Chương 601-800

Chương 780: Đem mũ nhặt lên! Đem mũ nhặt lên

Chương 780: Đem mũ nhặt lên! Đem mũ nhặt lên

"Ý cậu là sao?" Liễu Phong thắc mắc hỏi.

"Chỉ là thấy hơi lạ, nói không ra được." Trần Thư nhún vai đáp: "Chắc phải đợi đến khi em trực tiếp đối đầu với hắn thì mới nhận ra điểm không ổn."

Thực tế thì không phải anh tự nhìn ra, mà chủ yếu là đang trông chờ xem hệ thống có kích hoạt lựa chọn nào không...

Ngay lúc này, trên đài, sự yếu thế của thiên tài Tuyết Quốc đã quá rõ ràng. Cuối cùng, sau một chuỗi kỹ năng liên hoàn, người xếp thứ nhất của Vương quốc Bất Hủ đã thành công giành chiến thắng. Đến đây, Top 4 của tổ Bạch Ngân đều là các quán quân toàn quốc đến từ bốn đại cường quốc. Lâm Hàn của Lan Quốc vốn là một hắc mã, nhưng đáng tiếc gặp phải Trần Thư quá sớm, nếu không cũng rất có khả năng lọt vào vòng này.

"Từ giờ đến trận bán kết còn một khoảng thời gian, các em hãy nghỉ ngơi cho tốt." Tần Thiên nhìn về phía Trần Thư và cả nhóm: "Không cần tập luyện thêm nữa, cứ điều chỉnh trạng thái cho thoải mái là được."

"Rõ rồi, Hiệu trưởng." Nhóm A Lương gật đầu, lòng không khỏi rạo rực. Họ chỉ còn cách chức vô địch thế giới đúng hai trận chiến nữa thôi!

Tần Thiên bồi thêm một câu: "Trần Bì, cậu thì cứ thành thành thật thật mà ở yên trong phòng, đừng có đi đâu lung tung trên đảo này hết."

"Tại sao ạ?"

"Vì tình yêu và chính nghĩa!"

"..." Trần Thư méo mặt. Cái đó thì liên quan quái gì đến việc quản thúc em chứ!

Anh lầm lũi cúi đầu định về phòng "tự kỷ" một thời gian, thì đúng lúc đó, một nam tử mặc áo măng tô ưu nhã tiến lại gần, khóe miệng nở nụ cười ẩn ý. Đó chính là tuyển thủ Vương quốc Bất Hủ vừa mới giành chiến thắng. Hắn quan sát Trần Thư một lượt, dùng tiếng Hoa lưu loát hỏi:

"Cậu chính là Trần Thư phải không?"

Trần Thư nhướng mày đáp: "Hử? Ta là chú của cậu đây, có chuyện gì?"

"???" Nam tử ngẩn người, cảm thấy có gì đó không ổn. Hình như mình vừa bị chiếm tiện nghi thì phải?

"Hy vọng sẽ gặp được cậu ở trận bán kết!" Hắn mỉm cười, bình thản nói: "Trận chung kết là sàn diễn của tôi và Kiều Na. Tuy hơi bất lịch sự nhưng tôi vẫn muốn nói..."

"Cậu... là đồ thừa thải!"

"???"

Mọi người xung quanh trợn tròn mắt, bản năng lùi lại một bước. Thằng cha này dĩ nhiên không sợ túi phân sao? Khán giả cũng ngoái đầu nhìn lại, không ngờ hai thiên tài hàng đầu lại mở màn trận "solo offline" sớm thế này, cái này còn kích thích hơn cả ngự thú chiến đấu nữa! Mọi người đều háo hức mong chờ, vì so với kỹ thuật chiến đấu cao siêu của Trần Thư, thì "túi phân" của anh rõ ràng là có tính giải trí cao hơn nhiều!

"Sao thế?" Nam tử thấy động tác của mọi người cũng nhận ra điều gì đó, hắn cười khẩy: "Không phải ai cũng sợ cậu đâu!"

Nói xong, hắn bình tĩnh rút ra một chiếc mũ: "Qua thời gian nghiên cứu, tôi trịnh trọng tuyên bố, túi phân của cậu... đã lỗi thời rồi!"

Ngay lập tức, hắn ấn vào một cái công tắc, trên chiếc mũ dĩ nhiên bùng lên ngọn lửa hừng hực.

"Ơ cái này..." Mọi người há hốc mồm, màn này đúng là không ai ngờ tới.

Liễu Phong đứng bên cạnh giật khóe miệng: "Cái thứ này là đạo cụ của nhà tang lễ nào thế?"

"Hử?" Trần Thư ngẩn ra, chỉ cảm thấy chiếc mũ này trông quen quen: "Cậu có biết Thẩm Vô Song không?"

Anh nhớ trước đây Thẩm Vô Song cũng từng phát minh ra một chiếc mũ chống túi phân, nhưng trên đó không phải lửa mà là những cái gai sắt sắc nhọn. Nam tử Vương quốc Bất Hủ ngơ ngác hỏi: "Thẩm Vô Song là ai?"

