"Aaaa..."
Buổi sáng. Tôi tỉnh giấc khi ánh sáng len lỏi qua khe rèm chiếu vào mặt.
『Helheim』, 『Thi』.
Những thứ ngỡ như giấc mơ xa xăm đó,
"....Ư... Oooooooo...!!"
Lại là hiện thực quá khứ sống động đến mức khiến tôi phải ôm đầu quằn quại trên giường.
"Aaaaaaa! Cho tôi quên đi mà... Helheim cái khỉ gì chứ! Đọc thần thoại cho lắm vào đồ ngu! Đồ ngu, đồ ngu!! Chết đi, giết Ác Ma Vương xong thì mày cũng chết quách đi cho rồi... Aaaaaa!!"
Mùa hè năm lớp chín, tôi bị triệu hồi sang dị giới cùng với cả lớp. Đến đoạn này thì vẫn ổn. À không, chẳng ổn chút nào, chuyện phi thực tế đến mức kể ra chẳng ai tin, nhưng nó thực sự đã xảy ra nên đành chịu.
Và rồi, tôi đã mất đi tất cả bạn bè cùng lớp.
Thằng bạn thân, cô bạn tôi thầm thích, cái tên hay gây gổ, cả những người chưa từng nói chuyện bao giờ, tất cả.
Khoảng năm năm kể từ khi bị triệu hồi.
Ba mươi hai người, ngoại trừ tôi, tất cả đều đã bỏ mạng dưới ma trảo của Ác Ma Vương. Lúc đó, trong đầu tôi hình như chỉ còn nghĩ đến việc báo thù. Ít nhất thì tôi đã không còn tỉnh táo.
Đương nhiên rồi. Nếu tỉnh táo thì ai lại đi lập ra cái tổ chức bí mật xấu hổ muốn độn thổ như thế chứ.
Hy sinh tất cả để tiêu diệt Ác Ma Vương, kết quả là ra nông nỗi đó.
Sau khi hoàn thành mục đích, tôi bị tống về thế giới cũ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cơ thể trở lại trạng thái lúc mới bị triệu hồi, thời gian ở thế giới thực cũng chỉ mới trôi qua khoảng một tháng.
Một tháng mất tích. Sự biến mất của cả lớp.
Xã hội đã bàn tán xôn xao, nhưng vì tôi còn là vị thành niên nên đã có lệnh hạn chế đưa tin và nhiều biện pháp bảo vệ khác.
Bị cảnh sát lấy lời khai, phải đi bệnh viện, lúc đó bận rộn lắm... nhưng mà, từ khi lên cấp ba, tôi đã có thể sống một cuộc sống bình thường yên ả.
Trái tim rách nát vì mất đi bạn bè, qua thời gian cũng đã hồi phục được đến trạng thái hiện tại.
Hôm nay là lễ tốt nghiệp cấp ba.
Đã ba năm kể từ ngày đó... Cảm giác vừa dài lại vừa ngắn...
"Chắc là sẽ chẳng bao giờ quên được đâu nhỉ..."
Về thế giới đó, về các bạn cùng lớp. Và hơn hết, về cái tổ chức bí mật được lập ra trong lúc bốc đồng kia, tôi tuyệt đối không thể nào quên được.
Tôi sẽ phải sống và mang theo những ký ức đó suốt đời.
"Được rồi! Dậy thôi!"
Ra khỏi phòng, chào gia đình, rửa mặt, ăn cơm, rồi đến trường.
Để tận hưởng cuộc sống thường nhật vô giá ấy, tôi bật dậy khỏi giường với khí thế hừng hực.
...Màu trắng.
Tôi đang đứng trong một căn phòng bốn bề là những bức tường trắng toát.
A, tôi biết nơi này.
Tôi đã thấy cảnh tượng này vào ngày hôm đó.
"Lâu rồi không gặp nhỉ, Hizaki Tsukasa. À không... Thi Vương mới đúng chứ? Còn nhớ ta không đấy?"
Một người phụ nữ có khuôn mặt ưa nhìn đứng trước mặt tôi, vừa cười tủm tỉm vừa vỗ vai tôi.
Nhớ hay không gì chứ, trên cái áo phông bà ta đang mặc có viết chình ình kia kìa.
『Thần』
Lần cuối tôi gặp bà ta là lúc tôi và cả lớp bị triệu hồi. Tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
"...Bà có, việc gì?"
Tôi biết giọng mình đang run lên.
Thần nói:
"Này, cái đám 『Helheim』 đang quậy tưng bừng ở thế giới của tui, cậu làm gì đó đi chứ."
"Hả?"
Tôi thốt lên một tiếng ngớ ngẩn trước yêu cầu bất ngờ.
Bầu không khí nhẹ tênh nhưng nội dung thì chẳng hay ho chút nào. Hơn nữa, cái tên mà Thần vừa thốt ra khiến tôi nổi da gà.
"...Không, đó là tổ chức tôi bịa ra mà...!"
"Đừng có hét lớn thế... Về mặt thế giới thì việc đám trẻ đó quậy phá là khá tệ đấy... Nên là, ngăn chúng lại đi."
Thần nói một cách tỉnh bơ rồi ngồi phịch xuống vẻ mệt mỏi.
"Tìm lại cậu trong bao nhiêu thế giới khổ lắm biết không? Cậu là người tạo ra cái tổ chức đó mà, chịu trách nhiệm đi chứ."
"...Bà nói thế, nhưng tôi bị cưỡng chế tống về rồi thì biết làm sao..."
"Ta biết, thế nên ta mới đích thân triệu hồi cậu đây."
Ánh mắt không cho phép phản đối của bà ta nhìn thấu tâm can tôi, không lệch đi đâu được.
"Thi Vương hồi quy. Đến lúc bước ra khỏi vùng an toàn rồi."
"Đừng có gọi... bằng cái tên đó nữa mà...!"
Trước mặt Thần, tôi quằn quại vì cái quá khứ đen tối của mình.
"Rồi, gửi đi nhanh gọn lẹ nào."
"Sao nhẹ nhàng thế!? Không còn gì khác à!?"
"Không, lần hai rồi, cần gì giải thích nữa?"
Thần lắc lư tôi bằng hai tay khi tôi đang vật vã vì xấu hổ, rồi búng tay một cái, một quả cầu ánh sáng xanh hiện ra trong không gian trắng xóa.
Lần trước chạm vào cái này, chúng tôi đã bị đưa đến Thánh Quốc đã triệu hồi mình.
"...Lần này tôi bị đưa đến đâu?"
"Ngẫu nhiên. Không chỉ định tọa độ được... Cậu thì bắt đầu ở đâu mà chẳng xoay xở được, đúng không?"
"Đừng có nói vô trách nhiệm thế chứ!?"
"Ít nhất là nơi có không khí và mặt đất, đừng lo đừng lo!"
"Khoan, chờ đã! Dị năng thì sao!? Ma pháp nữa!? Vẫn giữ nguyên trạng thái cũ chứ!?"
