========================================
Tháng Mười Hai đã đến.
「Chào nhé Kaminaruza.」
「Ya ya. Chào buổi sáng Sekai-chan.」
Vừa mở cửa ra, tiếng chào hỏi đã bay đến từ khắp nơi.
Lớp 3-A.
Kaminaruza Sekai nhận được vô số lời chào và đáp lại bằng nụ cười rạng rỡ.
「Chào. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng.」
Cô chào lại từng người một cách lễ phép.
Tuy nhiên, đôi mắt ấy bỗng chốc 『rưng rưng』 ngấn nước.
「Ư ư... Cảm ơn mọi người. Đã bắt chuyện với mình như thế này...」
「Á. Đến rồi đến rồi. Cơ địa dễ xúc động của Kaminaruza.」
「Cảm giác thiếu cái này thì một ngày chưa bắt đầu được nhỉ.」
「Mà khuôn mặt lúc khóc cũng dễ thương nên không sao đâu.」
Ồn ào náo nhiệt.
Cười nói vui vẻ.
Các bạn cùng lớp vây quanh, trêu chọc cô bạn học tóc bạc.
Không phải chuyện trong mơ.
Đó là khung cảnh hiện thực rõ ràng.
「Hòa nhập nhanh thật đấy.」
Koiwai Kurumi cười nói khi bước đến bên cạnh Yuuki đang thư thái.
「Có lúc tớ đã nghĩ không biết sẽ ra sao. Nhưng thật sự là tốt quá, tốt quá.」
「Ừ. Tốt thật. Thật sự đấy.」
Theo hướng nhìn của Yuuki đang gật đầu lia lịa, Sekai đang cười nói với các bạn cùng lớp. Rất bình thường. Như thể đó là điều hiển nhiên.
Nhưng tất nhiên đó không phải là điều hiển nhiên.
Đó là thứ đã giành giật được. Chính Kaminaruza Sekai, bằng nỗ lực của bản thân mình.
「Kể từ sau kỳ nghỉ hè nhỉ? Là lúc Kaminaruza thay đổi ấy.」
Kurumi làm chứng.
Quả thực cô ấy đã thay đổi.
Kể từ ngày hè hôm đó, khi chấp nhận lời cầu hôn của Yuuki. Kaminaruza Sekai đã thay đổi rõ rệt đến mức người ngoài nhìn vào cũng thấy.
Nói là lột xác cũng không ngoa.
「Cảm giác như biến thành người khác luôn ấy.」
Yuuki diễn tả.
「Từ mùa xuân năm nay tớ luôn ở bên cạnh quan sát cô ấy, nhưng không ngờ cô ấy lại trở nên tươi sáng thế này. Nghĩ lại thấy kỳ diệu thật.」
「Chắc chỉ còn mỗi cách nói chuyện là giống ngày xưa thôi nhỉ.」
Kurumi cũng đồng tình.
「Tóc giả với mũ cũng bỏ rồi này. Mái tóc đó giờ cũng đường hoàng khoe ra ngoài.」
「Đúng thế.」
「Chấn thương với bệnh tật cũng khỏi, giờ khỏe mạnh lắm. Giờ thể dục cũng tham gia bình thường.」
「Ừ. Không ngờ thần kinh vận động cũng không tệ.」
「Cũng hay nói đùa nữa chứ.」
「Ừ. Cô ấy tinh nghịch ngoài mong đợi đấy.」
「Nhưng cảm giác vẫn hơi lệch lạc nhỉ.」
「Thì đó. Cái đó thì trước giờ vẫn không đổi.」
「Nhưng nghĩ lại thì chuyện đó cũng mới gần đây thôi. Cảm giác như quên hết chuyện ngày xưa rồi ấy.」
Thời gian trôi nhanh thật đấy, Kurumi than vãn rồi nói tiếp:
「Tóm lại là. Cô ấy đã biết cười rồi. Thật sự cười rất nhiều.」
「Ừ. Nụ cười đó tuyệt lắm.」
「...Cái đó thì tớ công nhận. Nhưng mà gì đây? Nãy giờ cậu cứ khoe khoang người yêu mãi thế?」
「Đâu có đâu.」
Yuuki cười trừ cho qua chuyện.
Đương nhiên, chuyện cầu hôn các thứ cậu chưa tiết lộ cho đám bạn trong lớp. Tất nhiên là cả những hoàn cảnh phức tạp của Kaminaruza Sekai nữa.
Có lẽ sẽ đến lúc phải nói ra, nhưng bây giờ chưa phải lúc.
「Này Yuuki-kun.」
「Gì thế?」
「Kaminaruza thay đổi là nhờ ai vậy nhỉ?」
「Ai biết. Sao thế nhỉ.」
「Trước và sau nghỉ hè đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy nhỉ. Ai đó đã làm gì nhỉ.」
「Hừm. Gì đây ta. Bí ẩn thật.」
Kurumi nhìn với ánh mắt cá chết.
