Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành)

Chương 668: Cái Tết này a (Ba)

Chương 668: Cái Tết này a (Ba)

Note: Trước đây, Ngũ Hiêu vốn được Thiên Nhiên gọi là “anh Ngũ”, hơn nữa tuổi tác của nhân vật này cũng tầm U40 nên khi nhắc đến trong truyện tôi thường dùng “anh” hoặc “anh ta”. Tuy nhiên, có những đoạn Ôn Lương xuất hiện cùng Hạ Thiên Nhiên thì cách Ngũ Hiêu đối thoại với Ôn Lương lại mang sắc thái kiểu chú–cháu. Vì vậy sau khi cân nhắc lại cho hợp ngữ cảnh, bắt đầu từ chương này mỗi khi truyện đặc tả Ngũ Hiêu tôi sẽ chuyển hẳn sang xưng “ông”. Mong các bác thông cảm nhé.

-----

Năm phút sau, trước cửa nhà Hạ Thiên Nhiên.

Hạ Thiên Nhiên giẫm lên ghế, bên trái dán Ứng thành diệu lý, bên phải dán Quy lai tiếu khán.

Bức hoành phi Nhân gian Thanh Lương ở giữa, dưới sự chỉ huy của Ôn Lương, dán có hơi... lệch một chút.

"Sang trái một chút! Ây da lệch rồi lệch rồi! Sang phải! Đúng đúng đúng! Chính là góc độ này!!"

Tào Ngải Thanh ở bên dưới giúp đưa băng dính, tiện thể bất đắc dĩ giữ chặt chiếc ghế: "Cẩn thận một chút, kẻo ngã."

Ngay lúc này, từ hành lang xa xa vang lên tiếng thang máy, sau đó là tiếng bước chân truyền đến. Vệ sĩ Ngũ Hiêu xuất hiện ở góc ngoặt hành lang. Lúc này ông đang xách hai hộp quà bước về. Vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy cảnh tượng vô cùng chấn động này.

"Tiểu... Lương? Cháu dạo này không phải đang ở..."

"Khụ khụ~ Hihi. Chú Ngũ~ Năm mới vui vẻ a~"

Ôn Lương vốn đang ríu rít chỉ huy lập tức trở nên ngoan ngoãn. Mặc dù Ngũ Hiêu nhỏ hơn bố cô khá nhiều tuổi, nhưng dù sao cũng là bề trên. Huống hồ lần này cô về cũng không báo với gia đình. Nếu Ngũ Hiêu lắm miệng mách lẻo chuyện cô lén lút về với Ôn Duệ An, có thể tưởng tượng được hậu quả nghiêm trọng sẽ xảy ra.

"À. Tiểu Lương, năm mới vui vẻ a."

Ngũ Hiêu quét mắt nhìn một vòng. Ôn Lương thì khỏi phải nói, đương nhiên là ông rất quen thuộc. Chỉ là... vị còn lại đang có mặt ở đây...

Sao bên cạnh vị tiểu Hạ tổng này lại có thêm một cô gái nữa rồi?

Người vệ sĩ này thầm lẩm bẩm trong lòng. Nhưng nhìn cảnh ba người trước mắt hòa thuận vui vẻ thế này, lại còn cùng nhau dán câu đối, chắc hẳn là không rắc rối bằng vị Dư tiểu thư lần trước... nhỉ?

"Vị này là...?"

Tầm mắt Tào Ngải Thanh đảo qua đảo lại giữa Ngũ Hiêu và Ôn Lương. Có thể nhận ra đối phương là hàng xóm của Hạ Thiên Nhiên. Chỉ là tại sao hàng xóm của Hạ Thiên Nhiên lại quen biết Ôn Lương? Chẳng lẽ đối phương đã lén lút đến đây rất nhiều lần, đến mức ngay cả hàng xóm cũng nhận ra rồi?

"À. Ngải Thanh, đây chắc là lần đầu em gặp anh Ngũ nhỉ?"

Hạ Thiên Nhiên dán xong câu đối, nhảy xuống khỏi ghế, vỗ vỗ tay, giới thiệu:

"Đây là anh Ngũ Hiêu, vệ sĩ hiện tại của anh. Bởi vì bình thường phải lái xe cho anh, nên anh đã sắp xếp cho anh ấy ở ngay căn hộ bên cạnh. Đúng rồi anh Ngũ, sáng nay anh chẳng phải định đưa vợ con về quê sao? Sao lại về rồi?"

