⚝❃☽ 1☾❃⚝
Guild Mạo Hiểm Giả.
Ở bất kỳ thành phố nào nằm trong vùng lãnh thổ của con người, gần như không ngoại lệ đều có chi nhánh của tổ chức này.
Nguồn gốc của nó được cho là xuất phát từ Guild Lính Đánh Thuê do Đại Thần Điện Emerdia - nơi tôn thờ Nữ thần Sáng thế Anastasia - thành lập nhằm ngăn chặn sự can thiệp từ các quốc gia khác.
Sau khi Đại Thần Điện Emerdia tổ chức lực lượng chiến đấu riêng là Kỵ sĩ đoàn Thần Điện, Guild Lính Đánh Thuê đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Tuy nhiên, chừng nào lịch sử nhân loại còn chưa dứt được chiến tranh, nhu cầu về lính đánh thuê vẫn không bao giờ cạn, và họ vẫn tiếp tục tồn tại.
Trong giai đoạn đầu, các thành viên thuộc Guild Lính Đánh Thuê được chia làm bốn loại:
Những kẻ chỉ sống bằng nghề chém giết.
Những kẻ nhận ủy thác làm việc vặt cho người dân.
Những kẻ không có chủ thuê, tự mình thám hiểm các di tích của Vương quốc Rentheim hưng thịnh thời cổ đại, kiếm sống bằng cách bán những báu vật mang về.
Và những kẻ dấn thân vào những vùng đất chưa ai đặt chân tới, tìm kiếm di tích mới, khám phá các loài động thực vật chưa từng được biết đến.
Dần dần, tổ chức bị chia rẽ giữa những kẻ chỉ tìm kiếm chiến trận và những kẻ còn lại. Nhóm sau tách ra khỏi Guild Lính Đánh Thuê và thành lập một tổ chức mới.
Đó chính là sự ra đời của Guild Mạo Hiểm Giả.
Khi thiệt hại do ma vật gây ra ngày càng gia tăng, Guild Mạo Hiểm Giả nhanh chóng phát triển thành một tổ chức lớn mạnh.
Không chỉ có khả năng chiến đấu như lính đánh thuê, họ còn nhận làm đủ loại công việc lặt vặt khác. Với các quốc gia và người dân đã kiệt quệ vì cuộc chiến chống ma vật, sự hiện diện của họ trở nên vô cùng quý giá.
Đối với người dân, việc quy tụ nơi tiếp nhận yêu cầu về một mối giúp họ dễ dàng lựa chọn nhân lực phù hợp với nội dung công việc.
Đối với quốc gia, họ không cần phải điều động kỵ sĩ mỗi khi xảy ra thiệt hại do ma vật trong nước. Trong một số trường hợp, nhà nước còn thay mặt người dân đưa ra yêu cầu thông qua Guild Mạo Hiểm Giả.
Nơi tập hợp những nhóm người đa năng lực ấy──chính là Guild Mạo Hiểm Giả.
Đế đô Simurg, Đế quốc Lemursil.
Guild Mạo Hiểm Giả tại đại đô thị Simurg được chia thành bốn chi nhánh: Đông, Tây, Nam, Bắc.
Tại một trong số đó──Chi nhánh phía Đông.
Trước tòa nhà ba tầng, có hai cái bóng nhỏ bé đang đứng.
Một cậu bé và một cô bé.
Cậu bé có vẻ lớn tuổi hơn, cao hơn cô bé một chút.
Dù vậy, cậu trông cũng chưa đến mười tuổi.
Cậu bé đẩy cánh cửa mở vào trong và bước vào.
"Đây là Guild Mạo Hiểm Giả sao......"
Bên trong là một sảnh lớn.
Chính diện là quầy lễ tân làm trung gian giữa mạo hiểm giả và người ủy thác, có ba nhân viên đang ngồi tiếp đón khách ra vào.
Phía bên phải bố trí mười chiếc bàn tròn lớn, mỗi bàn có sáu ghế. Phía trong cùng là một quầy bar dài với mười chiếc ghế đẩu, và thấp thoáng bóng dáng khu bếp.
Trên tường treo một tấm bảng lớn, dán đầy những tờ yêu cầu công việc với đủ loại nội dung.
Phía bên trái chỉ có cầu thang và một cánh cửa nhỏ dẫn ra hông tòa nhà.
Cậu bé giục cô bé đang bám chặt lấy tay trái mình với vẻ lo lắng, rồi xếp hàng vào quầy lễ tân ở giữa.
Vài mạo hiểm giả đang trò chuyện quanh chiếc bàn phía trong, cũng như những người đang xếp hàng cùng, đều ném những ánh nhìn tò mò về phía hai đứa trẻ.
Chuyện trẻ con gia nhập Guild Mạo Hiểm Giả không phải là không có.
Nhiều mạo hiểm giả nhí là con của các cặp vợ chồng mạo hiểm giả, lớn lên và nối nghiệp cha mẹ như một lẽ tự nhiên.
Nhưng cũng có những đứa trẻ đến từ khu ổ chuột bên ngoài tường thành Đế đô, đăng ký với giấc mơ đổi đời.
Làm mạo hiểm giả dù sao cũng là một nghề chân chính hơn nhiều so với việc móc túi hay trộm cắp.
Để thoát khỏi môi trường sống tồi tệ chẳng khác nào nô lệ, chúng gia nhập Guild, làm những việc vặt để kiếm chút tiền lẻ.
Tất nhiên, đó không phải là con đường trải hoa hồng. Công việc của mạo hiểm giả thường đi kèm với nguy hiểm tính mạng.
Đáng tiếc thay, phần lớn sẽ bỏ mạng giữa chừng, hoặc bị thương tật vĩnh viễn và buộc phải từ bỏ. Những đứa trẻ thiếu ý chí kiên định khi đối mặt với hiện thực tàn khốc đó thường quay trở lại khu ổ chuột, sa vào con đường phạm tội dễ kiếm tiền hơn. Và rồi kết thúc cuộc đời trong bóng tối của khu ổ chuột.
Chỉ có một số rất ít may mắn thành công và tạo dựng được tài sản.
(Một ngày nào đó ta sẽ làm nên tên tuổi với tư cách mạo hiểm giả──)
Dù con đường thành công hẹp hòi như vậy, nhưng những đứa trẻ theo đuổi giấc mơ vẫn không bao giờ dứt.
Vì thế, sự hiện diện của trẻ con trong Guild Mạo Hiểm Giả không phải là điều hiếm thấy, thế nhưng──.
Hai đứa trẻ này đặc biệt nhỏ tuổi.
Cậu bé thì trông còn có chút dáng dấp của một đứa trẻ muốn làm mạo hiểm giả.
Quần áo là áo sơ mi và quần dài vá víu.
Trông khá giống những đứa trẻ xuất thân từ khu ổ chuột.
Nhưng cô bé đang cố nép mình sau lưng cậu thì khác.
Cô bé mặc bộ quần áo trông khá cao cấp so với vẻ ngoài, cứ như vừa bước ra từ truyện cổ tích.
Lúc này cô bé đang sợ hãi vì bị quá nhiều ánh mắt trong Guild đổ dồn vào, khuôn mặt lộ vẻ bất an, nhưng đó là một cô bé đáng yêu khiến người ta phải tự hỏi sau này lớn lên sẽ xinh đẹp đến nhường nào.
Dưới sự chú ý của mọi người, hàng người nhích dần lên, và cuối cùng hai đứa trẻ cũng đứng trước quầy lễ tân.
"Xin chào. Chào mừng đến với Guild Mạo Hiểm Giả."
Người phụ nữ trẻ ngồi ở quầy mỉm cười thân thiện với hai đứa trẻ đang lộ rõ vẻ căng thẳng.
(Chắc là con cái nhà quý tộc hay thương hội nào đó đến gửi yêu cầu chăng?)
