Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành)
Chương 691: Tàn tro
0 Bình luận - Độ dài: 3,598 từ - Cập nhật:
Một tiếng sau. Ở nhà.
Khi Tào Ngải Thanh dẫn Hạ Thiên Nhiên mở cửa. Cảnh tượng trong nhà không hề bừa bộn như cô tưởng tượng.
Hạ Thiên Nhiên thay đôi giày ướt sũng ra. Không bật đèn chính trong phòng khách. Mà chỉ mượn ánh đèn leo lắt ở lối vào. Bước những bước chân loạng choạng đi đến trước ghế sofa. Nặng nề ngã người xuống. Ngửa mặt lên. Đôi mắt vô hồn nhìn trân trân lên trần nhà.
Tào Ngải Thanh lặng lẽ đứng cách đó vài bước. Nhìn người đàn ông đã xa cách mình tròn hai tháng này.
Trong hai tháng này. Cô tuân theo kế hoạch của Hạ Thiên Nhiên Tác giả. Kìm nén mọi nỗi nhớ nhung và lo lắng. Không làm phiền anh. Không can thiệp vào anh. Mặc cho nhân cách mang tên Người hát chính đó chiếm đoạt cơ thể này. Đi phung phí những chấp niệm giống như lâu đài trên không trung đó.
Cô tưởng rằng. Làm như vậy. Bệnh tình của Hạ Thiên Nhiên sẽ có chuyển biến tốt.
Thế là. Vào cái ngày đã ước định này. Cô đến ga tàu điện ngầm đón anh. Nhìn thấy cây đàn guitar bị đập nát vụn đó. Nghe thấy những lời nói có phần tàn nhẫn mà anh dành cho Ôn Lương, theo như cô cảm nhận.
Nhìn từ kết quả. Kế hoạch của Tác giả đã thành công. Cái Người hát chính vẫn luôn lẩn trốn khỏi tầm mắt của Tào Ngải Thanh đã bị ép phải xuất hiện. Bắt buộc phải đối mặt với hiện thực. Đưa ra một cách làm đúng đắn nhất dưới sự chứng kiến của bao người. Hoàn toàn giao lại quyền kiểm soát cơ thể cho lý trí.
Thế nhưng. Khi Tào Ngải Thanh đưa tờ khăn giấy ra trong xe. Nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt người đàn ông này. Cô đột nhiên cảm thấy một sự lo được lo mất chưa từng có...
Không một người phụ nữ nào muốn nhìn thấy người đàn ông mình yêu. Rơi lệ vì một người phụ nữ khác.
"Thiên Nhiên..."
Tào Ngải Thanh cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng. Cô đi đến bên bàn trà. Rót một cốc nước ấm. Nhẹ nhàng đặt xuống bên tay anh. Giọng nói của cô cố gắng duy trì sự bình tĩnh. Nhưng âm cuối vẫn để lộ ra một chút căng thẳng:
"Hai tháng này... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh của hiện tại. Rốt cuộc là ai?"
Nghe thấy câu hỏi này. Cơ thể người đàn ông trên ghế sofa đột nhiên cứng đờ.
Anh nhìn Tào Ngải Thanh bên cạnh. Đáy mắt vằn vện tơ máu. Trong ánh mắt đan xen một nỗi bi thương bị kìm nén bằng một sự lý trí cực đoan.
"Là anh... Ngải Thanh. Là anh... Anh là Hạ..."
Nói đến đây. Anh vươn hai tay ra. Dùng sức vò mạnh hai má. Cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo hơn một chút. Đổi giọng lặp lại hai lần:
"... Anh là Tác giả. Anh là Tác giả."
Bờ vai đang căng cứng của Tào Ngải Thanh khẽ buông lỏng đôi chút. Nhưng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm. Câu nói tiếp theo của Hạ Thiên Nhiên. Lại một lần nữa khiến trái tim cô treo lơ lửng.
"Nhưng mà... Anh ta không biến mất..."
"Anh ta là... Ai?"
