Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành)

Chương 546: Save my life (Năm)

Chương 546: Save my life (Năm)

Sự nghi kỵ tạo ra khoảng cách, bí mật kéo gần cự ly, dục vọng như hình với bóng. Chỉ có chung lợi ích, mới có thể khiến cho hai kẻ giây trước còn đang ôm mưu đồ riêng, giây sau đã cấu kết với nhau làm việc xấu.

Mặc dù Hạ Thiên Nhiên vẫn chưa rõ Dư Náo Thu cụ thể đang mưu tính chuyện gì. Nhưng chuyện này thực ra cũng không cần phải suy nghĩ quá thấu đáo. Bởi vì "Hạ Thiên Nhiên" hiện tại, quá hiểu bản thân mình là người như thế nào. Hay nói đúng hơn, anh ta quá hiểu cái tên của mình đại diện cho ý nghĩa gì...

Phàm là thứ cô mong cầu, phàm là thứ tôi có thể cho đi. Vậy thì trong đám thanh niên ở cái đất Cảng Thành này, cô sẽ không tìm được đối tượng giao dịch nào thích hợp hơn Hạ Thiên Nhiên tôi đâu.

Và thông điệp anh ta muốn truyền đạt cho Dư Náo Thu, chỉ có bấy nhiêu thôi là đủ rồi.

Đang mải suy nghĩ, người đàn ông đã quay trở lại cửa phòng họp. Anh ta một tay đẩy cửa, sải bước đi vào.

Không gian vốn đang râm ran tiếng tranh luận và bàn tán bỗng chốc trở nên im bặt. Mọi người nhìn người thanh niên khoảnh khắc trước còn mặc đồ trẻ trung thoải mái, giờ đã thay một bộ vest phẳng phiu. Trên khuôn mặt điềm tĩnh ít nói, sự chín chắn cố tình ngụy trang của người trẻ tuổi lúc trước, đã được thay thế bằng một sự lạnh lùng và xa cách đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành.

"Mọi người tiếp tục đi."

Lời ra hiệu vừa dứt, nhưng không ai lên tiếng. Bởi vì bây giờ trong lòng mỗi người đều hiểu rõ vô cùng. Bất kỳ phương pháp nào họ thảo luận và tổng kết ra, nếu không có cái gật đầu của người đàn ông này, thì dù có nói hay đến mấy cũng vô dụng.

Ánh mắt của mọi người đều đi theo bóng dáng di chuyển của người đàn ông rồi từ từ dừng lại. Và vết bầm tím tượng trưng cho sự mờ ám trên cổ anh, quả thực rất bắt mắt.

Có khách đến thăm, rời đi nửa tiếng, lúc quay lại đã thay quần áo, trên cổ còn có thêm một "quả dâu tây". Liên tưởng đến dáng vẻ vội vã lúc Hạ Thiên Nhiên rời đi, đủ loại chi tiết đan xen lại với nhau, khó tránh khỏi khiến đám người này miên man suy tưởng.

Vết hôn này, tự nhiên không phải là do sức quyến rũ bùng nổ của Hạ Thiên Nhiên khiến Dư Náo Thu loạn tình mê trí đến mức không thể tự chủ.

Mọi người đều là người thông minh, Dư Náo Thu không thể nào để Hạ Thiên Nhiên vô cớ trêu ghẹo rồi còn tặng kèm một "món quà".

Bây giờ toàn bộ các quản lý cấp cao trong phòng họp đều biết vị thiếu gia họ Hạ này và nữ bác sĩ tâm lý đến thăm lúc nãy đã có hành động thân mật rồi. Thậm chí ngay cả Bạch Văn Ngọc cũng nhìn ra. Ngày một ngày hai, thân phận thiên kim nhà họ Dư cũng sẽ lộ diện. Đây chính là "rất quan trọng" và "sự thật" trong miệng Dư Náo Thu, cũng như một "đơn gia nhập" sau khi hai người cùng bộc lộ dục vọng.

Hạ Thiên Nhiên đương nhiên có thể ôm vô vàn ảo tưởng về dục vọng của mình. Nhưng muốn hiện thực hóa dục vọng này, kéo người ta vào cuộc, thì trong ảo tưởng đó của anh, không phải ai cũng được.

Cho nên vết hôn này, cũng là một thử thách mà Dư Náo Thu gián tiếp đặt ra cho Hạ Thiên Nhiên.

Bạch Văn Ngọc trừng mắt lườm con trai một cái thật sắc. Hạ Thiên Nhiên coi như không thấy, giống như hoàn toàn không hề nhận ra sự thay đổi trên cơ thể mình. Anh thấy mọi người nhìn mình, bèn bình thản mở lời:

"Mọi người nói đến đâu rồi?"

"À... vừa nãy nói đến việc, từ tập bốn sẽ thêm khách mời vào."

