Chương 601-800

Chương 763: Ta vẫn là muốn làm Giáo phụ

Chương 763: Ta vẫn là muốn làm Giáo phụ

"? ? ?"

Khóe miệng Hưu giật giật, cảm thấy cái tên này đúng là bị bệnh nặng rồi. Nhà người ta ăn mừng mà lại hát cái bài này sao? Nhưng ông ta không chú ý tới, bóng tối xung quanh dường như đang trở nên thâm thúy hơn...

Chưa đầy một phút, Trần Thư đã hát xong, khóe miệng mang theo nụ cười nhìn ông ta: "Bắt đầu thôi!"

Ánh mắt Hưu trở lại bình thường, lạnh lùng nói: "Chỉ cần giết lão, cậu có thể quay về tham gia giải thế giới, sẽ không ai nghi ngờ cậu cả!"

"..."

Trần Thư giữ im lặng, ánh mắt vẫn luôn nhìn vào cái bóng của mình. Trong tích tắc, cái bóng của anh dường như hóa thành một vũng bùn, từ đó chậm rãi hiện ra một đạo bóng đen sâu thẳm. Ám nguyên tố xung quanh bùng nổ, một sự biến hóa quỷ dị đã xuất hiện.

Trần Thư thở phào nhẹ nhõm, không ngờ thực sự triệu hoán thành công. Nếu ngay từ đầu anh đã hát thần khúc, chắc chắn sẽ khiến đối phương cảnh giác, thậm chí có thể bị khống chế trước khi kịp hành động. Lúc đó tính mạng của anh và thầy Liễu đều sẽ bị đe dọa.

Nhưng giờ đây, anh giả vờ đồng ý rồi hát một bài tới chúc mừng, lúc này liền lộ ra là thuận lý thành chương. Dù với người thường thì vẫn rất quái đản, nhưng ai bảo cái tên này vốn dĩ chẳng bao giờ đi theo con đường bình thường chứ? Quan trọng nhất là hình tượng của anh luôn rất tệ, trong mắt quốc tế thì anh là một tên ngoài vòng pháp luật thực thụ.

Nếu là thiên tài khác giả vờ đồng ý, Hưu chắc chắn sẽ không tin, nhưng Trần Thư thì khác. Chỉ cần lợi ích đủ lớn, anh có thể bán đứng tất cả — ít nhất là trong mắt kẻ địch là vậy.

"Nhanh lên!" Hưu nhíu mày nhìn Trần Thư, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an. Tuy nhiên, con quạ trên vai ông ta không có phản ứng gì, nghĩa là xung quanh không có nguy hiểm.

"Trước đó, tôi có một câu hỏi!" Trần Thư nhếch môi, ánh mắt lại lộ vẻ ung dung.

"Hử?" Hưu đã mất kiên nhẫn: "Chuyện của cậu sao mà lắm thế?!"

"Điều tôi muốn hỏi là..." Trần Thư cười nhe răng: "Ông có gánh vác nổi... khế ước linh cấp Truyền Kỳ không?"

"?!"

Tim Hưu thắt lại, ánh mắt đầy kinh nghi: "Cậu ý là gì?!"

"Chỉ là hỏi chơi thôi, hoặc là giáo hội chúng ta có cấp Truyền Kỳ không?" Trần Thư thản nhiên nói: "Nếu tôi gia nhập, mà cấp Truyền Kỳ của Hoa Quốc sát tới thì tính sao?"

"Cậu không cần lo lắng, tổng bộ giáo hội không ai có thể tìm ra được!"

"Nói vậy là giáo hội không có cấp Truyền Kỳ?" Trần Thư đã nắm bắt được thế trận, định moi thêm chút tin tức.

Nhưng Hưu dường như đã nhìn thấu anh, mở miệng nói: "Chỉ cần cậu về giáo hội, tự khắc sẽ hiểu hết mọi chuyện! Ngoài ra, sự lề mề của cậu làm tôi thấy rất khó chịu!"

Sắc mặt ông ta lạnh lẽo. Việc đối phương nhắc đến cấp Truyền Kỳ khiến ông ta cảm thấy bất an. Con Lôi Điêu dưới chân ông ta rít lên một tiếng, lôi đình cuồng bạo quét sạch, mục tiêu chỉ thẳng vào Liễu Phong!

"Chờ chút đã!" Trần Thư quát lớn: "Thực ra tôi vẫn đang do dự."

"Do dự cái gì?" Hưu nhướng mày, lại lệnh cho khế ước linh tạm dừng kỹ năng.

Trong mắt Trần Thư hiện lên vẻ tham lam và dã tâm: "Tiểu Giáo Hoàng thì không đủ nha..."

