Tôi lê tấm thân đau nhức trở về căn nhà gỗ tồi tàn sắp sập.
Bộ quần áo ướt sũng nước mưa nặng trịch bị tôi cởi ra vứt bừa một chỗ. Bộ đồ cũ nát vốn đã rách rưới bẩn thỉu nay ngấm nước mưa trông chẳng khác gì giẻ rách.
Lần sau gặp đại thúc Wang, chắc phải xin thêm ít quần áo cũ mới được.
Cũng may là tôi đã cất riêng bộ trang phục Triều Tiên. Đó là bộ quần áo đắt tiền duy nhất mà tôi có. Tôi đã gửi nó ở tiệm vải của đại thúc Wang, không ngờ lại có ích trong tình huống này.
Lau qua người rồi tôi ngả lưng xuống ổ rơm đã trải sẵn làm đệm.
Cơ thể đang gào thét vì đau đớn, nhưng tinh thần lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Phải chăng đây chính là ý nghĩa của câu nói: con người trở nên mạnh mẽ nhất khi đứng trước hy vọng?
『Điều kiện Ending.』
Tôi hô to niềm hy vọng của mình.
[Điều kiện Ending: Hãy công lược Nữ Chính.]
Trên khung cửa sổ màu xanh lục hiện ra trước mắt, dòng chữ tiếng Hàn ghi rõ điều kiện kết thúc. Đã bao lâu rồi tôi mới nhìn thấy tiếng Hàn nhỉ? Người ta bảo sống nơi đất khách quê người, nhìn thấy món ăn quê hương là rơi nước mắt. Còn tôi, chỉ cần nhìn thấy tiếng Hàn thôi cũng đủ xúc động rồi.
『Bảng trạng thái, Status, Hệ thống.』
Không có phản ứng gì cả. Quả nhiên nó chỉ phản ứng với mỗi từ khóa “Điều kiện Ending”.
『Được lắm, ý là chỉ cho biết cách thoát khỏi thế giới này thôi chứ gì. Thật sự cảm ơn đến rơi nước mắt đấy. Thật sự.』
Tôi nhìn lên khe hở trên trần nhà đang bị dột mưa. Liệu lời nói của tôi có lọt qua khe hở đó không? Mong rằng những lời mỉa mai này sẽ thấu đến tận trời xanh.
『Công lược Nữ Chính ư. Điều kiện Ending quá đáng thật đấy.』
Nực cười đến mức tôi phải bật cười thành tiếng.
Nữ Chính đích thật . True Heroine. Nữ chính thật sự.
Trong truyện tranh hay tiểu thuyết Harem, người ta dùng từ Nữ Chính đích thật khi tranh luận xem ai mới là chính thất thực sự. Nhưng trong game mô phỏng hẹn hò (Dating Sim), ý nghĩa của Nữ Chính đích thật lại có chút khác biệt.
『Có nữ chính ẩn sao?』
Nữ chính ẩn. Đây là cách dùng phổ biến nhất cho thuật ngữ Nữ Chính đích thật trong game mô phỏng hẹn hò.
Nhà sản xuất trước tiên sẽ bán game bằng một nữ chính đại diện (Title Heroine).
Game thủ dù đã chinh phục xong nữ chính đại diện, vẫn sẽ bắt đầu chơi lần 2 vì muốn chinh phục các nữ chính khác.
Tuy nhiên, khi chơi đến lần 2, lần 3, người chơi sẽ phát hiện ra một nữ chính hoàn toàn không ngờ tới lại có cốt truyện ẩn hoặc cú twist phía sau.
Thậm chí, nhân vật đó còn có cốt truyện sâu sắc và đầy đủ hơn cả nữ chính đại diện.
Nhân vật như vậy được gọi là Nữ Chính đích thật.
『Chẳng phải chỉ có hai nữ chính thôi sao?』
Rõ ràng trong tác phẩm, dù không phải nữ chính nhưng vẫn có những nhân vật nữ quyến rũ xuất hiện. Chẳng lẽ trong số đó tồn tại Nữ Chính ẩn ?
『Nhưng mà từ Nữ Chính đích thật đâu chỉ dùng theo cách đó.』
Ngay cả game chỉ có hai nữ chính cũng tồn tại Nữ Chính đích thật .