Hạng Quỳ phản ứng lại, rút tầm nhìn khỏi mặt Hạ Thiên Nhiên. Vội vàng lật xem biên bản cuộc họp trong tay, trả lời.

"Lúc tôi đi, chẳng phải vẫn đang bàn về vấn đề phản ứng hóa học giữa các thành viên chưa đủ sao? Mọi người giải quyết thế nào rồi? Bỏ qua rồi?"

"Chính vì hiện tại phản ứng hóa học trong nhóm khách mời không đủ. Nên mới kỳ vọng vào việc thêm thành viên mới, mang đến luồng gió mới cho chương trình. Dù sao khách mời mới vẫn chưa tham gia chương trình, nói trước một số tình hình và yêu cầu cho họ biết, lúc ghi hình cũng dễ bề kiểm soát hơn."

Hạ Thiên Nhiên gật đầu, hỏi tiếp:

"Đây quả thực là một cách. Nhưng những nghệ sĩ sau này có không ít người là khách mời bay. Ghi hình một hai tập là đi rồi. Cho dù có hiệu quả đến mấy, những tập sau phải làm sao?"

"Đã cân nhắc rồi."

Bạch Văn Ngọc ở bên cạnh tóm gọn lại:

"Những tập tiếp theo, bên đạo diễn Hạng sẽ viết kịch bản chi tiết hơn giao cho chúng ta. Các khách mời khác thì không nói. Nhưng những người của công ty ngồi đây đều sẽ dốc sức phối hợp. Hơn nữa tập sau tôi sẽ gọi Linh Da đến. Nếu hiệu quả tốt, con bé sẽ là khách mời cố định. Nếu con bé không hợp với dự án này. Thì làm khách mời bay một tập, kéo thêm chút độ hot cũng không tồi."

Cũng may Hạ Thiên Nhiên hiện tại đã thừa kế toàn bộ ký ức của nhân cách "Thiếu niên". Trong nửa tháng này cũng đã đại khái tìm hiểu tình hình và nghiệp vụ của công ty. Anh biết Bái Linh Da hiện là nghệ sĩ nổi tiếng nhất công ty, là ngôi sao hạng A duy nhất. Chỉ là dạo gần đây đang bàn chuyện gia hạn hợp đồng, lịch trình sắp xếp rất cẩn thận. Đây cũng là lý do ban đầu show thực tế của công ty không cân nhắc đến cô ấy.

Từ đó có thể thấy, bây giờ Bạch Văn Ngọc gọi Bái Linh Da đến, quả thực là để chữa cháy rồi.

"Tuy nhiên xét về cơ chế chương trình, vẫn còn thiếu một nam khách mời."

Hạng Quỳ tiếp lời. Khâu cuối cùng của chương trình thực tế đều là nam nữ ghép đôi với nhau. Cho nên thừa ra một nữ thì bắt buộc phải có một nam. Thừa ra một số lẻ thì người còn lại cuối cùng sẽ rất khó xử. Dù sao chương trình ngay từ đầu đã lấy mục đích tạo ra "show hẹn hò". Cho dù bây giờ có treo đầu dê bán thịt chó. Nhưng một số cơ chế vẫn còn đó. Không làm vài tình tiết lách luật thế này, thì chương trình này bây giờ cũng chẳng hot được.

Hạ Thiên Nhiên hỏi: "Có ứng cử viên nào không?"

Hạng Quỳ khó xử nói: "Cô Linh Da mới chốt đây thôi. Những khách mời bay ở mấy tập sau cũng đã xác nhận lịch trình từ sớm rồi. Bất kể là lùi lịch hay bây giờ mới đi tìm người đều rất phiêu lưu. Hơn nữa tuần này chúng ta phải bắt đầu công tác quay phim cho mấy tập sau rồi, không thể trì hoãn thêm được nữa..."

Hạ Thiên Nhiên gõ gõ ngón tay xuống bàn, "Vậy chuyện này sau khi họp xong lập tức liên lạc với nghệ sĩ mới đi. Bây giờ tôi vẫn tò mò hơn. Các người nói muốn sửa kịch bản, diễn viên sẽ dốc sức phối hợp. Vậy rốt cuộc là phải sửa những chỗ nào?"

"Chúng tôi định..."

"Tôi muốn nghe diễn viên nói. Các người có lên kế hoạch chương trình hay đến mấy, nhưng thành công hay không vẫn phải dựa vào sự phối hợp của họ."

Hạ Thiên Nhiên xua xua tay, ngắt lời Hạng Quỳ. Ánh mắt anh lướt qua ba vị nghệ sĩ đang ngồi bên cạnh. Hai cô cậu trẻ tuổi của công ty ngồi như ngồi trên đống lửa. Chỉ có Ôn Lương ngồi xa Hạ Thiên Nhiên nhất ở cuối bàn là phóng tầm mắt tới. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc kính gọng vàng trên sống mũi Hạ Thiên Nhiên, trong mắt mang theo sự tức giận, nhưng nội tâm lại vô cùng phức tạp.