「Đang hẹn hò hả? Với Kaminaruza ấy.」
「Miễn bình luận.」
「Nghe chẳng khác gì câu trả lời 'Có' cả?」
「Miễn bình luận.」
「Khai ra mau tên kia.」
「Miễn bình luậ——」
「Yuuki!」
Đúng lúc đó thuyền cứu viện tới.
Từ trong vòng vây của các bạn cùng lớp, Sekai vẫy tay. Mặc kệ ánh mắt cá chết của Kurumi sau lưng, Yuuki vội vã chạy tới chỗ vị hôn thê.
Phải.
Cậu cũng là một trong những người được chấp nhận. Song song với việc Sekai được đón nhận, những hiểu lầm về Yuuki cũng dịu đi, và cậu đã có được quyền công dân trong lớp. Một khi đã nắm được cơ hội, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ như bầu trời xanh quang đãng sau cơn bão.
Cơ hội đó thì không cần phải nói. Là vụ Sekai đã vùng lên vì Yuuki và mắng cả lớp một trận. Nếu không có chuyện đó, có lẽ đã không được như thế này.
Chắc cũng còn nhiều lý do khác nữa. Có thể O-Chiyo đã giở trò gì đó. Hoặc là do Haruko đã rút tay khỏi vụ này.
Dù sao đi nữa, chỉ có một điều chắc chắn.
Cuối cùng hạnh phúc cũng đã ghé thăm.
Cuối cùng cũng có được. Thứ mà dù có mong mỏi, mong mỏi, mong mỏi đến thế nào cũng không có được, giờ đây cuối cùng cũng——
「Yuuki?」
Bất chợt có tiếng gọi.
Nhìn sang thì thấy Sekai đang tỏ vẻ thắc mắc.
「Sao thế? Mặt cậu trông lạ lắm.」
「...Vậy à? Mặt tôi trông thế à?」
「Đúng thế. Mặt như kiểu ăn phải sô-cô-la thuốc lá mà bên trong toàn muối vậy.」
「Cái gì thế.」
Yuuki bật cười.
Nhưng có vẻ đó vẫn là một khuôn mặt kỳ lạ.
Sekai nhìn chằm chằm Yuuki một lúc rồi kéo cậu ra bên cửa sổ, khoanh tay lại. Biểu thị ý muốn 『Nào, nói thử xem』.
Yuuki chỉ do dự trong thoáng chốc, rồi mở lời.
「Không. Nói sao nhỉ. Cảm giác lạ lắm.」
「Cảm giác lạ là sao?」
「Không giải thích rõ được. Nhưng cảm giác cứ như đã từng thấy ở đâu đó, từng suy nghĩ về nó rồi. Cái tình huống hiện tại này này. Nên cảm thấy cứ khó chịu thế nào ấy.」
「Hừm.」
Cô nghiêng đầu.
「Là hiện tượng Déjà vu đó hả?」
「Phải không nhỉ? Chắc là thế. Nhưng cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.」
「Không dứt khoát gì cả.」
「Thế nên tôi mới không nói.」
「Ra là vậy.」
Sekai nhe hàm răng trắng bóng cười.
「Yên tâm đi Yuuki. Có vẻ không cần lo lắng đâu.」
「Thế à? Chắc là vậy.」
「Ai cũng từng trải qua chuyện đó mà. Ta cũng từng bị thế.」
「Hể?」
「Ví dụ nhé. Thỉnh thoảng những ký ức không rõ ràng lại ùa về. Từ rất rất rất xa xưa——cái gọi là kiếp trước ấy hả? Ta nhìn thấy những cảnh tượng như thế.」
「Dù sao thì cô cũng là...」
Cậu hạ thấp giọng.
「Thần mà. Chắc cũng có những chuyện như thế.」
「...Mà nói thật lòng thì.」
Sekai cười khổ.
「Bảo không lo lắng gì là nói dối. Thậm chí ngày nào ta cũng thấy bất an. Những đêm không ngủ được cũng không hề ít đâu.」
「Là do mấy cái 'ký ức không rõ ràng' đó à?」
「Cũng có, nhưng dạo này cái đó không xuất hiện mấy.」
「Vậy cô lo cái gì?」
「Vì hạnh phúc quá.」
Sekai lẩm bẩm, để lộ biểu cảm yếu đuối.
「Ta không quen với cái gọi là hạnh phúc. Trước giờ ta hầu như chỉ sống một mình. Suốt một thời gian dài. Nên đột nhiên có được cuộc sống thế này, ta thấy rất bất an.」
Cô vừa mỉm cười vừa cúi mặt, đá nhẹ vào chân bàn.
Trước giờ sinh hoạt chủ nhiệm. Tiếng ồn ào trong lớp nghe sao thật xa xăm.
