Tập 11: Học sinh chuyển trường dối trá được ác ma Giáng sinh cưng chiều hết mực.
Chương 3: Chạy chốn
0 Bình luận - Độ dài: 17,808 từ - Cập nhật:
♯
Ngày 25 tháng 12, Giáng sinh. Khoảng hơn một rưỡi chiều.
Sau khi đi qua cổng soát vé của nhà ga trước học viện, tôi một mình đứng trên chuyến tàu đang rung lắc.
『Mư mư mư, nếu đây là ma giới thì em đã có thể dùng sứ ma của mình để vèo một cái đưa onii-chan tới nơi rồi~. Nhưng mà nhưng mà, tàu điện chạy vun vút cũng ngầu lắm nên em thích!』
Bên kia tai nghe, Shiina vẫn giữ nguyên tâm trạng phấn khởi từ sáng. Dù sao cũng là Giáng sinh nên việc con bé tăng động cũng là điều tốt, nhưng tôi thì không thể lơ là cảnh giác được. Bởi lẽ, nội dung của cái 【Nhiệm vụ】 đột xuất kia là thế này.
【Người chấp nhận: ●●】
【Nội dung: Mời mục tiêu đến nhà riêng và gọi nhau bằng một cái tên khác với thường ngày】
【Địa điểm thực hiện: ●●】【Thời gian chỉ định: 2 giờ chiều】【Điều kiện bắt buộc: ●●】
...Độ khó của bản thân 【Nhiệm vụ】 thì không nói, nhưng thời gian chỉ định là〝2 giờ chiều〟, nghĩa là trong khoảng ba mươi phút nữa, tôi phải đối mặt với〝người chấp nhận〟của 【Nhiệm vụ】 này. Tôi cần phải tìm ra bằng được những phần đã bị che đi.
(『2 giờ chiều hãy đến nhà tôi nhé』... hử.)
Vừa nhìn bài đăng được gửi từ một tài khoản ẩn danh, tôi vừa khẽ lắc đầu.
Bình thường, chỉ với dòng chữ này và nội dung 【Nhiệm vụ】 thì tuyệt đối không thể xác định được〝người chấp nhận〟. Tôi cũng đã nhờ Shiina điều tra thử, nhưng cái〝ẩn danh〟đó là một tài khoản rác, không để lại bất cứ thông tin nào có thể xác định danh tính cá nhân.
(Nhưng mà...)
Giờ tôi mới thử tìm hiểu ý đồ của người đăng.
『2 giờ chiều hãy đến nhà tôi nhé』── Viết thì có vẻ đơn giản, nhưng nghĩ kỹ lại thì thật kỳ lạ. Đúng là trên Đảo Học Viện, người ta có thể xem được các thông tin như tên và trường học của đối phương có cấp bậc thấp hơn mình, nhưng địa chỉ nhà thì lại là thông tin không công khai. Dù có thể dùng sức mạnh của《Company》để hack, nhưng đó lại là chuyện tuyệt mật.
(Nếu vậy, người chấp nhận【Nhiệm vụ】đột xuất này phải là người mà tôi biết nhà... thì mới đúng. Bởi vì nếu không thì〝lời hẹn〟sẽ không thành lập. Và... kể từ khi đến cái đảo này, tôi mới chỉ đến nhà một cô gái đúng một lần duy nhất.)
──Đúng vậy.
Chuyện đó thì không cần phải lục lại ký ức cũng rõ ràng. Người mà tôi tiếp xúc thường xuyên nhất trên hòn đảo này là Himeji Shirayuki hoặc Saionji Sarasa, nhưng Himeji đang sống trong nhà tôi với tư cách hầu gái riêng, còn nếu xét đến〝lời nói dối〟mà tôi đang mang, thì tôi không đời nào dám bén mảng đến nhà Saionji. Tương tự với những người bạn ở Eimei hay các đối thủ ở khu khác.
Thế nhưng, chỉ duy nhất một lần. ...Nghĩ lại thì đó cũng là một《Game Quyết Đấu》liên quan đến chị Yuzuha, trong《Dear Script》diễn ra vào tháng Năm, tôi đã có kinh nghiệm lẻn vào nhà của một cô gái. Địa điểm là ký túc xá sinh viên của Học viện Nữ sinh Saint Rosalia ở Khu 14, nơi nổi tiếng là kiên cố. Chủ nhân của căn phòng là top ranker của Saint Rosalia, một cô gái mang biệt danh《Thương Viêm Tĩnh Lặng》.
(...Minami Shizuku.)
Tôi thầm gọi tên cô ấy trong lòng.
Thực tế, nếu coi Minami là người chấp nhận【Nhiệm vụ】đột xuất thì quả thật có nhiều điểm trùng khớp.《LOC》thường giao những【Nhiệm vụ】khá khó khăn, nên người ta phải chuẩn bị từ trước Giáng sinh... nhưng Minami, chỉ mới hai tiếng trước, trông có vẻ chẳng hề để tâm đến《LOC》. Nếu vậy thì việc nó trở thành〝đột xuất〟cũng là điều dễ hiểu.
Vì thế, chuyến tàu này đang hướng đến Khu 14.
Chưa đầy năm phút nữa, nó sẽ đến nhà ga gần nhất của Học viện Nữ sinh Saint Rosalia.
Tuy nhiên, có một vấn đề lớn── như đã nói ở trên, Saint Rosalia là một trường nữ sinh, và là một hình mẫu của sự kiên cố vững chắc. Tôi không nghĩ một thằng con trai không có giấy phép vào cổng chính thức lại có thể lọt qua cổng trường. Nói theo kiểu《Game Quyết Đấu》thì điểm khó nhằn của【Nhiệm vụ】này chính là〝xâm nhập vào ký túc xá nữ Saint Rosalia〟. Về ngoại hình, tôi định dùng〝Phép Màu Giáng Sinh〟để cải trang một chút, nhưng chỉ thế thôi thì không đủ yên tâm.
「Hừm...」
Vì vậy, từ lúc lên chuyến tàu này, tôi đã liên lạc với một người.
♯
「A... ờm, ờm... M-Merry Christmas!」
「──Hả?」
Tại một nhà ga khá lớn nằm ở trung tâm Khu 14.
Cô gái đang đợi tôi ở nhà ga gần Học viện Nữ sinh Saint Rosalia nhất đã ném ra một lời chào vui vẻ trong khi hai mắt nhắm tịt.
Tên cô ấy là Azusawa Tsubasa. Một senpai cực kỳ đáng thương... à không, chính xác là〝cựu〟senpai đáng thương mà tôi đã gặp hồi đầu tháng. Nhân tiện, đây là lần đầu tiên tôi thấy chị ấy trong trang phục khác ngoài đồng phục. Một chiếc áo khoác dày ấm áp. Mái tóc dài màu xanh biếc được quấn một chiếc khăn choàng trắng tinh, có lẽ vì phản ứng của tôi hơi nhạt nhẽo, chị ấy bắt đầu vung vẩy hai tay một cách hoảng hốt.
「Uể!? Ơ, ơ, hôm nay là Giáng sinh mà, phải không? Chị nói sai gì à!?」
「À, không... không phải thế đâu. Chỉ là đột nhiên bị gọi nên đầu óc tôi chưa kịp xử lý thôi.」
「T-Thế à. Mà, như cậu thấy đấy, chị là một senpai ưu tú mà. Vì là senpai nên đầu óc chị nhạy bén lắm, đến cả lời chào tinh tế cũng nói được đấy!」
「À vâng vâng. Quả là senpai.」
Trước Azusawa đang ưỡn ngực ra vẻ tự mãn một cách khó hiểu, tôi khẽ nhún vai. Chị ấy có phải là một senpai ưu tú hay không thì còn phải xem xét, nhưng mà chị ấy cực kỳ dễ thương nên chẳng có vấn đề gì cả.
Dù sao thì,
「Ờm... vậy thì?」
Azusawa Tsubasa đứng trước mặt tôi, nghiêng đầu một cách điệu nghệ như trong sách giáo khoa.
「Cậu có chuyện muốn nhờ chị, đúng không?」
「Vâng. Xin lỗi vì đã gọi chị ra đột ngột... nhưng mà, lần trước chị có nói kiểu như〝chuyện gì tôi nhờ cũng sẽ nghe〟đúng không? Tôi nghĩ mình nên để chị thực hiện lời hứa một chút.」
「Ra thế! Mà...」
Azusawa đang gật đầu lia lịa, nhưng đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, chị ấy dừng lại, rồi mặt hơi ửng đỏ, đảo mắt nhìn quanh. Sau đó, chị ấy lon ton lại gần tôi, hơi nhón chân lên và thì thầm vào tai tôi.
「À, này, thực ra chị đã được Shizuku chỉ cho nhiều thứ rồi... N-Ngay bây giờ? Ở đây á? Chị là senpai nhưng đây là lần đầu của chị... Huhu, có ổn thật không đây?」
「............Rốt cuộc chị bị nhồi nhét cái gì vào đầu vậy, hả.」
Lời thì thầm pha lẫn hơi thở mơn man màng nhĩ khiến tôi cũng suýt đỏ mặt, tôi bèn nắm lấy vai Azusawa và ép chị ấy giữ khoảng cách. Sau đó, tôi ho một tiếng để che đi sự ngượng ngùng, rồi nói ra〝lời nhờ vả〟chính.
「Chuyện tôi muốn nhờ chị Azusawa là một việc gian lận nho nhỏ. Tôi bây giờ phải đến ký túc xá sinh viên của Saint Rosalia── nói rõ hơn là phòng của Minami. Nhưng an ninh của Saint Rosalia cực kỳ nghiêm ngặt, đúng không? Một mình tôi không thể nào đột nhập được. Vì vậy, tôi muốn nhờ chị Azusawa, người cũng học ở Saint Rosalia, giúp đỡ bằng cách nào đó.」
「Ể... ể, ểể!?」
Trước lời tuyên bố〝xâm nhập bất hợp pháp〟trắng trợn của tôi, Azusawa kinh ngạc mở to mắt. Phản ứng vẫn khoa trương như mọi khi, nhưng lần này có lẽ chị ấy mới là người đúng. Mái tóc dài màu xanh biếc của chị ấy lắc lia lịa, rồi chị phồng má lên và nói tiếp.
「C-Chuyện đó đương nhiên là không được rồi! Saint Rosalia là trường nữ, con trai tuyệt đối không được vào đâu? Ừ thì, cũng không phải là không có đường tắt...」
「Hửm? Vậy là có thật nhỉ, mấy cái đó.」
「Ư-Ừm. Có một con đường cho những bạn lỡ giờ giới nghiêm lẻn về── mà, k-không phải, nói dối đấy! Chẳng có đường tắt nào cả! Huhu... Hơn nữa, nếu có con đường như vậy đi nữa, tự ý dẫn Shinohara-kun vào thì chị sẽ bị Shizuku mắng mất.」
「Không, lần này là cô ta gọi tôi đến đấy. Chẳng có lý do gì để bị mắng cả.」
「Nh-Nhưng mà...」
「Nhờ chị đấy, senpai. Tôi chỉ có thể trông cậy vào chị thôi.」
「!!」
Trước lời nói mang vẻ khẩn khoản của tôi, Azusawa mở to mắt. Tiếp theo, như thể sự do dự trước đó chỉ là giả dối, tâm trạng chị ấy tốt lên ngay lập tức, và chị ngượng ngùng gãi má.
「C-Chỉ có chị... T-Thế à. E hèm... V-Vậy thì, đành chịu thôi nhỉ, ừm.」
「...À, ừm. Đành chịu thôi.」
「Chị hiểu rồi! Vậy thì, với tư cách là một senpai── một đại senpai cực kỳ đáng tin cậy! Chị sẽ chịu trách nhiệm đưa Shinohara-kun đến phòng của Shizuku!」
Azusawa tự tin tuyên bố, vỗ nhẹ vào bộ ngực mềm mại của mình (dễ dãi hết mức).
Và thế là... sau khi dùng〝Phép Màu Giáng Sinh〟để cải trang sơ sài, tôi được chị ấy dắt tay, bước vào khuôn viên của Học viện Nữ sinh Saint Rosalia.
♯
Sự dẫn đường của Azusawa tiến triển nhanh hơn tôi tưởng.
Có lẽ đây là con đường khá quen thuộc với học sinh Saint Rosalia. Dù là một lối đi vòng vèo, nhưng chúng tôi không hề lạc và chỉ mất hơn năm phút đã đến được phía sau ký túc xá. Từ đó, chúng tôi xoay một cánh cửa bí mật trông như một bức tường và lẻn vào bên trong.
「Lén lút, nhé? Lén lút, lén lút... Huhu, căng thẳng quá đi. N-Nếu người ta thấy chị dẫn Shinohara-kun vào thì phải làm sao đây...」
「Này... sao cũng được, nhưng đi lặng lẽ hơn chút đi.」
Tôi đáp lại Azusawa, người đang níu lấy tay áo tôi, rồi khẽ đặt ngón trỏ lên môi. ...Dù sao thì, đến đây rồi thì cũng là nơi tôi đã từng thấy một lần. Tôi và Azusawa tiếp tục cuộc hành quân bí mật, hướng đến căn phòng của Minami trong góc ký ức.
Và rồi── một giờ năm mươi tám phút chiều.
Đứng trước căn phòng cần tìm, tôi quyết định gõ nhẹ lên cửa.
「──────」
Đáp lại là một sự im lặng tuyệt đẹp. Nhưng nếu lắng tai nghe, dường như có tiếng động nhỏ bên trong. Đoán rằng Minami đang ở đó, tôi chọn cách chờ đợi.
Khoảng ba mươi giây sau──.
Một tiếng "két" nhỏ vang lên bên tai, và cánh cửa trước mặt tôi mở ra một nửa.
「...Đến đây làm gì thế, Stalker-san.」
Cùng lúc đó, người khẽ xuất hiện và thì thầm bằng một giọng đều đều là Minami Shizuku với mái tóc ngắn màu xanh. Khác với lúc gặp ở Yuusendou, cô ấy mặc một bộ đồ ở nhà làm từ vải dệt kim màu đen. Dù không phải là trang phục quá nổi bật, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy〝dễ thương〟, chắc chắn là vì chất liệu quá tốt. Đôi mắt lúc nào cũng như buồn ngủ của cô ấy hướng về phía tôi, và nếu nhìn kỹ, khuôn mặt cô ấy quả thực thanh tú đến kinh ngạc.
Dù sao đi nữa, tôi khẽ nhún vai và mở lời.
「Nói quá đáng thật đấy. Tôi đến đây là vì được cô gọi đấy... mà còn bằng một cách mời siêu ngầu là đặt hẹn đột xuất ẩn danh nữa chứ.」
「Đó là, do anh tưởng tượng thôi... Tôi không hề gửi cái tin『2 giờ chiều hãy đến nhà tôi nhé』.」
「Biết được bài đăng đó thì khác gì thừa nhận rồi còn gì. ...Cho tôi vào đi, Minami. Nếu【Nhiệm vụ】của cô không hoàn thành được, tôi sẽ gặp rắc rối lớn đấy.」
「Hừm... Ý anh là, Stalker-san muốn thân thiết hơn với tôi? Không thể kìm nén được nữa, nên ép buộc xông vào...?」
「Ừm, nếu hiểu theo nghĩa rộng thì có lẽ là vậy.」
「...Vậy à. Nếu thế, tôi cho anh vào cũng được. Nhưng...」
Nói rồi, Minami khẽ rời mắt khỏi tôi. Cô ấy quay lưng lại với tôi,
「Tôi chưa dọn dẹp được nhiều, nên... nếu anh nhìn thấy chỗ nào lạ, thì ra ngoài. ...Được chứ?」
── Cô ấy nói những lời đó, thoáng chút ngượng ngùng.
