Tập 3

Chương 3: Ngôi Làng Của Dực Nhân

Chương 3: Ngôi Làng Của Dực Nhân

⚝❃☽ 1☾❃⚝

 

(Này này này, chờ đã, khoan, chờ đã! Khoan, đùa kiểu gì thế này! Này, bay thật đấy à. Chuyện quái gì thế này!)

Wynn, Letty và Pourat đang bay trên bầu trời, được ánh trăng soi sáng.

(C-Có rơi không đấy? Rơi là chết, chết chắc đấy? Rơi xuống là nát bét chứ đùa à?)

Nếu ví von thì giống bong bóng xà phòng.

Cả ba được bao bọc trong một màng ánh sáng mỏng, bán trong suốt, kích thước đủ rộng rãi cho ba người lớn chui lọt. Nhìn xuống dưới chân, con sông chảy ngang qua đồng cỏ trông như một dải lụa đen.

"A ha ha! Tuyệt chưa anh trai!"

"Tuyệt quá, Letty ơi!"

Mặc kệ Pourat mặt cắt không còn giọt máu, tay chân khua khoắng loạn xạ trông thật thảm hại, Wynn và Letty cười đùa vui vẻ.

2707cd80-f92f-48a7-b2b2-edc48c3c659b.jpg

"Được rồi, mình đuổi theo đừng để bạn ấy phát hiện nhé! Letty làm được không?"

"Vâng, được ạ!"

Letty gật đầu, dang rộng hai tay sang ngang rồi vung mạnh lên trời. Ngay lập tức, quả bong bóng ánh sáng bao bọc ba người bay vút lên cao hơn nữa.

"Không thể nào... vô lý..."

Pourat ngẩn ngơ lầm bầm yếu ớt.

Xuất thân thường dân, Pourat không biết nhiều về ma pháp. Nhưng anh thừa hiểu tình huống hiện tại là không tưởng theo lẽ thường.

Trong giới mạo hiểm giả, người dùng được ma pháp tuy ít nhưng không phải quá hiếm. Ở những Guild Mạo Hiểm Giả vùng quê hẻo lánh có thể chẳng có ai, nhưng nơi Pourat làm việc là Guild Mạo Hiểm Giả của Đế đô Simurg, thủ đô Đế quốc Lemursil.

Nhiều người thuộc dòng dõi quý tộc sa sút hoặc kỵ sĩ mất chủ sau chiến tranh đã phải hạ mình làm mạo hiểm giả.

Ở đại đô thị như Simurg, ngay cả thường dân không có cơ hội đọc sách ma đạo quý hiếm cũng có người dùng được ma pháp.

Bởi lẽ họ có thể trả chút thù lao cho những quý tộc, kỵ sĩ sa cơ lỡ vận kia để học vài ma pháp đơn giản như tạo lửa.

Nên bản thân ma pháp không phải thứ hiếm lạ. Pourat cũng đã thấy nhiều lần. Tất nhiên, những ma pháp anh thấy chẳng phải loại cao siêu gì.

Nhưng ma pháp bay lượn trên không mà Letty đang dùng đây. Anh biết thừa đây không phải loại ma pháp mà mấy tay quý tộc, kỵ sĩ nửa mùa kia có thể dùng được.

Vốn dĩ ma pháp bay lượn anh còn chưa nghe thấy bao giờ. Một cô bé tí hon thế này mà dùng dễ như bỡn sao?

Pourat nuốt nước bọt đánh ực một cái, vừa thở hổn hển vì sợ hãi và căng thẳng khi bay trên trời, vừa rụt rè hỏi hai đứa trẻ đang hớn hở.

"C-Cái này, là do bé Letty làm à? Letty biết dùng ma pháp sao!?"

"Nhắc mới nhớ, Letty biết bay từ bao giờ thế?"

"Ưm... vừa nãy ạ?"[note87522]

Letty nghiêng đầu trả lời câu hỏi của hai người.

"Em nhìn lên trời, nghĩ là biết đâu bay được nhỉ. Thế là bay được luôn."

"Giỏi quá! Quả nhiên Letty có tài năng làm pháp sư mà!"

"Hả? Letty muốn làm kỵ sĩ giống anh trai cơ."

Nghe Wynn khen, Letty nhăn mặt.

"Th-Thật sự ổn chứ? Không rơi đâu nhỉ? Này?"

"Không sao đâu, ổn mà anh!"

Wynn áp cả hai tay và mặt vào màng ánh sáng, nhìn xuống dưới đầy thích thú.

(Thằng nhóc này gan to bằng trời thật.)

Chợt nhận ra, Pourat đã toát mồ hôi lạnh ướt đẫm áo, nhớp nháp khó chịu.

Anh nhắm mắt lại, day day thái dương.

Anh cảm nhận được nụ cười méo xệch trên mặt mình. Giờ chỉ còn biết cười trừ thôi.

"Ha... ha ha... ha ha ha..."

Tiếng cười khô khốc, nhưng nghe nói cười có tác dụng trấn an tinh thần. Cười một lúc, anh dần lấy lại bình tĩnh.

Đúng là dưới chân vẫn thấy ghê ghê, nhưng thấy hai đứa trẻ bình thản như không, anh lại thấy mình hoảng loạn một mình thật ngốc nghếch.

"...Trước mắt thì cẩn thận kẻo bị phát hiện nhé."

"Vâng ạ."

Ngừng cười, anh nhắc nhở lũ trẻ đang phấn khích.

Pourat thở hắt ra một hơi dài, quyết định tận hưởng tầm nhìn rộng lớn không vật cản giữa không trung.

Có giãy giụa cũng chẳng giải quyết được gì. Tự mình không làm gì được, hơn nữa nghĩ kỹ thì đây là trải nghiệm bay lượn hiếm có khó tìm trong đời.

(Thế thì tận hưởng chẳng phải hời hơn sao?)

Anh tự ép mình suy nghĩ tích cực.

Bỗng thấy cổ họng khô khốc, Pourat lấy túi da bên hông uống ngụm nước Laura cho. Bình tĩnh lại, anh mới có thể quan sát xung quanh.

Trăng, sao, mây, cảm giác như ở rất gần.

(Chắc chưa có ai được ngắm nhìn đất nước mình từ độ cao này đâu nhỉ. Cùng lắm là mấy tay Ma đạo sư Cung đình phục vụ triều đình thôi?)

Đám ánh sáng lấp lánh đằng xa kia chắc là đèn đuốc của Đế đô Simurg. Con sông lớn chảy từ Simurg phản chiếu ánh trăng lấp lánh như dát bạc. Con đường cái chạy từ cổng lớn tường thành như một nét vẽ trắng toát, xuyên qua thảo nguyên, rừng rậm, trải dài đến tận chân trời. Và quầng sáng lớn phía xa kia có lẽ là Crenad.

Bất chợt nhìn xuống chân, thảo nguyên lúc nãy đã biến thành khu rừng rậm rạp cây cối đen kịt tự bao giờ.

(Tuyệt thật. Mình làm mạo hiểm giả chính là vì muốn trải nghiệm những thứ thế này đây...)

Tố chất khao khát, ngưỡng mộ và tận hưởng những kích thích từ những điều chưa biết, Pourat hoàn toàn sở hữu nó.

 

⚝❃☽ 2☾❃⚝

 

Sâu trong khu rừng nơi những cây đại thụ sừng sững.

Có một khoảng đất trống nhỏ với con suối nhỏ làm trung tâm.

Nơi đó từng có vài ngôi nhà dựng bằng gỗ. Nhưng giờ đây chỉ còn lại những cột trụ cháy đen hóa than, tro tàn và mặt đất cháy sém.

Những luống đất từng là ruộng vườn giờ cỏ dại mọc um tùm thay cho hoa màu, thực vật rừng bắt đầu xâm lấn như muốn nuốt chửng ngôi làng.

Một ngôi làng hoang tàn đúng nghĩa.

Nhưng kỳ lạ thay, không hề có con đường nào từ làng dẫn ra bên ngoài. Không có dấu hiệu bị rừng nuốt chửng, thứ duy nhất nối làng với thế giới bên ngoài là con suối nhỏ chảy ra từ mạch nước.

Chỉ có thế thôi.

Trong số những tòa nhà bị thiêu rụi, chỉ có một ngôi nhà may mắn còn sót lại. Cột trụ cháy quá nửa, tường sụp đổ, mái nhà xiêu vẹo.

Lảo đảo một cách nguy hiểm, cô bé Dực Nhân bay dưới ánh trăng đáp xuống trước ngôi nhà tàn tạ đó.

Cô bé len lỏi qua khe hở giữa tường và cột nhà, cẩn thận để không vướng đôi cánh đã gập lại.

Bên trong, mái nhà nghiêng ngả được chống đỡ bởi những bức tường lở và cột cháy dở, tạo thành một không gian tạm bợ che mưa che nắng.

Không có ánh đèn.

Chỉ có ánh trăng lọt qua khe tường sụp chiếu sáng cô bé.

Bộ quần áo mặc trên người chắc đã nhiều ngày không thay. Tóc và cánh của cô bé bê bết đất bụi, xám xịt.

Trần nhà thấp nên cô bé phải bò sát đất di chuyển vào góc phòng, rồi co mình lại gặm chiếc bắp cải đang ôm khư khư trước ngực.

Thức ăn trộm được từ làng của con người.

Đã vài tháng kể từ khi cô bé còn lại một mình trong ngôi làng này──ban đầu cô ăn hoa màu còn sót lại ngoài ruộng, nhưng chẳng mấy chốc cũng hết.

Cô lang thang trong rừng tìm thức ăn.

Tìm kiếm các loại quả, rau dại, nấm có thể ăn được.

Chủng tộc của cô có tuổi thọ dài hơn con người rất nhiều, khi trưởng thành người ngoài khó đoán tuổi, nhưng tuổi cô bé thì đúng như vẻ ngoài non nớt. Kiến thức ít ỏi khiến lượng thức ăn cô kiếm được rất hạn chế.

Cô biết nếu đi theo con suối nhỏ chảy ra sông lớn, men theo đó sẽ đến được thị trấn của con người, vì cô từng nghe người lớn kể.

Dù là ngôi làng biệt lập, nhưng không phải không có giao lưu với bên ngoài.

Người lớn trong làng cô thường bay đi, giấu đôi cánh để vào thị trấn, làng mạc của con người, giao lưu và mua bán vật phẩm.

Nhưng dù chỉ còn một mình, cô vẫn sợ phải đến thị trấn con người nơi cô chưa từng đặt chân đến.

Rời xa làng khiến cô bất an.

Cuối cùng đến một ngày, cô không thể tìm được chút thức ăn nào trong rừng nữa. Không chịu nổi cơn đói, cô bé vắt kiệt sức tàn, vỗ cánh bay ra khỏi rừng lần đầu tiên trong đời.

Bay dọc theo con sông như lời người lớn kể, khi hết rừng, cô tìm thấy một cánh đồng lớn và một ngôi nhà nuôi gà, lợn, cừu.

Thức ăn.

Cô bé quá nhỏ để làm gì được những con vật to như cừu hay lợn, nhưng gà thì cô bắt được.

Và cả rau, trứng gà nữa──.

Cô biết mình đang làm việc xấu.

