Thám Tử Hội Học Sinh Kirika S

Chương 04

Chương 04

4

Ngày hôm sau, chúng tôi đến Dàn nhạc kèn (Ui-Oke) để tiến hành điều tra nghe ngóng.

"Vâng. Hôm qua bị mất sạch sành sanh luôn."

"Tụi này đã cất phân phổ (part score) vào trong hộp nhạc cụ rồi, thế mà của tất cả mọi người đều mất!"

Mấy cô gái chơi Clarinet phẫn nộ nói.

"Đâu, của tao có mất đâu," "Ừ. Của tao cũng còn nguyên."

Mấy nam sinh phụ trách Trombone xen vào.

"Hộp đàn của mấy ông to đùng, khó mở nên mới không bị trộm chứ gì."

"Mà có khi chính mấy ông lấy trộm cũng nên?"

"Đúng rồi đó, người ngoài sao mà lấy được mấy cái này."

"Mắc gì tụi tao phải làm thế chứ..." "Trộm phân phổ của người khác thì có ích lợi gì đâu..."

Lời phản bác cũng chỉ lí nhí. Ở Ui-Oke, nam sinh là thiểu số nên có vẻ bị lép vế giữa vòng vây của đám con gái.

"Cấm đoán mò."

Thám tử Hội học sinh của chúng ta lạnh lùng cắt ngang bầu không khí sặc mùi thuốc súng.

"Chỉ cần báo cáo sự thật là được. Những bè (part) nào bị mất bản nhạc?"

"À ừm... Trừ Trombone ra thì tất cả đều mất ạ," người tóm tắt lại câu chuyện là Mizuki-san, người chơi Timpani. Có người này ở đây thật may mắn vì chuyện sẽ không bị xé ra to. Tiện thể thì, việc Concert Mistress (Bè trưởng) Kitazawa Erina không có mặt ở đây cũng là một điều may mắn. Nếu có cô ta ở đây, chắc chắn sẽ gào toáng lên cho xem. Nào là trò của CLB Nhạc dây, nào là tất cả tại Ishizaki.

"Khoảng thời gian được cho là bản nhạc biến mất? Lần cuối cùng nhìn thấy và lúc phát hiện ra bị mất là khi nào?"

Các nữ sinh Ui-Oke nhìn nhau.

"...Chắc là lúc mọi người đi ăn trưa nhỉ."

"Chắc thế. Trước khi ăn cơm mọi người vẫn đang tập nên vẫn dùng bản nhạc mà."

"Trong lúc ra ngoài ăn trưa, phòng sinh hoạt không khóa cửa sao?"

Trước câu hỏi của Kirika, các thành viên Ui-Oke gật đầu ậm ừ. Cũng không thể trách họ là ý thức phòng chống tội phạm kém được. Chỉ đi cùng nhau ra nhà ăn một chút mà bắt người ta phải tỉ mẩn khóa cửa phòng sinh hoạt thì chắc chẳng có ai đâu.

"Vậy là không tập được nữa sao?" tôi đứng bên cạnh hỏi.

"Không ạ, phân phổ thì ở khoa Âm nhạc có đầy," Mizuki-san đáp.

"Nhưng toàn là đồ cũ nát chi chít chữ viết, nhìn phát bực."

"Công nhận. May mà cách diễn giải cũng gần giống với kiểu tụi mình định làm nên còn đỡ, chứ không thì vướng víu chết đi được."

"Thiệt tình, ai lấy trộm không biết. Tức điên lên được."

Sau đó toàn là những lời lẽ đầy cảm tính. Kirika bực bội cắt ngang màn than vãn của họ.

"Đem hết đống phân phổ mới được cấp đó ra đây cho tôi xem."

"...Tất cả á?"

Các thành viên Ui-Oke tròn mắt ngạc nhiên, nhưng ánh mắt của Thám tử Hội học sinh nghiêm túc đến mức không cho phép từ chối, nên họ đành im lặng làm theo, mở hộp nhạc cụ lấy bản nhạc ra. Kirika xem lướt qua từng cuốn một, thậm chí còn dùng điện thoại chụp lại mặt phổ nhạc. Đó là vật chứng quan trọng đến thế sao, tôi thầm thắc mắc.

"Còn một chuyện nữa. Nghe nói hôm kia các cậu có buổi tập duyệt toàn thể ở sảnh khoa Nghệ thuật."

Khi Kirika gợi chuyện, các thành viên Ui-Oke rụt cổ lại, rùng mình như nhớ lại cái lạnh hôm đó.

"À, ừ," "Là chuyện bản nhạc của Angelic Choral cũng bị mất phải không?"

"Mọi người biết chuyện đó sao?" tôi xen vào.

"Tập xong cái là bà chị Fukase bên Soprano làm ầm ĩ lên ngay mà."

Cũng phải thôi. Người đó mà gào lên bằng cái giọng được tôi luyện qua thanh nhạc thì chắc volume khủng lắm.

"Nghe nói phân phổ độc xướng để ở phòng học dùng làm chỗ để đồ đã bị mất. Khả năng cao là mất trong lúc đang diễn tấu. Trong lúc diễn tấu có ai đi vào phòng học đó không?"

Các thành viên nhìn nhau, ánh mắt đảo qua đảo lại đầy e ngại. Bầu không khí cho thấy ai cũng ngại là người đầu tiên mở miệng. Cuối cùng một nữ sinh lên tiếng.

"...Hỏi thế tức là nghi ngờ tụi này lấy trộm hả?"

"Đúng."

Cô trả lời ngay tắp lự mà không hề đổi giọng, làm người hỏi cũng phải chưng hửng.

"Tụi này làm sao mà làm cái chuyện—"

"Có làm hay không là do tôi phán đoán. Các người chỉ cần báo cáo sự thật."

Giọng Kirika trở nên sắc nhọn đầy vẻ khó chịu.

"À, ơ, này," tôi hoảng hốt chen ngang. "Thì, về mặt nguyên tắc là phải xem xét tất cả các khả năng, nên bảo là nghi ngờ thì hơi sai, ý là, ừm, đây là nói về các khả năng thôi, với lại không biết cái gì sẽ trở thành manh mối, nên nếu nhận ra điều gì thì mong mọi người cứ nói ra..."

Là trợ lý, tôi phải vất vả lắm mới đỡ lời được cho vị thám tử thiếu kỹ năng giao tiếp này.

"Dù là tập luyện đi nữa, nhưng đang diễn mà lẻn ra ngoài thì mọi người xung quanh sẽ nhận ra ngay chứ," nữ sinh cầm kèn Clarinet nói với vẻ ngán ngẩm.

Tuy nhiên, lúc đó nam sinh chơi Trombone chợt lên tiếng.

"A, khoan, bọn Bra-Ban (Ban nhạc kèn đồng) đợi ở trong phòng học đến giữa chừng mới ra đấy."

"Hả, người của Brass Band cũng tham gia sao?"

"Chỉ có bộ gõ thôi," cậu ta nói vẻ bất mãn. "Bản số 9 ấy mà, chỉ dùng Triangle, Cymbal và Trống lớn ở chương 4 thôi. Bên này bộ gõ chỉ có mỗi Mizuki chơi Timpani nên thiếu người, phải nhờ bên Bra-Ban giúp. Họ chỉ diễn có xíu xiu, lại là đi giúp mình nên cũng không thể bắt họ ngồi dự từ đầu đến cuối buổi tập được. Thế là bảo họ cứ đợi trong phòng học đến khi tới lượt diễn. Cái sảnh đó lạnh thấy bà cố luôn mà."

Nghe vậy, mấy nữ sinh bên cạnh nhíu mày.

"Ủa, vậy tức là người của Bra-Ban lấy trộm bản nhạc hả?" "Sao lại thế?" "Làm vậy có ý nghĩa gì đâu chứ." "Hay là tại ít đất diễn quá nên cay cú quấy rối?" "Thế thì đừng có tham gia là được chứ gì."

"Đã bảo cấm đoán mò rồi mà."

Kirika quát nhẹ, dập tắt sự ồn ào. Sự im lặng ngột ngạt lại bao trùm.

"Những người đó hiện giờ đang ở đâu?"

May mắn thay, họ đang tập ngay ngoài hành lang, Mizuki-san đã ra gọi họ vào giúp. Cả ba đều là nữ, và không khí toát ra hoàn toàn khác biệt so với đám CLB Nhạc dây hay Ui-Oke — những kẻ toàn là dân khoa Âm nhạc cắm đầu vào nhạc nhẽo. Nói sao nhỉ, họ mang lại cảm giác giống nữ sinh trung học bình thường hơn.

"Buổi tập duyệt toàn thể hôm qua á? Ừ đúng rồi, tụi mình ở trong phòng học cho đến khi khúc hành khúc bắt đầu."

"Cái chỗ giống hội trường đó, siêu lạnh luôn."

"Tụi này chỉ diễn mỗi khúc hành khúc giữa chừng với khúc Coda cuối cùng thôi mà? Chẳng lẽ vì thế mà phải đứng chịu trận suốt mấy chục phút, đâu có được. Diễn thật thì còn ráng chịu chứ đây là tập thôi mà."

"...À ừm, tóm lại là, trừ cái lúc diễn một tẹo đó ra thì các bạn ở suốt trong phòng học phải không ạ?"

Ba thành viên Bra-Ban đều gật đầu.

"Trong lúc đó, có ai khác bước vào phòng học không?" Kirika hỏi. Ba người lập tức lắc đầu. Sau đó một người chau mày.

"Nè, không lẽ định bảo bản nhạc bị mất là do lỗi của tụi này hả?"

"...Ơ... thì... chuyện đó..."

Tôi cứng họng, đưa mắt nhìn sang Kirika bên cạnh. Cô nhún vai đáp:

"Chuyện đó thì chưa điều tra thêm nên chưa thể nói gì được."

Đó không phải là những lời nên nói với một kẻ đang bị tình nghi. Dĩ nhiên, cả ba người họ đều lộ rõ vẻ phẫn nộ.

"Này nhé, tôi tuyệt đối không làm mấy chuyện đó đâu!"

"Bộ trộm bản nhạc của người khác thì được cái tích sự gì chứ hả?"

"Thiệt tình, tha cho tôi đi mà, tôi chỉ được nhờ đến đây giúp thôi!"

Tôi cúi đầu tạ lỗi với ba người họ không biết bao nhiêu lần, rồi nắm lấy tay Kirika chuồn thẳng.

Tiếp theo, chúng tôi hướng về phía Câu lạc bộ Nhạc dây. Tại phòng sinh hoạt của họ, rất nhiều thành viên đang tụ tập, bao gồm cả Maestro Ishizaki.

"Mất bản nhạc sao? À, buổi tập hôm qua đám Fukase cũng làm ầm ĩ gì đó về chuyện này nhỉ."

Maestro Ishizaki nói với vẻ chẳng mấy quan tâm.

"Bản nhạc của các cậu vẫn an toàn chứ?"

Kirika hỏi những thành viên Nhạc dây đang có mặt, nhưng ai nấy đều nghiêng đầu đáp lại.

"Thì vẫn an toàn, nhưng mà...", "Nói chứ trong kho vẫn còn bản dự phòng mà đúng không? Mất thì có sao đâu."

Tôi liếc nhìn sườn mặt của Kirika.

Dàn nhạc giao hưởng (Ui-Oke), Câu lạc bộ Hợp xướng, và cả Angelic Chorale đều xảy ra tình trạng mất tích (hoặc mất trộm?) bản nhạc, nhưng riêng Câu lạc bộ Nhạc dây lại bình an vô sự. Điều này có ý nghĩa gì đây?

Tức là──thủ phạm là người của Câu lạc bộ Nhạc dây? Không, thế thì lộ liễu quá nhỉ? Thông thường thì phải giả vờ mình cũng bị mất trộm để tránh bị nghi ngờ chứ? Khoan đã, khoan đã, chính Kirika cũng từng nói rồi. Không được suy đoán chủ quan.

"Trong buổi tập toàn thể hôm qua, có ai rời khỏi chỗ ngồi khi đang diễn tấu không?" Kirika tiếp tục hỏi. Các thành viên nhìn nhau.

"...Chịu thôi."

"Ít nhất thì thành viên bên này không có ai làm chuyện đó đâu."

"Nhạc cụ dây và hợp xướng đông người như vậy, vắng một hai người chắc cũng chẳng ai nhận ra đâu nhỉ?"

