Tập 11: Học sinh chuyển trường dối trá được ác ma Giáng sinh cưng chiều hết mực.

Chương 2: Màn mở đầu của chuỗi hẹn hò liên tục

Chương 2: Màn mở đầu của chuỗi hẹn hò liên tục

Thời gian trôi qua, ngày 25 tháng 12 —— tức buổi sáng ngày Giáng sinh.

"Oáp..."

Tôi vừa đánh thức cái đầu đang thiếu ngủ, vừa thưởng thức bữa sáng thịnh soạn như mọi ngày.

Đã hơn một tuần kể từ khi quyết định <Game Quyết Đấu> giả lập với chị Yuzuha. Vì phải chuẩn bị nhiều thứ để hoàn thành năm cái [Nhiệm vụ], cộng thêm chút mệt mỏi và căng thẳng nên hôm qua tôi mãi không ngủ được. Một ngày đặc biệt mang tên Giáng sinh... Khác với các sự kiện quy mô lớn từng tham gia, <Game Quyết Đấu> với chị Yuzuha sẽ được định đoạt tất cả chỉ trong hôm nay. Dù thế nào đi nữa, chắc chắn đây sẽ là mười mấy tiếng đồng hồ đầy biến động.

『Thời tiết hôm nay trên toàn Đảo Học Viện là mây sau đó chuyển nắng. Xác suất mưa là 0% ——』

Trên tivi ở phòng khách, phát thanh viên của chương trình tin tức đang phát thay nhạc nền liên tục đưa tin về Giáng sinh. Sự náo nhiệt tại các điểm du lịch, những lời truyền miệng kiểu quảng cáo rằng Illumination ở Khu 4 năm nay cũng rất tuyệt, và tiện thể là chuyện sự kiện Giáng sinh của <Libra> bị hủy bỏ đang gây xôn xao gần đây. Nghe nói nhóm nhạc thần tượng ở đất liền dự kiến biểu diễn đã bị đình chỉ hoạt động do bê bối gì đó.

"...? Trông ngài có vẻ buồn ngủ nhỉ, Chủ nhân."

Và —— khi tôi đang suy nghĩ lan man như vậy, người bắt chuyện là Himeji Shirayuki. Cô ấy đang dùng bữa cùng tôi (nhân tiện thì việc nấu nướng và dọn bàn đã hoàn tất trước khi tôi dậy), mái tóc bạch kim khẽ đung đưa khi cô ấy hỏi.

"Hôm qua ngài thức khuya sao? Hay là chẳng lẽ, đêm Giáng sinh ngài đã lén trốn khỏi phòng để đi gặp gỡ bí mật với người trong mộng...?"

"...Làm gì có chuyện đó. Tại mải suy nghĩ nên ngủ hơi muộn chút thôi. Cũng không đến mức thiếu ngủ đâu."

"Ra là vậy, thế thì tốt rồi ạ. Vậy để em pha cà phê giúp tỉnh ngủ nhé."

Mỉm cười nhẹ nhàng nói vậy, Himeji chắp tay trước ngực nói "Cảm ơn vì bữa ăn". Cô ấy đứng dậy với cử chỉ đẹp mắt, hai tay bê đĩa và biến mất vào bếp.

Không —— ngay trước đó.

"Với lại, thưa Chủ nhân. Có thể không cần thiết phải nói ra... nhưng cuộc hẹn tối nay, em rất mong chờ đấy ạ. ...Chuyện đó, xin nhờ ngài nhé."

Hơi đảo mắt ngại ngùng, nhưng Himeji vẫn hướng đôi mắt xanh biếc trong veo nhìn thẳng về phía này và nói vậy. Chiếc băng đô hầu gái khẽ rung lên khi cô ấy cúi đầu, khiến tôi dù đã quen nhìn dáng vẻ này vẫn không khỏi thót tim.

"À, ừ... Đúng vậy. Tất nhiên, tôi cũng cực kỳ mong chờ."

Vừa đáp lại Himeji bằng sự đồng tình từ tận đáy lòng —— tôi,

(Cơ mà, vụ trùng lịch kia vẫn chưa giải quyết được...)

Quyết định chỉ thở dài thật sâu trong lòng để không lộ ra ngoài mặt.

『Chào buổi sáng Hiroto. ...À không phải, Merry Christmas!』

Khoảng ba mươi phút sau.

Trở về phòng riêng, tôi đối mặt với Shinohara Yuzuha —— hay còn gọi là chị Yuzuha qua màn hình thiết bị.

Chị Yuzuha sẽ là "đối thủ" của tôi trong <Game Quyết Đấu> giả lập hôm nay. Tuy nhiên, về mặt luật chơi thì trọng điểm chỉ là "tôi có thể hoàn thành tất cả [Nhiệm vụ] hay không", nên tất nhiên không phải chị Yuzuha sẽ luôn đi cùng. Bằng chứng là cô ấy ở bên kia màn hình đang vẫy tay với tôi trong bộ đồ ngủ vải bông xù (chị gái tôi mà cũng biết toan tính ghê).

『Sao, thấy thế nào? Vì có <Game Quyết Đấu> với Hiroto nên chị đã dùng ngày nghỉ phép quý giá đấy. Chị nghỉ một cái là công việc của bộ phận quản lý bị ảnh hưởng bao nhiêu... Trò này chỉ có Hiroto mới được phép làm thôi đấy. Thua dễ dàng là chị giận đấy nhé.』

"À, vâng vâng. Về khoản đó thì em thực sự biết ơn."

Tôi cười khổ trả lời. <Game Quyết Đấu> này là do chị Yuzuha đề xuất, nhưng nguyên nhân ban đầu là do tôi muốn biết thông tin về "Hắc Tinh". Việc chị Yuzuha bận rộn là sự thật không thể chối cãi, nên tôi phải cảm ơn đàng hoàng.

Mà, chuyện đó để sau.

"Vậy thì... rốt cuộc vị trí của chị Yuzuha giống như 'Game Master' nhỉ. Mỗi khi em hoàn thành [Nhiệm vụ] thì phải báo cáo qua thiết bị sao?"

『A, không cần báo cáo đâu. Ứng dụng chuyên dụng của <LOC> sẽ đưa ra phán định hoàn thành [Nhiệm vụ] đàng hoàng mà. Là chị gái thì tất nhiên chị vui hơn nếu nhận được điện thoại từ Hiroto, nhưng chắc em chẳng có thời gian rảnh rỗi để làm chuyện đó đâu.』

"...Vậy sao."

『Ừm. Chà, coi như là sự quan tâm dịu dàng từ Game Master-san đi.』

Chị Yuzuha nói đùa như vậy. Rồi đột nhiên, cô ấy chồm người tới sát màn hình thiết bị với khuôn mặt thanh tú, tiếp lời bằng giọng điệu vô cùng vui vẻ.

『Vậy thì, hôm nay cố gắng lên nhé Hiroto. Chuỗi hẹn hò dựa trên <LOC>, hay nói cách khác là hoàn thành [Nhiệm vụ] độ khó siêu cấp có giới hạn thời gian. Chị nghĩ đây là một <Game Quyết Đấu> giả lập rất khắc nghiệt nhưng... fufu, sao nào Hiroto? Em trai tự hào của chị, có thắng được chị không đây?』

"Hưm... Chà, ai biết được."

Trước chị Yuzuha đang cười khúc khích buông lời trêu chọc, tôi khẽ lắc đầu. Thú thật, <Game Quyết Đấu> giả lập lần này khác hẳn với những <Game Quyết Đấu> quy mô lớn mà tôi từng tham gia. Dù đã chuẩn bị vài "mánh khóe", nhưng tôi vẫn chưa thấy rõ con đường chiến thắng. Những vấn đề cần giải quyết vẫn còn chất đống.

Nhưng, dù vậy.

"...Nhưng mà, tạm thời thì em đã chuẩn bị tinh thần rồi."

Nhớ lại những lời Himeji vừa thì thầm lúc nãy, tôi lặng lẽ đứng dậy.

【Ngày 25 tháng 12 - 10 giờ 50 phút sáng】

【Nhiệm vụ còn lại —— 5】

—— Kết thúc cuộc gọi với chị Yuzuha, tôi báo với Himeji đang ở phòng khách là mình sẽ ra ngoài, rồi một lúc sau.

Tôi đang hướng về khu trung tâm của Khu 4 trong cơn gió lạnh.

Chưa rời nhà được bao lâu nhưng... điều tôi nhận thấy ngay là đâu đâu cũng đông người rõ rệt. Các khu thương mại trên đại lộ hay vòng xoay trước nhà ga đều tràn ngập các cặp đôi, đông hơn hẳn ngày thường.

(Quả nhiên là Giáng sinh ở Đảo Học Viện... mà, chắc cũng nhiều đứa đang làm [Nhiệm vụ] của <LOC> chứ không chỉ mỗi cặp đôi.)

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa lục túi lấy thiết bị ra.