Nữ nhân viên lễ tân──Lulia Evans thầm nghĩ khi nhìn hai đứa trẻ.
Nhìn trang phục thì có vẻ cô bé là tiểu thư chủ nhân, còn cậu bé là người hầu.
"Hai đứa đi làm việc vặt cho bố mẹ hả? Nói cho chị nghe được không?"
Lulia dịu dàng hỏi cậu bé đang ngước nhìn mình.
"Dạ không, chị ơi. Bọn em muốn trở thành mạo hiểm giả."
"Hả? Đến đăng ký làm mạo hiểm giả ư!?"
Lulia buột miệng thốt lên với giọng cao vút.
Cô nhoài người qua quầy, nhìn chằm chằm vào mặt hai đứa trẻ.
Cậu bé thì không nói làm gì, nhưng cô bé thì chiều cao chỉ vừa nhỉnh hơn mặt quầy một chút.
Lulia từng tiếp nhận vài mạo hiểm giả nhí, nhưng so với họ thì hai đứa này──đặc biệt là cô bé, còn quá nhỏ.
"À ừm, hai đứa bao nhiêu tuổi rồi?"
"Em chín tuổi, còn em ấy bảy tuổi ạ."
Quá nhỏ.
Lulia muốn ôm đầu.
Ngay cả trẻ con khu ổ chuột cũng phải tầm mười tuổi mới nghĩ đến chuyện đăng ký làm mạo hiểm giả kiếm sống.
Trẻ đến mức này thì trong ba năm làm nghề của Lulia mới thấy lần đầu.
"Ừm...... chị bảo này nhé? Mạo hiểm giả là công việc rất nguy hiểm đấy. Em thì không nói, chứ cô bé này thì có vẻ hơi sớm quá chăng?"
Tất nhiên không phải việc nào cũng nguy hiểm, nhưng cô không nghĩ một đứa trẻ thiếu tập trung──đặc biệt là một cô bé non nớt thế này có thể làm được.
Với Guild, uy tín là số một.
Nếu giới thiệu người làm hỏng việc thì uy tín của Guild Mạo Hiểm Giả sẽ bị giảm sút.
Hơn nữa──.
(Cô bé này nhìn kiểu gì cũng là tiểu thư con nhà gia giáo. Ra vào Guild Mạo Hiểm Giả làm việc có ổn không đây? Đáng yêu thế này mà lơ ngơ đi lại trong thành phố khéo bị bắt cóc mất.)
Cô bé vòng tay ôm eo cậu bé, chỉ ló mỗi cái mặt ra.
"Không sao đâu ạ. Trông thế này thôi chứ sáng nào bọn em cũng luyện tập đặc biệt đấy."
(Không không không.)
Lulia lắc đầu trong lòng.
Nói đến mạo hiểm giả, người ta thường hình dung đến những việc đao to búa lớn như thám hiểm di tích, khám phá vùng đất mới, tiêu diệt ma vật hay thú dữ hại người, hộ tống thương nhân hay yếu nhân, nhưng những công việc "ngon ăn" đó chỉ dành cho một nhóm nhỏ tinh anh.
Khi còn vô danh, phần lớn công việc là những việc vặt vãnh mà cái tên "mạo hiểm giả" chẳng gợi lên chút liên tưởng nào, như nhổ cỏ ven đường, tìm đồ thất lạc, khuân vác, phụ hồ, hay đuổi thú phá hoại mùa màng.
Tuy nhiên, dù là việc vặt thì cũng có thù lao, nên Guild Mạo Hiểm Giả vẫn muốn giới thiệu những người đáng tin cậy.
Không biết cái gọi là "luyện tập đặc biệt" của cậu bé đến mức nào, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là trẻ con. Dù có giới thiệu việc đơn giản, nhưng nếu Guild gửi đến hai đứa trẻ con thế này thì người ủy thác cũng sẽ thấy bất an.
(Quả nhiên là nên khuyên chúng từ bỏ......)
Vừa nghĩ đến việc khuyên hai đứa trẻ đợi lớn thêm chút nữa hãy đi làm, Lulia nhìn khuôn mặt tràn đầy quyết tâm của chúng với vẻ bối rối.
Đúng lúc Lulia đang phân vân không biết nói sao để khiến lũ trẻ từ bỏ ý định làm mạo hiểm giả thì,
"Làm gì thế, cô Lulia."
Một nam mạo hiểm giả trẻ tuổi vừa bước vào cửa lên tiếng hỏi.
"Hả? Hai đứa nhóc này chẳng phải là người của 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 sao."
"Anh Pourat, anh biết bọn trẻ này à?"
"Biết chứ. Mạo hiểm giả nào lấy khu vực quanh quán Nhành Tầm Gửi làm cứ điểm mà chẳng biết chúng nó."
Được nói chuyện với Lulia – người mà anh thầm thương trộm nhớ, Pourat có vẻ hơi vui. Nhưng khi nhìn thấy hai đứa trẻ đang ngước nhìn mình, anh lập tức nhăn mặt.
Pourat mười tám tuổi, kém Lulia một tuổi.
Là một thanh niên hoạt động với tư cách mạo hiểm giả được khoảng hai năm.
Chuyên nhận những công việc lao động chân tay thời vụ, thỉnh thoảng nhận chuyển thư từ, hàng hóa đến các làng lân cận Đế đô Simurg, nhưng nhờ thái độ làm việc nghiêm túc được đánh giá cao, gần đây Pourat bắt đầu được một số tổ đội mạo hiểm giả mời gọi.
Tổ đội mạo hiểm giả thường gồm từ ba đến sáu người. Chỉ khi lập tổ đội, hoặc được mời vào tổ đội, cuộc đời mạo hiểm giả mới thực sự bắt đầu.
Chỉ khi được Guild và các đồng nghiệp mạo hiểm giả tin tưởng rằng có thể lập nhóm, có thể giao phó mạng sống, thì mới được coi là một người thợ lành nghề.
Dù chưa chính thức thuộc về tổ đội nào, nhưng Pourat vừa mới thoát khỏi giai đoạn tân binh.
(Bọn nhóc này, trẻ con mà di chuyển ghê gớm thật.)
Những hôm có việc phải dậy sớm, trên đường đi từ nhà trọ đến Guild Mạo Hiểm Giả, Pourat thường đi qua con đường phía sau 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』.
Lần nào anh cũng thấy một cậu bé và một cô bé đang đấu kiếm gỗ trong sân sau nhà trọ từ sáng tinh mơ.
Lúc đầu anh chỉ nghĩ trẻ con dậy sớm khỏe mạnh ghê, nhưng nhìn kỹ, anh trố mắt trước những đường kiếm sắc bén và cách di chuyển cơ thể của chúng.
(Có khi còn hơn cả mình...... không không, làm gì có chuyện đó!)
Nhớ lại cảnh luyện tập buổi sáng của hai đứa trẻ, Pourat lắc đầu quầy quậy khiến Lulia nhìn anh đầy nghi hoặc.
"Có chuyện gì sao?"
"Dạ, không có gì đâu. Mà sao thế? Hai đứa này bị làm sao ạ? À, hay là đi làm việc vặt cho chủ quán trọ? Nếu là yêu cầu công việc thì để tôi nhận cho?"
"Không, không phải. Thật ra là hai đứa muốn đăng ký làm mạo hiểm giả......"
(Oa...... Cô Lulia. Vẻ mặt bối rối cũng quyến rũ chết người!)
Nhìn Lulia nhìn xuống bọn trẻ với vẻ mặt khó xử, Pourat không kìm được nụ cười si mê.
"Không phải là không có mạo hiểm giả nhí, nhưng cậu bé thì còn châm chước được, chứ cô bé này thì tôi nghĩ là còn quá sớm."
Không nhận ra biểu cảm của Pourat, Lulia vẫn băn khoăn không biết xử lý thế nào.