Đó là trường hợp một trong hai nhân vật có độ phản cảm quá cao. Khi đó, nữ chính còn lại được xem là Nữ Chính đích thật .
『Nếu hỏi ai gây phản cảm, thì thú thật tôi thấy cả hai đều phản cảm.』
Một Hoàng nữ suốt ngày kêu gào “Main chính-emon”, hay một ả đàn bà vì không muốn kết hôn mà diệt luôn cả môn gia nhà chồng.
Vấn đề là nhan sắc của họ đẹp đến mức phi lý, đủ để che lấp tất cả những khuyết điểm đó. Nhưng xét trên tư cách nữ chính game hẹn hò, cả hai đều bị loại.
Vậy không phải vấn đề phản cảm sao?
Vẫn còn một trường hợp khác được gọi là Nữ Chính Đích Thật.
Game chỉ có hai nữ chính, nhưng cốt truyện quan trọng lại dồn hết vào một nhân vật. Trường hợp đó, nữ chính nắm giữ cốt truyện quan trọng được gọi là Nữ Chính Đích Thật .
『Làm sao tôi biết cốt truyện của ai quan trọng hơn chứ.』
Tôi chỉ mới hoàn thành cốt truyện của Hoàng nữ. Tôi còn chưa hoàn thành cốt truyện của Muryong Sang-ah. Cái thế giới chó chết này.
Đúng là cốt truyện của Hoàng nữ không hợp ý tôi. Nhưng cũng không thể khẳng định Muryong Sang-ah là Nữ Chính thật được. Vì tôi chưa chơi hết. Không thể so sánh phân tích được.
『Muryong Sang-ah là Nữ Chính thật thì cũng rắc rối to.』
Giả sử tôi đã giả chết hoàn hảo, rồi đột nhiên xuất hiện.
“Ha ha ha. Thật ra ta vẫn còn sống. Nàng có muốn cùng ta đi đến cái kết Nữ Chính đích thật không?”
Nàng ta sẽ phản ứng thế nào?
Liệu có run lên vì cảm giác bị phản bội, oán trách sao tôi lại lừa dối nàng? Tệ hơn thì nàng sẽ bảo không trả lại tài sản đâu, rồi chôn sống tôi luôn cũng nên. Đã chia tay êm đẹp rồi mà giờ xuất hiện lại trước mặt, không biết nàng sẽ phản ứng ra sao nữa.
Thêm vào đó, ở Triều Tiên tôi vẫn là một tên phản nghịch.
Nếu quay lại Mộ Dung Thế Gia, Mộ Dung Phụ (Cha của Sang-ah) có thể bắt tôi và Muryong Sang-ah đóng gói gửi về Triều Tiên luôn. Tôi sẽ bị chém đầu ngay lập tức, còn Muryong Sang-ah sẽ bị vu oan là che giấu cái chết của tôi và bị bán làm nô tỳ.
Cho dù Muryong Sang-ah có là Nữ Chính Đích Thật đi nữa, tôi cũng không thể quay lại Mộ Dung Thế Gia ngay lúc này.
『Hoàng nữ có thể là Nữ Chính Thật , Muryong Sang-ah có thể là Nữ Chính Thật , hoặc một nhân vật thứ ba nào đó là Nữ Chính. Rốt cuộc bắt ta phải làm sao đây. Á á á.』
Tinh thần vừa căng thẳng, cơ thể bị đánh bầm dập lại bắt đầu gào thét. Cũng may là xương cốt không bị gãy. Thổ Nạp Thuật đúng là tốt thật.
Mà dù có biết Nữ Chính đích thật là ai thì cũng vẫn là vấn đề.
Ai lại đi phải lòng một tên man di tóc đen không có gì trong tay chứ.
『Tìm được Nữ Chính Đích Thật cũng chẳng có cách nào công lược. Làm sao để khiến nữ chính say đắm đây.』
Đã gọi là công lược thì trước tiên phải làm cho người ta yêu mình đã. Liệu khi nàng yêu tôi thì mọi chuyện sẽ kết thúc chăng?
Không. Khả năng cao là phải tiến hành thêm cốt truyện phụ. Vì đây là công lược Nữ Chính Đích Thật mà. Liệu hiện tại tôi có làm được điều đó không?