「Ờm, vậy thì... xin phép làm phiền.」
Tôi bước vào phòng Minami qua cánh cửa đã mở toang.
Ngay lập tức, một căn phòng rộng đến không ngờ hiện ra trước mắt tôi. Từ hành lang không thể nhận ra, nhưng những bức tường nối với hai phòng bên cạnh đã được đập thông một cách ngoạn mục, tạo thành một cấu trúc đặc biệt nối liền khoảng năm phòng. Không, có khi gần một nửa tầng đã được sáp nhập lại. Hoàn toàn khác với căn phòng giản dị mà tôi đã lẻn vào lần trước.
「...Phòng cô rộng ra nhiều thật đấy.」
「Ừm. Tôi không đăng ký gì cả, nhưng nó tự nhiên rộng ra... Như thế này, cũng thoải mái.」
Minami gật đầu. ...Nghĩ lại thì, Minami bây giờ là át chủ bài của Saint Rosalia. Là 6 sao duy nhất và là đại diện không thể tranh cãi của khu học viện, nên đãi ngộ thế này cũng là điều đương nhiên. Giống như việc tôi, một 7 sao giả mạo, đang sống trong một dinh thự xa hoa vậy.
Mà, chuyện đó thì tạm gác lại.
「Cứ tự nhiên, ngồi đi. Tôi sẽ chuẩn bị, chút đồ uống...」
Để lại những lời đó cho tôi, người đang đứng ngây ra giữa phòng, Minami đi chân trần lẹp bẹp về phía bếp. Lối sống của cô ấy khá gọn gàng. Dù phòng đã rộng ra, nhưng có lẽ cô ấy chủ yếu chỉ sử dụng không gian sống ban đầu.
「H-Huhu... N-Này Shizuku?」
Lúc đó, người bắt đầu bối rối đứng ngồi không yên gần tôi là Azusawa. Bị kéo vào theo một cách lộn xộn, chị ấy níu lấy áo Minami và cất giọng yếu ớt.
「C-Chị về được chưa? Cảm giác không khí cứ ngứa ngáy thế nào ấy, chị không muốn làm phiền lắm...」
「Không được. Tsubasa-chan, phải ở lại đây... nếu không, tôi sẽ nhanh chóng trở thành con mồi của Stalker-san. Nạn nhân cho, dục vọng thừa thãi của anh ta... sự trong trắng của tôi, cũng sẽ kết thúc tại đây.」
「Ể, ểể!? K-Không được đâu Shinohara-kun! Chuyện đó, ép buộc là không được...!」
「...Bảo rồi, đừng có nhồi nhét mấy thứ linh tinh vào đầu chị Azusawa nữa, Minami.」
Tôi thở dài trước màn đối đáp tương tự như hồi《Lễ hội sao băng》, rồi làm theo lời Minami, ngồi xuống mép chiếc giường gần đó. Đây cũng là một chiếc giường bông xốp sang trọng không nên có trong ký túc xá sinh viên. Ga giường và chăn đều được sắp xếp gọn gàng... nhưng nghĩ đến việc Minami thường ngủ ở đây, tôi lại thấy căng thẳng một cách kỳ lạ.
「Phì...」
Trong lúc tôi đang có những suy nghĩ không đứng đắn đó, Minami, người đang cầm hai cốc sứ trên tay và bước về phía này, (không hiểu sao) lại nở một nụ cười tự mãn và mở lời.
「Thật không may, ga giường đó đã được giặt... mùi hương còn sót lại của tôi, không thể bổ sung được. Đối với Stalker-san biến thái, đây là một tin đại buồn...」
「Đừng có tự ý diễn giải nội tâm của tôi. Với lại...」
「? Với lại, sao?」
「...À, không, không có gì.」
Từ lúc bước vào căn phòng này, một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng đã lan tỏa, nên mùi hương còn sót lại cũng chẳng liên quan gì, tim tôi đã đập thình thịch từ lâu rồi, nhưng tôi sẽ không nói ra.
「Hừm. Nếu không có gì, thì tốt... Cho anh.」
Trước sự im lặng của tôi, Minami trong bộ đồ ở nhà đưa cho tôi chiếc cốc sứ đựng trà như thể ép buộc. Cô ấy cũng đưa một cốc trà tương tự cho Azusawa đang ngồi trên ghế bàn làm việc, rồi quay lại bếp lấy cốc của mình. Sau đó, cô ấy tỏ vẻ hơi do dự một chút rồi lặng lẽ ngồi xuống mép giường. Về vị trí thì là bên cạnh tôi. Tuy nhiên, khoảng cách thì khá xa.
「...Cảm ơn.」
Vừa nói lời cảm ơn ngắn gọn, tôi vừa liếc nhìn Minami. ...Theo cảm nhận của tôi, tôi đã nghĩ bộ đồ ở nhà của cô ấy là loại đồ thể thao chú trọng tính năng. Nhưng hóa ra, đó lại là một bộ đồ dệt kim dễ thương, tuy đơn giản nhưng vải ngắn, để lộ thấp thoáng bắp đùi và bụng. Nghĩ đến việc cô ấy mặc đồng phục khi chúng tôi gặp nhau khoảng ba tiếng trước, có lẽ cô ấy đã cố tình thay đồ sau khi gọi tôi...
(Nghĩ vậy, có chút căng thẳng...)
Tôi khẽ nhấp môi vào cốc sứ để cố gắng giữ bình tĩnh. Bình thường cũng vậy, nhưng bị Minami làm loạn nhịp, tôi cảm thấy có chút bực bội.
「...V-Vậy thì, hai người!」
Lúc đó── người mở lời không phải là tôi hay Minami, mà là Azusawa Tsubasa. Vẫn ngồi trên ghế bàn làm việc, chị ấy hơi rướn người về phía trước và hỏi với giọng đầy hứng thú.
「Lúc nãy chị nghe Shinohara-kun nói, hôm nay là Shizuku mời cậu ấy đến nhà đúng không? Hẹn nhau vào ngày Giáng sinh, có lẽ nào là《LOC》hay gì đó?」
「Ừm... đúng vậy. Không ngờ Tsubasa-chan cũng biết...」
「Huhu, chị cũng biết chừng đó chứ. Chị đã luôn nghĩ là nếu gặp được người tuyệt vời nào đó, chị sẽ thử... mà, không phải chuyện đó!」
Azusawa cố gắng kéo lại dòng câu chuyện đang bị Minami dẫn đi. Mặt hơi ửng đỏ, chị ấy nhìn tôi và Minami xen kẽ rồi hồi hộp nói tiếp.
「Trong《LOC》mà lại chọn Shinohara-kun làm〝mục tiêu〟... có nghĩa là, là như vậy đúng không? Shizuku, chẳng lẽ cậu thích Shinohara-kun...?」
「Thích?」
「...Ể, ểể!? Bắt chị nói ra á!? Huhu, chị đã nghĩ là cậu sẽ ngượng ngùng chứ... ờm, này? Cho nên là, y-yêu hay là... huhuhu.」
Giọng nhỏ dần, Azusawa mặt đỏ bừng cố gắng nói ra những lời đó. Nhìn thấy vậy, Minami gật đầu một cái với vẻ hài lòng.
「Quả nhiên, sự dễ thương của Tsubasa-chan là cấp độ tội phạm... Cấp độ huyền thoại. Vượt trội, vô địch...」
「Huhu, sao cứ nói chuyện của chị hoài vậy. Bây giờ đang hỏi về Shinohara-kun mà.」
「Hừm... Chuyện của, Stalker-san?」
Trước sự truy hỏi kiên trì và dũng cảm của Azusawa, Minami lặng lẽ nghiêng đầu. Mái tóc ngắn màu xanh của cô ấy khẽ lay động. Hai bàn tay nhỏ bé ôm lấy chiếc cốc sứ, cô ấy tiếp tục bằng giọng đều đều như mọi khi.
「Như Tsubasa-chan nói, tôi đã tham gia《LOC》với Stalker-san là〝mục tiêu〟... Nhưng, chỉ có vậy thôi. Chỉ là hơi tò mò. Cho nên, không có chuyện thích Stalker-san, đâu... tôi nghĩ vậy. Chắc là...」
「T-Thật không? Thật sự không?」
「Ừm. Bởi vì... như anh thấy đấy. Stalker-san, không dễ thương...」
Từ khe tóc mái, đôi mắt xanh buồn ngủ của Minami hé ra, cô ấy chậm rãi trình bày quan điểm của mình.
「Thứ tôi thích là, những cô gái dễ thương... Dễ thương, là chính nghĩa. Phổ biến toàn thế giới... Cho nên, đương nhiên tôi cũng rất thích. Những thứ dễ thương, tôi muốn biến thành của mình... một thứ giống như, tinh thần sưu tập. Giống như, mọi người đều muốn có Tsubasa-chan...」
「Uể!? C-Chờ đã Shizuku! Chị sẽ trở thành bộ sưu tập của mọi người sao!?」
「À... ừm, chuyện đó thì tôi cũng hiểu phần nào.」
「Cả Shinohara-kun nữa sao!? H-Huhu... M-Mọi người định làm gì với chị chứ!」
「Lúc ngượng ngùng, cũng dễ thương... Một trăm tỷ điểm, điểm tuyệt đối.」
Trước Azusawa đang vung vẩy hai tay với phản ứng khoa trương, Minami gật gù và đưa ra đánh giá như vậy. Rồi đột nhiên, cô ấy hơi xoay người và liếc nhìn về phía tôi.
「So với đó, Stalker-san không dễ thương. Hoàn toàn, một chút cũng không, tuyệt đối, quá là tệ... không phải con gái, mặt lúc nào cũng ra vẻ ta đây, lúc nào cũng kiêu ngạo, lại còn mạnh hơn tôi... Bình thường, rất khó chịu.」
「Ấn tượng của cô về tôi, tệ thật đấy...」
「Đó là, sự thật. ...Nhưng, khi ở cùng Stalker-san... có một chút, lâng lâng.」
──Một câu nói buột miệng.
Không phải là đang lựa chọn từ ngữ, mà chỉ đơn giản là nói ra những gì mình nghĩ, Minami vẫn tiếp tục bằng giọng đều đều như mọi khi.
「Cả lúc《Astral》, lúc《SFIA》, và cả lúc《Forte tissimo》... Có lẽ, lúc tôi cảm thấy lâng lâng nhất, là khi ở cùng Stalker-san. Một cảm giác hơi khác với khi tìm thấy một cô gái dễ thương... Vừa bình tĩnh, lại vừa hồi hộp. Cảm giác lâng lâng.」
「............」
「Tôi, không rõ cảm giác này là gì... Cho nên, mối quan hệ tôi đặt ra là【Chưa xác định】. Bây giờ, vẫn chưa quyết định gì cả... Vô sắc, trong suốt.」
Khoảng cách, giọng nói, biểu cảm đều không thay đổi. Nhưng vẫn mang một bầu không khí có chút gì đó buồn bã, Minami chậm rãi mở đôi môi màu anh đào.
「Cho nên, tôi muốn Stalker-san cho tôi biết... Cảm giác này, là gì? Tôi, đối với Stalker-san, đang nghĩ gì...?」
「Ặc... Ch-Chuyện đó.」
「! W-Woa woa woa!! D-Dừng lại! Shinohara-kun, lại đây một chút!!」
Và rồi──.
Ngay khoảnh khắc trái tim tôi đập thình thịch trước câu hỏi của Minami, người đứng dậy khỏi ghế với khuôn mặt đỏ bừng và cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi không ai khác chính là Azusawa Tsubasa. Chị ấy lon ton lại gần, nắm chặt lấy cánh tay tôi bằng cả hai tay, và kéo tôi về một góc phòng một cách mạnh mẽ (dù lực rất yếu). Và rồi── có lẽ là để Minami không nghe thấy── chị ấy ghé sát mặt đến mức trán gần như chạm vào nhau, rồi hoảng hốt nói tiếp.
「V-V-Vừa rồi! Này Shinohara-kun, vừa rồi là cái đó đúng không, l-lời tỏ tình đúng không!?」
「............Vậy sao?」
「Đúng rồi! Bởi vì như thế, chỉ có thể trả lời là『Đó gọi là tình yêu đấy』thôi! L-Làm sao đây, làm sao đây, Shizuku sắp trở thành bạn gái của Shinohara-kun rồi...!」
Nói đến đó, đầu Azusawa như bốc khói, rồi với khuôn mặt đỏ bừng, chị ấy đẩy tôi trở lại trước mặt Minami. Nhờ đó, tôi và Minami lại đối mặt với nhau. Khác với lúc nãy, bây giờ tôi đang đứng ở mép giường và nhìn xuống cô ấy. Toàn thân cô ấy trong bộ đồ ở nhà dễ thương, đôi chân trần trắng nõn không mang cả tất hiện ra rõ mồn một trong tầm mắt.
「「............」」
Có lẽ vì lời nói〝tỏ tình〟của Azusawa, tôi và Minami im lặng nhìn nhau một lúc.
Chà, nói sao nhỉ... quả thực, lời của Azusawa cũng có lý. Việc không hiểu cảm xúc của mình nên nhờ tôi định nghĩa, xét về tính cách của Minami thì không phải là hành động quá khó hiểu. Nhưng, ít nhất thì nó cũng hơi khác với một〝lời tỏ tình〟thuần túy. Có lẽ Minami thực sự không thể đo lường được cảm xúc của chính mình. Cô ấy đang muốn có một〝cái tên〟cụ thể.
Thế nhưng── không, có lẽ chính vì vậy.
「...Không? Chuyện đó không phải do tôi quyết định đâu, Minami.」
Vừa gãi má, tôi vừa ngồi xuống cạnh cô ấy một lần nữa, lần này gần hơn một chút, rồi đáp lại bằng một giọng bình tĩnh. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh đang ánh lên vẻ không hài lòng trước câu trả lời lấp lửng của mình, rồi khẽ nhếch môi nói tiếp.
「Cảm giác của cô chỉ có cô mới hiểu, và vốn dĩ chẳng có tiêu chuẩn nào cho bất kỳ mối quan hệ nào cả. Mà【Chưa xác định】thì có gì sai chứ? Đối với tôi, Minami Shizuku cũng là〝một kẻ tùy hứng, toàn nói những điều khó hiểu nhưng lại cực kỳ mạnh trong《Game Quyết Đấu》〟. Mối quan hệ này dù có đặt tên gì đi nữa thì chắc cũng sẽ thấy không hợp. ...Nhưng mà, nếu được nói một điều thì,」
「...Gì?」
「Chiến đấu với cô tôi cũng thấy vui. Mà, về điểm đó thì chúng ta giống nhau.」
「────............Vậy à.」
Sau một lúc im lặng, Minami cuối cùng cũng chỉ buông ra một câu như vậy. Từ biểu cảm trong suốt của cô ấy, tôi vẫn không thể đọc được bất kỳ cảm xúc nào, nên không biết đó có phải là câu trả lời cô ấy mong muốn hay không... nhưng, nhìn cô ấy gật đầu một cái, có lẽ ít nhất cô ấy đã chấp nhận. Tôi khẽ thở ra một hơi nén trong lòng.
「À, ờm... Vậy thì.」
Lúc đó, để xua tan bầu không khí ngọt ngào chua chát đang bao trùm căn phòng rộng lớn, tôi quyết định chuyển chủ đề một cách có phần gượng ép. Không, dĩ nhiên đó không phải là lý do duy nhất── kim đồng hồ treo tường chỉ hai giờ ba mươi phút chiều.〝Lời hẹn〟tiếp theo với Hagoromo đang đến gần trong ba mươi phút nữa, nhưng【Nhiệm vụ】của Minami vẫn chưa hoàn thành được một chút nào. Nghĩ đến thời gian di chuyển, có lẽ đã đến lúc rồi.
