Chương 601-800

Chương 791: Chị ơi, hay là mình cất đao mổ lợn đi đã...

Chương 791: Chị ơi, hay là mình cất đao mổ lợn đi đã...

"..."

Mọi người nghe xong lời của Trần Thư thì mặt tối sầm lại. Không ngờ đây dĩ nhiên lại là lý do khiến cậu thấy ba tổ chức kia đáng ghét? Nếu để thủ lĩnh của ba tổ chức đó biết được, e rằng họ sẽ tức đến mức hộc máu ngay tại chỗ mất...

Vương Tuyệt như sực nhớ ra điều gì, hỏi: "Đúng rồi hiệu trưởng, người của Liên minh Tự Do thực sự sẽ không tìm đến gây phiền phức chứ?"

"Hiện tại kẻ phải lo lắng là hắn mới đúng." Tần Thiên lắc đầu đáp: "Vì chuyện này dính líu đến Thánh Ngự Hội, tôi có mổ thịt cả năm con khế ước linh của hắn thì cũng chẳng ai dám ho he gì đâu."

"Nếu hắn thực sự dám đeo bám, cứ để khế ước linh của lão gia tử đi một chuyến là xong."

Thần sắc ông thong dong, không chút lo lắng. Ngự Thú sư vẫn phải tuân thủ quy tắc, nhưng khi thực lực đạt đến một mức độ nhất định, người đó sẽ có quyền phát ngôn tuyệt đối. Mọi người nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc này, Trần Thư ghé lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Hiệu trưởng, thương thế của hai con khế ước linh của ngài..."

Vừa rồi Liễu Phong có nói, Tần Thiên đã nốc tận hai bình dược tề tăng cường. Loại thứ giúp thực lực khế ước linh tăng vọt như vậy, tác dụng phụ chắc chắn là lớn đến mức không tưởng.

Anh lặng lẽ thở dài. Biết vậy lúc nãy anh đã dùng dược tề truyền tống để rời khỏi đài tỷ thí ngay, như thế sẽ không khiến mọi người phải lo lắng đến vậy. Nhưng vì tình huống lúc đó quá gấp bách, từ lúc thiết bị bảo vệ sụp đổ đến khi khối nước ép tới chỉ diễn ra trong chớp mắt. Anh bản năng cho rằng vòng bảo hộ xung quanh đài tỷ thí cũng có lực lượng không gian ngăn trở, vạn nhất truyền tống thất bại thì anh coi như xong đời thật.

Trong thời khắc nguy cấp, Trần Thư chỉ có thể chọn chui vào miệng Tiểu Hoàng, vì nó có kỹ năng [Băng Ngự], không sợ sát thương thuộc tính Thủy, đảm bảo an toàn tuyệt đối. Thêm vào đó, kỹ năng của Bạch Ngân Quân Vương quá mạnh, anh thậm chí không dám thò đầu ra ngoài, chỉ có thể chờ đợi ban tổ chức can thiệp.

Anh không ngờ rằng, sự biến mất tạm thời của mình lại khiến đám người Tần Thiên hoàn toàn bùng nổ, thậm chí giết chết luôn một con khế ước linh cấp Vương của đối thủ.

"Ảnh hưởng không lớn." Tần Thiên lắc đầu cười: "Chỉ cần cậu nhóc nhà cậu giành được quán quân, những thứ khác đều không quan trọng."

Vẻ mặt ông thì thoải mái, nhưng những người còn lại đều giữ im lặng. Tần Thiên và Dolly đều là cấp Vương, dù ông mạnh hơn một chút nhưng muốn giết ngay lập tức một khế ước linh của đối thủ là điều gần như không thể. Có thể thấy hai bình dược tề kia tăng phúc mạnh đến mức nào, và điều đó cũng đồng nghĩa với việc tác dụng phụ sẽ cực kỳ đáng sợ.

"Không vấn đề gì, vị trí quán quân nhất định là của em!" Trần Thư tự tin gật đầu, đồng thời thầm nhủ lát nữa sẽ đi tìm mua xem có loại thuốc nào chữa trị được cho khế ước linh cấp Vương không.

"Được rồi, tất cả giải tán về phòng đi." Tần Thiên cười nói: "Khoảng thời gian này mọi người có thể nghỉ ngơi một chút. A Lương, trận đấu tổ Hắc Thiết của các em cũng sẽ tạm thời trì hoãn."

Hiện tại thiết bị bảo vệ của một đài tác chiến đã bị phá hoại, ban tổ chức dĩ nhiên không dám mạo muội tiếp tục tranh tài. Mọi người gật đầu lần lượt đi vào phòng. Nhưng ngay lúc này, Trần Thư hơi khựng lại, liếc nhìn một vòng rồi hỏi:

"Chị Phương Tư đâu rồi ạ?"

"Hử?" Mọi người sững sờ, đầu óc bỗng chốc trống rỗng. Họ nhìn quanh quất, đúng là không thấy bóng dáng Phương Tư đâu.

