Cuốn sách này, vol 3 của Hối Tiếc Cỏ Ba Lá, một lần nữa bao gồm các câu chuyện từng đăng trong Sword Art Online Character Book, ấn phẩm ngoại truyện của Dengeki Bunko Magazine.
Cụ thể, chương 1 và chương 3 được lấy từ ấn phẩm đó, trong khi chương 2 nằm giữa hai chương trên, cùng với chương ngoại truyện kết, đều được viết mới hoàn toàn cho cuốn sách này.
Xét về mặt dòng thời gian, vol 1 diễn ra vào khoảng tháng 3 đến tháng 4 (thời điểm kết thúc Thánh Mẫu Thánh Vịnh Thiên), vol 2 bao quát từ tháng 4 đến tháng 6, còn vol 3 là từ tháng 6 đến tháng 8, tức trùng với giai đoạn của Alicization.
Những độc giả tinh ý hẳn đã nhận ra rằng, vào thời điểm tôi đang viết những dòng lời bạt này, chúng ta đã tiến rất gần đến mốc thời gian của cốt truyện chính trong SAO.
Dù trong truyện tôi không nói rõ, nhưng vào lúc vị thám tử đang run rẩy trước những điều luật bảo vệ vị thành niên của Nhật Bản trong nhiệm vụ “trường học”, thì ở một nơi khác, Kirito đang chìm sâu trong hiểm nguy tại Ocean Turtle.
Nếu bạn là người theo dõi nguyên tác của Kawahara Reki, hẳn bạn đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Còn nếu bạn chỉ xem anime, thì mùa thứ ba của Sword Art Online chuyển thể arc Alicization cũng sắp sửa lên sóng!
Hãy cùng chờ đón nhé.
Và rồi, sau 2 năm miệt mài, câu chuyện của Hối Tiếc Cỏ Ba Lá cũng chính thức khép lại tại đây.
Giống như cách Sigsawa-sensei từng làm với GGO, với tôi, việc được bước vào thế giới của một thương hiệu đình đám như SAO và tự do sáng tác trong đó là một trải nghiệm vừa thú vị vừa đầy thử thách.
Nhờ sự ủng hộ của các bạn, tôi đã có thể kể trọn vẹn câu chuyện mà mình mong muốn.
Dù lịch trình vô cùng bận rộn, tôi vẫn xin gửi lời cảm ơn chân thành tới Kawahara-sensei vì đã giám sát và cho phép, tới Ginta với những minh họa tuyệt vời, tới biên tập viên Miki vì những góp ý quý báu xuyên suốt quá trình, và dĩ nhiên là tới tất cả các độc giả đã dành cho tác phẩm này sự ủng hộ ấm áp nhất.
…Giờ nghĩ lại, có những đoạn trong vol 3 mà tôi không khỏi tự hỏi:
“Thật không thể tin là họ cho mình làm chuyện này!” (từ các mô tả quán cà phê, avatar mèo, cho đến chuyến tàu ngủ hạng sang xa xỉ…).
Nhưng tất cả những “đặc quyền” ấy đều là nhờ sự rộng lượng của Kawahara-sensei, và của chính các bạn độc giả.
Biết đâu trong tương lai, tôi sẽ lại có cơ hội viết thêm vài truyện ngắn cho một dự án nào đó.
Nếu ngày ấy đến, mong rằng các bạn sẽ nhớ đến tác phẩm này với những cảm xúc đẹp, và tiếp tục đồng hành cùng tôi.
Và giờ thì… tôi cầu mong rằng, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau ở một nơi nào đó, vào một thời điểm nào đó.
0 Bình luận