Trước câu hỏi của Kirika, tiền bối Ishizaki thở dài thườn thượt đầy vẻ kịch nghệ.

"Chỉ cần thiếu một người thôi là âm thanh sẽ bị hổng ngay, biết liền chứ sao không."

"Hả? Ơ nhưng mà, mười mấy người cùng chơi một bè cơ mà..." Tôi lỡ miệng chen vào một câu thiếu tinh tế. Trên gương mặt tiền bối Ishizaki hiện lên vẻ thương hại dành cho đám người thường ngu muội.

"Âm thanh của mười sáu cây violin và âm thanh của mười lăm cây violin, cho dù tất cả đều chơi cùng một giai điệu, thì vẫn hoàn toàn khác biệt. Nếu không nghe ra được sự khác biệt đó thì không có tư cách làm chỉ huy."

"Dạ, vâng ạ."

"Thế nên tôi có thể khẳng định. Buổi tập toàn thể hôm qua, tuy trình độ còn non kém và vẫn có lỗi sai, nhưng tuyệt đối không có thành viên nào bỏ vị trí khiến âm thanh bị hổng cả."

"...Anh thực sự nắm bắt được hết sao? Giỏi thật đấy, đông người như thế kia mà."

Sự ngạc nhiên ngây ngô buột ra khỏi miệng tôi chính là dấu chấm hết cho vận may. Maestro Ishizaki lắc đầu vẻ u sầu rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt.

"Dàn nhạc lần này chẳng đông đảo chút nào đâu. Ngược lại, để diễn bản số 9 thì quân số thế này là hoàn toàn thiếu hụt. Các tác phẩm quản huyền từ thời trung kỳ Beethoven trở đi đáng lý phải dùng biên chế đúp (double winds), nhưng Ui-Oke lại không có đủ nghệ sĩ kèn gỗ."

"Dạ, ơ kìa, biên chế đúp?"

"Là biên chế dàn nhạc tăng số lượng bè gỗ lên gấp đôi bình thường đấy, điều này là cần thiết để đạt được sắc thái động (dynamic) kịch tính. Beethoven là nhà phát triển nghệ thuật phối khí tân tiến, người đầu tiên đưa cả piccolo, trombone, contrabassoon, rồi kẻng tam giác, chũm chọe và trống lớn vào nhạc giao hưởng, nhưng trong một dàn nhạc mở rộng như thế, nếu chỉ dùng biên chế hai quản cổ điển thì áp lực âm thanh khi chơi đoạn Forte sẽ không đủ, thực tế từ các ghi chép trong buổi công diễn đầu tiên của bản số 9 người ta cũng biết rằng biên chế đúp đã được sử dụng, nên buổi công diễn lần này của chúng ta là một lựa chọn đầy cay đắng và──"

Sau đó, bài giảng về nhạc giao hưởng của Maestro có vẻ sẽ còn kéo dài lê thê, nên tôi vội vàng kéo Kirika tháo chạy khỏi phòng sinh hoạt Câu lạc bộ Nhạc dây. Có lẽ vì bị tra tấn bởi bầu nhiệt huyết quá độ kia, mà cơn gió lạnh buốt tháng Mười Hai phả vào má lúc này lại khiến tôi cảm thấy dễ chịu lạ thường.

Vừa đi bộ trên con đường rợp bóng cây đã rụng hết lá, tôi vừa nói với Kirika đang đi bên cạnh.

"Thế là hỏi han người liên quan cũng hòm hòm rồi nhỉ. Quay về phòng Hội học sinh chứ?"

Cô nàng lắc đầu.

"Còn một chỗ nữa. Còn một đối tượng nữa bắt buộc phải lấy lời khai."

"Ai cơ?"

"Theo suy luận từ thông tin tôi tự mình thu thập được, tầm giờ này chắc chắn đối tượng đang ở quanh khu nhà câu lạc bộ số 4."

Cái gì vậy trời. Thông tin tự thu thập?

Tuy nhiên, tôi hiểu ra ý nghĩa lời nói của Kirika ngay lập tức. Tầng một khu nhà câu lạc bộ số 4, nơi có dãy cửa ra vào san sát nhau, đang có một đám đông tụ tập. Ngay trước phòng Câu lạc bộ Gospel. Giữa những đôi chân của đám học sinh đang cúi rạp người xuống, tôi thấy một cục bông trắng nhỏ xíu chạy loăng quăng.

"...A, là con của Hội học sinh."

Vài người trong đám đông nhận ra chúng tôi ngay. Kirika gật đầu rồi bước lại gần. Chú chó có vẻ rất phấn khích, nhảy nhót tưng bừng trên đầu gối của các thành viên CLB Gospel.

"Ủa, dạo này CLB Gospel nhận chăm sóc nó hả?" Tôi thử hỏi.

"Không, cho ăn thì là đám bên dàn nhạc lo, nhưng mà..."

"Nhóc này từ hồi được Hội học sinh công nhận là cứ chạy đi chơi khắp trường ấy."

"Có đứa còn tổng hợp lộ trình đi dạo của nó rồi up lên nhóm LINE nữa cơ."

"...Nó nổi tiếng đến mức đó rồi sao..."

Thế có ổn không vậy? Vì được phép nuôi nên không sao hả?

Kirika bế bổng cơ thể nhỏ bé của chú chó lên với động tác thuần thục.

"Chẳng lẽ đối tượng cần lấy lời khai là nhóc này hả?"

Nghe tôi hỏi, Kirika im lặng gật đầu.

"Không phải nghiệp vụ thám tử gì đâu, cậu chỉ muốn vò nó cho đã tay thôi chứ gì."

"Không phải! Đây cũng là công việc của thám tử!"

Kirika nhướng mày cãi lại.

"Giờ tôi phải hỏi chuyện đứa bé này thật kỹ lưỡng mới được──"

Thế nhưng, không chỉ tôi mà cả các thành viên CLB Gospel đều nhìn chằm chằm vào cô nàng, nên Kirika vẫn ôm khư khư chú chó, lủi thủi rẽ vào góc tòa nhà rồi trốn tiệt vào bóng râm. Đã thế còn vọng lại một câu:

"Hikage về phòng Hội học sinh trước đi! Bị đông người vây quanh thế này thì đứa bé sẽ không chịu thành khẩn khai báo đâu!"

Chỉ là muốn tìm chỗ vắng người để cưng nựng nó thôi chứ gì...

*

Kể từ khi nhậm chức trợ lý thám tử Hội học sinh, thấm thoắt đã hơn nửa năm.

Tôi đã cùng làm việc với Kirika rất nhiều lần. Ban đầu đúng là chỉ như chân sai vặt, nhưng qua bao nhiêu vụ án phức tạp với những tình tiết rối rắm được chia sẻ cùng nhau, tôi nghĩ rằng mình cũng đã có thể giúp đỡ được chút ít bằng cách vụng về của riêng mình, và nhận được đôi chút tin tưởng từ cô ấy──tôi đã nghĩ như vậy.

Thế nhưng, trong "Vụ án Hòa nhạc bản số 9" lần này, cô ấy hoàn toàn chẳng nói gì với tôi, cũng chẳng thèm nhờ cậy sự giúp đỡ của tôi lấy một lần. Cái kiểu mất kết nối y hệt như hồi mới gặp nhau này, thú thật là tôi thấy khá buồn. Tuy chưa đến giai đoạn kể về kết cục của vụ án, nhưng vì trong lòng bức bối nên tôi xin phép ghi lại điểm này trước. Trong vụ án này, tôi thực sự không làm bất cứ điều gì cả. Tôi sẽ kết thúc câu chuyện với vai trò hoàn toàn vô dụng. Chỉ những ai chấp nhận được điều đó thì xin mời đọc tiếp.

Sau khi đi hỏi chuyện khắp nơi, bước điều tra tiếp theo là lục lọi nhà kho của Khoa Âm nhạc.

"Oa... hoành tráng thật."

Bước vào nhà kho theo sau cô Harukawa, tôi thốt lên trầm trồ. Không gian rộng gấp mấy lần phòng học thông thường, chật kín các giá sách và kệ thép, nhồi đầy những bản nhạc gáy đã ngả vàng, sách lý thuyết âm nhạc và tài liệu lịch sử âm nhạc. Mùi hương ngột ngạt, pha trộn giữa mùi nấm mốc và bụi bặm nhưng lại khác biệt một cách tinh tế, khiến tôi cảm thấy có chút háo hức.

Không được không được, mình đâu phải đến đây vì tò mò, tôi liếc nhìn Kirika bên cạnh và tự nhủ. Mình được vào đây để điều tra thám tử mà.

"Nhà kho này ai cũng vào được ạ?" Kirika hỏi cô Harukawa.

"Ừ. Chỉ cần đến phòng giáo viên Khoa Âm nhạc mượn chìa khóa là được."

"Cô có lưu lại lịch sử học sinh mượn không?"

"Tất nhiên rồi. ...Nhưng mà, vì cho mượn thường xuyên nên chỉ riêng tuần này thôi đã có rất đông người rồi. Phía trong cùng còn cất giữ nhạc cụ nữa, nên các câu lạc bộ âm nhạc đều sử dụng chỗ này."

"Ra vậy."

Kirika gật đầu, vẻ mặt cũng chẳng tỏ ra thất vọng lắm.

"Vậy, bản nhạc của bài số 9 ở đâu ạ?"

Được cô Harukawa dẫn đường, tôi và Kirika bước vào một góc sâu hun hút giữa các dãy giá sách.

"Toàn bộ chỗ này là bài số 9 nhé." Cô Harukawa dùng tay chỉ lướt qua ba tầng trên cùng của giá sách. Việc xuất hiện những khoảng trống lớn dĩ nhiên là do đã cho mượn để phục vụ buổi hòa nhạc. Dù vậy, tổng phổ và phân phổ của các bè vẫn còn dư lại vài bộ.

Kirika kiễng chân lên──cô nàng thấp hơn tôi một cái đầu──rút một cuốn mỏng dính từ tầng cao nhất ra. Hình như là phân phổ của Trombone. Lật giở vài trang, thấy bên trên và bên dưới khuông nhạc có những dòng ghi chú bằng bút đỏ. "Canh cho đều hàng dọc", "Chơi rõ hạt", hay "Giữ hơi dài", đại loại là những lưu ý mà tôi đọc thì hiểu chữ nhưng chẳng hiểu ý.

"Mấy cái ghi chú này, được phép viết vào ạ? Đây là tài sản của nhà trường mà nhỉ."

Tôi chợt thắc mắc nên hỏi cô giáo.

"Ừm, đúng thế. Nếu nói lý thì là không được, nhưng việc ghi chú vào bản nhạc quan trọng lắm. Bản nhạc thôi thì chỉ là công thức nấu ăn, muốn thực sự nấu thành món thì còn phải suy nghĩ thêm rất nhiều điều nữa."

Ra là thế sao. Kirika chăm chú nhìn vào khoảng trống lớn trên giá sách một lúc, rồi lại hỏi cô giáo.

"Có vẻ như rất nhiều bè không còn phân phổ nào..."

"...Hả? ...À ừ. Thì đấy, mọi người bảo là bị mất bản nhạc nên đã kéo đến mượn lại mà, số bị mất là nằm trong đợt cho mượn đó đấy. May mà bè nào cũng xoay xở vừa khít nên mới thoát nạn."

"Vừa khít?" Giọng Kirika như chứa những mũi kim băng. "Tức là sau vụ trộm, số phân phổ mới được cho mượn lại khớp y chang với số lượng còn dư ở đây, ý cô là vậy sao?"

Cô Harukawa bị áp đảo bởi khí thế bất ngờ bộc phát của vị thám tử Hội học sinh, nhưng vẫn gật đầu.

"Đúng vậy."

Kirika lầm bầm cộc lốc, rồi mở cánh cửa của chiếc kệ thép bên cạnh, cúi người xuống, ngón tay lướt trên gáy những bản nhạc xếp san sát bên trong như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"...Cậu làm gì thế Kirika?"

"Hai người cũng tìm đi. Chắc chắn ở đâu đó quanh đây, tại một chỗ không thể nhìn thấy ngay được, có giấu những phân phổ còn lại của bài số 9."

Giấu á? Cái gì vậy?

"Hikage, nhanh lên."

Bị hối thúc, tôi và cô Harukawa nhìn nhau đầy bối rối, rồi tôi mở chiếc kệ bên trái cái mà Kirika đang lục lọi. Cô Harukawa cũng đứng tựa lưng vào chúng tôi, bắt đầu tìm kiếm ở dãy kệ đối diện.