Không nên hỏi thì đừng hỏi, không nên nói thì đừng nói. Đây là điều duy nhất Hạ Thiên Nhiên yêu cầu Ngũ Hiêu phải làm được. Cho nên người đàn ông lớn tuổi này lúc này chỉ khẽ gật đầu với Tào Ngải Thanh, đưa hộp quà trong tay cho Hạ Thiên Nhiên, nói:

"Đạo diễn Hạ. Trách tôi làm việc không đủ chu đáo, sáng nay tôi đón vợ tôi, mới được cô ấy nhắc nhở mới nhận ra. Tết nhất thế này, cậu vừa cho tôi việc làm, lại vừa lì xì cho tôi. Nhưng tôi đi mà còn chưa kịp chúc Tết cậu một tiếng, cho nên mua chút đồ về đây. Năm mới vui vẻ nhé, đạo diễn Hạ. Cậu cầm lấy mấy thứ này đi."

"Ây da, anh thế này..."

Hạ Thiên Nhiên nhận lấy, trong túi quà đều là thuốc lá, rượu và trà.

"Biết đạo diễn Hạ cậu không thiếu những thứ này, nhưng đều là tấm lòng của tôi, cậu đừng chê. Vợ con tôi vẫn đang đợi tôi dưới xe, lần này đặc biệt lên đây để chúc Tết cậu. Lát nữa tôi còn phải sang chỗ anh Ôn nữa nên không nán lại lâu..."

Ngũ Hiêu nói xong liền định rời đi. Nói thật, cho dù bây giờ không có ai đợi ông dưới lầu, với cái trận thế hai người đẹp vây quanh của Hạ Thiên Nhiên trước mắt này, là một người thông minh thì chẳng ai dám ở lại lâu a...

"Anh Ngũ dừng bước."

Hạ Thiên Nhiên gọi Ngũ Hiêu lại, rảo bước vào nhà đặt quà xuống, lúc quay ra trên tay đã có thêm vài phong bao lì xì.

"Mấy cái này, anh đưa cho chị dâu hay là cho cô cháu gái lớn của tôi..."

"Ây da, chuyện này..."

Ngũ Hiêu lộ vẻ khó xử. Phong bao lì xì trước đó Hạ Thiên Nhiên đưa cho ông đã rất lớn rồi, bây giờ lại đưa thêm, ông chắc chắn là ngại không dám nhận nữa. Cho nên hai người dựa theo thông lệ ngày Tết đẩy đưa một hồi, cuối cùng Ngũ Hiêu vẫn nghe theo lời khuyên của Ôn Lương, nhét lì xì vào túi.

Ôn Lương tiễn Ngũ Hiêu ra thang máy. Dường như là vừa nãy nghe thấy ông còn phải đến nhà bố mình, điều này đã kích hoạt chuông cảnh báo của cô gái, đương nhiên phải dành ra vài phút để khớp lại câu chuyện cô lén lút trốn về. Ngũ Hiêu bây giờ đã nhận lì xì của Hạ Thiên Nhiên rồi, chính là cơ hội tốt há miệng mắc quai.

Ngay trong khoảng thời gian hai người rời đi, Tào Ngải Thanh đơn độc hỏi Hạ Thiên Nhiên:

"Dạo này anh gặp phải nguy hiểm thân thể gì sao? Vệ sĩ này là Ôn Lương tìm cho anh à?"

"Chủ yếu vẫn là để mắt tới anh, đề phòng anh phát bệnh giống lần trước. Mọi người cũng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh anh được. Anh Ngũ là chiến hữu của bố Ôn Lương nên hai người họ rất quen thân."

Hạ Thiên Nhiên dọn dẹp đồ đạc, cầm chiếc ghế lên, giải thích.

Cô gái gật đầu. Phòng bệnh hơn chữa bệnh chung quy cũng là một chuyện tốt. Cô đề nghị:

"Hay là, anh cũng cho em xin phương thức liên lạc của vệ sĩ đó đi. Em lưu lại, Ôn Lương đang quay phim bên ngoài, sau này anh có xảy ra chuyện gì, anh ấy cũng biết đường đi tìm ai."

