Web Novel

Chương 25

Chương 25

Trong thế giới Võ hiệp Dating Sim này, năng lực cần thiết nhất để một tên man di sinh tồn là gì?

Khả năng ăn nói? Tài viết lách? Ngoại hình? Tiền bạc?

Không. Là võ công.

Những thanh niên thôn quê gai mắt khi thấy một tên man di sống trong làng mình. Tên ăn mày cầm gậy gộc lao đến chỉ để cướp một ổ bánh mì tôi đang ăn. Lũ côn đồ hè nhau đánh lén sau gáy để trấn lột số tiền tôi vất vả kiếm được từ công trường.

Để bảo vệ tấm thân này trước những kẻ đó, rốt cuộc vẫn cần đến võ công. Nhưng chẳng ai chịu dạy võ cho một tên man di tóc đen không tiền không thế.

Một tên man di lang bạt. Bụng đói, không tiền, không chốn dung thân.

Cuối cùng, tôi có thể làm được gì đây? Chỉ có thể trốn trong núi, ăn rễ cây và điên cuồng tu luyện Thổ Nạp Thuật của Mộ Dung Thế Gia.

Sống giữa thiên nhiên. Sống giữa núi xanh. Tôi đâu phải đạo sĩ, thế mà lại phải ăn mấy thứ thực phẩm không dính khói lửa nhân gian để tu luyện Thổ Nạp Thuật.

Nhờ vậy, cơ thể trở nên khỏe mạnh và năng lực thể chất cũng tăng tiến vượt bậc. Đủ để tôi có thể dễ dàng đánh bại đám ăn mày hay lũ côn đồ thôn quê nhờ vào lợi thế từ Thổ Nạp Thuật.

Nhưng mà, mấy kẻ cầm đao đâu phải là côn đồ thôn quê.

『Này, huynh đệ đi đâu mà vội thế?』

Con hẻm dẫn vào khu ổ chuột. Tại đó, hai gã võ sĩ đeo đao bên hông chặn đường ta.

Tôi quay đầu nhìn lại hướng vừa đi tới, ở đó cũng đã có một tên cùng hội cùng thuyền đứng chặn hậu.

Linh cảm xấu không bao giờ sai.

『Ây da, các vị võ sĩ tìm kẻ hèn mọn như tôi có việc gì thế ạ?』

Ta lập tức thay đổi sắc mặt sang nụ cười cầu tài, cất lời với tên võ sĩ chắn trước mặt.

『Không có gì. Nghe nói dạo gần đây ở chợ có một tên Thuyết thư nhân. Dám cả gan buôn bán mà không nộp tiền bảo kê cho Thanh Xà Phái, nên bọn ta đến xem cái bản mặt hắn ra sao.』

Một tên Hắc đạo nở nụ cười bỉ ổi nói.

Thanh Xà Phái cái khỉ gì chứ. Ta sống ở huyện Thất Khúc này đã hơn một tháng một tuần rồi. Ta chỉ mới nghe danh Thương Kiếm Môn thôi. Chưa từng nghe đến cái tên của bọn bay.

Đúng như lời chú Wang nói, chắc là mấy tên Hắc đạo biết chút võ vẽ và đám côn đồ tụ tập lại để đi trấn lột tiền bạc.

『Ây da thì ra là vậy. Ta mới đến đây chưa lâu, không biết các vị Thanh Xà Phái đang quản lý khu vực này, thật là thất lễ. Nếu biết các vị cai quản, ta đã đích thân đến nộp tiền bảo kê rồi.』

Hôm nay là lần đầu tiên các người gặp ta mà. Chắc không đến mức vừa vào đã rút đao chém người đâu nhỉ?

『Cái đó ngươi phải tự biết mà dâng lên chứ. Làm bọn ta tốn công đi tìm.』

『Thật sự xin lỗi. Không biết tiền bảo kê là bao nhiêu vậy ạ?』

Trong ngực áo ta hiện giờ là số tiền kiếm được từ việc làm Thuyết thư nhân mấy ngày nay. Thà đưa một ít cho xong chuyện còn hơn bị lột sạch.

『Tất cả những gì ngươi có.』

『Dạ?』

『Tiền kiếm được thời gian qua, đưa hết đây.』

Cái lũ chó chết này.