Trước khi đến điểm hẹn, hãy xem lại [Nhiệm vụ] hôm nay một lần nữa —— Năm lời hứa mà tôi đang mang. Sắp xếp theo trình tự thời gian thì đầu tiên là Minakami Mari lúc 11 giờ sáng, tiếp theo là Hagoromo Shion lúc 3 giờ chiều. Kế đến là Akizuki Noa lúc 4 giờ chiều, và cuối cùng là cuộc hẹn với Saionji Sarasa và Himeji Shirayuki bị trùng vào lúc 7 giờ tối.

"......"

Về vụ trùng lịch này, không phải là không có cách giải quyết, nhưng ít nhất ở thời điểm hiện tại thì việc đàm phán chưa suôn sẻ. Tôi phải tìm cách tạo ra thời gian trong ngày hôm nay, và bằng cách nào đó thực hiện kế hoạch trước giờ hẹn là 7 giờ tối.

—— Nhân tiện,

『Ehehe... Hẹn hò với Onii-chan, hẹn hò!』

Từ tai nghe bên phải, chỉ có giọng nói vui vẻ quá mức của Shiina vang lên, hơi khác so với mọi khi. ...Lý do là vì Kagaya-san và các thành viên khác của <Company> đều đồng loạt đẩy thuyền Himeji cực mạnh. 『Mấy chị sẽ ủng hộ hạnh phúc của Shirayuki-chan nhé!』, thế là họ tẩy chay "chuỗi hẹn hò" hôm nay của tôi. Người duy nhất đi theo hỗ trợ là cô bé thiên tài cấp hai Shiina Tsumugi. Có vẻ việc tôi tặng quà Giáng sinh hôm qua —— chọn tựa game mới có đánh giá tốt —— đã phát huy tác dụng, nên dù dậy sớm hiếm thấy nhưng hôm nay tâm trạng cô bé rất tốt.

Chà, dù sao thì việc mang theo Shiina (dù chỉ qua thiết bị) đến chỗ hẹn với người khác giới cũng hơi kỳ, nhưng vì không bị giám sát liên tục nên mong được tha thứ. Việc hoàn thành <Game Quyết Đấu> giả lập với chị Yuzuha mà không có sự trợ giúp của <Company> thì quả thực quá khó khăn.

"...Ấy, đây rồi."

Loay hoay một hồi, tôi cũng đến được khu vực soát vé của ga trước học viện, nơi hẹn gặp.

Dừng lại ở một bức tường thích hợp, tôi cầm thiết bị trên tay và nhìn quanh. Hiện tại là 10 giờ 52 phút sáng, trước giờ hẹn khoảng 10 phút. Tôi nghĩ là vừa đúng lúc, nhưng đối phương là người như vậy mà. Với tính cách nghiêm túc quá mức của cô ấy, có khả năng cô ấy đã đến quá sớm và đợi mòn mỏi rồi cũng nên.

(Nhớ là cô ấy bảo sẽ ở chỗ bảng hướng dẫn điện tử ngay khi ra khỏi cửa soát vé mà ──── A.)

Vừa lục lại ký ức vừa chậm rãi quay đầu, tôi bất chợt mở to mắt.

Không —— nói vậy không có nghĩa là có thứ gì đó ngoài dự đoán lọt vào tầm mắt. Vì người tôi tìm thấy chính là đối tượng hẹn gặp, Minakami Mari. Học sinh năm nhất trường cao trung Học viện Eimei, tức là hậu bối của tôi. Chẳng có yếu tố nào gây bất ngờ cả.

 

5bfa2bb6-23cf-454d-acfc-6c82bef0c1da.jpg

 

"......"

Nhưng dù vậy, tôi vẫn bị cô gái ở đó thu hút ánh nhìn. Mái tóc đen dài mượt mà khẽ đung đưa. Cô ấy đi đôi bốt nâu cao đến đầu gối kết hợp với váy ngắn màu sắc nhã nhặn, phần trên mặc chiếc áo sơ mi màu nhạt khoác ngoài chiếc áo khoác màu be trông hơi người lớn. Không phải trang phục quá lòe loẹt, nhưng chắc chắn không phải đồ mặc thường ngày. Đánh giá khiêm tốn nhất cũng là "đã cố gắng ăn diện để đến đây".

"...Ưm..."

Có lẽ vì trang phục không quen, cộng thêm việc đứng một mình. Minakami cầm chiếc túi nhỏ bằng hai tay, phả ra hơi thở trắng xóa và ngẩng mặt lên với vẻ lo lắng. Mái tóc khẽ rung, ánh mắt cô ấy di chuyển một chút... và rồi, lần đầu tiên chạm mắt với tôi. Khoảnh khắc đó, vẻ mặt đang lo âu của cô ấy bừng sáng lên ngay lập tức.

"Shinohara-senpai! Ơ, cái đó... Chào buổi sáng ạ. Merry Christmas, ạ!"

"À, ừ..."

Trước Minakami cúi đầu chào lễ phép như mọi khi dù có chút ngượng ngùng, tôi cố gắng không để lộ sự dao động, chậm rãi bước lại gần cô ấy. Trước bảng hướng dẫn điện tử được chỉ định làm điểm hẹn. Gạt bỏ ý thức về việc xung quanh toàn là các cặp đôi ra khỏi đầu, tôi cất tiếng gọi cô ấy bằng giọng điệu bình thường nhất có thể.

"Sớm thế, Minakami. Chẳng lẽ tôi để em đợi lâu rồi à? Nếu vậy thì xin lỗi nhé."

"Dạ không, senpai không có lỗi gì cả! Chỉ là, em đến sớm hơn một chút xíu thôi ạ...!"

"Một chút xíu là... nhân tiện, khoảng bao lâu?"

"Ư... Ơ, dạ, ừm thì. Em đến đây khoảng một tiếng trước ạ. Vì cẩn thận để không bị muộn, nên thành ra lại sớm quá..."

Ahaha, Minakami ngượng ngùng lấp liếm. ...Nói sao nhỉ, câu trả lời rất ra dáng cô bé nghiêm túc kiểu lớp trưởng. Mà, một tiếng trước thì có vẻ hơi quá sớm rồi đấy.

Và ——

『...Mư mư. Không được đâu, Onii-chan?』

Lúc đó, bất chợt từ tai nghe bên phải vang lên giọng nói như vậy. Chủ nhân giọng nói đương nhiên là Shiina Tsumugi. Giọng điệu nhắc nhở hiếm thấy ở cô bé. Dù chỉ là lời chỉ trích mơ hồ, nhưng tôi cũng hiểu được ý đồ —— Vì biểu cảm của Minakami đang đứng trước mặt tôi lúc này. Từ nãy đến giờ cô ấy cứ bồn chồn, bầu không khí tràn đầy sự mong đợi nào đó. Đôi mắt đen thuần khiết nhìn tôi chằm chằm như thiêu đốt.

Tất nhiên không chỉ vì lý do đó, nhưng mà...

"À ừm... nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Minakami mặc đồ thường ngày đàng hoàng nhỉ. Hợp lắm đấy, cực kỳ luôn."

"! T-Thật sao ạ, Shinohara-senpai!?"

"Ừ. ...Hơn nữa, ở chỗ thế này tôi nói dối làm gì chứ."

"Oa, oa oa... cái đó, ừm, không phải ạ! Vì xung quanh nhiều cặp đôi quá, nên nói chuyện kiểu này em cứ tưởng em và Shinohara-senpai cũng giống người yêu của nhau...!"

Vừa vùi mặt vào cổ áo khoác dày vừa nói với giọng ngượng ngùng, ngay sau đó Minakami lắc mạnh mái tóc đen mượt mà và nói "X-Xin lỗi ạ!".

"...Hự..."

Tim tôi như muốn ngừng đập trước sự dễ thương mà trước giờ ít được tiếp xúc này, và tôi cảm nhận rõ rệt sự bắt đầu của Giáng sinh (dưới danh nghĩa chuỗi hẹn hò).

—— Tôi và Minakami trở lại bình thường sau đó vài phút.

"Ơ, ừm... Vậy thì Shinohara-senpai. Chúng ta bắt đầu thử thách [Nhiệm vụ] ngay thôi ạ!"

"Ừm... À, được thôi."

Tôi cố không nhìn vào Minakami vẫn còn đỏ tai, gật đầu một cái và lấy thiết bị của mình ra. <Game Quyết Đấu> giả lập giới hạn Giáng sinh <LOC>. Trong <Game Quyết Đấu> này, việc hoàn thành [Nhiệm vụ] được giao là điều kiện thắng lợi duy nhất và độc nhất.

Nhân tiện, trên màn hình chiếu hiện ra dòng chữ như sau.

【Người nhận: Minakami Mari】

【Nội dung: Thực hiện tour giải đố cùng Target và hoàn thành nó. Tuy nhiên ●●】

【Địa điểm thực hiện: Trong Khu 4】【Thời gian chỉ định: 11 giờ sáng】【Điều kiện bắt buộc: Thư mời】

"...Rốt cuộc thì phần bị che lấp vẫn không nhìn thấy ngay cả khi đến ngày Giáng sinh nhỉ."

"? ...A, vâng. Thật ra là thế này, Shinohara-senpai!"

Nghe tiếng lẩm bẩm của tôi, Minakami ghé sát lại nhìn vào màn hình thiết bị. Khoảng cách thu hẹp đột ngột khiến mùi hương thanh khiết thoảng qua mũi, nhưng cô ấy không bận tâm mà nói tiếp.