Tình huống bế tắc thật.
Cơ thể đau nhức, tinh thần mơ màng.
Hy vọng đã được ban cho, nhưng đáp án lại tan biến vào mê cung.
Không được rồi. Ngủ trước đã.
Ngủ dậy rồi dùng Thổ Nạp Thuật hồi phục cơ thể, sau đó hãy đưa ra kết luận.
Tôi cố gắng gạt bỏ những trăn trở, dỗ dành cơ thể đau đớn và chìm vào giấc ngủ.
—————————————–
『Này cậu. Sao mắt mũi lại sưng vù như gấu trúc thế kia? Người ngợm sao lại ra nông nỗi cái bang thế này?』
Tiệm vải của đại thúc Wang. Sau 3 ngày liên tục ngủ và vận dụng Thổ Nạp Thuật để dưỡng thương, tôi mới đến đây.
『Hôm đó trên đường về, ta gặp phải đám khốn kiếp Thanh Xà Phái.』
『Haizz, thảo nào thiên hạ đồn đại ầm ĩ vì không thấy Thuyết thư nhân suốt ba ngày nay. Ra là vậy. Có bị gãy xương hay trúng đao ở đâu không?』
『Vâng. Vẫn còn hơi sưng nhưng gần như đã hồi phục rồi ạ.』
『Trong cái rủi còn có cái may. Vì vụ tên Thuyết thư nhân bị chém chết lần trước, quan lại đang lùng sục khắp các khu chợ ghê lắm.』
『Vâng, hèn gì bọn chúng không dùng đao.』
Không biết là do câu nói của đại hiệp họ Yun hay là do quan lại, nhưng trong cái rủi có cái may là Thanh Xà Phái đã không dùng đao kiếm.
『Chuyện chỉ dừng lại ở đó là may rồi. Vậy chắc mấy ngày nay cậu ăn uống không đàng hoàng hả?』
Đại thúc Wang hất cằm chỉ về phía thức ăn đặt ở một góc trong tiệm vải.
『Đại thúc đặt cơm trưa rồi ạ?』
Mặt trời đã lên cao được một lúc, nhưng vẫn chưa đến giờ ăn trưa.
Nếu đại thúc chia sẻ bữa trưa thì tôi có nên xin một ít mang về không nhỉ? Suốt 3 ngày qua không được ăn uống tử tế, quả thực tôi đang rất đói.
『Ta không ăn trưa. Đây là “Brunch” ta vẫn hay ăn.』
『……Dạ?』
Cái gì cơ? Trong khoảnh khắc, một thuật ngữ ngoài dự đoán xuất hiện khiến đầu óc tôi trống rỗng.
『Không biết “Brunch” sao? “Brunch” ấy? Là cái món ăn vào giữa bữa sáng và bữa trưa ấy mà.』
『Thường thì gọi là ăn bữa lỡ chứ ạ.』
Ít nhất chúng ta thỏa hiệp gọi là bữa lỡ được không.
『Bữa lỡ cái gì chứ~, thời buổi này ai còn dùng từ “bữa lỡ” nữa. Tiểu huynh đệ này, tuy nói năng lưu loát nhưng vì là người Triều Tiên nên toàn dùng từ cổ lỗ sĩ thôi.』
『Ha ha… Khi ta học tiếng Trung Nguyên ở Triều Tiên, quả thực chưa từng được học từ “Brunch” này.』
Mình đã đọc bao nhiêu bộ võ hiệp rồi, rốt cuộc từ “Brunch” nó xuất hiện ở bộ nào vậy hả trời.
『Dù sao thì, có cái khách điếm phía trước đấy. Ở đó có cái gọi là “Brunch Time Sale”, họ lấy đồ ăn sáng còn thừa trộn với nguyên liệu bữa trưa rồi bán rẻ. Dạo này buổi trưa bận rộn nên ta đã đặt nhiều một chút để ăn vào giờ này. Vào đây cùng ăn đi.』
Đại thúc Wang vẫy tay gọi tôi vào trong tiệm vải.
『Vâng. Đa tạ đại thúc, ta xin phép.』
Phải rồi. “Brunch” hay “Time Sale” thì có gì quan trọng chứ. Cơm chùa là nhất.