"Reset hết nhé. Cả Băng Thuật mà cậu đã luyện đến mức thần sầu... và cả 『Dị năng đó』, thứ làm nên tên tuổi Thi Vương nữa."
Nghe câu đó, một cảm xúc khó tả dâng lên trong tôi.
Thực ra, giờ tôi cũng chẳng luyến tiếc gì sức mạnh. Nhưng nếu bọn Helheim thực sự đang quậy phá, thì yếu nhớt làm sao mà ngăn cản...
Tiến độ dị năng của tôi cũng bị reset hết... Chuyện này hơi bị sốc đấy.
"Chịu thôi. Con người một khi đã rời khỏi thế giới thì sẽ bị như vậy."
"...À, tôi hiểu rồi."
"Dù sao thì việc báo thù cho bạn bè cậu cũng đã kết thúc khi tiêu diệt Ác Ma Vương rồi, đừng buồn quá."
Tôi không trả lời Thần.
Có những thứ dù muốn dứt khoát cũng không thể dứt khoát được.
Mà thôi, đằng nào cũng đi. Dị giới mà. Nếu bọn Helheim đang làm loạn thật thì tôi cũng có trách nhiệm.
Dù có là hiểu lầm, thì việc tôi biến mất không một lời từ biệt chắc cũng gây ra phản ứng gì đó.
"...Được rồi!"
Tôi vỗ hai tay lên má để lấy lại tinh thần.
Thanh toán quá khứ, và trừng phạt những kẻ dám lôi tên Helheim ra để làm càn.
Lại làm gia đình lo lắng nữa rồi...
"Yên tâm đi. Lần này ta sẽ điều chỉnh để hầu như không có sự chênh lệch thời gian nào đâu."
"Thật hả. Vậy thì không cần lo nữa."
Tôi cũng tự nhận thức được cảm giác của mình đang bị lệch lạc.
Từ khi trở về từ dị giới, tôi cảm thấy sự lệch pha chí mạng với mọi người xung quanh ngày càng nhiều. Chắc là trong khoảng thời gian xưng danh Thi Vương xấu hổ đó, tôi đã bị kéo về phía bên kia rồi.
Nhưng, khoảnh khắc hồi quy đột ngột này. Tôi lại chấp nhận tình huống này một cách dễ dàng... và thậm chí còn thấy may mắn.
Trong sâu thẳm trái tim, tôi hiểu rõ. Mình đã để lại những gì ở thế giới đó. Tôi đã đè nén bản thân đang than khóc vì không thể quay lại, tự nhủ rằng đó là điều không thể tránh khỏi.
Tôi vẫn nhớ về thế giới đó rõ nét đến mức phải quằn quại vì những giấc mơ buổi sáng. Chưa một ngày nào tôi quên đi gia đình thứ hai mà mình đã bỏ lại.
"A... Lần này bỏ cái tên Thi Vương đi thôi..."
"Ta nghĩ quyết tâm đó vô nghĩa thôi..."
Phớt lờ lời nói đầy điềm gở Thần ném vào lưng, tôi bước về phía quả cầu xanh.
Chỉ cần chạm vào là xong.
Ủa? Nhắc mới nhớ...
"Này."
"Hửm?"
"Bà bảo dị năng của tôi bị reset... thế phong ấn của bọn họ thì sao?"
"Biến mất rồi."
"...X-Xong đời..."
"Không sao đâu. Mấy đứa đó, sau khi phong ấn biến mất vẫn tin tưởng cậu và tự mình giữ lời hứa đấy."
"Th-Thật sao?"
"Ừ."
Thần gật đầu đầy tự tin.
À, ra vậy.
Nếu thế thì,
"Vậy chuyện Helheim đang quậy phá nghe không thuyết phục lắm nhỉ."
Nghĩa là bọn họ không phản bội tôi.
Gì chứ... mồm thì bảo quá khứ đen tối, nhưng rốt cuộc vẫn thấy quan trọng đấy thôi.
Tôi vươn tay về phía quả cầu xanh.
"Thi Vương."
"Đừng có gọi tên đó nữa!!"
"Vị vua tàn khốc chất chồng xác chết và ngự trị trên đó. Ta, với tư cách là kẻ ở trên cao, xin tán dương sức mạnh đó... Đây là chút phần thưởng cho cậu, người đã từng cứu thế giới một lần."
"...Vậy sao..."
Quả nhiên, vẫn là quá khứ đen tối không chạy đi đâu được.
Khoảnh khắc chạm vào quả cầu, ánh sáng tràn ngập căn phòng.
"Trang phục cũng sẽ được đổi thành đồ của thế giới đó nên cứ yên tâm... Vậy nhé... Tái lâm."
Thần tuyên bố đầy vẻ kịch tính.
Nếu là tôi ngày xưa, chắc hưng phấn lắm đây.
Ý thức của tôi bị ánh sáng xanh tước đoạt.
■
Eljudnir.
Tên của tòa lâu đài mà tổ chức bí mật Helheim dùng làm căn cứ.
Ngoại trừ Thi Vương Hel và tám cán bộ được gọi là 『Bát』, không ai được phép bước vào nơi này. Nó được ẩn giấu bởi một loại ma pháp bí ẩn, là một nơi nằm ngoài lẽ thường của thế giới.
Bước đi trên hành lang bên trong Eljudnir là một người phụ nữ với mái tóc trắng pha chút sắc xanh nhạt đung đưa. Cô gái nhăn mặt, vẻ đẹp của cô méo mó đi vì u ám, rồi thở dài thườn thượt.
Đã một trăm tám mươi năm trôi qua kể từ khi Thi Vương biến mất.
Vốn dĩ Thi Vương xuất quỷ nhập thần, chuyện biến mất cũng là thường tình, nhưng ngài ấy là người không bao giờ quên liên lạc định kỳ. Việc bặt vô âm tín trong thời gian dài như vậy là điều không thể xảy ra.
Cái chết của Thi Vương.
Không một ai trong Helheim tin vào lời đồn đại được thì thầm một cách đáng ngờ đó... lẽ ra là vậy.
Hiện tại, khi số lượng những kẻ hạ cấp tự xưng là thành viên Helheim mà mặt mũi chẳng khớp với tên tuổi ngày càng tăng lên thì không chắc, nhưng ít nhất trong số tám cán bộ, những thành viên ban đầu được Thi Vương trực tiếp chiêu mộ, thì không có ai tin.
Helheim đã dốc toàn lực, điên cuồng tìm kiếm tung tích của Thi Vương.
Kết quả là tuyệt vọng, không nắm được dù chỉ một manh mối.
Và rồi, đúng ba năm trước.
『Thi Vương... đã chết rồi.』
Một trong những cán bộ đã thốt ra câu đó.
Lấy đó làm khởi đầu, cuộc tìm kiếm Thi Vương bị hủy bỏ.
Trái tim của những cán bộ, những người đã nỗ lực tìm kiếm hơn ai hết, những người chưa từng nghi ngờ sự sống của ngài, lại trở nên mong manh đến thế khi mất đi Thi Vương.
Các cán bộ tập hợp dưới trướng Thi Vương đã tan đàn xẻ nghé. Không còn ai gắn kết, họ gục ngã trước sự mất mát quá lớn.