Hạ Thiên Nhiên chỉ tay vào thái dương của mình. Trên mặt lộ ra một biểu cảm hoang đường dường như khó có thể lý giải. Gần như là đau khổ:
"Chính là 'Người hát chính'... Không. Là 'Tiểu Giáp' đó... Cũng không phải... Tức là... Tức là Ngải Thanh. Em biết không. Anh đã ép anh ta từ bỏ Ôn Lương rồi. Ép anh ta thừa nhận bản thân là một sai lầm rồi... Anh ta nhắm mắt lại rồi. Anh ta từ bỏ sự kháng cự rồi... Nhưng... Nhưng ký ức của anh ta vẫn còn lưu lại ——!!"
Hạ Thiên Nhiên đột nhiên cao giọng. Hai tay ôm lấy đầu đầy đau đớn. Giống như đang chống lại một sự xâm nhập vô hình nào đó:
"Hai tháng này. Anh tưởng rằng anh chỉ là một người đứng xem. Anh tưởng rằng anh có thể kiểm soát được tất cả... Nhưng anh đã sai rồi.
Vào khoảnh khắc anh vươn tay ra với anh ta. Vào cái khoảnh khắc cây đàn guitar bị Ôn Lương đập nát đó... Toàn bộ ký ức của anh ta. Mọi hỉ nộ ái ố trong cái thế giới đó. Trò chơi được sắp xếp kỹ lưỡng đó. Hơn sáu trăm ngày đêm phai nhạt bào mòn. Còn có... Tuyết rơi trên đỉnh núi Kawagebo. Thậm chí là khi anh ta gảy đàn guitar. Cảm giác đau đớn khi đầu ngón tay từng chút một mài ra vết chai... Tất cả. Tất cả anh đều nhớ lại rồi!"
Tào Ngải Thanh hít một ngụm khí lạnh. Không dám tin nhìn anh.
"Vừa nãy ngồi trong xe. Trong đầu anh giống như đang chiếu một bộ phim góc nhìn thứ nhất. Anh có thể cảm nhận rõ ràng. 'Anh' đã yêu Ôn Lương như thế nào trong cái thế giới đó. Và 'Anh' lại làm thế nào để giải thoát cho cô ấy từng chút một..."
Nhịp thở của Hạ Thiên Nhiên trở nên dồn dập. Những ngón tay của anh bấu chặt lấy mép ghế sofa giống như bị chuột rút:
"Ngải Thanh. Em hiểu cái cảm giác này không? Anh biết rất rõ đó là tình cảm của 'Anh ta'. Nhưng bây giờ. Những tình cảm này đang chảy trong huyết quản của anh.
Vừa nãy lúc rời khỏi Ôn Lương. Lý trí của Tác giả nói với anh rằng. Anh đã làm một việc vô cùng đúng đắn. Anh đã bảo vệ được tất cả mọi người... Nhưng anh... Nhưng anh..."
Quả thực. Việc Tác giả dung túng cho Người hát chính nhập vai trong hai tháng nay là có hiệu quả. Hai nhân cách đã bắt đầu dung hợp. Chỉ là Tác giả không ngờ tới. Những tình cảm và ký ức khổng lồ, mãnh liệt. Không thuộc về hiện tại mà đối phương mang theo. Lại giống như một cơn sóng thần ập vào trong đầu anh. Và sự dung hợp này dường như không thể đảo ngược.
"Thiên Nhiên... Thiên Nhiên anh đừng kích động. Hít thở sâu. Đừng nghĩ nữa. Đừng nghĩ nữa..."
Nhìn thấy bộ dạng của người đàn ông. Tào Ngải Thanh vội vàng ngồi xuống bên cạnh anh. Không ngừng dùng tay vuốt ve lưng và vai anh. Cố gắng xoa dịu nỗi đau do đoạn ký ức này mang lại.
"Anh... Không biết có nên tiếp nhận những ký ức này không..."