"Bọn em làm được mà! Em sẽ làm việc thật chăm chỉ!"
Thấy Lulia do dự, cậu bé ra sức thuyết phục. Cô bé nấp sau lưng cậu cũng gật đầu lia lịa.
"Ưm...... Anh Pourat biết hai đứa thì thấy thế nào?"
"......Hả? À, ừm."
Mải ngắm Lulia, bị hỏi bất ngờ, Pourat giật mình, ho khan hai tiếng để lấp liếm.
"À, thì cứ cho đăng ký thôi cũng được mà? Cô bé tí hon kia thì không nói, chứ thằng nhóc này chắc cũng làm được việc đấy."
Anh vừa nói vừa xoa đầu cậu bé rối tung lên.
Pourat từng thấy cậu bé chạy đi lấy nước hay đi mua đồ trong thị trấn. Chắc là công việc ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』. Và anh cũng thường thấy cô bé lẽo đẽo theo sau cậu bé đang làm việc.
Khi Pourat kể cho Lulia nghe về việc lũ trẻ đang làm những công việc như vậy mà không đả động gì đến chuyện luyện tập, Lulia gật đầu. Cô đứng dậy, lấy tờ đơn đăng ký mạo hiểm giả từ ngăn kéo bàn phía sau.
Vẫn còn lo lắng, nhưng cô nghĩ nếu không phải việc nặng nhọc mà chỉ là những việc vặt tương đương đi chợ cho quán trọ thì Guild cũng có những yêu cầu như thế, giới thiệu cho chúng chắc cũng không sao.
"Vậy, hai đứa viết được tên không?"
"Được ạ."
Nhiều trẻ em khu ổ chuột không biết chữ. Thậm chí con cái thị dân Đế đô ở tuổi này cũng có đứa chưa viết được.
Lulia định bụng nếu chúng chưa biết viết thì sẽ viết hộ, nhưng cậu bé nhận lấy cây bút, viết tên mình lên tờ đơn một cách trôi chảy.
Nói là điền đơn nhưng bắt buộc chỉ có tên và tuổi. Cũng có mục địa chỉ, vợ chồng, người thân nhưng không bắt buộc.
Nhiều mạo hiểm giả không có nơi ở cố định, và cũng nhiều người không biết người thân mình là ai.
Vậy viết để làm gì? Tờ đơn này kiêm luôn cả hợp đồng.
Khi đăng ký với Guild Mạo Hiểm Giả, ngoài việc được giới thiệu việc làm còn được hưởng nhiều đặc quyền.
Giảm giá tại các quán trọ, cửa hàng vũ khí, quán ăn, tạp hóa, tiệm thuốc có liên kết với Guild. Được giới thiệu bác sĩ khi ốm đau, bị thương. Có thể dùng tài sản thế chấp. Nếu có uy tín, có thể vay tiền lãi suất thấp.
Ngược lại, trừ tai nạn bất khả kháng trong công việc, nếu gây thiệt hại cho Guild Mạo Hiểm Giả, Guild sẵn sàng trừng phạt, bao gồm cả trả thù.
Những điều khoản đó được ghi rõ trong đơn đăng ký mạo hiểm giả.
"Wynn Byrd...... à. Vậy là em Wynn nhé."
Khi Lulia đang xem đơn và xác nhận tên cậu bé, tay áo cô bị kéo nhẹ.
"Letty cũng viết!"
Cô bé kiễng chân hết cỡ, cố rướn người lên tuyên bố.
"À ừm...... với cô bé thì chắc hơi sớm quá nhỉ."
"Viết mà!"
Lúc nãy còn nấp sau lưng cậu bé──Wynn, giờ cô bé đỏ mặt tía tai, kéo tay áo Lulia không buông.
"Chị ơi, Letty cũng luyện tập cùng em nên không sao đâu ạ."
"Thì cứ giao mấy việc giúp việc nhà là được chứ gì?"
Thấy Lulia khó xử, Pourat cười khổ nói xen vào.
"Không cho viết là con bé không đi đâu đấy."
Phía sau hai đứa trẻ vẫn còn các mạo hiểm giả khác đang xếp hàng.
Nghe Pourat bảo cứ cho viết là xong chuyện, Lulia đành lấy thêm một tờ đơn đưa cho cô bé tự xưng là Letty.
"Em biết viết chữ không?"
"Anh trai dạy em rồi."
Dù kiễng chân cũng chỉ vừa ló mặt qua quầy, nên Lulia đưa cuốn sổ cái cho cô bé kê làm bàn.
Wynn nhận lấy cuốn sổ, đặt tờ đơn lên trên.
"Đây, em viết tên vào đây này. Cả tuổi nữa."
Trên cuốn sổ Wynn giữ, cô bé nắn nót viết từng chữ "Letty" với nét chữ nguệch ngoạc trẻ con.
"Vậy chờ chị chút nhé."
Nhận lại tờ đơn, Lulia thở dài đứng dậy.
Cô mở một ngăn kéo khác, lấy ra hai tấm thẻ kim loại nhỏ có gắn dây xích. Rồi đưa cho Wynn và Letty mỗi người một cái.
"Đây là Thẻ Đăng Ký nhé. Trên đó có khắc tên Guild Mạo Hiểm Giả trực thuộc là Chi nhánh phía Đông Simurg và mã số đăng ký. Thẻ này kiêm luôn chứng minh thư, nên tuyệt đối đừng làm mất nhé."
Sau đó, Lulia giải thích nội dung công việc của Guild Mạo Hiểm Giả cho hai đứa trẻ một cách dễ hiểu.
Khi còn là "Tập sự", không được tự nhận ủy thác trên bảng thông báo mà phải làm công việc do Guild chỉ định.
Khi được công nhận là mạo hiểm giả chính thức mới được nhận ủy thác trên bảng, nhưng cũng cần sự chấp thuận của Guild.
Thẻ đăng ký Guild có thể dùng làm giấy tờ tùy thân.
Với mạo hiểm giả không có địa chỉ cố định, Guild đăng ký sẽ là nơi bảo lãnh thân phận, nhưng như trong đơn đăng ký đã ghi, nếu phạm tội hoặc gây thiệt hại cho Guild, ngoài việc bồi thường, tùy trường hợp có thể bị Guild cử sát thủ truy sát.
Vừa giải thích cách nhận việc, báo cáo hoàn thành, cách nhận thù lao, các đặc quyền khi đăng ký, Lulia vừa quan sát biểu cảm của hai đứa trẻ.
(Bọn trẻ này có thực sự hiểu mình đang nói gì không nhỉ?)
Bên cạnh Wynn đang gật gù với vẻ mặt nghiêm túc, Letty cứ ngơ ngác, thỉnh thoảng bắt chước Wynn gật đầu theo.
(Con bé này chắc chắn chẳng hiểu gì rồi.)
Cô khẳng định chắc nịch.
"Trước mắt thì thử làm mấy việc đơn giản đã nhé."
Giải thích xong, Lulia lấy ra cuốn sổ ghi chép công việc và mở ra trước mặt hai đứa trẻ.
⚝❃☽ 2☾❃⚝
Quán trọ 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 nơi Wynn đang sống có một quán rượu được xây liền kề.
Gọi là quán rượu nhưng nơi đây phục vụ cả bữa ăn cho khách trọ, nên có cả những suất ăn rất đầy đặn. Tay nghề nấu nướng của ông chủ Randel rất đáng nể, nên từ chiều tối đến đêm khuya, quán không chỉ phục vụ khách trọ mà còn đông nghịt người dân trong thị trấn như thương nhân hay thợ thủ công.
Tiếng gọi bia, rượu vang, đồ ăn vang lên khắp quán. Tiếng đáp lại đầy khí thế của Randel và các đầu bếp từ trong bếp càng làm không khí thêm phần sôi động.