Sau khi gặp người đàn ông này, chuyện mà mọi người ngồi đây đang nghĩ đến trong đầu, Ôn Lương tự nhiên cũng nhìn thấy, cũng nghĩ đến. Nhưng cô vẫn không muốn tin Hạ Thiên Nhiên sẽ lén lút phản bội Tào Ngải Thanh, làm ra những hành vi mờ ám.

Nói ra có thể hơi hoang đường. Nhưng Ôn Lương về chuyện này, quả thực là người có quyền lên tiếng nhất.

"Tôi... chắc chắn sẽ dốc sức phối hợp với công ty, không có ý kiến gì."

Nam nghệ sĩ La Tước lên tiếng trước. Cậu ta là hiện tượng mạng nổi lên nhờ tài tấu hài sau khi nền tảng Surfline phát triển. Sau đó được khai quật và ký hợp đồng với công ty. Vốn dĩ mang hào quang của một danh hài, cậu ta ghép đôi với Tô Tiểu Đồng cũng không cần quá lo lắng về vấn đề tin đồn tình cảm.

"Em chỉ hy vọng mức độ của kịch bản đừng quá lớn là được... Về phần trò chơi đừng có quá nhiều va chạm thân thể hay gì đó..."

Là một nữ nghệ sĩ, Tô Tiểu Đồng có chút lo lắng. Trước đây cô từng tham gia một chương trình tuyển tú, đạt được thành tích khá tốt và có lượng fan đáng kể. Nhưng bản thân cô khả năng ca hát và vũ đạo rất bình thường, đạt được thành tích đều nhờ vào nhan sắc gánh vác. Bây giờ công ty định hướng cho cô đi theo con đường show thực tế và đóng phim. Coi như là người mới được công ty ra sức lăng xê sau Ôn Lương và Bái Linh Da.

"Đúng vậy đúng vậy, tôi cũng muốn nói. Tôi thấy chương trình có mức độ lớn nhất trong nước ta chính là cái chương trình Vui vẻ xông lên không bao giờ lỗi thời đó rồi. Tôi cũng chỉ có thể chấp nhận đến mức độ đó thôi! Xin công ty hãy cân nhắc đến gánh nặng hình tượng thần tượng cần thiết của nghệ sĩ chúng tôi với!"

Một câu nói đùa chen ngang bất thình lình của La Tước, khiến mọi người cười nghiêng ngả. Nhưng ai cũng biết cậu ta nói đúng. Điểm hấp dẫn nhất của chương trình vượt ải đó chính là hình ảnh các cô gái ăn mặc mát mẻ, sau đó vượt ải rơi xuống nước. Mà mức độ này, chính là tiêu chuẩn cho mức độ của các chương trình thực tế trong nước hiện nay. Cho nên tổ chương trình dù có sửa kịch bản thế nào, cũng sẽ không chạm đến một số ranh giới đỏ dung tục.

Sự lo lắng của Tô Tiểu Đồng đã được hóa giải bằng một câu nói hài hước. Và ngay lúc mọi người đang vui vẻ hòa thuận. Một câu nói giống như một gáo nước lạnh, khiến bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng:

"Kịch bản của chương trình thực tế rốt cuộc cần đến mức nào? Là chính xác đến từng câu thoại? Hay là bắt buộc phải ghép đôi với một người nào đó để thu hút sự chú ý? Hai tập trước chẳng phải đều bị người ta chê bai là kẹo ngọt công nghiệp sao, cứ làm thế này thì sẽ tốt hơn à?

Hơn nữa chị Hạng, lúc đầu khi chị nói chuyện với tôi đâu có như vậy a. Chị nói chương trình của chị chỉ thiết lập mục tiêu và tình huống cho nghệ sĩ. Quá trình cụ thể có thể tự do phát huy, các người chỉ hướng dẫn thôi. Điều này tôi vô cùng tán thành. Nhưng bây giờ sao lại nói phải sửa kịch bản? Nếu thực sự như vậy, tại sao tôi không trực tiếp nhận một bộ phim ngốc nghếch ngọt ngào mà diễn luôn cho rồi?"

Phát ngôn đâm trúng tim đen của Ôn Lương khiến phương án mà mọi người vừa thảo luận lúc nãy trở thành một trò cười. Lý Lam ở bên cạnh nghe mà sợ hãi nơm nớp. Trước đây ở công ty nhỏ, Ôn Lương đối xử với bà chủ là cô như vậy thì thôi đi. Bây giờ toàn bộ công ty quản lý đã bị Sơn Hải mua đứt. Mặc dù biết tính khí nóng nảy của cô gái này. Nhưng bây giờ cô làm sao có thể đi đến bước này, cô không rõ sao?