"──Thấy rồi."

Người tìm thấy là tôi. Ở ngăn dưới cùng của chiếc kệ sát tường, tít sâu bên trong cánh cửa trượt, chúng được xếp chồng lên nhau sao cho không nhìn thấy gáy sách.

"Beethoven... Symphony 9, ừ, đúng nó rồi. Cái này là... Flute à. Oboe, Clarinet, rồi Corno? Corno là cái gì nhỉ."

"Là kèn Horn đấy." Cô Harukawa tiến lại gần nói, rồi ghé mắt nhìn vào chồng phân phổ trên tay tôi, rẽ ra để kiểm tra lại.

"Fagott, Trumpet... A, có vẻ là đủ cả. Phải ha, cô cũng thấy lạ là sao bè nào cũng còn lại vừa khít số lượng cần thiết như thế."

Sau đó cô quay lại nhìn Kirika ở phía sau.

"Chuyện này là sao vậy em?"

Cô nàng không trả lời câu hỏi của cô giáo ngay, mà thay vào đó nhìn tôi.

"Hikage, lấy máy tính bảng ra."

"Hả? À, ừ."

Tôi lấy chiếc iPad mini từ túi áo khoác đồng phục đưa cho Kirika. Cô ấy cho hiển thị lên màn hình bức ảnh chụp một trang nhạc. So với bản phân phổ Trombone tôi nhìn thấy lúc nãy, bản này có nhiều ghi chú hơn hẳn, được viết thêm bằng bút màu xanh lá cây. Cái này hình như là──

"Phân phổ Flute của bài số 9 nhỉ." Cô Harukawa cũng ghé vào nhìn màn hình. "Cái này là?"

"Là phân phổ mới được cấp cho thành viên Ui-Oke sau vụ trộm. Tôi đã chụp lại hôm đi lấy lời khai ở Ui-Oke dạo trước."

Sau đó Kirika lướt màn hình, lần lượt hiển thị những bức ảnh tương tự.

"Đây là Oboe. Đây là Fagott. Đây là Trumpet. ...Hiểu chưa?"

"...Hiểu gì cơ?"

"Nhìn kỹ đi. Chữ viết trong ghi chú ấy. Dù đã cố tình đổi màu bút, cố tình thay đổi nét chữ, nhưng tất cả đều là chữ của cùng một người."

Tôi trợn tròn mắt. Vươn tay lấy cái máy tính bảng, tôi tự mình lướt xem để xác nhận.

...Nghe cô ấy nói mới để ý, quả đúng là như vậy.

Không, nhưng mà──thế nghĩa là sao? Từ Flute, Fagott cho đến Trumpet, thậm chí cả bản nhạc hợp xướng, đều có ghi chú của cùng một người? Rốt cuộc là ai đã làm chuyện đó? Người có thể đưa ra cách lý giải chi tiết cho toàn bộ các bè của bản giao hưởng, thì chỉ có thể là chỉ huy? Không, dù là vậy thì cũng chẳng ai rảnh hơi đi viết tay vào từng bản phân phổ như thế, chỉ cần nói miệng rồi để người chơi tự ghi chép là được mà. Với lại, chuyện những phân phổ còn lại được cố tình giấu ở chỗ này là sao chứ. Tôi nhấc tập phân phổ bị nhét sâu trong kệ lên một lần nữa, lật thử vài trang.

Những bản nhạc này hoàn toàn không có ghi chú viết tay nào cả. Vẫn còn mới tinh.

Sự hỗn loạn trong đầu tôi sắp chuyển thành cơn đau đầu. Tôi nhìn về phía vị thám tử như muốn cầu cứu.

"Thủ phạm đã làm gì, thì chính là..."

Kirika bắt đầu cất giọng lạnh tanh.

"Đầu tiên, kẻ đó đã lẻn vào nhà kho này từ trước, viết chi tiết toàn bộ cách diễn giải và lưu ý khi trình diễn vào một bản cụ thể trong số các bản phổ bè của bản Giao hưởng số 9. Sau đó, hắn giấu những bản chưa bị viết vào những chỗ khó tìm thấy ngay lập tức như thế này. Tại sao hắn lại làm vậy? ...Sau đó, hung thủ lần lượt đánh cắp các bản phổ bè mà nhạc công đang sử dụng. Thế là các nhạc công sẽ chạy đến nhà kho này để lấy bản thay thế. Những bản mới được cấp phát đều là những bản đã bị hung thủ viết chi chít vào. Bởi vì trên kệ chỉ còn lại mỗi loại đó mà thôi."

Vậy ra đó là lý do vì sao bản dự phòng của bè nào cũng biến mất sạch sành sanh sao.

Cô Harukawa lẩm bẩm với giọng run rẩy đầy bối rối.

"...À ừm, tóm lại là, cái... hung thủ? ...Mục tiêu của hắn là đánh tráo bản nhạc của mọi người thành bản có ghi chú sẵn ấy hả?"

Kirika lặng lẽ gật đầu.

"Sao lại làm chuyện đó chứ?" Tôi không nhịn được mà lên tiếng hỏi. "Để bắt mọi người chơi nhạc theo ý mình muốn sao? Ơ, khoan đã, thế thì hung thủ là chỉ huy Ishizaki-senpai hả? Vì mọi người không chịu nghe theo chỉ huy nên anh ta mới cất công trộm bản nhạc rồi đánh tráo à?"

Dù biết suy luận này nghe hơi vô lý nhưng tôi không thể không nói ra. Cô Harukawa cũng tái mặt nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Kirika.

Vị Thám tử Hội học sinh thở hắt ra một hơi, rồi nhìn thẳng vào cô giáo.

"Cuộc điều tra của em kết thúc tại đây."

Cô giáo mở to mắt.

"...N-Nghĩa là sao?"

"Em đã biết hung thủ là ai. Cũng biết mục đích là gì. Tuy nhiên, để bảo vệ danh dự và lợi ích của một người, em không thể cho cô biết chân tướng sự việc hơn mức này được. ...Cho nên, xin lỗi cô. Em không thể hoàn thành yêu cầu của cô. Cũng không cần trả phí đâu."

"Nhưng mà, thế thì..."

Cắt ngang giọng nói ướt đẫm lo âu của cô Harukawa, Kirika nói.

"Em chỉ có thể nói điều này. Mục đích của hung thủ không phải là phá hoại buổi hòa nhạc. Buổi biểu diễn ngày 23 sẽ kết thúc suôn sẻ thôi."

Cô giáo nhìn chằm chằm vào vị thám tử nhỏ bé, nín thở một lúc, rồi vai cô buông thõng xuống như thể vừa trút được gánh nặng.

"Có điều," Kirika nói thêm. "Sau buổi hòa nhạc sẽ có một vụ án xảy ra."

"...Hả?"

Không rõ tiếng kêu kinh ngạc đó là của tôi hay của cô Harukawa nữa. Kirika ngước nhìn góc trần nhà đầy bụi bặm của nhà kho và lẩm bẩm.

"Chó sẽ biến mất."

Tôi chỉ biết đứng ngẩn tò te một lúc lâu.

"...Chó á? Là cái con cún màu trắng mà cả dàn nhạc cùng chăm sóc ấy hả?"

"Đúng. Nhưng không cần lo lắng. Con chó sẽ được tìm thấy an toàn vào ngày hôm sau, đêm Giáng sinh. Và vụ án đến đó là kết thúc."

*

Và thế là, ngày 23 tháng 12 đã đến.

Đúng như lời Kirika nói, sau vụ trộm hàng loạt bản nhạc thì không có vụ án nào xảy ra thêm, và theo những gì tôi quan sát được qua vài lần đi thị sát, cả bốn câu lạc bộ tuy vẫn kèn cựa nhau nhưng vẫn chăm chỉ luyện tập và có vẻ đã đón chào buổi biểu diễn chính thức một cách suôn sẻ.

Tôi chẳng có vé, cũng chẳng nhờ cậy quyền lực bí ẩn của Misono-senpai để xí chỗ, nên dù đã đến giờ khai mạc là 3 giờ chiều, tôi vẫn ngồi lỳ trong phòng Hội học sinh. Dạo này vì phải tháp tùng Kirika đi thị sát với điều tra nên công việc của Phó hội trưởng chất đống như núi. Tôi bất chợt dừng tay đang gõ laptop trên bàn làm việc, kiểm tra thời gian.

Chắc giờ này Maestro Ishizaki trong bộ lễ phục đuôi tôm đã bước ra sân khấu và bước lên bục chỉ huy trong tiếng vỗ tay rồi nhỉ. Tuy tôi không hứng thú lắm với nhạc cổ điển, nhưng đã dõi theo quá trình luyện tập của họ gần một tháng trời, ít nhiều tôi cũng muốn dùng chính mắt và tai mình để kiểm chứng thành quả đó.

Hơn nữa—

Tôi đưa mắt nhìn về phía cửa phòng Kế toán.

Kể từ khi thông báo ngừng điều tra với cô Harukawa, Kirika thực sự đã im lặng hoàn toàn về vụ án mất tích bản nhạc. Kể cả với tôi cũng vậy. Dù không có thêm thiệt hại nào xảy ra, nhưng phận làm trợ lý thám tử thấy cô đơn hết sức. Chẳng lẽ tôi vẫn chưa được tin tưởng chút nào sao? Bây giờ nhỏ cũng đang ở trong phòng Kế toán, nhưng cửa đóng im ỉm. Không nghe thấy một tiếng động hay cảm nhận được chút hiện diện nào.

Khoan đã—có tiếng gì đó vọng ra từ sau cánh cửa.

Trong suốt tháng 12 này, tôi đã thường xuyên lui tới các buổi tập bè của dàn nhạc, nên tôi nhận ra ngay tiếng đàn dây trầm lắng như tiếng nức nở kia chính là phần mở đầu của bản Giao hưởng số 9 Beethoven.

Hội trưởng đang ngủ trưa ở bàn bên cạnh bỗng mở choàng mắt, cười khúc khích rồi bật dậy khỏi ghế, đi về phía cửa phòng Kế toán.

"Kirika, mở cửa ra. Nghe một mình phí phạm lắm. Cùng thưởng thức đi nào."

Sau một thoáng im lặng có vẻ ngượng ngùng, cánh cửa phòng Kế toán rụt rè mở ra. Giai điệu chủ đề thứ nhất ở giọng Rê thứ đầy quyết liệt tràn ngập vào phòng Hội học sinh. Từ chỗ tôi có thể thấy dáng vẻ Kirika đang ngồi bó gối trên ghế trước máy tính với khuôn mặt xụ ra. Nguồn phát nhạc là bộ loa vi tính để bàn ở sâu trong phòng Kế toán. Không ngờ cái thứ đó lại phát được âm thanh lớn thế này.

"Ái chà, đây là..." Misono-senpai đang làm việc ở bàn Thư ký cũng dừng tay lại nói. "Là buổi hòa nhạc của Dàn nhạc giao hưởng Hakujudai đang diễn ra lúc này nhỉ."

Tôi cứ tưởng nhỏ đang nghe iTunes hay gì đó, nhưng nghe kỹ thì thấy cách chơi nhạc có chút gượng gạo và âm thanh mang cảm giác thô ráp của biểu diễn trực tiếp. Kirika gật đầu.

"Tôi nhờ người ta phát trực tiếp âm thanh thu được từ micro tại hội trường."

"Vậy thì nghỉ giải lao chút đi ạ, để em đi pha trà nhé, có cả bánh kẹo nữa."

Kaoru-kun nói rồi chạy vội vào khu bếp nhỏ.

Mỗi người chúng tôi mang ghế và bàn cà phê đến trước cửa phòng Kế toán, vừa lắng nghe bản số 9 phát ra từ loa vừa thưởng thức tiệc trà. Tôi lén nhìn mặt Kirika xem nhỏ có giận vì bị làm phiền thời gian thưởng thức riêng tư không, nhưng trông cũng không có vẻ gì là khó chịu lắm (cô nàng này cơ bản là vô cảm, nhưng chơi chung lâu tôi mới biết cái sự vô cảm đó cũng có vài sắc thái khác nhau).

"...Dàn nhạc này mà chỉ diễn một lần này thôi thì phí quá nhỉ. Em muốn Hakujudai Phil tái hợp ghê."