Tôi nhìn vào đôi mắt xanh, khẽ nghiêng đầu và bắt đầu.
「Này Minami. Cô cho tôi vào phòng, nghĩa là ít nhất cô cũng có ý định hoàn thành【Nhiệm vụ】, đúng không?」
「...Hừm. Một cách hỏi, chắc chắn để lấy lời khai... Tôi cảm thấy, nguy hiểm đến tính mạng.」
「Nếu cô nghe ra như vậy thì tôi nghĩ nguyên nhân là ở phía cô đấy. ...Thiệt tình, tóm lại là nhanh chóng hoàn thành《LOC》đi.【Mời mục tiêu đến nhà riêng và gọi nhau bằng một cái tên khác với thường ngày】──Thành thật mà nói, phần khó của【Nhiệm vụ】này áp đảo ở nửa đầu. Phần xâm nhập vào Saint Rosalia. Nửa sau chỉ như phần phụ thôi.」
「? Cũng không hẳn, là vậy... Chuẩn bị tâm lý, là rất cần thiết. So với việc làm chuyện này, ăn một tô ramen cay xé lưỡi rồi thêm ớt vào còn dễ hơn nhiều... Có lẽ, là một cực hình cỡ đó. Độ khó, là Ultra Hard...」
「...Không. Chẳng phải là chuyện gì to tát đến thế đâu...」
「Đó là, quá nông cạn... Khác với Stalker-san đào hoa, tôi là người thuần khiết, trong sáng và mộc mạc. Cho nên, tôi không giỏi những chuyện xấu hổ... Điểm yếu, duy nhất.」
「Cái miệng nào nói thế vậy, cái miệng nào.」
Minami Shizuku, nguồn gốc của mọi tội lỗi đã gieo rắc vô số kiến thức nhạy cảm cho Azusawa ngây thơ, lại lắc đầu nguầy nguậy với vẻ mặt tỉnh bơ như thể không nhớ gì cả.
(Hừm...)
Nhưng mà── nghĩ lại thì, kể từ khi gặp nhau trong《Astral》hồi tháng Năm, đúng là chưa có lần nào Minami gọi tôi một cách bình thường cả. Ban đầu thì cô ấy còn gọi tôi là〝Kẻ mạnh nhất Đảo Học Viện〟hay〝7 sao〟với ý trêu chọc, nhưng sau khi tôi phục kích cô ấy trong《Dear Script》thì cho đến hôm nay vẫn luôn là〝Stalker-san〟. Cũng có một khả năng nhỏ là cô ấy thực sự đang ngượng.
Và rồi,
「...Vậy thì. Trước hết, tôi muốn Stalker-san xấu hổ trước.」
Lúc đó, Minami khẽ lắc mái tóc ngắn màu xanh của mình, rồi với vẻ mặt vô cảm như mọi khi, cô ấy chỉ ngón trỏ về phía tôi. Đầu ngón tay duỗi thẳng của cô ấy ở một khoảng cách tinh tế, gần như chạm vào tôi. Sau một thoáng do dự, Minami tiếp tục một cách đều đều.
「Stalker-san. ...Nếu Stalker-san, lỡ như, chẳng may, sau vài lần đầu thai mới trúng được giải nhất xổ số, mà lại có thể... có thể, hẹn hò với tôi. Anh sẽ gọi tôi, là gì?」
「............Ô-Ồ.」
Trước Minami đang nhìn chằm chằm và hỏi một câu như vậy, tôi bất giác đáp lại một cách ngớ ngẩn. ...Nói sao nhỉ, vì cô ấy vốn là người tùy hứng và tỏ ra chẳng quan tâm gì đến tôi, nên khi đột nhiên bị hỏi những chuyện thế này, cảm giác của tôi liền bị rối loạn ngay lập tức. Ngay cả bây giờ, Minami cũng chỉ khẽ nghiêng đầu một chút. Thế mà, sự khác biệt so với thường ngày lại khiến hành động đó trở nên cực kỳ dễ thương.
Nhưng mà── dù nói vậy, tôi không thể cứ im lặng ở đây được.
「Gọi là gì, à... Minami, thì không được đúng không?」
「Ừm. Như vậy, sẽ bị trừ điểm nặng. Ngay ngày đầu hẹn hò, là chia tay... Sẽ không bao giờ, gặp lại.」
「Dù đã phải đầu thai mấy kiếp mà vẫn bị đối xử tàn nhẫn thế à. ...Vậy, theo hướng biệt danh thông thường nhé? Shizuku-chan, chẳng hạn.」
「Không được. Bị Stalker-san gọi như vậy, cảm giác như bị coi thường... Nổi cả da gà.」
「Tại sao chứ... cũng là một ý tưởng khá hợp lý mà. Hay cô muốn được gọi là Shizurin?」
「Có khá hơn, một chút... nhưng, vẫn dưới điểm trung bình. Như vậy, tôi sẽ không thèm quay lại nhìn...」
Trước Minami đang cố tình quay mặt đi, má tôi khẽ co giật.
Vốn dĩ── xin đừng hiểu lầm, không phải tôi không hề bối rối khi gọi liên tục các biệt danh của Minami đâu. Chỉ là không thể hiện ra mặt thôi, chứ thực ra tôi đang ngượng chết đi được. Bình thường tôi đã hiếm khi gọi người khác giới bằng tên, lại còn có Azusawa ngồi gần đó, mỗi lần nghe tôi đề xuất một cái tên là lại「Wawa...」hay「Hyan!」rồi mặt đỏ bừng lên. Càng làm tôi thêm ngượng ngùng, khó xử vô cùng.
「Ặc... Vậy thì.」
Nhưng, nếu tôi cứ ngượng ngùng thì sẽ chẳng bao giờ xong. Vận dụng toàn bộ sức mạnh tinh thần để đẩy sự xấu hổ đi đâu đó, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh trong veo và tiếp tục.
「Shizuku. ...Nếu thế này mà vẫn không được, thì tôi sẽ phải gọi cô mãi mãi là《Thương Viêm Tĩnh Lặng》hay là 6 sao ranker của Saint Rosalia đấy.」
「──────............Hừm.」
Sau bao nhiêu khúc mắc, tôi cuối cùng cũng đi đến một lựa chọn đơn giản. Nhận lấy nó, Minami đáp lại một cách đều đều như mọi khi. Về hành động thì chỉ là một cái gật đầu nhỏ, đồng thời khẽ ậm ừ. Nhưng, nếu nhìn kỹ, tai cô ấy đã hơi ửng đỏ. Nhân tiện, khóe môi cũng hơi nhếch lên... có cảm giác như vậy.
「Vậy thì, tạm thời đạt...【Nhiệm vụ】hoàn thành.」
「...Này này này, không phải đâu.」
Trước Minami đang cố kết thúc câu chuyện với giọng điệu có vẻ vui vẻ, tôi tỏ vẻ chán nản và khẽ lắc đầu.【Nhiệm vụ】được giao cho cô ấy là【Mời mục tiêu đến nhà riêng và gọi nhau bằng một cái tên khác với thường ngày】──. Rõ ràng, hiện tại mới chỉ hoàn thành được một nửa.
「Cô, từ nãy đến giờ chỉ gọi tôi là〝Stalker-san〟thôi đấy.」
「Ừm... không phải, vậy. Lúc nãy, tôi đã gọi anh bằng một biệt danh đặc biệt đến mức vợ chồng mới cưới cũng phải ngạc nhiên... Tức là, lượt của tôi đã hết. Phản đối, không được chấp nhận...」
「Đừng có đột nhiên nói dối một cách cẩu thả như thế...」
Trước Minami đang nghiêng đầu làm bộ ngây thơ với vẻ mặt vô cảm, tôi thở dài nói. ...Tôi đã nghĩ〝gọi nhau bằng một cái tên khác với thường ngày〟là một【Nhiệm vụ】có độ khó khá thấp, nhưng đối với cô ấy thì có vẻ không phải vậy. Sự cân bằng tinh tế đó cũng làm tôi thoáng thấy được bóng dáng của Shinohara Yuzuha, người quản lý《LOC》.
(Nếu cứ chờ thế này, mặt trời sẽ lặn trước khi Minami gọi mình bằng một cái tên khác ngoài〝Stalker-san〟... Mà, với《LOC》bình thường thì có lẽ dành cả ngày để hoàn thành một【Nhiệm vụ】cũng được, nhưng mình bây giờ tuyệt đối không có thời gian như vậy. Cho nên...)
Sau một lúc im lặng suy nghĩ, tôi chợt nảy ra một ý và liếc mắt sang bên. Ở đó là Azusawa Tsubasa với đôi mắt lấp lánh đầy phấn khích. Tôi lại lên tiếng với chị ấy, người đã điều khiển bánh xe ghế làm việc đến ngay cạnh giường.
「Này chị Azusawa, nhờ chút được không?」
「Ể── ể, ể!? C-Có chuyện gì sao Shinohara-kun? K-Không phải là chị đang nghĩ hai người đẹp đôi quá, tuyệt vời quá, thật sự hẹn hò cũng được mà, đâu nhé!?」
「Cảm ơn đã giải thích. ...Không phải chuyện đó, tôi có một điều muốn hỏi. Nếu chị Azusawa đặt biệt danh cho tôi, thì chị sẽ gọi tôi như thế nào?」
「Uể!? C-Chị đặt biệt danh cho Shinohara-kun...!?」
「............Hừm.」
Ngay khoảnh khắc tôi hỏi Azusawa câu đó, tôi có cảm giác nghe thấy một tiếng nói không hài lòng khe khẽ từ ngay bên cạnh. Nhưng tôi lờ đi, quay người về phía Azusawa── có thể gọi đây là〝chiến thuật lôi kéo〟. Nếu Azusawa bắt đầu gọi tôi bằng biệt danh, chắc chắn sự ngượng ngùng của Minami cũng sẽ giảm đi phần nào. Lý lẽ khá đơn giản.
「Này, chị Azusawa lớn hơn tôi vài tuổi đúng không? Với tư cách là đàn em, được đàn chị đặt biệt danh cho thì có lẽ tôi sẽ hơi vui đấy.」
「H-Huhu... Bị nói vậy thì chị cũng không thấy khó chịu gì, nhưng. M-Mà... chị độc chiếm như vậy có được không? Shinohara-kun là 7 sao, là anh hùng của mọi người mà...」
「Được hay không được gì, chỉ là giả sử thôi mà. Cứ quyết định theo tâm trạng hiện tại, hoặc theo cảm tính là được.」
「Cảm tính, à... Hừm, chờ chút nhé.」
Nói rồi, Azusawa khoanh tay trước ngực, chu môi và nghiêm túc suy nghĩ. Từng cử chỉ của chị ấy vẫn dễ thương một cách kỳ lạ, rồi chị gật đầu một cái thật mạnh「Ừm!」và quay lại nhìn tôi.
「Quả nhiên là〝Hiro-kun〟thì tốt nhỉ! Bởi vì, nghe rất ra dáng một người chị lớn tuổi, thật tuyệt!」
「Hửm... Hiro-kun, à. Không ngờ chị lại đi thẳng vào vấn đề như vậy.」
「Uể!? C-Chẳng lẽ đây là lúc phải dùng cú ném xoáy sao!? Huhu... N-Nhưng mà nhưng mà, cũng phải cho chị làm chút gì đó ra dáng senpai chứ!」
Cô gái đáng yêu phồng má và phản đối bằng cả cơ thể. Dù tôi không yêu cầu một màn tấu hài, nhưng phản ứng này cũng rất giống Azusawa.
Và── ngay khoảnh khắc tôi đang nghĩ như vậy.
(Ể...?)
Tôi có cảm giác một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng lướt qua mũi, và gần như cùng lúc đó, vai tôi bị kéo giật về phía sau. Đương nhiên tôi suýt mất thăng bằng, nhưng lại được một〝thứ gì đó〟ở phía sau đỡ lấy một cách nhẹ nhàng. Cảm giác đầu ngón tay khẽ chạm vào lưng. Đầu óc tôi trống rỗng vì những điều đó, và một hơi thở nhẹ phả vào tai tôi.
Và rồi,

「──Hiroto.」
「Ặc...」
Một giọng nói nhỏ đến mức nếu không phải được thì thầm ngay gần màng nhĩ thì tôi đã bỏ lỡ── một giọng nói nhỏ đến mức có thể nhầm lẫn với hơi thở, đó cũng là một cách〝gọi tên〟đơn giản giống như tôi. Nhưng nó hơi khác với cách gọi quen thuộc của chị Yuzuha, mà là một cách phát âm từng âm một một cách cẩn thận, hay nói cách khác là hơi ngọng nghịu. Vì là giọng nói được thốt ra ở khoảng cách gần, một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.
「...M-Minami? Vừa rồi, là...」
「Ừm. Một cách gọi, khác với thường ngày... nhưng, chỉ lần này thôi. Sẽ không, gọi lại lần nữa đâu...」
Minami thì thầm, có lẽ là trong tư thế tựa vào lưng tôi. Không thể chịu đựng được bầu không khí ngột ngạt, tôi định quay lại, nhưng ngay trước đó, hai cánh tay cô ấy siết chặt lại và ngăn tôi lại. Đương nhiên, người làm điều đó là Minami Shizuku. Như thể từ chối việc tôi quay lại, hay như thể trốn sau lưng tôi, cô ấy dùng một lực yếu ớt để giữ tôi lại.
Và rồi, một câu nói buột miệng.
「Đừng quay lại... Chắc là, đang đỏ mặt, nên.」
(............Dễ thương quá mức rồi đấy, này.)
Lời nói được thốt ra với giọng ngượng ngùng có sức công phá khủng khiếp, và tôi phải cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.
【Minami Shizuku──《LOC》Hoàn thành nhiệm vụ】
【Nội dung: Mời mục tiêu đến nhà riêng và gọi nhau bằng một cái tên khác với thường ngày】
【Mối quan hệ lý tưởng: Chưa xác định】
♯
『Nhanh lên, nhanh lên! Onii-chan, không nhanh là trễ đó!』
(Anh biết, rồi...!)
...Ngày 25 tháng 12, khoảng hơn hai giờ bốn mươi lăm phút chiều.
Giữa lúc Giáng sinh đang bước vào giai đoạn giữa, tôi── sau khi có một cuộc họp tác chiến nhỏ với Minami ngay trước khi rời phòng── đang chạy hết tốc lực đến địa điểm tiếp theo.
Bên kia tai nghe, Shiina vẫn không ngừng hối thúc, nhưng cũng phải thôi. Bởi lẽ【Nhiệm vụ】tiếp theo là với Hagoromo Shion lúc ba giờ chiều. Nếu không gặp được cô ấy trong vòng mười phút nữa,《Game Quyết Đấu》với chị Yuzuha sẽ kết thúc bằng thất bại của tôi. Và như đã biết, cô gái tên Hagoromo Shion không hề tồn tại ở bất cứ đâu trên Đảo Học Viện. Cô ấy,〝tiểu thư thật sự〟mà Saionji đang đóng thế, hiện đang theo học một trường cấp ba ở đất liền với hộ tịch giả. Từ Đảo Học Viện đến đất liền mất vài giờ đi tàu liên lạc. Bình thường mà nói thì đã hết đường cứu chữa.
Nhưng, chính vì biết đây là một【Nhiệm vụ】khó nhằn đến mức có thể chết ngay lập tức, nên tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
「──Ặc, đến rồi! Đây, đây này Shinohara-kun! K-Kịp giờ không!?」
「À, nhờ chị mà cũng ổn...!」
Vừa đáp lại lời cảm ơn Azusawa, người đã dẫn đường cho tôi suốt từ phòng Minami, tôi vừa nhìn quanh căn phòng vừa đến. Một góc của một trong nhiều tòa nhà của Học viện Nữ sinh Saint Rosalia. Căn phòng này không được sử dụng cho các lớp học thông thường, mà được trang bị một thiết bị đặc biệt.