『Được rồi. Vậy hôm nay cậu bắt đầu công việc kể chuyện lại hả? Có cần ta lấy áo khoác ra luôn không?』
Sau khi ăn xong, đại thúc Wang vừa đưa cho tôi mấy bộ quần áo cũ vừa hỏi.
『Chắc ta không làm việc được trong một thời gian đâu ạ. Đại thúc Wang, không biết thúc có thể giới thiệu cho ta một tiệm giấy (Chỉ Chiến) nào quen biết không?』
『Tiệm giấy? Cậu cần mua giấy làm gì?』
『Ta cần mua ít Hoàn chỉ (giấy tái chế) và bút nghiên mực để viết chút đồ ạ.』
Hoàn chỉ là loại giấy được tái chế. So với giấy thường thì chất lượng kém hơn nhưng giá thành lại rẻ hơn.
『Hoàn chỉ? Cậu định dùng nó làm gì?』
『Ta định thử viết một cuốn sách.』
Đó là kết luận tôi đưa ra sau 3 ngày suy nghĩ.
Tôi không biết Nữ Chính Đích Thật là ai, cũng không biết cách công lược nàng . Nhưng rõ ràng khi cửa sổ Điều kiện Ending hiện lên, đã có một thông báo kèm theo.
[Chỉ số Danh tiếng đã đạt mức tối thiểu. Điều kiện Ending được mở khóa.]
Chỉ số Danh tiếng và chỉ số Tiền bạc.
Trong game, đây là những chỉ số cần phải tăng để công lược Hoàng nữ và Muryong Sang-ah. Hoàng nữ cần Danh tiếng, Muryong Sang-ah cần Tiền bạc. Đây cũng là một trong những lý do khiến tôi chửi cái game này.
Nếu nhân vật chính không quan tâm đến chỉ số Danh tiếng mà cứ thế hoàn thành cốt truyện chính với Hoàng nữ thì sẽ ra sao?
Tôi đã từng thử nghiệm để phản hồi cho nhà phát triển. Kết quả là Hoàng nữ rời bỏ nhân vật chính. Và kết hôn với một gã đàn ông khác có Danh tiếng cao hơn.
Vô lý, nhìn nhau thắm thiết đến thế rồi mà đùng cái biến mất là sao.
Thà rằng vì chỉ số Danh tiếng thấp mà không mở được cốt truyện chính thì tôi còn hiểu được. Đằng này bất kể chỉ số Danh tiếng thế nào vẫn chơi được cốt truyện chính, nhưng kết cục lại thay đổi.
Thậm chí ả còn gửi thiệp cưới cho nhân vật chính nữa chứ.
Định “Teabagging” (sỉ nhục) người chơi hay gì.
Nhưng vì tôi đã rơi vào thế giới này, sự thật đó lại trở thành hy vọng.
Dù không biết Nữ Chính Thật là ai, nhưng ngay cả khi chơi lại lần 2 (New Game+), giao diện game (UI) vẫn không thay đổi. Vậy nghĩa là để thấy được Ending, tầm quan trọng của các chỉ số này vẫn không đổi.
Việc tìm kiếm Nữ Chính thật quá mơ hồ. Trung Nguyên rộng lớn thế này, làm sao tôi biết ai là Nữ Chính thật chứ. Nhưng Tiền bạc và Danh tiếng thì khác.
Dù tôi không đi tìm Nữ Chính Thật , nhưng nếu tích lũy đủ Tiền bạc và Danh tiếng, một ngày nào đó nàng sẽ tự tìm đến.
『Sách? Cậu định viết sách truyện sao?』
『Vâng. Ta muốn thử viết một cuốn truyện xem sao.』
Dù tôi có chạy đôn chạy đáo khắp nơi làm nghề kể chuyện, thì cũng chỉ là một Thuyết thư nhân có chút tiếng tăm trong huyện hoặc tỉnh mà thôi.
Chừng đó liệu có đủ chỉ số Danh tiếng để công lược Nữ Chính ko không?
Không thể biết được. Điều chắc chắn là chẳng có bộ võ hiệp nào mà một tên Thuyết thư nhân kể chuyện ở xó xỉnh lại nổi tiếng hơn Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm, Thiên Ma, Kiếm Hoàng hay Võ Lâm Minh Chủ cả.