Giữa chương hai và chương ba, Misono-senpai cảm thán lẩm bẩm. Tôi cũng đồng tình. Dù gặp phải vụ án kỳ quặc, nhưng họ đã đoàn kết lại thành một dàn nhạc giao hưởng, nâng cao kỹ năng và đón chào buổi biểu diễn chính thức thế này đây.

"Em mới nghe bản số 9 tử tế lần đầu đấy ạ," Kaoru-kun vươn vai nói. "Em chỉ biết mỗi đoạn có hát thôi, không ngờ mấy phần trước đó cũng hay đến thế."

Đây cũng là một thu hoạch bất ngờ từ vụ án lần này. Tôi cũng giống Kaoru-kun, chỉ biết mỗi giai điệu hợp xướng nổi tiếng của bản số 9. Tôi từng nghĩ mấy chương đầu chỉ toàn khí nhạc chắc chỉ là màn dạo đầu chán ngắt trước khi bài hát bắt đầu thôi. Giờ tôi muốn đấm cho bản thân trong quá khứ một phát và tạ lỗi với Beethoven ghê. Bây giờ, tôi đặc biệt thích chương hai. Cái chương Scherzo tràn đầy sức sống mà mấy người bên CLB Nhạc kèn hay gọi là "Bản concerto cho Timpani" ấy. Một bản nhạc đầy kịch tính với tiếng Timpani do chị Mizuki gõ chạy tung hoành ngang dọc giữa dàn nhạc. Tiếp đó là chương ba tĩnh lặng cũng đầy dư vị. Cảm giác như có thể nhìn thấy cây đũa chỉ huy của Maestro Ishizaki đang lấp đầy cả khán phòng bằng sự căng thẳng và kéo ra những âm thanh trong trẻo từ dàn nhạc.

...Dù tôi đã cố sắp xếp mấy câu cảm thán nghe có vẻ sành sỏi như thế, nhưng không thể phủ nhận rằng phần cao trào nhất vẫn là "Hoan ca" ở chương cuối. Chủ đề hoan ca được chuyền qua lại khắp các bè một hồi, rồi lắng xuống, sau đó các loại nhạc cụ gõ đầy màu sắc tham gia vào, bắt đầu một khúc quân hành náo nhiệt. Với màn đối đáp giữa giọng nam cao đơn ca và dàn hợp xướng nam làm người mở đường, cao trào cuối cùng cũng đến.

—Hoan ca hỡi, nguồn cảm hứng diễm lệ, người thiếu nữ của chốn thiên đường

—Chúng tôi say trong ngọn lửa thiêng, bước chân vào thánh địa tôn nghiêm của Người!

—Ma lực của Người sẽ kết nối lại những gì thời thế khắc nghiệt đã chia cắt

—Mọi người đều sẽ trở thành anh em, dưới đôi cánh dịu dàng của Người...

Dàn hợp xướng cuốn hai chủ đề vào nhau, tan chảy trong lò luyện phức tạp của khúc Fugue, bùng cháy lên đạt đến đỉnh điểm và kết thúc bằng một cơn bão hòa tấu kịch liệt đến mức cảm nhận được cả sự điên cuồng.

Tiếng vỗ tay như sấm dậy tràn ra từ loa. Chúng tôi cũng thuận theo cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực mà vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay. Kaoru-kun còn đứng hẳn dậy. Chỉ có Kirika là vẫn co ro trên ghế nên tôi tưởng nhỏ không thích, nhưng ngờ đâu nhỏ đang nắm chặt một cuốn sách nhỏ gì đó và chăm chú nhìn vào trang giấy, nhìn kỹ thì ra là bản tổng phổ của Giao hưởng số 9. Chắc đó là cách cô nàng tận hưởng buổi hòa nhạc theo kiểu riêng của mình.

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, chúng tôi dọn dẹp trà bánh, trả ghế và bàn về chỗ cũ, rồi quay lại với công việc bàn giấy hoặc giấc ngủ trưa của mỗi người.

Dư âm của sự cuồng nhiệt vẫn còn vương vấn đâu đó trong tai, trên da và sâu trong lồng ngực.

Nhưng nỗi bất an rỉ ra từ đáy lòng đang dần dần xâm chiếm lấy nó.

Lúc đó Kirika đã nói.

Sau buổi hòa nhạc sẽ có một vụ án xảy ra—chó sẽ biến mất.

Dù đã dự đoán được, nhưng Kirika vẫn dặn dò kỹ lưỡng tôi và cô Harukawa. Tuyệt đối không được nói với ai. Không được cảnh báo ai. Không được thực hiện biện pháp phòng ngừa. Phải để vụ án xảy ra. Vì nó liên quan đến danh dự và lợi ích của một người.

Thế là sao chứ? Chó biến mất, chẳng phải đó là chuyện lớn đối với cả dàn nhạc đã cưng chiều nó sao? Ý là ngày mai sẽ tìm thấy ngay nên không sao cả à? Danh dự và lợi ích? Ý là của hung thủ á? Tại sao thám tử lại phải bảo vệ danh dự và lợi ích của kẻ trộm chứ?

Tôi chỉ biết lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng Kế toán lại một lần nữa đóng chặt.

Vì lo lắng, tôi đã thử đến khu nhà câu lạc bộ số 3. Đó là tòa nhà có phòng sinh hoạt của CLB Đàn dây và CLB Nhạc kèn. Đã quá 5 giờ chiều, bên ngoài trời đã tối hẳn, vì là ngày nghỉ nên trên đường đi dạo cũng chẳng có bóng người nào. Chỉ có ánh đèn đường hắt những vệt sáng đục ngầu đều đặn lên những chiếc lá khô rụng trên mặt đường lát đá. Tiếng bước chân khô khốc và trầm đục của chính tôi nghe sao mà cô liêu.

Khu nhà câu lạc bộ vẫn sáng đèn, có rất đông học sinh mặc đồng phục. Có vẻ như các nhạc công vừa trở về từ buổi hòa nhạc, đang bận rộn cất những nhạc cụ cỡ lớn như trống cái và Timpani vào kho.

"A, Phó hội trưởng."

Vài người nhận ra tôi. Tôi gật đầu chào lại như rụt cổ.

"Vất vả rồi ha. Buổi hòa nhạc có vẻ thành công rực rỡ nhỉ."

"Vâng, nhờ ơn trời ạ!"

"Sung cực kỳ luôn!"

"Năm sau muốn làm tiếp ghê."

"Bài dài thế kia, mất công tập luyện mà diễn có một lần thì phí quá."

Những lời đáp lại đầy vui vẻ khiến tôi cũng thấy nhẹ lòng. Nhưng tôi không thể quên mục đích chính. Tôi cố gắng tỏ ra bình thản nhất có thể và hỏi.

"Có vấn đề gì xảy ra không? Kiểu như là, ừm, lại có cái gì bị mất chẳng hạn."

Hẳn là một câu hỏi tự nhiên thôi, tôi tự nhủ. Đã có vụ trộm bản nhạc, và Hội học sinh ở vị trí giám sát các câu lạc bộ, nên việc quan tâm xem có vấn đề gì xảy ra trong buổi hòa nhạc không là chuyện đương nhiên. Chắc chắn họ sẽ không nhận ra là tôi đã biết trước hôm nay sẽ có vụ án xảy ra đâu.

Trước câu hỏi của tôi, gương mặt của những thành viên có mặt ở đó đồng loạt tối sầm lại. Họ ngập ngừng nhìn nhau một lúc, rồi một nữ sinh bên CLB Nhạc kèn nói.

"...François không thấy đâu từ khoảng buổi trưa ạ."

Tôi cố gắng tạo ra một biểu cảm ngạc nhiên vừa phải.

"Là con chó đúng không? Không thấy đâu à?"

"Sáng nay em đã cho Choco-chan ăn ở nhà rồi," một thành viên CLB Hợp xướng nói.

"Sau đó Choco-chan thường đi dạo rồi ghé qua chỗ CLB Nhạc kèn."

"Vì có buổi hòa nhạc nên đành phải để nó ở ngoài như thế."

"Tưởng diễn xong thì nó sẽ đến phòng câu lạc bộ chứ."

"Không thấy đâu cả."

"Bên CLB Đàn dây cũng bảo không thấy."

"Hôm nay tiền bối Kitazawa định đưa nó về nhà nuôi mà nhỉ?"

"Ừ, anh ấy bảo sẽ chăm sóc nó trong kỳ nghỉ đông."

"Tiền bối Kitazawa đi tìm François rồi."

Đúng như lời Kirika nói. Tuy nhiên, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm vì sự việc không gây náo loạn đến mức tôi lo sợ. Nghĩ kỹ thì con chó đó trước giờ vẫn đi lại tự do trong trường, cũng chẳng có chuồng chó cố định. Chỉ là lệch khỏi lộ trình tuần tra thường ngày và không thấy bóng dáng đâu một chút, nên chưa bị coi là 'vụ án'.

"Giờ chuẩn bị đi ăn mừng rồi mà nhỉ."

"Cứ kệ đó chắc lát nữa nó tự mò về thôi."

"Tạm thời cứ để thức ăn và nước uống ở ngoài đi."

Những lời trao đổi qua lại chẳng có vẻ gì là nghiêm trọng cả.

Tôi nói tôi cũng sẽ thử tìm xem sao, rồi rời khỏi đó.

Khi quay lại phòng Hội học sinh, tôi rụt rè báo cáo qua cánh cửa phòng Kế toán đang đóng kín.

"Có vẻ con chó biến mất thật rồi. Tớ vừa đến khu nhà câu lạc bộ xác nhận xong."

"...Vậy à."

Câu trả lời cộc lốc. Nghĩ rằng phản ứng chắc chỉ đến thế thôi, tôi định rời đi thì cánh cửa mở ra, chỏm ruy băng đen trắng thò ra ngoài.

"Ngày mai sẽ giải quyết xong. Khi đó dĩ nhiên Hikage cũng phải có mặt với tư cách trợ lý thám tử. 17 giờ phải túc trực tại phòng Hội học sinh."

Tôi chớp chớp mắt.

"...À, ừ. Hiểu rồi."

Tôi không biết có nên vui hay không nữa. Kirika cũng có chút dựa dẫm vào tôi sao? Hay chỉ là thủ tục thôi? Trợ lý thám tử cũng là thư ký ghi chép—hay nói đúng hơn là ngoài ghi chép ra thì chẳng làm được việc gì ra hồn—nên dù trong giai đoạn điều tra có bị hắt hủi thế nào thì đến màn hạ màn vạch trần chân tướng cũng phải cho xem, ý là vậy sao?

Không không, nghĩ xấu quá rồi. Kirika im lặng là có lý do cả. Trước giờ vẫn thế mà.

"Năm giờ chiều nhé. Tôi sẽ cố không quên. Ăn trưa với chị Tokiko xong... rồi quay lại ngay thì chắc chắn là kịp thôi."

Kirika gật đầu nhẹ rồi chui tọt vào phòng Kế toán.

"Hikage-sannn..." Tiền bối Misono đang nghe chuyện ở bên cạnh liền lao tới. "Chiều tối đêm Giáng sinh, năm giờ mà còn phải ở lại phòng Hội học sinh là sao chứ!"

"Biết sao được, cũng là công việc mà chị."

"Thế còn lời hứa với em, cái mà anh còn chưa thèm hứa ấy, thì tính sao đây hả!"

Đã bảo tha cho cái chủ đề đó đi mà. Thế nhưng Hội trưởng lại chen ngang.

"Lịch trình là khoảng hai giờ bỏ mặc Tokiko để rời khách sạn, ba giờ thì ân ái với ta, bốn giờ tới lượt Misono, thế thì năm giờ có mặt ở phòng Hội học sinh là kịp đấy."

"Mấy người làm ơn đừng có nhồi nhét một đống tin vịt, từ chuyện khách sạn cho đến lịch hẹn với Hội trưởng, vào cùng một lúc được không hả?"

"S-Sao lại thế, Hikage-san?" Tiền bối Misono rưng rưng nước mắt, giọng run rẩy. "Không chỉ Tokiko-san mà đến cả Kaoru-san anh cũng lôi vào khách sạn sao!"

"Đừng có mở rộng phạm vi tin đồn nữa! Tôi không đỡ nổi đâu!"

"Hikage đồ ngốc, đồ dơ bẩn! Cậu cứ việc ăn cho lắm bò nướng với gà quay và bánh khúc cây vào rồi nhập viện luôn đi!"

Sao cả Kirika cũng hùa vào thế hả? Lúc nãy cậu đóng cửa rồi mà?