"Đây là điều kiện bổ sung chỉ áp dụng cho phía người chơi —— tức là em thôi ạ! Kiểu như ràng buộc hay hạn chế gì đó... Chà, đại loại vậy. Em đã có kế hoạch hoàn thành đàng hoàng rồi, nên senpai chỉ cần thuần túy chinh phục 'Tour giải đố' là không có vấn đề gì đâu ạ!"

"Ra là vậy. Cơ mà... Tour giải đố, à."

Tôi đưa tay lên miệng trước từ ngữ nghe không quen lắm. Nếu hiểu theo nghĩa đen, thì có lẽ là tour đi giải đố liên tục để hướng đến đích đến cuối cùng... Chắc giống mấy trò Real Escape Game hay sự kiện trải nghiệm kiểu đó.

"Cái này không có chỉ định chi tiết đúng không? Nếu là sự kiện giải đố kiểu tour thì trên mạng chắc có vài cái..."

"A, không, cái đó... ừm."

Nghe tôi nói vậy, Minakami bỗng nhiên trở nên bối rối lạ thường. Cô ấy ấp úng một lúc, rồi như hạ quyết tâm, cô ấy ngẩng mặt lên.

"Xin lỗi senpai. Từ bây giờ em sẽ nói dối một chút."

"...Hả?"

Tôi nghiêng đầu trước tuyên bố đột ngột và khó hiểu.

Bỏ lại tôi đang ngơ ngác, Minakami nhẹ nhàng lùi lại một bước. Tiếp đó cô ấy thò tay vào túi xách, lấy ra một vật dạng thẻ. Một hình chữ nhật màu xanh đậm. Minakami nắm chặt nó như thể tìm thấy thứ gì đó không thể tin nổi —— chính xác là giả vờ như vậy —— và mở to mắt.

Rồi nói một câu:

"C-Cái này là! Chuyện gì thế này!"

"...Ờ thì. Em biết cái đó à, Minakami?"

"Vâng! Thật ra em cũng chỉ thấy thoáng qua trên STOC thôi nhưng mà... Thư mời màu xanh đậm. Nghe nói nếu giải được 'câu đố' khắc trên đó, vị trí của tấm thẻ thông điệp tiếp theo sẽ hiển thị trên bản đồ của thiết bị. Và đáp án của 'câu đố' đều là một chữ cái Alphabet! Để đến được đích cuối cùng, cần phải thu thập đủ năm chữ cái đó...!"

"Hê... Đáp án của 'câu đố' chính là từ khóa à. Có vẻ thú vị đấy."

"! A, cảm ơn vì đã —— à không phải! Thu hút được sự quan tâm của Shinohara-senpai đến thế này, Người kiến tạo cũng khá thật đấy!"

"...Người kiến tạo, nhỉ."

"V-Vâng. Một Người kiến tạo bí ẩn không biết là ai ở đâu."

Gật đầu lia lịa một cách thái quá để ép tôi tin vào sự tồn tại của Người kiến tạo, hay đúng hơn là Minakami. Bị áp đảo bởi khí thế đó, tôi nhìn lại tấm thư mời trên tay. ...Thư mời không rõ người gửi (?). Giải "câu đố" trên thẻ sẽ mở ra điểm đến tiếp theo, cứ thế lần theo dấu vết. Và khi thu thập đủ năm chữ cái Alphabet là đáp án của "câu đố", "đích đến" cuối cùng sẽ được tiết lộ —— có vẻ là cơ chế như vậy.

Khi tôi vừa sắp xếp xong suy nghĩ đến đó, Minakami vẫn tiếp tục nói.

"Lén bỏ thư mời vào túi người khác, Người kiến tạo có vẻ là người có tật xấu táy máy tay chân nhỉ. Nhưng xét đến nội dung [Nhiệm vụ] của em thì đây cũng là một cái duyên...! Shinohara-senpai, anh có thể cùng em chinh phục nó không ạ!?"

Dùng lý lẽ cưỡng ép để triển khai câu chuyện, rồi ngay lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng. Nhìn dáng vẻ đó của cô ấy, tôi thầm tin chắc.

(...Ra là vậy. Tóm lại, phần bị che lấp kia chắc là chỉ định kiểu 'chính bạn phải trở thành Người kiến tạo' hay 'bạn phải tự chuẩn bị tour giải đố' gì đó...)

Đúng vậy —— diễn xuất thì lộ liễu quá mức rồi, nhưng nếu cô ấy tự tay làm tour này từ con số không thì công sức bỏ ra là rất lớn. Và, trông cũng vui thật. Đã chuẩn bị bất ngờ công phu đến thế này, thì thỉnh thoảng đóng vai người bị lừa cũng không tệ.

Vì vậy.

"Được thôi. Vậy thì... [Nhiệm vụ] bắt đầu nào, Minakami."

Buổi hẹn hò với Minakami —— hay nói đúng hơn là tour giải đố, khởi đầu vô cùng thuận lợi.

"Senpai! Cái ký hiệu này, nhìn kỹ thì hình dạng hơi méo mó phải không ạ!?"

"Ưm... À, ra thế. Cái này tương ứng với bức tranh bên kia. Nếu vậy thì xoay toàn bộ tấm thẻ sẽ khớp góc độ..."

"Oa, oa... G-Giỏi quá ạ!"

Mỗi khi tìm thấy thẻ thông điệp mới, tôi lại nghiêm túc giải "câu đố", còn bên cạnh là Minakami đang hướng ánh mắt tôn trọng thuần khiết quá mức về phía này. Bản thân cô ấy là Người kiến tạo nên đương nhiên biết hết đáp án, nhưng cơ bản cô ấy có vẻ muốn "tôi giải được", nên không xen vào thừa thãi mà chỉ háo hức dõi theo tôi giải đố, hoặc khi tôi bí thì khéo léo đưa ra gợi ý.

Và ngay khi tôi tìm ra đáp án, khuôn mặt cô ấy bừng sáng.

"Quả không hổ danh là Shinohara-senpai! Câu hỏi em mất hàng giờ suy nghĩ mà anh giải quyết cái một...! Tuyệt quá, em ngưỡng mộ lắm ạ!"

"Chà, cỡ này thì. ...Mà khoan, mất hàng giờ suy nghĩ để tạo ra á?"

"Hả!? K-Không phải đâu senpai. Vừa rồi, cái đó... c-chỉ là nói nhầm thôi ạ!"

Trước sự chỉ trích của tôi, Minakami lại vùi khuôn mặt đỏ bừng vào cổ áo khoác và lắc đầu nguầy nguậy. Dù có vẻ đã lộ tẩy hết rồi, nhưng cô ấy vẫn muốn giữ cái vỏ bọc "Người kiến tạo là người khác".

"Thế à. Mà, nói nhầm thì chịu rồi."

Vừa khẽ mỉm cười vừa lấy thiết bị ra, tôi nhập đáp án là chữ cái 【A】 vào ứng dụng chuyên dụng được chuẩn bị cho tour này —— nói nhẹ nhàng thế thôi chứ độ đầu tư đúng là khủng khiếp thật. Nhân tiện, đây là "câu đố" thứ ba đã giải xong. Tìm thấy thẻ thông điệp được giấu ở các quầy hàng di động hay cửa lấy đồ của máy bán hàng tự động, trải qua giải đố, các chữ cái Alphabet thu được hiện tại là ba chữ 【R】【T】【A】. Chị Yuzuha gọi là "Độ khó siêu cấp" nên tôi đã khá cảnh giác, nhưng đến giờ mọi thứ vẫn thuận buồm xuôi gió.

Vì vậy, trên thiết bị của tôi đã hiển thị "điểm đến tiếp theo".

"Ừm thì..."

Minakami ghé sát nhìn vào tay tôi từ bên cạnh, tay phải vuốt tóc lên một cách tao nhã. Cô ấy chẳng hề nhận ra cử chỉ đó khiến tôi tim đập thình thịch, vui vẻ mở miệng.

"Nơi có thẻ thông điệp tiếp theo là 'Yusendo' nhỉ. Là hiệu sách ngay gần đây ạ!"

"Hê? Đảo Học Viện cũng có hiệu sách cơ à. Tôi cứ tưởng toàn sách điện tử chứ."

"Đúng là so với đất liền thì ít hơn ạ. Nhưng sách giấy có sức hấp dẫn của sách giấy chứ ạ? Ít nhất thì sách điện tử không thỏa mãn được ham muốn sưu tầm của em."

"À... Quả thực, cái đó tôi cũng hiểu."

Ví dụ như game cũng có "bản băng đĩa" và "bản tải về", nhưng tôi chắc chắn thuộc phe băng đĩa. Xét về công sức thay đĩa thì bản tải về tiện lợi hơn hẳn, nhưng nhìn đống đĩa game xếp hàng trên kệ trong phòng cũng khá thú vị.

Mà, chuyện đó để sau —— sau đó chúng tôi vừa trò chuyện bâng quơ vừa cùng nhau bước vào hiệu sách đó. Đây là điểm đến thứ tư của tour. Nếu thu thập đủ năm chữ cái Alphabet thì đích đến cuối cùng sẽ được tiết lộ, nên [Nhiệm vụ] này cũng đã bước vào giai đoạn sau.