"Được, điện thoại của anh ở trong nhà. Sau này anh cũng sẽ nói tình hình của em cho anh ấy biết."

Hạ Thiên Nhiên định bước vào nhà. Nhưng Tào Ngải Thanh lại đứng yên tại chỗ, ngược lại còn thò tay trái ra, lòng bàn tay ngửa lên, khóe miệng mỉm cười nhìn anh. Muốn bày tỏ điều gì không thể rõ ràng hơn được nữa.

"A~ Haha..."

Người đàn ông vỗ trán một cái, đặt chiếc ghế xuống, rút ra một phong bao lì xì đặt vào tay cô gái, miệng nói lời chúc mừng:

"Năm mới vui vẻ~"

Nụ cười trên mặt cô gái không hề thay đổi. Ngay trước mặt Hạ Thiên Nhiên, dùng tay phải cầm lấy phong bao giấu ra sau lưng, bàn tay trái trắng trẻo vẫn ngửa ra, khẽ cong các ngón tay, ra hiệu vẫn chưa đủ.

"Vạn sự như ý."

Chưa đủ.

"Đại cát đại lợi."

Chưa đủ.

"Ờ... Vạn phúc kim an."

Chưa đủ.

"Cung hỷ phát tài, lì xì đưa đây; làm gì cũng thuận lợi, đẹp đến bể gương!"

Cuối cùng, Hạ Thiên Nhiên đọc một câu vè bằng tiếng Quảng Đông, nhét toàn bộ số lì xì còn lại vào tay đối phương. Tào Ngải Thanh cuối cùng cũng cười tươi như hoa, lật qua lật lại xấp lì xì trên tay như đang lật sách, liền nghe thấy người đàn ông bên cạnh mang theo chút muộn phiền nói:

"Bao nhiêu lì xì anh chuẩn bị đều đưa hết cho em rồi. Lát nữa Ôn Lương quay lại anh không còn gì để phát nữa..."

Tào Ngải Thanh ngẩng đầu lên, lặng lẽ cất gọn lì xì.

"Cô ấy mà đòi anh, anh cứ bảo cô ấy đến tìm em."

"..."

Hạ Thiên Nhiên mặt đen xì, anh làm gì có cái gan đó a. Đành thầm nghĩ lát nữa lén lút chuẩn bị thêm vài cái vậy...

Hai người đứng ngoài cửa đã xong việc, vừa định bước vào nhà lại nghe thấy tiếng thang máy từ xa vang lên một tiếng ting. Ngay sau đó là giọng nói đầy nghi hoặc của Ôn Lương cố tình lớn tiếng:

"Dư Náo Thu?! Sao cô lại đến đây?"

"Ôn Lương?"

Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh nhìn nhau, bầu không khí đột ngột thay đổi.

Đầu bên kia, cửa thang máy.

Ôn Lương vừa mới khớp lời xong với Ngũ Hiêu, tiễn người xuống lầu, ai ngờ vừa quay người lại đã đụng phải Dư Náo Thu vừa bước ra khỏi thang máy. Trải qua cảnh tượng trên sân thượng khách sạn Thượng Hải, hai người phụ nữ này rõ ràng đều hiểu thân phận hiện tại mà đối phương đang đóng vai bên cạnh Hạ Thiên Nhiên.

"Sao nào, tôi không thể đến sao? Tôi còn muốn hỏi tại sao cô lại ở đây."

Nhìn thấy Ôn Lương ở đây, khuôn mặt vốn đã có chút chán chường của Dư Náo Thu lại càng trở nên u ám hơn.

Ôn Lương biết rõ lúc này không nên để Tào Ngải Thanh và Dư Náo Thu chạm mặt. Nếu không kế hoạch của Hạ Thiên Nhiên sẽ hoàn toàn bại lộ, cho nên cô bắt buộc phải kéo dài chút thời gian, để hai người ngoài cửa kia mau chóng hành động. Và vô tình trong toàn bộ vở kịch này, có một số lời nói, một số hành động, Tào Ngải Thanh không thể làm, cũng không tiện làm. Nhưng Ôn Lương, con chim hoàng yến được Hạ Thiên Nhiên bao nuôi trong mắt Dư Náo Thu này, ngược lại lại chẳng có chút cố kỵ nào.

