“……Tôi vẫn không hiểu nổi.”
Đã là đêm khuya tại Văn phòng Thám tử Clover.
Câu nói không đầu không đuôi của ninja Koyomi lập tức khiến nữ tu chiến binh Nayuta và thám tử Klever chú ý.
“Ý cậu là sao?”
Nayuta hỏi, đang ngồi trên ghế sofa, cúi nhìn Koyomi đang phụng phịu gối đầu lên đùi mình.
Cô khép chiếc máy đọc e book cỡ sách bỏ túi lại.
Klever thì vẫn ngồi trước bàn làm việc cạnh cửa sổ, chăm chú nhìn màn hình máy tính, tỏ rõ ý định không muốn dính líu tới cái cuộc nói chuyện vớ vẩn sắp diễn ra.
Không hiểu vì lý do gì, dù đang được tận hưởng trọn vẹn “đùi gối Nayuta”, tâm trạng Koyomi vẫn cực kỳ tệ.
“Nghe này, mình không nói là mình ghét cái không khí lười nhác thế này đâu… nhưng mình cứ thấy có gì đó khác so với trước kia… mà mình nghĩ nguyên nhân là do hai người đó. Thám tử với Nayu ấy. Hai người trông… quá thoải mái. Làm mình không thể không nghi ngờ rằng đã có một sự kiện tăng độ thân mật nào đó xảy ra sau lưng mình…”
Lần nữa, Nayuta lại bị khả năng “đánh hơi” đáng sợ của đàn chị làm cho giật mình.
Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, Klever đã thở dài thật sâu tại bàn làm việc.
“Cũng đã 4 tháng kể từ khi hai người tới đây ở nhờ rồi. Ngần ấy thời gian thì quen thuộc với nhau cũng là chuyện bình thường. Có lẽ với hai người thì đã thấy tự nhiên từ lâu… còn tôi thì phải tới gần đây mới hết cảm giác gượng gạo. Chẳng phải thế cũng đủ để giải thích sự thay đổi cô cảm nhận được sao?”
Koyomi rên rỉ như một chú cún con.
“Hmmm… nghe cũng hợp lý… Có lý đó… nhưng tôi vẫn thấy không yên tâm… Cảm biến ghen tuông của tôi đang báo động là không nên bỏ qua chuyện này…”
“Mình nghĩ cảm biến đó hỏng rồi,” Nayuta nói, nhưng khuôn mặt phụng phịu của Koyomi vẫn chẳng hề biến mất.
“…À, đúng rồi, Nayu… Cậu sẽ nói vậy mà… Thế thì mình hỏi thám tử nhé. Thám tử, thám tử. Anh nghĩ gì về Nayu?”
“Tôi nghĩ cô ấy là một cô gái thông minh, chín chắn, suy nghĩ rất vững vàng. Thời nay hiếm lắm. Còn nếu nói thêm thì rất dễ bị hiểu sai, nên tôi không bình luận thêm. Tôi hoàn toàn không có bất kỳ cảm xúc không đứng đắn nào với cô ấy.”
Câu trả lời trôi chảy đến mức gần như bật ra theo phản xạ, như thể Klever đã luyện tập sẵn từ trước.
Có lẽ là do gần đây anh bị chị gái Ririka tra hỏi chuyện này quá nhiều.
Vài ngày trước, trong lúc dẫn Tochimori tham quan văn phòng VR, Ririka cũng đã hỏi Nayuta hàng loạt câu tương tự về Klever.
Vì có Koyomi ở đó nên cô không nhắc gì đến việc họ có liên lạc ngoài đời thực, nhưng cô cảm giác Ririka cũng đã đoán ra phần nào.
Koyomi tặc lưỡi khó chịu.
“Anh lúc nào cũng chọn câu trả lời an toàn và chán ngắt… Anh không bao giờ muốn buông thả dục vọng méo mó của mình một lần sao? Kiểu như nói thẳng ‘Tôi muốn cho Nayu mặc đồ thỏ Playboy’, ‘Tôi muốn em ấy hóa thân thành hầu gái hầu hạ tôi’, hay ‘Tôi muốn em ấy ngồi bên giường chăm sóc tôi khi tôi ốm’ ấy! Đây là Nayu đó! Cậu ấy xinh chết người luôn! Nếu tôi là đàn ông, tôi đã theo đuổi cậu ấy rồi!”
Mấy câu nói kiểu này vốn là đặc sản của Koyomi, nhưng có một câu trong đó lại vô tình chạm trúng chỗ nhạy cảm.
“Khoan đã, Koyomi. Tạm bỏ qua chuyện đồ thỏ với hầu gái, nhưng chăm sóc người bệnh… hình như không nên xếp chung một loại thì phải…”
Ngay lập tức, Koyomi bật dậy khỏi đùi Nayuta.
“Anh nói cái gì vậy hả?! Cả ba thứ đó đều là vũ khí tối thượng để đánh trúng tim đàn ông đó! Chăm sóc người bệnh chính là biểu hiện thuần khiết nhất của tố chất làm vợ, nguy hiểm hơn mọi bộ đồ gợi cảm lố lăng! Bất chấp nguy cơ bị lây bệnh vẫn tận tâm chăm sóc, lòng tốt vô điều kiện, bát cháo nóng tự tay nấu khi bụng đói, cảm giác an tâm khi có người đáng tin ở bên… Trong lúc nguy cấp mà có người khác giới ở bên chăm sóc như vậy thì đó là một cú chí mạng khiến bất kỳ ai cũng nghĩ tới hôn nhân! Bà tôi còn từng nói với tôi nữa: ‘Hãy cưới người sẽ chăm sóc con khi con ốm.’ Lúc yếu đuối nhất mới lộ rõ bản chất con người!”
Làn sóng diễn thuyết dồn dập đến mức Nayuta không chen vào nổi một lời, chỉ có thể rụt người lại.
“Th-thật sao…? Nhưng mình vẫn thấy nó không cùng một loại… Đồ thỏ với hầu gái thì xấu hổ thật, nhưng chăm sóc người bệnh đâu có gì đáng xấu…”
Koyomi chỉ nhún vai, thở dài kịch tính.
“Ôi Nayu, Nayu, Nayu… Cậu không hiểu rồi. Mình hỏi thám tử với tư cách một người đàn ông, rằng anh ấy có mơ tới những tình huống như thế hay không. Vì nói thật nhé, không có người đàn ông nào miễn nhiễm trước việc cậu chăm sóc họ đâu. Thậm chí con gái cũng có thể yêu cậu đấy. Ví dụ như mình chẳng hạn! Cậu không ý thức được điều đó, nên phải cẩn thận hơn. Dù em có muốn hay không, cậu vẫn sẽ tạo ra ảnh hưởng như vậy lên người khác!”
