Chương 601-800

Chương 770: Anh chỉ nói phỉ học, không nói khoa học

Chương 770: Anh chỉ nói phỉ học, không nói khoa học

"Ngao ngao!"

"Vù vù ~~"

Husky và Không Gian Thỏ nhanh chóng chui tọt vào trong miệng Tiểu Hoàng, luôn trong tư thế sẵn sàng tấn công.

Ầm ầm!

Slime tung ra combo [Công Kích] và [Cuồng Phong Phi Hành], lao thẳng về phía các khế ước linh của Lâm Hàn với ý định nghiền nát đối thủ.

"Hống!"

Con Kỳ Lân màu đen gầm lên một tiếng, khí thế kinh người lại một lần nữa bộc phát. Một đạo cột sáng màu đen nháy mắt bắn mạnh ra, đánh thẳng vào con Slime khổng lồ đang lao tới!

Ầm ầm ——

Uy lực của cột sáng vẫn rất khủng khiếp, sức mạnh đã tiếp cận vô hạn cấp Hoàng Kim, hơn nữa còn kèm theo hiệu ứng xuyên thấu phòng ngự. Thế nhưng, [Hộ Thuẫn Cường Lực] trên người Tiểu Hoàng dĩ nhiên đã chặn đứng nó lại!

"Cái đệt, đây là loại hộ thuẫn gì thế này?!"

Lâm Hàn trợn tròn mắt, không ngờ đòn tấn công mạnh nhất của mình lại bị một lớp khiên cản lại.

Hống!

Đôi mắt Kỳ Lân đen lóe lên hắc quang, uy thế kỹ năng lại tăng thêm một bậc.

Bộp ——

Dấu ấn "đại tiện" trên trán Slime biến mất, hộ thuẫn cường lực ứng thanh mà vỡ. Nhưng ngay trong tích tắc đó, một đạo [Tử Vong Hỏa Trụ] từ trong miệng Slime bắn vọt ra, cưỡng ép cắt đứt cột sáng màu đen phía trước.

Vù vù ——

Hai kỹ năng va chạm mạnh, năng lượng không ngừng xung đột. Trong phút chốc, trên đài tỷ thí chỉ còn lại lửa đỏ và bóng tối bao trùm.

"Hử?"

Lâm Hàn hơi khựng lại, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Xem ra đối phương không có khả năng đánh bại hắn chỉ trong một chiêu. Hắn mỉm cười nói: "Sát thương của cậu vẫn chưa đủ đâu!"

Dứt lời, con tinh linh màu đỏ trên đầu Kỳ Lân lóe sáng đôi mắt, ban cho nó một kỹ năng tăng phúc. Nháy mắt, uy năng của cột sáng đen tăng vọt, bắt đầu áp đảo được Tử Vong Hỏa Trụ. Có sự hỗ trợ từ đồng đội, đòn tấn công của Kỳ Lân đã thực sự đạt đến cấp Hoàng Kim!

"Quả nhiên không sai!" Trần Thư cười gật đầu, vẻ mặt bình thản vô cùng.

"Ta còn tưởng cậu thực sự giết được cấp Vương cơ đấy..." Lâm Hàn lộ vẻ ung dung: "Giờ xem ra, thực lực của cậu vẫn chưa đủ tầm!"

Nhưng lời vừa dứt, hắn lập tức biến sắc, mặt mày như vừa gặp ma. Chỉ thấy từ trong miệng con Slime dĩ nhiên lại phun ra thêm hai đạo cột lửa nữa!

Ầm ầm ——

Ba đạo cột lửa cùng lúc oanh kích, nháy mắt đánh tan cột sáng đen, rồi mang theo uy lực vô song lao thẳng về phía ba con khế ước linh của Lâm Hàn.

"Tôi không có thời gian rảnh để đùa giỡn với cậu đâu!" Trần Thư mỉm cười, không cần thiết phải che giấu thực lực nữa.

"Cái đệt!"

Lâm Hàn chấn động, nhìn chằm chằm vào miệng con Slime. Chỉ thấy bên trong đó dĩ nhiên thò ra tận ba cái đầu chó, đôi mắt con nào con nấy đều tỏa ra ánh sáng của sự "trí tuệ".

"Ba cái đầu?!"

Hắn rúng động tâm can, không ngờ tình báo lại sai lệch đến mức này. Đám Ngự Thú sư cấp Vương đang đứng xem phía trên cũng kinh hãi không kém. Tộc trưởng Tenwa của nước Anh Hoa thốt lên: "Kỹ năng phân thân có thể tách ra làm hai sao?!"

"Chưa từng nghe nói qua." An Đông của Tuyết Quốc cũng nhíu mày: "Theo ghi chép khoa học hiện nay, phân thân chẳng phải chỉ có một thôi sao?"

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không tìm ra lời giải, cuối cùng đều đổ dồn ánh mắt về phía Tần Thiên.