Rón rén đến gần chuồng gà, cô run rẩy nhặt hai quả trứng lăn lóc trên đất nhét vào túi.

Ngoài ruộng có những quả dưa tròn trịa, cô hái trộm một quả rồi ôm về làng.

Không thể nấu ăn bằng lửa, cô đập trứng vào đá cho thủng lỗ nhỏ rồi húp sống, dưa thì đập xuống đất cho vỡ ra. Cô ngấu nghiến ăn phần ruột dưa.

Vị ngọt lan tỏa trong miệng.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Kể từ ngày đó, không kìm nén được cơn đói, số lần cô đến ngôi nhà đó ngày càng tăng.

Vì cảm thấy tội lỗi, đôi khi cô để lại nấm hay quả rừng hái được.

Dù còn nhỏ nhưng cô hiểu.

Việc xấu thế này không thể giấu mãi được.

Vì thế──.

"Tìm thấy rồi nhé!"

21c6e6b3-b175-4a17-b005-61dc9561b51e.jpg

 

Thấy cậu bé loài người thò mặt qua khe cột cười toe toét, cô bé buông rơi chiếc bắp cải đang gặm dở, nước mắt lại trào ra.

 

 

"Tàn khốc thật."

Lần theo dấu cô bé Dực Nhân, họ tìm thấy ngôi làng ẩn dật của tộc Dực Nhân.

Đáp xuống đất, Pourat đi quanh làng, nhăn mặt trước cảnh tượng trước mắt.

Không phải dân làng bỏ đi. Rõ ràng là dấu vết bị ai đó tấn công và tiêu diệt.

Nhìn mức độ xâm lấn của thực vật, có lẽ ngôi làng này bị diệt vong khoảng nửa năm trước.

Pourat tuy kinh nghiệm mạo hiểm giả chưa nhiều, nhưng từng thấy một ngôi làng bị bỏ hoang một năm. Dựa vào đó anh ước tính thời điểm bị tấn công.

Hoa màu ngoài ruộng đã chết khô, cỏ dại mọc thay thế. Có những cây ra quả sau khi làng bị diệt, không ai thu hoạch nên thối rữa.

"Tìm thấy rồi nhé!"

Khi Pourat đang quan sát thảm trạng ngôi làng, anh nghe thấy tiếng Wynn reo lên.

Pourat vội chạy về hướng tiếng nói.

Trước ngôi nhà cháy dở sắp sập, Letty đang bò rạp xuống đất nhòm vào khe hở giữa cột và tường.

"Trong này à?"

Nghe Pourat hỏi, Letty chỉ quay đầu lại gật đầu. Khe hở chỉ vừa đủ cho một đứa trẻ chui lọt.

"Này Wynn. Bên trong thế nào? Có ai không?"

"Chỉ có một bạn gái thôi ạ!"

"Anh không chui vào được đâu. Em đưa bạn ấy ra được không?"

"Được ạ."

Nếu dịch chuyển cột nhà bừa bãi có thể làm sập nhà. Pourat quyết định không động vào mà đợi Wynn.

"Nào."

Wynn bò ra khỏi khe hở.

"Ra đi, không sao đâu mà."

Theo sau Wynn, cô bé rụt rè bò ra.

Quần áo rách bươm, chắc do vướng vào cành cây.

Mái tóc rối bù để dài tự nhiên, và đôi cánh sau lưng lúc nãy tỏa sáng trắng muốt dưới ánh trăng, giờ nhìn gần lấm lem bùn đất, bẩn thỉu.

Trẻ con khu ổ chuột trông còn sạch sẽ hơn.

Nhưng hơn cả cảm nhận đó──.

"Ồ, là Dực Nhân thật này..."

Pourat xúc động khi được gặp cô bé Dực Nhân bằng xương bằng thịt, chủng tộc anh chỉ nghe qua lời đồn và truyện kể.

Chủng tộc cao quý ngang hàng với High Elf, quý tộc của loài Elf.

Một bộ tộc bao trùm trong bí ẩn, được tôn thờ như thần linh ở một số vùng.

Nhưng chính sức mạnh được ví như thần đó đã đem lại tai họa, khiến số lượng Dực Nhân giảm sút, hiếm khi xuất hiện trước con người. Vì thế, họ gần như trở thành huyền thoại.

Nhưng cô bé Dực Nhân trước mặt Pourat lúc này không hề toát lên sự hùng mạnh của chủng tộc trong truyền thuyết, mà trông thật yếu ớt, ôm khư khư chiếc bắp cải gặm dở trước ngực, cúi gằm mặt, đứng giữa Wynn và Letty, nước mắt lã chã rơi.

"Bạn có sao không? Sao lại khóc? Có đau ở đâu không?"

Letty, cô bé trạc tuổi, ghé sát mặt nhìn cô bé Dực Nhân đang khóc, nhẹ nhàng xoa đầu cô bạn.

Nhìn cảnh đó, Pourat chống tay lên hông thở dài.

Thấy bộ dạng thảm thương này, anh chẳng còn bụng dạ nào tra hỏi tội trộm cắp nữa.

Ngược lại, anh thầm khâm phục cô bé khi có thể sống sót ở độ tuổi này trong ngôi làng hoang tàn thế kia.

Nhưng vẫn phải hỏi cho ra nhẽ.

"Này, em có thể kể chuyện gì đã xảy ra không?"

Pourat tiến lại gần định hỏi chuyện.

Nhưng cô bé ré lên "Híc..." sợ hãi trong họng và lùi lại.

Thấy vậy, Pourat vò đầu bứt tai.

"Hầy... căng nhỉ. Tạm thời tìm chỗ nào bình tĩnh nói chuyện đã. Letty, em bay về nhà cô Laura được không?"

"Vâng, được ạ."

"Thế thì về đó rồi hỏi kỹ sau vậy. Cũng phải lo quần áo sạch sẽ cho con bé nữa. Với lại──"

"Anh Pourat, có cái gì đó!"

Wynn cắt ngang lời Pourat.

Cậu cầm thanh kiếm gỗ dắt bên hông bằng hai tay, thủ thế.

Nghe Wynn nói, Pourat cũng nhận ra.

Bầu không khí lạnh lẽo, rợn người bao trùm xung quanh.

Để không bị đánh úp từ phía sau, Wynn và Pourat đứng chắn trước hai cô bé, lưng dựa vào ngôi nhà hoang.

"Thú dữ à? Hay là kẻ đã biến ngôi làng này thành thế này?"

Pourat lau mồ hôi trán, rút kiếm thủ thế.

"Đến tận đây mà không chuẩn bị gì, mình sơ suất quá rồi sao?"

Vừa quan sát khu rừng vừa lẩm bẩm hối hận, bụi rậm rung chuyển và một thứ gì đó lao ra.

"A, á, á, không..."

Cô bé Dực Nhân ôm đầu co rúm người lại, hét lên những tiếng yếu ớt, hơi thở dồn dập.

"Không sao đâu. Anh hai sẽ đánh bại nó cho."

Letty ôm lấy cô bé, xoa đầu trấn an.

Wynn định bước thêm một bước lên trước.

"Wynn, đừng cố quá. Con này thì một mình anh cũng xử lý được!"

Thứ xuất hiện từ trong rừng là một bóng người to hơn đứa trẻ một chút. Da ngăm đen, trán có sừng nhỏ. Mặc quần áo đơn sơ, tay cầm thanh kiếm rỉ sét sứt mẻ như nhặt được ở bãi chiến trường nào đó.

Là loài yêu ma gọi là Goblin.

Loài yêu ma có khả năng sinh sản mạnh, sống thành bầy đàn tập trung quanh con đầu đàn gọi là Goblin Lord.

Chúng thường làm tổ gần nơi con người sinh sống nên hay gây hại, là loài ma vật phổ biến ai cũng biết.

Tuy nhiên, đúng như vóc dáng chỉ cỡ trẻ con, sức lực chúng không mạnh lắm. Nếu một chọi một, người bình thường cũng có thể đánh đuổi được. Huống chi với mạo hiểm giả đã qua huấn luyện chiến đấu thì khó mà thua. Tất nhiên không được chủ quan, Pourat từ từ thu hẹp khoảng cách với con Goblin.

"Uooooooo!"

Hét lớn để đe dọa, Pourat vung kiếm.

Con Goblin hoảng hốt nhảy lùi lại.

Nó dừng lại ngay sát tầm tấn công của Pourat, quan sát bọn trẻ phía sau và Pourat.

"Hây a!"

Pourat bước lên một bước, vung kiếm chém ngang.

Con Goblin dùng kiếm đỡ đòn "Keng!" một cái, nhưng bị sức mạnh của Pourat đẩy lùi loạng choạng.

Kiếm kỹ của Pourat, người đang dần thoát kiếp tân binh, vẫn còn thô sơ.

Chủ yếu dựa vào sức mạnh cơ bắp, nhưng đối phó với Goblin thì thế là đủ.

Những đòn tấn công mạnh mẽ nhưng vẫn giữ thế chủ động của Pourat dần bào mòn thể lực con Goblin.

Chẳng mấy chốc mũi kiếm của Pourat bắt đầu chạm vào da thịt nó.

Máu Goblin bắn ra, chuyển động của nó chậm dần.

(Tốt, kết liễu nó!)

Nhận thấy đã dồn nó vào đường cùng, Pourat tung đòn quyết định.

"Hyaaaaa!"

Mũi kiếm đâm ra cùng tiếng hét──nhưng chém vào hư không.

"Cái!?"

Con Goblin nhảy vọt sang bên cạnh như lăn tròn.

Rồi mặc kệ vết thương, nó lao đầu về phía sau lưng Pourat với tốc độ như sắp ngã sấp mặt.

"Chết tiệt!"

Chợt nhận ra, ngôi nhà hoang đáng lẽ ở ngay sau lưng giờ đã cách một đoạn xa. Trong lúc mải tấn công truy đuổi Goblin, anh đã vô tình rời xa vị trí ban đầu.

Con Goblin dốc hết sức tàn lao thẳng một mạch.

Mục tiêu trước mắt nó là Letty và cô bé Dực Nhân.

Hai cô bé trông yếu ớt nhất là mục tiêu của nó.

Đòn tấn công tuyệt vọng cuối cùng.

Bị né đòn, Pourat vội vàng đuổi theo con Goblin. Nhưng do mất thăng bằng khi bị né đòn, rõ ràng con Goblin sẽ đến chỗ bọn trẻ trước. Không kịp rồi.

"Khốn kiếp!"

Con Goblin lao đến ngay trước mặt hai cô bé, chồm lên định vồ lấy.

Vừa cười khằng khặc ghê rợn, nó vừa giơ thanh kiếm rỉ sét lên nhắm vào hai cô bé.

Khoảnh khắc đó──.

"Gyan!"

Con Goblin rú lên thảm thiết, bị đánh bay ra xa.

Đứng chắn trước hai cô bé là Wynn, chân phải bước dài tới trước, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ đâm thẳng lên trời.

Khi con Goblin nhảy lên định vồ lấy Letty và cô bé Dực Nhân, Wynn lao vào từ bên hông, đâm mạnh thanh kiếm gỗ vào dưới cằm nó.

Con Goblin lộn nhào đập mạnh xuống đất. Lực lao tới của chính nó cộng hưởng với đòn tấn công của Wynn khiến nó dính đòn chí mạng, hấp hối ngay lập tức.