"À, ừm, Senpai."

Kaoru-kun, lương tâm cuối cùng của Ban chấp hành, tiến lại gần để nói đỡ cho tôi.

"Vì chị hai, em sẽ đứng đợi bên ngoài khách sạn ạ."

Đỡ cái khỉ mốc! Tôi chẳng có lấy một đồng minh nào cả!

***

Chính vì lẽ đó mà sang ngày hôm sau, tức 24 tháng Mười Hai, đêm Giáng sinh, dù đang ăn trưa cùng chị em nhà Kamibayashi tại một quán cà phê trước nhà ga, hồn vía tôi vẫn cứ treo ngược cành cây. Rốt cuộc tối nay kết cục của vụ án sẽ như thế nào đây? Kirika định cho tôi xem cái gì?

"...kun, Makimura-kun?"

Bị gọi tên, tôi giật mình hoàn hồn. Ở ghế đối diện, Tokiko-san đang làm mặt hơi giận dỗi.

"A, xin lỗi, tôi cứ thẫn thờ mãi."

"Chọn món tráng miệng đi. Cậu có ghét món nào không?"

"À không, cũng không hẳn..."

"Em chọn bánh tart chanh." Kaoru-kun ngồi cạnh Tokiko-san lên tiếng. "Chị hai, cái bánh khúc cây này nhìn dễ thương mà có vẻ ngon lắm nè."

"Ăn một mình thì to quá..."

"Thì chị cứ chia đôi ăn chung tình cảm với Senpai là được mà."

"Cái..." Tokiko-san đỏ bừng hai má, ngước mắt lên nhìn tôi. "...Tự tiện quyết định như thế sẽ làm phiền Makimura-kun đấy, nhỡ đâu cậu ấy muốn ăn món khác thì sao."

"À không, tôi sao cũng được mà. Trông cũng ngon đấy."

"...V-Vậy sao? Nếu Makimura-kun đã nằng nặc đòi thế thì được thôi."

Tôi có nằng nặc đòi đâu, nhưng Tokiko-san đã gọi nhân viên tới và đặt món bánh đó.

"Chị hai, chị hai, tiện thể gọi luôn cái ly kem soda cỡ lớn dành cho các cặp đôi cắm hai cái ống hút này đi."

"Kaoru! Em thôi đi ngay!"

Mì Ý, bánh ngọt hay Cappuccino, món nào vị cũng tuyệt vời cả, nhưng vì vụ án cứ lấn cấn trong lòng nên tôi không thể nói là mình đã tận hưởng trọn vẹn được. Cả cuộc trò chuyện cũng vậy, tôi chỉ nghe hai chị em họ nói liến thoắng rồi thi thoảng gật gù phụ họa, thú thật là thấy có lỗi với hai người họ ghê. Đã được khao một bữa ra trò thế này rồi mà.

"Thế nhé, Makimura-kun."

Thanh toán xong xuôi, vừa bước ra khỏi quán thì Tokiko-san lên tiếng.

"Chị em tôi sẽ về nhà bố mẹ, còn Makimura-kun tính sao? Hình như tàu điện cũng đi chung một đoạn đấy, nếu cậu về hôm nay thì có muốn đi cùng không?"

"A... xin lỗi. Tôi định sáng mai mới về." Tôi đáp. "Kirika bảo tối nay có nhiệm vụ thám tử nên bắt tôi ở lại."

Tokiko-san nhìn chằm chằm vào mặt tôi với biểu cảm phức tạp, rồi cô kéo vạt áo khoác lại, đưa mắt nhìn về phía nhà ga bên kia bùng binh xe buýt và thở dài thườn thượt.

"...Lúc nào cũng ưu tiên Hijiribashi-san nhỉ."

"Hả? Không, cũng đâu phải là... Ờ thì? Sao lại gọi là ưu tiên chứ."

"Tôi hiểu rồi. Đành chịu thôi."

Tokiko-san khoác chiếc túi du lịch lên vai.

"Một năm qua, cảm ơn cậu đã giúp đỡ. Chúc mừng năm mới."

"A, vâng. Chúc mừng năm mới."

Ra là vậy, đã cuối năm rồi nhỉ, tôi chợt nhận ra điều đó như thể chuyện mới mẻ lắm. Kể từ khi vào học viện Hakujudai, tám tháng qua cứ trôi vùn vụt khiến tôi chẳng còn chút cảm khái nào về thời điểm hết năm cả.

"Senpai, giữ gìn sức khỏe nhé!"

Kaoru-kun cũng nói vọng lại rồi đuổi theo lưng chị gái băng qua vạch kẻ đường. Đến trước nhà ga, hai người họ quay lại vẫy tay, tôi cũng vẫy tay đáp lễ. Khi bóng dáng hai chị em khuất hẳn vào trong nhà ga, tôi quay gót bước về phía học viện.

Phòng Hội học sinh không một bóng người.

Tiền bối Misono bắt đầu nghỉ đông từ hôm nay nên không đến trường, Hội trưởng cũng ghé qua sáng nay để thu dọn đồ đạc rồi về quê trước bữa trưa. Kaoru-kun thì vừa mới chia tay lúc nãy.

Tôi nhìn lại căn phòng rộng lớn trống huếch trống hoác, đưa mắt lần lượt lướt qua năm cánh cửa được bố trí cách nhau một khoảng rộng trên bức tường bên trái, từ trong cùng ra ngoài.

Tên chức vụ được ghi trên bảng tên cửa là: "Quảng bá", "Phó Hội trưởng", "Hội trưởng", "Thư ký"...

Và, "Kế toán".

Một năm qua đúng là đã xảy ra biết bao chuyện, tôi đắm mình trong dòng cảm xúc cuối cùng cũng ập đến. Khởi đầu là việc bị cô chủ nhiệm Chihaya bắt đến phòng Hội học sinh này. Để đi tìm người bạn cùng lớp ngồi ngay bên cạnh nhưng chưa từng tham dự một tiết học nào.

Để rồi gặp gỡ Kirika, bị Hội trưởng tóm được, bị bổ nhiệm làm chân sai vặt...

Tôi nhìn xuống cánh tay trái của mình. Tấm băng đeo trên bắp tay chiếc áo vest đồng phục ghi dòng chữ "Hội học sinh - Ban Chấp hành Tổng vụ - Phó đại diện".

Tôi đã đi được đến tận đây rồi.

Nhìn lại thì nó vừa giống một con đường dài quanh co khúc khuỷu, lại vừa giống một con dốc thẳng tắp không gì che chắn.

Điều chắc chắn duy nhất là, đây là một năm đậm đặc nhất trong cuộc đời tôi từ trước đến nay. Chà, năm sau sẽ thế nào nhỉ? Liệu có phải là những ngày tháng chật ních những vụ án, náo loạn, gặp gỡ, chia ly và cả khóc cười còn nhiều hơn năm nay không? Thân xác và tinh thần tôi có chịu đựng nổi không đây...

Tôi lắc đầu xua đi những suy nghĩ cảm thán.

Vẫn chưa kết thúc mà. Vẫn còn việc giải quyết vụ án cuối cùng... chắc là cuối cùng rồi nhỉ?... của năm nay. Tôi bước tới cửa phòng Kế toán và khẽ gọi.

"Tôi về rồi đây... Vẫn còn sớm chán mới đến năm giờ, nhưng tôi quay lại rồi."

Một lúc sau, giọng nói nghẹt nghẹt vọng ra.

"...Về sớm quá tôi cũng khó xử. Phải đến năm giờ mới bắt đầu giải quyết được."

"Hả? Ơ, thế à? Ừ, xin lỗi."

Nếu vậy thì ra ngoài giết thời gian thêm chút nữa nhỉ? Tôi đang tính toán thì cửa phòng Kế toán hé mở. Đầu tiên là một cục bông màu nâu sẫm lăn lóc bước ra trên thảm trải sàn - là con thỏ. Tiếp theo đó, Kirika xuất hiện.

"Nhưng mà, dù sao cũng dư thời gian." Kirika vừa nói vừa ngoảnh mặt đi chỗ khác. "Làm công việc ôn tập và tổng hợp lại hồ sơ thám tử trong một năm qua đi."

Kirika kéo ghế của Hội trưởng đến cạnh bàn Phó hội trưởng rồi ngồi xuống. Con thỏ nhảy phắt lên đùi cô ấy. Ôn tập và tổng hợp hồ sơ sao? Cũng hết năm rồi, làm thế cũng tốt. Tôi cũng ngồi vào bàn và mở laptop lên. Khi kiểm tra từng tập tin văn bản trong thư mục trợ lý thám tử, những câu chuyện kỷ niệm tự nhiên ùa về giữa hai chúng tôi.

"Ahaha, hồi này tôi vẫn cứ tưởng Kaoru-kun là con gái chứ."

"Cậu cũng ghi lại cả công thức nấu ăn Shun dạy cho à? Tinh thần tốt đấy."

"A, đây là bản kế hoạch tác chiến hồi bầu cử trưởng ban Văn nghệ. Tôi đã thức trắng đêm tra từ điển nát cả tay để tìm ra ba từ ghép nối vần với nhau làm khẩu hiệu đấy."

"Vụ bị Kotetsu nhìn thấu hết trơn, giờ nhớ lại vẫn thấy cay."

"Uầy, đây là mã nguồn của cái ứng dụng chống gian lận thi cử nè. Cậu lưu cả cái này à, tôi nhìn vào chả hiểu mô tê gì."

"Hikage không chuyển sang khoa Tin học là quyết định đúng đắn. Chắc chắn sẽ bị đúp."

"Nhắc mới nhớ, cái game online gì mà sưu tập đồ bơi ấy, không biết giờ còn hoạt động không nhỉ."

"Không cần nhớ lại đâu! Cái đó xóa khỏi hồ sơ luôn cũng được!"

"Cái văn bản kỳ quặc gì đây... À, nhớ rồi, là bài kinh cầu siêu Vĩnh Hằng gì gì đó mà Hội trưởng đọc trong đại hội thể thao."

"Kotetsu đã học thuộc lòng mấy thứ khó hiểu này á? Phí phạm năng lực."

"Đến cả danh sách bảy điều bí ẩn của học viện cũng lòi ra này, rốt cuộc Kirika vẫn chưa vạch trần hết chân tướng đống này nhỉ, giờ làm luôn không?"

"Tuyệt đối không!"

...Chuyện trò không dứt. Cảm giác như hai đứa tôi đã thực sự chia sẻ rất nhiều thời gian bên nhau. Cảm giác cũng không tệ.

Và rồi, Kirika đã nói rằng chúng tôi sẽ cùng nhau đón nhận lời giải cho vụ án buổi hòa nhạc Giao hưởng số 9 sắp tới. Tôi tự kiểm điểm lại bản thân, thấy mình đúng là một trợ lý thất cách khi dỗi hờn chỉ vì cô ấy không tiết lộ gì trong lúc điều tra. Dù sao đi nữa, cuối cùng vẫn là hai người chúng tôi bên nhau thế này.

Đâu đó vang lên tiếng bíp điện tử nhỏ. Kirika ngẩng đầu lên. Là chuông báo thức. Hình như phát ra từ phía phòng Kế toán.

"Đến giờ rồi." Cô lẩm bẩm, bước xuống sàn và đẩy chiếc ghế vừa ngồi về lại bàn Hội trưởng. Nhìn đồng hồ thì đã 17 giờ. Mải mê nói chuyện với Kirika đến tận bây giờ nên tôi hoàn toàn không nhận ra, ngoài cửa sổ trời đã tối đen như mực. Ngày tháng Mười Hai ngắn thật.

Tôi đuổi theo Kirika vào phòng Kế toán. Từ hai chiếc loa bên cạnh máy tính, một bản hợp xướng dày dặn trên nền nhạc đệm tiết tấu nhanh đang vang lên. Kirika ngồi xuống ghế, rướn người về phía trước, ghé sát mặt vào loa và nói khẽ.

"...Sắp rồi."

"...Bài hát này là gì thế?" Tôi cảm giác như đã nghe ở đâu đó.

"Câu lạc bộ Gospel (Nhạc phúc âm)." Cô trả lời mà không thèm nhìn tôi. "Họ đang diễn tập cho buổi hòa nhạc Giáng sinh tối nay."

"À, là ở hội trường thành phố nhỉ."

Cùng một địa điểm với buổi hòa nhạc Giao hưởng số 9 hôm qua. Nhờ đường truyền được kết nối để nghe bản số 9 mà giờ chúng tôi nghe được cả buổi diễn tập Gospel thế này đây.

