Web Novel
Chương 33 Nguy cơ của Thuyết thư nhân tóc đen – 2
0 Bình luận - Độ dài: 2,513 từ - Cập nhật:
Thiên Sát Tinh (天殺星).
Trong võ lâm, thi thoảng lại có những kẻ được sinh ra mang theo khí vận của các vì sao. Những đứa trẻ ôm ấp các vì sao trong lòng. Bởi vì mang trong mình khí vận của bầu trời, nên bọn họ ai nấy đều là kỳ tài. Những kẻ này khi trưởng thành thường trở thành vĩ nhân lưu danh sử sách, hoặc để lại những thành tựu to lớn cho đời.
Đứa trẻ mang khí vận của sao sẽ trở thành kỳ tài. Đó cũng là lý do người trong võ lâm tìm đến vô số thuật sĩ chiêm tinh. Bởi lẽ vô số môn phái trong võ lâm đều khao khát thu nhận một đứa trẻ mang khí vận ngôi sao làm đệ tử.
Cho dù chỉ là võ công nhị lưu, nhưng nếu để những đứa trẻ ôm ấp ngôi sao tu luyện, chúng có thể khiến bản thân môn võ công đó tiến thêm một bước dài, làm rạng danh tương lai của môn phái. Đó là những hạt giống mà bất cứ ai cũng thèm khát.
Tất nhiên, mang trong mình khí vận của sao không phải lúc nào cũng là phước lành. Tuy tài năng xuất chúng, nhưng cũng có những đứa trẻ sinh ra với loại tài năng mà không ai mong muốn.
Thiên Sát Tinh chính là như vậy.
Đứa trẻ sinh ra với thiên phú bẩm sinh về giết chóc. Sự ra đời của Thiên Sát Tinh bản thân nó đã là một đại hung sự của võ lâm.
『Là không thể thu liễm sát khí đến mức này sao? Hay là đang bị sát ý nuốt chửng rồi?』
Thiên Cơ Tử cất lời với Thiên Sát Tinh đang đứng trước mặt.
『Ta chỉ cho ông một manh mối nhỏ vì sợ ông không nhận ra thôi.』
Thiên Sát Tinh thu lại sát khí đang tỏa ra. Thiên Cơ Tử có cảm giác như không gian xung quanh vừa ngừng lại trong thoáng chốc rồi mới chuyển động tiếp.
Chỉ vì một manh mối nhỏ mà đã đến mức độ này sao. Thiên Sát Tinh của đời này e rằng sẽ trở thành mối lo ngại lớn cho thế gian. Thiên Cơ Tử đã bắt đầu cảm thấy lo lắng thay cho những kẻ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của nàng ta.
『Có vẻ vẫn chưa đến mức bị sát ý nuốt chửng. Ngồi đi.』
『Biết rồi.』
Thiên Sát Tinh ngồi xuống chiếc ghế thấp trước mặt Thiên Cơ Tử.
『Thiên Sát Tinh tìm đến lão phu vì duyên cớ gì?』
『Xem vận mệnh cho ta.』
『Ta không xem vận mệnh cho kẻ vô lễ.』
Thiên Cơ Tử thẳng thừng từ chối.
『Vô lễ?』
Đuôi lông mày phải của Thiên Sát Tinh khẽ giật. Sát khí vừa được Thiên Sát Tinh thu lại bắt đầu rục rịch trườn ra ngoài.
『Kẻ đến nhờ xem vận mệnh của chính mình lại che giấu dung mạo thật. Đó là vô lễ.』
Thiên Cơ Tử nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Thiên Sát Tinh.
Có lẽ nàng đã hiểu ý ông. Thiên Sát Tinh nuốt xuống cơn giận đang chực trào ra và nhắm mắt lại.
Trước mắt Thiên Cơ Tử, khuôn mặt của Thiên Sát Tinh bắt đầu thay đổi.
『Được chưa?』
Thiên Cơ Tử lẳng lặng quan sát khuôn mặt Thiên Sát Tinh. Tóc ngắn. Đuôi mắt sắc bén cùng biểu cảm lạnh lẽo. Tuy nhiên, nếu lướt qua trên phố, đó là một mỹ nhân tuyệt sắc khiến bất cứ ai cũng phải ngoái nhìn.