"Gư... ga..."

Con Goblin lăn lộn trên đất rên rỉ yếu ớt.

Lúc đó Pourat mới chạy tới kịp, vung kiếm chém xuống cái bụng không phòng bị của nó.

 

 

"Thủ phạm đến rồi ạ!"

Từ lúc Letty chạy về gọi Pourat đang ngủ, không biết đã bao lâu trôi qua.

Nhìn bầu trời bắt đầu hửng sáng qua cửa sổ song sắt, Laura đổ nước vào nồi đun sôi trên bếp.

Lắng tai nghe chỉ thấy tiếng gà gáy báo sáng, tiếng côn trùng và chim chóc. Không nghe thấy tiếng người tranh đấu hay tiếng động lạ nào.

Nhóm mạo hiểm giả gồm một thanh niên và hai đứa trẻ đó, liệu họ không bắt giữ thủ phạm tại nông trại mà định bắt ở nơi khác chăng? Hay họ đã đuổi theo thủ phạm đi xa mất rồi?

Trong lúc Laura nhìn nồi nước bắt đầu bốc hơi nghi ngút, suy nghĩ về những mạo hiểm giả mới gặp hôm qua thì──.

Rầm rầm rầm.

Tiếng đập cửa dồn dập khiến Laura giật mình đứng phắt dậy.

Nhìn qua lỗ quan sát, người đập cửa là Pourat. Có cả Wynn và Letty nữa.

Laura vội vàng tháo then cài cửa, đón ba người vào.

"Mừng mọi người trở về. May quá mọi người bình an...... ủa, kìa? Cô bé đó──"

Một cô bé nhỏ nhắn đứng nấp sau lưng Wynn và Letty.

Hai tay nắm chặt trước ngực, cúi gằm mặt, cắn môi run lẩy bẩy.

Laura đoán ngay cô bé này là thủ phạm trộm cắp nhưng──.

"Mời vào, mau vào trong đi."

Cô mời họ vào nhà.

Thấy đôi cánh sau lưng cô bé, mắt Laura thoáng mở to. Nhưng cô không nói gì cả.

Đưa ba đứa trẻ vào trong, cô mời cả Pourat vào nhưng anh vẫn đứng ngoài cửa.

"Chị Laura. Tôi phải về Guild một chút. Có việc muốn nhờ chị......"

Pourat kể lại thảm trạng ngôi làng Dực Nhân và việc chạm trán Goblin ở đó. Kẻ phá hoại ruộng vườn và chuồng gà của Laura có vẻ là cô bé Dực Nhân, nhưng chuyện đó để sau, sự tồn tại của Goblin không thể bỏ qua được. Vì thế, trong lúc Pourat chạy về Guild báo cáo, anh nhờ Laura trấn an cô bé, và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra ở ngôi làng đó.

Nghe Pourat giải thích, Laura gật đầu.

"Được rồi. Để phụ nữ hỏi chuyện cô bé chắc sẽ tốt hơn."

"Xin lỗi chị. Nhờ vả người ủy thác thế này thì hơi trái khoáy, nhưng mà......"

"Không sao đâu, em cũng sẽ hỏi chuyện bạn ấy nữa."

"Ừ, nhờ em đấy, Wynn."

"Về phố à, chị cho mượn ngựa nhé? Cậu biết cưỡi ngựa không?"

"Thế thì tốt quá."

Được Laura chuẩn bị ngựa, Pourat lập tức phi về hướng Simurg.

Nhìn theo bóng anh khuất dần, Laura quay vào nhà.

Cô bé Dực Nhân đang nép vào người Letty, ngước nhìn Laura với vẻ mặt lo âu.

Laura ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với cô bé.

"Trước mắt thì cô đun nước nóng rồi mình tắm rửa sạch sẽ nhé? Con gái con lứa không được để bẩn thế này đâu."

Thấy cô bé co rúm đôi cánh lại trông thật tội nghiệp, Laura mỉm cười dịu dàng.

 

⚝❃☽ 3☾❃⚝

 

"Xin lỗi! Có ai nhận nhiệm vụ thảo phạt ngay bây giờ được không!?"

Chi nhánh phía Đông Guild Mạo Hiểm Giả, Đế đô Simurg.

Dù trời chưa sáng hẳn, nhưng bên trong Guild đã có khá nhiều nhân viên và mạo hiểm giả.

Nhiều loại ma vật hoạt động về đêm, nên mạo hiểm giả cũng làm việc bất kể ngày đêm. Đương nhiên, Guild Mạo Hiểm Giả cũng hoạt động liên tục.

Vừa lao vào Guild, Pourat đã hét toáng lên, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.

"Vất vả rồi. Có chuyện gì vậy ạ?"

Nhân viên trực đêm của Guild cất tiếng hỏi Pourat.

Giờ này không thấy Lulia - người mà Pourat thân thiết vì nhiều lý do - ở quầy lễ tân.

"À ừm, tôi phát hiện Goblin tại nơi làm việc. Có lẽ có một ổ Goblin gần đó. Vì đã lỡ giết một con khi chạm trán, nên có thể sẽ bị trả thù. Tôi nghĩ cần phải tiêu diệt chúng càng sớm càng tốt."

Goblin rất nhạy với mùi máu đồng loại. Dù ở xa đến đâu chúng cũng đánh hơi được.

Sau khi giết con Goblin tấn công tại làng Dực Nhân, Pourat đã nhờ Letty đưa cả bốn người bay đi trốn.

Nếu cứ nán lại đó, mùi máu đồng loại sẽ dụ bọn Goblin kéo đến.

Và một điều phiền toái nữa trong tập tính của Goblin là sự trả thù.

Chúng sẽ biết con người đã giết đồng loại của chúng qua mùi để lại hiện trường.

Và rồi, chúng có thể tấn công các làng mạc hay lữ khách gần đó để trả thù.

Đã động vào Goblin thì phải tiêu diệt sớm.

"Chỉ là Goblin thôi mà, tổ đội của cậu không xử lý được à? Hay cậu đi một mình?"

"Tổ đội của tôi có ba người thôi. Trong đó hai người là trẻ con mới vào nghề!"

Pourat gân cổ hét trả lại tiếng hỏi vọng tới.

"Hơn nữa, tôi tìm thấy một ngôi làng bị ai đó tấn công và diệt vong. Người sống sót của ngôi làng đó đang được bảo vệ tại nhà người ủy thác của tôi."

"Làng bị diệt vong sao? Lạ nhỉ...... Quanh Simurg đâu có thông tin nào về việc mất liên lạc với ngôi làng nào đâu......"

Nghe Pourat nói, nhân viên Guild tỏ vẻ nghi hoặc.

"Ngôi làng đó tên là gì ạ?"

"Xin lỗi. Về ngôi làng thì tôi không biết giải thích thế nào."

Trong lúc cấp bách, Pourat tránh giải thích chi tiết về ngôi làng.

Anh nghĩ tốt nhất không nên để lộ chuyện đó là làng Dực Nhân, và người sống sót là một cô bé Dực Nhân.

Dực Nhân được xưng tụng là huyền thoại. Lại còn là một đứa trẻ, mà là con gái nữa.

Những kẻ sưu tầm lập dị chắc chắn sẽ thèm nhỏ dãi.

Không chỉ để làm thú cảnh, ma lực của Dực Nhân còn có thể dùng trong quân sự.

May mắn là nhân viên Guild không gặng hỏi sâu thêm về ngôi làng.

Thấy Pourat ấp úng, họ nghĩ có thể anh nắm được thông tin sinh lời nào đó từ ngôi làng và muốn giữ riêng.

Thông tin là tiền bạc.

Việc mạo hiểm giả nắm được mối ngon và giấu thông tin chẳng có gì lạ.

"Thế này đi...... Nếu không nhận nhiệm vụ thì tôi không thể nói chi tiết về ngôi làng được. Nhưng tôi khẳng định điều này. Chắc chắn có một ngôi làng đã bị tiêu diệt. Đó là sự thật."

Giọng điệu nghiêm túc của Pourat khiến cả Guild ồn ào bỗng chốc im lặng.

"Nếu là thảo phạt Goblin, thì thù lao sẽ do nhà nước chi trả thông qua Guild đúng không?"

"Vâng. Đúng là việc thảo phạt Goblin sẽ được nhà nước chi trả một phần thù lao."

Một mạo hiểm giả đang ngồi quanh bàn trong quán rượu đi kèm Guild lên tiếng, nhân viên Guild gật đầu xác nhận.

Người vừa lên tiếng là một gã đàn ông khoảng giữa bốn mươi tuổi, mặt mũi bặm trợn, tóc đỏ hung, râu ria xồm xoàm che kín mặt.

"Ta cũng tò mò tại sao cậu cứ nhất quyết không nói về ngôi làng...... nhưng mà, nếu nhận việc thảo phạt Goblin thì cậu sẽ kể rõ sự tình chứ?"

"A, vâng! Tất nhiên rồi!"

Pourat quay sang người đàn ông râu ria, gật đầu chắc nịch.

"Chà, biết sao được. Nếu cậu chịu dẫn đường đến đó thì bọn ta nhận vụ này cho."

"Thật sao? May quá! Tất nhiên tôi sẽ dẫn đường. Tôi sẽ giải thích chi tiết, các anh chờ một chút nhé."

"Hừm...... Nếu không muốn công khai vị trí ngôi làng thì thuê phòng riêng tốt hơn đấy."

Gã râu ria đứng dậy, gọi một nhân viên Guild khác đang ở quầy lễ tân.

"Này. Phòng riêng trên tầng hai còn trống không?"

"Vâng. Còn ạ."

"Vậy lên đó nói chuyện."

Gã râu ria ra hiệu cho hai người còn lại trong bàn - có vẻ là đồng đội - lên tầng hai.

"Bọn ta lên trước, lên đó rồi kể đầu đuôi câu chuyện xem nào."

"Vâng, xin lỗi. Tôi lên ngay."

Pourat báo với nhân viên Guild rằng người phụ trách giới thiệu công việc cho họ là Lulia, và nhờ lấy tờ yêu cầu công việc hiện tại của họ ra.

Nhân viên gật đầu quay vào trong quầy lấy sổ sách.

Rút tờ yêu cầu của Laura ra, mượn thêm bản đồ khu vực, Pourat chạy lên phòng riêng tầng hai nơi gã râu ria đã thuê.

 

 

Trong phòng có gã râu ria lúc nãy và hai người đồng đội một nam một nữ.

"Xin lỗi đã để mọi người chờ. Tôi chưa tự giới thiệu, tôi là Pourat."

"Ta là Oort, hân hạnh. Còn đây là đồng đội của ta. Cứ ngồi xuống rồi nói chuyện."

Oort giới thiệu đồng đội.

Một chàng trai trẻ khoảng gần ba mươi, tóc đen hơi dài buộc túm phía sau. Người kia là một phụ nữ khoảng giữa hai mươi, mặc áo choàng rộng, tóc nâu sẫm dài ngang vai.

"Cậu trai trẻ kia là Lewis. Như cậu thấy đấy, dùng thương."

"Chào cậu."

