Tập 05: Như Khói [PEAK] (Hoàn thành)
Chương 217: Chiếc bẫy của cô ấy
0 Bình luận - Độ dài: 2,198 từ - Cập nhật:
Note: Cùng với sự phát triển của cốt truyện, tâm lý và cảm xúc của các nhân vật đã có sự trưởng thành vượt bậc. Nhận thấy ngữ cảnh cũ không còn đủ sức truyền tải hết chiều sâu nội tâm nhân vật, bắt đầu từ tập 5 trở đi, tôi xin phép thay đổi văn phong để phù hợp hơn với âm hưởng mới của câu chuyện. Rất mong các bạn độc giả thấu hiểu và tiếp tục đồng hành.
Tập 5&6 nội dung sẽ xoay quanh ba từ: Sự Trưởng Thành – Sự Vị Tha – Sự Cứu Rỗi.
---
Một buổi trưa thứ Sáu, tại Học viện Điện ảnh, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp khuôn viên.
Thịnh Kỳ Đông đang lôi kéo một Ôn Lương chán chường đi dạo. Vì chiều nay cả khoa Biểu diễn lẫn khoa Quản lý đều không có tiết, cộng thêm ngày mai là cuối tuần, nên cô nàng định rủ rê cô bạn thân cùng tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi này.
Tất nhiên, cô nàng "tiểu yêu tinh" của khoa Quản lý cũng chẳng quên mất bạn trai mình.
“Khoa Đạo diễn bọn anh chiều nay có tiết mà, môn Phân tích ngôn ngữ nghe nhìn.”
Lê Vọng tỏ vẻ khá khó xử. Ban đầu anh chỉ định tranh thủ buổi trưa ra ngoài ăn cơm cùng bạn gái thôi.
Thế nhưng, cái lý do chính đáng ấy dường như chẳng có chút tác dụng nào trước mặt Thịnh Kỳ Đông. Cô nàng bắt đầu nũng nịu với bạn trai: “Ây da, làm gì có cặp đôi nào lên đại học mà không cùng nhau cúp cua chứ? Anh không thể đi cùng em sao? Anh đã ngủ nướng cả buổi sáng rồi còn gì!”
Lê Vọng gãi gãi da mặt, bất lực nói: “Ai bảo lịch học của chúng ta bị đảo lộn chứ? Với lại, anh là lớp trưởng, vắng mặt thì ảnh hưởng không tốt. Lớp Đạo diễn bọn anh ít người lắm, giảng viên liếc mắt một cái là biết ai vắng ngay. Hay là đợi anh học xong rồi đi với em nhé? Giờ em cứ đi dạo phố với Ôn Lương trước đi.”
Lúc này, Ôn Lương đang đứng bên cạnh lướt điện thoại, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, cười nhạt hai tiếng đầy gượng gạo: “Hơ hơ, đừng lôi tớ vào. Chiều nay tớ phải lái xe về nhà, đây là mệnh lệnh bắt buộc của mẹ tớ. Hơn nữa tớ còn phải tiện đường ghé bệnh viện thăm Thiên Nhiên, nên ăn trưa xong là tớ đi ngay. Cậu tự đi mà lo cho bạn gái cậu, cô ấy vẫn còn là ‘em bé’ đấy.”
“A~~ Tớ còn định ăn xong thì ba người chúng ta cùng đi xem phim mà!”
Thịnh Kỳ Đông kéo dài giọng, vẻ mặt không vui. Cô nàng chu môi, đôi mắt đầy oán trách quét qua bạn trai và cô bạn thân. Lê Vọng không dám nhìn thẳng vào mắt cô, còn Ôn Lương thì chẳng thèm để ý.
“Hay là chiều nay em đi học cùng anh? Đằng nào môn Phân tích ngôn ngữ nghe nhìn cũng là mổ xẻ phim, lại toàn phim kinh điển, xem cũng như nhau cả thôi.” Lê Vọng đề nghị.
“Đúng đấy, cách này hay này. Tiện thể bồi bổ chút tế bào nghệ thuật cho nha đầu này, chứ không thì chẳng hiểu sao ngày xưa nó thi rớt khoa Biểu diễn nữa.”
Ôn Lương chêm vào một câu, sau đó có chút lo lắng áp điện thoại lên tai. Cái tên Hạ Thiên Nhiên này lại chơi trò bốc hơi khỏi thế gian, hai ngày nay nhắn tin không trả lời, gọi điện không bắt máy. Chẳng lẽ hắn không biết cô sợ nhất là điều này sao?
Nếu không phải do hai hôm nay bài vở bận rộn, cộng thêm việc bên cạnh chàng trai kia có người nhà chăm sóc, thì Ôn Lương đã sớm lao vào bệnh viện chất vấn xem hắn lại lên cơn gì rồi!
Trong ống nghe truyền đến tiếng tút tút, rõ ràng là có tín hiệu, nhưng mãi vẫn không có ai nhấc máy...