Hưu lạnh giọng: "Vẫn không đủ?! Cậu muốn làm gì? Giáo hoàng chắc?!"

"Không không không..." Trần Thư xua tay: "Làm Giáo hoàng thì hơi vô lý, làm gì có ai vừa vào đã đòi làm đại ca của các ông?"

"Vậy rốt cuộc cậu muốn cái gì?" Hưu hít sâu một hơi: "Mọi thứ đều có thể thương lượng." Ông ta đang cố nén cơn giận vì mệnh lệnh của Giáo hoàng.

"Ông có thể về hỏi Giáo hoàng một chút không..." Trần Thư gãi đầu, mặt đầy chân thành nói:

"Ông ấy có còn thiếu cha không? Tôi vẫn là muốn làm giáo phụ."

"? ? ?"

Hưu sững sờ, rồi ngay lập tức sát ý bùng nổ: "Cậu dám đùa giỡn tôi?!"

Xoẹt ——

Đôi mắt Lôi Điêu tràn ngập lam quang, một đạo lôi đình khổng lồ giáng thẳng xuống đầu Liễu Phong! Cùng lúc đó, con quạ trên vai Hưu lóe lên hồng quang, khóa chặt lấy Trần Thư.

"Rừng Hắc Ám chính là nơi chôn thây của hai thầy trò cậu!" Hưu lạnh lùng ra tay, không còn dây dưa nữa. Nếu không thu phục được thiên tài này, thì phải nhổ cỏ tận gốc! Giáo hội nhìn xa trông rộng, dù Trần Thư giờ chỉ là Bạch Ngân, nhưng mức độ đe dọa của anh thậm chí vượt qua cả cấp Vương!

"Không phải chứ, ông ở đây diễn cái gì vậy!" Trần Thư ngó lơ luồng hồng quang đang khóa chặt mình.

"Sắp chết đến nơi rồi còn cứng miệng!" Hưu gầm lên: "Lão sư của cậu chết rồi, giờ đến lượt cậu!"

Ông ta nhìn chằm chằm Trần Thư, thậm chí không buồn cúi xuống nhìn Liễu Phong vì tin chắc ông đã chết. Nhưng đúng lúc này, một giọng giễu cợt vang lên bên cạnh ông ta:

"Ngự Thú sư không cần dùng mắt đúng không?"

"Hả?" Hưu giật mình quay đầu lại.

Liễu Phong lúc này đã đứng dậy, Phong Linh Tỏa trên người đã biến mất từ lúc nào. Dù cơ thể vẫn đầy thương tích, nhưng đạo lôi đình vừa rồi rõ ràng không hề chạm tới ông.

"Ngươi... ngươi không chết?!"

Hưu kinh hãi, lập tức lệnh cho Lôi Điêu tung chiêu. Mấy đạo lôi đình mang theo uy năng kinh người đánh thẳng về phía Liễu Phong!

"Hắc hắc!"

Liễu Phong đưa bàn tay đầy máu ra, tặng cho ông ta một cử chỉ ngón tay thối đầy tính quốc tế!

Ầm ầm ——

Lôi đình đánh tới nhưng trước mặt Liễu Phong xuất hiện một đạo hắc ám bình chướng, trực tiếp nuốt chửng đạo sét đó một cách dễ dàng.

"Cái gì?!"

Tim Hưu đập loạn xạ. Bình chướng đó không hề lộ ra một chút dao động kỹ năng nào, nhưng lại ngăn cản được kỹ năng cấp Vương của ông ta. Điều này chỉ có một khả năng duy nhất: Thực lực của đối phương sâu không lường được, đã đạt đến trình độ che giấu hoàn mỹ mọi sóng dao động kỹ năng!

Hống hống! Trong chốc lát, bốn con khế ước linh của Hưu cùng lúc bộc phát khí thế hủy thiên diệt địa! Nhưng kỹ năng còn chưa kịp phóng ra, bóng tối xung quanh như được ban cho sự sống, điên cuồng ập đến nuốt chửng lấy Hưu!

Mặt Hưu cắt không còn giọt máu, cảm giác tử vong cận kề. Liễu Phong và Trần Thư đã biến mất từ lâu, trong trời đất này chỉ còn lại ông ta và đám khế ước linh.

Rầm rầm rầm ——

Mọi kỹ năng khủng bố va chạm với bóng tối nhưng không thể làm lay chuyển nó dù chỉ một phân.

"Truyền kỳ... là cấp Truyền Kỳ..." Hưu nắm chặt nắm đấm, trong mắt đầy phẫn nộ nhưng lòng đã tràn ngập sự sợ hãi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!