『Nếu các vị muốn thu tiền bảo kê, chẳng phải cứ thu đều đặn sẽ tốt hơn sao? Lấy hết một lần như vậy, ta cũng khó mà tiếp tục làm ăn ở đây được.』

Ta giả vờ thương lượng, lùi lại một bước. Nghiêng người quan sát trước sau. Trước mặt là hai tên cầm đao. Sau lưng một tên.

Theo lẽ thường thì nên chạy về phía sau, nhưng khoảng cách với tên phía sau khá xa. Nếu tôi bắt đầu chạy, hắn sẽ rút đao ngay.

『Thằng man di này dám trả treo à!! Câm mồm và đưa hết đây!!』

Nếu là bọn chuyên đi trấn lột tiền của một Thuyết thư nhân như tôi , thì cảnh giới võ công chắc cũng chẳng cao siêu gì. Giỏi lắm thì cũng chỉ mới bước chân vào Tam lưu. Tất nhiên, tôi không thể thắng 1 chọi 3 với bọn cầm đao được.

『Là ta đã quá phận rồi. Đây là túi tiền, xin dâng các vị.』

Hai tên Hắc đạo phía trước đứng sát vào nhau. Vị trí này khiến chúng không thể tùy tiện rút đao. Trong con hẻm chật hẹp, nếu rút đao sẽ dễ làm bị thương đồng bọn.

Tôi cầm túi tiền bằng tay trái, bước tới gần.

『Được rồi, đưa mau.』

Ngay khi một tên đứng trước định giật lấy túi tiền của tôi .

『Cú đấm Man di!!』

『Hự!』

Tôi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, tung một cú đấm chuẩn xác vào cằm hắn. Tên võ sĩ Thanh Xà Phái bủn rủn chân tay, lảo đảo ngã xuống. Tôi lập tức đẩy mạnh kẻ đang mất thăng bằng đó về phía sau.

『Thằng chó này!』

Tên võ sĩ đứng sau chửi thề, nhưng vì đồng bọn bất tỉnh bị đẩy lùi về phía mình nên hắn cũng mất thăng bằng theo.

Sơ hở đây rồi!

Tôi lập tức đạp vào tường hẻm, nhảy vọt qua đầu hai tên võ sĩ. Tên đang ngã dúi dụi trố mắt nhìn cảnh tượng đó. Ngạc nhiên chưa? Riêng về năng lực thể chất thì tôi đây đã vượt qua cấp độ người thường rồi đấy.

Là các người thì có chịu dâng số tiền vất vả kiếm được trong mấy ngày trời không hả?

Tôi không thèm ngoảnh lại, cứ thế cắm đầu bỏ chạy.

———————–

『Thằng khốn đó!! Bắt lấy nó!!』

『Chó chết, dám đấm vào mặt ông mày à?』

『Thằng chó đó đâu rồi!!!』

Cuộc trốn chạy kéo dài hơn tôi tưởng. Nghĩ lại thì, dù tôi có thể chất vượt trội người thường, nhưng đối phương lại là người trong giang hồ có luyện võ công.

Vấn đề là bọn Hắc đạo này thuộc đường đi lối vào trong khu ổ chuột như lòng bàn tay. Tôi tưởng đã trốn kỹ, nhưng bọn chúng tìm ra nhanh hơn dự kiến. Nếu không nhờ tu luyện Thổ Nạp Thuật, chắc tôi đã bị tóm cổ ngay lập tức.

Trải qua vài lần nguy hiểm, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi tầm mắt bọn chúng, nhưng cứ thế này thì rất nguy hiểm.

『Hộc, hộc. Chết tiệt.』

Hơi thở dồn lên tận cổ. Cắt đuôi bọn chúng trong khu ổ chuột này là điều bất khả thi. Mặt trời đã lặn, bốn bề bắt đầu tối đen.

Quay lại khu chợ có ổn không nhỉ? Cửa tiệm vải của chú Wang chắc đã đóng cửa rồi. Phải đi đâu đây.

Nếu bị bắt thì sẽ bị lột sạch, nên trước mắt cứ phải di chuyển thật nhanh. Lẩn vào đám đông ở chợ thì bọn chúng sẽ không dám làm càn.