"Dư tiểu thư, lý do tôi ở đây và lý do cô xuất hiện ở đây bây giờ, chẳng phải đều giống nhau sao? Cô biết rõ còn cố hỏi thì chẳng còn thú vị nữa rồi."

Chỉ thấy Ôn Lương hai tay khoanh trước ngực, nửa tựa vào tường, đôi chân dài thon thả vươn ra một cách tùy ý, vừa vặn chặn ngang đường đi của Dư Náo Thu.

Cô hơi hất cằm lên, mặc dù kính râm đã được tháo xuống cài trên cổ áo, nhưng cái khí thế của một đại minh tinh nhìn xuống chúng sinh đã được bật lên mức tối đa.

Dư Náo Thu chằm chằm nhìn Ôn Lương, sự khinh miệt và coi thường trong ánh mắt hóa thành một tiếng cười khẩy:

"Giống nhau? Ôn Lương, cô nên hiểu rõ thân phận của mình. Một con hát bị đàn ông mang ra làm trò tiêu khiển, một cái bình hoa để người ta ngắm nghía, một con chim hoàng yến nuôi trong lồng. Cô cũng xứng nói chữ giống nhau trước mặt tôi sao?"

"Ừm ——?"

Ôn Lương không những không tức giận, ngược lại giống như vừa nghe được câu chuyện cười nào đó, kéo dài một âm mũi đầy thích thú.

Cô đứng thẳng người dậy, từng bước từng bước đi đến trước mặt Dư Náo Thu, đưa một ngón tay ra, cực kỳ cợt nhả khều khều cái cổ áo có phần cứng nhắc của Dư Náo Thu. Người sau cau mày, cũng không lùi bước, ánh mắt nhìn Ôn Lương sắc lẹm như hai chiếc đinh.

Còn Ôn Lương, cũng quyết định dùng cái thân phận mà đối phương vừa gán cho, để khiến đối phương phải buồn nôn một vố. Chỉ nghe cô nàng âm dương quái khí nói:

"Dư tiểu thư, nếu tất cả đều là hồ ly tinh, thì cô đừng có diễn trò Liêu Trai nữa. Tại sao Hạ Thiên Nhiên lại chia tay với Tào Ngải Thanh, cô và tôi đều biết rõ. Tôi không cản trở đại kế thương mại của hai người, cô cũng đừng đến quấy rầy chuyện ân ái mặn nồng của chúng tôi có được không? Cô không thể vừa ham tiền, lại vừa muốn ôm cả người được đúng không? Lợi ích gì cũng để cô chiếm hết rồi, vậy Hạ Thiên Nhiên cầu mong gì ở cô a, cầu mong cô trông ủ rũ tang thương à? Hay là cầu mong cô suốt ngày bày ra cái khuôn mặt giống như ai cũng nợ cô tám triệu tệ a?"

"Cô ——!" Dư Náo Thu bị đâm trúng chỗ đau, sắc mặt đột ngột biến đổi.

"Cô đừng vội lườm tôi."

Ôn Lương ngắt lời cô ta, ánh mắt trong nháy mắt trở nên sắc lẹm như dao:

"Chuyện của cô, Thiên Nhiên đều đã nói với tôi rồi. Cô còn nói tôi là chim hoàng yến, đừng đùa nữa~ Trong mắt anh ấy, nói dễ nghe một chút, hai người chính là tình nhân giả không cần chút nền tảng tình cảm nào, chỉ là để liên hôn thương mại, cùng nhau chung sống qua ngày. Nói khó nghe một chút, cô chẳng qua cũng chỉ là một hòn đá lót đường. Sao nào, làm đá lót đường lâu rồi, thực sự tưởng mình là nữ chủ nhân sao?"

"Ôn Lương!" Dư Náo Thu nghiến răng, giọng nói the thé, "Cô tưởng cô có thể đắc ý được bao lâu? Loại con hát như cô tôi gặp nhiều rồi. Đợi đến khi anh ta thực sự nếm được mùi vị của lợi ích, cô chính là người đầu tiên bị vứt bỏ!"

"Thế thì tôi bây giờ vẫn giỏi hơn cô a."

