. Tuyệt kỹ của nhân vật chính hệ không tự nhận thức sức mạnh: Không nghe người khác nói."

"Câm mồm đi!!!"

Ánh nhìn chứa đựng sự căm thù vượt qua cả cơn giận.

Thông qua Hizaki, cậu ta phun ra lời nguyền rủa tới một ai đó không có ở đây.

"Cả mày nữa... cũng có ánh mắt giống hệt bọn trong làng! Đừng có coi thường tao! Chỉ vì có được dị năng mạnh một chút... Nếu tao không phải dị năng bất tiện, mà có dị năng giống như bọn mày, thì bọn mày chỉ là...!"

Nhưng Hizaki đón nhận điều đó với vẻ thờ ơ.

"Mặc cảm dị năng à... nhảm nhí."

Hắn nhổ toẹt một câu.

"Đầy kẻ có dị năng bất tiện. Hơn nữa, nhận ma pháp của Fu-chan mà chỉ làm được có thế... không phải do tài năng đâu, là do thiếu nỗ lực đấy. Không có dị năng vẫn dùng được ma pháp, thực tế vẫn có Thám Hiểm Giả Lv8 làm được. Thế mà lại hướng sự thù ghét vào xuất thân hay hoàn cảnh thì hết cứu. ...Nhắc mới nhớ, ở trường cấp ba cũng có. Cái loại mồm lúc nào cũng kêu muốn được gái thích nhưng đầu tóc thì bù xù. Loại chỉ biết mong chờ được ban cho. Mấy kẻ như thế lại hay phàn nàn về sự bất bình đẳng ngoại hình lắm cơ."

"Gư... hự!"

Thi Vương không thương tiếc sỉ vả Alew, hắn tiến lại gần Alew một lần nữa, nhìn xuống bằng đôi mắt lạnh lẽo tuyệt đối.

Hình ảnh Alew sử dụng sức mạnh được ai đó ban cho trong khi miệng thì chê bai nó yếu đuối, đối với Thi Vương là đối tượng đáng ghê tởm đến mức buồn nôn.

Đối với Hizaki Shio, người đã đạt được mục đích bằng cách mượn dị năng của bạn cùng lớp thông qua sự hy sinh, thì đó là bãi mìn lớn nhất.

"Đừng có vừa dùng sức mạnh nhận miễn phí từ thuộc hạ của người khác, vừa kêu yếu này yếu nọ mà chiến đấu, tởm lợm lắm. ...Cậu bé lỡ tay à, trước tiên hãy tự nhận thức sức mạnh của mình đi. Điều đó cũng có nghĩa là biết được sự yếu kém của bản thân. Đây là bài học tôi đã được dạy ở thế giới này. Hy vọng nó có ích. Kẻ biết rõ sức mạnh của mình thì mạnh hơn, và... quan trọng nhất là ngầu hơn đấy."

Ngay sau đó, Thi Vương tung cú đá xuyên qua thân mình Alew với áp lực gió đủ để thổi bay bụi đất.

Hứng trọn đòn trực diện, Alew lăn lóc trên mặt đất.

Nhưng không có vết thương nào, chỉ đơn giản là ngất xỉu.

Chứng kiến cảnh tượng vừa được hé lộ, khán giả hò reo vang dội với đủ mọi cung bậc hỉ nộ ái ố.

"Người chiến thắng... Hizaki!"

Với lời tuyên bố của trọng tài, tiếng hò reo lại tăng thêm một bậc.

Hơn một nửa đấu trường đã đặt cược vào Hizaki nên đó là điều đương nhiên. Ngược lại, những lời chửi rủa khó nghe của những kẻ đặt cược vào Alew cũng lẫn vào tiếng hò reo làm bẩn thính giác.

Cố gắng không để tâm đến những tiếng reo hò đó, Hizaki - Thi Vương nở một nụ cười yếu ớt về phía Hraesvelgr.

"Fu-chan, mọi người cũng đang ở cùng nhau đấy. Trước mắt thì, cứ gặp mặt nhau sau bao ngày xa cách đã nhé."

Ở trạng thái quả cầu ánh sáng, lẽ ra không thể nhìn thấy biểu cảm của Hraesvelgr.

Dù vậy, chắc hẳn cô bé đang cảm nhận được bầu không khí bất ổn.

Sự nhạy bén của cậu ta, ngay cả những lúc thế này vẫn rất sắc sảo.

Ngược lại, Hraesvelgr cảm thấy con người cậu ta lúc này thật thiếu tin cậy.

"...Thật sự, ghét anh nhất."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!