Hạ Thiên Nhiên suy sụp tựa lưng vào ghế sofa. Giống như một lữ khách lạc đường. Anh nhìn Tào Ngải Thanh. Trong đôi mắt từng vô cùng lý trí và lạnh lùng đó. Lúc này chứa đầy sự yếu đuối và cầu xin:
"Nếu anh biến thành anh ta. Vậy thì em phải làm sao? Tình cảm của anh... 'Hạ Thiên Nhiên' dành cho em. So với những ký ức bị nhét ép vào này. Rốt cuộc cái nào mới là thật? Cái nào mới quan trọng hơn?"
Tào Ngải Thanh nghe những lời này. Sắc mặt trắng bệch đi từng tấc.
Cô vốn tưởng rằng. Đuổi Ôn Lương đi. Đập nát cây đàn. Mọi thứ sẽ có thể trở lại quỹ đạo...
Nhưng giờ phút này cô mới kinh hãi nhận ra. Tình địch lớn nhất của cô trước nay chưa từng là nữ minh tinh đứng dưới ánh mặt trời kia. Mà là những "Ký ức nhân cách" đã cắm rễ sâu trong não bộ của Hạ Thiên Nhiên. Đang từng chút một thay đổi hình dạng linh hồn anh.
Cô gái nhắm mắt lại. Hàng mi khẽ run rẩy. Đợi đến khi mở ra lần nữa. Tào Ngải Thanh đã đè nén được luồng chua xót muốn trào nước mắt trong lòng xuống. Cứ thế ngồi xổm trước mặt Hạ Thiên Nhiên.
"Thiên Nhiên. Anh nghe em nói đã..."
Giọng Tào Ngải Thanh không lớn. Nhưng lại khiến Hạ Thiên Nhiên vẫn luôn ở trong trạng thái hoảng sợ sợ hãi từng chút một bình tĩnh lại.
"Anh là Hạ Thiên Nhiên.
Bất luận trong đầu anh có thêm bao nhiêu ký ức không thuộc về nơi này. Bất luận tình cảm trong những ký ức đó có kinh tâm động phách đến nhường nào... Thì đó đều đã là quá khứ rồi. Là câu chuyện của một thế giới khác rồi."
Cô gái nhìn thẳng vào mắt người mình yêu. Kiên định và dịu dàng nói:
"Vừa nãy anh đã đưa ra sự lựa chọn rồi. Không phải sao? Trong ga tàu điện ngầm. Anh đã chọn đứng về phía em. Bất kể đó là xuất phát từ sự lý trí của Tác giả. Hay là xuất phát từ bản năng muốn bảo vệ cô ấy. Thực tế là. Anh đã ở lại rồi.
Ký ức là vật chết. Nhưng con người là sống. Nếu anh cảm thấy đau khổ. Nếu anh không biết có nên tiếp nhận hay không... Vậy thì tạm thời đừng quan tâm đến nó.
Em sẽ ở bên cạnh anh. Giống như mỗi một lần chúng ta vượt qua khó khăn trước đây. Chúng ta coi những ký ức này như một bộ phim dài tập. Phim tàn rồi. Chúng ta nên về nhà thôi... Nếu. Anh thực sự không chịu nổi. Thực sự muốn khóc. Vậy thì anh... Vậy thì anh cứ..."
Lúc này. Tào Ngải Thanh vươn đôi bàn tay ấm áp của mình ra. Nắm chặt lấy đôi bàn tay đang lạnh cóng run rẩy của người đàn ông. Cố nặn ra một nụ cười vui vẻ. Trêu chọc an ủi:
"Vậy thì anh cứ... Cắn vào tay em đi. Nếu anh có thể kiên trì được. Thì chỉ có một mình em biết anh khóc. Em biết đây là một cách ngốc nghếch... Tuy nhiên. Em cũng muốn giúp anh chia sẻ một chút đau đớn hiện tại."
Hạ Thiên Nhiên ngẩn người há hốc miệng. Nhìn người phụ nữ trước mắt nỗi bi thương trong lòng phân minh chẳng kém gì mình. Nhưng lại còn phải nghĩ cách an ủi mình...
Sự áy náy trong lòng anh dâng lên như thủy triều. Anh nắm ngược lại tay Tào Ngải Thanh. Cúi đầu cắn một cái vào mép bàn tay đối phương. Nhưng bất luận thế nào. Cũng không nỡ dùng sức cắn xuống...