Vừa chạy ra khỏi con hẻm nối khu ổ chuột với khu chợ, tôi nhìn thấy một võ sĩ đội khăn anh hùng.

Yun Đại hiệp.

Là vị võ sĩ của Thương Kiếm Môn tôi vừa gặp ở tiệm vải ban nãy. Thương Kiếm Môn chẳng phải là Chính phái sao. Người của Chính phái bảo vệ khu chợ.

Nếu là người này, chắc chắn sẽ giúp ta.

『Yun Đại hiệp!』

Ta gọi Yun Đại hiệp bằng giọng nói như sắp đứt hơi, hắn liền phản ứng.

『Hửm? Chẳng phải là tên man di ở tiệm vải lúc nãy sao. Đi đâu mà chạy vội vàng thế.』

『Yun Đ… hộc, hộc.』

Tôi chạy đến trước mặt Yun Đại hiệp bằng chút sức lực cuối cùng nên thở không ra hơi.

『Sắp tắt thở đến nơi rồi. Nghỉ lấy hơi đi đã.』

Không có thời gian đâu. Tôi hít một hơi thật sâu rồi mở miệng.

『Có một đám Hắc đạo định trấn lột tiền của ta.』

『Hắc đạo? Nhắc mới nhớ, nghe nói dạo này có bọn Thanh Xà Phái thỉnh thoảng đi trấn lột tiền của thương nhân.』

『Vâng. Ở đằng kia, ngay khu ổ chuột, bọn Hắc đạo đang đợi để cướp tiền của ta khi đi ngang qua.』

Tôi chỉ tay về hướng mình vừa chạy tới.

Bọn bay chết chắc rồi.

Dù không biết người này mạnh cỡ nào, nhưng chắc dư sức chém vài tên võ sĩ Tam lưu. Chỉ cần đưa Yun Đại hiệp đến đó là mọi chuyện êm xuôi.

『Hừm. Sau này nhớ cẩn thận.』

Yun Đại hiệp nói xong câu đó liền quay đi, nhìn sang hướng khác.

『Dạ?』

Phản ứng này không đúng như ta mong đợi. Lẽ ra hắn phải tỏ thái độ thù địch với Hắc đạo, sao lại thờ ơ như vậy?

『Ngươi là Thuyết thư nhân mà tai bị điếc sao? Ta bảo sau này hãy cẩn thận.』

Giọng nói của Yun Đại hiệp lộ rõ vẻ phiền phức.

『Bọn Hắc đạo đang đuổi theo để cướp tiền của ta! Xin hãy cứu giúp.』

Hay là hắn chưa hiểu? Ta cầu cứu một cách trực diện hơn.

『Không được.』

Hắn từ chối ngay lập tức. Không phải là không muốn. Mà là không được. Rốt cuộc là ý gì đây? Là Chính phái, lẽ ra phải rút kiếm vì những người bị áp bức chứ.

『Thằng khốn kia!!! Nó ở đằng kia kìa!!!!』

Tiếng bọn Thanh Xà Phái tìm thấy ta vọng lại từ xa. Bây giờ chạy liệu có sống nổi không? Thể lực đã cạn kiệt. Cách duy nhất để sống là cầu xin Yun Đại hiệp.

『Xin hãy cứu ta. Sao ngài lại làm thế?』

『Ta không ghét bỏ gì ngươi, cũng chẳng có ân oán cá nhân gì.』

『Vậy thì, xin hãy cứu mạng.』

『Nhưng kiếm của ta thuộc về môn phái. Nếu ta bán kiếm của mình miễn phí, thì ai sẽ trả tiền cho kiếm của môn phái ta nữa?』

『Chính phái cầm kiếm chẳng phải để thực thi công lý sao? Hành hiệp trượng nghĩa mà không rút kiếm, thì khác gì lũ vô lại cầm đao?』

『Hưm. Đúng là Thuyết thư nhân khéo mồm mép, chắc lại nghe mấy chuyện dân gian ở đâu rồi. Nhưng lời đó sai rồi.』

『Dạ?』

『Chúng ta nhận thù lao xứng đáng thì mới cho mượn kiếm. Cầm kiếm nhưng không chém dân lành, nên mới gọi là Chính phái. Khác với lũ Tà phái không biết liêm sỉ cứ vung đao bừa bãi.』

『Mau lại bắt lấy thằng chó đó!!』

Tiếng quát tháo ngày càng gần.