Giờ đây, người còn lại ở Eljudnir chỉ có mình cô.
Cánh tay phải tự xưng của Thi Vương Hel, Nivl 『Bất』.
Con lai giữa Thiên Thần tộc và Ác Ma tộc, bộ não của Helheim với quá khứ bị bắt bớ ngược đãi.
Tin rằng một ngày nào đó Thi Vương chắc chắn sẽ trở về, ngày nào cô cũng đến lâu đài và làm công việc của một người quản gia.
Tuy nhiên, hy vọng của cô giờ cũng như ngọn đèn trước gió.
Gần đây, cái tên Helheim đang lan rộng khắp thế giới. Không phải tiếng thơm, mà là tiếng xấu.
Là do những kẻ vô lại mạo danh Helheim làm... hay là do sự mất kiểm soát của một cán bộ nào đó?
Các cán bộ dường như cũng không có ý định vứt bỏ danh hiệu 『Bát Giới』 mà Thi Vương ban tặng. Có khả năng họ đang dùng danh hiệu đó để tấn công nhân loại.
Vậy mà, ngài vẫn chưa xuất hiện.
Cái tên Helheim mà ngài trân trọng đến thế đang bị bôi nhọ, vậy mà.
"Thi Vương Hel... Shiou."
Cô gọi tên ngài như đang ôm ấp một báu vật.
Vô ích thôi. Gọi tên ngài ở đây cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.
"...Đã đến lúc, phải kết thúc rồi sao..."
Nếu có thể khóc lóc gào thét như những cán bộ khác thì chắc sẽ nhẹ lòng hơn.
Nếu có thể oán hận Thánh Quốc nơi ngài biến mất lần cuối và tấn công họ, liệu có giải tỏa được nỗi buồn không?
Nhưng niềm kiêu hãnh nhỏ nhoi của một cánh tay phải đã ngăn cản cô làm tất cả những điều đó.
『Sự bình tĩnh của ngươi, bộ não của tổ chức, chính là thứ chống đỡ cho nơi này. Cảm ơn ngươi, Nivl. Quả không hổ danh là cánh tay phải của ta.』
"...Ư..."
Cô cắn chặt môi ngăn dòng nước mắt.
Đừng khóc, phải bình tĩnh...
Chỉ cần đợi thêm một chút nữa thôi.
Nếu bỏ cuộc, có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại được nữa.
Mà dù không phải thế,
"Làm ơn, hãy còn sống... Dù không bao giờ gặp lại... chỉ cần ngài còn sống, thần sẽ...!"
Cốc cốc!
"Ư!"
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía sảnh chính của lâu đài.
Nivl nín thở.
Chỉ có chín người trên thế giới biết nơi này.
Các cán bộ... và Thi Vương.
Che đi đôi mắt đỏ hoe, cô cố gắng điều chỉnh giọng nói đang run rẩy.
Chắc là một trong các cán bộ. Không thể để lộ sự yếu đuối được.
Nếu... không phải là cán bộ... Thì càng không thể để lộ bộ dạng này.
Với đôi chân vội vã vì chút kỳ vọng mong manh, cô tiến ra sảnh và nhẹ nhàng... mở cửa.
"Nivl ơơơơơiiiiii!!"
"Ga, Garm... đấy à."
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, lao vào bộ ngực đầy đặn của Nivl là một thiếu nữ tóc đỏ có đôi tai sói.
Garm 『Bất』.
Một trong những cán bộ, mũi tiên phong của Helheim.
Nivl thốt lên một tiếng thất vọng khi tia hy vọng mong manh vụt tắt, nhưng cô cố giữ bình tĩnh để trấn an Garm.
Garm đang thở hổn hển, nấc lên từng hồi, nước mắt giàn giụa.
Thấy bộ dạng đó của Garm, người vốn hoạt bát và không biết sợ là gì, Nivl thầm lo lắng.
Có phải một biến cố chí mạng nào đó đã xảy ra với Helheim không?
Hay là, bằng chứng xác thực về cái chết của Thi Vương đã được tìm thấy?
Dù là gì đi nữa, Nivl hiện tại không tự tin mình có thể chịu đựng nổi.
Với giọng nói lộ rõ vẻ cam chịu và kiệt sức, Nivl hỏi Garm:
"Garm, có chuyện gì vậy...?"
"Ư ư... hức... ư... c-cái đó..."
Garm ngẩng mặt lên. Biểu cảm đó không khớp với bất kỳ dự đoán nào của Nivl.
Vừa khóc, cô ấy vừa tràn ngập vẻ vui sướng tột độ.
"Có mùi của Vương... Vương... đã trở về rồi!"
■
".........Ưm."
Tiếng lá cây xào xạc. Tiếng gió. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tiếng chim hót.
Cố gắng xác nhận tình hình bằng đôi mắt chưa quen với ánh sáng, có vẻ như đây là trong rừng. Xung quanh không có bóng dáng sinh vật nào.
Dịch chuyển có vẻ đã thành công.
Tôi ngồi dậy, vận hành 『Ma lực』 chạy khắp toàn thân bằng những động tác đã ăn sâu vào cơ thể dù lâu không dùng.
Hầu hết sinh vật ở thế giới này đều có cơ quan gọi là 『Ma lực lộ』 chạy dọc theo mạch máu, và lượng ma lực chảy trong đó tùy thuộc vào mỗi cá nhân.
Đương nhiên cũng có cách để gia tăng... nhưng giờ việc kiểm tra quan trọng hơn.
Khi cảm nhận dòng ma lực tuần hoàn, thông tin bắt đầu chảy vào não tôi.
Hizaki Tsukasa (Shiou)
Ma pháp khả dụng:
【Băng Thuật】 Lv1
Dị năng:
【Tử Phúc】
1. Tùy theo tổng số sinh vật đã tước đoạt mạng sống, giải phóng quyền năng. 0/100
2. Tùy theo tổng số thực thể hữu hảo đã mất mạng, học được dị năng. 0/1
Danh hiệu:
【Thi Vương】
Minh chứng được Thần công nhận cho vĩ nghiệp ấy.
Bổ trợ tuyệt đối cho tốc độ tăng trưởng ma pháp.
Chính là nó.
Dị năng này chính là nguồn gốc của mọi rắc rối.
Thứ vũ khí tồi tệ nhất nhưng cũng mạnh mẽ nhất đã châm ngòi cho trái tim mắc bệnh hoang tưởng tuổi dậy thì của tôi ngày xưa.
【Tử Phúc】.
Điều kiện thứ nhất thì còn đỡ.
Kiểu như càng đánh bại nhiều sinh vật thì sức mạnh bản thân càng được giải phóng.
Sinh vật ở đây có thể là lũ ác ma tràn lan thế giới này... và tất nhiên cũng có thể là con người. Một dị năng đơn giản, dễ hiểu và mạnh vô đối.
Nhưng, điều kiện thứ hai.
Học thêm dị năng dựa trên số lượng thực thể hữu hảo đã chết, đúng là một dị năng tồi tệ.