Vấn đề là nếu nàng cầm kiếm, thì đó sẽ là khuôn mặt cuối cùng mà người đi đường nhìn thấy ở dương gian.
『Được rồi. Có thể nói chuyện chút được rồi.』
『Giờ hãy xem vận mệnh cho ta.』
『Thiên Sát Tinh mà lại muốn biết vận mệnh của mình sao. Lại còn tìm đến tận chỗ ta. Thật bất ngờ.』
『Tò mò về tương lai thì có gì lạ sao?』
Thiên Sát Tinh không thay đổi sắc mặt, nhưng trong lời nói có chút thắc mắc nhỏ.
『Mấy kẻ trôi dạt như bèo tấm trên dòng sông vận mệnh thì tò mò là phải. Nhưng Thiên Sát Tinh thì khác. Vận mệnh đã được định sẵn rồi, còn tò mò làm gì.』
Một con thuyền di chuyển vì một mục tiêu duy nhất trên dòng sông vận mệnh. Đó chính là Thiên Sát Tinh.
『Đã định sẵn rồi sao?』
『Giết hoặc bị giết. Vận mệnh của mọi Thiên Sát Tinh đều như vậy.』
Thiên Sát Tinh là hung tinh (凶星) sinh ra để giết chóc tất cả những gì nhìn thấy. Một con thuyền tiến về phía trước vì mục đích sát nhân. Cho đến khi có ai đó phá hủy con thuyền ấy, Thiên Sát Tinh vẫn sẽ tiếp tục tiến lên.
『Cái đó ta cũng biết. Ta muốn biết nhiều hơn. Có cần ngày tháng năm sinh không?』
『Không cần. Ta đã biết Thiên Sát Tinh sinh ra khi nào rồi. Chỉ là không biết đó là ai thôi. Tính ra từ lúc Thiên Sát Tinh ra đời đến nay chưa qua hai mươi năm, năm nay 18 tuổi phải không?』
『Đúng vậy.』
Thiên Sát Tinh thản nhiên gật đầu.
『Vẫn còn chút thời gian trước khi khí vận của ngôi sao dâng đầy. Có vẻ cô nương đã học võ công, ta có thể biết cô nương đã tu luyện loại võ công nào không?』
Thu liễm sát khí một cách thuần thục. Nếu có thể điều khiển được sát khí bản nguyên của Thiên Sát Tinh, chắc chắn nàng đang tu luyện võ công. Thiên Cơ Tử dựa trên suy đoán của mình mà hỏi.
『Ta học võ công của sát thủ.』
Thiên Sát Tinh không tiết lộ tên gọi cụ thể của môn công pháp, nhưng nàng cho biết sự thật rằng mình đã học võ công.
『Thiên Sát Tinh mang tài năng giết chóc lại học võ công của sát thủ. Không biết là sự an bài của ai, nhưng quả là một lựa chọn tuyệt vời!』
Thiên Cơ Tử nói với giọng cảm thán.
『Bình thường không phải thế gian sẽ nghĩ ngược lại sao?』
Thiên Sát Tinh học võ công sát thủ. Sẽ giết nhiều người hơn. Nghĩ như vậy mới đúng. Thế nhưng Thiên Cơ Tử lại lộ ra vẻ mặt như thể đó là chuyện may mắn.
『Người thường thì nghĩ thế. 100 năm trước, Thiên Sát Tinh là một đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi các đệ tử nhà Phật. Họ đã bỏ ra vô số công sức để đứa trẻ đó không gây ra sát kiếp. Cô nương có biết kết quả thế nào không?』
『Không biết.』
『Ngôi chùa 100 năm trước đó giờ không còn tồn tại nữa. Đứa trẻ đó đã giết sạch tất cả mọi người trong chùa. Cho đến khi các võ tăng phải phạm sát giới để giết chết đứa trẻ đó, nó đã không ngừng giết chóc. Thế nên ta mới nói, so với võ công của Phật môn hay Đạo gia, võ công của sát thủ lại tốt hơn.』
『Tại sao?』
『Bởi vì không ai có thể điều khiển sát tâm thuần thục như sát thủ. Thêm vào đó, để điều tiết sát tâm, chắc hẳn cô nương vẫn định kỳ thực hiện các phi vụ ám sát chứ?』
Trước câu hỏi của Thiên Cơ Tử, Thiên Sát Tinh khẽ gật đầu.