Ở một góc bếp, trán lấm tấm mồ hôi, Wynn liên tục nhúng những chiếc đĩa, cốc gỗ được dọn vào từ sảnh vào chiếc chậu lớn đầy nước và rửa sạch bong kin kít.
Ngồi mãi một chỗ nên thỉnh thoảng cậu lại đứng dậy vươn vai.
"Wynn, cái này nữa nhé!"
"Vâng ạ."
Cô phục vụ ở sảnh liên tục mang bát đĩa bẩn vào.
Chẳng mấy chốc, lẫn trong tiếng ồn ào, tiếng chuông nhà thờ thị trấn ngân vang. Sáu tiếng chuông. Đây là thời điểm bận rộn nhất của những quán ăn.
"Được rồi, cố thêm chút nữa thôi."
Chỉ khoảng hai tiếng nữa, lượng khách ăn uống sẽ giảm bớt, chỉ còn lại những người uống rượu. Lượng bát đĩa dọn vào cũng sẽ ít đi, lúc đó cậu phải vừa rửa bát vừa chuẩn bị nguyên liệu cho bữa sáng ngày mai.
Wynn lau mồ hôi trán, vừa tính toán các bước chuẩn bị, vừa bắt đầu xếp bát đĩa bẩn ra ngoài để thay nước trong chậu đã đục ngầu.
"Này, Wynn."
Ngừng tay xếp đĩa quay lại, cậu thấy Randel đã xong việc nấu nướng sớm hơn mọi khi, đang lau đôi tay ướt và nhìn cậu.
"Chắc Hannah nói với cháu rồi, nhưng ngày kia quán sẽ đóng cửa khoảng một tuần. Nên đừng có mua nhầm lượng thực phẩm cho ngày mai đấy. Mua nhiều quá thối ra đấy thì phí."
"A, phải rồi ạ. Ngày kia quán nghỉ."
Cách Đế đô Simurg hai ngày đi xe ngựa có một thành phố tên là Crenad. Em gái của Randel đã lấy chồng ở đó.[note87510]
Có thư báo cô em gái vừa sinh con, nhân dịp này, Randel định đóng cửa quán vài ngày để cả nhà về thăm em gái.
"Ta đã cho những người khác nghỉ phép rồi, chỉ còn mỗi mình cháu ở lại quán thôi, có ổn không?"
"Vâng. Cháu ở một mình được mà."
Wynn gật đầu.
"Thật lòng ta cũng muốn đưa cháu đi cùng nhưng mà...... cháu biết đấy, có em bé mà. Lại thêm Mark và Abel nữa, mang theo ba đứa con trai thì phiền phức cho họ quá."
Randel xoa cằm vẻ ái ngại.
"Nếu cháu đảm bảo cẩn thận lửa củi thì cứ dùng bếp mà nấu ăn. Chà...... sáng mai đi chợ, cháu cứ mua thêm bánh mì, giăm bông, thịt thà trứng sữa gì đó cho phần ăn của mình đi. Ta sẽ đưa thêm tiền."
"Cháu cảm ơn chú ạ."
Nghe được dùng bếp, mắt Wynn sáng rỡ.
Bình thường Wynn toàn ăn cơm nhân viên.
Bị bỏ lại một mình ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 cũng có chút buồn, nhưng nghe Randel nói vậy, cậu thấy vui vui.
(Chắc mình sẽ làm bánh mì kẹp giăm bông trứng ăn nhỉ.)
Wynn chỉ biết nấu mấy món đơn giản, nhưng so với những gì cậu thường ăn thì thế này đã là quá sang trọng rồi.
Rốt cuộc sau đó, vì cứ mải nghĩ xem sẽ ăn gì trong những ngày trông nhà, cậu lỡ tay làm vỡ hai cái đĩa và bị cô Hannah mắng cho một trận.
"Ngày mai bọn tớ đi du lịch Crenad đấy!"
Mark, con trai cả của 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, phổng mũi khoe khoang. Xung quanh cậu và em trai Abel là ba đứa trẻ khác đang chăm chú lắng nghe.
"Nè nè, Crenad ở đâu thế?"
"Nghe bảo đi xe ngựa mất hai ngày đấy."
"Thích thế~, được đi xe ngựa cơ à."
"Đúng rồi. Buổi tối bọn tớ sẽ đốt lửa trại, nướng thịt với rau củ ăn nữa cơ."
"Oa, nghe vui thế."
"Nè nè, anh Wynn có đi cùng không?"
Được gọi tên, Wynn đang rửa rau cùng Letty bên chum nước ở sân sau quay lại.
Cô bé bắt chuyện với Wynn tên là Mira.
Con gái một của quán rượu 『Nguyệt Dạ Hoa Đình』 gần 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, cô bé hay chơi cùng Mark và Abel.
"Cậu ấy không đi đâu. Vì là người làm mà."
Người trả lời là Abel, em trai Mark.
"Cậu ấy phải ở lại trông nhà một mình đấy."
"Hả? Trông nhà một mình á? Tội nghiệp thế?"
Nghe Abel nói, cô bé thốt lên kinh ngạc là Meryl của quán ăn 『Tiểu Thạch Ven Đường』.
"Một mình có buồn không?"
"Không sao đâu. Bình thường anh cũng ở một mình trong lều mà."
Thấy Mira lo lắng hỏi, Wynn cười đáp.
"Chỉ là nghỉ tận một tuần không có việc làm nên anh đang không biết làm gì thôi."
"Hả? Không rửa cà rốt nữa ạ?"
Có vẻ không nghe rõ câu chuyện, chỉ bắt được mỗi ý "không biết làm gì", Letty đang ngồi xổm cạnh Wynn lên tiếng.
Hai tay cô bé nắm chặt hai củ cà rốt, mặt mày bí xị.
"Không, chỗ cà rốt đó em cứ rửa đi. Chú Randel đi Crenad nên quán trọ nghỉ khoảng một tuần thôi."
Từ khi mất cha mẹ và được nhận vào 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, trừ ngày nghỉ ra thì hầu như ngày nào cậu cũng làm việc.
Thỉnh thoảng cũng được nghỉ liền hai ngày, nhưng việc lấy nước và chuẩn bị buổi sáng thì hầu như ngày nào cũng làm, đây là lần đầu tiên cậu được nghỉ liền một tuần.
"Anh trai đi đâu ạ?"
Nghe Randel đi du lịch, Letty hiểu lầm là Wynn cũng đi cùng nên mặt buồn thiu.
"Không, anh không đi đâu cả. Được nghỉ một tuần nên anh đang nghĩ xem nên làm gì thôi."
"Vậy ạ. May quá."
Nghe câu trả lời của Wynn, Letty yên tâm hẳn, nhúng củ cà rốt vào thùng nước và bắt đầu kỳ cọ bì bõm.
"Này, Wynn."
Thấy hai người như vậy, Meryl bước đến bên cạnh Wynn.
"Nếu không có việc gì làm thì chơi với bọn tớ đi."
"Ưm, chà......"
Wynn ngừng tay gọt vỏ củ cà rốt Letty vừa rửa, suy nghĩ.
Cho đến khi quán mở lại, cậu chỉ cần lo phần ăn cho mình và có thể cả Letty nữa. Nước cũng chỉ cần lấy đủ dùng.
Việc dọn dẹp sảnh quán rượu và bếp thì không có khách nên cũng không cần làm hàng ngày.
Có vẻ sẽ rảnh rỗi lắm đây.
"Đi mà, chơi đi."
"Thế thì chơi với tớ này."
Gil, con trai bác thợ làm thùng gỗ, chen vào trước mặt Mira và Meryl.
"Thằng Mark với Abel đi vắng, tớ cũng rảnh mà."
Gil dang hai tay nói liến thoắng. Mặt cậu bé hơi đỏ.
"Này, cả bé Letty cũng chơi cùng nhé?"
"A...... khôn thế."
Abel lầm bầm. Cậu bé thích Letty.
Abel biết tỏng Gil đang để ý đến Mira và Letty.