Thực thể hữu hảo... với tôi chính là các bạn cùng lớp.
Khoảnh khắc bạn bè chết đi, dị năng của họ chảy vào người tôi, lúc đó tôi tưởng mình phát điên lên được.
Lần này, sẽ không có chỗ cho điều kiện thứ hai đâu.
"Chà... tóm lại đây là đâu?"
Nhìn quanh cũng chẳng thấy gì.
Không đi thì chẳng giải quyết được gì cả.
"E hèm... Băng Kiếm (Gragius)."
Ma lực kết tinh thành sương giá hiện hình, trong lòng bàn tay tôi đã nắm chặt một thanh kiếm làm bằng băng.
Vung nhẹ thử xem, có vẻ không vấn đề gì.
"Trước mắt, đi thám hiểm thôi!"
Dù cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trái tim đang rạo rực vì được trở lại dị giới có vẻ vẫn y như ngày xưa.
■
Thánh Quốc Grifil, Đệ ngũ Vương nữ Asha El Grifil.
Tài năng, xinh đẹp, thanh liêm, chính trực. Một Vương nữ chuẩn mực như bước ra từ tranh vẽ.
Là Đệ ngũ Vương nữ nhưng nhận được sự ủng hộ không chỉ từ Hoàng gia mà cả dân chúng, cô bé mới mười hai tuổi đang nhìn chằm chằm vào mặt bàn với vẻ mặt thông tuệ già dặn trước tuổi.
Trên chiếc bàn trước mặt là 『Bản đồ ma pháp Grifil』.
Một bảo vật cấp quốc gia, nhận thông tin thời gian thực từ đại ma pháp 『Thiên Nhãn』 nhìn xuống toàn bộ khu vực quanh Thánh Quốc từ trên cao.
Asha gửi ánh nhìn đầy lo ngại vào khu vực được đánh dấu là 『Rừng Grifil』 trên bản đồ.
Được gọi là Khu rừng Mê hoặc, một mê cung năm dặm mù sương nổi tiếng với biệt danh 『Kẻ sát hại Thám hiểm giả』.
Khu rừng mà một khi đã vào thì nếu không nắm rõ địa hình chính xác sẽ khó lòng thoát ra ấy...
"A, Asha-sama... cái này là...?"
"...Tôi cũng... không rõ nữa."
...Đang bị đóng băng.
Sương giá phủ đầy, trắng xóa lấp lánh, biến đổi đến mức không còn nhận ra dáng vẻ của khu rừng rậm xanh thẫm u tối ngày nào.
Mới hôm qua vẫn chưa có gì bất thường. Không có báo cáo nào được gửi lên.
Vậy mà, tình trạng này là sao chứ.
Asha truyền lời cho kỵ sĩ cận vệ.
"Mark, chúng ta sẽ cấp tốc đến Rừng rậm. Hãy báo cáo lên Phụ vương giúp tôi."
"C-Công chúa! Nguy hiểm lắm!"
"...Có khả năng Thượng cấp Ác ma (Greater Demon) đã xuất hiện. Là người sinh ra trong Hoàng gia, nếu không tiên phong đi đầu thì thật hổ danh Vương nữ Grifil."
"Ư... Tuân lệnh! Thần sẽ lập tức tập hợp Kỵ sĩ đoàn! Cho đến lúc đó... xin Công chúa hãy đợi ở đây!"
"...Cảm ơn ông, Mark."
Nhìn theo Mark rời đi sau khi chào theo nghi thức quân đội, Asha lẩm bẩm "...Xin lỗi", rồi đeo kiếm và rảo bước nhanh hơn.
Thời gian là tình huống khẩn cấp, một khắc cũng không thể chậm trễ.
"Là người bảo vệ dân chúng, tôi không thể cứ ngồi chờ được."
Lòng yêu nước và niềm kiêu hãnh quá lớn đã khiến Asha đưa ra quyết định độc đoán.
"Là dòng dõi Hoàng gia đã tiêu diệt Ác Ma Vương, nhất định ta sẽ...!"
Bước chân vào Rừng rậm Grifil, Asha cau mày trước cảm giác giẫm vỡ lớp sương giá mỗi khi bước đi.
Khu rừng này dù vào mùa đông cũng chưa từng biến đổi đến mức này, liệu trong quá khứ đã từng có dị biến nào như vậy chưa?
"...Lạnh quá."
Nhiệt độ như ở xứ tuyết khiến cô phải kéo chặt chiếc áo khoác vào người. Tuy nhiên, cô không lơ là cảnh giác xung quanh, ý thức vẫn luôn đặt trên chuôi kiếm.
Không lơ là... nhưng mà.
"...Không có... khí tức của sinh vật?"
Trong khu rừng rậm vốn tràn đầy sức sống, giờ đây gần như không cảm nhận được chút dấu vết nào của sinh vật.
Quả nhiên đây không phải là hiện tượng thời tiết bất thường, mà chắc chắn là do ai đó sử dụng ma pháp.
"Đúng là... Thượng cấp Ác ma..."
Do lạnh, hay do sợ hãi? Giọng Asha run rẩy.
Dù vậy cô vẫn điều chỉnh hơi thở, tiếp tục giương cao niềm kiêu hãnh Hoàng gia.
Không thể khuất phục được.
Lúc đó,
"...Ư ư... a... ặc."
"...Ư!?"
Tiếng rên rỉ.
Một âm thanh giống như tiếng gầm gừ vắt kiệt từ cổ họng, không giống tiếng của người trần thế đập vào màng nhĩ Asha.
Cô lập tức hướng mắt về phía phát ra tiếng động, vào thế chiến đấu. Đôi tay run rẩy nắm lấy kiếm, cô thở hắt ra một hơi sâu.
Tuy nhiên, không có chuyển động nào thêm, Asha cảnh giác từng chút một tiến về hướng đó.
Một bước, hai bước.
Sau những bước chân nhiều đến mức ngại đếm, cô đến gần nơi phát ra âm thanh giống tiếng người đó.
Và ở đó là,
"...Người?"
Một bóng người đang nằm sấp trên mặt đất, cựa quậy cố gắng trườn về phía trước.
Tuổi tầm mười mấy, một chàng trai còn rất trẻ. Nói một cách trần trụi thì là một thanh niên sắp chết.
Khoảnh khắc nhìn thấy chàng trai, hành động của Asha đã được quyết định.
"Ư! Anh có sao không!?"
Buông tay khỏi kiếm, cô chạy lại chỗ chàng trai.
Bị ác ma tấn công, hay là đi lạc? Có nhiều khả năng nảy ra trong đầu, nhưng trước hết phải cứu người đã.
"Tỉnh táo lại đi! Đã có chuyện gì xảy ra vậy!?"
"...Ư a... đói..."
"Đói? Anh bị thương ở bụng (hạ phúc) sao!?"
"...Đói bụng... sắp chết rồi..."
Nghiêng bình nước, chàng trai chậm rãi nuốt chất lỏng bên trong.
"...Ư ư... ngon quá..."
"T-Từ từ thôi, hãy uống chậm thôi."