“Á~~ Không chịu đâu! Giảng viên các anh mổ xẻ phim thì còn xem nội dung kiểu gì nữa. Cứ mỗi cảnh quay lại dừng một chút, rồi phân tích một đống bố cục, ẩn dụ, phong cách với đủ thứ linh tinh lang tang. Một bộ phim mà phân tích tới ba bốn ngày, ông thầy đó nói chuyện lại chậm rì, lần nào đi học cùng anh em cũng buồn ngủ muốn chết!”
Bên cạnh Ôn Lương, Thịnh Kỳ Đông lắc lắc tay Lê Vọng, giọng điệu vừa nũng nịu vừa than vãn. Chàng trai kia rõ ràng không chịu nổi đòn tấn công này, giọng điệu bắt đầu dao động.
“Vậy... vậy chỉ hôm nay thôi nhé, được không bảo bối? Em cũng phải nghĩ cho anh chút chứ...”
Thịnh Kỳ Đông nghe vậy liền vui vẻ “Vâng” một tiếng ngọt xớt. Đúng lúc này, Ôn Lương đang nhìn chằm chằm vào điện thoại trên tay, đột nhiên mắng to một câu không hề báo trước: “Đồ khốn nạn!”
Trong khoảnh khắc, cặp đôi chim chuột kia im bặt như ve sầu mùa đông.
Việc mãi không liên lạc được với Hạ Thiên Nhiên khiến Ôn Lương nóng nảy, bồn chồn. Cô không nhịn được mà suy diễn lung tung, liệu có phải Tào Ngải Thanh lại đến bệnh viện thăm Hạ Thiên Nhiên không? Biết đâu tên đàn ông kia mềm lòng, hai người tình cũ không rủ cũng tới, giờ đã quay lại với nhau và đang tính đá cô ra chuồng gà rồi cũng nên...
Vô vàn hình ảnh hiện lên trong đầu Ôn Lương, càng nghĩ càng giận. Cô trừng mắt nhìn Lê Vọng đang đứng bên cạnh, chẳng cần biết đầu đuôi tai nheo gì, hét lên để trút giận: “Con trai các cậu nội tâm có thể kiên định một chút được không hả!!”
Nói xong, cô bước đi như một cơn gió, hậm hực lao về phía bãi đậu xe ngoài trường. Cô phải đến bệnh viện gặp Hạ Thiên Nhiên. Bây giờ, ngay lập tức!
Thịnh Kỳ Đông và Lê Vọng đứng chôn chân tại chỗ, không dám cử động. Lê Vọng - người vô tình phải hứng trọn cơn giận thay cho “anh Thiên Nhiên” - vẻ mặt đầy oan ức và yếu đuối, lẩm bẩm: “Anh... hay là anh cứ... kiên định một chút... quay về đi học nhé?”
Thịnh Kỳ Đông vội ôm lấy anh, nói: “Đừng sợ, A Lương không nói anh đâu, nó đang mắng cái gã bạn trai ‘không tồn tại’ của nó đấy! Cộng thêm hai hôm nay bà dì ghé thăm nên tính khí nó hơi nóng nảy chút thôi, bình thường ấy mà!”
Bạn trai không tồn tại - đây là biệt danh mà đám bạn bè xung quanh Ôn Lương gần đây gán cho Hạ Thiên Nhiên. Bây giờ ai cũng biết hoa khôi khoa Biểu diễn Ôn Lương đã là hoa có chủ, nhưng từ sau đợt quân sự, gã bạn trai này của cô chỉ nghe danh chứ chẳng thấy người, cứ như thể không hề tồn tại vậy.
Chưa kể, chuyện này còn lừa được khối người. Họ thực sự tưởng rằng người bạn trai này là do Ôn Lương tự bịa ra, là nhân vật hư cấu dùng làm cái cớ để từ chối những kẻ theo đuổi.
Lê Vọng thuận thế ôm lấy bạn gái, suy tư: “Em nói thế anh mới nhớ, Thiên Nhiên nằm viện cũng hơn nửa tháng rồi nhỉ? Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh cậu ấy cũng chẳng đi chơi cùng bọn mình, chị Lương có chút cảm xúc cũng là bình thường... Nhưng mà người ta nằm viện chứ có phải đi ăn chơi trác táng đâu... Chắc không đến mức giận dữ thế chứ?”
Thịnh Kỳ Đông ngẩng đầu lên: “Anh đứng về phe nào đấy? Sao lại nói kiểu hai hàng thế hả?”
Lê Vọng đáp như lẽ đương nhiên: “Bảo bối, tất nhiên là anh đứng về phía em rồi~”
“Hừ~ Coi như anh biết điều~”
“Hề hề~”
Được rồi, hai người này rõ ràng không nhận ra điều gì đã kích động Ôn Lương bùng nổ như vậy.
...
...
Cuối cùng, Thịnh Kỳ Đông vẫn đuổi theo và kéo được cô bạn thân quay lại. Dù sao bây giờ cũng đến giờ cơm rồi, có đi thì cũng phải ăn xong mới đi, đâu thiếu gì chút thời gian này, hơn nữa còn có thể tiện tay đóng gói một phần mang cho Hạ Thiên Nhiên.