「T-Thế à. Vậy thì tốt rồi nhưng... ha phù.」
Có lẽ đã kiệt sức, Azusawa ngồi bệt xuống sàn và khẽ ngẩng khuôn mặt ửng hồng lên. Người hùng thầm lặng MVP của ngày hôm nay lau mồ hôi trên trán và nói.
「Nhưng mà... Shinohara-kun cũng lạ thật nhỉ? Không phải là trận đấu sự kiện mà lại muốn dùng thiết bị đăng nhập VR... Chị, dù là senpai nhưng cũng hơi ngạc nhiên đấy.」
──Đúng vậy.
Như lời Azusawa nói, thứ đang xếp hàng dài trước mặt chúng tôi là những thiết bị đăng nhập thực tế ảo VR dạng full-dive. Gần đây nhất, chúng đã được sử dụng trong phần thi của năm ba《Refrain》của giải đấu đối kháng theo khối lớp học kỳ hai, để tiến vào không gian thực tế ảo VR nơi có các hầm ngục của mỗi khu học viện. Đây tuyệt đối không phải là thiết bị mà cá nhân có thể sở hữu, nhưng vì tần suất sử dụng trong các trận đấu sự kiện khá cao, nên trường nào cũng có vài chiếc làm đồ dự phòng.
Nói tóm lại, đây là phương pháp tôi nghĩ ra để hoàn thành【Nhiệm vụ】của Hagoromo. Với thế giới thực tế ảo VR của Đảo Học Viện có thể tái tạo gần như toàn bộ các giác quan một cách chân thực, thì cũng không khác gì gặp mặt trong thế giới thực. Thực tế,【Nhiệm vụ】được giao cho cô ấy là【Khoác tay mục tiêu trong một lớp học lúc hoàng hôn. Tuy nhiên ●●】── tùy thuộc vào phần bị che đi, nhưng gần như chắc chắn có thể hoàn thành được.
(Mà... ngược lại, chuyện này không thể nào thực hiện được trong thế giới thực. Thời gian hẹn là ba giờ chiều mà lại chỉ định〝lớp học lúc hoàng hôn〟. ...Mà, có lẽ đây là gợi ý của chị Yuzuha chăng.)
Vừa lại gần thiết bị đăng nhập, tôi vừa lặng lẽ hồi tưởng.
Một tuần kể từ khi《Game Quyết Đấu》với chị Yuzuha được quyết định── tôi đã thực hiện một vài cuộc điều tra để hoàn thành【Nhiệm vụ】của Hagoromo. Đầu tiên, những thiết bị đăng nhập thực tế ảo VR đã lỗi thời ở Đảo Học Viện dường như được tận dụng không chỉ ở các viện nghiên cứu ở đất liền mà còn ở các trung tâm game. Nếu vào đó và nhập một mật khẩu cụ thể, có thể đăng nhập vào cùng một không gian thực tế ảo từ cả Đảo Học Viện và đất liền. Hagoromo từ một trung tâm game gần nhà, còn tôi từ một phòng học gần đây. ...Vì【Nhiệm vụ】đột xuất của Minami, kế hoạch mượn thiết bị của Eimei đã đổ bể, nhưng nhờ có Azusawa mà tôi đã khắc phục được.
Vì thế, chỉ còn lại một phương tiện cần thiết nữa thôi.
Giơ thiết bị đầu cuối lên trước mặt, tôi thì thầm một〝lời tuyên bố〟để Azusawa không nghe thấy.
「Sử dụng〝Phép Màu Giáng Sinh〟── tạo ra một thế giới thực tế ảo riêng chỉ có tôi và Hagoromo có thể đăng nhập. Chủ đề là lớp học lúc hoàng hôn. Ngoài ra sao cũng được.」
...Một biện pháp mạnh mẽ tận dụng tối đa các thông số của《LOC》để vượt qua cửa ải cuối cùng.
Dù sao đi nữa, mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất. Tôi chia sẻ mật khẩu được cấp cùng với việc xây dựng xong thế giới thực tế ảo VR với Hagoromo Shion qua thiết bị đầu cuối. Liếc nhìn đồng hồ, bây giờ là hai giờ năm mươi bảy phút chiều── vừa kịp, có lẽ vậy.
(Việc xóa dấu vết đã nhờ Shiina rồi... nên.)
Dù đã bàn bạc trước, nhưng để xác nhận lần cuối, tôi gõ nhẹ vào tai nghe bên phải. Ngay lập tức, một giọng nói đáng tin cậy đáp lại『Vâng ạ!』. ...Dù đã chuẩn bị một máy chủ chỉ có tôi và Hagoromo có thể vào, nhưng nếu bị nhìn trộm từ bên ngoài hoặc bị truy ra lịch sử thì sẽ rất phiền phức. Khả năng đó gần như không có, nhưng vì đối mặt với Hagoromo Shion, tôi cần phải cẩn thận hết mức có thể.
「Hừm... Nhân tiện, chị Azusawa.」
Vừa leo lên cỗ máy cao gấp đôi người mình, tôi vừa gọi Azusawa đang ngồi bệt dưới sàn.
「Phòng này có ai hay đến không? Bị ai đó phát hiện thì khá là phiền đấy.」
「Hử? Ờm, chị nghĩ là không sao đâu nhưng... c-chẳng lẽ Shinohara-kun, nghĩ là chị sẽ tự ý về trước sao?」
「Ể? ...Gì vậy, chị sẽ đợi à?」
「Đương nhiên rồi! Chị là một senpai đáng tin cậy, nên sẽ không làm chuyện tồi tệ như bỏ rơi Shinohara-kun đâu. Chị sẽ che giấu cho cậu đến cùng, nên cứ yên tâm đi đi nhé?」
Dù vẫn ngồi bệt dưới sàn, Azusawa vẫn giơ ngón tay cái lên.
Sau khi đáp lại cô ấy một câu「...Giúp tôi quá」, tôi đặt thiết bị đầu cuối của mình vào vị trí quy định của thiết bị đăng nhập. Ngay lập tức, một quá trình xử lý tính toán siêu tốc bắt đầu, và rồi tầm nhìn của tôi tối sầm lại. Thính giác và khứu giác cũng dần mờ đi, và một cảm giác lơ lửng đặc trưng bao trùm toàn thân.
Khoảng vài giây sau.
「Ặc...」
Bất chợt cảm thấy một luồng sáng chói lòa, tôi nhắm mắt và khẽ nhăn mặt.
Và, có lẽ đó là yếu tố kích hoạt. Năm giác quan đã bị gián đoạn dần trở lại bình thường── không, chính xác là chuyển sang〝năm giác quan mới dành cho thế giới này〟. Gần như cùng lúc đó, tôi cũng có thể cảm nhận được trọng lực một cách bình thường. Cảm giác sàn nhà cứng đẩy vào lưng. Dường như tôi đang nằm ở đâu đó.
Vừa ghi nhận thông tin đó vào đầu, tôi vừa từ từ mở mắt... ngay khoảnh khắc đó,
「A.」
「──...Ể?」
Trước cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt, tôi bất giác buột miệng một tiếng ngớ ngẩn.
Nhưng, chuyện đó cũng là đương nhiên── bởi lẽ ngay trước mặt tôi, Hagoromo Shion với mái tóc vàng óng đẹp như búp bê, đang nhẹ nhàng ngồi xổm xuống như thể gấp tà váy đồng phục lại. Nàng tiểu thư〝thật sự〟thanh lịch và trong sáng. Hơn nữa, không hiểu sao cô ấy lại đang ở trong tư thế nhìn vào mặt tôi, khiến khuôn mặt thanh tú của cô ấy gần sát đến mức chạm vào mắt và mũi tôi. Khoảng cách khiến tôi không thể không cảm nhận được mùi hương ngọt ngào, và trái tim tôi đập thình thịch một tiếng.
「Fufu... Cuối cùng anh cũng dậy rồi, Shinohara-san.」
Biết hay không biết nội tâm của tôi, Hagoromo đứng dậy một cách thanh lịch. Từ vị trí của tôi đang nằm, góc nhìn khiến tôi không thể không để ý đến tà váy, nhưng vì bước chân hoàn hảo nên không có gì khác ngoài bắp đùi bị lộ ra. Lùi lại một bước, cô ấy nở một nụ cười dịu dàng, duyên dáng và nói.
「Lâu rồi không gặp. Một cuộc hẹn hò bí mật vào ngày Giáng sinh... có chút, hồi hộp nhỉ?」
Hagoromo Shion,〝tiểu thư thật sự〟sở hữu tài năng và cảm quan《Game Quyết Đấu》vượt trội.
「............」
Bị mê hoặc bởi cô ấy đang khoanh tay sau lưng với cử chỉ đáng yêu, tôi đã không thể ngồi dậy được một lúc.
「──Vậy thì Shinohara-san, mời anh ngồi vào chỗ mình thích. Vì đã mời anh, nên hôm nay tôi sẽ là người tiếp đãi Shinohara-san. Nếu Yuki là một hầu gái hạng nhất thì tôi là một host tập sự. Anh cứ tự nhiên hơn đi ạ?」
「À, à...」
Theo lời thúc giục của Hagoromo trong bộ đồng phục, tôi ngồi xuống một chiếc ghế gần đó.
Tôi và Hagoromo đang ở trong một ngôi trường rất bình thường. Một lớp học lúc hoàng hôn với ánh nắng chiều màu cam chiếu qua cửa sổ. Cấu trúc có hơi khác so với của Eimei, nhưng dù sao thì cũng có hơn ba mươi bộ bàn ghế được xếp ngay ngắn.
「Vậy thì tôi cũng xin mạn phép ngồi cạnh anh.」
Sau khi thấy tôi đã ngồi xuống, Hagoromo ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh một cách rất tự nhiên. Ngay khi cô ấy quay người về phía tôi, những sợi tóc vàng óng như tơ khẽ lay động lấp lánh.
Và rồi Hagoromo cất lên một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông.
「Shinohara-san. Trước hết, cảm ơn anh đã chiều theo sự ích kỷ của tôi. Tôi chưa từng có cơ hội chấp nhận【Nhiệm vụ】của《LOC》với một quý ông... nên thực ra tôi đang rất hồi hộp. Bây giờ có lẽ không cần ống nghe cũng có thể được bác sĩ khám bệnh. ...À, Shinohara-san có muốn chạm thử một chút không?」
「...Này nhé. Chỉ một〝chút〟đó thôi là tôi mất hết lòng tin cả đời đấy.」
「Fufu, tôi đùa thôi. Dù sao thì tôi cũng có mắt nhìn người đấy ạ? Thị lực của tôi khoảng 2.0. Và trên hết, tôi tin rằng Shinohara-san là một người đáng tin cậy.」
Hagoromo nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch và cười khúc khích một cách thanh lịch.
Nhân tiện... để xác nhận lại, đây không phải là thế giới thực mà là một không gian được tái tạo bằng công nghệ thực tế ảo VR. Đương nhiên là không có tín hiệu tai nghe, và cũng không thể mang theo thiết bị đầu cuối. Thêm vào đó, mật khẩu đăng nhập chỉ được chia sẻ với Hagoromo, nên trong thế giới này chỉ có đúng hai người là tôi và Hagoromo Shion.
「............」
Chà, cũng không phải có chuyện gì đặc biệt.
「À, ờm... Vậy thì, Hagoromo. Chuyện cô chọn tôi làm〝mục tiêu〟và nhận【Nhiệm vụ】vốn đã hơi bất ngờ rồi, nhưng chẳng lẽ cô có âm mưu gì à? Trường hợp của cô thì chắc không phải là muốn có năng lực giới hạn của《LOC》đâu nhỉ.」
「Đúng vậy... không, dĩ nhiên một trong những lý do là muốn thắt chặt tình thân với Shinohara-san ạ? Tôi đã từng chọn Rina và Yuki làm〝mục tiêu〟rồi, nhưng chỉ có Shinohara-san là chưa... nên tôi nghĩ để một mình anh ra rìa thì thật đáng thương.」
「Này, quan tâm kiểu gì thế.」
「Fufu. ...À, xin lỗi, có lẽ tôi nên nói đùa là〝vì muốn trở thành người yêu của Shinohara-san〟thì tốt hơn nhỉ? Nếu anh muốn, tôi có thể thay đổi câu trả lời ngay bây giờ.」
「Dù là thế giới thực tế ảo VR cũng không có hệ thống tiện lợi như vậy đâu.」
Trước Hagoromo đang nói đùa với nụ cười duyên dáng, tôi thở dài đáp lại. ...Nói sao nhỉ, cô gái tên Hagoromo Shion này thật sự rất phiền phức. Một tiểu thư nhận thức được mình cực kỳ dễ thương, và chỉ sử dụng điều đó như một〝vũ khí để trêu chọc〟. Theo một nghĩa khác với hiệu trưởng Ichinose, đây là một đối thủ mà tôi không thấy được tương lai chiến thắng nếu tranh luận.
Nhưng, dù sao đi nữa, Hagoromo vẫn tiếp tục bằng một giọng nói đáng yêu.
「Vì vậy, lý do tôi tham gia《LOC》chỉ đơn thuần là sự tò mò trí tuệ... nên có thể nói là đã được thỏa mãn rồi. Tôi không nghĩ một quý ông như Shinohara-san lại không có những〝lời hẹn〟khác, nên chúng ta hãy giải quyết【Nhiệm vụ】sớm thôi.」
「À, vậy thì giúp tôi quá.」
Vừa nói, tôi vừa khẽ đưa mắt lên trên. Đó là hành động để hiển thị〝thông tin người chơi〟trong không gian thực tế ảo VR này── tôi chọn【Nhiệm vụ】mà Hagoromo đã chấp nhận từ danh sách của《LOC》.
Nội dung như sau.
【Người chấp nhận: Hagoromo Shion】
【Nội dung: Khoác tay mục tiêu trong một lớp học lúc hoàng hôn. Tuy nhiên ●●】
【Địa điểm thực hiện: Tùy ý】【Thời gian chỉ định: 3 giờ chiều】【Điều kiện bắt buộc: Không có】
「Khoác tay, hử...」
Tôi khẽ đặt tay phải lên miệng và thì thầm bằng một giọng trầm.
「Chỉ thế này thì có vẻ xong ngay, nhưng phần bị che đi ở nửa sau cũng đáng lo ngại. Có điều kiện gì phiền phức không?」
「Không ạ, nếu Shinohara-san hợp tác thì tôi nghĩ sẽ hoàn thành ngay thôi. Ờm... Vậy thì, Shinohara-san. Xin hãy dịch chiếc ghế anh đang ngồi lại gần tôi một chút. À, thêm chút nữa. Thêm chút nữa, thêm chút nữa... Xin hãy thêm chút nữa.」
「Thêm chút nữa... này, dịch thêm nữa là đụng vào nhau đấy.」
「Không sao đâu ạ? Tôi muốn anh dịch sát lại cho đến khi ghế và ghế chạm vào nhau.」
Hagoromo nói lời〝nhờ vả〟đó với vẻ mặt bình thản. ...Với khoảng cách hiện tại, vai của tôi và Hagoromo đã khẽ chạm vào nhau rồi. Mái tóc dài như lụa của cô ấy xõa xuống cả cánh tay và đầu gối tôi, và mùi hương ngọt ngào thoang thoảng khiến đầu óc tôi như muốn nổ tung. Nếu lại gần hơn nữa, có nguy cơ tự chủ của tôi sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Vì vậy, tôi khẽ lắc đầu trước khi điều đó xảy ra.