Nayuta bị khí thế đó áp đảo hoàn toàn, chỉ có thể gật đầu lí nhí:
“V-vâng… mình sẽ cẩn thận… trong tương lai…?”
Khóe mắt cô thoáng thấy Klever đang ôm đầu.
Mới mấy hôm trước anh còn nằm liệt giường vì cảm lạnh nặng.
Dù giờ đã hạ sốt và có thể quay lại làm việc trong VR, nhưng trong mấy ngày dưỡng bệnh đó, Nayuta đã ở bên anh từ chiều tới tối sau giờ học.
May mắn là cô không bị lây.
Koyomi quay sang Klever.
“Sao vậy? Sao anh ôm đầu thế, thám tử?”
“À… chỉ là mấy con số không khớp nhau thôi. Nghĩ tới việc phải rà soát lại từ đầu là đã thấy mệt rồi. Không có gì đâu.”
“À ra vậy. Anh tự làm hết kế toán cho công ty à? Vất vả thật. Tôi cá là gối đùi Nayuta sẽ giúp ích cho anh lắm. Nhưng quyền đó là của tôi!”
Cô lao thẳng về phía đùi Nayuta, vẫy đuôi sung sướng.
Việc tưởng tượng Koyomi có đuôi vốn không hiếm, nhưng lần này thì… nó là thật.
“…Koyomi, cái đuôi đó là sao?”
“À, cái này hả? Phụ kiện có thể trang bị, tăng chút tốc độ. Nó tự động chuyển động theo cảm xúc người dùng. Khi muốn cất đi thì thế này…”
Chiếc đuôi lông xù cuộn lại gọn gàng, treo bên hông như một móc trang trí giả lông thú.
“Lại thêm một món kỳ quái nữa trong game… Bán trong shop à?”
“Ừ. Còn có băng đô tai mèo tai chó nữa, nhưng băng ninja của tôi đã đủ giống rồi nên khỏi cần.”
Quả thật, cái đuôi vẫy vẫy rất hợp với cô.
Ít nhất cũng chuyển được chủ đề rồi, Nayuta thầm nghĩ, rồi nhanh chóng hỏi sang chuyện khác.
“À mà dạo này Hoành Đinh Ayakashi có gì mới không?”
“Hmmm… ngoài đuôi với băng đô thì chưa có gì. Phải đợi tới kỳ nghỉ hè mới có nhiều đồ mới. À! Nhưng họ đã mở đặt trước sự kiện đồ bơi bãi biển! Chọn kiểu với hoa văn từ bây giờ, tới ngày mở sự kiện là có ngay. Nayu có muốn mua đồ bơi mới không? Bộ bikini trắng lần trước ở suối nước nóng đẹp xuất sắc, nhưng không thể mặc nơi công cộng được nhỉ?”
“Xin lỗi, sự kiện đó mình xin kiếu,” Nayuta trả lời dứt khoát.
Ngay cả trong VR, cô cũng không muốn mặc đồ bơi trước người lạ.
Kết quả là Koyomi lại phụng phịu.
“Ơ kìa… dùng lại ở suối nước nóng cũng được mà. Hay để mình mua tặng cậu? Có mấy mẫu kín đáo trông giống kimono cải biên ấy… như bộ Ririka mặc hôm trước.”
Cái tên đó khiến khóe mắt thám tử giật nhẹ.
Nayuta giả vờ không thấy.
“Nghe cũng hợp lý… nếu giống như vậy thì mình có thể giữ một bộ.”
“Chuẩn luôn!”
Koyomi sáng bừng.
“Xanh lam hay trắng hợp với cậu lắm, nhưng đỏ cam cũng ổn. À, còn bộ áo ngực kimono trắng kiểu miko phối pareu đỏ trong catalog cũng dễ thương—”
“Mình không cần hai bộ đâu,” Nayuta ngắt lời.
“Chỉ cần đồ bơi bình thường, kín đáo… mặc thêm áo khoác ngoài, và quần thể thao bên dưới là được.”
Koyomi nheo mắt.
“Đúng là cậu ghét đồ bơi thật nhỉ… Với thân hình đó mà… Thôi được. VR cũng an toàn hơn ngoài đời, có bị làm phiền thì log out là xong. Mình chỉ muốn cậu được tận hưởng cuộc sống tuổi teen bình thường thôi.”
“Thật ra, mình thấy nằm lười thế này với cậu vui hơn ra biển,” Nayuta thú nhận.
Koyomi cười toe.
“Awww~ dễ thương quá! Nayu đáng yêu thế này thì Koyomi không còn gì để phàn nàn! Gâu gâu gâu!”
Cô vùi mặt vào đùi Nayuta như chó con.
Hành vi này rõ ràng không hợp với một người trưởng thành, nhưng lại khiến Nayuta thấy nhẹ nhõm.
Koyomi không bao giờ nghĩ quá nhiều, luôn chọn điều vui vẻ nhất.
Với một người luôn nghiêm túc như Nayuta, đó là điều đáng học hỏi.
Có lẽ sự đáng yêu cũng là một phẩm chất quan trọng, cô nghĩ.
Ngay cả Klever trông thì kiểm soát mọi thứ, nhưng thực ra không hoàn hảo cũng có điểm khiến cô thấy thân quen.
“Xin lỗi… bà chủ thú cưng?”
Klever lên tiếng.
“Tôi định đóng văn phòng rồi. Hai người log out được không?”
“À, được chứ. Đi thôi, Koyomi?”
“Gâu gâu! Ơ—trễ vậy rồi á?! Bồn tắm nhà mình chắc sôi mất rồi! Mai gặp lại nhé, Nayu!”
“Ừm, hẹn gặp lại.”
Khi Koyomi đăng xuất, Nayuta cũng mở menu, nhưng trước đó cô nói thêm với Klever:
“Um… những gì Koyomi nói về chuyện chăm sóc người bệnh… tôi chỉ muốn nói là tôi không hề có ý gì đặc biệt với anh cả. Mong anh tin tôi.”
“Tôi biết,” Klever đáp.
“Và tôi cũng mong cô đừng để tâm mấy lời nói bừa của cô ấy. Còn chuyện chăm sóc tôi… thành thật mà nói, nó giúp tôi rất nhiều và tôi rất biết ơn. Nhưng tôi hiểu cô không hề mang ý nghĩa như Koyomi nói.”