(Thời gian khoảng hơn 12 giờ... và cuộc hẹn tiếp theo là Hagoromo lúc 3 giờ chiều. Với tốc độ này thì có thể hoàn thành khá thong thả.)

Ngay khoảnh khắc tôi tự nhận thức được sự lơ là nhỏ nhoi đó ——

"—— Ơ, kìa?"

Minakami đi trước tôi một chút bỗng nhiên dừng lại.

Thấy lạ, tôi nhìn theo ánh mắt cô ấy, tại đó có một biển quảng cáo điện tử về một bộ truyện tranh đang được chiếu trên một góc kệ sách. Nhìn vào quảng cáo tập mới nhất đang chạy động, Minakami đứng chết trân trong trạng thái ngẩn ngơ.

"Ơ? Kìa, ừm, tại sao..."

"...Sao thế, Minakami?"

"A, không... cái đó."

Minakami ấp úng không giấu được sự dao động. Cô ấy bối rối một lúc, rồi quay sang nhìn tôi, thốt ra giọng nói khàn khàn như cố nặn ra.

"Không có ạ, thẻ thông điệp. Có chỉ định là ngay cạnh biển quảng cáo điện tử, nên chắc chắn nó phải được đặt ở kệ này mới đúng, nhưng mà..."

"Ưm... Nhưng biển quảng cáo điện tử dạng chiếu thì trong tiệm có mấy cái mà? Biết đâu không phải ở đây mà giấu ở kệ khác."

"K-Không thể có chuyện đó được ạ. Vì em đã nhờ chủ tiệm và chắc chắn đã đặt ở chỗ này —— à không phải! Cái đó, bởi vì, tọa độ chắc chắn là ở đây..."

Dù giọng nói hơi run rẩy nhưng Minakami vẫn dáo dác nhìn quanh. Biểu cảm vui vẻ lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là sắc mặt tái nhợt. ...Nhưng mà, đặt vào vị trí của cô ấy thì cũng dễ hiểu thôi. Dù sao Minakami cũng là Người kiến tạo của tour giải đố này. Tất cả thẻ thông điệp đều do cô ấy đặt, giờ nó biến mất thì bảo đừng cuống cũng khó. Theo cơ chế của tour này, nếu không tìm thấy thẻ thông điệp thì sẽ không biết điểm đến tiếp theo cũng như từ khóa. Nó sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Cắn môi "Ư...", Minakami thốt ra lời nói theo cảm xúc.

"T-Senpai, ừm, em, xin lỗ——"

"—— Không."

Để cắt ngang lời xin lỗi đó, tôi khẽ lắc đầu. Rồi đối với cô bé hậu bối đôi mắt đã rưng rưng sắp khóc, tôi nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể.

"Minakami đâu phải Người kiến tạo hay gì đâu mà phải xin lỗi chứ. Nếu thẻ thông điệp thứ tư được đặt ở đây, thì chắc nó chỉ lẫn vào kệ gần đó thôi. Tôi sẽ tìm giúp, Minakami đi rửa mặt chút đi."

"Hả? K-Không, em ổn ạ. Em cũng tìm——"

"Được rồi mà. ...Này nhé, hiếm khi mới được đi chơi hai người vào Giáng sinh đúng không? Những lúc thế này cứ để tôi ra dáng senpai chút đi, chắc cũng không bị trời phạt đâu."

Trước câu nói cố tình làm màu của tôi, Minakami khẽ mở miệng thốt lên "A...". Rồi cô ấy chắp hai tay cầm túi trước người, cúi đầu lễ phép.

"Cảm ơn anh, Shinohara-senpai. Ừm, em sẽ quay lại sớm nhất có thể...!"

Minakami quay lưng chạy đi nhanh chóng.

"Phù..."

Nhìn theo bóng lưng đó một lúc, tôi vừa thở hắt ra vừa khẽ chạm tay phải vào tai nghe. Gõ hai cái "cộc cộc" làm tín hiệu gọi. Sau một thoáng nhiễu nhẹ, giọng nói quen thuộc của Shiina vang lên vui vẻ bên tai tôi.

『—— Đợi lâu rồi, Onii-chan! Em biết thẻ thông điệp ở đâu rồi!』

(Hả...? Khoan đã, anh chưa nói gì mà...?)

『E hèm! Em nghĩ nếu Onii-chan gặp rắc rối thì chán lắm, nên từ đầu em đã táy máy dữ liệu camera giám sát rồi làm vèo vèo ấy! Nếu dùng [Ma Nhãn] của em thì thực ra quá khứ tương lai gì cũng nhìn thấy hết, nhưng dùng ở nhân giới thì hơi mệt một chút nên...』

(Ra là vậy... Mà dù sao cũng là pha xử lý hay đấy. Cảm ơn nhé, Shiina.)

『Thật á!? Hoan hô!!』

Shiina thốt lên giọng nói vui sướng từ tận đáy lòng qua tai nghe. Rồi cô ấy vừa nhìn hình ảnh camera giám sát đã bị táy máy và làm vèo vèo (= hack cưỡng bức), vừa cố gắng nói tiếp.

『Ừm thì... A, hình như có ai đó cầm nhầm đi rồi? Là con gái, đội mũ trắng, trông quen quen —— Ơ, Onii-chan! Bên phải, nhìn sang bên phải!』

(? Bên phải là... Oái!?)

"!"

Ngay khoảnh khắc tôi quay người sang ngang theo lời Shiina, một thiếu nữ lọt vào tầm mắt tôi. Tất nhiên, không phải cái kết kiểu Minakami Mari đã quay lại từ lúc nào đâu. Đồng phục mang bầu không khí thanh khiết với tông màu trắng kết hợp áo khoác dày kiểu mùa đông. Mái tóc ngắn màu xanh đội chiếc mũ trắng nhỏ. Có vẻ định làm tôi giật mình hay sao đó, cô ấy ghé sát khuôn mặt thanh tú lại gần đến mức khiến tôi thót tim.

Trực thuộc Học viện Nữ sinh Saint Rosalia Khu 14 —— Thiếu nữ 6 sao mang biệt danh <Thương Viêm Tĩnh Lặng>, Minami Shizuka.

"Mư... Bị phát hiện rồi. Là tôi mà lại sơ suất, thất sách... Đáng tiếc, hối hận..."

"Không, sơ suất cái gì chứ cô..."

Vẫn vẻ mặt buồn ngủ như mọi khi, cô ấy chậm rãi lùi lại theo chuyển động của tôi, lắc đầu qua lại có vẻ cũng chẳng tiếc nuối lắm. Có vẻ đã lấy lại tinh thần ngay lập tức, cô ấy khẽ ngước mắt lên và tiếp lời bằng giọng đều đều.

"Không ngờ lại gặp Stalker-san ở chỗ này... Hôm nay cũng đang stalking như mọi khi à? Đuổi theo sau lưng tôi...?"

"Tuyệt đối không phải. Buồn gì mà Giáng sinh phải làm chuyện đó chứ."

"Mư. Bị nói đến thế thì hơi bực mình... Hay nói đúng hơn, đây là hiệu sách. Tôi như mọi người thấy là văn học thiếu nữ nên thỉnh thoảng có đến, nhưng... Stalker-san thì không hợp. Tức là, dự cảm tội phạm áp đảo... Nếu không phải thì đang làm gì?"

"À, ừm... Nói sao nhỉ."

Bị Minami nhìn chằm chằm không có ý định rút lui, tôi —— sau khi xác nhận Minakami chưa quay lại —— quyết định giải thích sơ qua tình hình. Rằng tôi và Minakami đang tham gia một cái giống như tour giải đố. Rằng nó bắt nguồn từ <Game Quyết Đấu> giả lập giới hạn Giáng sinh tên là <LOC>. Và vì không tìm thấy thẻ thông điệp thứ tư nên [Nhiệm vụ] đang có nguy cơ mắc cạn.

"Hưm...? L, O, C... Nhắc mới nhớ, hình như cũng có <Game Quyết Đấu> đó."

Minami lắc mái tóc ngắn màu xanh, thì thầm phản ứng như vậy. Giọng điệu kiểu như trước giờ không để ý lắm. Dù là cô gái "ẩn mình để không nổi bật" cho đến năm ngoái, nhưng cũng có thể nói là bất ngờ.

"Với tính cách của cô, tôi cứ tưởng năm nay cô sẽ nhắm vào Azusawa làm 'Target' chứ."

"Suy nghĩ đó, là nghiệp dư... Nếu là Tsubasa-chan, không cần làm thế cũng cưa đổ được. ...Sai sao?"

"......Chà."

Phát ngôn khá thất lễ, nhưng tôi cũng hiểu ý cô ấy muốn nói.

"Ưm... Nhưng nếu vậy thì đã làm chuyện có lỗi với Minakami-chan rồi. Kiểm điểm... Phạt tiền, một triệu yên."

"? ...Ý là sao, cái đó?"

"Tất nhiên, là ý này..."