"Nhìn tôi làm gì?" Tần Thiên nhún vai, trong lòng ông cũng kinh ngạc không kém, thảo nào thằng nhóc này lại tự tin đến vậy.

"Cái thằng nhóc này chỉ nói phỉ học, chứ không nói khoa học sao?"

"..." Khóe mắt mọi người giật liên hồi. Phỉ học là cái quái gì cơ chứ?!

Các vị cấp Vương đều nhìn chăm chằm vào Trần Thư, như thể đang nhìn thấy một huyền thoại trong tương lai! Nếu không có gì bất ngờ, với sự bảo vệ của Hoa Quốc, thằng nhóc này chắc chắn sẽ trưởng thành vượt bậc. Vốn tưởng bạo động ở Long Uyên sẽ khiến Hoa Quốc lâm nguy, không ngờ thời đại này lại xuất hiện một Trần Thư!

"Kiều Na có đối thủ rồi..." Dolly vẻ mặt nghiêm túc. Ban đầu bà ta tin chắc Liên minh sẽ giành chức vô địch, nhưng giờ xem ra có vẻ không ổn rồi...

Rầm rầm rầm ——

Trên đài, ba đạo Tử Vong Hỏa Trụ oanh kích trúng một bức tường xương cốt phía trước.

Hống!

Con Cốt Long của Lâm Hàn tỏa ra khí thế đáng sợ, khả năng phòng ngự của nó cũng đã cận kề cấp Hoàng Kim. Bức tường tạo từ vô số khúc xương xuất hiện, chặn đứng hỏa trụ trước mặt!

"Cái khí thế này?!"

Trần Thư thoáng ngạc nhiên, nhìn về phía con Cốt Long. Khí thế của nó khi tung chiêu liên tục biến hóa, dĩ nhiên đã đạt đến mức tiềm lực SS+.

"Có gì đó lạ lắm..." Trần Thư xoa cằm, không ngờ lại có khế ước linh có thể thay đổi mức tiềm lực qua lại như vậy.

Cuối cùng, ba đạo hỏa trụ biến mất, kỹ năng kết thúc. Bức tường xương cốt của Cốt Long cũng vỡ vụn, khí thế trên người nó yếu đi đôi chút.

"Mẹ kiếp, ba con Husky! Thế này thì đánh đấm cái quái gì nữa!" Lâm Hàn nhịn không được chửi thề, trong mắt đã lộ vẻ sợ hãi. Nếu không phải hắn phản ứng nhanh thì ba con khế ước linh hôm nay thực sự đã vào nồi rồi... Mặc dù chính hắn cũng muốn nếm thử vị thịt khế ước linh xem thế nào.

"Cũng cứng đấy!" Trần Thư hơi ngẩn ra, nhìn con Cốt Long trước mặt. Không ngờ lại là một đối thủ có thực lực gần chạm đến cấp Hoàng Kim.

"Để xem cậu chịu được bao nhiêu kỹ năng!" Trần Thư lại ra lệnh cho ba con Husky.

"Ngao ngao ngao ~~~"

Một con Husky ngửa đầu hú dài như sói đầu đàn. Ngay sau đó, hỏa cầu, băng cầu, lưỡi đao gió, sấm sét, dây leo, đá bay... đủ loại kỹ năng lũ lượt ném ra ngoài. Một lượng lớn chiêu thức nối đuôi nhau thành một đường thẳng, cuồng bạo lao về phía ba con khế ước linh của Lâm Hàn.

Trần Thư nhếch môi, anh hoàn toàn dùng hỏa lực khủng khiếp để áp đảo đối thủ. Lúc này, mọi kinh nghiệm chiến đấu đều trở nên vô nghĩa, hoặc là gồng mình chịu đựng, hoặc là bị trọng thương mà rút lui!

Hàng chục kỹ năng cùng nổ ra khiến đài tỷ thí trở nên rực rỡ sắc màu. Ai không biết nhìn vào chắc còn tưởng đám khế ước linh trên đài đang nhảy disco.

"Mẹ nó! Cái lượng kỹ năng này là sao?!" Lâm Hàn biến sắc, mắt đầy vẻ kinh hoàng xen lẫn không tin nổi.

Đẳng cấp kỹ năng của Husky quá cao, khiến mỗi đòn đánh ra đều mang sát thương không nhỏ. Nếu bị trúng toàn bộ, ngay cả khế ước linh cấp Hoàng Kim cũng chịu không thấu, nếu không thì thầy Liễu lúc trước cũng chẳng phải vội vàng thu hồi khế ước linh vào không gian ngự thú làm gì...

Hống! Hống!

Con Cốt Long gầm gừ thấp, trong hai hốc mắt trống rỗng bùng lên hai ngọn lửa ma trắc xanh lét. Nhưng ngọn lửa ấy cũng lúc sáng lúc tối, có vẻ như có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào. Dù kỹ năng chưa đánh tới, nhưng vì cảm giác áp bách quá mạnh, nó dường như đã muốn "đột tử" ngay lập tức cho xong...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!