「Ngày nào cũng được đến trường, được cả lớp đón nhận, trên đường về còn có thể la cà quán xá, ăn kem cũng được luôn. Mới trước đây thôi ta còn chẳng dám tưởng tượng đến cuộc sống thế này.」
「…………」
「Hơn hết là Quý điện rất trân trọng ta. Điều đó làm ta vui lắm. Đến giờ vẫn không dám tin. Nhưng quả thật rất hạnh phúc. Hạnh phúc đến mức chết cũng được——」
「Chết bây giờ thì hơi sớm đấy.」
Yuuki cười.
Lần này cậu nghĩ mình không làm mặt lạ nữa. Vì cậu đang nói ra những điều từ tận đáy lòng.
「Cô thấy bất an là vì sống bao lâu nay, bây giờ mới là lúc hạnh phúc nhất chứ gì? Nhưng mà này, hạnh phúc đó mới chưa đầy nửa năm đâu đấy? Nên tôi nghĩ nó sẽ còn kéo dài lâu. Nếu không thì lỗ vốn quá còn gì?」
「Vậy... sao? Là vậy sao?」
「Đừng lo. Thế giới này vận hành như thế mà. Những kẻ đã cố gắng rất nhiều thì phải được hạnh phúc thật nhiều. Hơn nữa cô là Thần còn gì? Chẳng phải là tồn tại cao quý nhất thế gian sao? Nếu vậy thì cô xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp hơn bất cứ ai khác. Chắc chắn là như thế.」
「...Hừm.」
「Mà nói đúng hơn. Tôi sẽ làm thế.」
Nói đến đây thì cậu cũng thấy ngượng.
Cậu gãi đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cuối năm, bầu trời tháng Chạp mây giăng mờ ảo, tuy không có gió nhưng không khí lạnh buốt như kim châm.
「Tôi sẽ làm thế. Niềm hạnh phúc mà cô đang cảm thấy, tôi sẽ duy trì nó cho đến lúc chết. Tôi hứa đấy. Nếu không thì chẳng đáng mặt đàn ông. Lời cầu hôn cũng chẳng còn ý nghĩa gì.」
「Yuuki...」
「Tôi và cô sẽ cùng nhau hạnh phúc. Đó là điều tuyệt đối. Tuyệt đối hơn bất kỳ quy tắc nào trên thế giới này. Nên đừng lo. Không cần phải bất an đâu.」
「Hê, ra là thế à.」
「!?」
Yuuki hoảng hốt quay lại.
Người trả lời không phải là Sekai.
Koiwai Kurumi đang đứng đó với khuôn mặt cười tủm tỉm đến lạ. Sau lưng cô nàng là mười mấy người bạn cùng lớp đang xếp hàng dài.
「Này hai người kia?」
Đại diện cho cả nhóm, Kurumi đứng chống nạnh.
「Mấy chuyện thì thầm to nhỏ có thể kín đáo hơn chút được không? Nghe rõ mồn một từ nãy đến giờ rồi đấy? Bọn này giả vờ không nghe thấy cũng có giới hạn thôi nhé?」
「A. Ừ. Không phải.」
「Với lại, nghe loáng thoáng thấy mấy từ không thể bỏ qua được ấy nhỉ. Kể chi tiết nghe xem nào?」
「Ừ. Không. À ừm.」
Yuuki ậm ừ lảng tránh.
Sekai vội vàng nấp sau lưng cậu.
Mắt Kurumi nheo lại.
「Này Yuuki-kun.」
「Vâng.」
「Thấy ghét ghê.」
「Bà nói thế tôi biết làm sao.」
Mắt Kurumi càng nheo nhỏ hơn.
「Được rồi, công đức vô lượng. Tung hứng nó lên nào.」
「Khoan, chờ đã, sao lại thế!?」
「Tại thấy ghét. Thấy ghét nhưng vẫn phải chúc mừng. Với lại coi như là bêu riếu thị chúng luôn.」
「Tấm lòng này tôi xin nhận.」
「Được rồi mọi người, phụ một tay nào.」
「Này này khoan đã!?」
Lời kháng nghị bị bác bỏ.
Đám bạn cùng lớp lập tức ùa tới. Không thể đấm bay bọn họ được, nên Yuuki nhanh chóng bị khiêng lên.
「Nàooo, lên nào!」
Cùng với tiếng hô, cậu bị tung lên không trung.
Lên là lên là lên!
Lên là lên là lên!
Lên là lên là lên!
Lên là lên là lên!
Lên là lên là lên!
Từ lần thứ sáu trở đi thì di chuyển ra hành lang. Tất nhiên ở đó cũng ồn ào náo nhiệt với màn tung hứng. Đám học sinh lớp bên cạnh ngạc nhiên tròn mắt. 「Cái nhiệt huyết gì thế này!?」 Lời phản đối của Yuuki không đến được tai ai, Sekai chỉ biết luống cuống đứng nhìn.
Nghi thức chúc mừng thô bạo này kéo dài cho đến ngay trước khi tiết học đầu tiên bắt đầu.
†
「Kinh khủng thật...」
Trên đường về hôm đó.