Lewis dựng cây thương - có vẻ là vũ khí của anh ta - vào bàn, giơ chiếc cốc gốm đựng bia chắc là mang từ quán rượu bên dưới lên chào.

Lewis mặc giáp ngực bằng sắt lồi lõm vài chỗ, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra dưới lớp áo sơ mi cho thấy sự rèn luyện đáng nể.

"Còn đây là Eliza. Ngạc nhiên chưa, pháp sư đấy."

"Tôi là Eliza, hân hạnh."

"Hê!"

Pourat thốt lên kinh ngạc.

Eliza là pháp sư thuần túy, không mang vũ khí, chỉ chiến đấu bằng ma pháp.

"Có pháp sư thì yên tâm quá!"

Pourat nắm chặt bàn tay Eliza đưa ra.

Mạo hiểm giả dùng được ma pháp cũng kha khá, nhưng đạt đến trình độ được gọi là "pháp sư" (Ma đạo sư) thì rất hiếm.

Sự khác biệt giữa người biết dùng ma pháp và pháp sư nằm ở cách sử dụng.

Ma pháp có ba loại: Sáng tạo, Phụ trợ và Triệu hồi. Trừ Triệu hồi mượn sức mạnh từ thực thể cấp cao, Sáng tạo và Phụ trợ cơ bản là dùng ma lực làm vật ngang giá để truyền hình ảnh tưởng tượng của người thi triển cho tinh linh, từ đó hiện thực hóa sự việc.

Nghĩa là nếu truyền đạt được hình ảnh, về lý thuyết có thể tạo ra mọi hiện tượng, tùy thuộc vào lượng ma lực mà quy mô và khả năng thành công sẽ khác nhau. Tuy nhiên, việc rút ma lực từ trong cơ thể một cách tùy ý, dâng cho tinh linh và truyền đạt hình ảnh đòi hỏi sự luyện tập và tài năng.

Việc học thuộc hình ảnh và dòng chảy ma lực định sẵn để dùng ma pháp thì ai cũng có khả năng làm được. Nhưng người có thể tùy ý truyền đạt hình ảnh của mình cho tinh linh và hiện thực hóa thành ma pháp thì rất ít.

Và những người làm được điều sau mới được phép xưng danh là pháp sư.

Pháp sư chân chính phần lớn xuất thân từ tầng lớp quý tộc, đương nhiên được quốc gia trọng dụng. Vì thế, việc một tổ đội mạo hiểm giả sở hữu pháp sư là một đẳng cấp khác biệt.

Có pháp sư trong đội. Chỉ cần thế thôi cũng đủ gọi là tổ đội mạo hiểm giả hạng nhất. Thường thì đó là những tổ đội hàng đầu của Guild đó.

Pourat ngạc nhiên cũng là điều dễ hiểu.

"Và vũ khí của ta là cái này."

Oort hài lòng trước phản ứng của Pourat, chỉ vào chiếc rìu một tay lưỡi dày và chiếc khiên sắt dựng cạnh cây thương của Lewis.

Pourat bất giác tưởng tượng. Gã Oort râu ria bặm trợn tóc đỏ hung, tay lăm lăm khiên sắt và rìu.

(Kẻ địch gặp ông ta chắc chạy mất dép quá?)

Trông ông ta đầy uy lực.

Dùng rìu, dùng thương, pháp sư.

Một tổ đội cân bằng.

Thái độ tự tin, điềm tĩnh. Chắc chắn là một tổ đội dày dạn kinh nghiệm. Cả ba đều lớn tuổi hơn Pourat, nhưng không hề tỏ ra coi thường người ít tuổi hơn, ai cũng bắt tay thân thiện.

Sáng sớm thế này mà vớ được tổ đội mạo hiểm giả xịn sò thế này đúng là may mắn, Pourat thở phào nhẹ nhõm. Lấy lại tinh thần, anh công nhận thực lực của các tiền bối và chú ý lời ăn tiếng nói hơn.

"Vũ khí của tôi là cái này. Tôi dùng kiếm. Cảm ơn một tổ đội mạnh thế này đã nhận lời giúp vụ thảo phạt Goblin cỏn con này."

"Không vấn đề gì. Thế đồng đội của cậu Pourat đâu?"

"Đồng đội của tôi đang đợi ở nhà người ủy thác. Là hai đứa trẻ con. Vẫn còn là lính mới tò te ấy mà."

Pourat thấy hơi xấu hổ.

Đối mặt với tổ đội mạo hiểm giả lão luyện thế này, đồng đội của mình lại là hai đứa trẻ con.

Xưng là mạo hiểm giả nghe thật nực cười. Cứ như bọn họ đang chơi trò đóng vai mạo hiểm giả vậy.

"Ha ha ha. Có gì đâu mà ngại. Ai chẳng có lúc mới vào nghề. Hơn nữa cậu đã làm việc đàng hoàng và kết nối được với bọn tôi còn gì."

"Không ai sinh ra đã là chuyên gia cả. Cậu cứ tự hào đi."

"Vâng, cảm ơn anh chị."

"Được rồi, chào hỏi xong rồi, giờ xác nhận nội dung công việc nào."

Đầu tiên Pourat giải thích về công việc ban đầu họ nhận. Trải tờ yêu cầu của Laura mượn từ nhân viên Guild ra cho nhóm Oort xem.

Sau đó trải bản đồ ra, giải thích về tình trạng ngôi làng hoang mà nhóm Pourat tìm thấy.

"Làng Dực Nhân á!?"

Ba người im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đặt câu hỏi xen vào, nhưng khi Pourat nhắc đến ngôi làng Dực Nhân hoang tàn, Eliza không kìm được thốt lên.

"Dực Nhân à...... Bọn tôi cũng chưa thấy bao giờ."

"Nghĩa là người sống sót mà nhóm Pourat tìm thấy là Dực Nhân sao?"

"Vâng. Không biết mọi người có tin không."

"Cậu nói dối cũng chẳng được lợi gì. Ra là vậy...... Hèn gì cậu không thể nói chuyện ngôi làng ở dưới kia."

Eliza dựa lưng vào ghế, thở dài.

"Có khi lại có kẻ nảy sinh ý đồ xấu ấy chứ."

"Đúng vậy. Pourat, chuyện này tốt nhất đừng nói với ai nữa."

"Vâng."

Pourat gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Bọn ta chuyên khám phá di tích, kiếm còn nhiều hơn mạo hiểm giả thường. Không có hứng thú bắt cóc Dực Nhân đâu. May mà người nhận là bọn ta đấy."

Nói rồi, Oort nở nụ cười trên khuôn mặt bặm trợn.

"Rồi, về vụ thảo phạt Goblin mà Pourat gặp phải, đúng như cậu đoán, chắc có ổ của chúng gần làng Dực Nhân đó."

"Có khi có cả Goblin Lord nữa."

"Chắc là có. Mà thôi, dù có Goblin Lord thì cũng không phải đối thủ của bọn ta. Tổ đội của Pourat sẽ dẫn đường đến đó. Vì các cậu còn là lính mới nên việc chiến đấu chính cứ để bọn ta lo. Thù lao thảo phạt chia đều theo đầu người được không?"

"Các anh nhận việc diệt Goblin cỏn con này chẳng bõ dính răng, mà lại chia đều theo đầu người sao ạ?"

"Không sao đâu."

Oort cười xòa, gạt đi sự e ngại của Pourat.

"Bọn ta vừa xong việc trước, đang nghỉ phép khoảng hai tuần."

"Cũng muốn vận động chân tay chút."

"Thế nên đừng bận tâm."

Oort đứng dậy vỗ vai chàng trai trẻ Pourat.

"Được rồi. Đi thôi, trước khi thiệt hại do Goblin lan rộng. Đầu tiên đến nông trại của cô Laura gì đó đã. Cậu dẫn đường đi."

 

 

Khi rời khỏi Guild Mạo Hiểm Giả và quay lại nhà Laura, mặt trời đã lên gần đến đỉnh đầu.

"Xin lỗi tôi về muộn! Ơ, hả!?"

Dẫn theo ba người nhóm Oort vừa nhận lời thảo phạt, Pourat lao vào nhà như một cơn gió rồi đứng hình.

Quây quần bên bếp lò, ba đứa trẻ đang ăn nốt chỗ súp hầm còn lại từ tối qua.

Chủ nhà Laura, Wynn, Letty──và một người nữa.

"......Đó là cô bé Dực Nhân sao?"

Trong lúc Pourat về phố, cô bé không chỉ được tắm rửa sạch sẽ mà mái tóc rối bù cũng đã được chải chuốt gọn gàng.

Mái tóc bạc lấp lánh phản chiếu ánh lửa. Và đôi cánh xám xịt bẩn thỉu giờ đã lấy lại vẻ trắng muốt xinh đẹp.

Chủng tộc cao quý ngang hàng với High Elf - quý tộc của loài Elf, chủng tộc Dực Nhân.

Cô bé mang dòng máu gần gũi với thần linh và tinh linh sở hữu khuôn mặt thanh tú như búp bê.

Chắc là mượn đồ của Laura, cô bé mặc chiếc áo hơi rộng, tay áo xắn lên.

Áo được khoét lỗ để đôi cánh sau lưng có thể thò ra ngoài.

"Nghe cậu Pourat kể rồi, nhưng không ngờ được thấy Dực Nhân bằng xương bằng thịt."

Theo sau Pourat, pháp sư Eliza bước vào, không kìm được tiếng trầm trồ.

Oort và Lewis cũng tròn mắt kinh ngạc.

Pourat giới thiệu ba mạo hiểm giả đang ngỡ ngàng trước cô bé Dực Nhân với Laura. Tiếp đó giới thiệu cả Wynn và Letty, thành viên trong tổ đội của mình.

Thấy vậy, nhóm Oort tỏ vẻ khó hiểu.

Letty cũng sở hữu khuôn mặt thanh tú không thua kém gì cô bé Dực Nhân. Quần áo cũng là hàng thượng hạng, toát lên khí chất quý phái dù còn nhỏ tuổi.

Là mạo hiểm giả thành đạt, nhóm Oort cũng có giao lưu với tầng lớp thượng lưu.

Nhìn qua là biết Letty thuộc tầng lớp đó, nhưng họ không hiểu sao cô bé lại đi làm mạo hiểm giả. Lại còn nhỏ thế này nữa. Nếu lớn hơn chút thì có thể nghĩ là bỏ nhà đi bụi, nhưng tuổi này thì chắc không phải.

Ba người đưa mắt nhìn Pourat cầu giải thích, nhưng chính Pourat cũng chẳng biết tại sao Letty làm mạo hiểm giả, nên đành chịu chết.

Cứu cánh cho Pourat là tiếng lầm bầm đầy thương cảm của Laura.

"Con bé đã phải chịu đựng nhiều chuyện khủng khiếp lắm."

Người lớn dồn sự chú ý vào cô bé Dực Nhân.

Chắc lâu lắm rồi mới được ăn đồ nóng. Cô bé đang mải miết ăn súp hầm, trông chẳng giống chủng tộc trong truyền thuyết chút nào, mà chỉ như một đứa trẻ bình thường ở bất cứ đâu.

"Còn nhỏ thế mà......"

"Đã hỏi được sự tình chưa ạ?"

"Rồi."

Cô bé Dực Nhân tên là Ipherina.