"Trùng hợp sao?" Trần Thư lắc đầu lẩm bẩm: "Cổ nhân nói không sai, hễ có Ngọa Long thì ắt hẳn sẽ có Phượng Sồ xuất hiện."

Nam tử nọ đội chiếc mũ rực lửa, bình thản tiến lại gần, ghé tai Trần Thư nói nhỏ: "Hãy nhớ kỹ tên tôi, Clay! Hay còn gọi là, khắc tinh của tội phạm!"

"Hử?" Trần Thư không hề tức giận mà trong lòng thầm suy tính. Anh nhận ra đối phương có một sự thù địch vô cớ. Trước đó có lẽ hắn đã che giấu, nhưng giờ sắp vào bán kết nên bắt đầu mất bình tĩnh chăng.

"Được rồi!" Đúng lúc này, Breen của Vương quốc Bất Hủ tiến lại, cưỡng ép gọi Clay lại. Cái này chẳng phải là dâng mình cho hổ sao?

Clay mỉm cười: "Đại nhân Breen, không sao đâu! Con người ta luôn phải trả giá cho sai lầm của chính mình."

Hắn vỗ vỗ vai Trần Thư, ánh mắt đầy thâm ý.

"Tôi có nổ mộ tổ tiên nhà cậu đâu nhỉ?" Trần Thư nhướng mày: "Hơn nữa, cậu thực sự nghĩ cái mũ này là vô địch sao?"

Vừa dứt lời, một cái túi màu đen trực tiếp quét tới, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi. Clay không né tránh mà thủ thế phòng bị. Hắn vốn có tập luyện kỹ năng cận chiến, chỉ cần không bị trùm kín đầu là hắn chẳng sợ gì tố chất cơ thể của Trần Thư.

Tuy nhiên, chiếc túi đầy "uy lực" kia ập tới, ngọn lửa không những không đốt xuyên được nó mà trái lại còn bị dập tắt ngay lập tức.

"Cái đệt... khụ khụ... cái thứ gì thế này?!" Clay hoảng hốt, mùi phân xộc thẳng vào mũi khiến đại não hắn đình trệ.

Rầm!

Để ngăn Trần Thư lại ra tay đánh người, Liễu Phong chỉ còn cách lái xe lăn lao vọt tới tông thẳng vào Clay.

"Á ~~~"

Clay nháy mắt bay vút ra xa, ngã chổng gọng trên đất, không còn chút vẻ ngạo nghễ lúc nãy.

"Trần Thư!" Tần Thiên vội vàng can ngăn, không muốn sự việc rắc rối thêm. Trần Thư mỉm cười, không tiếp tục ra tay nữa.

"Đúng là tìm đường chết mà." Breen của Vương quốc Bất Hủ thấy vậy, chuẩn bị dắt Clay rời đi.

"Tại sao... tại sao chứ..." Clay cầm chiếc mũ lên, thấy lửa đã tắt ngúm, còn cái túi phân kia thì chẳng hề có lấy một vết cháy.

"Thật sự tưởng bảo bối bản mệnh của anh đây là vật tầm thường sao?" Trần Thư cười lạnh: "Chống lửa và chống vật nhọn là yêu cầu cơ bản nhất, hiểu chưa?"

Từ lúc nhìn thấy chiếc mũ của Thẩm Vô Song, anh đã nảy ra ý định cải tiến nó rồi. Nếu dễ dàng bị phá hủy như vậy thì sao gọi là thần khí được.

"Biến đi, hôm nay tôi không rảnh đánh cậu." Trần Thư xua tay, không truy cứu thêm. Xung quanh đang có rất nhiều người xem và các vị cấp Vương, chắc chắn là không thể làm gì quá đáng, chi bằng xây dựng một hình tượng "hiền lành" giả tạo một chút...

"..." Clay uất ức tột độ. Thấy mọi người xung quanh đều đang cười thầm, hắn chỉ đành vội vàng lồm cồm bò dậy định chuồn lẹ.

"Đứng lại!" Trần Thư quay đầu lại, bình thản nói: "Đem mũ nhặt lên! Đem mũ nhặt lên cho tôi!"

Clay run rẩy, vội vàng nhặt lấy chiếc mũ của mình rồi hớt hải chạy mất dạng.

"Đúng là loại đi nhặt tàn thuốc trong nhà vệ sinh, thèm đòn!" Trần Thư phủi tay, trong đầu liên tục nghĩ về dáng vẻ của Clay. Anh nhớ rõ mình và đối phương dường như chưa từng có xung đột gì cơ mà?

"Được rồi, giải tán hết đi." Tần Thiên lên tiếng, dẫn nhóm Trần Thư rời khỏi hiện trường.

...

"Cậu và hắn có thù oán gì à?" Tần Thiên quay lại hỏi, ông cũng nhận ra điều bất thường.

"Chưa từng gặp bao giờ." Trần Thư lắc đầu: "Em chỉ là một tên tội phạm bình thường, giản dị, sao có thể chọc giận ai được chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!