「Hừm... này, Hagoromo. Tôi không biết phần bị che đi có điều kiện gì, nhưng không cần phải lại gần đến mức này đâu──」
「──Sơ hở rồi.」
Ngay khoảnh khắc đó.
Ngay khi tôi nghĩ mình nghe thấy những lời đó thì thầm bên tai, cánh tay trái của tôi được bao bọc bởi một cảm giác mềm mại không thể tả. Đương nhiên, người làm điều đó không ai khác chính là Hagoromo Shion. Với thân hình mảnh mai, cô ấy nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay tôi, rồi tựa đầu lên vai tôi. Cùng với〝thứ gì đó〟mềm mại đang chạm vào bắp tay, suy nghĩ của tôi nhanh chóng bị rối loạn.
「Ặc...」
「...Quả nhiên công nghệ của Đảo Học Viện thật tuyệt vời. Dù không thực sự chạm vào nhau nhưng tôi vẫn cảm thấy như Shinohara-san đang ở ngay bên cạnh. Fufu... Shinohara-san, anh thấy sao? Anh có cảm nhận được em không?」
「Cảm nhận, cái gì... C-Chuyện gì vậy.【Nhiệm vụ】vẫn chưa hoàn thành được à?」
「Ai biết được ạ? Chỉ có tôi mới có thể xác nhận phần bị che đi thôi. Có lẽ, nếu không làm chuyện này chuyện kia với tôi thì【Nhiệm vụ】sẽ không hoàn thành... một điều kiện bổ sung có lợi cho Shinohara-san chăng?」
Hagoromo nhìn tôi từ khoảng cách cực gần và thì thầm những lời đó. Đến nước này, sự thanh lịch trong lời nói và cử chỉ lại càng trở nên quyến rũ. Đôi môi màu anh đào ở khoảng cách gần đến mức chỉ cần thay đổi tư thế một chút là có thể chạm vào. Vừa nhìn thứ đó, tôi vừa nuốt nước bọt── và rồi,
「Ặc... Được rồi. Tôi biết cô muốn trêu tôi, nhưng mau buông ra đi Hagoromo.【Nhiệm vụ】của cô đã hoàn thành từ lâu rồi đúng không?」
...Tôi vận dụng toàn bộ lý trí trong cơ thể để cố gắng thốt ra những lời đó.
Đúng vậy── dù không có đủ bình tĩnh để kiểm tra〝thông tin người chơi〟, nhưng【Nhiệm vụ】của Hagoromo gần như chắc chắn đã hoàn thành. Căn cứ vào đó là vấn đề về độ khó của【Nhiệm vụ】. Điểm khó nhằn trong【Nhiệm vụ】của cô ấy là〝làm thế nào để tiếp xúc với Hagoromo Shion đang ở đất liền〟. Để giải quyết điều đó, tôi đã phải dùng đến〝Phép Màu Giáng Sinh〟, nên khó có thể nghĩ rằng đến giai đoạn này vẫn còn lại một nhiệm vụ phiền phức.
「...Fufu, bị anh phát hiện rồi.」
Về phần Hagoromo, có lẽ cô ấy cũng không có ý định dây dưa thêm, nên đã thẳng thắn thừa nhận lời chỉ ra của tôi.
「Như anh đoán, phần bị che đi trong【Nhiệm vụ】của tôi chỉ là một lời bổ sung【Tuy nhiên không nhất thiết phải là thế giới thực】. Nhưng, có chút tiếc nuối... đang lúc có thể trao đổi như người yêu và cảm thấy hồi hộp mà.」
Hagoromo buông tay khỏi cánh tay tôi và nói những lời đó với vẻ mặt hơi ngượng ngùng. ...Với cô ấy thì có lẽ không sao, nhưng tôi thì không chỉ hồi hộp mà tim còn sắp nổ tung. Quả nhiên, cô gái tên Hagoromo Shion này phiền phức vô cùng.
Nhưng, chuyện đó thì tạm gác lại.
「Hừm...」
Khi【Nhiệm vụ】đã được xác nhận hoàn thành, tôi (để lấy lại bình tĩnh) quyết định kiểm tra thời gian hiện tại trên chiếc đồng hồ treo ở phía trước lớp học. Hai kim đồng hồ chỉ ba giờ mười bảy phút chiều. Một phần là do đã chuẩn bị trước, nhưng tôi đã hoàn thành một【Nhiệm vụ】suýt nữa thì bế tắc trong vòng chưa đầy hai mươi phút. Địa điểm hẹn tiếp theo khá xa Khu 14, nên việc rút ngắn được thời gian ở đây là rất quan trọng.
──Và rồi,
「Mà... anh đang làm một việc khá vất vả nhỉ, Shinohara-san?」
Lúc đó, người lên tiếng là Hagoromo Shion đã hoàn toàn trở lại bình thường. Ngồi trên chiếc ghế lớp học sản xuất hàng loạt mà vẫn trông như một món đồ nội thất quý tộc, cô ấy quay về phía tôi với vẻ mặt có chút tinh nghịch và tiếp tục.
「Tôi chỉ nghe loáng thoáng thôi, nhưng không ngờ anh lại thách đấu《Game Quyết Đấu》với Yuzuha... Tôi không biết Shinohara-san lại liều mạng đến vậy.」
「Tôi biết là liều lĩnh. Nhưng tôi cũng có lý do của mình. Chỉ vì không thể thắng một cách bình thường mà bỏ cuộc thì cũng giống như từ bỏ suy nghĩ.」
「Fufu... Quả nhiên là chị em, hai người. Tôi vốn đã rất thích chị của anh, nhưng em trai cũng rất tuyệt vời. Tôi, từ lúc cùng chơi game ở đảo Luna đã hoàn toàn bị Shinohara-san quyến rũ rồi đấy ạ? Dĩ nhiên là theo nghĩa tốt.」
「Câu cuối cùng làm tôi không thể vui mừng một cách thẳng thắn được...」
Trước Hagoromo đang cười khúc khích, tôi tỏ vẻ mơ hồ và khẽ nhún vai.
Nhìn thẳng vào mắt tôi, Hagoromo tiếp tục bằng một giọng nói trong trẻo như mọi khi.
「Là sự thật đấy ạ? Tôi, thật lòng ủng hộ Shinohara-san. Bởi vì, gần đây tôi có dịp nói chuyện điện thoại với Rina và Yuki... cả hai đều trông rất mong chờ ngày hôm nay. Việc Shinohara-san dốc toàn lực thách đấu《Game Quyết Đấu》với Yuzuha, đối với tôi, một người bạn thân của cả hai, là một điều rất hạnh phúc.」
「...Vậy à. Tiếc là, tôi vẫn chưa tìm ra được đường thắng.」
「Vậy sao ạ? Tôi thấy anh như có kế hoạch gì đó trong đầu...」
Hagoromo nói đùa và cười khúc khích một cách vui vẻ.
「Nhưng, có một điều tôi hơi bận tâm. Tôi tin rằng Shinohara-san là người giữ〝lời hứa〟, nhưng cho dù có hoàn thành được tất cả các【Nhiệm vụ】, sự thật là anh đã bị nhiều cô gái theo đuổi vẫn không thay đổi. Vậy thì, với tư cách là một quý ông, Shinohara-san sẽ đưa ra quyết định như thế nào? Anh sẽ đáp lại tình cảm của Rina? Hay là, tình cảm của Yuki, người gần gũi hơn...? Tôi, tò mò đến mức không thể ngủ trưa được.」
「...Này, dù có nói là quyết định đi nữa. Bị chọn làm〝mục tiêu〟trong《LOC》không có nghĩa là có tình cảm yêu đương đâu? Vì có thể thiết lập bất kỳ mối quan hệ nào mà.」
「Đúng là vậy... nhưng, không có cô gái nào trên đời này lại muốn trải qua Giáng sinh cùng một quý ông mà mình không thích. Tuyệt đối, không sai, một trăm phần trăm.」
「............」
「Dĩ nhiên, anh chọn tôi cũng không sao đâu ạ? Tôi chưa từng hẹn hò với ai trong đời, nhưng nếu là Shinohara-san thì tôi rất hoan nghênh. Tôi cũng khá am hiểu các bộ phim truyền hình và điện ảnh lãng mạn, nên có thể nói là đã chuẩn bị bài rất kỹ. Yuki, Rina và những người khác cũng không phải là đối thủ dễ xơi.」
Trước sự im lặng của tôi, Hagoromo nói những lời đó một cách duyên dáng, không rõ là đùa hay thật. Và rồi cô ấy giơ ngón trỏ lên trước mặt tôi,
「Mà, dù sao đi nữa── Chúc anh một Giáng sinh vui vẻ, Merry Christmas.」
Vừa khẽ nghiêng đầu, cô ấy vừa nói những lời đó với một nụ cười đáng yêu đến mức khiến người ta phải ngẩn ngơ.
【Hagoromo Shion──《LOC》Hoàn thành nhiệm vụ】
【Nội dung: Khoác tay mục tiêu trong một lớp học lúc hoàng hôn. Tuy nhiên không nhất thiết phải là thế giới thực】
【Mối quan hệ lý tưởng: Bạn thân (tạm thời là vậy, ạ)】
♯
Khoảng mười lăm phút sau──.
Sau khi hoàn thành【Nhiệm vụ】của Hagoromo trong không gian thực tế ảo VR và thoát khỏi khuôn viên Học viện Nữ sinh Saint Rosalia một cách an toàn nhờ sự giúp đỡ của Azusawa, người đã kiên nhẫn chờ đợi, tôi lại lên tàu và hướng đến địa điểm tiếp theo.
Vì Hagoromo đã hoàn thành【Nhiệm vụ】rất nhanh, nên tôi có thêm một chút thời gian. ...Không, dĩ nhiên là chỉ khoảng năm hay mười phút, nhưng ít nhất tôi không cần phải chạy hết tốc lực như lúc nãy.
『Fuwawa...』
Vừa được chuyến tàu rung lắc một cách dễ chịu── vừa nghe tiếng ngáp đáng yêu của Shiina qua tai nghe, tôi vừa lấy thiết bị đầu cuối ra khỏi túi. Tôi khởi động ứng dụng chuyên dụng của《LOC》. Sau khi hoàn thành tổng cộng ba【Nhiệm vụ】từ sáng Giáng sinh, tình hình tiến độ hiện tại là như thế này.
【Ngày 25 tháng 12, 3 giờ 42 phút chiều】
【Nhiệm vụ còn lại── 3】
「...Hừm...」
Tôi bất giác buột miệng một tiếng mơ hồ.
Nếu chỉ nhìn vào số lượng【Nhiệm vụ】còn lại, có thể nói là đã gần đến đích. Thực tế, về mặt thời gian tổng thể, cũng đã đến điểm giữa. Nhưng【Nhiệm vụ】của Akizuki về nội dung lại là khó nhất, và việc trùng lịch của Saionji và Himeji vẫn chưa được giải quyết. Không có một yếu tố nào để có thể yên tâm.
(Hagoromo có nói gì đó về〝kế hoạch trong đầu〟... nhưng nó vẫn chưa hoàn thành.)
Thời gian trôi qua từng khắc, tôi cảm thấy hơi sốt ruột và lặng lẽ suy nghĩ.
Và... trong lúc đó, chuyến tàu tôi đang đi trượt vào nhà ga đích một cách êm ái. Nơi tôi đến là Khu 0. Trung tâm của Đảo Học Viện, nơi có nhiều cơ sở có thể tổ chức các sự kiện quy mô lớn. Kèm theo đó là các cơ sở thương mại và lưu trú cũng rất phát triển, và vào ngày Giáng sinh hôm nay, lượng người qua lại đặc biệt đông đúc.
Và người đang hẹn gặp tôi ở đây chính là Akizuki Noa── một 6 sao ranker siêu nổi tiếng với biệt danh tiểu ác ma của Eimei. Vì chắc chắn sẽ được chọn vào đội hình trong các sự kiện đối kháng giữa các khu học viện, nên cô ấy cũng là một cô gái có nhiều mối liên hệ với tôi. Dù là học sinh cuối cấp nhưng vóc dáng nhỏ bé nên hơi khó tìm trong đám đông này, nhưng một trong những điểm nhấn của Akizuki là mái tóc hai bím màu hạt dẻ bồng bềnh khá nổi bật. Chắc sẽ không bị chìm nghỉm đâu.
(Ờm...)
Tôi quay đầu nhìn quanh tại điểm hẹn gần cổng soát vé. ...Bây giờ là ba giờ năm mươi bốn phút chiều. Có vẻ như Akizuki vẫn chưa đến.
Cùng lúc tôi xác nhận điều đó, một giọng nói đầy thắc mắc vang lên từ tai nghe bên phải.
『Mưưư... thật sự không có ở đó sao? Nếu là Noa-oneechan, em đã nghĩ chị ấy chắc chắn sẽ đến trước onii-chan...』
(...Ừm, theo hình dung thì là vậy.)
Tôi cũng đồng tình một cách khiêm tốn với lời của Shiina. Akizuki Noa── dù không biết nghiêm túc đến đâu── là một cô gái không ngần ngại thể hiện tình cảm với tôi trước mặt mọi người. Tính cách thì thuộc loại nghiêm túc và cũng có mặt lên kế hoạch tỉ mỉ từ trước, nên khi các thành viên Eimei tụ tập, cô ấy thường là người đến nơi đầu tiên.
──Thế nhưng.
Trái với dự đoán của chúng tôi, Akizuki mãi không xuất hiện ở điểm hẹn, và cuối cùng, ngay cả khi đã qua〝thời gian chỉ định〟là bốn giờ chiều, cô ấy vẫn không thấy đâu.
「............」
Dù thấy lạ, tôi vẫn tiếp tục chờ đợi. Một chút trễ nải thì với Akizuki cũng có thể xảy ra, nhưng sau đó, dù chờ thêm năm, mười phút, vẫn không thấy bóng dáng nào quen thuộc. Liên lạc với thiết bị đầu cuối của cô ấy cũng chỉ nghe thấy tiếng chuông gọi đơn điệu kéo dài vô tận.
Đến nước này thì tôi bắt đầu hơi lo lắng. ...Với tính cách của Akizuki, có thể loại trừ khả năng đây là một trò đùa hay chơi khăm. Nhưng chính vì vậy, mối lo ngại〝có chuyện gì xảy ra không〟lại hiện lên đầu tiên. Tôi nghĩ đến trường hợp xấu nhất.
Tuy nhiên,
(Bây giờ đang là lúc《Game Quyết Đấu》của mình và chị Yuzuha diễn ra. Akizuki, người có liên quan đến việc chinh phục, đang ở đâu và làm gì, chị Yuzuha bên phía game master chắc chắn phải nắm được...)
Tôi bình tĩnh suy nghĩ. Chị Yuzuha, hay Shinohara Yuzuha, là một người chơi mạnh nhất thích chơi khăm và xấu tính, nhưng cũng là một người có nhân cách tốt. Nếu Akizuki gặp nguy hiểm ở đâu đó, chị ấy chắc chắn sẽ dừng ngay《Game Quyết Đấu》này và bắt tôi đến đó. Tức là Akizuki không gặp nguy hiểm.《Game Quyết Đấu》giả lập với chị Yuzuha vẫn có thể tiếp tục.
Hơn nữa── thực ra, tôi đã nghĩ đến khả năng Akizuki không đến điểm hẹn ngay từ đầu. Bởi lẽ【Nhiệm vụ】được giao cho cô ấy là khó nhất trong tất cả các【Nhiệm vụ】chọn tôi làm〝mục tiêu〟. Nếu chuẩn bị không tốt thì gần như không có hy vọng thành công, nên nếu cô ấy nản lòng cũng không có gì lạ.
(Tức là... Akizuki, đang tự ý trốn đi.)