Đó là phản ứng cô đoán trước, nhưng vẫn còn một điều muốn hỏi.
“Nếu đúng là đàn ông thường thấy bị hấp dẫn khi được chăm sóc lúc ốm… thì khi sốt cao, anh không nghĩ được gì khác sao?”
Klever trầm ngâm.
“Khi đang được chăm sóc, người ta chỉ biết ơn thôi. Nhưng khi tỉnh táo lại, người ta sẽ nhìn lại và nghĩ: ‘Mình muốn có người như thế bên cạnh.’ Chăm sóc bệnh tật là tình huống buộc cả hai phải đối diện với ý nghĩa của đối phương. Và đúng là… rất dễ bị hiểu lầm.”
Nayuta gật đầu, ghi nhớ từng lời.
Theo lời Koyomi kể, bà cô từng nói rằng:
Chỉ khi con người suy yếu, ta mới nhìn thấy được bản chất thật của đối phương.
Nếu nhìn theo một góc độ khác, đó cũng là khoảnh khắc cả hai bên buộc phải đối diện với giá trị của nhau trong mắt mình.
Người này quan trọng với mình đến mức nào?
Và mình có ý nghĩa gì với họ?
Thông qua căn bệnh, cả người chăm sóc lẫn người được chăm sóc đều không thể né tránh câu trả lời của đối phương.
Vị thám tử khẽ thở dài, nụ cười cay đắng hiện lên nơi khóe môi.
“Nhưng mà… đúng như cô nói, chuyện này không đáng để xếp vào danh sách triển lãm cosplay phản cảm. Đó là suy diễn quá đà.”
“Vâng, tôi cũng nghĩ cậu ấy đã nhảy cóc logic hơi xa,” Nayuta gật đầu, tỏ vẻ hài lòng khi hai người đồng quan điểm.
Cô đưa tay định bấm nút LOG OUT, nhưng ngay trước đó lại liếc nhìn Klever thêm một lần nữa.
“Và nhân tiện, đã nói đến đây rồi thì tôi nói thêm một câu. Tôi không có ý lấy lòng anh trong chuyện đó, nhưng tôi cũng không đời nào làm đến mức ấy chỉ vì lòng tốt đơn thuần. Mong anh đừng hiểu lầm.”
“…Hả? Chờ đã, cô nói cái—”
“Nếu không còn gì nữa thì… chúc ngủ ngon.”
Cô rời khỏi không gian VR rất nhanh, để lại Klever đứng đó với vẻ mặt hoàn toàn bối rối.
Ý thức Nayuta quay về thực tại.
Klever khi nãy trông thật sự không hiểu nổi lời nói cuối cùng của cô.
Cô đã biết trước phản ứng đó, nhưng trớ trêu thay, chính người thường xuyên trách cô quá lỏng cảnh giác với người khác lại là kẻ dễ buông lỏng nhất.
Về đến căn hộ, Nayuta đang chuẩn bị xả nước tắm thì điện thoại rung lên.
À, là Ririka.
Cô mới kết bạn với Ririka Rougerie, chị gái của Klever, không lâu.
Ririka sống ở Mỹ, chênh lệch múi giờ khiến việc gặp nhau trong VR gần như không thể, nhưng cô ấy lại đặc biệt quý Nayuta, thường xuyên nhắn tin hỏi han.
“NAYUTA ƠI~ KHỎE KHÔNG? BÊN ĐÓ SẮP ĐI NGỦ À? XIN LỖI NHA, GIỜ NÀY MUỘN QUÁ. MÀ NÈ, TÔI VỪA NHẬN ĐƯỢC TIN NHẮN CÁU KỈNH TỪ KAISEI, ẺM BẢO: “ĐỪNG NHỒI MẤY THỨ LINH TINH VÀO ĐẦU NAYUTA.” CÔ ĐÃ LÀM GÌ À? NÓI RIÊNG GIỮA CHÚNG TA THÔI, TÔI KHÔNG MÁCH ĐÂU~”
Có vẻ Klever đã cho rằng lời nói chia tay kia là một trò đùa chịu ảnh hưởng từ những lời khuyên “tào lao” của chị mình.
Với một thám tử thì đây đúng là suy luận… hơi chậm tiêu, nhưng có lẽ cũng nên coi đó là bằng chứng cho thấy anh hy vọng mọi chuyện chỉ là đùa.
Nayuta gõ một câu trả lời cố tình “ngây thơ”.
“TÔI SẮP ĐI TẮM. XIN LỖI NHƯNG TÔI KHÔNG HIỂU ANH ẤY ĐANG NÓI GÌ. CHẮC LÀ ANH ẤY NHẦM LẪN GÌ ĐÓ THÔI.”
“À, VẬY À. TÔI CÒN TƯỞNG HAI NGƯỜI CÓ TIẾN TRIỂN GÌ RỒI CHỨ… À MÀ HÌNH NHƯ TRƯỚC ĐÂY TÔI CÓ NGHE NÓI CÔ ĐÃ QUA CHĂM KAISEI KHI NÓ BỆNH PHẢI NẰM GIƯỜNG? THẬT NGẠI QUÁ, EM TRAI NGỐC CỦA TÔI LÀM PHIỀN CÔ RỒI.”
Vậy là anh ta giấu được Koyomi, nhưng lại nói với chị mình.
Đúng là ngoài mặt nghiêm túc, nhưng miệng thì… khá lỏng.
“KHÔNG, ĐÓ LÀ QUYẾT ĐỊNH CỦA TÔI. ANH ẤY ĐÃ GIÚP TÔI RẤT NHIỀU. HƠN NỮA, KHI TÔI GẶP KHÓ KHĂN, TÔI CŨNG MONG CÓ AI ĐÓ GIÚP MÌNH.”
Nayuta đặt điện thoại xuống rồi bước vào bồn tắm.
Làn nước ấm xoa dịu cơ thể, cuốn trôi mệt mỏi tích tụ cả ngày.
Khi tắm xong, cô cầm điện thoại lên lại và thấy Ririka đã trả lời từ hơn nửa tiếng trước.
“ỦA? TÔI CÓ NGHE GÌ ĐÂU MÀ CÔ CHĂM KAISEI? CÔ BIẾT “CÂU HỎI DẪN DẮT” LÀ GÌ KHÔNG?”
Nayuta giả vờ không thấy câu trả lời đầy vẻ đắc thắng đó, lăn người lên giường.
Cô đúng là đã quá ngây thơ.
Và giờ thì sao đây?