Tào Ngải Thanh chầm chậm ôm đầu Hạ Thiên Nhiên vào lòng. Một tay khác dịu dàng vuốt ve gáy người mình yêu. Và giây tiếp theo. Từng tiếng nức nở gào thét bị kìm nén đến cực điểm. Từ trong ngực cô trầm đục bùng nổ:
"A ——!!! A ——!!!"
Trong căn hộ ấm áp này. Hai linh hồn đang tựa vào nhau. Cố gắng dùng hơi ấm của hiện thực. Để làm tan chảy một chút sự lạnh lẽo buốt giá trong ký ức.
Tuy nhiên. Họ không hề hay biết. Khi họ đang làm hòa với số phận. Cái thế giới bên ngoài cánh cửa kia. Từ sớm đã vì màn kịch vui tối nay. Mà thai nghén nên một trận sóng thần đủ sức nuốt chửng họ hoàn toàn...
...
...
Chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ sau khi Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh rời khỏi ga tàu điện ngầm. Một số đoạn video chỉ dài vỏn vẹn vài phút. Hình ảnh lúc rõ lúc mờ do khoảng cách và sự rung lắc. Đang âm thầm xuất hiện trên bảng xếp hạng tìm kiếm cũng như các góc khuất của các nền tảng mạng xã hội chuyên hóng hớt tin đồn.
Trong số đó. Lại có một đoạn video do người hâm mộ cắt ghép lại. Có lượt xem cao nhất.
Góc quay của video rõ ràng là do người qua đường quay lén. Trong hình ảnh. Chính là sảnh trung chuyển người qua kẻ lại ồn ào của ga tàu điện ngầm Bạch Mã Phụ Cảng Thành.
Trong video. Tiểu hoa đán đang nổi đình nổi đám trong những tháng gần đây. Nữ minh tinh nổi tiếng về cả nhan sắc lẫn thực lực là Ôn Lương. Đang không màng đến hình tượng túm chặt lấy cánh tay của một người đàn ông.
Tóc cô rối bời. Toàn thân ướt sũng. Những giọt nước mắt trên mặt dưới ánh đèn trắng bệch của ga tàu điện ngầm hiện rõ mồn một.
Cô giống như một kẻ điên giật lấy chiếc bao đàn guitar của người đàn ông đó. Giơ lên cao. Đập mạnh xuống sàn nhà bằng đá cẩm thạch. Âm thanh chát chúa của cây đàn guitar vỡ nát đó. Cho dù là thông qua loa ngoài điện thoại kém chất lượng. Vẫn khiến người ta nghe mà rùng mình.
Và sau đó. Hai người lại giống như đang chạy trốn bỏ trốn khỏi trung tâm trung chuyển. Hình ảnh video chuyển cảnh. Hai người đã đến quảng trường nhỏ bên ngoài ga tàu điện ngầm. Một người phụ nữ có khí chất dịu dàng xuất hiện trong khung hình. Khuôn mặt cô ấy bình tĩnh. Gỡ từng ngón tay đang nắm chặt cánh tay người đàn ông của Ôn Lương ra.
Cuối cùng. Người đàn ông vẫn luôn cúi đầu đó. Dường như đã nói gì đó. Rút tay mình lại. Lùi về đứng bên cạnh người phụ nữ kia. Bỏ lại Ôn Lương một mình đứng chôn chân tại chỗ với vẻ mặt thất thần.
Đoạn video này nếu đăng riêng lẻ. Rất có thể sẽ trở thành một tin tức xã hội thu hút sự chú ý. Tuy nhiên rất nhanh chóng. Những chủ đề và lời giải thích liên quan cũng lập tức ra lò ——
#Ôn_Lương_diễn_xuất_bùng_nổ#
#Rò_rỉ_cảnh_cãi_nhau_trong_phim_Vũ_Trụ_Nhai#
#Hạ_Thiên_Nhiên_diễn_khách_mời_đập_đàn_guitar#
Dưới vỏ bọc của tấm thẻ kim bài miễn tử mang tên "Lộ ảnh hậu trường" và "Diễn kịch" của đoàn phim. Tuyệt đại đa số cư dân mạng không biết rõ sự tình. Đều thuận lý thành chương coi cuộc xung đột chân thực đến xé rách tim gan này. Thành một "Phân đoạn nổi bật" được tung ra sớm nhằm mục đích tuyên truyền cho bộ phim.