Trả lời câu hỏi của tôi bằng từ ngữ ngắn gọn, Minami bất ngờ thò tay phải vào túi áo khoác. Và, trên tay cô ấy khi xuất hiện trở lại trong tầm mắt tôi vài giây sau đó, là tấm thẻ thông điệp màu xanh đậm đã quá quen thuộc trong một tiếng qua.

"Hả... Cô, tại sao lại có nó."

"Vừa nãy, nhặt được ở đằng kia... Thấy câu đố có vẻ thú vị nên lỡ tay. Nhân tiện, đáp án là chữ cái Alphabet 【T】... Final Answer."

"...Thật à, giải xong luôn rồi sao."

"Phư... Khác với Stalker-san, đầu óc tôi xoay chuyển nhanh hơn. Giải cái này thì sẽ biết điểm đến tiếp theo sao...? Thế thì, mong chờ... hồi hộp thình thịch."

"Không, ừm... Xin lỗi vì cô đã cất công giải đố, nhưng cái biết được là điểm đến của tôi chứ không phải của cô. Nếu có hứng thú thì hôm nào đi cùng Minakami thử xem."

"...Stalker-san, xấu tính."

Minami hướng đôi mắt xanh có vẻ muốn nói gì đó về phía tôi, nhưng có vẻ đã hiểu tình hình nên không định nhây thêm. Cô ấy lặng lẽ đưa tay phải ra, ấn tấm thẻ thông điệp khắc "câu đố" thứ tư vào ngực tôi.

"Vậy thì, tôi sẽ ở nhà ngoan ngoãn để không bị đuổi theo... Stalker-san cứ tận hưởng hạnh phúc ngắn ngủi đi."

"Vâng vâng, tôi sẽ làm thế. À... Gặp lại sau nhé, Minami."

"Ưm. ...Gặp lại sau."

Nói ngắn gọn, Minami quay lưng về phía tôi. Chiếc mũ trắng lắc lư lạng lách qua các kệ sách rồi rời đi —— thay vào đó, thứ còn lại trên tay tôi là tấm thẻ thông điệp màu xanh đậm. Đáp án Minami để lại có đúng hay không thì tạm thời phải kiểm tra lại, nhưng dù sao đi nữa thì chắc chắn tour có thể tiếp tục.

Chỉ là... đồng thời một nỗi bất an thoáng qua trong đầu.

(Nguy hiểm thật đấy, vụ vừa rồi...? May mà người nhặt được là Minami, chứ nếu là khách không liên quan mang đi thì khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra. Dù không cố ý, ví dụ lỡ tay làm rơi vào khe hở kệ sách chẳng hạn... lúc đó thì gần như không thể tìm thấy.)

Tôi rùng mình ớn lạnh khi lặng lẽ suy nghĩ.

Vốn dĩ, "tour giải đố" này chỉ do một mình Minakami Mari lên kế hoạch và vận hành, chứ không phải như Real Escape Game thông thường có đông đảo nhân viên lo liệu mọi thứ. Nghĩ vậy thì việc tiến hành suôn sẻ đến tận đây có thể nói là may mắn. Quầy hàng di động hay cửa lấy đồ máy bán hàng tự động, những "điểm đến" đã đi qua cũng là những nơi mà thẻ thông điệp có thể biến mất bất cứ lúc nào. Và chỉ cần mất dấu thẻ một lần, tour này sẽ kết thúc ngay lập tức.

"......"

Tôi im lặng nghiền ngẫm lại ý nghĩa từ "Độ khó siêu cấp" mà chị Yuzuha đã nói.

Nhưng —— dù sao thì cũng chỉ còn lại một thẻ thông điệp nữa thôi. Đã vượt qua được đại nạn vừa rồi, thì chắc sẽ không còn sóng gió nào nữa đâu.

Ngay khoảnh khắc tôi ôm ấp hy vọng đó.

(...Hả?)

Thiết bị trong túi rung lên bần bật. Có dự cảm chẳng lành, tôi lấy cái vật mỏng đó ra xem, trên màn hình chiếu trước mắt hiện lên một cái tên bất ngờ.

Minakami Mayu ——.

Đó là cuộc gọi đến từ thiên tài ẩn dật của Học viện Eimei, người cưng chiều em gái Minakami Mari hết mực.

『—— Gian xảo, thật sự gian xảo. Tại sao cậu lại hẹn hò với Mari? Mới trở thành mạnh nhất Đảo Học Viện một chút mà đã kiêu ngạo quá rồi đấy. Trên đời này không tồn tại gã đàn ông nào xứng với Mari cả đâu. Nè hiểu không? Người được phép ở đó chỉ có tôi thôi. Vì tôi là chị gái của Mari, phải bảo vệ Mari nên mới được ở bên cạnh. Còn cậu thì không được. Cướp đi trái tim Mari quá nhiều rồi nên không được. Giáng sinh mà đi riêng hai người thì chị gái này tuyệt đối không chấp nhận đâu ——』

"...A, a..."

Nội dung cuộc điện thoại từ chị gái Minakami phần lớn được cấu thành từ sự ghen tuông và oán hận.

Cô ấy là một trong những người nổi tiếng hàng đầu tại Học viện Eimei. Vì tính cách lười biếng nên hầu như chưa từng tham gia các sự kiện lớn đối kháng học khu, và <Game Quyết Đấu> cá nhân cũng chỉ nhận ở mức tối thiểu. Vì thế lẽ ra không có yếu tố nào để tăng sao, nhưng cứ đến dịp lên lớp là chắc chắn nổ ra tranh luận "để cô ấy ở cấp bậc hiện tại thật lãng phí", và chỉ nhờ thế mà cô ấy đã leo lên 5 sao, một kẻ dị biệt chính hiệu.

Nhân tiện, cô ấy cơ bản ghét tiếp xúc với người khác —— hay đúng hơn là thấy phiền phức, nên giọng nói vang lên qua thiết bị lúc này không phải giọng thật mà là giọng tổng hợp. Nghe nói cô ấy dùng phần mềm chuyển đổi văn bản nhập trên PC thành giọng nói để cưỡng ép thực hiện cuộc hội thoại.

『Cậu, thật sự là... đúng là thiên địch rồi.』

Phát âm trôi chảy cả biểu tượng cảm xúc (Emoji) như một kỹ năng đặc biệt (?), chị gái Minakami phùng mang trợn má giận dỗi.

Đúng vậy —— dù có nhiều giai thoại như thế, nhưng đặc điểm không thể bỏ qua khi nhắc đến huyền thoại về cô ấy, như đã thấy, là một sis-con cực độ. Trong các <Game Quyết Đấu> quy mô lớn trước đây, nếu có tình huống em gái gặp nguy hiểm, cô ấy chắc chắn sẽ cho Eimei mượn sức. Vì vậy, việc cô ấy ôm sát ý với tôi, người dù sao cũng đang "hẹn hò riêng với em gái vào Giáng sinh", có thể nói là diễn biến đương nhiên.

Tuy nhiên, ít nhất cũng phải giải tỏa hiểu lầm.

"Đã bảo là không phải mà. Nói là hẹn hò hay không hẹn hò thì cũng khó, nhưng nói sao nhỉ... Nếu bảo là liên quan đến [Nhiệm vụ] của <LOC> thì có hiểu không?"

『Không những hiểu, mà chuyện đó tôi biết từ mấy ngày trước rồi. Bởi vì, chuyện về Mari tôi biết hết.』

"...Không, chẳng phải lý do gì cả."

『Chỉ là cậu không có ý định hiểu cho tôi thôi. ...Đã phát sinh [Nhiệm vụ] <LOC>, tức là Mari đã mời cậu. Dù cay cú nhưng đó là sự thật... nên tạm thời tôi không có ý định nguyền rủa cậu chết đâu. Hãy biết ơn Mari đi.』

"Nguy hiểm quá đấy..."

Dù là giọng tổng hợp nhưng vẫn cảm nhận rõ oán khí trong phát ngôn của chị gái Minakami, tôi giật giật má. Chỉ là, an tâm thì cũng an tâm. Dù là sis-con nặng nhưng có vẻ không phải kiểu trói buộc hành động của em gái.

"...Ừm."

Cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, tôi quyết định ném ra thắc mắc từ mấy phút trước.

"Vậy thì? Không muốn nguyền rủa chết thì là gì, tự nhiên gọi điện. Muốn bảo tôi hủy [Nhiệm vụ] ngay lập tức rồi về một mình à?"

『Làm gì có chuyện đó. Là buổi hẹn hò Mari mong muốn, nên tất nhiên tôi muốn nó thành công rồi. Tôi chỉ vừa nghiến răng vừa nhìn thôi.』

"? Vậy thì, càng tại sao ——"

『Tôi có việc muốn cậu hợp tác.』

"—— ...Hả?"

Trước lời nhờ vả đột ngột, hay đúng hơn là lời thì thầm như cầu khẩn bất chấp ngữ cảnh trước sau, tôi buột miệng thốt lên tiếng ngơ ngác. ...Hợp tác? Rốt cuộc là chuyện gì?

Như nhìn thấu sự hỗn loạn của tôi, giọng tổng hợp trôi chảy giải thích tiếp.