『Phải. Vừa có thể điều khiển sát tâm, vừa dùng việc giết người để ngăn cản sát ý gia tăng. Không biết là nuôi dưỡng để lợi dụng Thiên Sát Tinh hay để kìm hãm, nhưng quả là một phương pháp rất tốt.』
『Nhưng thế này vẫn chưa đủ.』
『Có phải cô nương từng có kinh nghiệm đánh mất lý trí vì sát tâm không?』
Tình huống mà mọi thứ bị sát ý xâm chiếm. Nếu rơi vào trạng thái bạo tẩu như vậy, Thiên Sát Tinh sẽ mất đi cả chút lý tính tối thiểu và chỉ biết chém giết.
『Vài lần.』
『Vài lần sao. Tình hình không tốt rồi. Gần đây dù có giết người thì sát ý vẫn định kỳ dâng lên phải không?』
『Ừ. So với trước đây, khoảng cách giữa những lần đó đang ngắn lại.』
『Ra là vậy. Dù là loại võ công có thể điều khiển sát tâm thì rốt cuộc cũng chỉ là võ công. Võ công do con người tạo ra để chạm tới bầu trời, sao có thể thắng được ý chí của chính bầu trời chứ.』
Võ công do con người vun đắp. Thiên Sát Tinh ôm ấp ngôi sao của bầu trời. Bên nào chiếm ưu thế, nhìn qua là biết rõ như lửa cháy.
『Càng ngày sát ý càng mạnh hơn.』
『Đương nhiên rồi. Chắc hẳn cô nương đã thức tỉnh Thiên Sát Tinh ở độ tuổi khá sớm, ngược lại bộ dạng bây giờ mới giống như kỳ tích.』
Khi thức tỉnh Thiên Sát Tinh, con người sẽ không còn là người nữa mà trở thành công cụ của ngôi sao dành cho việc tàn sát. Tuy nhiên, nữ nhân trước mắt dù vô cảm nhưng trông vẫn giống một con người.
Võ công đã giúp nàng không biến thành quái vật. Nhưng chuyện đó rồi cũng sẽ đến giới hạn.
『Có cách nào không?』
『Theo lẽ thường thì chẳng bao lâu nữa sát tâm sẽ xâm chiếm cơ thể. Sát ý sẽ chi phối tư duy. Không phải là trạng thái bị sát ý nuốt chửng, mà là bản chất con người sẽ thay đổi hoàn toàn. Mọi suy nghĩ đều sẽ chỉ hướng về việc giết chóc.』
『Cái đó…… Ta ghét.』
Thiên Cơ Tử đọc được sự sợ hãi và chán ghét trong giọng nói của Thiên Sát Tinh.
Vẫn chưa bị sát tâm nuốt chửng. Cảm xúc vẫn chưa khô cạn. Biết đâu có thể ngăn cản được sát kiếp trong tương lai. Thiên Cơ Tử nhìn thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi từ Thiên Sát Tinh.
『Quả thực là tình thế nguy cấp. Nếu bây giờ ta không nói gì, e rằng một sát kiếp khủng khiếp sẽ mở ra. Được rồi. Để ta thử nhìn trộm thiên cơ một chút.』
Thiên Cơ Tử bắt đầu sử dụng đạo cụ của mình để quan sát thiên cơ.
Thiên Cơ Tử bận rộn sờ nắn đạo cụ. Thiên Sát Tinh hờ hững nhìn ông. Bóng chiều đã tắt hẳn, bóng tối bao trùm lên khu xóm nghèo.
Đôi tay đang bận rộn của Thiên Cơ Tử chợt khựng lại.
『Hừm. Sự việc lại trôi theo hướng đó sao. Rốt cuộc thiên ý là thế nào mà lại giáng xuống thử thách này nữa……』
Thiên Cơ Tử than thở về những gì mình nhìn thấy, chẳng buồn bận tâm đến Thiên Sát Tinh trước mặt.
『Có chuyện gì vậy?』
Thiên Sát Tinh bày tỏ thắc mắc trước giọng điệu hoảng hốt từThiên Cơ Tử.