Một ngày nọ, ngôi làng Dực Nhân nơi cô bé sống bị những kẻ đầu chó và lũ Goblin tấn công.

Sự việc xảy ra vào nửa đêm khi mọi người đang ngủ say.

Ipherina được bố mẹ bảo trốn trong nhà, cô bé run rẩy trốn trong chăn.

Tiếng quát tháo, tiếng nổ lớn vang lên liên hồi bên ngoài, rồi lửa bén vào nhà. Ipherina sợ quá ngất đi.

Khi Ipherina tỉnh lại, xung quanh im phăng phắc.

Ipherina may mắn sống sót nhờ ngôi nhà không bị cháy rụi hoàn toàn.

Nhưng ngoài cô bé ra, những người Dực Nhân khác──.

"Con bé kể đã tự mình gom xác mọi người lại và chôn cất. Chắc chắn là đau đớn và khổ sở lắm."

Cả Pourat và nhóm Oort lại lặng lẽ nhìn cô bé Dực Nhân đang ăn súp.

Eliza rơm rớm nước mắt.

"Báo thù thôi."

Trừ bọn trẻ, tất cả đều gật đầu trước câu nói của Oort.

"Yêu ma đầu chó sao..."

"Không phải người đâu, chắc chắn là yêu ma. Có lẽ bé Ipherina chưa phân biệt được người và yêu ma thôi."

Eliza đính chính lại lời lầm bầm của Oort đang khoanh tay suy nghĩ.

Quanh bếp lò, ba người Wynn, Letty, Pourat và ba người nhóm Oort, Lewis, Eliza ngồi quây quần thành vòng tròn.

Laura ôm Ipherina trong lòng, quan sát sáu mạo hiểm giả. Có vẻ Ipherina đã bén hơi Laura, thỉnh thoảng đôi cánh ngọ nguậy nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng cô.

"Nhắc đến yêu ma đầu chó thì tiêu biểu là Kobold nhỉ. Ngoài ra còn có tộc Thú Nhân cũng có đầu chó mà?"

"À, phải rồi. Tộc Thú Nhân nữa."

Thú Nhân xây dựng thế lực ở phương Nam xa xôi của lục địa. Ở Đế quốc Lemursil nằm ở phương Bắc, hiếm khi bắt gặp họ.

Nhìn chung họ có cơ thể cường tráng, những người xuất hiện ở phương Bắc thường làm mạo hiểm giả hoặc lính đánh thuê.

"Nhưng nghĩ thế nào cũng khó tin Thú Nhân lại đi cùng yêu ma. Khả năng là Kobold cao hơn..."

Kobold là loài yêu ma có khả năng sinh sản mạnh giống như Goblin.

Chúng cũng có trí khôn đủ để sử dụng vũ khí đơn giản như Goblin, và sức mạnh cũng tương đương.

"Nhưng mà..."

Oort lên tiếng với vẻ không thuyết phục.

"Làng Dực Nhân mà lại bị lũ Kobold hay Goblin cỏn con tiêu diệt được sao?"

"Kể cũng lạ thật."

"Tôi cũng chỉ biết về Dực Nhân qua lời đồn và sách vở, nhưng sức mạnh của họ đủ để một ngôi làng cân cả một đội quân loài người đấy."

Gọi sấm sét từ trời, hô mưa gọi gió. Chính vì thế, Dực Nhân đôi khi được các chủng tộc khác tôn sùng như thần linh, đồng thời cũng bị khiếp sợ.

Dù là cường quốc nào cũng không dám động đến làng của họ. Ngay cả Vương quốc Rentheim thống trị gần như toàn bộ lục địa Alfana năm trăm năm trước cũng không hề đụng đến Dực Nhân.

Không phải là đối thủ mà lũ yêu ma hạ cấp như Goblin hay Kobold có thể làm gì được.

"Vốn dĩ Dực Nhân biết bay, trước khi làng bị diệt vong thì họ bay đi trốn là được mà?"

Đúng như Lewis nói, họ có ưu thế tuyệt đối là biết bay, cùng lắm thì bay đi là xong. Thế mà lại không làm được và để làng bị diệt vong.

"Cũng nên tính đến khả năng có ma vật mạnh hơn Kobold."

Từ khi Ma Vương giáng lâm, ma vật có sức mạnh khủng khiếp xuất hiện ngày càng nhiều ở tiền tuyến. Con ma vật đầu chó tiêu diệt làng Dực Nhân có thể là một trong số đó.

"Con Goblin mà nhóm Pourat chạm trán có thể không liên quan đến việc làng bị diệt... nhưng dù thế nào thì không thể chỉ có một con Goblin được. Chắc chắn có ổ Goblin gần đó."

Lewis và Eliza gật đầu đồng tình với nhận định của Oort.

"Trước mắt chưa đến tận nơi thì chưa biết được, nhưng mục tiêu đầu tiên là quét sạch Goblin đã. Bọn chúng sinh sản nhanh lắm. Phải tiêu diệt trước khi chúng mò xuống làng mạc con người. Mà này, làng Dực Nhân đó có gần đây không?"

"Nếu có làng Dực Nhân gần Đế đô thế này thì phải có tin đồn chứ nhỉ. Tôi từng nghe chuyện người lạc trong rừng sâu hay núi cao gặp Dực Nhân, chứ chưa nghe ai bảo tìm thấy làng bao giờ."

"Nếu ở sâu trong núi hay rừng thì xa lắm đấy. Chúng tôi chưa chuẩn bị cho chuyến đi dài ngày đâu."

"Cậu Pourat. Ngôi làng Dực Nhân hoang tàn đó cách đây bao xa?"

Nghe Eliza hỏi, Oort và Lewis cũng nhìn sang Pourat.

"Chà...... đi bộ thì mất bao lâu nhỉ?"

Pourat nhắm mắt khoanh tay suy nghĩ.

"Ủa? Cậu đi một lần rồi phải biết chứ? Hay là vừa đi vừa tìm đường?"

"Không...... thật ra là chúng tôi bay đến làng Dực Nhân."

" " "Hả?" " "

Thấy nhóm Oort đồng loạt trưng ra vẻ mặt "Cậu đang nói cái quái gì thế?", Pourat thở dài nhẹ nhõm.

(Quả nhiên, ai cũng sẽ phản ứng thế thôi.)

Phản ứng của anh lúc đó là hoàn toàn bình thường.

 

 

"U hô! Cái này ghê thật!"

"Vui thật đấy!"

"Này, kia là Crenad đúng không? Phía đối diện là thị trấn Perl hả?"

"Ưm...... nhìn hình dáng ngọn núi kia thì chắc là thế đấy!"

"Này Eliza. Đừng có ôm đầu nữa, nhìn đi này! Cảnh tượng này hiếm có khó tìm lắm đấy?"

Trong khi Oort và Lewis hào hứng thưởng ngoạn cảnh sắc xung quanh, pháp sư Eliza lại ôm đầu đau khổ.

"Không...... không không không, không thể nào!"

Hiện tại, sáu người đang được bao bọc trong một màng ánh sáng bán trong suốt, bay dọc theo dòng sông.

"Không cần niệm chú, lại còn chở đông người thế này. Chuyện này...... chuyện này không thể tin nổi......"

"Sao thế Eliza. Cô bé này giỏi thật đấy. Có khi còn giỏi hơn cả cô ấy chứ?"

"Đẳng cấp khác hẳn nhau đấy!"

Eliza hét lên với Oort đang cười nói vô tư.

Ma pháp bay lượn có tồn tại.

Mục đích sử dụng chủ yếu là quân sự. Dùng để bay lên cao quan sát địa hình chiến trường, đội hình địch. Tuy nhiên, để sử dụng ma pháp này cần sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

"Các anh có hiểu sự phi lý của ma pháp này không!? Ma pháp bay lượn là loại ma pháp có độ khó cực cao! Là loại ma pháp mà chỉ Ma đạo sư Cung đình đại diện cho một quốc gia mới dùng được. Với pháp sư bình thường, phải dùng vòng ma pháp khuếch đại ma lực và vật phẩm xúc tác mới dùng được Đại ma pháp này! Gọi là một trong những bí kĩ ma pháp cũng không ngoa! Thế mà không cần niệm chú, chỉ vì 'nghĩ là bay được nên bay', nghe xong thì Ma đạo sư Cung đình nào cũng ngã ngửa cho xem!"

"Chị Eliza, ma pháp bé Letty đang dùng, nó ghê gớm đến thế sao ạ?"

Thấy Eliza đang phấn khích tuôn một tràng vào mặt Oort, có lẽ vì quá tức giận trước sự phi lý này, Pourat rụt rè hỏi.

Eliza thở dài một hơi rõ to, day day giữa hai lông mày rồi quay sang Pourat. Phía sau cô, Oort bị mắng té tát thở phào nhẹ nhõm.

"Ma pháp ấy mà, hình ảnh tưởng tượng rất quan trọng. Nói là vẽ tranh trong đầu cũng được. Mà không phải lờ mờ đâu, cần phải tưởng tượng cực kỳ rõ ràng. Dùng câu chú để cố định và củng cố hình ảnh đó, rồi dâng ma lực làm vật ngang giá cho tinh linh để hiện thực hóa nó. Vì thế, con người vốn không thể bay, nên rất khó truyền tải hình ảnh bay lượn cụ thể cho tinh linh. Nhưng cô bé này không cần niệm chú, cứ thế xả ra lượng ma lực khổng lồ đến mức phi lý, ép buộc tinh linh thực hiện ý muốn của mình để bay lên."[note87523]

Eliza nhìn cô bé nhỏ nhắn đang thi triển Đại ma pháp này──Letty.

"Tóm lại, nói đơn giản là dùng sức mạnh bẻ cong đạo lý! Với pháp sư bình thường như bọn tôi, cái này ngoài hai chữ 'phi lý' ra chẳng còn gì để nói!"

Theo Eliza thấy, cô bé tên Letty này có tài năng thiên bẩm điều khiển ma lực theo trực giác.

Hơn nữa, có vẻ cô bé cũng có chút kiến thức về ma pháp do ai đó dạy, nhưng chưa đủ. Kiến thức về ma pháp còn quá ít.

Lượng ma lực mà Eliza cảm nhận được từ Letty lúc này──ví dụ ma lực cần để một người bay lên là một cốc nước, thì Letty đang đổ cả thùng nước vào cái cốc đó.

Và cứ thế đổ liên tục trong suốt quá trình bay──.

Ma lực vô tận──dùng từ "xả láng" là chính xác nhất.

Nếu cô bé này được học kiến thức về ma pháp──.

"Trình độ cỡ tôi thì không đo đếm được, nhưng nếu cô bé này trưởng thành, có khi sẽ trở thành Đại Ma đạo sư sánh ngang với Công chúa High Elf mang danh hiệu 『Đại Hiền Giả』 cũng nên......"

"Chà, tóm lại là cô bé này rất ghê gớm chứ gì."

"Thân thế ra sao nhỉ? Cô bé này......"

Ánh mắt bốn người lớn tập trung vào Letty.

Không hề nhận ra những ánh nhìn chứa đựng cả sự sợ hãi đó, Wynn và Letty vẫn vui vẻ cười đùa.