Cô còn chưa nổi tiếng đến mức có thể tỏ thái độ với ông chủ đâu!

Ai cho cô cái dũng khí đó? Lẽ nào là dựa vào mối quan hệ tốt đẹp ngầm với Hạ Thiên Nhiên, tưởng rằng mình được coi trọng?

Lý Lam không dám nghĩ nếu công ty từ bỏ Ôn Lương. Tình cảnh mà cô phải đối mặt sẽ ra sao. May mắn là Bạch Văn Ngọc dường như không có ý kiến gì về chuyện này, mà chỉ tỏ vẻ bình tĩnh, im lặng đối mặt.

Nghệ sĩ có yêu cầu của nghệ sĩ, công ty có chỉ tiêu của công ty. Họp hành không phải là trò chơi trẻ con. Ngoài câu nói đòi loại bỏ trẻ con vô cùng của Hạ Thiên Nhiên lúc mở đầu, trong những tình huống như hiện tại, Bạch Văn Ngọc sẽ không can thiệp.

Cho nên người có thể đứng ra làm chủ lúc này, chỉ có Hạ Thiên Nhiên.

Người đàn ông thấy phản ứng của Ôn Lương, cho dù có ngàn vạn lý do để làm khó. Nhưng trong lòng dù thế nào cũng không kìm nén được, nói ra một câu như vậy:

"Cô Ôn. Cô là một diễn viên rất xuất sắc. Điểm này... tôi hiểu rất rõ. Cho nên, bất luận là đóng phim, hay là lên show thực tế, thậm chí là... ghép đôi với người khác, giả vờ yêu đương. Tôi tin rằng cô đều có thể đảm nhận một cách hoàn hảo. Hơn nữa kịch bản sau khi chỉnh sửa chắc chắn sẽ không ép buộc cô phải làm gì, trừ khi chính cô tình nguyện."

Mọi người nghe vậy. Lời này nghe có vẻ như đạo diễn Hạ đang công khai khen ngợi năng lực nghiệp vụ của Ôn Lương. Nhưng thực chất là nói bóng nói gió, nhân cơ hội này để răn đe...

Ôn Lương khẽ liếc mắt. Cô đột nhiên có chút không nhìn thấu Hạ Thiên Nhiên trước mắt này nữa. Giây trước còn tuyên bố muốn loại bỏ mình, giây sau lại nói tin tưởng vào diễn xuất của mình, bảo mình cứ làm theo kịch bản. Rốt cuộc anh ta muốn diễn đạt điều gì?

Ôn Lương hiển nhiên không nghĩ đến việc Hạ Thiên Nhiên chỉ đang mượn chuyện chương trình để ám chỉ trò đùa dai năm xưa nhằm mỉa mai cô. Bởi vì khoảng cách thông tin giữa hai người hiện tại quá lớn. Nhân cách chính của Hạ Thiên Nhiên căn bản không quan tâm đến chuyện chưa từng xảy ra này. Cho nên Ôn Lương sẽ không nghĩ theo hướng đó.

Điều này dẫn đến việc sự chế giễu của Hạ Thiên Nhiên lúc này, dường như không có tác dụng chọc giận Ôn Lương. Ngược lại còn khiến cô gái bình tĩnh lại. Thử nắm bắt luồng suy nghĩ của Hạ Thiên Nhiên. Cô hỏi:

"Vậy... chi tiết của kịch bản, phải sửa đổi thế nào? Tôi muốn nghe ý kiến của đạo diễn Hạ."

Vốn định lợi dụng tính cách có sao nói vậy của Ôn Lương. Để kích động cô thất thố trước mặt mọi người. Nhưng đối phương dường như không hiểu mình đang muốn nói gì, ngược lại còn hỏi xin ý kiến của mình...

Người phụ nữ này đang giả vờ hồ đồ sao?

Hạ Thiên Nhiên thầm nghĩ trong lòng. Rõ ràng lòng ham muốn trả thù còn sót lại của nhân cách thiếu niên, vẫn đang ảnh hưởng đến nhân cách trưởng thành này. Nhưng so với thiếu niên. Nhân cách này tỉnh táo hơn, kiên nhẫn hơn, và cũng thủ đoạn hơn.

Chỉ thấy anh trầm ngâm một lát. Mới nói:

"Tôi cảm thấy kịch bản lần này. Chúng ta nên mang tính chủ động một chút. Bởi vì hai tập đã phát sóng và nội dung chờ phát sóng sau đó. Đều dành cho khách mời một không gian lựa chọn rất lớn. Mọi người đều có thể dựa vào tâm ý của mình để chọn bạn đồng hành. Nhưng thực tế chứng minh phản ứng hóa học sinh ra trong tình huống này không rõ rệt. Còn góc nhìn của một số cư dân mạng lại rất rõ ràng. Sự lựa chọn của khách mời nghệ sĩ. Còn không có độ chủ đề bằng những cặp đôi tà đạo mà họ gán ghép. Cho nên chúng ta có thể thử một loại kịch bản ấn định sẵn cặp đôi ngay từ đầu, thiết lập sẵn nhân vật. Tình tiết cũng có thể bùng nổ hơn một chút. Ví dụ như..."