Ôn Lương không những không yếu thế, ngược lại còn ghé sát vào tai Dư Náo Thu. Dùng một âm lượng chỉ có hai người mới có thể nghe thấy, cố tình dùng giọng điệu nũng nịu thì thầm:

"Ít nhất bây giờ tôi đang được anh ấy nâng niu trong lòng bàn tay. Tôi muốn đến lúc nào thì đến lúc đó, tôi muốn anh ấy đón Tết cùng tôi thì anh ấy phải đón Tết cùng tôi. Còn cô thì sao? Tết nhất chạy đến đây mặt nóng dán mông lạnh, lại còn phải nhìn sắc mặt của con chim hoàng yến là tôi đây. Có phải rất tức giận không? Có phải rất muốn đánh tôi không?"

Cô lùi lại một bước, lại tựa người vào tường. Trên mặt nở nụ cười của kẻ chiến thắng, đưa tay chỉ vào khuôn mặt xinh đẹp của mình:

"Đến đây, đánh vào đây này. Vừa hay tôi cũng đang muốn lên trang nhất. Tiêu đề sẽ là 'Kẻ bị hào môn hắt hủi thẹn quá hóa giận, tát nữ minh tinh đang nổi'. Đến lúc đó xem xem đạo diễn Hạ là xót xa cho hòn đá lót đường là cô, hay là đau lòng cho con chim hoàng yến là tôi."

Cơ thể Dư Náo Thu khẽ run lên.

Cô ta không ngờ, cái nữ minh tinh chỉ như bình hoa này, lại dám chơi cái trò vô lại này với cô ta.

Hơn nữa, Ôn Lương có thể cược, còn cô ta Dư Náo Thu thì không thể.

Liên minh đã được thiết lập, bây giờ cô ta cần phải duy trì hình ảnh một đồng minh hiểu chuyện, tài giỏi trước mặt Hạ Thiên Nhiên, chứ không phải là một kẻ đanh đá chửi đổng giữa chốn đông người.

"Thôi được rồi, đừng đứng đực ra đó nữa."

Ôn Lương giống như một chú mèo Ragdoll lười biếng ngáp một cái, nghiêng người, nhường ra một lối đi, giống như đang ban phát sự bố thí cho kẻ thua cuộc.

"Nếu cô đã muốn tự chuốc lấy nhục nhã như vậy, thì tôi thành toàn cho cô. Nhưng tôi nhắc nhở cô, cô mang cái bộ mặt đưa đám này vào đó, nếu làm hỏng hứng thú của Hạ Thiên Nhiên, tôi sẽ đứng cạnh vỗ tay đấy nhé."

Dư Náo Thu hít một hơi thật sâu, cưỡng chế đè nén ngọn lửa giận trong lòng xuống, khôi phục lại dáng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng.

"Ôn Lương, nhớ kỹ những lời cô nói ngày hôm nay, tốt nhất là cô có thể cười đến cuối cùng."

Cô ta lạnh lùng buông lại một câu, ngẩng cao đầu bước qua người Ôn Lương, cứ như thể sự thất thố vừa nãy chưa từng xảy ra.

"Nhớ rồi, nhớ rồi." Ôn Lương xua tay qua loa, giống như đang đuổi ruồi vậy.

Nhìn bóng lưng Dư Náo Thu khuất sau góc ngoặt, sự xấc xược trên mặt Ôn Lương lập tức thu lại, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh ranh.

Hy vọng Hạ Thiên Nhiên đã tranh thủ khoảng thời gian này sắp xếp ổn thỏa cho Tào Ngải Thanh, đừng có để lộ tẩy đấy.

Nghĩ đoạn, Ôn Lương chỉnh trang lại quần áo, lại treo lên khuôn mặt nụ cười ngọt ngào vô hại, thậm chí còn ngâm nga một điệu nhạc nhỏ, thong thả đi theo sau lưng Dư Náo Thu.

Ngoài cửa, Hạ Thiên Nhiên đang đứng cạnh chiếc ghế, trong tay cầm cuộn băng dính chưa dùng hết, nhìn Dư Náo Thu đang hầm hầm đi tới, và Ôn Lương đi theo sau giống như người vô can.

"Náo Náo? Sao em lại đến đây?"