Tôi kết luận như vậy. ...Nhưng, dù muốn tìm nơi ở của cô ấy, từ tai nghe bên phải lại bắt đầu vang lên tiếng ngáy ngủ dễ chịu『Munya... suu, suu...』. Tôi đã biết là Shiina buồn ngủ từ lúc nãy, nhưng có vẻ con bé sắp đăng xuất rồi.
Vì vậy, tôi quyết định lẩm bẩm một mình như thể tự nói với bản thân.
「Vậy thì── chỉ còn cách tìm kiếm không ngừng nghỉ, thôi.」
A a... thiệt tình.
Giáng sinh năm nay, từ sáng đến giờ toàn là những chuyện bất ngờ.
♯
Việc tìm kiếm Akizuki Noa không khó khăn như tôi tưởng.
Vốn dĩ nếu cô ấy không ở gần hoặc đã vào trong một tòa nhà nào đó thì đã hết đường cứu chữa, nên tôi mạnh dạn loại bỏ tất cả các lựa chọn đó và thu hẹp phạm vi tìm kiếm vào các công viên hoặc quảng trường gần nhà ga có thể ở lại lâu. Những địa điểm phù hợp với điều kiện này không nhiều, và sau khi đi qua khoảng ba nơi, tôi đã tìm thấy Akizuki.
「Phù...」
Nơi cô ấy ẩn náu là một công viên trong Khu 0── diện tích vừa phải, một nơi vắng vẻ mà khi chiều đến gần như không có ai lui tới. Ngồi trên chiếc xích đu ở góc công viên đó, Akizuki trông buồn bã thấy rõ. Trang phục là một chiếc áo khoác dễ thương chủ đạo màu đỏ, cùng với chiếc quần short nóng bỏng kết hợp một cách tinh tế giữa sự ngây thơ và quyến rũ. Mái tóc hai bím màu hạt dẻ bồng bềnh vẫn được tạo kiểu hoàn hảo như mọi khi, nhưng ngay cả nó cũng có vẻ như đang ủ rũ một cách thiếu sức sống.
(...Thiệt tình.)
Nhìn thấy bộ dạng đó, tôi đã chắc chắn về lý do cô ấy không đến điểm hẹn, và quyết định thở dài bước tới. Ngay khi tôi ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh cô ấy, Akizuki khẽ ngẩng mặt lên và đôi mắt nâu của cô ấy mở to kinh ngạc.
「Ể... Hiroto-kun?」
「Ừ. ...Mà, nếu không phải tôi thì còn ai đến nữa chứ.」
Trước những lời nói được thốt ra với vẻ ngỡ ngàng, tôi đáp lại bằng một giọng đùa cợt. Nghe vậy, Akizuki có lẽ đã hiểu ra tình hình và có vẻ bối rối một lúc. Cô ấy đảo mắt một cách lúng túng, rồi lặp đi lặp lại việc đan hai tay vào nhau một cách vô nghĩa trên cặp đùi hở hang của mình.
Nhưng khi tôi kiên nhẫn chờ đợi, Akizuki cuối cùng cũng hít một hơi nhỏ「Hừm...」. Rồi cô ấy từ từ ngẩng mặt lên và tiếp tục bằng một giọng yếu ớt.
「Ờm, cái đó... xin lỗi nhé, Hiroto-kun? Chị không đến, chỗ hẹn được...」
「Hừm... không, chuyện đó thì không sao.」
Trước Akizuki đang thì thầm bằng một giọng buồn bã, tôi khẽ lắc đầu. Việc trễ hẹn── miễn không phải là tôi trễ── hoàn toàn không phải là vấn đề. Vấn đề, ngược lại, là ở lý do.
「Tại sao chị không đến? Nói trước là đây không phải là để chỉ trích mà chỉ là một câu hỏi đơn thuần. Chị ở gần thế này, chắc không phải là không kịp giờ đúng không?」
「E-Hè hè... đúng, là vậy. ...Ừm, chuyện này có cần phải nói ra không?」
「Không phải là không được, nhưng nếu chị không nói thì tôi sẽ phải ngồi lì ở đây mãi. Nếu chị thấy ổn thì cứ im lặng cũng được.」
「...Vậy à♪ Hiroto-kun ở bên cạnh thì Noa vui lắm nhưng... làm phiền cậu thì Noa không thích, nên có lẽ nói ra thì tốt hơn.」
Akizuki nói những lời đó trong khi giấu nửa khuôn mặt vào chiếc khăn choàng trắng tinh. Không còn một chút xảo quyệt nào như mọi khi, cô ấy tiếp tục với một nụ cười gượng gạo.
「Này, Hiroto-kun. Chắc Hiroto-kun cũng biết rồi... Noa, rất thích Hiroto-kun. Lúc nào cũng, lúc nào cũng nghĩ, muốn trở thành người〝đặc biệt〟của Hiroto-kun.」
「...Ừm. Chuyện đó, thì tôi cũng vui.」
「Ehehe, cảm ơn♡ ...Ờm, vậy nên nhé? Cho nên Noa, đã nghĩ là trong《LOC》năm nay sẽ rút ngắn khoảng cách với Hiroto-kun thật nhiều. Mối quan hệ lý tưởng dĩ nhiên là【Cặp đôi yêu nhau say đắm】♪ Nếu thuận lợi thì đã định sẽ hẹn hò luôn nhưng...」
「Nhưng? Vậy, có rắc rối gì xảy ra à?」
「Không phải là rắc rối, nhưng với Noa thì là một vấn đề cực kỳ lớn. Bởi vì,【Nhiệm vụ】được giao cho Noa──【Nhiệm vụ】với Hiroto-kun là〝mục tiêu〟, là một nội dung khó đến mức tuyệt đối không thể hoàn thành được.」
Cắn môi dưới để kìm nén cảm xúc, Akizuki nói những lời đó với giọng trầm hơn trước. Rồi cô ấy từ từ rời mắt khỏi tôi, nhìn chằm chằm vào chân mình và mái tóc hai bím màu hạt dẻ khẽ lay động.
「Hiroto-kun cũng biết mà, đúng không?【Nhiệm vụ】của Noa...【Lên kế hoạch cho một sự kiện nào đó, và cùng với mục tiêu bị bao vây bởi hơn hai mươi nghìn khán giả】. ...Thật sự, khó đến mức không thể hiểu nổi. Dĩ nhiên Noa cũng đã suy nghĩ rất nhiều, và cũng đã thử hành động để thực hiện nó, nhưng vẫn hoàn toàn vô ích.【Nhiệm vụ】của Noa, là một nội dung dù có cố gắng thế nào cũng không thể hoàn thành được.」
「Hừm...」
「Điều đó, nói cách khác là〝Noa đã được giao một【Nhiệm vụ】khó đến mức tuyệt đối không thể hoàn thành〟đúng không? Trong《LOC》, khoảng cách giữa người chấp nhận và〝mục tiêu〟càng xa... càng xa〝mối quan hệ lý tưởng〟thì độ khó của【Nhiệm vụ】cũng càng tăng. Vậy thì... vậy thì, có phải việc Noa và Hiroto-kun trở thành【Người yêu】là〝không thể〟không? Việc Noa trở thành người〝đặc biệt〟của Hiroto-kun, là tuyệt đối, tuyệt đối không thể sao...?」
Không hề nhìn tôi một lần, Akizuki cất lên câu hỏi đó bằng một giọng ẩm ướt.
Chà, việc cô ấy nghĩ như vậy cũng không có gì lạ── xét đến việc tôi là người trong cuộc thì có vẻ hơi tự cao, nhưng nếu đây là chuyện của ai đó không liên quan thì tôi cũng sẽ phán đoán như vậy. Bị giao một【Nhiệm vụ】không thể hoàn thành, cũng giống như bị hệ thống của《LOC》bỏ rơi... giống như bị tuyên bố là không có khả năng, việc chán nản như vậy cũng hoàn toàn có thể hiểu được.
Dù vậy, tôi vẫn khẽ nhếch mép như thể phủ nhận suy nghĩ của chính mình.
「Không. ...Đừng có nói những điều ngớ ngẩn như vậy, Akizuki.」
「Ể...?」
Trước lời nói của tôi, Akizuki từ từ ngẩng mặt lên. Đôi mắt hơi sưng đỏ. Một biểu cảm ngây thơ không một chút xảo quyệt nào hướng thẳng về phía tôi.
「Ý cậu là sao, Hiroto-kun...?」
「Chẳng có ý gì cả. Đúng là【Nhiệm vụ】của Akizuki rất khó── nhưng, không đến mức phải than thở là tuyệt đối không thể. Chuyện người yêu gì đó thì để sau, nhưng【Nhiệm vụ】đó hoàn toàn có thể hoàn thành được. Người quản lý《LOC》là một người khá công bằng, nên không có chuyện tồn tại một【Nhiệm vụ】không thể hoàn thành ngay từ đầu đâu.」
「Ể... ể?【Nhiệm vụ】của Noa, có thể hoàn thành...? T-Thật không?」
「Ừ. Thậm chí, sân khấu đã được chuẩn bị xong rồi. Cho nên──」
Nói đến đó, tôi lặng lẽ rời khỏi chiếc xích đu. Rồi, tôi khẽ đưa một tay ra cho Akizuki, người đang ngây người nhìn tôi với miệng há hốc.
「Đi thôi, Akizuki. Nếu chị cứ ủ rũ ở đây thì〝lời hẹn〟của tôi với chị sẽ không thể thực hiện được.」
...Vừa mời cô gái trước mặt bằng một cử chỉ và biểu cảm cực kỳ bảnh bao.
Tôi, vừa thầm lặng hồi tưởng lại ký ức của vài ngày trước──.
♭
Ngày 20 tháng 12, thứ Ba── năm ngày trước Giáng sinh.
Tôi đang hẹn gặp một người tại một quán cà phê trong Khu 4.
Dĩ nhiên không phải là để tán gẫu hay giết thời gian. Mà là để chuẩn bị cho việc chinh phục《Game Quyết Đấu》giả lập với chị Yuzuha vào dịp Giáng sinh sắp tới. Các【Nhiệm vụ】đã được tiết lộ đúng như lời chị Yuzuha nói, toàn là những thứ có vẻ khó nhằn, nhưng trong số đó có một【Nhiệm vụ】cực kỳ phiền phức.
Đó chính là,
(Chuẩn bị cho【Nhiệm vụ】của Akizuki... chỉ có việc này là phải giải quyết sớm, nếu không sẽ rất phiền.)
──Đúng vậy.
Phương pháp tiếp xúc với Hagoromo không có mặt ở Đảo Học Viện hay việc giải quyết sự trùng lịch của Saionji và Himeji cũng là những vấn đề lớn, nhưng nếu xét về độ khó đơn thuần của【Nhiệm vụ】thì của Akizuki là cao nhất. Nhân tiện, nội dung như sau.
【Người chấp nhận: Akizuki Noa】
【Nội dung: Lên kế hoạch cho một sự kiện nào đó, và cùng với mục tiêu bị bao vây bởi hơn hai mươi nghìn khán giả】
【Địa điểm thực hiện: Tùy ý】【Thời gian chỉ định: 4 giờ chiều】【Điều kiện bắt buộc: Thế giới thực】
「...Phù.」
Tôi bất giác thở dài.
Bởi vì,── ở Đảo Học Viện với dân số chỉ khoảng một triệu người, những sự kiện có hơn hai mươi nghìn khán giả tụ tập tại một nơi chỉ đếm trên đầu ngón tay trong một năm. Chỉ có những《Game Quyết Đấu》quy mô lớn đối kháng giữa các khu học viện mới có thể. Ít nhất trong ký ức của tôi, chưa có ví dụ nào về một sự kiện do cá nhân tổ chức lại thu hút được nhiều người như vậy.
Vì thế, thoạt nhìn thì đây là một〝【Nhiệm vụ】tuyệt đối không thể hoàn thành〟.
(Nếu được tính cả số người xem trên STOCK hay island tube thì có thể ép buộc hoàn thành bằng một buổi phát sóng trực tiếp nào đó... nhưng【Điều kiện bắt buộc: Thế giới thực】chắc là để cấm điều đó. Thiệt tình, độ khó như quỷ vậy...)
Vừa sắp xếp lại suy nghĩ, tôi vừa lặng lẽ lắc đầu.
Nhưng, khoảng mười ngày trước... nhìn lại câu chuyện trong phòng hội học sinh, có vẻ như Akizuki đã có hành động gì đó rồi. Và tôi cũng biết cô ấy đã bàn bạc với ai. Ra thế, nếu tổ chức sự kiện ở Khu 4 thì chắc chắn sẽ nhờ đến họ.
Và── ngay khi tôi nghĩ đến đó.
「...Hừm, để cậu đợi rồi Shinohara.」
Một giọng nói cộc lốc vang lên từ phía sau. Tôi quay lại, và ở đó là một cặp đôi. Enomoto Shinji khoanh tay với vẻ mặt cau có như mọi khi, và bên cạnh anh ta là Asamiya Nanase đang hơi ngượng ngùng nghịch những sợi tóc vàng óng của mình.
「À. ...Tôi đợi các anh chị nãy giờ đấy, senpai.」
Trước sự xuất hiện của hai senpai đáng tin cậy, tôi khẽ nhếch mép và thở phào nhẹ nhõm.
「Ya, hahaha...」
Sau khi ngồi vào bàn và đồ uống của mỗi người được mang ra.
Trong một bầu không khí có phần nhường nhịn, người mở lời đầu tiên là Asamiya ngồi chéo đối diện tôi.
「Sao nhỉ, bị Shino thấy cảnh này có hơi ngại. Mà không chỉ vậy, chỉ cần đi cùng Shinji là đã bị gọi suốt rồi... Chị không quen với mấy chuyện như vậy lắm.」
「Hừ. Nếu đã xấu hổ đến vậy thì đừng có đề nghị ra ngoài. Nói trước, vì Nanase cứ trốn sau lưng tôi, nên người phải đứng mũi chịu sào luôn là tôi đấy? Đừng có lúc nào cũng lấy tôi làm lá chắn chỉ vì là bạn thuở nhỏ.」
「Mư... Chuyện đó thì có sao đâu. Đã hẹn hò rồi thì đương nhiên là muốn đi chơi chứ. Với lại... Chị bây giờ không còn là bạn thuở nhỏ nữa, mà là bạn gái của Shinji rồi đấy?」
「Ặc... Vậy à, đúng rồi. Ừm...」
「Này, đừng có ngượng chứ! Chị còn ngại hơn đây này!」
Trước những lời nói thẳng thắn, Enomoto quay mặt đi, còn Asamiya thì mặt đỏ bừng, huých vào vai anh ta. Gần đây, trong trường cũng chỉ toàn thấy những màn đối đáp như vậy của họ, cặp đôi nổi tiếng nhất Học viện Eimei.
「Hừm...」
Chỉ cần nhìn thấy Enomoto và Asamiya, những người lúc nào gặp nhau cũng cãi nhau, cuối cùng cũng hẹn hò vui vẻ với nhau, cũng đủ để cảm thấy xúc động, nhưng hôm nay tôi không gọi họ ra để trêu chọc. Sau khi uống một ngụm cà phê, tôi bắt đầu vào chuyện.
「Ờm... trước hết, xin lỗi vì đã gọi hai người ra trong lúc đang hẹn hò.」
「Hửm? Không sao không sao, chỉ là tình cờ ở gần thôi.」
Trước lời mở đầu của tôi, Asamiya lắc đầu, mái tóc vàng óng của cô ấy khẽ lay động. Cô ấy mỉm cười giơ tay phải lên và chỉ vào Enomoto bên cạnh.