Hạ Thiên Nhiên cố tình dừng lại, nhìn Ôn Lương, nhún vai:

"Ví dụ như 'Cưỡng ép yêu' gì đó. Nghe có vẻ rất bánh cuốn phải không? Giả sử bây giờ thiết kế một trò đùa dai cho cô Ôn Lương. Cô ấy là kẻ chủ mưu. Nhiệm vụ là biến một người vốn không thích cô ấy bị xoay mòng mòng trong lòng bàn tay. Và sau khi lấy được trái tim của người ta. Lại dẫm đạp không thương tiếc. Rồi phiêu nhiên rời đi."

Lời ám chỉ này đã coi như rất rõ ràng rồi. Sắc mặt Ôn Lương thay đổi rõ rệt. Lộ vẻ trầm tư. Tuy nhiên Hạ Thiên Nhiên lại bỏ qua mức độ tham gia của những người khác trong cuộc họp này. Cho nên khi lời này nói ra. Những người khác cũng cảm thấy hứng thú.

Tạ Nghiên Nghiên vẫn luôn ghi chép cuộc họp một cách nghiêm túc ngắt lời:

"Anh Thiên Nhiên, cái này không gọi là 'Cưỡng ép yêu'. Cưỡng ép yêu là tình yêu đích thực. Là kiểu có được rồi cũng sẽ không rời đi. Cái mà anh nói có hơi tra rồi. Điểm thu hút của cưỡng ép yêu là sự phản kháng của người bị ép và những hành động điên cuồng mà kẻ cưỡng ép làm ra để có được tình yêu."

Hạng Quỳ cũng tham gia vào cuộc thảo luận. Tiếp lời:

"Đúng đúng đúng, thực ra tôi hiểu được sự phản chuyển mà đạo diễn Hạ muốn. Nhưng tôi muốn thay đổi thân phận một chút. Ở cuối chương trình tạo ra một cú lật ngược. Người bị cưỡng ép có thể giả vờ chấp nhận tình cảm của kẻ cưỡng ép. Nhưng tổ chương trình sẽ sắp xếp một sự lựa chọn. Nếu cuối cùng người bị cưỡng ép từ chối kẻ cưỡng ép. Thì người đó đã hoàn thành nhiệm vụ của tổ chương trình. Kẻ cưỡng ép sẽ phải nhận hình phạt..."

Tô Tiểu Đồng không nhịn được xen vào:

"Có khi nào, người bị cưỡng ép đó cuối cùng vẫn chọn chấp nhận tình cảm của người cưỡng ép không?"

"Woa~"

Trong phòng họp vang lên tiếng hô khẽ của các chị em phụ nữ. Ngay cả Bạch Văn Ngọc cũng không nhịn được mà bật cười.

Hạ Thiên Nhiên day day ấn đường. Vốn dĩ chỉ muốn nói câu bóng gió cho Ôn Lương nghe. Bây giờ lại bị một đám người lôi ra bàn bạc một cách vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa xem ra họ còn say sưa không biết chán, lại còn tìm thấy nguồn cảm hứng.

Hạng Quỳ đang hứng chí bừng bừng hỏi Ôn Lương vẫn đang im lặng. "Vậy cô Ôn Lương thấy sao?"

"Tôi thế nào cũng được. Cốt truyện này là sắp xếp cho tôi?"

Ôn Lương vẫn đang suy nghĩ về dụng ý của Hạ Thiên Nhiên. Tùy miệng đáp.

"Đây là một hình thức. Chúng tôi chắc sẽ đưa vào kịch bản tập sau. Mỗi khách mời đều sẽ có. Còn về việc là cưỡng ép hay bị cưỡng ép, cốt truyện ra sao. Chúng tôi sẽ thảo luận nội bộ lại."

"Vậy đối tượng mà các người sắp xếp cho tôi. Tạm thời tôi cũng không được biết sao?"

"Đó là điều chắc chắn rồi. Dù sao... chương trình vẫn cần một số yếu tố 'ứng biến'."

Vừa nói vừa nói. Nghĩ đến việc vẫn còn một nam khách mời chưa được chốt. Hạng Quỳ, người đã lăn lộn nhiều năm trong giới giải trí nhìn Hạ Thiên Nhiên với vẻ đăm chiêu. Không kìm được đề nghị:

"Hay là... Đạo diễn Hạ... ngài làm thử xem?"

Hạ Thiên Nhiên sững người: "Thử? Thử cái gì?"