Rõ ràng, Ririka còn là đối thủ trò chuyện khó nhằn hơn cả Klever.
Không nghĩ ra được kế sách nào tử tế, Nayuta cắm điện thoại vào đế sạc, kéo chăn trùm kín đầu.
—-
Mèo suy cho cùng cũng chỉ là động vật hoang dã.
Chúng chắc chắn không phải thần thánh.
Niềm tin là thứ mang tính cá nhân, và mỗi người đều có quyền không tin vào bất cứ thứ gì.
Vậy nếu thật sự có một vị thần thì sao?
Chính là chuột lang nước, capybara.
“…Và thế là một tổ chức tôn giáo thờ capybara đã tự phát hình thành, hoàn toàn ngoài ý muốn của nhà phát triển. Hiện tại họ đang lan rộng và có những hành vi khá kỳ quái…”
“Thật sao…?”
Klever nhướng mày, đầy hoài nghi.
Torao cúi người, nhấp một ngụm trà, nở nụ cười nhàn nhạt.
“Cậu còn nhớ Thú Thám Phỏng · Genroku, Bí Phất Hội Quyển không? Nó gây tiếng vang kha khá đấy. Bỏ qua gameplay, bối cảnh của nó để lại ấn tượng mạnh… và giờ thì có người coi nơi đó là thánh địa, tôn thờ capybara. Họ lập ra Công hội Capybara, nhưng lại chia thành đủ phe: Tu sĩ Capybara, Chính thống Capybara, phe Cho ăn, phe Ngủ trưa, vân vân…”
“Họ có đánh nhau không?”
“Không, yên bình lắm. Chỉ là cứ tách ra thành những nhóm nhỏ hơn thôi.”
Hóa ra khi nhà phát triển hơi điên, người chơi cũng dễ bị lây.
Torao cau mày, giọng đầy lo lắng.
“Nhưng với tư cách là một tư tế của Giáo phái Miêu Thần, ta không thể làm ngơ trước chuyện này.”
“Tôi tưởng ông sẽ cố tình lờ đi để tránh xung đột tôn giáo chứ? Nó gây phiền phức gì cho ông à?”
“Ừm…”
Torao lẩm bẩm.
“Có lẽ chỉ là tự ái thôi. Mèo lại bị loài gặm nhấm coi thường… cậu hiểu mà, đúng không?”
“Tôi xin lỗi, nhưng tôi không hiểu,” Klever đáp thẳng.
Torao cười khà khà.
“Dù sao thì, nói chuyện nghiêm túc một chút. Khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, chúng ta nên tổ chức một cuộc hành hương đặc biệt đến tượng Mèo. Trước đó, cần nhấn mạnh sức hấp dẫn của thần mèo, hơn là thần capybara.”
“À, ra là vậy. Nhưng đâu cần phải chọc tức Công hội Capybara? Chỉ cần quảng bá tượng Mèo là đủ—”
“Cho nên bọn ta quyết định xây một tượng Mèo cao hơn 700 feet ngay tại thánh địa của Công hội Capybara.”
“Nếu ông không phải khách hàng cực kỳ quan trọng, tôi đã nói ra suy nghĩ rất không hay rồi đấy,” Klever thở dài.
Chuyện này thì đúng là đủ để lăn mắt coi thường.
Torao nở nụ cười tinh quái.
Ở ông ta có một nét nghịch ngợm chẳng mấy hợp với độ tuổi.
Klever mở laptop, gọi ra danh sách các công trình cao tầng.
“Tháp Tokyo cao hơn 1.000 feet một chút. Đài quan sát chính nằm gần 500 feet so với mặt đất, còn đài trên cùng thì cao thêm hơn 300 feet nữa… Tính ra, bức tượng Mèo mà ông đề xuất gần như cao ngang đài trên. Ông không thấy hơi quá đà sao?”
“Bên trong tụi tôi định làm dungeon, nên kích thước tối thiểu là bắt buộc,” Torao nói tỉnh bơ.
“Nếu leo được lên tới tầng Miêu Ngạch Đầu trên đỉnh, người chơi sẽ nhận được Koban Mèo, có thể bán lấy tiền. Trong dungeon còn có Miêu Thủ, cây gãi lưng chủ đề mèo, Miêu Nhãn Thạch, đá quý mang lại may mắn, Miêu Đầu, bộ đồ ngủ liền mũ chống lạnh, và Miêu Túc, giày giúp bước đi không gây tiếng động. Bọn tôi đang nghĩ ra đủ thứ linh tinh mới.”
“…Mấy người đang hơi tự ti à?”
Klever hỏi thẳng.
Torao cười gượng.
“Tôi không phủ nhận là nhân viên có phần tuyệt vọng. Đa số còn chẳng thèm nghỉ lễ Obon. Công ty cậu thì sao?”
“Vẫn như mọi năm. Ai muốn nghỉ dài thì cho nghỉ, nhưng tôi phải gánh phần việc còn lại, nên có khi còn bận hơn.”
Torao nhíu mày, lẩm bẩm:
“Cũng chẳng tốt đẹp gì… Cậu còn trẻ mà. Mùa hè thì nên tận hưởng chứ. Ví dụ như… đi biển với một cô bé tuổi teen chẳng hạn.”
Klever đã quen với mấy lời trêu kiểu này.
“Xin đừng dựng lên cáo buộc vô căn cứ. Cô ấy là em gái của bạn tôi đã mất.”
“Đừng hiểu sai ý tôi,” Torao lắc đầu.
“Tôi không nói về đạo đức nhàm chán của cậu. Ý tôi là hãy cho con bé đó có vài ký ức đẹp. Nó vẫn là học sinh cấp ba, đúng không? Độ tuổi đó rất muốn vui chơi, nhưng sống một mình thì vừa thiếu thời gian, vừa thiếu tiền. Nếu đã là em gái của bạn thân, càng có lý do để cậu dang tay che chở, dẫn dắt nó với tư cách một người lớn có khả năng giúp đỡ.”
Nghe thì giống lời khuyên từng trải, nhưng Klever không nuốt trôi dễ dàng.
“Vâng, cảm ơn lời nhận xét đầy ‘chân thành’ của ông. Giờ thì nói thật đi, ông đang nghĩ gì?”
“Với cái vẻ lúc nào cũng bình tĩnh, nghiêm chỉnh của cậu, tôi thấy cảnh cậu bị một cô bé cấp ba xoay như chong chóng buồn cười lắm,” Torao đáp, đúng y như Klever đoán trước.
Klever liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã phủ kín.