『Tôi biết cậu đang thử thách tour giải đố do Mari chuẩn bị. Cũng biết là đến giữa chừng vẫn thuận lợi, và thẻ thông điệp thứ tư suýt bị ai đó mang đi, tour suýt chút nữa thì sụp đổ.』

"Tôi sẽ không hỏi tại sao đâu, nhưng mà... rồi sao?"

『Thẻ thông điệp tổng cộng có năm cái, nên tour sắp kết thúc rồi. Công sức của Mari cũng được đền đáp. Dù tôi thấy phức tạp, nhưng Mari và cậu có thể hoàn thành [Nhiệm vụ] <LOC> một cách an toàn. ...Nhưng cứ thế này thì khả năng không được như vậy cao hơn. Không —— các người sẽ không thể đến được 'câu đố' cuối cùng. Tuyệt đối.』

"Hự... Nói đến mức đó chắc là có căn cứ nhỉ?"

『Ưm. Bởi vì... đang thi công đấy, bãi đất trống mà Mari giấu tấm thẻ thứ năm. Đến hôm qua thì vẫn có chỗ vào được, nhưng hôm nay thì Keep Out toàn diện. Dùng quyền hạn 7 sao thì có thể cưỡng ép vào được... nhưng có vẻ máy móc hạng nặng đã vào làm thật rồi. Không biết thẻ thông điệp còn sót lại hay không.』

"...Đùa à, này."

Tôi thốt lên giọng khàn đặc trước tuyên bố tuyệt vọng từ chị gái Minakami.

Nói sao nhỉ... cuối cùng điều lo sợ cũng đã xảy ra, đó là cảm tưởng thành thật của tôi. Tour giải đố này —— có lẽ do chỉ định bị che lấp trong [Nhiệm vụ] —— tất cả các điểm đến đều được thiết lập ở "những nơi mà thẻ thông điệp biến mất cũng không có gì lạ". Từ đầu đến cuối không sót cái nào. "Câu đố" thứ tư may mắn thu hồi được, nhưng nếu thông tin của chị gái Minakami là đúng, thì khả năng "Câu đố" cuối cùng đã bị phá hủy là rất cao.

『Cậu... nghĩ từ đây làm thế nào là chính xác?』

Giọng nói vang lên qua thiết bị yếu ớt đến mức không nghĩ là do chị gái Minakami gõ.

『Tôi ghét cay ghét đắng việc Mari và cậu hẹn hò... ghét muốn chết, nhưng vẫn thấy đỡ hơn nhiều so với việc Mari buồn. Vì vậy, để Mari không phải khóc thêm nữa, tôi muốn cậu hợp tác. Tất nhiên, tôi cũng sẽ làm những gì có thể.』

"Ưm... Ra là vậy."

Nghe đến đó, tôi đưa tay lên miệng để tổng hợp suy nghĩ.

Tour giải đố do Minakami làm Người kiến tạo —— hành trình qua năm điểm đến đã sắp về đích, nhưng thẻ thông điệp cuối cùng gần như không thể lấy được nữa. Tất nhiên, bản thân Minakami vẫn chưa biết điều đó. Nếu cứ thế di chuyển, chắc chắn sự tuyệt vọng còn hơn cả lúc nãy sẽ ập đến với cô ấy, và đương nhiên [Nhiệm vụ] sẽ thất bại tại đó.

(Là Người kiến tạo, Minakami chắc chắn biết nội dung thẻ thông điệp. Nên đơn giản nhất là bảo cô ấy nói đáp án của 'câu đố'. Như vậy sẽ có từ khóa thứ năm và đến được điểm đích cuối cùng... nhưng nếu được phép làm thế thì đâu còn là 'Độ khó siêu cấp'. Hỏi đáp án từ Người kiến tạo là phạm luật... à.)

『...Quả nhiên là khó nhỉ.』

Trong khi tôi đang dốc toàn lực suy nghĩ, giọng nói của chị gái Minakami vẫn truyền đến từ thiết bị. Có vẻ cô ấy cũng đang suy nghĩ cách giải quyết tình hình.

『Nếu có thể phục hồi thẻ thông điệp không lấy được bằng cách nào đó thì tốt...』

"...Phục hồi?"

Và, trước từ ngữ chị gái Minakami thốt ra, tôi dừng dòng suy nghĩ.

Phục hồi thẻ thông điệp khắc "câu đố" cuối cùng. ...Không, tất nhiên nếu là Người kiến tạo Minakami thì không nói, chứ tôi không biết gì mà phục hồi thẻ thì là không thể. Điều đó không thay đổi ngay cả khi dùng "Phép Màu Giáng Sinh", quy tắc cơ bản của <LOC>. Phép Màu Giáng Sinh là quyền tạo ra bất cứ thứ gì mình thích bằng chức năng thực tế ảo tăng cường AR —— tuy nhiên, nếu không biết thứ muốn xuất hiện là gì thì vô nghĩa.

...Tuy nhiên.

Với tính chất của tour giải đố này, không phải là hoàn toàn không có gợi ý.

"Ưm..."

Tôi truy cập vào ứng dụng chuyên dụng của tour này từ thiết bị của mình. Màn hình chính có menu xem các chữ cái Alphabet đã thu thập được, và cuối cùng sắp xếp chúng lại sẽ ra đích đến. Vì đã nhập đáp án Minami chỉ cho (nhân tiện thì đúng là đáp án chính xác), nên các chữ cái Alphabet đang xếp trên màn hình hiện tại là bốn chữ —— 【R】【T】【A】【T】.

(Cộng thêm một chữ cái Alphabet vào đây và sắp xếp khéo léo, nó sẽ thành từ vựng chỉ đích đến cuối cùng... Vậy thì, chỉ cần biết chữ cái đó là gì thì việc phục hồi thẻ thông điệp rất dễ dàng. Dù không biết nội dung 'câu đố' Minakami chuẩn bị, chỉ cần tạo ra một câu hỏi có cùng đáp án là chữ cái Alphabet đó là xong.)

Tôi vừa nghĩ vừa khẽ gật đầu. ...Thực ra, tôi đã đoán được chữ cái Alphabet cuối cùng sẽ là đáp án của "câu đố" cuối cùng. Anagram thiếu một chữ cái. Dựa trên lộ trình từ điểm hẹn đến đây, có lẽ không sai đâu.

Vì vậy.

"Vậy thì —— cho tôi mượn trí tuệ của chị một chút nhé, chị gái Minakami."

Tôi bắt đầu "chuẩn bị" gấp rút để hướng tới sự thành công của tour giải đố.

"—— Xin lỗi ạ! Để anh phải đợi lâu rồi, Shinohara-senpai!"

Minakami quay lại ngay sau khi cuộc gọi với chị gái cô ấy kết thúc.

Sắc mặt tái nhợt đã phần nào trở lại bình thường, ít nhất bề ngoài đã trở lại là cô bé hậu bối nghiêm túc và mạnh mẽ thường ngày. Cô ấy lắc mái tóc đen mượt mà, cúi đầu lễ phép, rồi nắm chặt hai tay trước ngực để thể hiện khí thế.

"Vừa nãy em có hơi mất bình tĩnh một chút xíu, nhưng không thể ủ rũ mãi được. Chắc chắn nó ở gần đây thôi, nên tìm kỹ lại một lần nữa——"

"Hửm? ...À, không."

Như để cắt ngang lời cô ấy, tôi nói ngắn gọn rồi thò tay vào túi. Tất nhiên, thứ tôi lấy ra từ đó là tấm thẻ thông điệp màu xanh đậm. Nhìn thấy "câu đố" thứ tư chính hiệu, Minakami mở to đôi mắt vốn đã to tròn.

"! Ơ, cái này, từ bao giờ... Chẳng lẽ, Shinohara-senpai đã tìm thấy ạ!?"

"Đáng tiếc không phải tôi, mà là một khách hàng khác tình cờ nhặt được. Chà, suýt chút nữa là bị mang đi rồi nhưng... tóm lại, thế này là tiếp tục được rồi nhỉ."

"A... Vâng, đúng vậy ạ senpai! Thật sự, thật sự cảm ơn anh ạ!"

Minakami ôm tấm thẻ thông điệp nhận từ tôi vào ngực như báu vật, hướng sự biết ơn chân thành không chút vẩn đục về phía này. Dáng vẻ nghiêm trang cùng sự mong manh như sắp gãy đó khiến người ta muốn bảo vệ, hay nói ngắn gọn là trông cực kỳ đáng yêu. Hơn nữa, mãnh liệt hơn hẳn bình thường.

—— Mà, cố gắng giữ cảm xúc đó trong lòng.

"À... Vậy thì, Minakami. Xin lỗi nhé nhưng trong lúc đợi em tôi đã giải 'câu đố' luôn rồi. Đáp án của cái này là 【T】 —— và, điểm đến tiếp theo là từ đây đi về phía nhà ga."

"Oa, giỏi quá Shinohara-senpai! Giải nhanh đến thế này... ừm, vậy là chữ cái Alphabet thứ tư rồi nhỉ. 【R】【T】【A】【T】... K-Khó quá ạ! Rốt cuộc địa điểm nào sẽ hiện ra đây...?"

"Ai biết được. Không phải là không đoán được nhưng... chà, cùng tận hưởng đến cuối cùng nào."