"Làm khách mời chương trình a!"

"Đùa gì vậy..."

Sắc mặt anh sầm xuống. Nhưng mấy vị phụ trách có mặt ở đây đều tỏ ra vô cùng hứng thú với đề nghị này. Người đứng đầu là Hạng Quỳ lại càng ra sức cổ xúy:

"Không đùa đâu, là thật đấy! Chương trình này đạo diễn Hạ ngài thực sự có thể tham gia được. Thứ nhất ngài vốn dĩ là người lập kế hoạch chính kiêm đạo diễn. Biết rõ chương trình chúng ta cần hiệu ứng gì nhất. Huống hồ ngài và các nghệ sĩ trong công ty chúng ta đều rất thân quen. Không có sự xa cách của khách mời mới. Cho nên dù là hiệu ứng cá trê hay là thuận nước đẩy thuyền. Hiệu ứng chắc chắn sẽ mạnh hơn các khách mời khác; thứ hai, xét về độ hot chủ đề trên mạng của ngài. Vốn dĩ không hề thua kém một số nghệ sĩ tuyến một tuyến hai. Chẳng qua là ngài thường ở hậu trường. Lượng xuất hiện kém hơn một chút. Nhưng làm một khách mời thì thừa sức. Hơn nữa đạo diễn Hạ a. Trong thời gian ngắn thế này muốn tìm được một nam khách mời có địa vị phù hợp, độ phối hợp cao. Người duy nhất tôi có thể nghĩ đến chỉ có ngài thôi~ Cứu hỏa a~"

Trên mạng thực ra những phú nhị đại có độ thảo luận và tần suất xuất hiện không hề ít. Chẳng hạn như vị công tử họ Vương thời kỳ đầu nổi tiếng với những hành vi chơi ngông. Hay là vị hậu duệ của vua cờ bạc họ Hà nổi tiếng với học vấn cao IQ cao, sau cùng lấy một siêu mẫu rồi thường xuyên lên show truyền hình.

Sự khác biệt giữa Hạ Thiên Nhiên và hai vị công tử trên, nhiều hơn là việc anh thực sự dấn thân vào ngành điện ảnh. Tài năng đạo diễn cũng được công nhận. Nếu thực sự muốn tìm một hình mẫu có thân phận "đạo diễn + phú nhị đại" để so sánh. Thì anh giống với đạo diễn Mạch Tuấn Long hơn.

Nếu không so sánh tác phẩm với người sau. Hạ Thiên Nhiên lại càng trẻ trung hơn, đẹp trai hơn, và mang tính chủ đề cao hơn.

Nhìn ánh mắt tràn đầy kỳ vọng thiết tha của mọi người dành cho mình. Hạ Thiên Nhiên khó xử xua tay.

"Để sau đi."

Chủ đề dừng lại ở đây. Sau đó cuộc họp lại kéo dài thêm một tiếng rưỡi. Nhìn mọi người lần lượt rời đi. Hạ Thiên Nhiên quay trở lại phòng làm việc của mình. Thoát khỏi công việc, anh còn quá nhiều chuyện phải suy nghĩ. Hơn nữa anh biết...

Sau cuộc họp, vẫn còn có người sẽ đến tìm anh.

Quả nhiên, chưa đầy năm phút sau, Bạch Văn Ngọc đã đẩy cửa bước vào. Người mẹ vừa nhìn đã thấy những mảnh vỡ ly rượu và vết rượu đỏ sậm gần như khô lại dưới đất vẫn chưa kịp dọn dẹp. Bà quay đầu nhìn cậu con trai đang ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc.

"Náo Náo đi rồi?"

"Đi rồi."

"Hôm nay con hẹn nó đến làm gì?"

"Làm chút tư vấn tâm lý thôi."

Sự lạnh nhạt của Hạ Thiên Nhiên, khiến đôi lông mày của Bạch Văn Ngọc khẽ nhíu lại. "Tư vấn tâm lý gì mà quan trọng hơn cả công việc, khiến con bỏ đi ngay tại chỗ không màng đến?"

Con trai giả vờ không nhận ra sự châm biếm đả kích trong lời của mẹ. Làm bộ làm tịch nói:

"Không quan trọng sao? Con cảm thấy khá quan trọng đấy. Nếu sớm biết dịch vụ tâm lý hiệu quả thế này. Con nên bắt đầu tiếp nhận trị liệu từ lúc mẹ và bố chia tay mới đúng."

Hạ Thiên Nhiên của nhân cách này. So với nhân cách thiếu niên vẫn còn tồn tại sự ỷ lại và khao khát tình thân. Thì thái độ của anh đối với chuyện này lại tỏ ra vô cùng lạnh lùng. Giống như... cha mẹ đối với anh vậy.