“Có thể ông thấy vui, nhưng chỉ cần một bước sai là cảnh sát gõ cửa nhà tôi… mà nói thật, có khi chẳng cần sai bước nào họ cũng đến.”
Với thân phận cựu cảnh sát, điều Klever sợ nhất chính là bị bắt bởi đồng nghiệp cũ.
Torao thở dài rất kịch.
“Cậu sợ hơi quá rồi. Bỏ qua quan điểm cá nhân của tôi, tôi nghĩ cậu nên cứng rắn hơn một chút, dẫn con bé đi chơi cho đàng hoàng. Và hơn ai hết, cậu phải biết rõ là nó không hề muốn giăng bẫy để tống cậu vào tù.”
Câu đó chạm đúng chỗ đau.
Chính Nayuta từng nói anh đừng đối xử với cô như khối u nguy hiểm, hãy tin cô thêm một chút. Nhưng lời đề nghị của Torao lại có một hiểu lầm chí mạng.
“Tôi sẽ cân nhắc. Nhưng có một vấn đề lớn: cô ấy là người hướng nội. Theo tôi biết, cô ấy còn từ chối đi biển hay bể bơi với bạn bè vì không thích bị người khác nhìn chằm chằm. Nếu tôi rủ đi chỗ đông đúc hay nổi tiếng, chắc chắn sẽ bị từ chối.”
Torao ngẩng lên nhìn trần nhà.
“À… giờ cậu nói thì đúng thật. Con bé ít nói, không ồn ào. Nhưng cậu cũng thế mà. Vậy chẳng phải hợp sao? Dẫn nó đi xem phim thì có ai phạt cậu đâu.”
Klever không biết trả lời thế nào.
Thực ra, anh đã từng mời Nayuta đi xem phim, cũng vì cảm giác trách nhiệm tương tự.
Cô từ chối rất nhẹ nhàng.
Kết quả là, vì lý do nào đó, hai người lại xem phim tại nhà Klever qua dịch vụ streaming.
Hôm sau khi kể lại ở công ty, có người nói thẳng đó chẳng khác nào một “buổi hẹn hò tại gia”, khiến Klever chết lặng.
Thật sự không hiểu sao đến giờ mình mới nhận ra.
Anh nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần, nhưng vẫn không hiểu rốt cuộc mình sai ở đâu.
Nếu buộc phải phân tích, thì chỉ có thể kết luận rằng kỹ năng thương lượng và khả năng lái cuộc nói chuyện theo hướng có lợi của Nayuta tinh vi hơn anh tưởng rất nhiều.
Đúng là dạo này, hai người ngồi chung bàn thường xuyên hơn thật…
Nhưng dĩ nhiên, họ không phải là một cặp.
Torao chán cảnh Klever im lặng suy nghĩ, liền nói thẳng:
“Chẳng phải pháp luật cho phép quan hệ với người chưa thành niên nếu nghiêm túc và có ý định kết hôn sao? Tất nhiên là với sự đồng ý của người giám hộ.”
Với Klever, đó chẳng khác nào xúi giục phạm tội.
“Dù luật có nói gì đi nữa, trong mắt xã hội thì vẫn là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng,” anh đáp gắt.
“Nghe này, Kurei,” Torao cười nhếch mép.
“Coi lời khuyên thừa thãi của một ông già như tôi là gì cũng được… nhưng ‘ánh mắt của xã hội’ gần như vô dụng trong cuộc đời, trừ khi cậu làm mấy ngành sống nhờ độ nổi tiếng. Thứ ánh mắt quan trọng là của chính cậu. Trong mắt cậu, cô bé đó là người thế nào? Cậu có thể từ từ suy nghĩ, nhưng nên nhìn cho nghiêm túc. Ít nhất, đừng vứt bỏ khả năng tự đưa ra đánh giá của mình chỉ vì cái thước đo vô nghĩa mang tên ‘xã hội’. Và cậu cũng không phải kiểu người trốn sau thứ đó.”
Giọng Torao vẫn thờ ơ như thường lệ, nhưng lời ông nói rất có lý.
Klever không thể phủ nhận.
Một lập luận như vậy xứng đáng được đáp lại đàng hoàng.
“…Có lẽ ông nói đúng. Tôi đã tự đặt một lớp lọc không cần thiết khi nhìn cô ấy, chỉ vì cô ấy chưa phải người lớn. Và cô ấy cũng đã mắng tôi y như vậy.”
“Tất nhiên, cách làm của cậu cũng là phản ứng chín chắn,” Torao cười khà khà.
“Những người lớn đi săn học sinh cấp ba hầu như đều là rác rưởi. Và dù nghe có vẻ mâu thuẫn với những gì tôi vừa nói, nhưng nếu cậu là loại đàn ông nguy hiểm dám lao vào tán tỉnh trẻ vị thành niên, tôi sẽ không ngần ngại báo cảnh sát đâu.”
Ánh mắt lờ đờ vì buồn ngủ của ông trượt xuống sàn nhà.
“Ừm… nói chuyện xong thế này, tôi thấy may vì mình đã từ chối.”
“Từ chối? Từ chối cái gì?”
“Là một đề nghị từ đối tác kinh doanh rất quan trọng. Ông ta đang giúp tìm đối tượng hôn nhân cho con gái của một người quen, rồi hỏi xem cậu có hứng thú không. Tôi lảng đi, nói rằng mình chưa hiểu cậu đủ rõ. Mà cậu cũng đâu dễ mắc câu như vậy, đúng không?”
Klever cười gượng.
“À… cảm ơn vì đã từ chối. Xin lỗi vì đã để ông rơi vào tình huống đó. Người đưa ra đề nghị là ai vậy?”
“Là ông Hishikawa của Shankara Japan. Một trong những tập đoàn công nghệ lớn từng hợp tác với chúng ta trong dự án Thất Bất Khả Tư Nghị.”
Gương mặt ranh mãnh của Klever khẽ nhếch lên.
“À, thì ra lần này ông ta đi nước cờ đó.”
“…Vậy là cậu đã biết ông ta rồi.”
Dù xung quanh không có ai nghe lén, Klever vẫn hạ thấp giọng.
“Đó là công ty từng cố đào Hachidori khỏi tay chúng tôi. Ông ấy thậm chí còn không thèm để mắt tới họ, nhưng…”
Torao hạ giọng thấp hơn nữa.
“À… cânu nghĩ họ đã nghe phong thanh về Mental Output System bằng cách nào đó sao? Và khi Hachidori không chịu hợp tác, họ định vòng qua, nhắm vào cậu, chủ tịch công ty để moi thông tin?”