...Cơ mà, tại sao lại nghe cái này? Không lẽ cô ấy bảo tôi ở lại đến 17 giờ hôm nay chỉ để nghe cái này thôi sao? Không không, đời nào. Cô ấy bảo là nhiệm vụ thám tử mà. Buổi diễn tập này chắc chắn có liên quan gì đó đến vụ án.

Mà khoan, bài hát đang phát này...

"'Joyful, Joyful'." Kirika nói cho tôi tên bài hát. "Bài hát cuối cùng trong buổi hòa nhạc Gospel hôm nay."

"Cảm giác như tôi biết bài này... Nhưng tôi có bao giờ nghe nhạc Gospel đâu, sao thế nhỉ."

Kirika bất ngờ quay lại. Cô nhìn chằm chằm vào mặt tôi, rồi gật đầu.

"Nghe rồi là chuyện đương nhiên. Bài hát này là bản phối lại từ bản Giao hưởng số 9 của Beethoven, 'Khúc ca Khải hoàn' (Ode to Joy), được đặt lời tiếng Anh."

"...A... Thảo nào. Nghe cậu nói mới để ý."

Do được phối lại theo phong cách Pop khá nhiều nên tôi không nhận ra ngay, nhưng quả thật, nghe kỹ thì đúng là giai điệu hợp xướng nổi tiếng của bản số 9.

"Tình cờ thay, tiết mục cuối cùng của chương trình lại là bài này. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên với bản số 9. Nhưng đối với tôi, đó lại là một manh mối lớn."

Tôi nín thở trước những lời bất ngờ thốt ra từ miệng vị thám tử. Tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý. Đã bắt đầu vào phần giải quyết vụ án rồi sao? Hợp xướng bản số 9? Câu lạc bộ Gospel? Mấy thứ đó thì liên quan gì đến vụ trộm bản nhạc chứ?

"...Cơ mà Kirika này, ừm, con chó bị mất tích ấy, cậu bảo hôm nay sẽ tìm thấy nhưng chuyện đó sao rồi..."

Kirika đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu cho tôi im lặng, tay kia chỉ vào chiếc loa. Tôi nín thở, ghé đầu sát vào loa, lắng tai nghe bài 'Joyful, Joyful' đang đi đến đoạn cao trào.

Ngay khoảnh khắc đoạn điệp khúc cưỡi trên nhịp điệu sôi động kết thúc một cách dứt khoát, tiếng chó sủa vang lên chồng lên đó. Tôi kinh ngạc ngửa người ra sau.

Chó?

Sau đó là tiếng bước chân của đám đông, tiếng kêu ngạc nhiên, và rồi là tiếng quát tháo rõ mồn một. *Con chó này là sao? Sao lại ở chỗ này? Khoan đã, con này nhìn xem, là con mà đám trong dàn nhạc nuôi. Này nghĩa là sao hả? Tóm lại là bắt lấy nó!*

Kirika thao tác bàn phím tắt phụt âm thanh. Cô lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Ánh mắt như muốn nói "Có câu hỏi nào không?", nhưng tôi thì đang hỗn loạn tột độ, chẳng biết phải hỏi từ đâu.

"...Ơ, ừm, ...cái gì thế? Vừa rồi là... a, a, ừ, là chó nhỉ, tôi biết rồi, là con chó trắng đó đúng không, Friedrich hay François hay Choco gì đó? Tìm thấy rồi nhỉ, nghĩa là nó ở hội trường thành phố à? Nhưng tại sao? Khoan, tức là trong buổi hòa nhạc hôm qua, ai đó trong đoàn nhạc đã dắt nó theo rồi quên béng mất mà đi về à? Nếu thế thì lúc tìm kiếm hôm qua phải nhớ ra rồi chứ."

Kirika lắc đầu.

"Không phải quên mang về. Mà là cố tình bỏ lại. Thế nên trong lúc tìm kiếm mới không nói ra."

Tôi chớp mắt liên tục.

Mang chó đến hội trường hòa nhạc, rồi cố tình bỏ lại? Tại sao?

"Lát nữa sự việc lắng xuống, cậu hãy gọi điện đến hội trường thành phố xem." Kirika chỉ thị cho tôi. "Hỏi xem hình như có vấn đề gì xảy ra trong lúc diễn tập, nhờ họ cho biết tình hình."

Đầu óc tôi như muốn xoắn lại vì những câu hỏi cuộn trào, nhưng tôi chỉ còn cách làm theo lời Kirika. Dù sao tôi cũng muốn tự tay nắm bắt được sự thật, dù chỉ là manh mối nhỏ nhất. Tôi lấy điện thoại ra và gọi đến hội trường thành phố.

"Vâng, tôi là người của Ban Chấp hành Tổng vụ Hội học sinh Học viện Hakujudai đây ạ. Vâng, vâng, phiền các anh chị giúp đỡ ạ. Hiện tại hình như CLB Gospel trường tôi đang diễn tập, nghe báo cáo là có vấn đề gì đó xảy ra. Vâng, tôi mong được nghe chi tiết cụ thể là—"

"Là chó đấy, chó con! Nó trốn trong cái hốc hẹp dưới sân khấu ấy!"

Nhân viên văn phòng nói với giọng điệu lộ rõ vẻ bực dọc.

"Đang diễn tập thì tự dưng nó sủa ầm lên. Nghe nói con này là chó nuôi của mấy đứa bên dàn nhạc diễn hôm qua hả? Mấy người nghĩ cái gì vậy hả, mang chó vào hội trường... Lại còn để cả thức ăn và nước uống ở đó nữa chứ. Không phải đi lạc đâu, là có kẻ nào đó lén mang vào đấy! Thật là chuyện không thể chấp nhận được!"

Tôi vừa rối rít xin lỗi vừa giục đối phương nói tiếp.

"May mà đang diễn tập chứ nếu là diễn thật thì phiền phức to rồi đấy. Với lại nhé, hôm nay tìm thấy thì còn đỡ, chứ lỡ mà không tìm thấy... Này cậu, chỗ chúng tôi đóng cửa từ mai đến hết năm mới đấy nhé, nhỡ con chó chết đói thì sao hả? Thật tình, vô ý thức đến thế là cùng."

"Thật sự vô cùng xin lỗi ạ, ờm, vậy thì, con chó..."

"Bắt được rồi. Tôi đã gọi điện cho người chịu trách nhiệm của dàn nhạc hôm qua rồi, họ sẽ đến nhận lại. Sau này mà còn xảy ra chuyện như thế này nữa là chúng tôi không cho bên Hakujudai thuê hội trường nữa đâu đấy, hiểu chưa hả?"

Tôi xin lỗi gãy lưỡi rồi mới cúp máy. Chưa kịp thuật lại nội dung cho Kirika, cô ấy đã làm ra vẻ mặt như thể biết tỏng mọi chuyện rồi.

"Vậy là mọi chuyện đã diễn ra trót lọt đúng theo kế hoạch của hung thủ."

Kirika nói rồi đứng dậy. Đầu tôi bắt đầu đau nhức.

"...Con chó biến mất, rồi hôm nay được tìm thấy theo cách này, là do hung thủ làm sao?"

"Phải. Kẻ mang con chó đó đến hội trường, rồi bỏ mặc nó ở lại, dĩ nhiên chính là hung thủ."

Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Những câu hỏi sôi sục như muốn trào ra khỏi tai tôi. Kirika khoác chiếc áo khoác vải thô lên, nhét con thỏ vào cái túi rộng thùng thình.

"Trên đường đến Hội trường Thành phố, tôi sẽ giải thích."

Đường phố về đêm, từ hàng cây bên đường, hàng rào cây xanh cho đến các mái vòm đều được trang hoàng bằng những ánh đèn nhấp nháy, tạo nên một không khí đầy xao xuyến. Khi đi qua khu phố mua sắm, những bài hát Giáng sinh hòa theo nhịp chuông lục lạc vang vọng từ khắp nơi. Trước cửa hàng tiện lợi, nhân viên đang ra sức gào thét chào mời để chạy cho đủ chỉ tiêu bánh kem. Từng đôi từng cặp hạnh phúc, mặc áo khoác dày sụ, tay xách những túi lớn của cửa hàng bách hóa hay trung tâm thương mại, rảo bước về phía nhà ga.

"Đây không phải là một vụ án quá phức tạp."

Kirika vừa đi bên cạnh tôi vừa chậm rãi kể. Con thỏ thò đầu ra từ túi áo bên trái của cô ấy, cùng tôi lắng nghe thám tử phá án.

"Những gì hung thủ đã làm là trộm cắp số lượng lớn bản nhạc và bỏ lại con chó ở hội trường. Cả hai hành động rốt cuộc đều nhằm cùng một mục đích. Đầu tiên là vụ trộm bản nhạc."

"Ừ." Tôi vừa nhìn chằm chằm về phía trước vừa gật đầu. Ra khỏi khu phố mua sắm, ánh đèn thưa thớt dần, cảm giác cái lạnh cũng len lỏi rõ rệt hơn.

"Mục đích trực tiếp của việc trộm bản nhạc, đúng như đã nói ở nhà kho. Là để đánh tráo bản nhạc riêng của các nhạc công bằng những bản đã có sẵn ghi chú."

"Cái đó thì tôi nghe rồi... nhưng mà, tại sao lại làm thế? Không phải là để truyền đạt chỉ thị sao? Không lẽ chỉ huy Ishizaki-senpai là hung thủ, chuyện đó sao có thể chứ."

Kirika giữ nguyên vẻ mặt cứng nhắc, gật đầu.

"Ishizaki-senpai, trong chuỗi hành vi phạm tội này—có thể nói, chính là mục tiêu."

"Mục tiêu? Ý cậu là nạn nhân hả?"

"Không phải. Là trung tâm của vụ án, là nhân vật mà hung thủ muốn tác động thông qua hành vi phạm tội."

"Ờm, xin lỗi, nói dễ hiểu hơn chút đi."

"Thử nghĩ xem kết quả của vụ trộm bản nhạc là gì. Những bản nhạc mới được cấp phát sau vụ trộm đã được hung thủ nắn nót ghi chú chi tiết cách diễn giải. Vì những ghi chú đó khớp với cách giải thích của Ishizaki-senpai, nên các nhạc công đều nói rằng chúng rất hữu ích, giúp đỡ họ rất nhiều, đúng không?"

"À, nhắc mới nhớ."

"Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra? Cả đội kèn, đội hợp xướng lẫn người lĩnh xướng đều nâng cao trình độ theo đúng hướng mà Ishizaki-senpai mong muốn. Tức là, Ishizaki-senpai sẽ không cần phải cất công đến từng buổi tập của các bè để hướng dẫn cá nhân nữa. Đó chính là mục đích thực sự của hung thủ."

"...Hả? Mục đích là không để anh ấy đi hướng dẫn cá nhân sao?"

"Phải. Việc chỉ có bộ dây là không bị trộm bản nhạc cũng là vì lẽ đó. Ishizaki-senpai là người của bộ dây, nên dù trình độ có tăng lên thế nào thì đằng nào anh ấy cũng sẽ tự mình chỉ đạo bộ dây. Việc tráo đổi bản nhạc không thể cản trở được chuyện đó nên chẳng có lý do gì để trộm cả."

"Ơ, khoan đã? Hả? Tại sao phải làm đến mức đó chỉ để ngăn cản chỉ huy trực tiếp hướng dẫn chứ?"

"Trong dàn nhạc kèn, chỉ có mỗi đội Trombone là không bị mất trộm. Trong bốn người lĩnh xướng của Angelic Chorale, giọng Tenor và Baritone cũng không bị trộm bản nhạc. Tất cả đều cùng một lý do."

"Hả? Cùng một lý do là sao? Xin lỗi, tôi càng nghe càng thấy rối. Tại sao Trombone lại bị loại trừ? Cả Tenor và Baritone nữa?"

"Trombone toàn là thành viên nam đúng không. Tenor và Baritone, cũng là nam."

Sự hỗn loạn đang lấp đầy đầu tôi bỗng nứt ra một khe hở.

Nam?

"Hung thủ muốn ngăn cản việc Ishizaki-senpai đi đến chỗ các cô gái để trực tiếp hướng dẫn."