Cổ họng Bạch Văn Ngọc nghẹn lại. Khựng lại một chút, bà cảnh cáo:

"Thiên Nhiên. Con gọi Dư Náo Thu đến tốt nhất là thực sự đang làm tư vấn tâm lý. Con đừng đi vào vết xe đổ của bố con."

Hạ Thiên Nhiên không hề bận tâm. Ngược lại còn đắc ý nói:

"Bố con? Bố con không phải là tấm gương của con sao? Sự nghiệp thành công, tình trường đắc ý. Mẹ ghét ông ấy như vậy. Chẳng phải vẫn chưa cắt đứt khối tài sản chung với ông ấy sao? Đây là những gì hai người dạy con a. Những chuyện có thể dùng lợi ích để ràng buộc. Đối với những người như chúng ta mà nói, thì chẳng đáng là gì cả. Chẳng lẽ không phải sao?"

Cơn giận của Bạch Văn Ngọc bốc lên có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Người phụ nữ bước nhanh vài bước lên trước. Một cái tát giơ lên cao. Giáng mạnh xuống đứa con trai dám cãi lời mình.

Ai ngờ, cái tát dừng giữa không trung đã bị bàn tay Hạ Thiên Nhiên giữ chặt lại.

"Bà Bạch. Công ty không phải là nơi để bà dạy dỗ con trai. Muốn dạy dỗ con cái. Cũng xin những người làm cha làm mẹ các người hãy làm gương một lần đi. Chỉ biết đánh mắng đe dọa, rất không có sức thuyết phục a."

Hạ Thiên Nhiên hất mạnh tay mẹ ra. Bạch Văn Ngọc sững sờ tại chỗ.

Lúc mới về nước, bà cảm thấy con trai ngày càng giống Hạ Phán Sơn. Nhưng điều đó không là gì cả. Bởi vì anh có Tào Ngải Thanh. Ít nhất trong chuyện tình cảm, Hạ Thiên Nhiên sẽ không trở thành cái bóng của bố mình.

Nhưng lúc này. Bạch Văn Ngọc cảm thấy Hạ Thiên Nhiên càng nhìn càng xa lạ. Nhưng cũng càng nhìn càng quen thuộc. Giống như là một... quái thai, được kết hợp từ tất cả những mâu thuẫn và khiếm khuyết của bà và Hạ Phán Sơn vậy.

"Mẹ sẽ đi tìm Dư Náo Thu nói chuyện."

"Tùy mẹ thôi. Nhưng tư vấn tâm lý của cô ấy thực sự rất chuyên nghiệp. Mẹ, con cũng khuyên mẹ nên thử một lần."

Hạ Thiên Nhiên nhẹ nhàng đáp lại. Bạch Văn Ngọc quay người đi đến cửa. Cuối cùng dường như có một ý nghĩ nào đó khiến bà quay đầu lại. Nhìn sâu vào khuôn mặt xa lạ của con trai. Bỏ lại một câu cuối cùng:

"Thiên Nhiên. Con nhìn nhận chuyện của mẹ và bố con thế nào mẹ không quan tâm. Con muốn học theo bố con, mẹ cũng không quản. Nhưng chuyện ngày hôm nay. Con nhất định phải cho Ngải Thanh một lời giải thích. Mẹ sẽ không để con bé đó trở thành người thứ hai như mẹ. Càng không giúp con che giấu."

Nói xong, Bạch Văn Ngọc đóng sầm cửa bỏ đi.

Hạ Thiên Nhiên ngồi trên ghế. Giống như một tảng băng trôi vạn năm không đổi. Hồi lâu không nói. Nhưng ẩn dưới tảng băng trôi đó. Có quá nhiều những cảm xúc cuộn trào phức tạp. Cần chờ anh từ từ nhai nuốt.

Chỉ là, chưa kịp để anh tĩnh tâm suy nghĩ bất cứ điều gì. Cửa phòng làm việc lại một lần nữa bị gõ.

"Hạ Thiên Nhiên, tôi có thể vào không?"

Bên ngoài cửa, giọng nói của Ôn Lương vang lên.

"Vào đi~"

Người đàn ông sắp xếp lại biểu cảm. Một bóng dáng xinh đẹp đẩy cửa bước vào. Ôn Lương đóng cửa lại. Đồng thời cũng chú ý đến cảnh tượng bừa bộn trên mặt đất. Cô, một người luôn không sợ hãi, nồng nhiệt và thẳng thắn. Lúc này trên mặt lại lộ ra một vẻ mặt phức tạp.

Thực ra Hạ Thiên Nhiên cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Theo tính cách và phong cách làm việc của Ôn Lương. Lời đề nghị kịch bản gần như là chỉ đích danh của mình trong cuộc họp vừa nãy. Cô gái đáng ra phải phản ứng rất gay gắt mới đúng. Nhưng cô lại không. Thậm chí còn ngầm chấp nhận...