Asha lấy thức ăn từ túi ma pháp có khả năng ngưng đọng thời gian của vật chứa bên trong, chia cho chàng trai đang nằm gục.
Sau khi uống cạn món súp ấm nóng từ bình nước mà cô đưa để không kích thích dạ dày, chàng trai rưng rưng nước mắt nói lời cảm ơn.
"C-Cảm ơn cô... tôi tưởng chết thật rồi chứ..."
"Không, cũng phải thôi. Khu rừng đột nhiên trở nên thế này thì ai mà lường trước được."
Chàng trai thở ra một hơi trắng xóa còn vương mùi súp, rồi hướng mắt nhìn trang phục của Asha.
Sau khi ánh mắt đảo qua đảo lại, cậu dừng lại ở gia huy tỏa sáng trên ngực cô.
"...Gia huy đó."
"A, tôi sơ ý quá, quên chưa xưng danh. Tôi là Đệ ngũ Vương nữ của Thánh Quốc Grifil, Asha El Grifil."
"Đ-Đệ ngũ... Vương nữ...?"
"Vâng."
Chàng trai mở to mắt ngạc nhiên.
Vốn tự hào về Hoàng gia, Asha rất thích phản ứng này của người khác.
Hoàng gia lừng lẫy đến mức nào. Dù có hơi trần tục, nhưng cảm giác lòng tự tôn của một thành viên Hoàng gia được thỏa mãn thật dễ chịu.
Tuy nhiên, phản ứng của chàng trai lại khác với những gì Asha nghĩ.
"Có Đệ ngũ Vương nữ à...?"
"Hả... Dạ?"
Asha thốt lên một tiếng không giống mình chút nào, rồi lớn tiếng với chút phẫn nộ.
"Có chứ! Ở ngay đây! Chính là dòng dõi Hoàng gia chính thống đã tiêu diệt Ác Ma Vương một trăm tám mươi năm trước đây! Anh vô lễ quá đấy!"
Đặt tay lên ngực, Asha tiến lại gần như muốn cho chàng trai thấy rõ và nói một tràng.
Vậy mà, chàng trai cứ há hốc mồm rồi thốt ra một câu trật lất.
"Hoàng gia tiêu diệt Ác Ma Vương... Cô nói cái gì thế...? Với lại... một trăm tám mươi năm trước!?"
"A-Anh... nãy giờ anh đang nói cái gì vậy?"
Cả hai nhìn nhau rồi cùng nghiêng đầu thắc mắc.
Sau vài giây suy nghĩ, Asha đoán rằng có lẽ đây là một thám hiểm giả bị rối loạn ký ức do cú sốc trong khu rừng này, nên cô kìm nén sự phẫn nộ trong lòng xuống.
(Quả nhiên khu rừng này có vấn đề gì đó.)
Asha nhìn chàng trai vẫn đang nghiêng đầu bằng ánh mắt thương hại, rồi nhẹ nhàng cất tiếng.
"Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa hỏi tên anh."
"...A, xin lỗi. Đã được cứu giúp mà... Tôi là Thi—"
"Đứng im."
Một giọng nói đe dọa cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Khi nhận ra, mười mấy người đã bao vây lấy họ.
Chĩa kiếm vào hai người, bọn chúng không thèm che giấu nụ cười nham nhở.
Ánh mắt của chúng dán chặt vào gia huy Hoàng gia tỏa sáng trên ngực Asha.
Nhận ra điều đó, Asha định đặt tay lên chuôi kiếm, nhưng rồi dừng lại.
"Đứng im đó, Vương nữ. Mạng của tên công tử bột này nằm trong tay cô đấy."
Thanh kiếm kề vào cổ chàng trai, chỉ cần một cử động của Asha là sẽ nở hoa máu ngay lập tức.
Gã đàn ông tóc đỏ có vẻ là thủ lĩnh nhe răng cười trong khi vẫn dán mắt vào từng cử chỉ của Asha.
"Dị biến của khu rừng này... là do bọn tao gây ra đấy! Mà chính xác hơn là do người hợp tác với bọn tao. Hắn ta là... cán bộ của 『Helheim』 đấy!"
"He, Helheim... ư."
Asha buột miệng lặp lại.
Cái tên của tổ chức tà ác đang lặp đi lặp lại những vụ thảm sát và cướp bóc quanh Đế quốc gần đây.
Cái tên Helheim khét tiếng đã đánh bại vô số kỵ sĩ và thám hiểm giả.
Asha nuốt nước bọt, tạm thời từ bỏ ý định phản kháng.
Phản kháng trực diện là quá sức. Trong tình huống khẩn cấp vẫn giữ được sự bình tĩnh, cô phán đoán rằng giả vờ tuân theo để tìm sơ hở là thượng sách.
Giơ hai tay lên, cô nhìn thẳng vào gã tóc đỏ.
"...Tôi sẽ không phản kháng. Nhưng... xin đừng làm hại người đó."
"Còn tùy vào thái độ của cô đấy. Vương nữ."
Nhìn sang chàng trai, Asha mỉm cười trấn an.
"Không sao đâu, hãy yên tâm. Tôi sẽ không để anh bị trầy xước dù chỉ một chút."
Chàng trai khẽ gật đầu, rồi nở một nụ cười nhạt nhẽo khó hiểu.
"Helheim... hử."
■
Băng cướp Arbel. Tên của băng cướp hoành hành tại Thánh Quốc Grifil.
Một tập hợp những kẻ vô lại hết thuốc chữa, phạm đủ mọi tội ác từ cướp bóc, tống tiền, cưỡng hiếp, lừa đảo, cho đến giết người.
Chúng lấy Rừng rậm Grifil nổi tiếng là Khu rừng Mê hoặc làm căn cứ, cắt đuôi các kỵ sĩ và thực hiện các hành vi phạm tội.
Tuy nhiên, vào một buổi sáng nọ, khu rừng đã thay đổi hình dạng.
"...Đại ca... khu rừng..."
"Đóng băng hết rồi...!"
Thế giới bạc trắng.
Trước cảnh tượng không thể diễn tả bằng từ nào khác, mười mấy gã đàn ông đồng loạt câm nín.
"Đây là sức mạnh của tôi."
Và người ta nói rằng đó là do một gã đàn ông bí ẩn tiếp cận băng cướp đang trú ẩn trong hang động ở rừng rậm vài tuần trước mang lại.
Ban đầu, gã đàn ông bí ẩn với lời ăn tiếng nói có học thức chỉ bị coi là kẻ muốn lợi dụng băng cướp để chia chác.
Nhưng không ai giải thích được lý do tại sao sự việc bất thường này lại xảy ra ngay sau khi hắn đến, nên băng cướp đành tin lời hắn.
"A-Anh... thực sự là một kẻ ghê gớm nhỉ!"
"Kéo hắn vào hội là chuẩn rồi, đại ca!"
"Lần này vận may đến rồi."
"Phufu, đừng làm ầm ĩ vì chuyện cỏn con này chứ. Với tôi thì đây là chuyện đương nhiên thôi."