『Không có gì, trong lúc nhìn trộm thiên cơ ta lỡ nhìn thấy việc khác. Không phải việc của cô nương nên đừng lo. Nhìn vào vận mệnh của cô nương, ta thấy có hai con đường.』
『Hai con đường?』
『Một con đường chắc chắn và một con đường không chắc chắn. Có hai con đường như vậy. Cô nương muốn nghe cái nào trước?』
『Cái chắc chắn.』
『Hãy tu luyện võ công đến mức cực cảnh. Tuy sự thật là võ công do con người tạo ra để chạm tới bầu trời không thể làm trái ý trời, nhưng cũng có những kẻ dùng võ công mà chạm tới thiên đạo. Nếu có thể chế ngự được sát tâm của Thiên Sát Tinh, đó chắc chắn sẽ là một con đường sống.』
Thiên Sát Tinh vốn dĩ phải là quái vật nhưng vẫn giữ được lốt người. Chắc chắn môn võ công đang tu luyện đã giúp kìm hãm thiên tính (天性).
Tuy khả năng thấp, nhưng nếu võ công đạt đến cực cảnh, có lẽ sẽ tự chủ được bản tính của Thiên Sát Tinh.
『Cái không chắc chắn là gì?』
『Một ngày nào đó cô nương sẽ gặp được quý nhân.』
『Quý nhân?』
『Kẻ đi ngược lại vận mệnh của thiên. Kẻ đã tận số nhưng lại trở về từ cõi chết. Kẻ có thể thay đổi cả vận mệnh của người khác. Sẽ có ngày cô nương gặp được một người như thế.』
『Người đó đang ở đâu?』
『Hắn là người đã thoát khỏi thiên đạo. Ta không thể can thiệp sâu hơn nữa. Chỉ là, chắc chắn sẽ có ngày gặp mặt. Có thể cô nương sẽ không biết đó là quý nhân. Nhưng nếu nhận ra đó là quý nhân, khi ấy hãy thử ở bên cạnh hắn. Chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra mà ngay cả thiên cũng không ngờ tới.』
『Ông đang nói cái gì vậy, ta không hiểu.』
『Ta cũng không biết. Chuyện của kẻ thoát khỏi thiên cơ thì Thiên Cơ Tử làm sao biết được. Chỉ có thể suy luận thông qua dòng chảy xung quanh mà thôi.』
『Tu luyện võ công và chờ đợi quý nhân. Chỉ có thế thôi sao?』
Trong lời nói vô cảm của Thiên Sát Tinh lộ ra vẻ không hài lòng. Vất vả tìm đến đây mà chỉ nhận được những lời đã biết và những lời mơ hồ. Thiên Sát Tinh không hài lòng cũng là lẽ đương nhiên.
『Nếu vận mệnh của kẻ được thiên sát tinh chọn có thể dễ dàng thay đổi, thì sát kiếp đã không xảy ra mỗi 100 năm một lần.』
『Biết rồi. Ta sẽ ghi nhớ.』
Thiên Sát Tinh đứng dậy.
Thiên Cơ Tử sắp xếp lại đống đạo cụ bừa bộn một chút, rồi ngẩng đầu nhìn Thiên Sát Tinh.
『Hả.』
Nhưng ở đó Thiên Sát Tinh đã không còn nữa. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng trống rỗng của con hẻm nhỏ.
『Tiếp liền hai người khách xem chùa. Thiên Cơ Tử lừng danh thiên hạ cũng già thật rồi.』
Thiên Cơ Tử cười chua chát. Ông phủi chỗ ngồi đứng dậy, thu dọn đạo cụ và cờ hiệu, sau đó ngước nhìn lên bầu trời.
Trong mắt Thiên Cơ Tử hiện lên hai ngôi sao. Một ngôi sao đỏ rực và một ngôi sao mờ nhạt. Ngôi sao đã tự khai phá vận mệnh của mình lại đang một lần nữa bị cuốn vào lực hút của hung tinh (凶星).
『Hai ngôi sao quá gần nhau. Chắc chắn sẽ gặp nhau thôi. Là muốn xử lý kẻ đã chối bỏ vận mệnh tử vong, hay là còn có sự an bài khác của ông trời đây.』
Hai ngôi sao không hiểu vì sao đang ngày càng tiến lại gần nhau hơn.
『Gặp nhau bây giờ thì còn quá sớm. Với ánh sáng yếu ớt kia thì……』
Sẽ không thể nào vượt qua được vận mệnh từ hung tinh.
0 Bình luận