"Này, Gil tránh ra!"
Nhưng lời mời lấy hết can đảm của Gil bị Meryl gạt phăng.
"Gil đi chơi với Jack đi."
"Nhưng cậu ta béo ị, chậm chạp lắm......"
Jack là con trai tiệm bánh mì gần 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』. Đúng như Gil nói, cậu bé hơi mập và hay bị trêu chọc.
"Bọn tớ đang rủ Wynn và bé Letty mà."
"Hự......"
"Xin lỗi Mira, Meryl. Cảm ơn các cậu đã rủ, nhưng tớ định đến Guild Mạo Hiểm Giả xem sao."
Nhưng Wynn áy náy từ chối lời mời của Mira và Meryl.
"Gần đây tớ hay cùng Letty đến Guild Mạo Hiểm Giả, nhưng mãi chưa nhận được việc, tớ định nhân cơ hội này thử sức xem sao."
"Mạo hiểm giả?"
Mira nghiêng đầu.
"Mạo hiểm giả là mấy gã say xỉn hay đến quán trọ nhà mình ấy hả? Wynn không làm kỵ sĩ nữa mà làm mạo hiểm giả sao?"
Mark nhăn mặt.
"Mạo hiểm giả lúc có tiền thì không sao, chứ rượu vào là quậy phá không ai cản nổi, bố tớ hay than vãn thế đấy."
Mark nhớ lại những lời cằn nhằn của Randel. Không biết bao nhiêu lần cậu thấy bố mẹ ôm đầu nhìn bàn ghế gỗ bị đập nát.
Có lẽ cũng nhớ đến cảnh tượng tương tự, cô bé quán rượu Mira và cô bé quán ăn Meryl cũng nhăn mặt.
"Sao lại nói thế! Mạo hiểm giả ngầu lắm chứ bộ! Cầm kiếm mặc giáp sáng loáng, chiến đấu với rồng các kiểu cơ mà?"
"Với rồng á?"
Phản bác lại lời Mark là Gil - con trai thợ làm thùng, người ít tiếp xúc với mạo hiểm giả thực tế.
"Đúng đúng. Hôm nọ có ông chú mạo hiểm giả tên Rupard hay trọ nhà tớ kể là chú ấy đã cứu được cô gái bị kẻ xấu bắt cóc, rồi đánh bại con ma vật to hơn cả cái nhà nữa đấy."
"Thật á? Siêu thế!"
"Chứ sao? Tớ lớn lên cũng sẽ làm mạo hiểm giả, đánh bại kẻ xấu."
"Hê...... Mạo hiểm giả hả. Cũng ngầu phết đấy. Hay tớ cũng làm mạo hiểm giả nhỉ."
"Bố tớ bảo chuyện ông Rupard kể toàn là bốc phét đấy......"
Mark cười khổ nhìn em trai Abel và Gil đang hào hứng.
"Mạo hiểm giả à...... Đúng là khách quý thật, nhưng cảm giác cứ bạo lực thế nào ấy. Tớ không thích Wynn trở thành kẻ thô lỗ như thế đâu."
Nghe Meryl lầm bầm, Mira cũng gật đầu.
"Hả? Mạo hiểm giả toàn người tốt tính mà?"
Wynn định bênh vực mạo hiểm giả, nhưng rồi...
"......Miễn là không có rượu vào."
Cậu thêm vào một câu, có lẽ vì đã không biết bao lần phải dọn dẹp đống bát đĩa vỡ sau những trận quậy phá của những kẻ say xỉn trong quán rượu.
"Tóm lại là tớ định ghé qua Guild xem có việc gì không đã. Mira, Meryl, xin lỗi nhé, đã cất công rủ tớ."
"K-Không sao đâu. Cậu có việc thì cứ làm đi."
"Đúng rồi. Đừng bận tâm."
Không hiểu sao Mira và Meryl đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy.
"Nhưng mà...... nghe cứ như người lớn ấy nhỉ."
"Hả? Cái gì cơ?"
"Wynn làm việc cùng với người lớn đúng không?"
"Tớ cũng giúp bố chẻ gỗ làm thùng mà?"
"Cái đó là giúp việc nhà. Với lại cậu có giúp mấy đâu, toàn chơi thôi còn gì."
Meryl phũ phàng chặn họng Gil.
"Làm công việc được người khác nhờ vả, cảm giác như người lớn ấy, ngầu thật."
"Đâu có đâu."
Thấy mắt Mira lấp lánh, Wynn gãi đầu ngượng ngùng.
"Cũng không phải việc gì to tát đâu. Việc ai cũng làm được ấy mà."
"Nhưng cậu làm việc giống người lớn và được nhận tiền đúng không?"
"Ừ. Thì cũng đại loại thế. Nhưng vì còn nhỏ nên chị Lulia chỉ giới thiệu mấy việc đơn giản thôi."
"Chị Lulia?"
"Chị nhân viên tiếp tân ở Guild Mạo Hiểm Giả."
"Hê......"
Nghe Wynn vừa gọt vỏ cà rốt Letty rửa xong vừa kể chuyện, bọn trẻ thán phục ra mặt. Chúng cũng giúp việc nhà, nhưng chưa bao giờ làm việc theo yêu cầu của người lạ.
Cảm giác Wynn được đối xử như người lớn khiến chúng có chút ghen tị.
"Đấy, các cậu nhìn Wynn mà học tập đi."
"Sao Meryl lại lên mặt thế kia......"
Thấy Meryl chống nạnh ra vẻ ta đây, Mark - người lớn tuổi nhất trong đám - lầm bầm ngán ngẩm.
⚝❃☽ 3☾❃⚝
"Em chào chị!"
"Chào chị ạ!"
Hai mạo hiểm giả nhí──Wynn và Letty vui vẻ bước đến quầy lễ tân nơi Lulia đang ngồi.
"Chào hai đứa."
(Hai đứa này cố gắng thật đấy.)
Những đứa trẻ làm việc chăm chỉ hơn Lulia tưởng.
Vì bình thường phải làm việc ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 nên mỗi tháng hai đứa chỉ ghé Guild vài lần, nhưng Wynn và Letty hoàn thành công việc rất chắc chắn.
Hầu như không mắc lỗi lầm nào như Lulia lo ngại ban đầu.
Nói là công việc, nhưng toàn là những việc vặt vãnh chẳng xứng với từ "mạo hiểm" chút nào.
Những việc Wynn và Letty làm cho đến nay là tìm đồ thất lạc, hay nhổ cỏ ở dinh thự thương nhân giàu có, những việc phù hợp với người mới vào nghề.
Dù có thất bại cũng chẳng gây thiệt hại lớn, mà thực ra toàn việc khó mà thất bại được.
Đây là những công việc bình thường cho mạo hiểm giả mới vào nghề, nhưng với những mạo hiểm giả trẻ tuổi mơ ước lập chiến công như anh hùng trong truyện, việc họ cằn nhằn "Đừng có giao mấy việc cỏn con này", "Để người hầu làm đi" cũng là điều dễ hiểu. Lulia từng nghĩ Wynn và Letty cũng sẽ sớm than vãn giống họ.
Nhổ cỏ ở dinh thự lớn là công việc nhàm chán mà ngay cả mạo hiểm giả người lớn cũng muốn né tránh. Thà đi làm phu hồ xây dựng còn rèn luyện được cơ bắp và vận động cơ thể. Hơn nữa thù lao lại thấp, nên chẳng ai muốn nhận.
Vì thế Lulia mới giới thiệu việc đó cho Wynn và Letty.
Nhổ cỏ không phải việc thú vị với trẻ con ở độ tuổi này, độ tuổi ham chơi. Cô nghĩ chúng sẽ sớm chán những công việc mạo hiểm giả tẻ nhạt này và không bén mảng đến Guild nữa.