Gã đàn ông vuốt tóc cười đắc ý, đặt cây gậy xuống và thở dài thườn thượt.
"Nhưng mà... tại sao anh lại đóng băng khu rừng? Lý do là gì?"
"Chuyện đó mà cũng không hiểu sao? Tự suy nghĩ chút đi."
"Ờ, ờ... xin lỗi."
Gã đàn ông bí ẩn không nói rõ ràng gì cả, dừng lại một chút rồi cười nhạo báng vẻ chán nản: "Mà thôi, cũng được."
"Nếu đóng băng khu rừng, Hoàng gia Thánh Quốc chắc chắn sẽ hành động. Và hiện tại, người duy nhất có thể tự do hành động chỉ có Đệ ngũ Vương nữ."
"Vương nữ... thì sao chứ?"
"Haizz... nghe này. Đệ ngũ Vương nữ chưa từng biết thất bại. Chắc chắn cô ta sẽ bị sứ mệnh thôi thúc mà đến điều tra nguyên nhân. Trò này ngoài tôi ra thì chỉ có Thượng cấp Ác ma mới làm được thôi. Và... Đệ ngũ Vương nữ còn rất trẻ... bắt giữ cô ta dễ như trở bàn tay."
"K-Không lẽ... định uy hiếp Hoàng gia Grifil sao!?"
Các thành viên băng cướp trợn mắt kinh ngạc, im bặt tiếng ồn ào ban nãy.
Kẻ duy nhất giữ được nụ cười ở nơi này chỉ có gã đàn ông bí ẩn.
"M... Mày... là ai?"
Thủ lĩnh băng cướp Arbel nhìn gã đàn ông đang rung vai cười khục khục bằng ánh mắt nghi ngại.
Gã đàn ông đón nhận ánh mắt đó, dang rộng tay như đại bàng.
"『Helheim』. Không ai trên lục địa này là không biết cái tên đó. Tôi là cán bộ của Helheim... Lucas 『Trí』. Từ nay xin hãy chiếu cố."
■
"Đợi ở đây."
Băng cướp trói gô Asha và chàng trai lại rồi ném xuống nền đất lạnh lẽo.
Cắt cử người canh gác, chúng nhốt hai người vào một cái hố được đào sâu thêm trong hang động. Dây thừng trói chặt, không thể cử động được.
"X-Xin lỗi... là tại tôi..."
"...Không sao đâu."
Asha xin lỗi chàng trai, nhưng cậu ta có vẻ lơ đễnh. Trông cậu ta như đang nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau tên lính canh với vẻ chẳng bận tâm lắm.
Cũng phải thôi. Gặp nạn trong rừng, tình cờ gặp Vương nữ rồi bị cuốn vào vụ bắt cóc, chắc cậu ta đang cảm thấy cái chết cận kề.
Trong tình huống cực hạn này, người duy nhất có thể cứu cậu ấy là mình. Asha nuốt nước bọt trước sự thật đó.
(Mình... phải làm gì đó thôi.)
Lý do khu rừng bị đóng băng để sau hãy tính.
Ngay khi vừa quyết tâm, tiếng bước chân tiến lại gần khiến Asha giật mình.
"Asha El Grifil... Cô đến thật sao."
Một gã đàn ông còn trẻ, trùm áo choàng kín người và cầm gậy.
Mái tóc dài màu xanh lam bay phấp phới, hắn nhìn xuống Asha với nụ cười hạ đẳng.
"Tôi đã dự đoán rồi... nhưng đúng là con lợn rừng thiển cận y như dự tính nhỉ."
"Vô lễ. Dám ăn nói như vậy với người của Hoàng gia..."
"Chỉ cần đóng băng khu rừng là câu được con mồi dễ dàng thế này."
"Ư!"
Đóng băng khu rừng. Hắn ta quả thực đã nói vậy.
Thấy phản ứng trừng mắt của Asha, có vẻ hắn thấy hài lòng, gã đàn ông thực hiện một động tác chào vụng về.
"Hân hạnh được gặp mặt. Tôi là cán bộ của Helheim, Lucas 『Trí Mưu』."
"Helheim, cán bộ... ư!"
Không phải Thượng cấp Ác ma. Đây là nhân tai.
Hiện tượng ma pháp được gây ra bởi một con người.
Asha run rẩy toàn thân đang nằm trên nền đất lúc nào không hay.
Gã đàn ông nhìn Asha như muốn liếm láp khắp người cô, rồi đá vào chàng trai đang nằm bên cạnh.
"Yên tâm đi. Cô có giá trị nên... sẽ được đối xử tử tế. Tôi sẽ không để bọn cướp chạm một ngón tay vào cô đâu. ...Tuy nhiên, những lúc tôi thấy cô đơn thì có thể sẽ cần cô bầu bạn đấy."
"...Hạ đẳng. Tội đáng muôn chết."
"Mạnh miệng được lúc này thôi. ...Nghe tiếng hét của hắn ta, tinh thần phản kháng của cô sẽ tan thành mây khói ngay thôi."
Những gã đàn ông vây quanh Lucas, kẻ vừa xưng danh, lăm lăm dao găm và gửi những ánh nhìn tàn nhẫn về phía chàng trai.
Khoảnh khắc đó, Asha phớt lờ cơn nổi da gà chạy dọc sống lưng, trườn người ra chắn trước mặt chàng trai.
"Anh ấy không liên quan! Thả anh ấy ra!"
"Không được đâu. Để điều khiển được một người có cả tinh thần chính nghĩa và sức mạnh như cô thì con tin là không thể thiếu."
"...Ư!"
Asha nghiến răng.
Cách thoát khỏi dây trói thì có đầy. Lũ cướp ô hợp này không phải đối thủ của Asha.
Nhưng cô không thể phủ nhận khả năng chàng trai sẽ gặp nguy hiểm.
Cơn giận dữ trào lên vì sự bất lực của bản thân.
(Mình sao cũng được... phải làm sao để cứu anh ấy—)
"Này, mày là ai thế?"
Vẫn nằm nguyên đó, với đôi mắt đen đục ngầu, chàng trai hỏi Lucas.
"Hả?"
"Không, ý tao là... mày là ai? Tao không biết thằng nào tên Lucas cả."
Trong bầu không khí căng thẳng, giọng nói bình thản của chàng trai vang lên đầy quái dị.
Trước câu hỏi đó, Lucas bật cười "Phụt", rồi dùng giọng điệu khinh bỉ giẫm gót chân lên mặt chàng trai.
Vừa giẫm đạp, hắn vừa liến thoắng một cách khoái trá.
"Không lẽ thời đại này mà ngươi không biết tên Helheim sao!? Cực ác vô đạo, tàn khốc vô đạo! Tên của tổ chức thống trị thế giới trong bóng tối đấy! Và ta là cán bộ của nó! Sức mạnh đó đã quá rõ ràng qua sự biến đổi của khu rừng này... Sợ quá hóa điên rồi hả?"
"D-Dừng lại đi!"
Thấy Lucas liên tục giẫm lên mặt chàng trai, Asha dù bị trói vẫn cố ngáng chân hắn.