Yuuki vừa đi trên vỉa hè vừa than vãn.
「Mọi người quá đáng thật. Đúng là bêu riếu thị chúng mà. Sống đến giờ đó là lần xấu hổ nhất đời tôi đấy.」
Cậu nhíu mày lẩm bẩm. Dù Sekai có an ủi 「Thôi có sao đâu」 thì cậu vẫn không nguôi.
「Không sao cái gì. Cô Koiwai là người cầm đầu kích động đấy, không ổn chút nào. Người đó cứ thấy thú vị là làm, khiến đám còn lại cũng hùa theo. Tôi cứ tưởng chỉ có người đó là đồng minh của mình chứ.」
「Đừng giận thế chứ Yuuki.」
Trái lại, Sekai vẫn bình thản.
Không những không bực mình mà trông cô còn có vẻ vui vẻ.
「Họ trêu chọc như vậy là chuyện tốt đấy. Đó là bằng chứng cho thấy họ công nhận chúng ta là đồng đội. Nên vui mừng mới phải.」
「Thì cô nói hay lắm. Cô có bị tung hứng đâu. Chỉ đứng đó ớ a ớ ớ thôi mà. Lại còn lén lút trốn vào một góc nữa.」
「Xin lỗi xin lỗi. Nhưng mà thôi có sao đâu. Quý điện sẽ bảo vệ ta mà? Bằng cả tính mạng ấy.」
「Thì đúng là thế.」
Yuuki gãi đầu.
Sekai mỉm cười tinh nghịch.
「Ta biết ơn Quý điện lắm đấy.」
Cô nói.
「Ta nói lại bao nhiêu lần cũng được. Nhờ có Quý điện mà ta mới có thể trải qua những ngày vui vẻ thế này. Cảm ơn cậu, thật sự đấy.」
「Cô nói đi nói lại câu đó nhiều thật đấy.」
Yuuki cười khổ đáp lại.
「Mấy lời cảm ơn kiểu đó, không cần đâu. Nghe thì vui thật đấy, nhưng cứ thế này tôi cũng thấy ngại.」
「Quý điện nói vậy nhưng mà. Với ta thì——」
「Dừng, dừng. Đã bảo là được rồi mà. Chuyện này lặp lại bao nhiêu lần rồi.」
Cậu ngắt lời.
「Ngược lại ấy. Tôi muốn cô phải đòi hỏi nhiều hơn nữa cơ.」
「Hửm?」
「Biết trân trọng những điều nhỏ nhặt là tốt. Nhưng tôi muốn cô sống một cuộc đời mà không cần phải vui mừng vì những điều nhỏ nhặt như thế. Đó là công việc của tôi. Chắc chắn là vậy.」
「…………」
Sekai chớp mắt một cái.
Sau đó cô cười rạng rỡ.
「Quý điện hiền thật đấy.」
「Vậy sao? Tôi thấy bình thường mà. Chỉ làm những việc mình nên làm thôi.」
「Đấy. Cái chỗ đó đấy là hiền đấy.」
「Hả. Ra là thế à.」
Yuuki nhăn mặt để che giấu sự ngượng ngùng.
Tiện thể cậu đổi chủ đề.
「Tạm thời thì, đi du lịch đi. Tìm chỗ nào hay hay ấy.」
「Du lịch à. Hay đấy. Trong ký ức của ta chưa đi bao giờ.」
「Tốt nghiệp xong ấy. Mà cũng sắp tốt nghiệp rồi. Đó là cơ hội để đi cái gọi là du lịch tốt nghiệp đấy. Phải tính xem đi đâu từ bây giờ.」
「Ừm ừm. Mong chờ thật đấy. Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy vui rồi.」
「Đến mùa xuân, tôi định không học đại học mà sẽ giúp việc nhà, hay nói đúng hơn là làm chân sai vặt cho con em gái. Tôi định làm thế. Như vậy thì coi như tôi cũng tự lập được rồi.」
「Ừm. Đáng khen lắm.」
「Nghĩa là, lúc đó chúng ta có thể thuê phòng ở đâu đó, rồi sống chung. Kiểu thế.」
「Ừ ừ. Đúng là tràn trề ước mơ. Được thế thì tốt quá.」
Sekai nhảy chân sáo, tâm trạng rất vui vẻ.
Nhưng Yuuki biết rõ. Cô ấy không hào hứng như lời nói.
Và quả nhiên câu trả lời này quay lại.
「Tuy nhiên Yuuki à. Ta không mong cầu gì hơn hiện tại đâu. Vì bây giờ ta đang hạnh phúc nhất trong khả năng có thể tưởng tượng được rồi.」
「...Đã bảo là. Đừng có thu mình lại như thế mà.」
「Được mà. Ta thật sự thấy thế. Cứ thế này cũng được.」
Nói rồi Sekai cười.
Trên thực tế đó là dấu chấm hết cho chủ đề này. Ý muốn nói 『Hãy nói chuyện khác đi』. Yuuki không bước tiếp nữa. Không thể bước tiếp.
