Chương 601-800

Chương 795: Các cậu... bệnh tình nặng thêm à?

Chương 795: Các cậu... bệnh tình nặng thêm à?

"Tóm lại, ngày mai đánh cho tốt vào!"

Tần Thiên vỗ vỗ vai anh, dặn dò: "Cứ thành thành thật thật mà thi đấu, không được phép giở ba cái trò tà ma ngoại đạo ra đâu đấy!"

Ông hiện tại thực sự có chút hãi, vạn nhất con hàng này mà hạ quyết tâm làm loạn, e rằng chuyện quái gì anh cũng dám làm. Tất nhiên, ngoại trừ việc thi cuối kỳ môn văn hóa...

Trần Thư định mở miệng thì trước mắt lập tức xuất hiện các lựa chọn mới:

[Lựa chọn 1: Đáp ứng Tần Thiên, thành thật tham gia trận đấu! Hoàn thành ban thưởng: Đại lượng ngự thú lực]

[Lựa chọn 2: Tối nay trực tiếp dùng thủ đoạn đặc thù khiến Kiều Na không thể tham gia thi đấu! Hoàn thành ban thưởng: Ba con khế ước linh thay đổi tính cách thành âm hiểm]

[Lựa chọn 3: Không tham gia thi đấu, thừa cơ cuỗm luôn phần thưởng quán quân! Hoàn thành ban thưởng: Nhận được danh hiệu "Diệu thủ không không", hiệu ứng đeo: Gia tăng tỷ lệ đánh cắp thành công]

"Hử?"

Trần Thư ngẩn ra, trong mắt lộ vẻ suy tư. Lựa chọn thứ hai và thứ ba tuy có chút thái quá nhưng lại khá hợp ý anh, đáng tiếc là phần thưởng quá bèo... Hơn nữa nếu làm thật, e rằng anh chẳng thể rời khỏi đảo Khởi Nguyên một cách an toàn.

Trần Thư cân nhắc một chút, cuối cùng gật đầu nói: "Không vấn đề gì, các vị cứ chờ xem, ngày mai nhìn cho kỹ mà học tập nhé!"

Dứt lời, anh quay người rời khỏi đài tỷ thí.

...

"Ngày mai sẽ bắt đầu rồi sao?"

Phía xa, Kiều Na đứng một mình, đôi mắt thâm thúy hiện rõ vẻ mong chờ.

"Kiều Na, con chắc chắn sẽ thắng!" Dolly tiến lại gần cổ vũ: "Hắn hiện tại chỉ là Bạch Ngân nhị tinh, không đánh lại con được đâu."

"Hiện tại tiểu đẳng cấp đã không còn ý nghĩa nữa, mọi thứ phải đánh thật mới biết được."

Kiều Na thần sắc bình thản, không rõ đang nghĩ gì. Một lát sau, cô lên tiếng: "Chú Dolly, ngày kia chú đã làm sai rồi..."

"Ta..." Dolly sững lại, định giải thích nhưng không nói nên lời.

Kiều Na quay đầu, nghiêm túc nói: "Huống hồ cho dù chú có thành công, chúng ta sợ rằng cũng không mang được phần thưởng về đâu."

"Ý con là sao?" Dolly thắc mắc.

"Chú đã đánh giá thấp phân lượng của Trần Thư rồi." Kiều Na thở dài: "Nếu anh ấy thực sự mất mạng, phần thưởng giải đấu sẽ bị Hoa Quốc thu hồi, hơn nữa liên minh chúng ta sẽ phải trả giá cực đắt! Cái giá đó chúng ta không gánh nổi đâu."

"..."

Dolly im lặng, cố gắng giải thích: "Nhưng ta chỉ muốn bảo vệ thiết bị đài đấu, bảo vệ tài sản của các nước thôi mà."

"Trong mắt họ, chú đã phá vỡ quy tắc, thế là quá đủ rồi." Kiều Na lắc đầu: "Con hơi mệt, con về trước đây."

Dứt lời cô quay lưng đi thẳng, để lại Dolly đứng trơ trọi một mình. Hắn nắm chặt nắm đấm, lòng đầy uất ức. Không ngờ chẳng những mất một con khế ước linh, bị nhóm Tần Thiên thù ghét mà ngay cả người trong liên minh cũng không còn hảo cảm với mình.

Hắn tự lẩm bẩm: "Ta chỉ là vì liên minh, ta có gì sai chứ?!"

...

Sáng sớm hôm sau, trong khi Trần Thư vẫn còn đang ngáy o o...

"Trần Bì, dậy mau, trận đấu của cậu sắp bắt đầu rồi!" Ngoài cửa vang lên giọng Tần Thiên.