“Có thể tôi nghĩ quá nhiều, nhưng nếu họ chỉ định danh muốn gặp tôi, thì tôi không tin đó là trùng hợp. Hiện tại còn có vài nơi khác cũng muốn hợp tác. Tất cả đều nhắm vào Mental Output System. Tôi đã nói rõ là nó vẫn đang trong giai đoạn phát triển, vậy mà họ lại biết rất chi tiết. Tôi biết họ nghe được từ đâu. Trong giai đoạn beta, Hachidori đã hào hứng khoe sạch với một người bạn.”
Klever thở dài.
Anh lẽ ra có thể ngăn lại, nhưng Hachidori phấn khích như một đứa trẻ, rất khó cản.
Cuối cùng, câu chuyện cứ thế lan ra.
“Chỉ là… dùng tới chiêu gả cưới thì…”
Anh trầm ngâm.
“Tôi không nói là hoàn toàn lạc hậu, nhưng quả thật tôi chưa từng nghe ai xung quanh mình gặp chuyện như vậy.”
Ánh mắt Torao sắc lại.
“Không hay được nhắc đến, nhưng chuyện đó vẫn tồn tại. Thời nay họ không gọi là xem mắt chính thức nữa. Chỉ nói mập mờ kiểu ‘giới thiệu qua người quen’. Thực chất là muốn kéo anh về phe họ. Dùng hôn nhân để ràng buộc người có giá trị là một chiến thuật hợp pháp, đã được sử dụng từ rất lâu, trước cả thời Chiến Quốc. Vì hiệu quả, nên dù thời thế thay đổi, nó cũng chẳng bao giờ biến mất hoàn toàn.”
Có lý là vậy, nhưng Klever lại càng thêm suy nghĩ.
“Nếu họ nhắm vào Hachidori thì còn hiểu được. Nhưng tôi chỉ là một tay trẻ non kinh nghiệm. Có lẽ họ nghĩ chỉ cần treo mồi ‘bước nhảy vọt trong đời’, là có thể cướp bí mật từ tôi như một tên cướp đường.”
Ánh mắt Torao trở nên nghiêm nghị.
“Nghe này… có thể cậu không nhận ra, nhưng trong mắt người khác, cậu có không ít ‘điểm mạnh’. Họ đương nhiên nghĩ rằng chỉ cần lôi kéo được cậu, thì Hachidori sẽ đi kèm, nhưng bản thân cậu đã có giá trị riêng. Cựu cảnh sát, chủ tịch trẻ của một công ty công nghệ đang lên, con mắt thực tế và sắc bén. Thêm nữa, cậu có ngoại hình, nói chuyện khéo, thu nhập ổn định, tương lai rộng mở. Nếu con gái tôi đúng độ tuổi, tôi còn muốn giới thiệu cho cậu.”
Cơn mưa lời khen đó chỉ khiến tâm trạng Klever xấu đi.
“…Xin lỗi ông, nhưng nghe ông khen nhiều thế, tôi chỉ nghĩ là ông đang giấu dao sau lưng thôi.”
“Này, buộc tội vậy là quá đáng đấy.”
Torao cười sảng khoái.
“Đúng là số tôi xui khi nói lời tử tế.”
Rồi ông hạ giọng, nghiêm túc hơn.
“Nhưng nói thật, Mental Output System của các cậu đáng để người ta dùng đến cả những chiêu cổ lỗ sĩ như vậy. Thú thật, tôi cũng ước công ty mình có nó. Dù có vẻ khó làm chủ, nhưng một người giỏi có thể tạo ra cả một bộ phim chỉ trong 1 ngày. Nếu đối thủ độc quyền được công nghệ này, tôi chẳng biết lấy gì mà cạnh tranh.”
“Ông nói hơi quá rồi,” Klever xua tay.
“Đúng là nó rút ngắn thời gian làm việc, tiết kiệm chi phí nhân sự, nhưng chất lượng sản phẩm thì vẫn phụ thuộc vào người làm. Không khác bản chất so với những thứ đã có.”
Torao hừ nhẹ.
“Cậu có biết rút ngắn thời gian sản xuất khó thế nào không? Bọn làm game online như chúng tôi lúc nào cũng chạy theo sửa bug. Mà giờ thì xã hội không còn chấp nhận tăng ca triền miên hay thức đêm nữa. Một hệ thống cho ra cùng kết quả trong thời gian ngắn hơn đúng là cứu tinh.”
Với đội phát triển Đế Chế Asuka, tăng ca và ngủ lại công ty là chuyện thường ngày, nhất là khi đang chạy sự kiện kéo dài cả năm.
Cha của Mahiro, ông Munemitsu Yamashiro, trước khi mất tích đã suy giảm khả năng phán đoán chính vì lịch làm việc quá khắc nghiệt.
Dù đội dev có văn phòng VR và có thể đăng nhập từ nhà gần như mỗi ngày, nhưng vào giai đoạn then chốt, họ buộc phải có mặt trực tiếp để tránh rò rỉ dữ liệu.
Điều đó đồng nghĩa với việc đi lại, làm việc kéo dài, và ngủ lại văn phòng.
Nếu có thể dùng Mental Output System, phần lớn thời gian ấy sẽ được nén lại đáng kể.
“Có phải công ty nào cũng bị ép thời gian như vậy không? Người tôi quen bên nhóm ALfheim trông có vẻ khá thoải mái mà…”
Torao cau mày.
“Không thể so được. ALfheim có toàn bộ Cardinal System của SAO. Phần lớn game như bọn tôi chỉ dùng phiên bản rút gọn. Ví dụ, chúng tôi không có AI tự sinh cốt truyện, nên mới phải tổ chức cuộc thi quest do người chơi gửi vào, gần như là bất đắc dĩ. Chưa kể còn cả đống nhà tài trợ hợp tác, mỗi bên một yêu cầu. Ai là người duyệt cái dự án điên rồ này vậy chứ?”
Người đó chính là Tochimori, CTO của công ty.
“…Vậy sao, Kurei? Có muốn cho chúng tôi dùng thử hệ thống đặc biệt của cậu không? Chỉ là chạy thử giới hạn thời gian thôi.”
Là khách hàng lớn, Klever muốn chiều theo càng nhiều yêu cầu càng tốt.
Nhưng lần này, anh lắc đầu.