Tôi mỉm cười trước Minakami đang diễn xuất hết mình (rất dễ thương), nhún vai và bước đi. Từ Yusendo đến điểm đến tiếp theo không xa lắm... nhưng, càng đến gần nơi đó, vẻ mặt của Minakami đi bên cạnh càng trở nên lo lắng u ám.

"A, ano... Shinohara-senpai? Thật sự, đường này có đúng không ạ...?"

Giọng nói nghi vấn đầy e dè.

Mà, cũng phải thôi —— vì con đường chúng tôi đang đi hơi lệch so với lộ trình mặc định hiển thị trên thiết bị. Tất nhiên không phải do tôi mù đường hay gì cả. Đúng như lời chị gái Minakami nói, "đích đến" trên bản đồ đáng tiếc là đang thi công.

Vì vậy tôi nghiêng đầu giả vờ ngây ngô trả lời Minakami bên cạnh.

"Hả? Thì vẫn đúng bình thường mà. Theo tọa độ trên bản đồ, thẻ thông điệp thứ năm nằm trong công viên này đúng không?"

"K-Không thể nào đâu ạ! Vì lộ trình hoàn toàn——"

"Không không, Người kiến tạo tour giải đố cũng có lúc sai sót chứ. Chắc là thẻ thông điệp cuối cùng ở quanh đây... Kìa, có rồi."

"—— Ơ, ơ ơ ơ!?"

Giọng nói nhuốm màu kinh ngạc của Minakami vang vọng xung quanh. ...Đúng vậy. Thứ tôi chỉ tay vào là một tấm thẻ thông điệp được đặt nhẹ nhàng trên ghế băng công viên. Vẻ ngoài và trang trí hoàn toàn giống như trước. Trên nền màu xanh đậm, khắc dòng "câu đố" với phông chữ quen thuộc.

【M→T→W→T→F→□→□】

【Trả lời một chữ cái Alphabet điền vào □】

...Câu đố thứ năm đưa ra chữ cái Alphabet cuối cùng.

Nhìn thấy nó, Minakami há hốc mồm với vẻ mặt như không hiểu gì cả.

"Ơ, cái này, tại sao... T-Tại sao lại có thẻ thông điệp ở đây?"

"Tại sao là sao, em nói gì thế Minakami. Vẫn giống quy trình từ nãy đến giờ mà? Có thẻ thông điệp đặt ở điểm đến được chỉ định, và trên đó khắc 'câu đố' có đáp án là một chữ cái Alphabet. Chỉ cần giải được cái này, tour giải đố lần này sẽ hoàn toàn phá đảo."

"V-Vâng. Nhưng mà, em chắc chắn là ở bãi đất trống đằng kia... Hơn nữa, nội dung câu đố cũng thay đổi..."

Minakami lẩm bẩm nhỏ trong trạng thái ngẩn ngơ. Cô ấy bối rối một lúc, nhưng rồi có vẻ nhận ra điều gì đó, cô ấy rụt rè đưa tay phải về phía thẻ thông điệp trên ghế băng. Và việc bàn tay đó không nắm được gì đã giúp cô ấy có được sự chắc chắn. Cô ấy quay người thẳng về phía tôi, hỏi bằng giọng buồn bã.

"Ừm, là thế này ạ. Nếu sai thì mong anh coi như chưa nghe thấy... Shinohara-senpai. Chẳng lẽ, Shinohara-senpai đã biết tất cả ngay từ đầu rồi sao ạ? Việc em là Người kiến tạo tour giải đố, việc tour này không ổn định đến mức có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Trên cơ sở đó, anh đã dùng Phép Màu Giáng Sinh để âm thầm hỗ trợ em...?"

"...Không."

Hiểu được ánh mắt của Minakami chứa đầy sự tôn trọng và ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn lặng lẽ lắc đầu. Rồi, khẽ nhếch mép cười và nói một câu.

"Tôi chẳng hiểu em đang nói chuyện gì cả. Tôi chỉ đang tận hưởng một trò chơi thú vị do ai đó chuẩn bị cùng với hậu bối thôi."

"Vậy, sao ạ... Fufu, em hiểu rồi. Quả nhiên, Shinohara-senpai là kẻ nói dối."

Nở nụ cười dịu dàng khác hẳn thường ngày và nói vậy, Minakami khẽ lắc đầu. Vài giây sau, cô ấy quay lại vẻ mặt tươi sáng, nhìn xuống thẻ thông điệp trên ghế băng mà không giấu được vẻ háo hức.

"Vậy thì, giải luôn thôi ạ! Ừm... Đáp án là 【S】 nhỉ."

"Hả? ...Giải được rồi sao?"

"Vâng! Dù sao thì giải đố cũng là sở trường của em mà. Năm chữ cái Alphabet đầu tương ứng với chữ cái đầu của từ Thứ Hai Monday đến Thứ Sáu Friday, nên điền vào □ là chữ cái đầu chung của Thứ Bảy Saturday và Chủ Nhật Sunday là 【S】. Vậy là, từ khóa chỉ điểm đến cuối cùng là 【R】【T】【A】【T】【S】... Rốt cuộc từ đơn nào sẽ được hoàn thành đây, Shinohara-senpai?"

"Ưm, à... Đúng vậy."

Trước Minakami đang ném câu hỏi với vẻ mặt hồi hộp và chút căng thẳng, tôi khẽ đưa tay lên miệng. ...Nhưng, tất nhiên cử chỉ đó cũng giống như lời nói hành động của Minakami, chỉ là diễn xuất đơn thuần. Tôi đã thiết lập chữ cái Alphabet cuối cùng bằng cách tính ngược từ đáp án, nên tất nhiên tôi đã biết đích đến từ lâu.

Nhìn thẳng lại ánh mắt nghiêm túc của cô bé hậu bối, tôi lặng lẽ mở miệng.

"Đáp án là 【START】 —— 'Quay lại vạch xuất phát'. ...Tóm lại, 'Nhà ga', nơi hẹn gặp hôm nay và cũng là điểm xuất phát, chính là đích đến của chúng ta."

—— Đúng vậy.

Ngay khi Minami giải được "câu đố" thứ tư, trong tay đã có bốn chữ cái 【R】【T】【A】【T】. Chỉ với chừng đó thì có thể có vài ứng cử viên, nhưng nếu xét đến việc lộ trình tour đại khái là đi một vòng quanh Khu 4, thì chuỗi ký tự hoàn thành là 【START】 là thích hợp nhất. Cũng có cảm giác thuyết phục cho cái kết (Last).

Vì vậy, tôi và chị gái Minakami đã vội vàng tạo ra một "câu đố" mới có đáp án là 【S】.

Và thực hiện nó bằng "Phép Màu Giáng Sinh", tức là chức năng thực tế ảo tăng cường AR.

"Oa...!"

Dù sao đi nữa, nghe đáp án của tôi, khuôn mặt Minakami bừng sáng vui vẻ.

"Chúc mừng senpai! Đại chính xác ạ!"

Lời khen ngợi toàn lực đúng chất Minakami. Còn tôi thì không kìm được nụ cười.

"Đại chính xác cái gì... Được không đấy, Minakami. Không phải Người kiến tạo mà lại phán định đúng sai."

"Ơ? A, ư... Dạ, được ạ. Dù sao thì, cuối cùng em cũng định tiết lộ... Thật ra là thế này, Shinohara-senpai. Chắc anh đã biết rồi nhưng, tour giải đố này từ đầu đến cuối đều do em sắp đặt...! Cái đó, xin lỗi vì đã lừa dối anh!!"

Minakami lắc mái tóc đen mượt mà và cúi đầu. Việc bị lộ tẩy từ khá sớm chắc bản thân cô ấy cũng nhận thức được, nhưng không vì thế mà xin lỗi lấy lệ, chắc chắn cô ấy đang xin lỗi từ tận đáy lòng. Vì là người ghét nói dối, nên cô ấy chắc đang lo lắng bất an không biết tôi có giận vì bị lừa hay không.

Chính vì thế tôi lắc đầu dứt khoát phủ nhận nhận thức đó.

"Được mà, không cần xin lỗi đâu. Vì tôi đã được tham gia một tour cực kỳ vui vẻ mà."

"T-Thật không ạ...? Cái đó, anh không cần phải khách sáo..."

"Đã bảo là ở chỗ thế này tôi không nói dối mà."

Trước Minakami đang ngước nhìn lo lắng, tôi cười khổ đáp lại. ...Thực tế, tour giải đố hôm nay thú vị không chê vào đâu được. Nếu không có [Nhiệm vụ] của <LOC> hay <Game Quyết Đấu> giả lập với chị Yuzuha, tôi chắc đã quên cả thời gian mà đắm chìm vào nó.

"Nhờ Minakami mà năm nay có vẻ sẽ là Giáng sinh tuyệt vời nhất đấy. Không nói quá chút nào đâu."

"Oa, oa... Cảm ơn anh, Shinohara-senpai. Em... hạnh phúc lắm ạ!"

Nhận được câu trả lời của tôi, Minakami nở nụ cười rạng rỡ đến mức má giãn ra như sắp khóc, và nói từng từ từng chữ như đang nghiền ngẫm.

Và, chà chuyện là như vậy ——.