"Cho em ngủ tí nữa, tối qua các anh ồn quá." Trần Thư lấy gối che mắt, định ngủ tiếp.

Nhưng chẳng mấy chốc, một tiếng động huyên náo vang lên trong phòng, kèm theo một cảm giác lạnh lẽo quấn quanh thắt lưng. Trần Thư còn chưa kịp phản ứng đã bị cưỡng ép lôi ra khỏi phòng.

"Cái quái gì thế!"

Trần Thư giật mình tỉnh giấc, thấy mình đang bị một cành cây trói chặt, lôi tuồn tuột xuống đại sảnh tầng dưới.

"Được rồi, ăn cơm đi." Tần Thiên mỉm cười thu hồi cành cây của mình.

"Không phải chứ Hiệu trưởng, sáng sớm ngài đã chơi trò biến thái này rồi sao?" Trần Thư càu nhàu, không ngờ đối phương lại thô bạo đến thế.

"Ta mà không gọi cậu dậy, cậu có khi bỏ lỡ luôn trận chung kết thật đấy." Tần Thiên ném cho anh một cái chân giò lợn: "Hôm nay đặc biệt bồi bổ cho cậu!"

"Hử?" Trần Thư bắt lấy cái chân giò, lập tức tỉnh cả ngủ, cơn thèm ăn trỗi dậy.

Anh vừa gặm vừa nói: "Em bảo này A Lương, tối qua ba cậu ồn quá đấy? Làm tớ ngủ không đủ giấc đây này."

Chỉ thấy bộ ba A Lương mặt mày hớn hở, đang chụm đầu bàn tán gì đó.

"Thua trận mà cũng vui thế à?" Trần Thư nhướng mày: "Ba cậu hôm qua không phải là đánh giải giả đấy chứ?"

"???" A Lương quay đầu lại mắng: "Bọn tớ là công dân lương thiện, có phải loại như cậu đâu mà đánh giải giả!"

"Thế sao các cậu vui thế..." Trần Thư khó hiểu. Chẳng lẽ tố chất tâm lý của họ còn tốt hơn cả anh sao?

"Nhìn bọn tớ xem, có gì khác biệt không?" Ba người quay lại nhìn anh đầy mong đợi.

"Khác biệt?" Trần Thư ngẩn ra, đánh giá ba người một lượt nhưng không thấy điểm gì bất thường.

A Lương nhắc khéo: "Đừng nhìn bên ngoài, nhìn vào bên trong ấy!"

"Bên trong..." Trần Thư gãi đầu, thử thăm dò: "Các cậu... bệnh tình nặng thêm à?"

"???"

Ba người mặt tối sầm lại. Cái quái gì gọi là khác biệt kiểu đó chứ...

A Lương bực mình nói: "Thực lực! Bọn tớ đang nói đến thực lực!"

"Hử?" Trần Thư giật mình, lập tức tỉ mỉ cảm nhận đẳng cấp ngự thú của ba người. Dĩ nhiên họ đã cùng nhau đột phá lên cấp Bạch Ngân!

"Cả ba đều đột phá rồi? Cắn thuốc à?!" Trần Thư trợn tròn mắt, không thể tin nổi.

"Cắn thuốc cái gì mà cắn?" Khóe miệng A Lương giật giật: "Hiện giờ bọn tớ đã là sinh viên năm tư, vốn dĩ đã có thể đột phá cấp Bạch Ngân từ lâu rồi."

Thiên tài của Học viện Hoa Hạ thường đến năm tư là có thể lên Bạch Ngân, nhóm A Lương dĩ nhiên không ngoại lệ.

"Nhưng vì muốn tham gia giải đấu nên bọn tớ phải dùng thủ đoạn đặc thù để ép cấp." A Lương giải thích: "Giờ giải đấu của bọn tớ kết thúc rồi, không cần phải ép cấp nữa."

"Được đấy nhỉ!" Trần Thư nhe răng cười: "Nhanh cho tớ xem khế ước linh mới đi, xem tiềm lực có cao bằng khế ước linh của tớ không?"

"???" Ba người nhìn anh với vẻ cổ quái. Cậu dĩ nhiên lại muốn tự rước nhục vào thân sao? Ngoại trừ anh ra, giải thế giới này làm gì có con khế ước linh nào tiềm lực dưới cấp S cơ chứ...

"Thôi, để sau đi! Tóm lại là ba con khế ước linh rất khá." Tần Thiên lên tiếng: "Bây giờ việc của cậu là tập trung thi đấu cho tốt."

Trần Thư nhún vai, thực ra anh cũng không quá tò mò. Anh kết bạn chẳng bao giờ nhìn khế ước linh của người ta mạnh hay yếu, vì dù có mạnh thế nào cũng... chẳng mạnh bằng anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!