 

 

Khi cả nhóm đáp xuống bên bờ suối tĩnh lặng giữa trung tâm làng Dực Nhân, trời đã tối hẳn.

Họ dỡ một ít gỗ từ những ngôi nhà cháy dở làm củi, Eliza dùng ma pháp châm lửa.

"Bay được tiện thật đấy. Đến sớm hơn dự tính nhiều."

Vừa đun nước suối trong chiếc nồi nhỏ, Oort vừa cười nói.

Nếu đi bộ xuyên qua khu rừng rậm rạp này, chắc phải mất hai tuần là ít. Đó là ước tính của nhóm Oort, những chuyên gia thám hiểm di tích và vùng đất chưa ai đặt chân đến, dựa trên quan sát từ trên cao.

Đi qua những nơi chưa có dấu chân người không phải chuyện dễ dàng. Thung lũng nước chảy xiết, vách đá dựng đứng, dây leo chằng chịt, bụi rậm thấp, đầm lầy, độ ẩm khó chịu, vô vàn điều kiện tồi tệ cản bước.

Và làng Dực Nhân nằm ở phía bên kia những điều kiện tồi tệ đó.

Nếu không có ma pháp bay của Letty, không biết sẽ mất bao lâu.

Hơn nữa, dù có đáp xuống nghỉ ngơi vài lần, nhưng phần lớn thời gian họ chỉ di chuyển trong màng ánh sáng. Tinh thần có hơi căng thẳng mệt mỏi, nhưng thể xác thì không mệt lắm. Ăn uống và nghỉ ngơi một đêm là đủ hồi phục.

Sáu người ngồi quây quần bên đống lửa, gặm bánh mì, phô mai và giăm bông mà Laura tốt bụng chuẩn bị cho trước khi đi.

Nhóm Oort nướng sơ bánh mì và phô mai trên lửa.

Mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp nơi.

"Liệu mùi này có dụ bọn Goblin đến không ạ?"

"Đó cũng là mục đích mà."

Oort cười xòa trước nỗi lo của Pourat.

"Cỡ Goblin thì dù có tấn công ban đêm bọn tôi cũng xử đẹp. Không chủ quan đâu."

"Này, cái này nướng vừa tới rồi đấy."

"Em cảm ơn ạ."

Eliza đưa miếng bánh mì nướng vừa tới cho Wynn và Letty.

Vừa nhìn hai đứa trẻ cắn miếng bánh ngon lành, Lewis vừa rót nước sôi vào những chiếc cốc gỗ và chia cho mọi người.

"Rượu thì không được rồi. Chỉ có nước nóng thôi, uống cho ấm người."

Thấy Pourat hơi thất vọng vì trong cốc không phải là rượu, Oort nói.

Ăn xong, sáu người thư giãn.

Oort kể cho Pourat nghe về những chuyến phiêu lưu mình từng trải qua.

Eliza sau khi trải nghiệm ma pháp bay của Letty, đang cố gắng thử xem mình có học được không. Cô tách ra khỏi đống lửa và ngồi thiền một mình. Để thi triển ma pháp, người dùng cần hình dung rõ ràng hiệu quả của nó. Trải nghiệm bay lượn quý giá hiếm có. Cô muốn khắc sâu cảm giác đó vào ký ức khi nó chưa phai nhạt.

Còn Wynn và Letty thì tò mò nhìn vào chùm ổ khóa móc trên vòng mà Lewis đang nghịch.

"Này, làm thế này nhé...... gạt gạt thế này...... mở rồi đấy."

Lewis dùng những cây kim loại nhỏ xíu, mở khóa dễ như bỡn.

"Oa, giỏi quá."

Thấy hai đứa trẻ tròn mắt ngạc nhiên, Lewis đưa chùm ổ khóa ra.

"Nào, Wynn và Letty thử xem."

"Vâng ạ."

Wynn nhận lấy, bắt đầu cạch cạch nghịch với hai cây kim. Lewis đưa một cái ổ khóa cho Letty, nhưng cô bé không nhận mà chăm chú nhìn Wynn đang thử mở khóa.

"Bé Letty hơi nhát người lạ nhỉ."

Lẩm bẩm nhỏ, Lewis gãi má.

"Biết mở khóa thì không chỉ tiện khi thám hiểm di tích mà tìm đồ trong thị trấn cũng tiện lắm đấy. Lúc rảnh rỗi cứ tập luyện cho quen tay. Nhưng cấm dùng vào việc xấu đấy nhé."

"Anh Pourat có biết làm không?"

Wynn hỏi Pourat đang nói chuyện với Oort ở phía bên kia đống lửa.

"Không mở nhoay nhoáy như anh Lewis được đâu, nhưng cũng biết chút chút. Ở Guild Mạo Hiểm Giả có cho mượn ổ khóa đấy, anh hay tập bằng cái đó."

"Hê, thế ạ."

"Nếu em thích thì lúc về hỏi chị Lulia xem? Chắc chị ấy cho mượn đấy. Giết thời gian tốt lắm."

"Mở khóa quan trọng cảm giác đầu ngón tay, nên nghịch thường xuyên là tốt nhất. Cũng là bài luyện tập tốt đấy."

"Vâng."

Wynn ngoan ngoãn gật đầu, lại tập trung vào việc mở khóa. Một lúc sau,

"A! Mở được rồi!"

Giơ cái ổ khóa đã mở lên trước mặt, Wynn reo lên vui sướng.

"Ồ! Mở được rồi à?"

"Anh trai giỏi quá!"

Nghe vậy, Lewis chỉ vào cái ổ khóa tiếp theo trên chùm.

"Chùm khóa này dùng để luyện tập nên độ khó sẽ tăng dần. Tiếp theo là cái này nhé."

Theo lời Lewis, Wynn bắt tay vào cái tiếp theo. Bên cạnh, Letty nhặt cái ổ khóa Wynn vừa mở lên. Cô bé giơ lên trước mặt, ngắm nghía kỹ càng.

"Letty cũng thử xem."

"Ưm......"

Ngừng tay, Wynn đưa cây kim cho Letty.

Nghe lời anh, Letty cũng cạch cạch nghịch thử, nhưng đương nhiên không mở được.

"Không được đâu anh trai."

"Đưa anh xem nào."

Wynn nhận lại ổ khóa từ Letty, chọc cây kim vào lỗ khóa lần nữa.

"Chỗ này, làm thế này...... gạt như thế này......"

Tách.

Tiếng kim loại nhỏ vang lên, ổ khóa bung ra.

"Đấy, được rồi."

"Oaa......"

Letty tròn mắt.

"Cậu bé nắm bắt mẹo nhanh đấy chứ. Mẹo mở hầu hết các loại khóa đều giống nhau, giờ chỉ cần làm nhiều cho quen tay là được."

Tiếng củi nổ lách tách nghe thật êm tai.

Đêm dần về khuya.

 

⚝❃☽ 4☾❃⚝

 

Quyết định tạm thời việc tìm kiếm hang ổ Goblin sẽ được tiến hành vào ngày hôm sau, khi mặt trời lên.

Không chỉ Goblin, phần lớn ma vật đều hoạt động mạnh về đêm.

Khi chiến đấu với ma vật có thị lực ban đêm tốt hơn con người, ban ngày khi mặt trời lên làm chúng chậm chạp sẽ dễ dàng hơn là ban đêm. Hơn nữa, tầm nhìn hạn chế trong rừng cũng sẽ được cải thiện phần nào.

Ban đầu nhóm Oort định dùng mùi bánh mì và phô mai nướng để dụ Goblin ra.

Họ đánh giá rằng thay vì chạm trán và chiến đấu với Goblin trong rừng rậm tầm nhìn kém, khó vung vũ khí, thì tận dụng địa hình rộng rãi của khu tàn tích ngôi làng để chiến đấu sẽ có lợi hơn, dù đó là ban đêm - thời điểm ma vật chiếm ưu thế.

Với ba người Wynn, Letty và Pourat thì không nói, nhưng với tổ đội mạo hiểm giả lão luyện ba người của Oort, bầy Goblin dù đông đến mấy cũng chẳng thành vấn đề.

Tuy nhiên, thật đáng tiếc là lũ Goblin không hề xuất hiện.

Mặc dù vậy, có khả năng chúng đã nắm được sự hiện diện của nhóm. Họ thừa hiểu rằng bất kỳ kẻ địch nào, nếu lơ là đều có thể dẫn đến cái chết.

Biết đâu lũ Goblin phát hiện ra con người đã giết đồng loại của chúng quay lại làng Dực Nhân và tổ chức tấn công bất ngờ. Đêm khuya, khi mọi người đi ngủ, Oort gác ca đầu tiên, tiếp theo là Lewis và Eliza, cuối cùng là ba người Wynn, Letty và Pourat.

Khác với ba người lão luyện, nhóm Wynn canh gác trong tâm trạng căng thẳng.

Letty nhận ra Wynn thức dậy nên cũng dậy theo. Vì thường xuyên dậy sớm luyện tập với Wynn nên Letty cũng rất tỉnh táo vào buổi sáng.

Wynn và Pourat canh lửa, cố gắng giữ im lặng để không đánh thức nhóm Oort đang ngủ. Chán vì phải ngồi im, Letty quay lưng lại với Wynn và Pourat, lôi chùm ổ khóa Wynn mượn của Lewis ra nghịch cạch cạch.

 

 

Đêm trôi qua yên bình mà không có cuộc tập kích nào của Goblin.

Và rồi,

"U oa! Ổ khóa mở hết rồi này! Wynn làm đấy à?"

"Em không biết gì đâu nha?"

Lewis vừa thức dậy, nhìn thấy chùm ổ khóa bị vứt lăn lóc và tất cả đều đã được mở khóa, anh thốt lên kinh ngạc.

"Chẳng lẽ là bé Letty?"

Lewis nhìn sang Letty đang ngồi cạnh Wynn, nhưng tâm trí cô bé lúc này đang dồn hết vào Eliza - người đang nướng trứng Laura cho để chuẩn bị bữa sáng. Cô bé dán mắt vào đó vì mùi thơm nức mũi.

Thấy vậy, Lewis nhún vai.

(Chà...... chắc không phải đâu nhỉ. Nhưng mà......)

Nghĩ đến việc Letty đã thi triển ma pháp khiến cả pháp sư Eliza - người đồng đội đáng tin cậy của anh - phải kinh ngạc. Anh cũng thoáng nghĩ "biết đâu đấy", nhưng nhìn Letty lúc này đã hóa thân thành hiện thân của sự thèm ăn, anh lại thấy khó tin cô bé đã mở hết đống khóa đó.

Dù vậy anh vẫn định hỏi thử, nhưng đúng lúc đó Eliza gọi ăn sáng, nên Lewis lỡ dịp hỏi và quên béng luôn chuyện ổ khóa.

 

 

Ăn sáng và dập lửa xong, họ bắt đầu tìm kiếm quanh làng Dực Nhân.

Dựa vào câu chuyện của Ipherina, họ đoán rằng hang ổ Goblin không nằm trong phạm vi cô bé có thể đi bộ tới.