Vượt qua bao nhiêu khúc quanh co, tôi đã hoàn thành "lời hứa" với Minakami Mari một cách an toàn.

【Minakami Mari —— Hoàn thành nhiệm vụ <LOC>】

【Nội dung: Thực hiện tour giải đố cùng Target và hoàn thành nó. Tuy nhiên người quản lý tour giải đố là chính bạn, và không được cho Target biết đáp án. Ngoài ra, vị trí đặt các thẻ thông điệp đều được chỉ định trước】

【Mối quan hệ lý tưởng: Senpai Kohai thân thiết ạ!】

Vẫn là ngày 25 tháng 12, thời gian đã qua một giờ chiều một chút.

"Ưm..."

Chia tay Minakami ở khu vực soát vé ga trước học viện, tôi dựa lưng vào bức tường gần đó và nhìn vào màn hình thiết bị. Tạm gác lại những lời oán hận dồn dập và chút ít lòng biết ơn từ chị gái Minakami, thứ hiện ra trong tầm mắt là nội dung [Nhiệm vụ] tiếp theo.

【Người nhận: Hagoromo Shion】

【Nội dung: Khoác tay Target trong phòng học lúc hoàng hôn. Tuy nhiên ●●】

【Địa điểm thực hiện: Tùy ý】【Thời gian chỉ định: 3 giờ chiều】【Điều kiện bắt buộc: Không】

(...Thật tình, nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy [Nhiệm vụ] vô lý thật đấy.)

Tôi vừa nhìn chằm chằm vào thiết bị vừa khẽ thở dài.

Không... nếu chỉ nói về độ khó đơn thuần của [Nhiệm vụ], thì cái của Minakami vừa hoàn thành còn khó hơn nhiều. Tùy thuộc vào điều kiện bị che lấp, nhưng cái này có khi hoàn thành trong nháy mắt. Tuy nhiên, điều phiền toái là người nhận [Nhiệm vụ] không ai khác chính là Hagoromo Shion. Nếu là lúc <Chiến tranh tập huấn: Refrain> hai tháng trước thì không nói, chứ cô ấy vốn dĩ là sự tồn tại không được phép ở Đảo Học Viện. Chưa nói đến nội dung, trước hết việc "gặp" đã không thể thực hiện được.

(Chỉ là, việc [Nhiệm vụ] của Hagoromo nguy hiểm thì đã dự đoán trước được, nên trong tuần qua mình đã chuẩn bị xong xuôi rồi. Về thời gian cũng dư dả, thà chuẩn bị cho các [Nhiệm vụ] khác còn hơn............ mà, hửm?)

Ngay khoảnh khắc tôi suy nghĩ đến đó, thiết bị trên tay bất ngờ rung nhẹ. Nghĩ là gì đó nên tôi nhìn màn hình, hiển thị là thông báo từ mạng xã hội nội bộ STOC. Tên tài khoản là "Ẩn danh". Tin nhắn được viết chỉ vỏn vẹn một câu —— 『2 giờ chiều đến nhà tôi đi』.

(...Ơ kìa)

Nhìn thấy nó, tôi khẽ nhíu mày. ...Cái gì đây? Vì sự nổi tiếng của 7 sao nên không ít kẻ gửi tin nhắn này nọ vào tài khoản của tôi, nhưng tôi đã nhờ Kagaya-san tắt hết thông báo loại đó rồi. Tức là đối phương "Ẩn danh" này đã phá vỡ thiết lập đó bằng cách nào đó. Khó có thể nghĩ là trò đùa đơn thuần.

Và —— lúc đó,

『Onii-chan, Onii-chan!』

Qua đường truyền riêng, Shiina đóng vai trò hỗ trợ bất ngờ gửi đến giọng nói hốt hoảng. Tôi gõ nhẹ vào tai nghe phản hồi, cô bé tiếp tục với giọng điệu phấn khích.

『Nhìn màn hình <LOC> đi! Chút nữa thôi, có chuyện lớn rồi...!』

"Hự..."

Lờ mờ đoán được tình hình qua lời nói đó, tôi nhanh chóng chuyển màn hình thiết bị. Và ở đó, bao gồm cả cái của Minakami đã hoàn thành, tổng cộng năm cái [Nhiệm vụ] —— Không, không phải vậy. [Nhiệm vụ] hiển thị trên màn hình nhìn thế nào cũng là sáu cái. Một [Nhiệm vụ] chắc chắn không tồn tại vào sáng nay đã được thêm mới vào.

【Người nhận: ●●】

【Nội dung: Mời Target đến nhà riêng, và gọi nhau bằng tên khác với cách gọi thường ngày】

【Địa điểm thực hiện: ●●】【Thời gian chỉ định: 2 giờ chiều】【Điều kiện bắt buộc: ●●】

"......"

Nếu chỉ che lấp nhiều thì còn đỡ, đằng này "Người nhận" quan trọng nhất cũng không biết, [Nhiệm vụ] bí ẩn.

Nhìn thấy nó, tôi cắn môi dưới và thử liên lạc với Game Master chị Yuzuha.

『Vâng vâng, sao thế Hiroto? Nếu là báo cáo tình tứ thì chị không cần đâu nhé?』

"Ai thèm báo cáo cái đó chứ. ...Thật ra, em có chuyện muốn hỏi. Vừa nãy ứng dụng <LOC> có thêm một [Nhiệm vụ]. Và, trong trường hợp đó... chẳng lẽ, việc hoàn thành [Nhiệm vụ] này cũng nằm trong nội dung <Quyết Đấu> với chị Yuzuha sao?"

『Hửm? Chà, đúng là vậy rồi.』

Chị Yuzuha đưa ra phán quyết như ác quỷ bằng giọng nói nhẹ nhàng.

『Bởi vì, điều kiện thắng của Hiroto là "hoàn thành không sót cái nào các [Nhiệm vụ] nhắm vào Hiroto" mà? Chị đâu có nhớ là giới hạn chỉ năm cái đâu. Nên là chà, nói sao nhỉ, cảm giác như nhân vật bí mật ấy nhỉ?』

"Bí mật, cái gì chứ..."

Trước chị Yuzuha vẫn vui vẻ như mọi khi, tôi thầm giật giật má. Nhưng... quả thực, về luật chơi thì đúng là vậy. Chỉ là tôi không tưởng tượng nổi có kẻ nhận [Nhiệm vụ] <LOC> vào đúng ngày Giáng sinh mà không chuẩn bị trước gì cả, chứ chị Yuzuha không vi phạm gì. Nếu vậy thì đương nhiên, tôi chẳng thể phản đối được.

Nhưng, dù vậy.

(Người nhận [Nhiệm vụ] quan trọng bị che giấu, địa điểm cũng không biết ở đâu... Gợi ý duy nhất là tin nhắn ẩn danh. Chết tiệt, cái này thật sự có thể hoàn thành được sao...!)

Tôi ôm đầu trước [Nhiệm vụ] không rõ người nhận chen ngang vào như muốn ăn mòn thời gian vốn đã ít ỏi.

【Ngày 25 tháng 12 - 1 giờ 17 phút chiều】

【Nhiệm vụ còn lại —— 4 → 5】

♭♭

"—— A, alo Shion? Chút nữa được không."

『? Tất nhiên, nếu là nói chuyện với Rina thì lúc nào cũng hoan nghênh... Nhưng mà, giọng điệu trang trọng quá nhỉ. Chẳng lẽ cậu có người yêu rồi sao?』

"Ngốc... K-Không phải đâu! Đã là 'kẻ đóng thế' của cậu thì sao làm chuyện khinh suất thế được. Hơn nữa, tớ hẹn hò với ai được chứ?"

『Fufu. Cái đó, tớ cảm giác chỉ có vị kia biết rõ thân phận của Rina thôi nhưng mà... Tóm lại là vậy. Nếu không phải khoe người yêu thì sao thế? Dù được ca tụng là mạnh về đêm nhưng tớ cũng sắp đến giờ buồn ngủ rồi đấy?』

"Buồn ngủ gì chứ, chưa đến 9 giờ mà... Mà, a thôi được rồi. Chuyện là thế này, thật ra tớ có một chuyện muốn hỏi Shion. Thời gian thì còn hơi xa một chút, nhưng cậu biết cái Illumination làm ở Khu 4 vào ngày Giáng sinh hàng năm không? Cái mà dùng Drone ấy."

『Sự kiện nổi tiếng nhỉ. Tớ cũng từng trốn khỏi dinh thự vào ngày Giáng sinh để lén đi xem. Tất nhiên, chỉ là chút bốc đồng thôi nhưng...』

"Nói gì thế, bốc đồng gì chứ năm nào chẳng đi. ...Tớ muốn hỏi là, Shion. Cậu có biết chỗ nào là địa điểm bí mật của sự kiện đó không?"

『Địa điểm bí mật, sao? ...Chà chà, nghe bảo không phải chuyện tình cảm nên tớ lơ là, nhưng quả nhiên là hẹn hò nhỉ. Đã rõ, Rina. Vậy thì tớ, một nữ sinh cấp ba cực kỳ bình thường, sẽ chỉ cho cậu kế hoạch hẹn hò chắc chắn cưa đổ đối phương——』

"! Đ-Đã bảo là không phải mà!!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!