「Chuyện gì Shino nhờ chị cũng nghe hết. Chủ yếu là Shinji làm.」
「...Này Nanase, đừng có tự ý bán đứng tôi. Tôi đã nói trước là có đáp ứng được yêu cầu hay không thì phải nghe chuyện rồi mới quyết định.」
「Buu buu. Hội trưởng hội học sinh mà đến cả yêu cầu của đàn em cũng không nghe thì quê mùa quá. Với lại Shinji, thấy tin nhắn của Shino là vội vàng chạy đến đây mà──」
「Đừng có la lối bằng những lời nói vớ vẩn, Nanase. ...Vậy, Shinohara. Cậu có chuyện gì?」
「Hửm? À, màn tình tứ của hai người xong rồi à?」
「Chẳng có chút tình tứ nào cả.」
Trước lời nói đùa của tôi, Enomoto khoanh tay với vẻ mặt cau có. Vừa liếc nhìn Asamiya đang đỏ mặt ngượng ngùng bên cạnh, tôi vừa cười gượng nói tiếp.
「Vậy thì vào vấn đề chính── tôi có một điều muốn hỏi Enomoto. Gần đây, Akizuki có đề nghị anh tổ chức một sự kiện Giáng sinh không? Không phải là một sự kiện nhỏ giữa bạn bè, mà là một sự kiện lớn có hàng chục nghìn người tham gia.」
Tôi nhìn thẳng vào mặt Enomoto và đặt câu hỏi một cách trực diện.
Đúng vậy── nếu suy đoán của tôi là đúng, người mà Akizuki đã bàn bạc để〝tổ chức sự kiện〟chính là Enomoto Shinji. Bởi lẽ trong Học viện Eimei, người có sức mạnh〝huy động người khác〟nhất, nếu không phải là hiệu trưởng Ichinose thì chính là hội trưởng hội học sinh Enomoto. Sự tin tưởng dành cho anh ta trong nội bộ Eimei có thể nói là tuyệt đối. Chỉ cần Enomoto ra lệnh, hàng nghìn người sẽ hành động. Vì vậy, khi học sinh Eimei muốn tổ chức một sự kiện nào đó, họ sẽ nhờ đến Enomoto đầu tiên.
「Là Enomoto-senpai, không phải anh. ...Nhưng, đúng vậy.」
Enomoto vẫn giữ vẻ mặt cau có và sửa lại lời tôi. Tiếp theo, sau khi làm ẩm cổ họng bằng một ngụm cà phê đá, anh ta đưa ra một câu trả lời ngắn gọn mà không hề vòng vo.
「Đúng vậy. Khoảng nửa tháng trước, Akizuki đã lên kế hoạch cho một sự kiện Giáng sinh do Học viện Eimei chủ trì và mang đến cho tôi. Ý tưởng khá thú vị, một sự kiện lớn kết hợp với cái gọi là《LOC》── một《Quyết Đấu》giả lập giới hạn trong dịp Giáng sinh. Đối tượng là những người đã tham gia《LOC》nhưng không thể tiến thêm một bước, hoặc những người không đủ can đảm để tham gia. Nhắm vào họ, và biến ngày Giáng sinh thành một kỷ niệm vui vẻ... à, ý tưởng là như vậy.」
Nói rồi, Enomoto chiếu màn hình thiết bị đầu cuối lên bàn, nói, đây là tài liệu.
「Hừm...」
Đối diện, tôi hơi rướn người về phía trước và lướt qua những tài liệu được xếp hàng dài── sự kiện mà Akizuki đã đề xuất, nói một cách ngắn gọn, có chủ đề là『Dù không có người yêu vào Giáng sinh cũng chẳng sao, thay vào đó hãy tạo ra những người bạn tuyệt vời nhất!!』. Đầu tiên, những người tham gia tụ tập tại địa điểm sẽ lần lượt thử thách các《Game Quyết Đấu》giả lập thuộc loại〝hợp tác với người lạ〟. Và khi đó, họ được khuyến khích chấp nhận【Nhiệm vụ】của《Phiên bản LOC đơn giản》với người đã lập đội cùng mình làm〝mục tiêu〟.《Phiên bản LOC đơn giản》không có phần thưởng năng lực giới hạn nhưng có thể đặt bao nhiêu〝mục tiêu〟cũng được. Chơi hết mình với nó, đó có lẽ là cốt lõi của sự kiện này.
「............」
Nếu hoàn thành được【Nhiệm vụ】đã chấp nhận, có khả năng cao sẽ trở nên thân thiết hơn nhờ hiệu ứng〝cầu nguyện〟và cảm giác thành tựu, và giả sử có thất bại cũng không để lại hậu quả gì. Hơn nữa, còn có cả một thuật toán tính toán để ghép cặp những người có vẻ hợp nhau dựa trên xu hướng năng lực đã lưu trong thiết bị đầu cuối và thành tích từ trước đến nay, cho thấy sự nghiêm túc của Akizuki. ...Hay nói đúng hơn, đây là một nội dung khá hấp dẫn. Không có gì lạ nếu nó trở thành một sự kiện thường niên trong tương lai bằng cách ăn theo sự nổi tiếng của《LOC》.
「──Hừm.」
Khi tôi đã nắm được khái quát của sự kiện, Enomoto đối diện cất lên một tiếng như vậy. Vừa lướt qua những tài liệu khổng lồ trên bàn, anh ta vừa khẽ thở ra.
「Như cậu thấy, đề án sự kiện mà Akizuki mang đến đủ xuất sắc. Cả về quan điểm và chi tiết đều không tồi. Nhưng... vấn đề là, thời điểm. Chỉ trong nửa tháng, không thể nào sắp xếp kịp địa điểm, ngân sách, nhân sự. Vì vậy, thật đáng tiếc, nó không đáng để bàn luận.」
「Ể? ...Này này, nói gì thế Shinji. Đừng nói là không đáng bàn luận, anh đã thức trắng ba đêm để đàm phán với đủ nơi vì Noachi mà. Cứ thẳng thắn nói là dù vậy cũng không được đi.」
「Hừm, tại sao chứ? Tôi không muốn nói những chuyện như vậy để nhận được sự đồng cảm rẻ tiền.」
「Không, không phải là chuyện đó... thiệt tình.」
Trước Enomoto cứng đầu một cách vô ích, Asamiya nhún vai với vẻ chán nản. ...Nhưng, ngay cả khi không có lời tiết lộ của cô ấy, tôi cũng có thể dễ dàng tưởng tượng rằng Enomoto, sau khi được Akizuki nhờ vả, đã dốc toàn lực tìm kiếm một lối thoát. Hội trưởng hội học sinh có tỷ lệ ủng hộ cao nhất không phải là hữu danh vô thực.
(Nhưng mà, chuyện đó thì tạm gác lại... Quả nhiên, Akizuki đã mang đề án sự kiện đến chỗ Enomoto. Nhưng khoảng thời gian từ khi【Nhiệm vụ】được ban hành đến ngày Giáng sinh chưa đầy ba tuần. Bị từ chối vì không kịp... nên con bé mới buồn bã như vậy à.)
Tôi khẽ đặt tay phải lên miệng để sắp xếp lại suy nghĩ.
Phương pháp mà Akizuki chọn, theo một nghĩa nào đó, có thể nói là kinh điển. Lên kế hoạch cho một sự kiện có thể thu hút hơn hai mươi nghìn khán giả, và nhờ hội trưởng hội học sinh Enomoto Shinji điều hành. Nội dung cũng được trau chuốt kỹ lưỡng nên có khả năng thành công, nhưng lần này thời gian quá eo hẹp. Chà, chuyện này thì không thể trách Enomoto được.
(Mà... nghĩ kỹ lại, chỉ có【Nhiệm vụ】này là có độ khó khác hẳn. Lên kế hoạch sự kiện rồi mang đi đâu đó... bình thường mà nói là〝không thể hoàn thành〟. Có lẽ〝mối quan hệ〟đã chọn khác nhau, nhưng tại sao lại khó đến thế──── không, chờ đã?)
Lúc đó, tôi chợt nhận ra một điều và dừng suy nghĩ.
Một sự kiện quy mô lớn có hơn hai mươi nghìn khán giả tham gia. Đúng là, bình thường thì chỉ có những《Game Quyết Đấu》quy mô lớn đối kháng giữa các khu học viện mới có, nhưng riêng vào dịp Giáng sinh thì có một sự kiện nữa dự kiến được tổ chức. Đó chính là sự kiện Giáng sinh do《Libra》tổ chức. Mời một nhóm nhạc thần tượng đang nổi đến Đảo Học Viện và biểu diễn một màn trình diễn live hoành tráng... nhưng, như đã được thông báo trên các chương trình tin tức hàng ngày, sự kiện đó đã bị hủy bỏ do scandal của chính nhóm nhạc đó. Một sự kiện quy mô hàng chục nghìn người, mà lại.
(Hủy bỏ...《Libra》mà lại chỉ đơn giản là hủy bỏ sao? Theo cách nói của Enomoto thì địa điểm, nhân sự, ngân sách đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, và vốn dĩ nhiệt huyết của họ không phải là tầm thường. Khoảng trống sự kiện bị bỏ lại... đám người《Libra》định sử dụng nó như thế nào?)
Theo trực giác, tôi thao tác trên thiết bị đầu cuối trong tay. Tôi truy cập vào trang web chính thức do《Libra》quản lý. Ở đó, ngoài các bài báo mạng LNN được cập nhật hàng ngày, còn có một mục được đưa lên làm chủ đề quan trọng.
──Nội dung là,
『Thông báo khẩn cấp!!』
『Như mọi người đã biết, sự kiện của《Libra》dự kiến vào Giáng sinh đã bị hủy bỏ rồi nya. Thật sự xin lỗi mọi người nya!!』
『Tuy nhiên! Dĩ nhiên,《Libra》sẽ không kết thúc như vậy đâu nya! Vẫn còn thời gian đến Giáng sinh── vì vậy, chúng tớ sẽ tuyển mộ ý tưởng cho sự kiện bất ngờ từ mọi người nya!』
『Hạn chót nộp bài là ba giờ chiều ngày Giáng sinh! Chúng tớ sẽ chọn ra ý tưởng〝chính là nó!〟từ những bài dự thi và thực hiện nó một cách bất ngờ nya!』
『Chúng tớ đang chờ những ý tưởng vui vẻ để làm cho Giáng sinh thêm sôi động nya~!!』
「...Ra là cái này.」
Vừa nhìn vào màn hình thiết bị đầu cuối, tôi vừa lẩm bẩm.
Sự kiện bất ngờ mà《Libra》dự định tổ chức vào ngày Giáng sinh── có lẽ,【Nhiệm vụ】được giao cho Akizuki là dựa trên tiền đề đó. Tức là, gửi ý tưởng sự kiện và được chọn là phương pháp chinh phục chính thức. Dù là〝độ khó siêu cao〟, nhưng không phải là một thông số không thể hoàn thành ngay từ đầu.
Nhưng, nhìn thấy bộ dạng của tôi, Enomoto đối diện lặng lẽ lắc đầu.
「Không... xin lỗi vì đã dội gáo nước lạnh, Shinohara. Nhưng việc được chọn vào đó gần như là không thể.」
「Ặc... Hửm? Sao anh lại nói được như vậy?」
「Vì tôi cũng đã điều tra rồi. Được Akizuki nhờ vả, tôi không thể làm việc qua loa được, nên ngay khi biết việc tổ chức sự kiện ở Eimei là không thể, tôi đã đăng ký ngay. ...Nhưng, theo những gì tôi nghe được, số lượng ý tưởng đã nộp hiện tại lên đến gần một nghìn. Không phải là vấn đề ý tưởng của Akizuki có tốt hay không, mà là về mặt xác suất thì rất khó. Ít nhất, tôi không thể đặt cược vào đó.」
「Hừm... một nghìn, à.」
Đúng là, đó là một con số khổng lồ. Có thể lọt vào danh sách ứng cử viên hàng đầu, nhưng không thể đảm bảo chắc chắn sẽ được chọn. Nhưng xét đến nội dung【Nhiệm vụ】của Akizuki, có lẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc nhờ đến《Libra》ở đây. Tức là, điều cần thiết chỉ có một, đó là phương pháp để ý tưởng của Akizuki được thông qua.
Vì vậy, tôi.
「Mà, biết được đến đó là đủ rồi. Cảm ơn hai người── nhờ vậy mà tôi đã thấy được lối thoát.」
Vừa nhếch mép cười, tôi vừa nói bằng một giọng tự tin.
♯
──Ngày 25 tháng 12, 4 giờ 23 phút chiều.
Tức là, hiện tại.
「Ch-Chờ chút... n-này, chờ chút đã Hiroto-kun.」
Akizuki, người đã ngơ ngác đi theo tôi trong khi bị tôi dắt tay, đến gần lối ra của công viên thì như bừng tỉnh và gọi tôi. Vừa nắm lại tay tôi bằng một lực yếu ớt của đầu ngón tay, cô ấy vừa hỏi với ánh mắt lo lắng.
「【Nhiệm vụ】của Noa có thể hoàn thành, được... cậu, nói thật đấy à? Dù nó là một【Nhiệm vụ】khó đến mức điên rồ, khó đến mức muốn gục ngã?」
「Độ khó cao là sự thật, nhưng lòng chị chưa gục ngã đâu.」
Tôi cắt ngang câu hỏi của Akizuki bằng một câu nói. Rồi, tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy và tiếp tục.
「Vài ngày trước, tôi đã được Enomoto kể cho mọi chuyện. Nếu thật sự đã bỏ cuộc thì không thể nào làm ra được những tài liệu như vậy đâu. Ngược lại, đó là một khối chấp niệm đấy.」
「C-Chuyện đó, có lẽ là vậy nhưng... nhưng mà, chính vì không thực hiện được nên Noa mới buồn bã thế này. Noa đưa tài liệu đó cho hội trưởng đã hơn hai tuần trước... ngay lúc đó đã không được rồi, nên bây giờ không còn cách nào để tập hợp hai mươi nghìn người nữa. Noa không biết Hiroto-kun định đi đâu, nhưng Noa... Noa, không muốn buồn thêm nữa đâu.」
「...Mà, nghĩ vậy cũng không có gì lạ.」
Vừa giảm tốc độ đi một chút, tôi vừa đồng ý với lời của Akizuki. Nhận thức của cô ấy không có gì sai. Không sai, nhưng,
「Akizuki, chị cũng biết mà đúng không?《Libra》đã tuyển mộ ý tưởng cho sự kiện bất ngờ để lấp vào chỗ trống của sự kiện đã bị hủy... không, không chỉ biết, mà chị còn được Enomoto bảo và đã nộp kế hoạch đó rồi. Nếu nó được chọn,【Nhiệm vụ】tập hợp hai mươi nghìn khán giả có thể hoàn thành một cách dễ dàng. Thậm chí còn dư dả nữa.」
「Của《Libra》... ư-ừm, chị nghĩ là vậy, nhưng. ...Nhưng mà, chị nghe nói có rất nhiều ý tưởng được nộp? Hàng trăm, hàng nghìn... chị sợ không dám xem cái nào được chọn, nhưng ý tưởng của Noa không thể nào được thông qua đâu──」
「Không, sẽ được thông qua thôi.」
Trước Akizuki đang nói những điều tương tự như Enomoto vài ngày trước, tôi khẽ lắc đầu. Nghe thấy lời khẳng định đó, cô gái trước mặt tôi「Ể...」và mở to mắt.