Nếu là trẻ con khu ổ chuột thì khác, đằng này Wynn có công việc ở quán trọ, còn Letty nhìn qua là biết con nhà giàu. Đâu cần phải tự mình dấn thân làm mạo hiểm giả nguy hiểm làm gì.
Cô mong chúng sẽ từ bỏ ý định làm mạo hiểm giả.
Nhưng trái với dự tính của Lulia, Wynn và Letty lại làm việc một cách vui vẻ.
Wynn làm việc chăm chỉ, Letty cũng bắt chước làm theo. Khuôn mặt và tay chân trắng trẻo của cô bé đỏ ửng vì nắng, bộ quần áo đắt tiền lấm lem bùn đất, nhưng cô bé vẫn miệt mài làm việc cùng Wynn.
Nhìn Letty trở về Guild sau một ngày làm việc, Lulia từng nơm nớp lo sợ bố mẹ cô bé sẽ đến Guild làm ầm lên.
May mắn là nỗi lo của Lulia không thành hiện thực, nhưng nghĩ thế nào thì nhổ cỏ cũng không phải việc một tiểu thư nhà giàu nên làm.
Mặc kệ những suy nghĩ phức tạp của Lulia, hai đứa trẻ vẫn làm việc chăm chỉ.
Các mạo hiểm giả tân binh khác thì thầm mừng vì Wynn và Letty đã nhận thay những việc rẻ mạt phiền phức đó.
"Mấy việc đó cứ giao cho thằng Wynn với bé Letty là được. Này, giao cho tôi việc lớn hơn đi."
Có những tên tân binh còn trơ trẽn nói thẳng với Lulia và các nhân viên tiếp tân.
Lulia và các nhân viên Guild nhìn chúng với ánh mắt lạnh lùng. Và các mạo hiểm giả kỳ cựu cũng cười thầm trong bụng.
Tưởng chừng là những việc vặt vãnh xứng đáng với bọn nửa mùa, nhưng thực ra không thể xem thường những công việc này.
Quét dọn đường phố, khơi thông cống rãnh, làm phu hồ công trường. Thông qua làm việc trong môi trường an toàn của thành phố, mạo hiểm giả mới vào nghề sẽ rèn luyện thể lực, kỹ năng, xây dựng mạng lưới quan hệ và khả năng thu thập thông tin.
Hơn nữa, trong đa số trường hợp, người yêu cầu những việc vặt vãnh này là tầng lớp thượng lưu như quý tộc hay đại thương nhân. Chỉ những người dư dả mới thuê người làm những việc nhỏ nhặt.
Ban đầu chỉ là mối liên kết nhỏ. Đối phương có thể chỉ giao cho người hầu tiếp đón và chẳng thèm gặp mặt mạo hiểm giả làm việc vặt.
Nhưng nếu kiên trì hoàn thành tốt từng việc nhỏ, dần dần sẽ chiếm được lòng tin của những người giàu có từng nhờ "tìm đồ", "nhổ cỏ", và có thể sẽ được gặp mặt họ.
Và mối quan hệ đó trong tương lai có thể đem lại những yêu cầu chỉ định từ quý tộc hay đại thương nhân, mang lại lợi ích lớn cho mạo hiểm giả. Đó là chuyện thường thấy.
Với Guild Mạo Hiểm Giả, việc sở hữu những mạo hiểm giả có năng lực được giới thượng lưu chỉ định cũng là một lợi ích lớn.
Vì thế, Guild mới giới thiệu những công việc đó cho người mới.
Nếu làm tốt, giới nhà giàu sẽ tiếp tục mang yêu cầu đến cho Guild.
Biết rõ điều đó, những mạo hiểm giả kỳ cựu cười nhạo đám tân binh đang bỏ lỡ cơ hội ngon ăn.
Nếu được hỏi họ sẽ chỉ dạy, nhưng chẳng ai rảnh hơi tự nhiên đi dạy khôn cho người khác.
Dù là tân binh thì cũng là đồng nghiệp. Bớt đi một đối thủ cạnh tranh chia sẻ miếng bánh có hạn thì càng tốt.
Tuy nhiên, nếu là đàn em chăm chỉ làm việc vặt đúng chất người mới, thì tình người khiến họ muốn để mắt quan tâm.
"Wynn, bé Letty. Lâu không gặp."
"Hôm nay quán trọ nghỉ à?"
"Đừng có làm việc suốt thế, thỉnh thoảng chơi đùa chút đi."
Một tổ đội mạo hiểm giả vừa đi làm về lướt qua chào hỏi hai đứa trẻ.
Hai mạo hiểm giả tí hon chín tuổi và bảy tuổi đang dần được các bậc đàn anh đàn chị nhớ mặt.
"Chị ơi, có công việc nào làm trong khoảng một tuần không ạ?"
"Ủa, sao thế?"
"Chú Randel...... a, ừm...... chú Randel là chủ quán trọ ấy ạ, chú ấy đi Crenad khoảng một tuần, nên công việc ở quán được nghỉ ạ."
"Ra là vậy. Thế chờ chị chút nhé."
Lulia xoa mái tóc mềm mại của Letty - cô bé đang kiễng chân hết cỡ để thò được cái đầu lên mặt quầy, rồi đứng dậy, gỡ một tờ giấy từ bảng thông báo và trải ra trước mặt hai đứa trẻ.
"Để xem nào...... Có việc này vừa hay lắm. Em thấy sao?"
"......Trông coi chuồng gà?"
"Đúng rồi."
Lulia lôi tấm bản đồ khu vực lân cận Đế đô ra trải lên quầy.
Đế đô Simurg là thành phố được bao quanh bởi những bức tường kiên cố.
Bên ngoài tường thành là khu ổ chuột, và bên ngoài nữa là những đồng cỏ màu mỡ. Trên đồng cỏ đó có nhiều nông trại.
Lulia chỉ vào một trong những nông trại đó.
"Đây là yêu cầu từ nông trại nằm ở rìa đồng cỏ này. Nghe nói gần đây chuồng gà và rau màu ngoài ruộng hay bị phá hoại."
"Là do thú dữ như sói hay gì đó làm ạ?"
"Cái đó thì người ta cũng chưa rõ......"
Lulia ngừng lời khi thấy mắt Wynn sáng rỡ lên.
Thấy Wynn chồm người qua quầy đầy hào hứng, cô thầm nghĩ "Thôi chết!".
"......Nghe này? Chỉ là trông coi thôi nhé."
"Hả~? Không được đánh nhau ạ?"
"Chỉ cần tìm ra thủ phạm phá hoại ruộng vườn là con gì thôi. Đánh nhau thì chưa được đâu, nguy hiểm lắm! Dù thủ phạm là gì thì việc tiêu diệt sẽ do mạo hiểm giả khác đảm nhận."
Thuê mạo hiểm giả có thực lực thì tốn kém. Nếu công việc kéo dài thì chi phí càng đội lên. Vì thế, trước tiên thuê mạo hiểm giả mới vào nghề có thực lực thấp hơn nhưng giá rẻ để điều tra trước. Sau khi xác định được đối tượng gây hại mới thuê mạo hiểm giả phù hợp, như vậy sẽ tiết kiệm hơn.
"......Bọn em cũng là mạo hiểm giả mà."
Có lẽ do bị Lulia nói gắt, Wynn phụng phịu.
Thấy Wynn vốn già dặn trước tuổi giờ lại tỏ ra trẻ con đúng tuổi, Lulia bật cười khúc khích.
"Đây cũng là công việc quan trọng mà. Phải biết thủ phạm là động vật hay thứ gì khác thì mới có biện pháp xử lý phù hợp được chứ. Hiểu không?"
Nghe Lulia nói, Wynn khẽ ậm ừ suy nghĩ, một lúc sau có vẻ đã thông suốt:
"Vâng, em hiểu rồi."
"Hai đứa định nhận việc điều tra sơ bộ à? Thế để anh đi cùng cho nhé?"