Hiện tượng bất thường này. Thực sự không giống Ôn Lương mà anh từng biết...

Hơn nữa, Hạ Thiên Nhiên dự đoán sau cuộc họp này. Ôn Lương sẽ đến tìm mình. Hoặc là mắng chửi tại sao lại nhắc lại chuyện cũ. Hoặc là hoàn toàn xé rách mặt với anh. Nhưng bất luận là cách nào. Cách xử lý sau đó, đều có thể đạt được hiệu quả "báo thù" mà nhân cách nội tâm Hạ Thiên Nhiên mong muốn. Nhưng anh không ngờ tới là. Câu nói đầu tiên đối phương thốt ra khi vừa bước vào. Lại mang theo một sự ngượng ngùng khó mở lời. Cô gái tươi tắn rạng rỡ này nói:

"Hạ Thiên Nhiên. Tôi biết tại sao hôm nay trong cuộc họp anh lại cư xử khác thường như vậy... Anh... không cần phải làm thế."

"Cô... biết?"

Hạ Thiên Nhiên không chắc chắn lắm. Ôn Lương nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó gật đầu. Dường như đã nhìn thấu mọi chuyện.

"Tôi biết."

Câu trả lời của Ôn Lương khiến Hạ Thiên Nhiên bối rối. Anh cẩn thận nhớ lại những trải nghiệm của thiếu niên trong nửa tháng qua. Mà trong đó không có bất kỳ ký ức nào liên quan đến Ôn Lương. Có thể khiến đối phương nói ra những lời như vậy...

"Vậy cô nói thử xem. Tại sao tôi lại làm như vậy, tại sao lại gây khó dễ cho cô."

Đối với câu hỏi ngược lại giả vờ bình tĩnh của Hạ Thiên Nhiên. Mặt Ôn Lương thế mà lại đỏ lên. Cô trợn to hai mắt, ngượng ngùng nói:

"Anh... tôi... anh nhất định bắt tôi phải nói ra sao? Tôi chỉ muốn nói với anh. Anh không cần phải làm thế vì tôi. Lên chương trình này là tôi hoàn toàn tâm cam tình nguyện!"

Hạ Thiên Nhiên nhất thời cạn lời. Ôn Lương đang đánh đố cái gì với mình vậy! Tôi làm gì vì cô? Tôi muốn trả thù cô tôi làm gì vì cô! Cô đỏ mặt cái nỗi gì a!

"Ôn Lương... cô..."

"Cốc cốc cốc..."

Người đàn ông vừa định thăm dò. Thật không khéo ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa. Đi kèm với đó là tiếng của Hạ Nguyên Xung.

"Anh, nói chuyện vài câu nhé."

Hai người trong phòng giống như chim sợ cành cong. Ôn Lương giật mình, ánh mắt lảng tránh. Miệng nói:

"Vậy tôi đi trước đây... Anh nói chuyện với em trai anh đi."

Hạ Thiên Nhiên vẫn chưa hiểu rõ suy nghĩ của đối phương sao có thể để cô rời đi dễ dàng như vậy? Anh đột nhiên đứng dậy, tóm lấy tay Ôn Lương định rời đi, lạnh lùng nói:

"Chúng ta nói chuyện vẫn chưa xong, cô không được đi!"

Ôn Lương theo bản năng hạ thấp giọng, gấp gáp nói: "Tôi... anh... Vậy anh muốn tôi làm sao?"

"Trốn đi!"

"Tôi trốn ở đâu a!"

"Anh, anh có đó không?"

Bên ngoài cửa. Tiếng thúc giục của Hạ Nguyên Xung vang lên. Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương nhìn nhau. Sau đó đồng loạt đảo mắt nhìn quanh một vòng. Nhưng đáng tiếc, phòng làm việc cửa sổ sáng sủa không có nơi nào tốt để trốn cả. Ngay cả cái phòng thay đồ duy nhất, cũng là kiểu thiết kế mở.

Trong đầu Hạ Thiên Nhiên suy tính nhanh như chớp. Buông bàn tay mềm mại của Ôn Lương ra. Ngồi lại xuống ghế. Sau đó hai chân dùng sức đạp một cái. Bánh xe của ghế làm việc đột ngột lùi lại nửa mét.

Ánh mắt người đàn ông nhìn xuống không gian khuất dưới gầm bàn làm việc. Sau đó ngẩng đầu nhìn Ôn Lương. Dùng giọng điệu mang tính ra lệnh phân phó:

"Trốn vào trong."

(Chương này xong)

P/s: Clm clm clm clm clm cay waaaaaaaaaaaaaaaa. Cẩu tác giả aaaaaaaaaaaaaaa. Hiểu phần nào cảm giác vì sao nhiều người đọc tới khúc này muốn bỏ truyện rồi(凸 ಠ 益 ಠ) 凸

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!