“Xin lỗi, nhưng hệ thống đó vẫn thuộc quyền của Hachidori. Đúng là sau khi làm quen, người bình thường cũng có thể dùng nó để tạo văn bản, hình ảnh, mô hình 3D, video, thậm chí cả chương trình chỉ bằng suy nghĩ, chỉ riêng điều đó đã là một sản phẩm thương mại cực kỳ giá trị, nhưng…”
Anh ngập ngừng, hít sâu một hơi.
“Hm? Có bí mật gì không thể để lộ sao?”
Torao hỏi.
“Tôi nói thật nhé. Hiện tại, khía cạnh bảo mật của nó gần như bằng không. Khi Hachidori phát triển một mình thì không sao, nhưng nếu có ai đủ kiên nhẫn đào sâu tìm lỗ hổng, công ty chúng tôi sẽ nổ tung, trong phòng xử án.”
Torao huýt sáo.
“Tôi không biết chuyện đó. Cậu chắc là nên nói cho tôi nghe chứ?”
“Tôi chỉ đang tự nói với mình thôi,” Klever cười khổ.
“Về bản chất, nó cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần đặt người dùng vào module Mental Output System. Khi màn hình bị tắt, họ không nhận ra suy nghĩ của mình đang được xuất ra. Nếu cấm hệ thống ghi đè dữ liệu và bí mật lưu lại toàn bộ suy nghĩ đó thì…”
Người đối diện rùng mình.
“Vậy là… chỉ cần hỏi bất kỳ câu gì, dù họ không trả lời, suy nghĩ lóe lên trong đầu vẫn bị ghi lại?”
“Chính xác.”
Một công cụ thẩm vấn hoàn hảo nhưng hoàn toàn vượt khỏi ranh giới nhân quyền và đạo đức.
“Dù là bí mật kinh doanh, quốc gia, hay những ham muốn méo mó, ngoại tình… tất cả sẽ tuôn ra. Hình ảnh, giọng nói, bản đồ, thậm chí cả mã PIN ngân hàng. Có một người bên tôi, Senjuya đã thử cho vui. Kết quả thì thảm họa. Chúng tôi biết hết chấn thương tâm lý của cậu ta, mối tình đầu, những u uất hằng ngày, cả đống bí mật dơ bẩn. Nếu công nghệ này lọt ra ngoài, chúng tôi sẽ bị xem như tội phạm chiến tranh.”
Torao co giật khóe má.
“Ghê thật… tôi không ngờ lại đến mức đó.”
“Biết cách dùng thì còn có thể tạo lời thú tội giả, hoặc dùng như máy phát hiện nói dối bằng cách quan sát dao động trong suy nghĩ. Với tư cách chủ tịch, tôi đã ra lệnh dừng phát triển, yêu cầu Hachidori giới hạn quyền năng và tăng cường bảo mật… nhưng nghe chừng vẫn rất gian nan.”
“Thiên tài đúng là luôn đứng sát mép thảm họa,” Torao lẩm bẩm.
“Không ngờ cậu ta lại tạo ra thứ nguy hiểm đến vậy.”
“Bản thân anh ấy cũng không lường hết hậu quả,” Klever nói.
“Hơn nữa, hệ thống này vốn chỉ được tạo ra để phục vụ công việc cá nhân của anh ấy.”
“…Thế Hachidori là người thế nào?”
Klever chỉ cười cho qua.
“Trông rất bình thường. Không có tư tưởng nguy hiểm như Kayaba Akihiko. Chỉ là… anh ấy hơi lệch khỏi thường thức chung, và tự biết điều đó. Có lẽ vì vậy mà anh ấy cần những người ‘bình thường’ như tôi làm đối trọng.”
“Ra vậy.”
Torao gật gù.
“Cậu giống cái phanh hãm cậu ta lại. Tôi muốn gặp cậu ta một lần, nhưng có vẻ cậu bảo vệ kỹ lắm.”
“Ngay trong công ty cũng hiếm khi thấy anh ấy,” Klever thừa nhận.
“Có khi hai người lại hợp nhau. Anh ấy là người mê mèo.”
“Tôi thích cậu ta rồi đấy,” Torao cười, đứng dậy.
“Thôi, tôi về đây. Cảm ơn vì những câu chuyện thú vị. Tôi sẽ không kể lại cho ai, trừ Tochimoringoại lệ chứ?”
“Ông Tochimori đã biết cả rồi. Sau chuyến tham quan văn phòng gần đây, ông ấy còn nhắn tôi đầy lo lắng.”
Torao cười lớn khi ra cửa.
“Ông ta sắc sảo lắm. Sinh ra là để làm kỹ sư. Lúc nào cũng than là muốn quay lại làm việc tay chân. Chắc vì tuổi tác không cho phép tăng ca dài nữa, nên mới tò mò Mental Output System. Là món đồ chơi hoàn hảo cho người sắp nghỉ hưu.”
“Đến lúc ông ấy nghỉ hưu, sẽ có giải pháp tốt hơn nữa.”
VR và AR đang tiến bộ từng ngày.
Đột phá lớn nhất đến từ Kayaba Akihiko, một người đã không còn sống, nhưng sau ông ta là vô số nhà nghiên cứu khác, với vô vàn cơ hội kinh doanh đang chờ được khai phá.
Không gian VR giống như một lục địa mới.
Không có kim loại hay mùa màng, nhưng dữ liệu sinh lợi thì hút tiền và tiền số như nam châm. Trong một thị trường nơi hình ảnh và marketing là vũ khí tối thượng, những người tư vấn như Klever đủ giá trị để sống khá giả.
Trước khi rời đi, Torao quay lại nói:
“À, tiện nhắc Tochimori. Ông ấy khen hai cô gái trẻ lắm. Ấn tượng với sự thân thiện không chút e dè của Koyomi, và sự chín chắn, chu đáo của Nayuta. Đặc biệt khen Nayuta trưởng thành vượt xa tuổi. Hiếm thấy một cô gái trẻ có cái đầu vững vàng như vậy. Ước gì con gái tôi học được một chút.”
Klever không biết đáp sao.
Anh đồng ý hoàn toàn, nhưng nói ra thì chắc chắn lại khơi chuyện nhạy cảm lúc trước.
Torao nhìn thấu, cười gian.
“Đừng dựng lông lên. Có lẽ cậu không nhận ra, nhưng từ khi hai cô gái đó thường xuyên lui tới, nét mặt cậu đã dịu đi nhiều.”
Klever giật mình.