"Ồ, chào cậu Pourat."
Pourat bước tới. Có vẻ anh đã nghe câu chuyện giữa Lulia và bọn trẻ nên ghé vào xem.
"Hê, canh đêm nông trại à. Ngày xưa tôi cũng làm rồi."
Cầm tờ yêu cầu trên quầy lên xem lướt qua, Pourat nói với giọng hoài niệm.
Pourat đang ở giai đoạn sắp thoát kiếp tân binh. Đương nhiên anh đã từng làm những công việc điều tra sơ bộ thế này vài lần.
"A......"
Letty vất vả lắm mới trèo lên quầy để thò đầu ra xem, chưa kịp nhìn tờ yêu cầu thì đã bị Pourat cầm mất, cô bé khẽ kêu lên bất mãn.
"Ấy, xin lỗi. Bé Letty cũng muốn xem hả."
Thấy Letty mếu máo sắp khóc, Pourat vội vàng đưa tờ giấy cho cô bé.
Cầm được tờ yêu cầu, Letty lập tức vui vẻ trở lại, chăm chú nhìn ngắm.
Pourat thở phào nhẹ nhõm rồi quay sang nhìn Lulia và Wynn.
"Chị Lulia thấy sao. Nếu tôi lập tổ đội làm việc cùng bọn trẻ thì chắc sẽ không để chúng gặp nguy hiểm đâu."
"Cậu Pourat và bé Wynn lập tổ đội sao?"
"Vụ này là bò hay cừu bị hại thế?"
"Hiện tại người ủy thác chỉ báo là trứng gà và rau màu bị mất trộm thôi."
"Vậy thì khả năng cao là thú hoang như chồn, cáo hay lợn rừng rồi. Nếu số lượng ít thì chắc tôi đuổi được."
Pourat là mạo hiểm giả mà Guild đang cân nhắc đề cử cho các yêu cầu chỉ định để chứng nhận là người thợ lành nghề.
Quy mô thiệt hại ghi trong yêu cầu khá nhỏ, dù là thú hoang thì có vẻ cũng không nguy hiểm như bầy sói hay chó hoang. Nếu có thêm Pourat đi cùng bọn trẻ, có khi không cần thuê mạo hiểm giả cao cấp mà họ cũng tự xử lý được.
Lulia thấy đây là một ý kiến hay.
"Cũng được đấy. Wynn thấy sao?"
"Được làm việc cùng anh Pourat ạ?"
"Chà, có thêm anh thì phần thù lao của em sẽ giảm đi đấy nhé. Nhưng bù lại nếu đuổi được thủ phạm thì sẽ được thưởng thêm, tính ra cũng không thiệt đâu."
"Thế nào Wynn. Em có muốn lập tổ đội làm việc cùng anh Pourat không?"
"Tổ đội sao...... Vâng. Em đồng ý. Anh Pourat, nhờ anh giúp đỡ ạ."
"Hưm............!?"
Letty đang nhăn mặt rên rỉ cố đọc tờ yêu cầu, thấy Wynn bên cạnh cúi đầu chào, cô bé vội vàng bắt chước cúi đầu theo.
"M-Mong anh giúp đỡ ạ!"
(Trời ơi, con bé này, dễ thương quá đi mất!)
Nhìn Letty liếc ngang liếc dọc bắt chước Wynn, Lulia suýt ngất vì sự dễ thương.
Không kìm được nụ cười.
"Vậy nhờ cậu Pourat công việc này nhé."
"A, vâng! Cứ giao cho tôi!"
Được người trong mộng nhờ vả, Pourat đỏ mặt, vỗ ngực cái bộp đầy tự tin.
Nhưng Lulia lờ đi anh chàng đang phấn khích, nhìn xuống tấm bản đồ lần nữa.
Nơi mép rừng bao quanh ngoại vi Đế đô vươn ra một chút về phía trước nông trại yêu cầu.
(Hy vọng chỉ là thú rừng đi ra từ đó thôi......)
⚝❃☽ 4☾❃⚝
Vào cái ngày Randel, chủ quán 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, cùng gia đình rời Simurg để đến Crenad.
Sáng sớm, sau khi hoàn thành buổi luyện tập hàng ngày cùng Letty – người vẫn đến đúng giờ như mọi khi, Wynn tiễn gia đình Randel lên đường.
Bình thường, sau khi luyện tập xong, Wynn phải bắt tay ngay vào việc chuẩn bị cho giờ mở cửa buổi trưa nên không ăn sáng. Cậu thường ăn bữa sáng kết hợp bữa trưa bằng thức ăn thừa từ bữa sáng của khách trọ sau khi xong việc chuẩn bị.
Nhưng hôm nay quán nghỉ, không cần chuẩn bị bữa trưa.
Cậu quyết định mượn bếp của quán trọ vắng người để làm bữa sáng. Sau khi chạy nhảy khắp thị trấn và đấu kiếm gỗ kịch liệt, bụng cậu đã đói meo.
Mọi khi tập xong Letty sẽ về nhà vì Wynn phải làm việc, nhưng hôm nay cô bé không về mà theo cậu vào bếp.
Nghe nói cô bé đã xin phép người nhà là đi chơi rồi mới đi.
"Được rồi, anh sẽ làm bữa sáng cho cả Letty nữa nhé."
Bánh mì nướng qua được phết bơ, bên trên là xà lách, cà chua, rồi thêm những lát giăm bông thái mỏng.
Sau đó đập trứng làm ốp la.
Tiếng trứng rán xèo xèo và mùi thơm phức lan tỏa khắp gian bếp. Bên cạnh Wynn, Letty mở to mắt, dán chặt mắt vào chảo trứng như muốn ăn tươi nuốt sống.
Cái bụng Letty cứ réo ùng ục giục "nhanh lên nhanh lên", Wynn vừa dỗ dành cô bé vừa bê đồ ăn ra bàn ở khu quán rượu kiêm nhà ăn. Cả hai lập tức cắn ngập răng vào miếng bánh mì.
"Ngon quá!"
Letty cười tít mắt. Wynn cũng gật gù tán thành.
Xà lách tươi giòn sần sật, vị chua dịu của cà chua. Vị mặn vừa phải của giăm bông và hương bơ béo ngậy tràn ngập trong miệng.
Vừa gật đầu, lòng đỏ trứng vàng óng sóng sánh chực trào ra khỏi bánh mì, Wynn vội vàng ngoạm luôn miếng bánh mì dính lòng đỏ đang chảy xuống.
Vị ngọt của lòng đỏ trứng thật tuyệt.
Niềm hạnh phúc khi cái bụng được lấp đầy.
Wynn và Letty mải miết ăn bánh mì.

Ăn xong, thấy miệng Letty dính đầy lòng đỏ trứng, Wynn dẫn cô bé ra chum nước lau sạch sẽ.
Sau đó, kiểm tra cẩn thận bếp núc không còn lửa củi, cậu khóa cửa quán chắc chắn.
Giữa chừng có vài khách quen không biết hôm nay 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 nghỉ đến gõ cửa, cậu lễ phép thông báo quán sẽ nghỉ khoảng một tuần.
"Được rồi, thế này là ổn. Letty, cửa sổ các phòng tầng hai không mở chứ?"
"Vâng. Em đóng hết rồi ạ!"
"Vậy mình đến Guild Mạo Hiểm Giả thôi."
"Vâng ạ."
Giục Letty, cậu dẫn cô bé ra ngoài bằng cửa sau.
Khóa cửa cẩn thận rồi cả hai hướng về phía Guild Mạo Hiểm Giả.
Đến nơi, Pourat đã đợi sẵn.
"Chào buổi sáng, anh Pourat."
"C-Chào buổi sáng ạ."
"Ồ, hai đứa đến sớm thế."
Sớm hơn giờ hẹn một chút. Pourat đang ăn sáng tại quán rượu trong Guild.