「Nhân tiện.」
Sekai chuyển sang chuyện khác.
「Em gái của Quý điện sao rồi? Vẫn khỏe chứ?」
「Khỏe. Khỏe lắm, vẫn y như mọi khi.」
「Cô bé vẫn phản đối chuyện của chúng ta à?」
「Cô nhìn con bé có giống người sẽ tán thành không?」
「Không hề.」
Sekai lắc đầu với vẻ mặt khó xử.
Vừa khó xử vừa cười khúc khích như thể chỉ còn biết cười.
「Mà thôi, nếu chỉ dừng lại ở mức đó thì vẫn còn may chán. Ta cứ nơm nớp lo sợ không biết cô bé có kéo quân đến đánh úp hay không đây.」
「Kéo đến dinh thự Kaminaruza rồi chiến tranh toàn diện với O-Chiyo-san à? Thế thì không chỉ nơm nớp đâu. Lạnh sống lưng luôn ấy.」
Sớm muộn gì cũng thành ra thế thôi——Yuuki thầm thở dài trong lòng.
Hiện tại thái độ của Haruko đang ở trạng thái tạm lắng, không có dự cảm bão tố nổi lên. Sau khi báo cáo chuyện cầu hôn thì đúng là không thể kiểm soát nổi, nhưng giờ đã quay lại quan hệ anh em như xưa.
Nhưng đó chỉ là tạm thời.
Em gái thế nào thì anh trai là người hiểu rõ nhất.
(Sớm muộn gì cũng phải giải quyết thôi...)
Yuuki cũng vừa cười khổ vừa nghĩ.
Tuy nhiên giải quyết bằng cách nào thì cậu vẫn chưa tưởng tượng ra.
†
Về đến dinh thự, O-Chiyo vẫn đợi như thường lệ.
「Mừng mọi người đã về.」
「Ừm. Ta về rồi đây.」
「A, chào chị. Hôm nay tôi cũng xin phép làm phiền.」
Sekai bước qua cửa, Yuuki theo sau, O-Chiyo không trách cứ gì.
Trên đường đi học về ghé qua nhà Kaminaruza, thưởng thức bánh kẹo và trà do cô hầu gái tài năng chuẩn bị đã trở thành thông lệ.
Yuuki cảm thấy đúng là một trời một vực. Không ngờ có ngày cậu được phép nhận sự đối đãi này từ một O-Chiyo đầy cá tính và nguy hiểm. Cái ngày bị hành cho thừa sống thiếu chết ở cùng một địa điểm, cùng một bậc thềm này, giờ cứ ngỡ như chuyện xa xưa lắm.
「Hôm nay ở trường thế nào ạ? Chủ nhân của tôi.」
「Ừm. Không có vấn đề gì. Rất vui.」
「Tôi thì chẳng thấy vui tí nào...」
「Thôi có sao đâu, bị tung hứng chút thôi mà. Cũng đâu có ác ý gì.」
「Tung hứng ạ? Rốt cuộc là diễn biến kiểu gì mà thành ra thế?」
「Nghe này O-Chiyo. Chuyện đó buồn cười lắm.」
「Không, chẳng buồn cười tí nào, với tôi là tệ nhất đấy...」
Trong phòng khách ấm áp, họ vừa ăn bánh uống trà Assam vừa tán gẫu.
Một niềm hạnh phúc êm đềm như tranh vẽ.
Cuối cùng cũng có được, Yuuki tự nhận thức.
Vậy thì phải bảo vệ nó. Phải giữ gìn nó.
Không được để mất. Không bao giờ. Tuyệt đối không.
(………… Lại là cảm giác này.)
Giữa cuộc trò chuyện vui vẻ, Yuuki khẽ day day ấn đường.
Cái cảm giác sai sai mà Sekai đã gạt đi nhẹ nhàng bảo là Déjà vu. Nó lại thoáng hiện lên trong tâm trí cậu.
(Chắc sớm muộn gì cũng phải giải quyết dứt điểm chuyện này thôi.)
Cậu có dự cảm.
Không. Phải nói là nhìn thấy tương lai thì đúng hơn. Chắc chắn thời điểm đó sẽ đến. Không xa đâu.
Trước tiên hãy bước một bước đã. Bước đi vì mục đích đó.
「Nào. Xin lỗi nhưng ta ra ngoài một chút nhé.」
Sekai rời khỏi chỗ ngồi.
Ngay lập tức cô hầu gái châm chọc:
「Đi nhẹ ạ? Hay là đi nặng?」
「...Quý điện. Lại muốn bị sa thải nữa hả?」
Lườm một cái rồi Sekai bước ra khỏi phòng khách.
「Càng ngày càng giống người bình thường rồi đấy. Cô ấy ấy.」
Xác nhận khí tức của Sekai đã đi xa, Yuuki mở lời.