Né cú đá một cách khó chịu, Lucas nhìn xuống hai người và nhếch mép.
"Cái này cần phải trừng phạt rồi đây... Có vô số cách để khiến các ngươi không còn ý định đó nữa—"
"Trả lời câu hỏi đi. Tao hỏi mày là ai."
Thấy chàng trai lặp lại câu hỏi như một cái máy, Lucas nổi gân xanh, còn Asha thì cụp mắt xuống.
Vừa bắn nước bọt từ khóe miệng, Lucas vừa gào lên với chàng trai đang nằm đó.
"...Đã bảo rồi!! Ta là cán bộ của Helheim, Lucas 『Trí Mưu』!!"
"Làm đếch gì có thằng nào như thế."
"....Hả?"
"Không nghe rõ à? Helheim làm đếch gì có thằng nào như thế."
Chàng trai nhổm dậy, phun ra ngụm máu trong miệng.
"Mẹ kiếp... Dám to mồm rêu rao cái quá khứ đen tối của người ta. Vốn dĩ tổ chức bí mật ấy mà... —Nói oang oang trước mặt người khác thì còn gì là ngầu nữa hả thằng ngu kia!!"
"...C-Cái gì."
"Cực ác vô đạo? Tàn khốc vô đạo á? ...Phèn ỉa, cái quái gì thế!? Phải là, ẩn mình trong bóng tối, mục đích bất minh! Xuất quỷ nhập thần, không rõ tung tích! Thế mới chuẩn chứ! Lan truyền khắp xã hội thì còn ý nghĩa gì nữa!?"
"Hả... Ngươi bị điên rồi sao?"
"...Anh... đang nói gì vậy?"
Lucas nhìn chàng trai bằng ánh mắt thương hại, ngay cả Asha cũng không giấu nổi sự bối rối.
Nhưng đương sự thì lại thở hắt ra vẻ nhẹ nhõm.
"Mà thôi, cũng may là bọn họ không làm mấy trò kỳ quặc... Nhưng cái loại này thì khó chịu thật đấy."
====================
「N-Nãy giờ ngươi đang lảm nhảm cái gì vậy hả!?」
「Quả nhiên là không biết rồi, quy tắc hành động của Helheim. Cán bộ của Helheim tuyệt đối không bao giờ xưng tên thật. Không bao giờ nhắc đến cái tên Helheim. Ngay tại thời điểm này, ngươi đã mất tư cách rồi.」
Không cho đối phương cơ hội phản bác.
Chàng thanh niên nói với thái độ kiên định, toàn thân tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
「Dù là thành viên mới đi nữa... ngươi, Helheim không cần loại người như ngươi. Không cần thiết. Không công nhận.」
Bên trong hang động nhuộm một màu trắng xóa.
Sương giá bao phủ, tạo nên vô số bức tượng băng... lạnh lùng đóng băng thời gian tại khoảnh khắc đó.
Hệt như biển cây bên ngoài kia.
「Kẻ đã đóng băng khu rừng này... chính là Ta.」
「...... Hảảả...!?」
「Tự ngươi cũng hiểu mà đúng không? Rằng kẻ đóng băng nó không phải là ngươi... Chẳng biết có phải do may mắn mà có lũ ngốc ở gần để ngươi lừa gạt hay không. Nhưng đầy sơ hở, nhìn là thấy.」
Cả Asha lẫn Lucas đều không mở miệng.
Những thành viên khác trong đoàn đều đã hóa thành tượng băng, không thể cử động.
「Kể từ khi Ta đến đây, tổng số sinh mạng Ta tước đoạt trong một tháng là một ngàn bốn trăm năm mươi tám. Ngươi có hiểu điều này nghĩa là gì không?」
Lucas, cơ thể run rẩy trong bầu không khí lạnh lẽo, không có câu trả lời cho câu hỏi của chàng thanh niên trước mặt.
「Đấy, không trả lời được. Nếu là người của Helheim, hẳn phải có câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi này. Thế nên ngươi chắc chắn là hàng giả. Vậy nên, giết là ok.」
Đóng băng, đóng băng.
Máu huyết, nhịp tim, suy nghĩ.
「Cái loại như mày mà cũng dám mạo danh Helheim sao.」
Kết cục của ác ý lan tràn trong hang động giờ đã hóa thành đất chết, là một màn hạ màn nhạt nhẽo đến mức chán ngắt.
■
Ây dà, vừa mới lấy lại phong độ cái là y như rằng làm lố liền...
Định bụng giết sạch đám Hạ cấp Ác ma (Lesser Demon) trong rừng một thể, ai dè hăng quá đà đóng băng luôn cả khu rừng...
Dùng hết sạch ma lực, bụng đói meo rồi lăn ra ngất xỉu... Nếu Đệ ngũ Vương nữ không tới thì chắc tôi chết thật rồi, thề luôn.
Nhớ lại thì ngày xưa mình cũng hay gây rắc rối cho thuộc hạ kiểu này... Hoài niệm ghê.
Tôi đắm mình trong hoài niệm khi nhìn những bức tượng băng trước mặt. Băng cướp trong hang động đều đã tắt thở trong băng. Chắc cũng chẳng còn tàn dư nào đâu.
Cơ mà...
「Aaaaa... Mình đang nói cái quái gì thế này... Nhục quá... Aaa, chết tiệt. Mấy cái biệt danh đó nghe y chang mấy cái mình hay nghĩ ra, nghe mà ngứa ngáy... à không, đau lòng quá đi mất...」
Quả nhiên mọi thứ ở thế giới này đều đang khoét sâu vào vết thương cũ của tôi.
「Không, khoan đã, chuyện đó lan truyền rồi sao!? Thật là cả thế giới đều biết rồi á!? Aaaaa muốn chết quá đi mấtttt...!!」
Thử tưởng tượng xem, từ giờ đi lướt qua ai đó và biết rằng họ đều biết về mấy cái ảo tưởng Chuuni của mình. Chính là tình cảnh này đây. Thật sự đấy, gặp người yếu tim là chết vì xấu hổ luôn rồi...
「Đ-Đứng lại!」
「... Hả?」
Đệ ngũ Vương nữ chĩa kiếm vào tôi, kẻ đang lăn lộn quằn quại.
Cô ấy cố gắng kiềm chế cơ thể đang run lên cầm cập, ánh mắt quyết tử nhìn chằm chằm vào tôi.
「... L-Là anh... đã đóng băng... khu rừng này sao...?」
「À, ừ đúng rồi.」
「Đ-Để làm gì chứ...」
「À... chắc là... để giết Ác ma nhỉ.」
「Ác ma...」
Ác ma.
Kẻ thù truyền kiếp của nhân loại lan tràn khắp thế giới này, Ác ma tộc. Tàn dư của chúng đến nay vẫn hoành hành khắp thế giới và cướp đi sinh mạng con người.
Ác Ma Vương đã không còn nữa nên chắc chúng chẳng còn sự thống nhất nào đâu.
Hạ cấp Ác ma (Lesser Demon) có số lượng nhiều đến mức không thể tiêu diệt hết, nhưng trí tuệ và ma lực không mạnh lắm.