「Được thông qua... tại sao cậu lại tự tin như vậy, Hiroto-kun?」
「Thì phải tự tin chứ. Mà, vốn dĩ nó đã hay rồi, nhưng... ý tưởng sự kiện của chị có một lợi thế cực lớn mà các kế hoạch của những người khác không có.」
「Lợi thế?」
「Ừ. ──Cái đó, có thể hấp thụ bao nhiêu ý tưởng hay của những người khác cũng được. Trong kế hoạch ban đầu chỉ đơn giản là tổ chức〝《Game Quyết Đấu》giả lập hợp tác〟, nhưng nếu thay thế nó bằng〝những ý tưởng《Game Quyết Đấu》xuất sắc được gửi lần này〟, thì có thể áp dụng bao nhiêu ý tưởng sự kiện cũng được miễn là thời gian cho phép.《Libra》cũng chắc chắn sẽ rất khó khăn khi phải chọn một trong hơn một nghìn ý tưởng. Áp dụng ý tưởng của Akizuki và chơi nhiều trò như〝mini game〟là cách thông minh nhất... tôi cũng đã ngầm gợi ý cho Kazami như vậy rồi.」
「Ể...」
Akizuki lại ngơ ngác nói vậy và há hốc miệng.
Đúng vậy── sau khi nghe Enomoto kể mọi chuyện, tôi đã sắp xếp lại tiềm năng của sự kiện Akizuki và thuyết phục Kazami Suzuran, phóng viên hàng đầu của《Libra》. Đương nhiên là, phản ứng rất tốt. Cô ấy đã trả lời với giọng vui vẻ『Đúng là tuyệt vời nhất nya...! Nyafu fu, giấc mơ thật rộng mở nya!!』. ...Sự kiện bất ngờ đó đã bắt đầu khoảng ba mươi phút trước, nhưng không cần phải xác nhận xem ý tưởng của ai đã được chọn. Bởi vì ý tưởng của Akizuki đã nằm trong phía〝hệ thống khung〟tổng hợp nhiều ý tưởng được chọn khác.
「...Tóm lại, ý tưởng của chị là tuyệt nhất.」
Vừa bước vào địa điểm sự kiện từ cửa sau── nhân tiện, tôi đã tạo một thẻ thông hành cho nhân viên bằng〝Phép Màu Giáng Sinh〟── tôi vừa nói những lời đó như một bản tóm tắt của chiến dịch. Vừa dắt tay Akizuki, người vẫn chưa nắm bắt được tình hình, đi dọc hành lang dài, tôi vừa tiếp tục bổ sung một cách đơn giản.
「Tôi chỉ giải thích thêm thôi. Nếu là《Libra》đã quen với việc tổ chức sự kiện, có lẽ họ cũng đã nhận ra sự tuyệt vời của ý tưởng Akizuki mà không cần tôi làm gì.」
「N-Nhưng... nếu sự kiện đó thất bại, Noa...」
「Yên tâm đi, Akizuki. Theo thông tin trên STOCK, số người tham gia sự kiện tại địa điểm này hiện là ba mươi bảy nghìn người. Khoảng sau bốn giờ chiều thì chỉ có khoảng hai mươi mấy nghìn thôi, nhưng tin đồn lan ra và số người tham gia giữa chừng đang tăng lên chóng mặt. Dù chưa đầy một giờ kể từ khi bắt đầu, nhưng nói một cách khiêm tốn thì là đại thành công── người ta nói vậy đấy.」
「A...」
Lúc đó, có lẽ đã thực sự cảm nhận được, Akizuki buột miệng một tiếng thở dài.
Nhân tiện, thì... chúng tôi đang ở trước một trong vô số cửa vào, một cánh cửa dày có thể tự do ra vào ngay cả trong lúc sự kiện diễn ra. Đương nhiên là khả năng cách âm phải cao, nhưng sức nóng trong hội trường vẫn truyền đến như tiếng đất rung. Vào khoảnh khắc này của ngày Giáng sinh, chắc chắn đây là nơi〝nóng〟nhất của Đảo Học Viện.
「...Vậy à. Ra là, vậy...」
Vừa cảm nhận điều đó qua cánh cửa, Akizuki vừa thì thầm bằng một giọng trầm. Mái tóc hai bím màu hạt dẻ bồng bềnh có vẻ như đã lấy lại được sức sống. Cô gái có thân hình nhỏ bé và mảnh mai đến mức không thể tin là học sinh cuối cấp, vừa nắm chặt tay tôi vừa ngước lên nhìn tôi và tiếp tục.
「Hiroto-kun, đã thực hiện nó. Những điều mà một mình Noa không thể làm được... những điều mà Noa đã bỏ cuộc giữa chừng, Hiroto-kun đã hoàn thành nó.」
「...Không, tôi không làm gì cả đâu? Đơn giản là ý tưởng của chị xuất sắc, và động lực của《Libra》cao hơn tôi tưởng thôi.」
「Không đâu. Dù vậy, nếu không có Hiroto-kun thì đã không được như thế này. Nếu Hiroto-kun không phải là〝mục tiêu〟thì Noa đã không thể nghiêm túc đến vậy... và những người ở《Libra》chịu nghe chuyện, chắc chắn cũng là vì Hiroto-kun. Vì Hiroto-kun được tin tưởng, nên họ mới hành động. ...Ehehe♪」
Vừa nói, Akizuki vừa xoay người, vẫn nắm tay và đứng đối diện tôi. Ngay khoảnh khắc đó, bộ ngực lớn không tương xứng với chiều cao của cô ấy đập vào mắt tôi. Ánh mắt nhìn lên đầy nũng nịu, đang dần lấy lại vẻ xảo quyệt thường ngày, bắt lấy tôi.
Và rồi,
「Này, Hiroto-kun♪ Dù sao cũng đang hẹn hò vào một ngày đặc biệt như thế này, chỉ một điều thôi... coi như là quà Giáng sinh, nghe một điều ước của Noa được không?」
「...Tùy nội dung, nhưng là gì?」
「Ê ê~? Chỗ đó dù là nói dối cũng phải nói là〝gì cũng được〟chứ?」
「Vì chị không phải là đối thủ có thể để lộ sơ hở như vậy...」
Trước Akizuki đang phồng má, tôi nói vậy và đùa cợt nhún vai.
Ngay khoảnh khắc đó.
「Ặc...」
Một cảm giác mềm mại bất chợt ập vào ngực tôi── tôi nhận ra mình bị Akizuki ôm, là vài giây sau đó. Một cái ôm rõ ràng khác với những lần tiếp xúc thân mật nhằm〝khiến tôi hứng thú〟thường ngày, một cái ôm chứa đựng trực tiếp những cảm xúc như thân ái hay yêu mến. Như thể ấn đầu vào ngực tôi, Akizuki ôm chặt tôi bằng thân hình nhỏ bé của mình. Mùi hương ngọt ngào bao trùm toàn thân cùng với cảm giác của tóc và da khiến đầu óc tôi như muốn nổ tung.
「N-Này──」
「...Xin lỗi nhé, Hiroto-kun.」
Sau vài giây cứng đờ, tôi cuối cùng cũng cất tiếng, nhưng Akizuki như cắt ngang lời tôi bằng một giọng nói hơi khàn. Rồi cô ấy tiếp tục mà không hề có ý định buông ra.
「Chỉ lúc này thôi── chỉ lúc này thôi, cho Noa độc chiếm nhé? Noa có thể trở thành người〝đặc biệt〟của Hiroto-kun hay không thì không biết... nhưng hôm nay là Giáng sinh, nên chỉ một chút thôi.」
「............Như thế này là được à.」
「Ehehe♪ Đương nhiên rồi, Hiroto-kun. Đối với Noa thì đây là món quà tuyệt vời nhất...♡」
Akizuki nói những lời đó với giọng nghèn nghẹt trong khi giấu mặt vào áo tôi.
Cuối cùng── cho đến khi Akizuki mặt đỏ bừng tự mình buông ra, chúng tôi vẫn ôm nhau trong hành lang vắng người.
【Akizuki Noa──《LOC》Hoàn thành nhiệm vụ】
【Nội dung: Lên kế hoạch cho một sự kiện nào đó, và cùng với mục tiêu bị bao vây bởi hơn hai mươi nghìn khán giả】
【Mối quan hệ lý tưởng: Cặp đôi yêu nhau say đắm♡】
♯
「E-Hè hè... sao mà Noa, từ nãy đến giờ cứ đỏ mặt mãi thôi♡」
──Một lúc sau khi đến địa điểm sự kiện ở Khu 0.
Sau khi nhận cái ôm của Akizuki đến mức suy nghĩ suýt nữa thì bùng nổ, rồi vào hội trường và nhanh chóng hoàn thành【Nhiệm vụ】của cô ấy, tôi cùng Akizuki rời khỏi địa điểm.
Dù Akizuki đang ngượng ngùng dùng hai tay quạt mặt, nhưng khuôn mặt cô ấy quả thực vẫn còn ửng hồng. Đối với cô ấy, người thường xuyên chủ động tấn công, điều này có phần hiếm thấy. ...Nhưng, người đang ngượng ngùng dữ dội cũng có cả tôi nữa. Bề ngoài thì tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng từ cái ôm lúc nãy, tim tôi vẫn đập thình thịch không ngừng. Đến mức tôi lo lắng không biết Akizuki đi bên cạnh có nghe thấy tiếng tim mình không.

Chà, dù sao đi nữa── Akizuki, người cuối cùng cũng lấy lại được phong độ, xoay một vòng trước mặt tôi, khoanh tay sau lưng và nở một nụ cười xảo quyệt「Ehehe♡」.
Và rồi một câu,
「Chị có cảm giác như đã nói đi nói lại nhiều lần rồi, nhưng... một lần nữa cảm ơn nhé, Hiroto-kun. Chị đã nghĩ có lẽ mình sẽ phải trải qua ngày hôm nay trong nước mắt, nhưng nhờ Hiroto-kun〝chinh phục〟mà nó đã trở thành một Giáng sinh tuyệt vời nhất♡」
「Hừm... vậy à. Mà, nếu vậy thì tốt rồi.」
「Ừm♪ Ehehe... thật ra chị muốn ở bên cậu hai người đến tối, nhưng chắc là Hiroto-kun vẫn còn nhiều【Nhiệm vụ】của《LOC》lắm đúng không?」
「...Đúng như chị đoán.」
Vừa gãi má bằng ngón trỏ, tôi vừa trả lời một cách thành thật. Về mặt thời gian thì đã sắp tối, nhưng thử thách lớn nhất của ngày hôm nay vẫn còn ở phía sau. Lý do tôi không tham gia sự kiện do Akizuki đề xuất mà nhanh chóng rời khỏi địa điểm là vì vậy.
「Vậy à... tiếc thật♪ Vậy thì, hôm nay chúng ta chia tay ở đây nhé, nhưng...」
Vừa nói, Akizuki vừa vẫy tay gọi tôi với một nụ cười xảo quyệt. Bị dụ dỗ, tôi lại gần, và cô ấy hơi nhón chân, ghé môi vào tai tôi.
Và rồi,
「Noa, là thật lòng đấy. ...Nếu cậu cứ lề mề là Noa sẽ cướp mất đấy♡」
「────」
Để lại một lời thì thầm có thể coi là〝lời tuyên chiến〟, Akizuki nhẹ nhàng lùi lại. Trông cô ấy có vẻ còn đỏ mặt hơn lúc nãy, nhưng vẫn vẫy tay chào tôi「Gặp lại sau nhé♪」với cử chỉ xảo quyệt thường ngày rồi rời đi. Sau khi bóng dáng nhỏ bé của cô ấy khuất dần, tôi lặng lẽ thở ra.
「Phù...」
Nói sao nhỉ── căng thẳng, bối rối và đủ thứ cảm xúc khác trong lòng, tôi có cảm giác như bị rút cạn MP tinh thần. Akizuki, người thường xuyên trêu chọc với tiền đề là sẽ bị tôi đối phó qua loa, hôm nay lại nghiêm túc từ đầu đến cuối nên tôi không thể lơ là được. Vì đã phải đối mặt trực diện với những cảm xúc mạnh mẽ, nên việc mệt mỏi cũng là điều đương nhiên.
Nhưng, chuyện đó thì tạm gác lại.
【Ngày 25 tháng 12, 4 giờ 51 phút chiều】
【Nhiệm vụ còn lại── 2】
「............」
──Vừa nhìn vào màn hình hiển thị trên thiết bị đầu cuối, tôi vừa im lặng suy nghĩ.
Đến hiện tại, tôi đã hoàn thành【Nhiệm vụ】của Minakami, Minami, Hagoromo, và Akizuki, nên〝lời hẹn〟còn lại chỉ còn hai. Dù luôn bị thời gian rượt đuổi, nhưng tôi đã hoàn thành được tất cả. Nhìn từ bên ngoài thì có thể nói là thuận lợi.
Nhưng dù vậy, nội tâm của tôi không những không bình tĩnh mà còn ngày càng sốt ruột── bởi lẽ, điểm khó khăn nhất trong《Game Quyết Đấu》với chị Yuzuha là ở cuối cùng.【Nhiệm vụ】của Himeji và Saionji đều được đặt vào〝bảy giờ tối〟. May mắn là vẫn còn hơn hai giờ nữa mới đến thời gian chỉ định, nhưng nếu không giải quyết được sự trùng lịch này, dù có cố gắng thế nào cũng không thể hoàn thành hai【Nhiệm vụ】cùng một lúc.
Thoạt nhìn, đây là một lựa chọn giữa hai, chỉ có thể chọn một.
Tuy nhiên, ngay khi tôi〝không chọn〟một trong hai, tôi sẽ thua trong《Game Quyết Đấu》với chị Yuzuha.
(Mà, tóm lại... từ đây là giai đoạn nước rút cuối cùng của ngày hôm nay.)
Vừa tựa lưng vào bức tường phía sau.
Tôi, vừa thở ra một hơi nhỏ với sự quyết tâm đó──.
♭♭
「──Kagaya-san, chị có thể cho em một lời khuyên được không ạ?」
『Nihihi, chị biết rồi Shirayuki-chan. Chắc chắn là cách hạ gục Hiro-kyun, đúng không?』
「Hoàn toàn sai ạ. Không phải chuyện đó, mà em muốn chị cùng em suy nghĩ về nội dung của《Game Quyết Đấu》giả lập sẽ thực hiện cùng Chủ nhân vào ngày Giáng sinh.」
『? Này này, chẳng phải đó chính là〝cách hạ gục Hiro-kyun〟sao? Trò chơi Vua hay trò chơi Tỏ tình... dù là Hiro-kyun cũng sẽ đổ ngay tắp lự thôi!』
「C-Cái gì... Chị nói em và Chủ nhân sẽ chơi một《Game Quyết Đấu》không đứng đắn như vậy chỉ có hai người sao? Tuyệt đối không được. Em thì không sao, nhưng Chủ nhân chắc chắn sẽ không vui đâu.」
『Ê ê~? Chị nghĩ hai đứa chơi sẽ vui lắm đấy... ơ? Mà Shirayuki-chan, chẳng phải em đã điều tra đủ thứ rồi sao?』
「A, vâng. Em đã xem qua tất cả các luật《Game Quyết Đấu》đã từng được tổ chức ở Đảo Học Viện. Em đã tìm thấy rất nhiều luật hấp dẫn và《Game Quyết Đấu》thú vị, nhưng...」
『Hừm. Mà, trường hợp của Shirayuki-chan thì không phải là muốn đánh bại Hiro-kyun mà nhỉ.』
「Đúng vậy ạ. Nếu vậy, có lẽ nên chuẩn bị một trò chơi độc đáo.」
『Ra thế. ...Nihihi.』
「? ...Chị đang cười gì vậy, Kagaya-san.」
『Không có gì~? Chỉ là, thấy Shirayuki-chan nghiêm túc đến vậy, chị nghĩ Hiro-kyun đúng là có phúc thật. Nè, hay là chơi trò Pocky đi?』
「............Thôi, em sẽ tắt tiếng Kagaya-san.」
『Ể, chờ đã, chỉ có cái đó là không được mà Shirayuki-cha──── (Tút)』

0 Bình luận