Tuy Ipherina biết bay, nhưng khả năng vận động của cô bé cũng chỉ ngang ngửa một đứa trẻ loài người bình thường. Nghe nói sau khi làng bị diệt, cô bé đã đi tìm thức ăn trong rừng, nhưng trong khu rừng rậm rạp cây cối đến người lớn còn khó di chuyển, cô bé chắc chắn không thể đi quá xa. Và nếu ổ Goblin nằm trong phạm vi Ipherina có thể đi tới, thì cô bé khó mà bình an vô sự đến giờ.

Vì thế, họ quyết định trước tiên sẽ đi vào rừng đến giới hạn mà Ipherina có thể đi được.

Cả nhóm xếp thành đội hình thận trọng tiến vào rừng.

Oort và Pourat đi đầu, kẹp Wynn và Letty ở giữa. Lewis và Eliza đi đoạn hậu.

Có vẻ Dực Nhân không làm đường xung quanh làng. Nghe nói họ có giao lưu với làng con người lân cận, nên chắc họ bay khi ra khỏi làng. Đúng là bay thì tiện hơn, và nếu chú ý tránh mắt người thì cũng an toàn cho làng.

Họ nhanh chóng tìm thấy dấu vết Ipherina để lại.

Vì không cố ý che giấu nên cành cây gãy, cỏ bị giẫm nát và những dấu chân nhỏ còn lưu lại khá nhiều.

Nhìn những cành cây nhỏ bị gãy, Pourat lộ vẻ xót xa.

Anh nhớ lại lúc tìm thấy Ipherina ở làng Dực Nhân, làn da non nớt của cô bé đầy vết xước. Chắc là do những cành cây này quẹt phải trong lúc lang thang tìm thức ăn trong rừng.

Nghe nói cô bé đã sống một mình gần nửa năm.

Mùa này ban ngày nóng đến toát mồ hôi, nhưng nửa năm trước là lúc bắt đầu vào đông.

Trong cái lạnh ngày càng khắc nghiệt, không thể nhóm lửa, cô bé chỉ biết quấn mình trong những mảnh vải rách còn sót lại để chịu đựng.

Thật sự khâm phục sức sống của cô bé.

Vừa đi vừa suy nghĩ miên man, chẳng mấy chốc họ đến một khu rừng rậm rạp chưa có dấu chân người. Những cây chuối rừng cao vút và bụi rậm um tùm cản bước tiến của cả nhóm.

"Rồi, từ đây phải tìm đường mòn của thú thôi."

Oort và Lewis thay phiên nhau đi trước.

Hai người có thể lực tốt nhất giẫm nát cỏ cây bụi rậm để mở đường cho người đi sau.

May mắn thay, họ sớm tìm thấy dấu vết giống con đường mòn nhỏ, có vẻ là do Goblin đi qua. Những cây nhỏ bị bẻ gãy thô bạo, tạo thành lối đi.

 

 

Đúng lúc mặt trời lên đến đỉnh đầu.

"Ồ, có kìa có kìa."

Oort đi đầu nấp vào bóng cây thấp, thì thầm.

Có thể thấy lũ Goblin đang đi lại quanh một hang động trên vách đá. Có vẻ chúng dùng hang động này làm tổ.

"Goblin? Đâu ạ?"

Thấy Wynn định nhào ra trước để xem Goblin, Eliza đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu "Im lặng".

Pourat rút kiếm, Lewis nắm chặt cây thương.

"Không sao đâu. Chúng hoàn toàn không nhận ra chúng ta──mà không thấy con yêu ma đầu chó nào nhỉ."

Trước cửa hang chỉ thấy ba con Goblin có vẻ đang canh gác.

Một con cầm vũ khí giống cái rìu rỉ sét, hai con còn lại chỉ cầm gậy gộc.

"Eliza, dùng ma pháp của cô tấn công phủ đầu đi. Nhắm vào con cầm rìu ấy. Hai con còn lại để tôi và Lewis lo. Pourat chú ý lũ Goblin lao ra từ trong hang nhé."

"Rõ."

"Wynn và Letty."

Oort quay sang hai đứa trẻ.

"Hai đứa tạm thời nấp ở đây. Quan sát kỹ cách bọn ta chiến đấu nhé. Nhìn và học hỏi cũng là bài học tốt đấy."

Cảm nhận được sự căng thẳng trước trận chiến với ma vật sắp bắt đầu, khuôn mặt hai đứa trẻ cũng trở nên cứng đờ, nhưng Wynn vẫn gật đầu chắc nịch.

"Tốt, ngoan lắm."

Oort cười tươi. Rồi ngay lập tức vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, ông nắm chặt chiếc rìu một tay, chờ thời cơ.

Và rồi──.

Mở màn là ma pháp của Eliza.

『Ta, kẻ thấu hiểu chân lý của Lửa, hóa thành Hỏa Cầu.』

Eliza lặng lẽ đứng dậy trong bụi rậm, niệm chú thật nhanh để lũ Goblin không phát hiện.

Ngay khi bắt đầu niệm chú, gió xoáy quanh Eliza. Và trên lòng bàn tay cô, một ngọn lửa nhỏ như ánh nến bùng lên. Ngọn lửa nhanh chóng phình to bằng đầu người.

Khối cầu lửa từ từ bay lên từ lòng bàn tay đến đỉnh đầu cô, giữ nguyên hình dạng cầu lửa và dừng lại ở đó.

『──Hóa thành Viêm Đạn, xuyên phá!』

Eliza vung mạnh tay về phía con Goblin cầm rìu.

Quả cầu lửa bắn đi với tốc độ kinh hoàng.

Con Goblin nhận ra luồng nhiệt đang lao tới, quay lại thì đã muộn. Quả cầu lửa đập trúng ngực con Goblin vừa quay lại, phát nổ và tung tóe lửa khắp nơi.

"Lên!"

Tiếng nổ vừa dứt, Oort ra hiệu và lao ra khỏi bụi rậm. Theo sau ông là Pourat và Lewis.

"Gyaaaaaaaa!"

Trong lúc đó, con Goblin bị trúng đạn hét lên thảm thiết. Nó bị vụ nổ hất văng, toàn thân bốc cháy, lăn lộn trên mặt đất.

Vụ nổ lan rộng ra xung quanh, hai con Goblin còn lại hoảng sợ trước sức nóng.

Chớp lấy thời cơ, Oort và Lewis lao vào hai con đó.

Chiếc rìu một tay Oort bổ xuống chẻ đôi sọ một con, cây thương của Lewis xuyên thủng ngực con còn lại, kết liễu chúng gọn gàng.

"Tuyệt quá......"

Lao ra sau Oort và Lewis, Pourat chỉ biết trầm trồ trước sự phối hợp của tổ đội mạo hiểm giả lão luyện, tiêu diệt Goblin trong nháy mắt mà mình chưa kịp làm gì. Dù tay nắm chặt kiếm nhưng anh hoàn toàn không có đất diễn.

Con Goblin trúng cầu lửa đang co giật yếu ớt.

"Đừng lơ là! Chúng ra đấy!"

Tiếng quát của Oort làm Pourat giật mình tỉnh lại.

Lũ Goblin từ trong hang ùa ra.

Số lượng mười con.

Chỉ có hai con cầm vũ khí kim loại. Số còn lại cầm gậy gộc đẽo từ cành cây to.

Số lượng đông hơn mạo hiểm giả, nhưng không phải đối thủ của những mạo hiểm giả đã chuẩn bị kỹ càng cho trận chiến. Chẳng mất bao lâu, Oort hạ bốn con, Lewis ba con, và Pourat hạ hai con.

Eliza đứng phía sau quan sát trận chiến cùng bọn trẻ để tránh dùng ma pháp làm bị thương đồng đội, cô dùng ma pháp cầu lửa hạ gục một con Goblin định bỏ chạy.

"Này, có thấy con Lord nào không?"

"Không, tôi không thấy con nào cả."

"Lạ nhỉ, số lượng Goblin đông thế này thì phải có Goblin Lord chứ."

Goblin Lord là chủng thượng vị của Goblin, thủ lĩnh của bầy. Một nhóm Goblin thường có từ một đến ba con thượng vị gọi là Lord.

Oort cắm lưỡi rìu xuống đất, tựa vào thân cây, đưa tay phải lên xoa cằm suy nghĩ.

Khác với Pourat đang thở hổn hển sau khi đánh với hai con Goblin, Oort và Lewis đã nhanh chóng điều hòa nhịp thở.

Với họ, lũ Goblin này chẳng bõ bèn gì.

Nhưng theo đánh giá của nhóm Oort, phải có ma vật mạnh hơn ẩn nấp ở đây.

Một bầy Goblin cỡ này khó có thể tiêu diệt được ngôi làng Dực Nhân.

Ít nhất cũng phải có Goblin Lord. Và có lẽ còn có cả ma vật mạnh hơn Goblin như tộc Ogre──.

"Hầy dà, hay là chúng trốn trong hang? Hay dùng ma pháp của Eliza thổi bay cửa hang, chôn sống chúng luôn cho rồi?"

"Nếu có lối thoát hiểm thì vô nghĩa."

"Thế phải chui vào trong kiểm tra à? Sâu trong hang đó chắc chắn là hôi rình. Mùi ám vào người thì tởm lắm. Tôi không muốn đâu."

"Đừng có than vãn nữa, công việc mà."

Thấy Oort và Lewis nói đùa, Eliza thở dài.

"Chẳng có chút căng thẳng nào cả."

Cô lầm bầm cười khổ.

Thể hiện tấm gương xấu trước mặt mạo hiểm giả tập sự thế này không hay lắm. Nghĩ vậy, cô nhìn sang Wynn và Letty đang quan sát trận chiến bên cạnh mình.

Và cô nhận ra.

"Sao thế? Letty."

Letty đang cứng đờ người, bám chặt lấy tay trái Wynn.

"Chẳng lẽ trận chiến đầu tiên kích thích quá làm bé Letty sợ à? Giật mình sao?"

Dù thế nào thì Eliza cũng thấy Letty còn quá sớm để hoạt động như một mạo hiểm giả. Cô mỉm cười với ý nghĩ đó.

"Không sao đâu, anh Pourat và đồng đội của chị rất mạnh. Mấy con Goblin này bị xử lý trong nháy mắt thôi mà?"

Eliza ngồi xổm xuống cho vừa tầm mắt với Letty. Rồi dịu dàng nói với cô bé đang sợ hãi.

"Anh trai......"

Letty cất tiếng với giọng hơi run run.

Rồi cô bé nhìn vào mắt Wynn.

Khuôn mặt lo lắng nhìn Letty của Wynn bỗng chốc trở nên nghiêm trọng.

"Sao vậy?"

Thấy vẻ không bình thường của Letty, Eliza cau mày.

Letty rời mắt khỏi Wynn, nhìn về phía──trên đỉnh hang động.

Nhìn theo hướng đó, cuối cùng Eliza cũng nhận ra.

Ma lực thoang thoảng xung quanh.

Nguồn phát là──nơi Letty đang nhìn.

"Oort! Phía trên!"

"Khốn kiếp!"

Phản ứng tức thì trước tiếng hét của Eliza, Oort giơ khiên sắt lên đỉnh đầu.

Trong gang tấc, bóng đen lao xuống từ trên cao vung vũ khí cùn đập mạnh vào tấm khiên, khiến Oort loạng choạng.