Trung cấp Ác ma (Demons) là phiên bản nâng cấp hoàn hảo của Hạ cấp Ác ma, số lượng không nhiều và sự chênh lệch giữa các cá thể rất lớn.
Và cuối cùng, Thượng cấp Ác ma (Greater Demon).
Đa phần chúng có hình dáng con người xinh đẹp. Trí tuệ cũng ngang ngửa con người.
Nhưng ma lực và độ bền cơ thể thì khỏi phải bàn, sự tàn bạo cũng không gì sánh được.
Nói là để đánh bại bọn chúng... chắc cô ấy sẽ tin thôi.
Thực tế thì tôi chỉ tiện tay giết Ác ma cùng với thú hoang hay côn trùng để làm nhiên liệu cho Tử Phúc thôi, kiểu lười biếng ấy mà.
「A-Anh... là ai...?」
Vương nữ vẫn chĩa kiếm và trừng mắt nhìn tôi.
Khi tôi đứng dậy, làm thanh kiếm của cô ấy bị đóng băng, cô ấy lùi lại giữ khoảng cách.
A, nhắc mới nhớ, tôi chưa giới thiệu bản thân.
Ngày xưa mà có cơ hội thế này là tôi đã ra vẻ ngầu lòi rồi... Nhớ lại mà đau dạ dày quá...
Cứ bình thường là được.
「Tôi là Shiou. Cũng chẳng phải ai to tát đâu. Chỉ là người bình thường thôi.」
■
「Ta là Thi (Xác chết). Cũng chẳng phải ai to tát đâu. Chỉ là người bình thường thôi.」
Thi Vương.
Chàng thanh niên trước mặt quả thực đã nói như vậy.
「Th-Thi Vương...」
「Đúng, Shiou... Mà, tôi phải đi đây, có việc cần làm. Món nợ này... chà, nếu còn nhớ thì tôi sẽ trả sau.」
Chàng thanh niên cười sảng khoái với Asha, không hề nhận ra Asha đang trợn tròn mắt kinh ngạc.
Cái tên thường xuyên xuất hiện trong những truyền thuyết chỉ được kể lại cho hoàng tộc từ khi còn nhỏ.
Tương truyền, hắn là kẻ thù địch với Dũng giả tổ tiên của Hoàng gia Grifil, người đã tiêu diệt Ác Ma Vương, và là nhân vật đã bị Dũng giả đánh bại nhiều lần.
Nhưng trên hết, hắn là đại tội nhân đã tước đoạt sinh mạng của ba mươi hai tùy tùng, những người đồng đội của Dũng giả.
Truyền thuyết ghi chép chi tiết những hành vi độc ác của hắn, thậm chí còn truyền lại rằng hắn là cái ác khổng lồ nhất định phải tiêu diệt.
Và đó cũng là nhiệm vụ của Hoàng gia hiện tại khi Ác Ma Vương không còn nữa.
「L-Là ngươi... sao...」
Phải kiềm chế. Bây giờ mình chưa thể thắng được. Tuyệt đối không.
Nhưng một ngày nào đó...
Cô chĩa kiếm vào tấm lưng của chàng thanh niên đang bước đi.
「Ta... sẽ tiêu diệt ngươi. Xin thề trên danh dự của Hoàng gia.」
■
Núi lửa Galdar.
Một người phụ nữ ngước nhìn bầu trời từ miệng núi lửa, cơ thể cô nảy lên khi nhìn thấy những mảnh sương giá lấp lánh tan chảy giữa không trung.
Trái tim đã lâu không phấn chấn nay tăng tốc, truyền nhịp đập đi khắp toàn thân. Dù cố kìm nén hơi thở run rẩy, sự hưng phấn vẫn không hề nguội lạnh, đến mức ngỡ ngàng.
「V-Vương ơi. N-Nidhogg này, ngay bây giờ... sẽ đến đó!」
Khóe miệng cô cong lên, để lộ hàm răng dữ tợn nhưng tràn ngập hoan hỉ.
Cứ ngỡ Ngài đã chết rồi.
Chính vì là loài Rồng chứng kiến sự suy tàn của những kẻ mạnh mẽ, cô đã buông xuôi nghĩ rằng dù là Thi Vương cũng sẽ có lúc phải chết.
Nhưng, ma lực này.
Hơi lạnh như châm chích ngay cả lớp da rồng này. Không thể nhầm lẫn được.
「Phuhahahaha! Làm sao mà chết được chứ... Ngài là Vương cơ mà!」
Cô phấn khích đến mức tự mình cũng thấy xấu hổ.
Nhưng cần gì phải quan tâm đến thể diện chứ.
「Vương ơi! Thi Vương ơi!」
Lúc này đây, cô chỉ muốn tận hưởng nhịp đập này, niềm hạnh phúc này.
「Rừng rậm Grifil... bị đóng băng ư?」
「Vâng, về việc đó, Hoàng đế muốn hỏi ý kiến của ngài.」
Khi người truyền tin của Hiệp sĩ Đế quốc nói vậy, người đàn ông trầm ngâm suy nghĩ rồi khẽ lắc đầu.
「Không phải hiện tượng tự nhiên. Nhưng cũng không thể khẳng định là hiện tượng ma pháp. ... Nếu là Ác Ma Vương hay Thượng cấp Ác ma (Greater Demon) thì có thể làm được.」
「Cái gì!? Quả nhiên là...」
「Bình tĩnh đi. Đó chỉ là giả thuyết nếu là do con người làm ra thôi. Suy luận không có bằng chứng thì dù là của ai cũng không đáng tin... Hãy báo với Hoàng đế chờ thêm một chút.」
「Rõ!」
Được Hoàng đế hỏi ý kiến, lại còn trì hoãn việc đó.
Hành động có thể coi là ngạo mạn đó, chỉ có địa vị của ông ta mới làm được.
Người đàn ông đó,
「...!!」
Mở to mắt, lục lọi đống sách trong phòng mình.
Vừa lướt qua mục lục ghi lại những chiến công oai hùng của người đó, ông vừa thực hiện tư thế trung thành mà ông chưa từng thể hiện trước Hoàng đế.
「... Thần vẫn luôn chờ đợi. Thi Vương... Hel-sama.」
Cùng với những giọt nước mắt cảm động, người đàn ông lẩm bẩm một mình.
「Nivl! Nivl!」
「Vâng, không sai vào đâu được!」
Rừng rậm đóng băng nhìn từ xa.
Sự dị thường nhuộm trắng đó, chính xác là dấu chân của Ngài ấy chứ không ai khác.
Thực sự, Ngài ấy đã trở về. Đây chắc chắn là tín hiệu của Ngài. Là tuyên ngôn trở về.
Lời cảnh cáo đến những kẻ bất kính dám mạo danh Helheim của chúng ta. Lời tuyên bố cho thuộc hạ biết sự hiện diện của mình.
Hiện tượng ma pháp chứa đựng vô vàn ý nghĩa thông tuệ.
「Mừng Ngài trở về, Thi Vương.」
0 Bình luận