『Sách truyện do một Thuyết thư nhân người Triều Tiên viết ư… Quả thực cũng đáng tò mò đấy.』
Sau bao trăn trở, kết luận cuối cùng vẫn quay về viết tiểu thuyết.
Tất nhiên, sự thật là tôi không thể kiếm tiền ngay lập tức từ việc viết sách.
Nhưng Danh tiếng thì có lẽ sẽ khác.
Tiểu thuyết ở thế giới này rất cứng nhắc và nhàm chán. Hầu hết là truyện danh nhân hoặc những bài văn mang tính giáo điều.
Sách chỉ cần nổi tiếng thì sẽ tự động lan truyền rộng rãi. Ngồi một chỗ mà danh tiếng của tôi có thể vang xa.
Dùng tiểu thuyết để tích lũy Danh tiếng và Tiền bạc.
Và rồi Chân Nữ Chính sẽ tìm đến.
Hiện tại, đó là nỗ lực duy nhất tôi có thể làm để công lược Nữ Chính Đích Thật .
『Vâng. Khi nào viết xong ta sẽ đưa thúc xem thử.』
『Được. Từ tiệm vải đi thẳng sang bên phải là Tiệm giấy nhà họ Yang. Cứ bảo là ta giới thiệu, họ sẽ bán rẻ cho.』
『Vâng, đa tạ đại thúc.』
Tôi chào đại thúc Wang rồi bước ra khỏi tiệm vải.
————————————-
『Dốc cạn túi cũng chỉ được thế này thôi sao.』
Sự giới thiệu của đại thúc Wang, khả năng mặc cả của tôi, cộng với số tiền tôi đào lên từ góc nhà gỗ.
Huy động tất cả mọi thứ, tôi chỉ mua được một thỏi mực không biết là mực hay nước tro. Giấy tái chế cũng không mua nổi, phải mua loại Tạp thảo chỉ (giấy cỏ tạp) làm từ giấy tái chế trộn với cỏ dại.
Và một cây bút lông sắp rụng hết lông. Nghiên mực thì không mua được, đành kiếm tạm hòn đá mài ra dùng.
『Chắc chỉ đủ làm một cuốn sách.』
Giấy vàng khè chất lượng kém. Mực nhạt màu và đầy cặn bẩn.
Một cuốn sách được làm từ những thứ đó.
Và dùng nó để vang danh thiên hạ.
Tôi bật cười chua chát.
Chính tôi cũng thấy đây là một việc làm ngu ngốc.
Chỉ là hành động mù quáng của kẻ đang lạc lối trong bóng tối đen đặc, bỗng thấy một tia sáng nhỏ nhoi liền lao theo.
Dù tôi là kẻ xuyên không, nhưng đây rõ ràng là một thế giới hiện thực.
Chỉ với một cuốn sách mà đòi nâng cao danh tiếng ư. Nếu ai đó trên trời đang nhìn xuống, chắc hẳn sẽ cười nhạo tôi.
Nhưng hiện tại, tôi muốn bám víu vào niềm hy vọng nhỏ nhoi này.
Sống mà không có hy vọng thì không phải là sống, mà là đang thối rữa dần.
Tôi không muốn mục rữa trong thế giới này.
Hành động chẳng lý trí cũng chẳng hợp lý này dường như lại mang đến cho tôi hy vọng.
Giống như khi tôi mệt mỏi vì công việc văn phòng, tôi đã viết web novel để tìm sự an ủi trong tâm hồn.
Một áng văn viết ra để không bị thối rữa.
Một áng văn được viết bởi tôi – kẻ bị ném vào thế giới này – để tìm kiếm hy vọng.
Vậy thì, tôi phải viết cái gì để tìm thấy hy vọng ở thế giới này đây?
『Viết tiểu thuyết võ hiệp đi.』
Một thế giới game võ hiệp nhưng lại không có “Hiệp”.
Thái Sơn Bắc Đẩu của võ lâm (泰山北斗).
Nam Tôn Võ Đang (南尊武當).
Nhân vật chính phái Võ Đang.
Chủ đề là…
『Hiệp là gì.』
1 Bình luận