Vương Tuyệt không chắc chắn đoán: "Không lẽ chị Phương Tư đi ăn mừng rồi à?"

"???" Trần Thư quay sang lườm: Cái miệng của ngươi dĩ nhiên lại biết nói chuyện thế cơ đấy!

"Lão Vương, đừng có nói bậy. Chị Phương Tư không tuyệt tình thế đâu." A Lương chen vào: "Trần Thư, có khi chị ấy chỉ đơn thuần là đi đặt vòng hoa cho cậu thôi?"

"Cút đi!" Khóe miệng Trần Thư giật giật, chỉ muốn tặng mỗi đứa một cước. Anh lo lắng nói: "Hiệu trưởng, ngài cho người tìm chị ấy đi, em lo người của Liên minh Tự Do sẽ..."

"Được." Tần Thiên gật đầu: "Nhưng cậu cứ yên tâm, trên đảo Khởi Nguyên này đầy rẫy thiết bị công nghệ cao, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Bây giờ dù Dolly có hận đến mấy cũng không dám đụng vào tuyển thủ, nếu không chẳng những hắn bị xử tử ngay lập tức mà cả Liên minh Tự Do cũng bị liên lụy.

Ngay khi Tần Thiên đang gọi điện thoại, từ phía xa truyền đến một tiếng kêu cứu thảm thiết: "Cứu mạng với! Trên đảo có phần tử khủng bố!"

Một gã đàn ông mặt cắt không còn giọt máu đang chạy thục mạng, cứ như thể sau lưng có một con quái vật đáng sợ lắm.

"Ơ? Đây không phải là thiếu gia Jack sao?" Trần Thư nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

"Là các người?!" Jack giật mình, vội vàng nhìn về phía Tần Thiên đang đứng đầu: "Hiệu trưởng Tần, cứu tôi với! Tuyển thủ của các ông điên rồi!"

Chỉ thấy phía sau hắn, một cô gái gương mặt lạnh lùng, tay phải đang xách một con đao mổ lợn dính đầy máu...

"..."

Mọi người nháy mắt nín thở, mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.

"Phương Tư!" Tần Thiên vội vàng quát lên, ông không ngờ cô dĩ nhiên lại hung hãn đến mức này.

"Trần Bì không còn nữa, ngươi còn sống làm cái gì?!"

Phương Tư hoàn toàn phớt lờ Tần Thiên, ánh mắt cô khóa chặt vào Jack, lại giơ con đao mổ lợn lên...

"Tất cả là do Dolly làm mà, mắc mớ gì cô tìm tôi?!" Jack sợ hãi gào lên. Hắn chỉ đến xem thi đấu thôi, cớ sao lại bị người ta cầm đao truy sát thế này?

Gương mặt Phương Tư lạnh như tiền: "Lát nữa ta sẽ tìm lão ta, giờ lấy ngươi ra để mài đao trước!"

"..." Jack thực sự sụp đổ, nước mắt chực trào ra: Tôi dĩ nhiên đã gây ra tội nghiệt gì thế này!

Trong lúc hoảng loạn, hắn sơ sẩy vấp ngã nhào ra đất.

"Ngươi xong đời rồi!" Phương Tư xách đao tiến tới, dứt khoát vung đao mổ lợn lên!

Nhưng ngay đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên: "Chị ơi..."

Trần Thư hét lớn, anh không ngờ Phương Tư lại định vung đao chém người thật...

"Hử? Hả?!" Phương Tư sững lại, sau đó cả người run lên bần bật, mắt lộ vẻ không thể tin nổi. Cô quay đầu nhìn về phía đám đông và lập tức khóa chặt bóng dáng của Trần Thư.

"Em..." Trong nháy mắt, đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng ngay sau đó cô đã cưỡng ép đè nén cảm xúc xuống.

"Mẹ ơi..." Jack cũng thở phào một cái, thầm lẩm bẩm trong lòng: Cảm ơn cậu, tên tội phạm! Chỉ cần xuất hiện muộn một chút thôi là hắn đã trở thành vong hồn dưới lưỡi đao mổ lợn rồi.

"Được rồi, cậu có thể đi." Tần Thiên nhìn Jack, ra hiệu. Lúc trước ông giết khế ước linh của Dolly là do tình huống khẩn cấp, nhưng nếu bây giờ Jack mà chết thì họ thực sự sẽ gặp rắc rối lớn. Jack bò lăn bò càng, hốt hoảng rời khỏi nơi đó.

"Em rõ ràng chưa chết?" Phương Tư trừng mắt nhìn chằm chằm Trần Thư, chậm rãi bước tới gần.

"..." Trần Thư vốn đang mỉm cười, nhưng nụ cười nháy mắt đông cứng lại. Trong lòng anh bỗng dâng lên một nỗi bất an không tên.

"Chị ơi, hay là mình... cất đao mổ lợn đi đã..."

Lời nói của Phương Tư cộng với con dao đang cầm trên tay phải khiến Trần Thư cảm thấy như thể cô không phải đến để ôm ấp mà là đến để... "bồi" thêm một đao cho anh vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!