Và trong cái thời đại giải trí ồn ào và không ngừng tô vẽ này. Những kịch bản mà cư dân mạng có thể nhìn thấy. Cũng chỉ là những thứ mà người ta muốn cho họ nhìn thấy mà thôi.
Tuy nhiên. Lời nói dối chung quy lại vẫn là lời nói dối.
Khi tấm màn che đậy mang tên "Đoàn phim quay phim" này được giăng ra càng rộng. Thì trong mắt những người thực sự biết chuyện. Nó lại càng trở nên quỷ dị. Trong số đó không thiếu những người từng chứng kiến như Lê Vọng, Thái Quyết Minh. Cảm thấy lo lắng và muộn phiền cho người bạn của mình. Cũng có...
Những người giống như Dư Náo Thu...
Nhìn ra được sự bất thường trong chuyện này với rắp tâm hiểm ác.
Khách sạn hồ Thiên Bình. Bên trong căn phòng hành chính sang trọng trên tầng cao nhất.
Dư Náo Thu mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu đỏ rượu vang. Lười biếng tựa lưng vào ghế sofa da thật. Trong tay cô lắc lư một ly vang đỏ. Ánh mắt không hề chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng trên bàn trà.
Đoạn video "Ôn Lương nổi điên trong ga tàu điện ngầm" đang được lan truyền chóng mặt trên mạng. Đang được phát đi phát lại trên màn hình máy tính bảng.
Cô xem đoạn video này không biết bao nhiêu lần rồi. Đó là một ánh mắt vô cùng tập trung.
Cho đến khi Tào Ngải Thanh xuất hiện trong khung hình. Cô cuối cùng cũng đưa tay bấm nút tạm dừng. Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc ba người Hạ, Ôn, Tào đối đầu nhau.
"Tào Ngải Thanh... Ôn Lương... Hahaha..."
Tiếng cười của Dư Náo Thu trong căn phòng trống trải nghe có vẻ đặc biệt chói tai. Cô ngửa cổ lên. Uống cạn sạch ly vang đỏ. Rượu vang đỏ thẫm dính trên khóe môi cũng chẳng thèm lau.
"Hóa ra. Tôi mới là người bị anh xoay mòng mòng như một con rối sao? Hạ, Thiên, Nhiên! Choang ——!!"
Cùng với sự căm hận nghiến răng nghiến lợi của Dư Náo Thu. Ly rượu vang bị cô ném mạnh xuống sàn nhà. Phát ra một tiếng vang lớn!
Với tư cách là người mà cách đây hai tháng. Chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi đã giành được thân phận "Bạn gái chính thức của Hạ Thiên Nhiên". Dư Náo Thu quá hiểu rõ ngọn ngành giữa ba người này rồi.
Cô nhớ rất rõ. Trước đêm Giao thừa một ngày. Tại nhà Hạ Thiên Nhiên. Sự chiếm hữu không hề che giấu và sự sỉ nhục đối với cô dưới đáy mắt Ôn Lương. Dư Náo Thu cả đời này sẽ không bao giờ quên.
Trong góc nhìn của Dư Náo Thu. Mạch lạc của sự việc rõ ràng đến mức khiến người ta buồn nôn:
Tào Ngải Thanh. "Bạn gái cũ" của Hạ Thiên Nhiên. Một vầng trăng sáng có thể khiến cho cái gã công tử đào hoa này khổ sở chờ đợi mấy năm trời. Thậm chí có thể khiến cho anh ta kiềm chế được bản tính phóng đãng của mình.
Còn Ôn Lương. Cái cô đại minh tinh bề ngoài thì kiêu ngạo rực rỡ này. Sau lưng thực chất lại là một cô "Tình nhân bí mật" được Hạ Thiên Nhiên bao nuôi. Hoặc là mặt dày bám riết lấy!