“Tớ mà thèm đưa cơm cho hắn à? Hắn sao không đi chết đi?!”
Ôn Lương chìm đắm trong những tưởng tượng của mình không dứt ra được, miệng thì mắng chửi, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Khi ở lại ăn cơm cùng bạn, cô đặc biệt gọi thêm hai món, nói là lát nữa gói mang về.
“Thôi đừng giận nữa mà cưng, giận dữ hại da lắm~ Có phải Hạ đạo diễn chọc giận cậu không? Đợi anh ấy về trường, tớ nhất định sẽ giúp cậu dạy dỗ anh ấy!”
“...Không có gì, chỉ là thấy phiền lòng thôi.”
Sau khi bình tĩnh lại, Ôn Lương cũng bị trí tưởng tượng phong phú của mình chọc cười. Nhớ lại chuyện vừa rồi, khóe miệng cô không tự chủ được mà cong lên, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nụ cười lơ đãng cùng đường cong tuyệt mỹ nơi xương quai hàm khiến người ta nhìn thấy phải ngẩn ngơ.
“Đúng rồi đúng rồi, bảo bối cậu cười lên xinh biết bao. Nào, cười thêm cái nữa cho đại gia xem nào!”
Thịnh Kỳ Đông thấy bạn thân đã bớt nóng, cố tình ép giọng ồm ồm, đắc ý trêu chọc.
Đây là một nhà hàng món Trung được đánh giá rất cao trên mạng, nằm ngay khu phố thương mại của Làng Đại học. Ba người khá may mắn khi được xếp vào một bàn gần cửa sổ trên tầng hai. Thịnh Kỳ Đông khoác tay Ôn Lương, hai người ngồi cùng một phía, để mặc Lê Vọng cô đơn ngồi đối diện.
Đúng là phong thủy luân chuyển, chàng tài tử Học viện Điện ảnh cũng đến cạn lời. Chiêu dỗ dành bạn gái ban nãy của anh, giờ bị cô người yêu học lỏm, mang ra áp dụng ngay trước mắt anh để dỗ dành cô bạn thân.
Điều này khiến Lê Vọng có ảo giác như mình bị Ôn Lương “NTR” vậy, dù đối phương là con gái...
Hoặc có lẽ, con gái mới càng đáng sợ hơn. Theo cuốn “Báo cáo phân tích độ hiếm và bảng xếp hạng nhan sắc nữ sinh Học viện Điện ảnh (Bản 1.0)” của Hồ Nhạc mà Thịnh Kỳ Đông đã xé nát, thì độ nổi tiếng của Ôn Lương trong giới nữ thậm chí còn cao hơn cả bên nam giới một bậc!
Thật là khủng bố...
“Haizz, hy vọng Hạ đạo diễn sớm bình phục thì tốt.”
Lê Vọng thật lòng thầm cầu nguyện trong lòng.
Chẳng mấy chốc, cơm nước được bưng lên, nóng hổi thơm phức.
Thịnh Kỳ Đông rút hai đôi đũa, một đôi đưa cho bạn trai, một đôi đưa cho Ôn Lương, nhưng cô bạn mãi vẫn không nhận.
Cô quay đầu nhìn sang, chỉ thấy nụ cười trên mặt Ôn Lương đã tắt ngấm từ bao giờ. Ánh mắt cô ấy vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ từ nãy đến giờ không hề thu lại. Thịnh Kỳ Đông tò mò, vươn cái đầu nhỏ ra, nhìn theo hướng nhìn của bạn thân.
Sau đó, cô cũng sững sờ.
Lê Vọng đang định đánh chén một bữa no nê, vừa đưa đũa ra định gắp thức ăn thì thấy hai cô gái đều ngẩn người nhìn ra ngoài. Đũa của anh khựng lại lơ lửng trên đĩa rau, hỏi: “Các em... đang nhìn gì thế?”
Hai cô gái không trả lời anh, chỉ quay sang nhìn nhau, như đang ngầm đối chiếu ám hiệu.
“Chiều cao hình như trên mét tám, tay trái kéo vali, tay phải băng bó, đặc điểm nhận dạng rất rõ ràng nhé...”
“Ừm ——” Trong mũi Ôn Lương lạnh lùng hừ ra một tiếng.
“...Vậy cô gái mặc váy siêu ngắn đi bên cạnh anh ấy là ai? Cậu có biết không?”
“Xuống xem là biết ngay.”
Ôn Lương buông một câu, lập tức đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, không nói một lời đi thẳng xuống lầu.
Lê Vọng ngoái đầu nhìn bóng lưng Ôn Lương bước nhanh ra ngoài, vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Rốt cuộc là sao, hai người nhìn thấy cái gì?”
Thịnh Kỳ Đông cũng thu lại tầm mắt, trừng mắt nhìn bạn trai một cái, bực bội nói:
“Còn cái gì nữa, máy dò Ôn Lương chứ gì.”
0 Bình luận