「Có lúc tôi đã nghĩ không biết sẽ ra sao. Thật sự là tốt quá.」
「Nhờ ơn cậu cả đấy, Yuuki-sama. Tất cả là nhờ cậu.」
O-Chiyo mỉm cười gật đầu.
Bên ngoài gió bắt đầu nổi lên. Bên kia cửa sổ vẫn là bầu trời đầy mây như mọi khi.
「Vậy thì.」
Cậu nới lỏng cổ áo, thở hắt ra một hơi.
Yuuki nhìn thẳng vào mắt O-Chiyo.
「Tôi nghĩ đã đến lúc mình phải quyết tâm rồi.」
「Ý cậu là sao?」
「Chuyện về Kaminaruza. Kể cho tôi nghe đi.」
「Nếu là chuyện số đo ba vòng thì cậu tự mình hỏi đi chứ? Làm thế chủ nhân của tôi sẽ vui hơn đấy.」
Bỏ ngoài tai câu đùa đó, cậu hỏi:
「Thần làm công việc gì vậy?」
「Làm công việc bảo vệ thế giới. Duy trì thế giới chúng ta đang sống ở trạng thái vốn có, giúp dân chúng an lòng. Vốn dĩ Thần là tồn tại như thế.」
「Không phải lý thuyết chung chung. Tôi muốn biết Kaminaruza Sekai đang làm công việc gì.」
Cậu đưa tách trà lên miệng.
Trà Assam hôm nay hơi đắng.
「Trước giờ tôi không hỏi. Nhưng không thể cứ không biết mãi được, không thể cứ thế này mãi được nữa.」
====================
「Tại sao trước giờ ngài không hỏi?」
「Tại vì Kanaruza có vẻ không muốn nói lắm. Với lại, nói sao nhỉ. Tôi có dự cảm chẳng lành. Rất rõ rệt.」
Kanaruza Sekai tự xưng là Thần, và O-Chiyo, người hầu cận của cô ấy, cũng khẳng định điều đó.
Bình thường thì người ta sẽ cười xòa coi đó là chuyện bịa đặt. Một thiếu nữ không có lấy một tín đồ, không được xã hội công nhận, cũng chẳng phát ra chút dị năng nào, lại được đối xử như một vị Thần.
Nhưng Yuuki đã tin.
Cậu cảm nhận được bằng da thịt mình. Có một cái gì đó nặng nề ẩn sau Kanaruza Sekai.
Cái "thứ gì đó" ấy đang triệt để che giấu sự tồn tại của Thần. Suốt một ngàn năm qua. Trên phạm vi toàn thế giới.
Trong xã hội hiện đại, phải tốn bao nhiêu công sức mới làm được điều đó? Yuuki không thể tưởng tượng nổi.
Thực hiện được kỳ tích ấy, và còn khiến cho Kirishima Haruko phải e sợ, cái "thứ gì đó" ấy ―― hình như tên gọi là 『Cơ quan Tsukumo』 thì phải.
Lồng ngực cậu cồn cào.
Dường như nó có liên quan gì đó đến cảm giác déjà vu (ký ức ảo giác) mà cậu cảm thấy dạo gần đây.
「Nếu ngài đã có dự cảm chẳng lành.」
O-Chiyo vẫn giữ nụ cười thường trực.
Vừa châm thêm trà hồng trà, cô vừa nói với giọng thản nhiên:
「Thì hà cớ gì phải cố tình chạm vào chứ? Quân tử không đứng dưới bờ tường sắp đổ đâu, thưa ngài.」
「Tức là cô thừa nhận có thứ gì đó nguy hiểm sao?」
「Là Thần mà. Sao có thể đơn giản được chứ.」
Một sự khẳng định nhẹ nhàng. Có lẽ là lời cảnh báo rằng bây giờ quay đầu vẫn còn kịp.
Biết rồi thì sao chứ ―― Yuuki mặc kệ và dấn bước.
「Hãy cho tôi biết đi, O-Chiyo-san. Tất cả mọi thứ. Tôi nghĩ mình tạm thời cũng có tư cách đó rồi.」
「Hưm.」
Hai tay ôm lấy tách trà, O-Chiyo im lặng.
Có lẽ cô đã đoán trước sẽ có lúc thế này. Không có vẻ gì là do dự, thay vào đó là dáng vẻ đang cân nhắc. Xem liệu Yuuki có phải là người đàn ông đáng để cô kể hay không.
「……Có chuyện gì thế?」
Đúng lúc đó. Sekai quay trở lại phòng khách.
Cô ấy làm vẻ mặt khó hiểu:
「Cãi nhau sao, quý điện? Không được đâu nhé. Phải hòa thuận chứ, hòa thuận vào.」
Cô nhíu mày, nói cái giọng điệu như giáo viên.
「Không, có gì đâu.」
Yuuki xua tay:
「Đã bảo không có cãi nhau mà. Không sao đâu.」
「Vậy à. Thế thì tốt.」
「Ừ. Chỉ là đang cá cược chút thôi.」
「Cá cược? Các người cá cược cái gì thế?」
Cậu cười toe toét:
「Là nhỏ hay là to.」
Cậu nói.