『Vậy tôi sẽ trả tiền!!』

Tôi cuống cuồng.

『Môn phái bán kiếm cho ai cũng là điều quan trọng. Vung kiếm vì mấy đồng bạc lẻ của một tên man di, thì làm sao giữ vững được ngọn cờ của môn phái?』

『Chuyện đó…』

Cái này mà là Chính phái của thế gian này sao.

『Bắt được mày rồi!! Ơ, Yun Đại hiệp. Ngài có quen biết với tiểu huynh đệ này không?』

Cuối cùng, bọn Thanh Xà Phái cũng ập đến, tóm lấy vai tôi .

『Người lạ thôi.』

『Vâng, vậy chúng tôi có chút việc riêng với tiểu huynh đệ này. Ha ha.』

『Mong là ngày mai quan phủ không phải đi điều tra lằng nhằng.』

『Dĩ nhiên rồi. Ha ha. Chúng ta đều biết giữ chừng mực mà.』

『…….』

Nếu tỏ ra đáng thương thì liệu có ai giúp đỡ không?

Người đi đường liếc mắt nhìn cảnh tượng ồn ào, nhưng rồi cũng lờ đi và tiếp tục bước tiếp. Ngay cả Yun Đại hiệp, người tôi vừa cầu cứu, cũng quay lưng bỏ đi ngay khi tôi bị lôi đi.

『Đi theo tao, thằng chó!』

Tôi cố gắng chống cự hết sức, nhưng cũng chỉ như con chó bị xích cổ lôi đi.

Nơi tôi đang sống là thế giới Võ hiệp.

Nhưng ở đây, chẳng có ai rút kiếm vì một tên man di vô tội.

『Thằng chó!! Dám đấm vào mặt tao à?』

『Thân phận man di mà dám mò vào đây!!』

『Đạp chết nó đi!! Thằng khốn này!!』

Tôi bị đánh, rồi lại bị đánh.

Đó là bạo lực đơn phương không thể phản kháng. Trong giang hồ, võ sĩ Tam lưu bị coi là lũ ruồi muỗi, nhưng ta lại là con sâu cái kiến bị lũ ruồi muỗi đó ăn thịt.

Sự phản kháng duy nhất ta có thể làm là cuộn tròn người lại để bảo vệ chỗ hiểm.

『Thằng man di này mang theo nhiều tiền phết.』

『Khạc, phụt !』

Đánh chán rồi sao? Hay là thấy ghê tay?

Lũ Thanh Xà Phái dường như đã hả giận, nhổ toẹt bãi nước bọt vào mặt tôi , lấy tiền rồi bỏ đi.

————————-

Mưa bắt đầu rơi xuống khu ổ chuột.

Nền đất ướt đẫm, mùi xú uế nồng nặc của khu ổ chuột bắt đầu bốc lên từ mặt đất.

Nước mưa ngấm vào vết thương. Bầu trời đen kịt trút nước không ngớt. Phải đứng dậy khỏi nền đất bùn lầy này. Nhưng không thể đứng dậy nổi. Đau đớn và xót xa.

Cái thế giới chó chết.

Thật sự, là cái thế giới chó chết.

Rốt cuộc tôi đã gây ra tội tình gì mà phải đến thế giới này chịu sự đối xử như vậy. Bị đánh một trận nhừ tử, toàn thân đau nhức.

Nhưng thứ đau đớn hơn cả thể xác chính là cõi lòng.

Dù có đói cũng không khổ sở thế này. Dù bị đuổi khỏi làng vì là man di cũng không cảm thấy thế này. Dù bị lũ côn đồ cướp mất tiền công cũng không buồn bã đến thế này.

Nhưng hiện tại, quá đỗi đau đớn và bi thảm.

『Rốt cuộc ta đã làm gì sai hả. Hả? Nghe ta nói chút đi.』

Tôi hỏi vọng lên bầu trời im lặng.