Con gái. Chỉ con gái thôi. Vậy tức là—

Chúng tôi đã đi qua khu vực đông người trước nhà ga và bước vào khu dân cư thưa thớt ánh đèn. Hội trường Thành phố nằm ngay phía trên con dốc này. Dưới ánh đèn đường yếu ớt, hơi thở trắng xóa của Kirika quấn lấy cổ cô ấy như một chiếc băng đeo tay rồi nhanh chóng tan biến.

"Và hành vi phạm tội còn lại đã được hoàn tất vào hôm nay. Chiều hôm qua, con chó trắng ẩn nấp trong Hội trường Thành phố, đêm nay—ngay khoảnh khắc buổi diễn tập của CLB Gospel kết thúc, nó đã sủa lên và bị phát hiện. Tất cả những chuyện này đều nằm trong kế hoạch của hung thủ."

"Kế hoạch, cái đó... là hành động của con chó mà? Làm sao biết lúc nào nó sủa được, với lại cũng đâu chắc là nó sẽ ở yên một chỗ suốt cả ngày. Nó là cái con hay chạy lung tung khắp trường cơ mà."

Nhưng Kirika lắc đầu.

"Bình thường có thể nó hay chạy lung tung. Nhưng con chó đó đã được hung thủ huấn luyện kỹ càng. Nó chỉ trung thành nghe theo lời hung thủ. Và nó được huấn luyện để sủa ngay khi nghe xong bài 'Hoan ca'."

Tôi suýt nữa thì thốt lên. Các thành viên CLB Hợp xướng cũng đã nói. Bé Choco thích bản Giao hưởng số 9, cứ hát xong một lần là nó lại chạy ra.

Chuyện đó—là do hung thủ dàn dựng sao?

"Sau khi buổi hòa nhạc Giao hưởng số 9 hôm qua kết thúc, hung thủ—có lẽ đã để con chó đợi ở đâu đó bên ngoài Hội trường Thành phố, rồi lén đưa vào trong, giấu dưới gầm sân khấu của sảnh lớn. Ra lệnh cho nó 'Đợi', rồi cứ thế rời khỏi hội trường. Con chó trung thành tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân, nín thở nằm dưới sân khấu suốt cả một ngày trời. Cuối cùng buổi chiều ngày 24 cũng đến, buổi diễn tập của CLB Gospel bắt đầu. Ngay khoảnh khắc bài hát cuối cùng của chương trình là 'Joyful, Joyful' kết thúc, con chó sủa lên đúng như được huấn luyện, và bị phát hiện."

"Cậu bảo tất cả những chuyện đó... đều là kịch bản do hung thủ dựng lên sao?"

Giọng tôi run run khi hỏi. Một nửa là do lạnh, nửa còn lại là do rùng mình.

Kirika gật đầu, dừng lại trước vạch qua đường. Vài chiếc xe ô tô với đèn pha sáng quắc lướt qua trước mặt chúng tôi, rẽ trái rẽ phải.

"Vì hung thủ cũng là người theo đuổi âm nhạc—nên có lẽ, dù là vì kế hoạch của bản thân, người đó cũng không muốn phá hỏng buổi diễn tập quan trọng trước giờ diễn chính thức. Nếu vậy, tín hiệu để con chó sủa và báo vị trí của mình, thời điểm đó chỉ có thể là bài hát cuối cùng của buổi diễn tập. Vì thế hung thủ đã cho con chó nghe 'Joyful, Joyful' nhiều lần, dạy nó sủa khi bài hát kết thúc. Chỉ có điều, tác dụng phụ là nó cũng phản ứng với cả phần hợp xướng của bản Giao hưởng số 9 vì có cùng giai điệu. Hikage cũng thấy cùng với tôi rồi đấy, khi chúng ta đến thị sát CLB Hợp xướng, ngay khi bài hợp xướng kết thúc, con chó đó vừa sủa vừa chạy ra."

"...Ừ."

"Đó chính là một trong những manh mối quan trọng để giải mã kế hoạch của hung thủ. Có lẽ chính hung thủ cũng không ngờ tới điều đó."

"Không, khoan đã, ừ thì, tôi hiểu hung thủ đã dàn dựng cái gì rồi. Nhưng mà, tại sao? Để làm gì chứ? Dàn dựng cho chó sủa ngay khi buổi diễn tập Gospel kết thúc? Mục đích là gì?"

Đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh, Kirika rảo bước băng qua đường xe chạy. Tôi cũng vội vã đuổi theo sau. Leo hết con dốc có những bậc thang bê tông rộng và thoai thoải, hình bóng tòa nhà vuông vức thô kệch hiện ra trước mắt. Là Hội trường Thành phố. Giữa quảng trường phía sau cổng chính, một cây thông Noel khoác lên mình những dải đèn LED đủ màu sắc đang rực sáng. Phía trên cửa ra vào treo một tấm băng rôn được chiếu sáng. Trên đó viết thế này:

CLB Gospel Học viện Hakujudai

HOLY★NIGHT LIVE

Đêm nay xin gửi tặng thiên thần là em một bản tình ca...

Trong quảng trường có bóng dáng của hàng chục người, nhưng họ lũ lượt bị hút vào cửa ra vào, chẳng mấy chốc đã vắng tanh. Buổi diễn tập đã xong, trời cũng đã tối hẳn, sắp đến giờ mở màn rồi. Kirika đi vòng qua cây thông Noel, ngồi xuống mép bồn hoa ở góc trái quảng trường, nơi có thể nhìn thấy cửa ra vào theo phương ngang. Cô ấy lôi con thỏ từ trong túi ra, ôm trọn trong hai tay như để thay cho túi sưởi.

"Con chó đó—"

Như thể chợt nhớ ra, vị thám tử tiếp tục câu chuyện. Tôi cảm thấy hơi chóng mặt như thể bị bắt xem tiếp giấc mơ của ngày hôm qua.

"Việc nó là chó nuôi của Dàn nhạc Hakujudai là chuyện ai cũng biết. Vì thế dù bị phát hiện trong lúc diễn tập và gây náo loạn, thì danh tính của nó cũng sẽ được làm rõ ngay lập tức. Cậu có biết như vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra không?"

Tôi chớp mắt, rồi ngồi xuống bên cạnh Kirika, ngước nhìn bầu trời đêm thưa thớt sao.

"Xảy ra chuyện gì à... Người của Hội trường Thành phố sẽ nổi giận và liên lạc lại chứ sao."

"Liên lạc với ai?"

"Với người chịu trách nhiệm chứ ai. Lúc nãy gọi điện họ cũng nói thế mà."

"Người chịu trách nhiệm đó rốt cuộc là ai?"

"Là ai á, ờm? ...À, là người đã ký tên vào hồ sơ xin cấp phép công nhận ấy, bản sao của cái đó cũng nộp cho Hội trường Thành phố mà. Hình như là Ishizaki-senpai—"

Đến đó, ký ức trong tôi tóe lửa và kết nối lại với nhau.

Tôi nuốt lời định nói vào trong, quay sang nhìn chằm chằm vào mặt Kirika. Cô ấy cụp mắt xuống, gật đầu.

"Phải. Ishizaki-senpai và một người nữa. Tuy là chuyện bất quy tắc, nhưng Hikage, cậu cũng đã thấy cảnh tên và số điện thoại của hai người chịu trách nhiệm bị ghi vào hồ sơ rồi đúng không. Đó cũng là một mảnh ghép trong kế hoạch của hung thủ."

Tôi nhớ lại. Ishizaki-senpai đã mang hồ sơ xin cấp phép công nhận đến chỗ Misono-senpai. Ngay trước khi được thụ lý thì tiểu thư Kitazawa Erina của Dàn nhạc Kèn lao vào phòng Hội học sinh. Cô ta đến để gây sự, bảo rằng đừng có ỷ là chỉ huy mà ra vẻ đại diện này nọ.

Lúc đó có thêm một người nữa—

"Hung thủ giả vờ đứng ra hòa giải hai người họ để táy máy vào hồ sơ đăng ký. Để không làm mất lòng ai, người đó đã viết thêm tên của Kitazawa Erina vào cột người chịu trách nhiệm, và cũng viết thêm một số điện thoại nữa vào cột liên lạc. Chỉ có điều, đó không phải là số của Kitazawa Erina, mà là số của người ghi chép—chính là số của hung thủ."

Sau đó, vụ án cuối cùng xảy ra. Chó nuôi của Dàn nhạc Hakujudai được tìm thấy dưới gầm sân khấu, và người chịu trách nhiệm bị gọi đến Hội trường Thành phố này. Hai người chịu trách nhiệm, bị gọi đến.

"Và thế là giờ đây, mọi mục đích của hung thủ đều đã đạt được."

Tiếng thì thầm của Kirika thấm vào bầu trời đầy sao tĩnh mịch.

Như thể được gọi bởi giọng nói đó, hai bóng người xuất hiện ở cửa ra vào Hội trường Thành phố. Một là chàng trai dáng người mảnh khảnh. Người còn lại là một cô gái nhỏ nhắn để tóc mái bằng, đang ôm chú chó con màu trắng trên tay.

Kirika nói, ánh mắt dõi theo hai người họ từ xa dịu dàng đến bất ngờ.

"Tất cả mọi chuyện, đều là vì khoảnh khắc này. Để vào đêm đặc biệt này, hai người họ sẽ được gọi đến cùng nhau. Để có thể trải qua đêm 24 tháng 12, dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cùng với người mình thầm thương trộm nhớ."

Lời nói hóa thành làn sương trắng, tan vào màu sắc của cây thông Noel rồi biến mất. Hai cái bóng băng qua trước ánh sáng đó. Họ không nhận ra chúng tôi. Dù khoảng cách khá xa, nhưng tôi vẫn nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện.

"Thật sự xin lỗi cậu nhé, Ishizaki-kun."

"Không sao đâu mà. Chắc Friedrich cũng muốn cùng tham gia buổi hòa nhạc ấy mà."

"Nhưng mà bé này, tính sao đây. Đã muộn thế này rồi, mai ký túc xá cũng đóng cửa nữa."

"Tạm thời cứ đưa về nhà tớ đi, tớ sẽ trông nó dịp nghỉ lễ cuối năm cho."

"Thật á? A, vậy thì tớ qua làm phiền một chút được không. Bé này, từ chuyện ăn uống đến vệ sinh hay đi dạo đều có chút tật xấu, nếu cậu trông giúp thì tớ nghĩ nên hướng dẫn qua một chút thì hơn..."

Bóng của hai người họ bơi trong biển ánh sáng rồi xa dần, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt chúng tôi.

Giữa hai lòng bàn tay Kirika, cục lông màu nâu cựa quậy, rồi lại tự chui tọt vào túi áo khoác. Kirika thở hắt ra một hơi mảnh, đứng dậy, phủi bụi bám trên váy.

"Vậy là vụ án đã được giải quyết. Kết thúc. Lạnh quá, về thôi."

"...A, ừ, ừ."

Tôi cũng vội vàng đứng dậy, phủi cát dính trên mông quần tây.

"Nhưng mà này, Kirika."

Vì vẫn còn đầy rẫy những chỗ chưa hiểu, nên trên đường trở về trường, tôi thử hỏi.

"Cậu biết Mizuki-san là hung thủ từ bao giờ thế? Hình như lúc kiểm tra bản nhạc ở nhà kho cậu đã nói kiểu như biết rồi ấy nhỉ."

Kirika gật đầu lạnh nhạt.

"Đương nhiên là biết rồi."

"Tại sao? Làm sao mà biết được? ...A, cậu kiểm tra nét chữ ghi chú trên bản nhạc hả?"

"Tôi không có kỹ năng đó. Nhưng mà, tôi đã thấy cấn từ sớm hơn rồi. Cậu còn nhớ lúc con chó đó lần đầu tiên lao vào phòng Hội học sinh không?"

"Lần đầu tiên? À, ờm... Người của bốn câu lạc bộ lần lượt kéo đến, cuối cùng là cô Harukawa cũng tới nhỉ."

"Lúc đó, con chó đang quậy tưng bừng bất chấp mọi thứ, thế mà nó lại phản ứng với câu 'Không được đâu' của một nhân vật nọ và im bặt ngay lập tức."

Tôi há hốc mồm, suýt chút nữa thì tự ngáng chân mình mà ngã dúi dụi. Chuyện đó──nhắc mới nhớ, hình như có thì phải?

"Về sau tớ nhớ lại và nhận ra rằng con chó đã được nhân vật đó huấn luyện kỹ càng. Nói xa hơn, việc con chó lao vào phòng Hội học sinh ngay từ đầu chính là do nhân vật đó──tức là thủ phạm──sắp đặt."