Người đàn ông cố tình làm ra vẻ kinh ngạc, nhưng ánh mắt lại bất giác liếc nhìn về phía cửa phòng của Ngũ Hiêu bên cạnh một cái.

"Đến thăm anh."

Dư Náo Thu đi đến trước mặt anh, ánh mắt dừng lại trên người Hạ Thiên Nhiên vài giây, sau đó lại quét mắt nhìn đôi câu đối vừa mới dán xong hai bên cửa. Vế đối hai bên nét chữ chỉnh tề, nhưng bức hoành phi vô cùng cuồng dã viết bốn chữ Nhân gian Thanh Lương kia, rõ ràng không phải là nét chữ của cùng một người.

"Chữ này... Không giống phong cách của anh."

"À. Cái này là do Ôn Lương viết."

Hạ Thiên Nhiên vội vàng đùn đẩy trách nhiệm, tiện thể nháy mắt với Ôn Lương ở phía sau.

"Thế nào? Có phải rất có tính nghệ thuật không?"

Ôn Lương bước tới, vô cùng tự nhiên khoác tay Hạ Thiên Nhiên, cả người gần như dán chặt vào anh, khiêu khích nhìn Dư Náo Thu:

"Em đã bảo nhà đạo diễn Hạ quá vắng vẻ rồi, phải dán chút đồ có sức sống thế này mới có thể trấn áp được vài thứ... âm khí."

Khóe mắt Dư Náo Thu giật giật, không thèm đoái hoài đến sự khiêu khích của Ôn Lương, mà lật ngược tình thế:

"Vào nhà rồi nói."

Cô ta đi thẳng vào trong nhà: "Chuyện mùng Một em đến nhà anh chúc Tết, và sinh nhật bố em mùng Tám, em còn cần phải xác nhận lại một số chi tiết với anh."

"Ô hô, sao lại có người Tết nhất đến nơi rồi, còn muốn giao nhiệm vụ a~"

"Này, bảo bối em bớt nói vài câu đi, đang bàn chuyện chính sự mà."

Ôn Lương vốn đang mỉa mai, bên tai bỗng nhiên bị Hạ Thiên Nhiên chen vào một câu như vậy. Bây giờ không chỉ có Dư Náo Thu vừa bước qua hai người đột ngột quay đầu lại, ánh mắt như muốn khoét thịt người. Mà ngay cả Ôn Lương cũng cảm thấy mình giống như bị ảo thính vậy, liên tục chớp mắt mấy cái mới khó khăn lắm kiểm soát được cảm xúc. Ép bản thân phải dùng cái giọng điệu nũng nịu đến mức có thể kẹp chết người không đền mạng, lắc lắc cánh tay Hạ Thiên Nhiên, làm nũng nói:

"Vậy~ Dạ~ Được~ Thế thì em tự xem tivi một lát, anh đừng để em phải đợi lâu quá nha~"

Dư Náo Thu chướng mắt không thèm nhìn đôi cẩu nam nữ này diễn trò mặn nồng, tự mình bước vào phòng khách.

Hai người vẫn đứng ngoài cửa. Bàn tay đang khoác tay Hạ Thiên Nhiên của Ôn Lương, ngón cái và ngón trỏ cấu chặt lấy bắp tay đối phương, hạ giọng, ra tay tàn độc nói:

"Để tôi xem anh diễn vở kịch này thế nào, còn bảo bối nữa chứ, nếu mà diễn hỏng, xem bà đây có đánh anh kêu mẹ không! Lẩu tối nay anh cũng đừng hòng ăn nữa, đổi sang uống gió Tây Bắc đi!"

Hạ Thiên Nhiên đau đến mức mặt đỏ tía tai, nhưng vẫn mỉm cười gật gật đầu, sợ Dư Náo Thu lại quay đầu lại phát hiện ra điều gì bất thường.

Cùng với tiếng rầm, vở kịch hai người trong nhà sắp sửa biến thành ba người đi phức tạp hơn. Và chỉ cách một bức tường, Tào Ngải Thanh đang trốn trong phòng của Ngũ Hiêu, đang lặng lẽ thông qua camera giám sát, nhìn động tĩnh bên này, trở thành khán giả tỉnh táo duy nhất của vở kịch lớn này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!