"Hai đứa ăn gì chưa? Đến nông trại xa phết đấy. Đi bộ thì phải tầm chiều tối mới tới nơi."
"Bọn em ăn rồi ạ."
"Anh trai làm cho em đấy. Ngon lắm luôn."
"Vậy à. Thế chờ anh chút nhé. Anh ăn nhanh thôi."
Nhúng miếng bánh mì vào bát súp lõng bõng vài lát hành tây và cà rốt mỏng dính, Pourat ngấu nghiến nhét vào họng.
Rồi anh đứng dậy.
"Được rồi, đi thôi. Hôm nay trời đẹp. Thời tiết tuyệt vời để đi mạo hiểm đấy."
Pourat nháy mắt với hai mạo hiểm giả nhí trong tổ đội, rồi dẫn đầu bước ra khỏi cửa Guild.
Bước ra khỏi cổng thành bao quanh Đế đô, trước mắt họ là khu ổ chuột với những túp lều lụp xụp dựng bằng vật liệu phế thải.
Khác với nội thành Đế đô lát đá sạch sẽ, ở đây đường sá và nền nhà chỉ là đất trần, cỏ dại mọc um tùm.
Dọc đường là những sạp hàng bày bán quần áo cũ và đồ đã qua sử dụng. Những món hàng nhìn qua là biết đồ bỏ đi, những củ khoai củ đậu teo tóp, rau héo queo được bày bán. Có cả quán bán rượu rẻ tiền tự ủ từ khoai.
Giá rẻ hơn bất cứ cửa hàng hay sạp chợ nào trong nội thành, nhưng toàn là hàng hóa đáng ngờ.
Tuy nhiên, thi thoảng cũng vớ được món hời, nên thương nhân và lữ khách đi qua thỉnh thoảng cũng dừng chân ghé mắt.
Khu ổ chuột này là nơi sinh sống của những người nghèo không đóng nổi thuế thị dân để sống trong nội thành, và những kẻ mất quê hương trôi dạt về đây sau cuộc chiến tranh dài đằng đẵng với ma vật.
Tất nhiên, tỷ lệ tội phạm ở đây cũng rất cao.
Để đi từ Đế đô đến vùng nông trại, và xa hơn là các thị trấn, làng mạc khác, bắt buộc phải đi qua khu ổ chuột này.
Dù dọc đường lớn có lính gác canh chừng nên cũng tạm gọi là an toàn, nhưng đó là "an toàn theo tiêu chuẩn khu ổ chuột". Pourat dặn kỹ hai đứa trẻ tuyệt đối không được rời khỏi anh nửa bước rồi mới đi tiếp.
Đặc biệt trong mắt Pourat, người gặp nguy hiểm nhất là Letty.
Cô bé mặc bộ quần áo rõ ràng là hàng thượng hạng.
Miếng mồi ngon cho bọn bắt cóc.
Letty có vẻ chưa ý thức được mình đang đi ở nơi nguy hiểm thế nào, cứ tung tăng nhảy chân sáo đầy sơ hở.
Chỉ cần lơ là một chút là lạc ngay, nên Wynn nắm chặt tay cô bé không buông.
Pourat vừa để mắt đến hai đứa trẻ, vừa trừng mắt đe dọa những kẻ đang ném ánh nhìn bất hảo về phía họ.
Vũ khí của bọn người ở đây cùng lắm là dao găm, dao ngắn rỉ sét hay thương tự chế chất lượng kém.
Pourat đã trải qua vài trận thực chiến, từng vào sinh ra tử, vũ khí và giáp trụ anh trang bị đều là đồ tốt, dáng vẻ cũng rất ra dáng.
Thế nên, dù chỉ có một mạo hiểm giả, việc tấn công tổ đội này đối với lũ du côn khu ổ chuột cũng là rủi ro cao.
Dù có ỷ đông hiếp yếu thì chắc chắn vài tên cũng sẽ bị thương nặng hoặc mất mạng.
Nhiều kẻ nhìn Letty như món hời béo bở đã phải từ bỏ ý định khi thấy Pourat đi sau bọn trẻ.
Miễn là không lơ là thì sẽ không bị tấn công.
Dần dần, những túp lều lụp xụp thưa thớt dần, thay vào đó là vùng thảo nguyên trải dài ngút tầm mắt.
Đâu đó có thể thấy cừu, lợn, bò đang gặm cỏ. Cũng có những mảnh ruộng được rào chắn cẩn thận.
Đây là vùng nông trại tận dụng thảo nguyên rộng lớn, nơi cung cấp lương thực cho người dân Đế đô.
Bên kia thảo nguyên, thấp thoáng bóng dáng khu rừng rậm rạp và dãy núi mờ xa.
Nông trại yêu cầu nằm ở gần khu rừng đó.
Đường còn xa, nhưng cả Pourat và Wynn đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau cười.
Có vẻ Wynn cũng căng thẳng vì bầu không khí nguy hiểm ở khu ổ chuột.
"Sao thế ạ?"
Chỉ có Letty là ngây thơ không nhận ra không khí đó, ngạc nhiên nhìn hai người tự nhiên cười phá lên.
"Không có gì đâu."
Wynn xoa đầu Letty, trả lời.
"Chà chà, chưa làm việc mà đã thấy mệt rồi."
Pourat tháo túi da bên hông, uống một ngụm. Rồi đưa cho Wynn. Wynn uống thử, không phải nước mà là nước trái cây ngọt.
Hơi ấm một chút, nhưng với cái cổ họng khô khốc vì căng thẳng thì ngon tuyệt vời.
"Letty nữa!"
Thấy hai người uống ngon lành, Letty cũng đòi uống, Wynn đưa túi da cho cô bé.
"Nhắc mới nhớ, hai đứa không phải anh em ruột nhỉ?"
"Không ạ. Letty là bạn em."
"Bạn bè à, thích nhỉ. Ước gì anh cũng được đi dạo với cô Lulia ở nơi thế này."
Vừa vò đầu thằng nhóc chín tuổi đã "cưa" được cô bé dễ thương, Pourat vừa lầm bầm ghen tị.
Thoáng cái đã thấy Letty dừng lại ngắm hoa dại hay bướm ven đường.
Chẳng hiểu có gì thú vị mà con bé cứ nhìn chằm chằm vào bông hoa mãi, Pourat đành kiên nhẫn chờ, trong đầu suy nghĩ về nội dung ủy thác lần này.
(Hầy, chị Lulia đã giới thiệu việc cho hai đứa này thì chắc là ổn thôi, nhưng sao mình vẫn thấy lo lo.)
Nhìn Letty hớn hở khoe với Wynn về bông hoa vừa tìm thấy, Pourat bỗng trầm ngâm.
(Mà này, con bé này đã xin phép gia đình đàng hoàng chưa đấy?)
Trang phục của Letty chắc chắn là của tiểu thư con nhà quý tộc hoặc thượng lưu.
(Cái này, người ngoài không biết nhìn vào khéo lại tưởng mình đang dụ dỗ bắt cóc con gái nhà lành cũng nên?)
Bất giác anh nhìn quanh.
Mặt trời đã qua đỉnh đầu và bắt đầu ngả về tây. Thấp thoáng bóng những người chăn cừu đang lùa cừu về.
"Phải đến nông trại gặp người ủy thác trước khi trời tối. Nào, Wynn. Nắm tay Letty kéo đi nhanh lên."
Vừa lo lắng, Pourat vừa giục hai đứa trẻ rảo bước.
Và nỗi lo đó──.
"Á á á á á! Bắt cóc trẻ con!!"
"Không phảiiiiiiiiiiiiiii!"
Đã thành hiện thực ngay khi họ đến nơi.
Người phụ nữ ủy thác ra đón ba người, nụ cười trên môi vụt tắt, bà hét toáng lên──khiến Pourat cũng hoảng hốt hét trả lại.
0 Bình luận