「Nhân tiện,」 O-Chiyo hùa theo, 「Tôi đã cược vào bên to.」
「N-Nhà ngươi! Các người!」
Sekai đỏ bừng mặt.
「Trong lúc ta vắng mặt các người tự tiện làm cái gì thế hả! Mà không phải to hay nhỏ, ta chỉ ra ngoài hút điếu xì gà một chút thôi! Vốn dĩ là vu oan giá họa!」
「Thật không đó?」
「Tiếc quá, tôi không tin đâu ạ.」
「Là thật mà! Ta thề với Thần! Bằng chứng là đây! Áo ta chắc chắn phải có mùi khói thuốc! Nào, ngửi thử đi! Mau lên!」
Cô khua tay múa chân, ra sức biện minh trong tuyệt vọng.
Yuuki và O-Chiyo vừa cười tủm tỉm vừa nhìn ngắm dáng vẻ đó.
(Yuuki-sama.)
Ngay lúc đó, O-Chiyo lén thì thầm vào tai cậu.
(Quá nửa đêm nay. Xin ngài hãy đến đây một lần nữa.)
(……?)
(Tôi có thứ muốn cho ngài xem. Xin hãy đi một mình.)
†
Yuuki làm theo lời dặn.
Quá nửa đêm. Trước hiên dinh thự nhà Kanaruza.
Trong màn đêm tưởng chừng như tuyết sắp rơi, O-Chiyo cúi đầu thật sâu.
「Chào mừng Yuuki-sama. Xin lỗi vì đã phiền ngài cất công đến đây vào đêm hôm khuya khoắt.」
「Chuyện đó thì không sao, nhưng mà ――」
Cậu rùng mình dưới lớp áo khoác:
「Có chuyện gì vào giờ này thế? Giấu Kanaruza sao?」
「Mời ngài. Trước tiên hãy vào trong đã.」
Không trả lời câu hỏi, O-Chiyo mời Yuuki vào.
Im lặng làm theo là thượng sách sao? Cậu phán đoán như vậy và đi theo sau.
(……?)
Vừa đi cậu vừa nhận ra ngay.
Họ đang đi theo một lộ trình lạ lẫm. Không phải hướng đến phòng riêng của Kanaruza Sekai, cũng không phải hướng đến phòng khách.
O-Chiyo rẽ trái ở hành lang, đi xuống cầu thang ở cuối đường rẽ để vào tầng hầm.
Nơi lần đầu tiên cậu đặt chân đến này cũng có vài căn phòng giống như tầng một, và ở cuối hành lang.
Một cánh cửa lớn sừng sững, uy nghiêm như đang nhìn xuống kẻ đến thăm.
Phía sau cánh cửa nặng nề mở ra ấy. Là một không gian trống rỗng, sát phong cảnh, rộng đến mức có thể chơi tennis toàn sân.
「Cái gì thế này? Đây là đâu?」
「…………」
O-Chiyo đi vào giữa sảnh lớn.
Yuuki cũng đi theo vào giữa.
Thật sự là một sảnh lớn không có gì cả. Chỉ có không khí ẩm mốc và ánh sáng lờ mờ.
「……Ờm?」
O-Chiyo quay lại nhìn Yuuki đang bối rối.
「Chủ nhân của tôi đang làm công việc gì. Yuuki-sama muốn biết điều đó đúng không?」
「Thì tất nhiên. Tôi muốn biết.」
「Để giải thích cho dễ hiểu nhất thì,」
Với vẻ mặt lạnh tanh, cô nói:
「Trên đời này có rất nhiều thứ tốt đẹp, và cũng có rất nhiều thứ xấu xa. Và cả hai thứ đó đều đang tăng lên quá mức trên khắp thế giới, nếu cứ để mặc thì sự cân bằng của vạn vật sẽ bị phá vỡ. Điều chỉnh sự cân bằng đó là công việc của chủ nhân tôi ―― nói thế thì nghe có vẻ hay ho. Nhưng tóm lại là nhân viên xử lý rác thải. Có dương thì phải có âm. Làm sạch cái âm đó, biến nó thành thứ vô hại, không ảnh hưởng gì…… Chẳng ai thích làm việc này cả, nhưng phải có ai đó làm. Nhờ vậy mà thế giới này mới giữ được phần dương. Ngài đã hiểu chưa ạ?」
「……Vậy sao? Tôi cũng hiểu sơ sơ.」
「Chà, ngài tự mình xác nhận thì sẽ nhanh hơn. Dù có xác nhận xong tôi cũng không biết ngài có thể thấu hiểu hay không, và cũng không biết ngài có thể bình an vô sự trở về hay không.」
Nói rồi O-Chiyo cúi chào.
Thật sâu. Như thể đang hướng về chủ nhân của mình.