Nhưng tối nay. Trong đoạn video này. Dư Náo Thu đã nhìn thấy gì?
Cô nhìn thấy một Ôn Lương không coi ai ra gì. Giống như một mụ đàn bà đanh đá mất trí giữa đường phố. Vì muốn giữ chân người đàn ông đó mà không từ thủ đoạn!
Cô nhìn thấy ánh mắt giống hệt như tro tàn của Hạ Thiên Nhiên. Cô lại càng nhìn thấy "Bạn gái cũ" Tào Ngải Thanh vốn đáng lẽ ra phải bị loại khỏi cuộc chơi. Lại lấy một tư thế của kẻ chiến thắng giáng trần một lần nữa. Trắng trợn tuyên bố chủ quyền trước mặt tất cả mọi người!
Đây đâu phải là đang đóng phim?
Đây căn bản là một bộ phim cẩu huyết sống động về việc chính thất xé xác tiểu tam. Công tử nhà giàu vứt bỏ tình nhân giữa đường!
"Ôn Lương a Ôn Lương. Cô cũng có ngày hôm nay!"
Dư Náo Thu nhìn bóng dáng thất thần cuối cùng của Ôn Lương trên màn hình. Trong lòng trào dâng một sự khoái trá biến thái.
Cô không phải là kiêu ngạo lắm sao?
Cô không phải là cậy vào sự sủng ái của Hạ Thiên Nhiên mà không coi ai ra gì sao?
Đến cuối cùng. Chẳng phải vẫn giống như một con chó bị vứt bỏ ngoài đường phố sao!
Nhưng sự khoái trá này chỉ kéo dài vỏn vẹn vài giây đồng hồ. Ánh mắt Dư Náo Thu liền nháy mắt lạnh lẽo trở lại. Thay vào đó. Là một sự toan tính âm hiểm như rắn độc.
Cô quá hiểu cái giới này. Không. Cô quá hiểu thủ đoạn của Hạ Thiên Nhiên rồi...
Hạ Thiên Nhiên lợi dụng danh nghĩa của đoàn phim Vũ Trụ Nhai. Dễ như trở bàn tay đã hóa giải vụ bê bối động trời này thành vô hình. Thậm chí còn nhân cơ hội này tạo ra một đợt nhiệt độ cho bộ phim.
Nếu cứ để mặc cho sự việc phát triển như thế này. Ôn Lương không những không phải chịu bất kỳ hình phạt nào. Ngược lại còn thu hút thêm fan nhờ vào "Diễn xuất xuất thần". Hạ Thiên Nhiên cũng vẫn sẽ là vị đạo diễn kiêm nhà đầu tư thâm tình đó.
"Hờ~ Đừng hòng!"
Dư Náo Thu cười khẩy một tiếng. Còn ở đầu bên kia của phòng khách. Dường như là hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vẫn luôn tiếp diễn. Nhưng vì tiếng video nên không có cảm giác tồn tại đó. Đột nhiên ngừng lại.
Ngay sau đó. Một giọng nói thâm hiểm mang theo ý cười cợt. Từ xa trong phòng tắm truyền ra.
"Vừa nãy tôi hình như nghe thấy cô đập vỡ đồ thì phải? Bị làm sao vậy a? Dư đại tiểu thư~"
P/s:
Thương Ngải Thanh thật sự luôn ấy… vốn dĩ trong chuyện tình này em đâu có lỗi gì (´;ω;`). Lúc nào cũng phải nhẫn nhịn, giữ vẻ ôn hòa bình tĩnh, âm thầm đứng phía sau làm chỗ dựa cho Thiên Nhiên. Nhiều khi nhìn em ấy lý trí và điềm đạm như vậy chỉ để cố đè nén hết những ấm ức, buồn bã và bi thương vào trong lòng... khiến tôi đọc cũng đau quá a (╥﹏╥).
Còn Ôn Lương nữa, nghĩ mà cũng xót… yêu thì không được trọn vẹn, mà buông cũng chẳng đành (╥﹏╥).
0 Bình luận