Cái bóng nhảy xuống từ trên hang động trông giống hệt Kobold, loài yêu ma có đầu chó. Tuy nhiên, Kobold bình thường cũng chỉ to hơn đứa trẻ con một chút như Goblin.

Nhưng con Kobold trước mặt này cao hơn hai mét, tay phải cầm một cây gậy khổng lồ còn lớn hơn cả người trưởng thành──nói đúng hơn là một khúc gỗ lớn.

Và dưới lớp lông nâu sẫm, những thớ cơ bắp cuồn cuộn đủ sức vung vẩy thứ vũ khí đó.

Mọi thứ về nó đều vượt xa tiêu chuẩn của một con Kobold.

"Này này...... Con Kobold mà ta biết đâu có to thế này."

Đỡ đòn tấn công khủng khiếp cộng hưởng với lực rơi từ trên vách đá, Oort cố nén cơn tê dại ở tay trái cầm khiên, trừng mắt cảnh giác con Kobold khổng lồ.

"Cứ như Ogre ấy nhỉ...... Chưa nghe bao giờ, nhưng con này chắc là chủng thượng vị của Kobold, Kobold Lord chăng?"

Lewis so sánh nó với Ogre, loài yêu ma mạnh mẽ nổi tiếng với sức mạnh cơ bắp. Loài yêu ma khiến ngay cả kỵ sĩ biết dùng ma pháp cũng phải khổ chiến. Dù không to bằng Ogre, nhưng nếu là yêu ma có sức mạnh tương đương thì nhóm Oort cũng phải dốc toàn lực đối phó.

"Pourat, vòng ra sau lưng. Ba người cùng vây nó."

Oort đứng chắn chính diện, Lewis bên phải, và Pourat vòng ra sau lưng.

Gầm gừ trong họng, nhưng con Kobold không lao vào ngay.

"Nào, bắt đầu thôi......"

Oort liếm môi khô khốc, bước chân trái lên trước, giơ khiên trái lên. Tay phải siết chặt cán rìu.

Con Kobold dường như lo ngại Pourat phía sau và mũi thương khiêu khích liên tục của Lewis bên phải, mắt nó đảo qua đảo lại liên tục.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má ba người.

Vũ khí của con Kobold là loại nguyên thủy nhất: gậy gỗ.

Vũ khí chỉ để vung.

Chỉ để vung và đập nát.

Cách chiến đấu đơn giản nên dễ tưởng tượng, và chính vì thế áp lực của nó càng khủng khiếp.

Cách vòng vây của nhóm Oort khoảng mười mét, Wynn và Letty nín thở theo dõi. Tay cầm kiếm gỗ của Wynn siết chặt.

Eliza đứng cạnh bọn trẻ đã đứng dậy, sẵn sàng niệm chú bất cứ lúc nào.

"Mọi người có sao không nhỉ."

"Ba người họ mạnh lắm, không sao đâu."

Vừa trả lời tiếng lầm bầm của Wynn, Eliza vừa nhắm mắt chuẩn bị niệm chú.

Hít sâu, thở ra nhiều lần──hít thở sâu.

Thả lỏng toàn thân, tập trung.

Đến mức không còn nghe thấy tạp âm xung quanh──.

Chìm sâu xuống tận đáy ý thức, như lặn xuống vực thẳm──.

Chính vì thế Eliza không nhận ra.

Cô bé Letty, người nãy giờ chỉ biết sợ hãi bám chặt lấy cậu bé mình yêu mến trước trận chiến với Goblin và con yêu ma đầu chó khổng lồ──lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt, đã hướng ánh mắt về phía Eliza.

Cô bé quan sát nhất cử nhất động của Eliza khi cô tập trung sâu để thi triển ma pháp, như thể đang quan sát một cách chăm chú.

"Uooooooo!!"

Oort hét lớn bước lên một bước.

Hét lên để thu hút sự chú ý của con Kobold về phía mình. Vừa bước tới, ông dồn lực vào chân và hông, trụ vững.

Hai mắt con Kobold lóe sáng hung tợn, nó vung cây gậy gỗ lên cao quá đầu rồi bổ xuống với tốc độ kinh hoàng.

Âm thanh ầm vang như tiếng nổ, và xung kích dữ dội.

"Gư gư......"

Dù đã bước chân phải lên, hạ thấp trọng tâm trụ vững, nhưng cú đánh mạnh đến mức suýt hất bay cả người lẫn khiên của Oort, khiến tay ông tê dại.

Trong khi đó, cú đánh bị khiên của Oort chặn lại, nhưng con Kobold vẫn nương theo đà tấn công, vung gậy gỗ quét ngang một cách cưỡng ép.

"Thôi xong──!"

"Lewis!"

Tiếng Lewis lọt vào tai Oort đang gồng mình chịu đựng xung kích.

Vừa kịp chịu được cú đánh, Oort ngẩng đầu lên từ sau tấm khiên, đập vào mắt ông là cảnh Lewis đang lao vào định dùng thương đâm vào sườn con Kobold khi nó sơ hở sau cú đánh lớn, đã hứng trọn cú quét ngang của cây gậy gỗ vào mạn sườn và bị thổi bay.

Cây gậy gỗ đập vào khiên Oort tuy bị giảm bớt chút uy lực nhưng vẫn bị vung đi một cách cưỡng ép, và lao thẳng vào Lewis. Uy lực vượt xa dự đoán của Lewis, sắc bén, nhanh, như một cơn bão tố.

Nhận ra cây gậy sẽ đến người mình trước khi mũi thương kịp xuyên thủng ngực con Kobold, Lewis vội thu thương về, định dùng cán thương đỡ, nhưng cán thương gãy nát dễ dàng, và mạn sườn anh hứng trọn cú đánh.

Cơ thể gập lại như hình chữ V, Lewis bị hất văng đi gần mười mét, đập mạnh xuống đất.

"Gà... hộc..."

Lăn hai ba vòng trên đất.

Có lẽ nhờ khiên của Oort và cán thương đã triệt tiêu bớt lực qua hai giai đoạn, nên dù bị thổi bay dữ dội nhưng Lewis không mất ý thức.

Vừa rên rỉ, anh vừa mở mắt nhìn về phía con Kobold, cố gắng đứng dậy.

Nếu hứng trọn cú đánh trực diện, nội tạng chắc chắn nát bét và chết ngay tại chỗ. Nhưng nhìn tình hình kia, chắc chắn đã gãy vài cái xương sườn.

"Con quái vật này──!"

Vừa hét lên, Oort vừa bước tới bên trái con Kobold.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt con Kobold đang trong tư thế vung hết tay bị thu hút bởi Oort đang lao tới.

『────Hóa thành Viêm Đạn, xuyên phá!』

Quả cầu lửa bay tới nổ tung ngay ngực con Kobold──bùng lên ngọn lửa dữ dội cùng tiếng nổ lớn.

Con Kobold loạng choạng vì sức ép vụ nổ. Nhưng dù rên rỉ đau đớn, nó vẫn không ngã.

Hơi nóng và ngọn lửa lan đến cả Oort đang lao vào.

Dùng khiên che chắn hơi nóng, Oort hét lớn.

"Pourat!"

"Oooooooo!"

Cùng lúc tiếng hét vang lên, mũi kiếm của Pourat đâm tới như phóng lao, xuyên thủng lồng ngực dày của con Kobold từ phía sau.

"Đ-Được rồi..."

Pourat buông tay khỏi cán kiếm.

Bị xuyên tim, con Kobold đổ gục xuống phía trước cái rầm.

"Tốt, làm tốt lắm Pourat."

"V-Vâng."

Lần đầu tiên hạ được yêu ma lớn.

Pourat nhìn xuống hai bàn tay mình.

Chân vẫn còn run.

Trước mặt Wynn và Letty, anh tỏ ra như một mạo hiểm giả lão luyện, nhưng thực chất anh cũng chỉ là một mạo hiểm giả vừa mới được gọi là thợ lành nghề.

Vẫn chỉ là một thanh niên mười tám tuổi non nớt.

"Lewis!"

Eliza chạy vội đến chỗ Lewis vẫn đang nằm sấp.

"Ái da da...... Chà, sơ suất quá."

"Thật là! Im lặng chút đi......"

Eliza ngồi xuống cạnh Lewis, đặt hai tay lên mạn sườn bị gậy đập trúng, tập trung tinh thần niệm chú.

『Ta, thấu hiểu chân lý, xin cầu nguyện. Hỡi sức mạnh, hãy tụ hội và chữa lành cho người!』

"Cảm ơn nhé."

Hai tay Eliza bao phủ trong ánh sáng nhạt.

Ma pháp chữa trị.

"Gãy xương sườn nên không khỏi hẳn ngay được đâu nhé?"

"......Chỉ cần đi lại được là tốt rồi."

Cảm nhận hơi ấm dễ chịu truyền từ tay Eliza, đồng thời cơn đau dịu đi, Lewis thở phào nhẹ nhõm.

(Mạnh hơn mình tưởng.)

Vừa nhìn Eliza chữa trị cho Lewis, Oort vừa thở dài nhẹ nhõm.

Tự kiểm điểm vì suýt nữa có người hy sinh, ông nhìn chiếc khiên yêu quý.

Chiếc khiên sắt lõm một mảng lớn, minh chứng cho uy lực khủng khiếp của cú đánh.

Lewis chỉ bị thương chừng đó đúng là may mắn.

Ông cứ tưởng mình không chủ quan, nhưng ý nghĩ "chỉ là Goblin và yêu ma đầu chó - dẫu sao cũng chỉ là Kobold" đâu đó trong thâm tâm đã khiến ông lơ là.

Ông nhìn về phía con Kobold đang nằm sấp.

Thấy Pourat đang chật vật rút thanh kiếm cắm trên lưng nó ra.

Đâm mạnh quá nên lưỡi kiếm mắc vào xương chăng.

Ông nhìn sang bọn trẻ xem có sao không.

"──Hửm?"

Thấy Letty vẫn bám chặt lấy tay Wynn, nhìn về phía này run rẩy.

(Kích thích quá mạnh sao? Sợ hãi rồi à......)

Lewis bị đánh bay đi ngay trước mắt mà. Cảnh tượng đó chắc sốc lắm.

"Này hai đứa, không sao rồi. Sao thế? Lần đầu thấy chiến đấu sợ lắm hả? Chú Lewis sơ suất tí thôi, không có gì đâu. Sao, học được khối thứ hay ho đúng không?"

Bước lại gần, Oort cố nở nụ cười tươi nhất trên khuôn mặt bặm trợn để bắt chuyện với bọn trẻ, nhưng Wynn và Letty không nhìn Oort mà vẫn dán mắt vào con Kobold đang nằm đó.

"O...... chú Oort......"

Giọng Wynn khàn đặc khi mở lời.

"Sao thế? Wynn."

"Letty bảo...... Letty bảo con đó, nó vẫn chưa chết!"

"Oa, oa...... á á á á!?"

Cùng lúc với lời Wynn, tiếng hét thất thanh của Pourat vang lên.

"......Cái gì!?"

Oort quay phắt lại, thấy con Kobold vẫn đang bị kiếm xuyên qua ngực đã đứng dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
:D????
:D????
[Lên trên]
Cầm lấy số tiền này rồi làm cho tao bay lên! Mauu!
Cầm lấy số tiền này rồi làm cho tao bay lên! Mauu!