Tôi đã đưa ra phản hồi như yêu cầu, thế mà lại bị xuyên không vào một thằng sắp chết đến nơi. Phải vắt óc suy tính mới giữ được cái mạng. Lang bạt khắp Trung Nguyên suốt 1 năm trời với cái mác man di.

Tưởng đâu cuối cùng cũng được sống như một con người, thì lại bị cướp sạch số tiền vất vả kiếm được.

『Võ hiệp cũng không phải, Dating Sim cũng không phải. Đây rốt cuộc là cái thế giới quái quỷ gì vậy. Nếu có nghe thấy thì ra đây nói chuyện đi chứ.』

Phải rồi, là Dating Sim với nhân vật chính thôi. Với thằng như tôi thì có thể không phải thế giới Dating Sim. Vốn dĩ cuộc đời tôi cũng đâu có duyên với chuyện yêu đương. Nhưng mà này.

Bảo là Võ hiệp cơ mà.

Có cái Chính phái nào lại giao nộp dân thường bị áp bức cho Hắc đạo hả? Đưa tiền thì mới cho mượn kiếm sao? Hợp pháp nên là Chính phái à? Võ hiệp mà không có Hiệp thì sao gọi là Võ hiệp được.

Nói gì đi chứ.

Đã đưa ta đến thế giới này thì chắc phải nghe thấy chứ.

『Ta đã sống rất chăm chỉ mà. Đến đây rồi ta đã nỗ lực sống hơn bất cứ ai!! Thế mà cái quái gì đây hả? Hả? Nghe thấy thì trả lời đi chứ!!!』

Nhưng bầu trời vẫn vô tình trút mưa xối xả. Nếu nghe thấy thì làm ơn nói gì đi. Trong thế giới đao sơn kiếm lâm này, rốt cuộc Hiệp nghĩa nằm ở đâu?

Từ thành Liêu Đông đến tận Hồ Bắc. Ta chưa từng thấy ai rút kiếm vì một tên man di bị áp bức. Là do ta không tìm thấy? Hay là ở đây vốn dĩ không có?

『Bảng trạng thái!! Status!! Hệ thống!!』

Thế giới mà khách điếm bán mì Carbonara và tính tiền bằng đồng Cooper. Đây đếch phải là thế giới tiểu thuyết Võ hiệp.

『Đằng nào đây cũng chẳng phải Võ hiệp. Là thế giới Võ hiệp Dating Sim mà. Cái gì cũng được, hiện ra một cái đi. Làm ơn…….』

Tại sao ta đến đây mà chẳng nhận được đặc quyền gì hết vậy. Tại sao phải sống kiếp man di bị phân biệt đối xử. Ta gào thét tuyệt vọng về phía bầu trời.

Không thể kìm nén những giọt nước mắt tuôn rơi. Nhưng trong cơn mưa tầm tã, nước mắt tôi nhanh chóng hòa tan và biến mất. Như cái cách một tên man di chết giữa Trung Nguyên này chẳng ai thèm bận tâm.

『Muốn kết thúc quá. Muốn về nhà quá.』

Sáng dậy chửi thề vì tiếng chuông báo thức đi làm. Bù đầu với công việc, bị trưởng phòng soi mói, bị đại lý cằn nhằn, rồi chẳng mấy chốc đã đến giờ tan làm. Tan làm về viết truyện, tìm kiếm sự an ủi từ phản hồi của độc giả.

Tôi nhớ cuộc sống đó.

Chỉ cần mở mắt ra là có thể quay về nơi đó.

Nhưng dù có nhắm mắt rồi mở ra bao nhiêu lần, tôi vẫn ở trong thế giới Võ hiệp Dating Sim.

Vẫn đang sống kiếp man di phải lăn lộn mãi mãi trong cái vũng bùn này.

『Ít nhất, nếu biết được điều kiện kết thúc (Ending).』

Nếu biết cách phá đảo thế giới trong game này.

Thì đã không bi thảm và tuyệt vọng đến thế này.

[Điều kiện kết thúc được mở khóa]

『Hả?』

Trước tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt và nước mưa, một khung cửa sổ màu xanh lá cây hiện ra.

[Đã đạt mức Danh tiếng tối thiểu. Điều kiện kết thúc được mở khóa.]

『Hả????』

[Điều kiện kết thúc: Công lược  Nữ Chính.]

Cái gì đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!