"Hả, th-thật á?"

"Thủ phạm đã nói mà, đúng không? 'Em lỡ để Francois chạy mất'. Ngay trước khi xông vào phòng Hội học sinh, con chó vẫn được thủ phạm chăm sóc. Khả năng cao là nó đã nhận chỉ thị tại đó."

"Tại sao lại làm chuyện như vậy chứ?"

Kirika thở dài, đưa tay vuốt ve con thỏ đang thò mỗi cái đầu ra khỏi túi áo khoác của cô ấy.

"Nếu con chó mà cô ta lén nuôi bấy lâu nay xuất hiện ở phòng Hội học sinh, sự tồn tại của nó sẽ được cả trường biết đến rõ ràng, và cô ta tính toán rằng có thể vin vào tiền lệ của nhóc Hikage để ép Hội đồng chấp nhận việc nuôi nó. Nếu con chó đó không nổi tiếng là 'chó của dàn nhạc Hakujudai' thì kế hoạch của thủ phạm sẽ không thành. Bởi vì hôm nay, khi con chó làm loạn trong buổi tổng duyệt, nếu những người có mặt ở đó không ai biết lai lịch của nó, thì sẽ không dẫn đến kết quả mà thủ phạm mong muốn là 'người chịu trách nhiệm bị gọi điện triệu tập' đâu."

"À... ra là vậy."

"Dù sao thì thủ phạm cũng đã tận dụng con chó rất nhiều lần. Cả lúc đánh cắp tập bè phổ của CLB Hợp xướng nữa."

Tôi kêu lên một tiếng "A". Dù là trợ lý thám tử vô năng đến đâu thì tôi cũng nghĩ ra được điểm đó. Vì muốn được Kirika nhìn nhận lại dù chỉ một chút, tôi nhanh nhảu nói chặn đầu:

"Chị ấy bảo là nghe thấy tiếng chó sủa nên mọi người cùng chạy ra ngoài tìm. Rồi sau khi chơi đùa một lúc, quay lại phòng sinh hoạt thì tập nhạc phổ đã biến mất. Hóa ra là chị Mizuki đã ra lệnh cho con chó để dụ mọi người trong CLB Hợp xướng ra ngoài."

Kirika chỉ gật đầu nhẹ, chẳng khen ngợi gì đặc biệt. Mà cũng phải thôi. Nói đến mức này rồi thì nhận ra là chuyện đương nhiên.

"Việc đánh cắp bè phổ của CLB Nhạc kịch chắc chắn không khó. Bản thân thủ phạm là thành viên CLB nên cơ hội có đầy. Cái khó nhất có lẽ là đánh cắp nhạc phổ của các nghệ sĩ solo bên nhóm Angelic Choral."

"À... vụ đó quả nhiên là lấy trộm trong lúc tập luyện toàn đoàn sao?"

"Đúng thế. Angelic Choral là hội cùng sở thích, không có phòng sinh hoạt riêng, nên nhạc phổ lúc nào cũng do cá nhân tự mang theo, gần như không có cơ hội để trộm. Chỉ có thể chờ sơ hở trong lúc tập luyện toàn đoàn thôi. Tớ cũng phải nhờ vụ đó mới có thể xác định thủ phạm một cách chắc chắn."

"Ơ... tại sao?"

"Trong buổi tập toàn đoàn đó, có ba người từ CLB Brass Band được gọi đến hỗ trợ. Kẻng tam giác, Chũm chọe và Trống cái. Vì là người hỗ trợ nên họ không nhiệt tình lắm, ngoài những đoạn xuất hiện ngắn ngủi thì họ toàn trú trong phòng để đồ cho ấm──lời khai này chắc Hikage cũng đã nghe rồi."

"À, ừ, tớ nhớ."

"Dĩ nhiên họ không thể là thủ phạm. Họ không có động cơ, và vốn dĩ còn chẳng biết bè phổ của các nghệ sĩ solo được cất trong cặp. Thêm một điểm nữa, tai của Maestro Ishizaki chắc chắn sẽ phân biệt được nếu màn trình diễn bị hổng một chỗ. Vậy thì khả năng chỉ còn lại một. Trong lúc Kẻng tam giác, Chũm chọe và Trống cái đang diễn, có một kẻ nào đó có phần diễn đang nghỉ đã lẻn ra khỏi sảnh, đi đến phòng học và trộm nhạc phổ."

"...Chuyện đó có khả thi không?"

Kirika gật đầu quả quyết.

"Tớ đã kiểm tra tổng phổ bản Giao hưởng số 9. Ba loại nhạc cụ gõ đó chỉ xuất hiện vỏn vẹn hai lần. Phần kết Prestissimo là hòa tấu toàn bộ nên không thể lẻn đi được. Nhưng ở đoạn hành khúc giọng Si giáng trưởng nằm giữa bài, trong khoảng hai phút, chỉ có đúng ba bè là hoàn toàn không phải chơi: Sáo, Trombone và Timpani."

Tiếng tim đập và tiếng bước chân của tôi cộng hưởng như tiếng trống Timpani. Ánh đèn thành phố dần quay trở lại trong tầm mắt. Xuống hết con dốc này là có thể cảm nhận được sự náo nhiệt của khu phố mua sắm trước nhà ga.

"Sáo và Trombone, dù phần diễn của mình có nghỉ, thì việc lẻn ra khỏi sảnh cũng quá vô lý. Vì có ánh mắt của những người xung quanh. Nhưng Timpani thì làm được. Nhạc cụ gõ được bố trí ở vị trí sau cùng của dàn nhạc. Thứ cầm trên tay cũng chỉ là dùi trống nhẹ hều, nên nếu khẽ đặt xuống và rời khỏi vị trí thì sẽ không bị phát hiện."

"...Khoan, chờ chút đã."

Tôi chen ngang lời kể của Kirika bằng một thắc mắc bất chợt.

"Có thể các nhạc công khác không nhận ra, nhưng mà, này, chỉ huy dàn nhạc đứng đối diện với dàn nhạc mà, nên dù Timpani có ở hàng sau cùng thì cũng bị phát hiện chứ?"

"Nếu bị phát hiện, thì có lẽ như vậy cũng tốt. Đối với thủ phạm."

"...Hả?"

"Bị phát hiện nghĩa là người chỉ huy đang nhìn mình. Nghĩa là Ishizaki Ryousuke không chỉ dùng tai mà còn dùng mắt để nhận biết sự hiện diện của mình. Nghĩa là đối với người thương, mình không chỉ đơn thuần là một linh kiện của dàn nhạc."

"Rốt cuộc thì cũng chẳng bị phát hiện đâu," Kirika lẩm bẩm.

Và thế là tội ác của cô ấy đã hoàn thành──và đơm hoa kết trái trong đêm Thánh này.

...Kết trái sao? Tôi chợt tự hỏi. Chẳng phải chỉ là được ở bên nhau một chút trong đêm Giáng sinh thôi ư? Hơn nữa, cũng đâu phải đã trở thành người yêu, cũng chẳng phải được tận hưởng buổi hẹn hò, khoảng một nửa thời gian bên nhau đã bị tiêu tốn vào mấy việc kém lãng mạn như xin lỗi nhân viên hội quán hay chăm sóc con chó được nhận về. Chỉ vì chừng đó thôi mà phải tốn bao công sức bày vẽ đủ thứ bẫy rập, tiến hành một kế hoạch nguy hiểm──lại còn phải nhờ Thám tử Hội học sinh nhắm mắt làm ngơ vào phút chót thì mọi sự mới trót lọt. Chị làm thế có đáng không?

Chắc là đáng nhỉ. Với tư cách là trợ lý thám tử Hội học sinh, tôi đã chứng kiến bao nhiêu trường hợp người ta làm những chuyện động trời chỉ vì tình cảm ái mộ. Tâm tư con người, đúng là không thấy đáy.

Chúng tôi bước vào khu phố mua sắm. Khi đi ngang qua một cửa hàng giảm giá, đúng lúc tiếng nhạc nền trong quán đang phát đoạn hợp xướng của bản Giao hưởng số 9.

──Hãy ôm lấy nhau, hỡi muôn triệu người!

──Gửi nụ hôn này đến toàn thế giới!

Tuy nhiên, tôi vẫn không thể gạt bỏ được cảm giác lấn cấn trong lòng rằng liệu thế này có ổn không. Chị Mizuki đã làm những chuyện khá là "ba chấm" đấy nhé? Trộm cắp số lượng lớn──dù đã được cấp phát nhạc phổ mới ngay nên thiệt hại không đáng kể──rồi việc bỏ mặc con chó cũng khiến nhân viên hội quán nổi giận và làm giảm uy tín của dàn nhạc Hakujudai chút đỉnh...

Nghĩ lại thì Thám tử Hội học sinh xưa nay dường như chẳng có chút hứng thú nào với thiện ác hay luân thường đạo lý. Cô ấy hoàn toàn không dính dáng gì đến cái sứ mệnh cao cả kiểu như trừng trị thủ phạm hay tố cáo nhân danh công lý. Thế nên lần này, việc Kirika không những không vạch trần tội lỗi của chị Mizuki mà còn ân cần chứng kiến nó hoàn tất, tôi cũng không thấy ngạc nhiên lắm.

Chỉ là──tôi vẫn thấy lấn cấn.

"Này, Kirika."

Khi đến bến xe buýt trước nhà ga, tôi lấy hết can đảm hỏi.

"Cậu đã nói với cô Harukawa nhỉ. Rằng vì danh dự và lợi ích của một nhân vật nào đó nên sẽ không tiết lộ chân tướng. Nhưng mà danh dự hay lợi ích của chị Mizuki ấy, ừm, nói thế này hơi kỳ, nhưng có đáng để bảo vệ đến thế không? Cũng đâu phải có hoàn cảnh gì đáng thương, toàn bộ là do ý muốn ích kỷ của chị ấy, à thì đúng là thiệt hại hầu như không có nên bỏ qua cũng được, nhưng mà..."

Kirika dừng lại, cúi mặt nhìn xuống đất vẻ khó chịu và lầm bầm.

"Không phải vì thủ phạm."

"...Hả?"

"Danh dự và lợi ích của một nhân vật, không phải đang nói đến thủ phạm."

"...Vậy là ai?"

"Tớ."

Hả? Tiếng kêu ngớ ngẩn của tôi lập tức bị sự ồn ào của khu phố mua sắm nuốt chửng.

"Là vì lợi ích của bản thân tớ, nên tớ mới không tố cáo hành vi đó và để cô ta làm đến cùng."

"Tại sao?"

"Nếu không để cô ta làm đến cùng thì tối nay tớ đâu thể đến đây chứng kiến như thế này được."

"Ơ, ơ kìa? Ý cậu là sao tớ không hiểu... mà vốn dĩ tại sao hôm nay bọn mình lại phải cất công đến tận hiện trường để xem chứ? Cũng đâu có ý định ngăn chặn tội phạm, cũng đâu định nói gì với chị Mizuki hay đàn anh Ishizaki đâu, nếu vậy thì..."

"Hikage là đồ ngốc!"

Kirika đỏ bừng mặt, bất ngờ bùng nổ cơn giận.

"Giải thích đến thế rồi mà sao cậu không hiểu hả! Cậu mất tư cách trợ lý thám tử! Tớ sẽ cắt phần ăn vặt của cậu một thời gian!"

Thấy khí thế dữ dội quá, người đi đường xung quanh cũng giật mình quay lại nhìn. Kirika sải bước thật nhanh trên vỉa hè. Tôi hoảng hốt đuổi theo sau.

"Khoan, xin lỗi, tớ ngốc thật, nhưng mà, ơ, giải thích á?" Có giải thích rồi hả? Cậu ấy chỉ nói chi tiết về vụ án với động cơ thủ phạm thôi mà?

"Thôi đủ rồi. Tớ đúng là ngốc khi đã kỳ vọng vào Hikage."

Kirika dỗi hờn dựng cổ áo khoác lên, giấu khuôn mặt đỏ ửng khỏi tầm mắt tôi. Dù thấy

Chuyện là thế đấy, đêm Giáng sinh của tôi chẳng những chưa kết thúc, mà ngược lại, giờ mới là lúc gay go nhất. Tuy nhiên, những gì diễn ra tại nhà Hijiribashi thì đành hẹn dịp khác kể tiếp vậy.

〈Hết〉

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!