「Xin mời ngài đi. Chúc ngài bình an.」
†
Khi nhận thức lại được.
Yuuki đang nằm trên giường.
「――――Ư!?」
Cậu bật dậy.
Không. Chuyển động đó bị chặn lại giữa chừng.
「Ngài chưa nên dậy đâu.」
Là O-Chiyo.
Cô nhẹ nhàng giữ người Yuuki lại, đặt cậu nằm xuống lần nữa:
「Vì ngài đã chạm vào thứ đó mà. Tốt nhất là nên nghỉ ngơi một chút. May mắn là ngài chỉ bị ngất đi thôi.」
Cô nói rồi cười.
Không phải nụ cười lạnh lùng thường ngày. Mà là một nụ cười mang cảm giác quan tâm.
「…………」
Yuuki im lặng vò đầu bứt tóc.
Tim đập nhanh. Hơi thở đứt quãng. Mồ hôi lạnh tuôn ra không ngớt, cổ họng khô khốc như bãi cát giữa mùa hè.
Bàng hoàng tự thất.
Không có tình huống nào phù hợp với bốn chữ đó hơn lúc này. Cậu thẫn thờ đến mức như thể hồn xiêu phách lạc.
「Đó là công việc của chủ nhân tôi.」
O-Chiyo nói với Yuuki đang trong tình trạng đó.
「Cái địa ngục đó, cơn ác mộng đó. Là công việc của chủ nhân tôi.」
「…………」
「Trong mắt Yuuki-sama, hình ảnh đó phản chiếu như thế nào? Hình dáng của chủ nhân tôi ấy.」
「…………」
Vừa lơ mơ nghe giọng O-Chiyo, Yuuki vừa nhớ lại. Trong căn phòng đó, trong không gian đó. Những gì cậu đã chứng kiến ở chiều không gian đó.
Mọi cái chết.
Tất cả nỗi đau đớn.
Tận cùng của tuyệt vọng.
Bóng tối hoàn toàn.
Không phải ―― Yuuki lắc đầu. Quả nhiên ngôn từ không thể diễn tả hết được. Hoặc có lẽ bản thân việc cố gắng diễn tả bằng lời đã là một sự báng bổ.
Chỉ có một điều cậu hiểu rõ.
Rằng Kanaruza Sekai đang một mình hứng chịu tất cả những thứ đó.
「Tôi có chút đánh giá lại về ngài rồi đấy.」
O-Chiyo nói ra một điều bất ngờ.
「Bị phơi bày trước thứ đó mà ngài lại tỉnh lại nhanh thế này. Tôi đã tính là ít nhất ngài cũng sẽ trở nên vô dụng trong một tuần cơ. Nếu là người bình thường thì đã mất trí rồi.」
「…………」
「Chà, nếu không phải là người như vậy thì ngay từ đầu tôi đã không dẫn vào căn phòng đó…… Nhưng mà ngài rèn luyện tốt thật đấy. Rất đáng khen.」
Không ngờ cô ấy lại thốt ra lời khen ngợi như vậy. Nếu là Yuuki thường ngày thì chắc đã ngã ngửa vì ngạc nhiên.
Nhưng bây giờ không phải là "thường ngày".
「……Phù.」
Cậu hít sâu. Lặp đi lặp lại nhiều lần.
Sau khi sắp xếp lại tình hình và đợi ý thức trở nên rõ ràng.
Yuuki thốt ra câu đầu tiên.
「Cô ấy đâu? Kanaruza đang làm gì?」
「Người đã tự nhốt mình lại rồi.」
O-Chiyo vừa lắc đầu vừa nói:
「Việc để Yuuki-sama nhìn thấy thứ đó. Việc tôi tự ý quyết định đưa ngài đến nơi đó ―― cả hai việc này dường như đều quá sức chịu đựng đối với chủ nhân.」
「……Vậy sao. Tôi đã làm chuyện tồi tệ rồi nhỉ……」
「Không. Đây là việc tôi làm với trách nhiệm của mình.」
Nói rồi O-Chiyo mỉm cười.
Một nụ cười dịu dàng. Giống như con người vậy.
「……O-Chiyo-san này.」
Cuối cùng cậu cũng có đủ sức lực để cười gượng.
Yuuki nhếch mép:
「Dạo này cô có gì thay đổi à? Thỉnh thoảng tôi lại thấy vẻ mặt thật của cô đấy.」
「Tôi thế này thôi nhưng cũng đã công nhận ngài rồi.」
Vẫn giữ nguyên nụ cười, O-Chiyo đáp.
「Đối với người như vậy thì không nên giả tạo làm gì. Huống chi sau này tôi còn muốn gửi gắm một việc quan trọng cho ngài nữa.」
「Gửi gắm?」
「Vâng.」
O-Chiyo chỉnh lại tư thế và nói.
「Yuuki-sama. Ngài có thể đưa chủ nhân của tôi cùng chạy trốn được không?」
========================================
0 Bình luận