“Hả…? Tôi không nhớ mình thay đổi cài đặt ngoại hình cá nhân…”
“Tôi nói ngoài đời. Trước đây cậu có khí chất rất đáng sợ, như đang nguyền rủa cả thế giới. Cười mà mắt vẫn lạnh. Nhưng lúc cậu xuất hiện trong vụ Yamashiro, tôi thật sự sốc vì gương mặt đó đã biến mất hoàn toàn. Thay đổi này tốt cho cậu.”
Ông quay đi, vẫy tay chào rồi trở về Hội Nghiên Cứu Tien Ngưỡng Miêu Thần bên cạnh.
Klever ngồi lại, suy nghĩ về lời nói đó.
Gương mặt mình… đã thay đổi sao?
Anh không nhận ra.
Nhưng đúng là những cơn ác mộng đã thưa dần.
Một lúc sau khi Torao rời văn phòng thám tử, cửa lại mở.
“Chào thám tử. Cuối cùng thì kỳ thi cuối kỳ của tôi cũng xong rồi.”
Nữ tu chiến binh mỉm cười đoan trang, cúi chào, trông không hề mệt mỏi.
Trên người cô toát ra thứ khí chất thanh sạch, như xua tan mọi u ám và lời nguyền, sáng hơn cả trước kia.
Klever hơi chột dạ khi nguyên nhân của “sự thay đổi” kia lại xuất hiện ngay sau khi anh vừa nghe nhắc đến, nhưng anh vẫn nở nụ cười gọn ghẽ, không để lộ suy nghĩ.
“Chúc mừng. Cô thấy mình làm bài thế nào?”
“Tôi thấy tốt hơn mọi khi. Nhờ có anh.”
Sau khi làm một công việc kèm cặp toán và tiếng Anh nửa mùa, Klever ít nhiều cũng có góp công vào chuyện đó.
Nếu kết quả của cô bé còn tệ hơn trước, thì điều đó chỉ chứng minh anh là một gia sư quá kém cỏi.
“Nghe vậy là tôi yên tâm rồi. Thế là trong kỳ nghỉ hè cô cũng bớt được một nỗi lo.”
Nayuta ngồi xuống ghế sofa, mở sách điện tử.
“Nhắc đến nghỉ hè… anh có định đi đâu chơi không, thám tử?”
“Không. Tôi chẳng có kế hoạch gì cả.”
“Tôi cũng vậy. Có người bà con ở quê bảo tôi về chơi, nhưng tôi nghĩ để sau khi đậu đại học hẵng đi thì hơn.”
Klever dừng tay, nhìn cô.
“Thế thì càng nên đi bây giờ chứ? Người bà con đó là ai?”
“Dì tôi. Người lần trước gửi mì soba với rau ấy. Dì là em gái của mẹ tôi, nhưng giờ dì sống chung với nhà chồng, nên nếu tôi đột ngột tới thì hơi ngại… Tôi chưa từng đến đó, lại toàn người không cùng huyết thống, nghĩ thôi cũng thấy mệt rồi.”
Nghe vậy, Klever cũng chẳng thấy nên khuyên cô đi.
“Ra là vậy. Mà nhắc mới nhớ, chuyện qua thăm Koyomi thì sao? Cô ấy còn bảo cô sang ngủ lại mà?”
“Bọn tôi ngày nào cũng gặp nhau trong VR rồi, nên tôi không thấy cần phải đi tàu cao tốc chỉ để gặp mặt. Với lại, tôi đang cố tiết kiệm tiền sinh hoạt.”
Klever day nhẹ mí mắt.
Nayuta sống rất nguyên tắc, chi tiêu chặt chẽ.
Đó là điều đáng quý, nhưng nhìn một cô bé ở tuổi này mà dè sẻn đến mức ấy, anh lại thấy xót xa.
“…Nghe này. Tôi không bảo cô tiêu xài hoang phí. Nhưng thỉnh thoảng, cô cũng có quyền ích kỷ một chút, có mong muốn cho riêng mình. Không lẽ cô chẳng có điều gì ước ao sao? Nghĩ lại thì tôi vẫn chưa trả ơn chuyện Thập Tam Tầng Lâu Địa Hạ Mê Cung. Nếu có điều gì tôi giúp được, cứ nói.”
Nayuta chớp mắt.
“Tôi ngạc nhiên thật đấy.”
“Ngạc nhiên cái gì?”
“Không ngờ chính anh lại nói ra câu ‘nếu có gì tôi giúp được’. Anh chắc chứ? Yêu cầu của tôi có khi khiến anh gặp rắc rối lớn đấy.”
Hàm ý đó đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
“Sau khi bị cô mắng, tôi đã quyết định tin tưởng cô hoàn toàn. Tôi tin rằng cô sẽ không đưa ra yêu cầu nào phản bội lại sự tin tưởng này.”
Cô gật đầu chậm rãi.
“Vậy thì… khó thật. Nếu tôi đưa ra yêu cầu kỳ quặc, toàn bộ lòng tin tôi gây dựng với anh có khi sụp đổ hết.”
“…Có thể cô đang nghĩ mọi thứ quá logic. Thả lỏng đầu óc đi. Chẳng lẽ không có bộ đồ, cái túi, đôi giày hay món phụ kiện nào cô từng muốn sao?”
Nayuta nhìn anh dò xét.
“Tôi trông giống kiểu con gái đòi quà lắm à?”
“…Không. Chính vì thế tôi mới không biết phải làm gì cho cô.”
Ít nhất thì, thật khó coi cô như một nữ sinh bình thường.
“Quan trọng là tấm lòng thôi. Thật ra tôi chỉ bất ngờ vì lại khiến anh nói ra lời đó, thám tử.”
Ít nhất, cô không từ chối thẳng thừng.
“Những bữa tối với chuyện kèm học là đủ rồi. Anh đừng thấy mình mắc nợ quá.”
“Cô nói nghe nhẹ nhàng thật… nhưng rõ ràng người được lợi là tôi mà.”
Chưa kể lần trước cô còn chăm sóc anh lúc ốm.
Nghĩ vậy, thật khó nói ai mới là người trưởng thành hơn.
“…Cho tôi hỏi một chuyện,” Nayuta phá vỡ im lặng.
“Nếu tôi xin ở lại nhà anh, có được không?”
“Tuyệt đối không,” Klever đáp ngay.
“Tôi không đánh giá cao kiểu đùa kém duyên đó. Nếu tôi đồng ý thì cô định làm gì?”
Nayuta khẽ thở ra.
“Tôi sẽ nhận lời anh… nhưng phản ứng đó đúng như tôi nghĩ. Nhưng tôi không nói đùa hay cố ý khiếm nhã đâu. Sáng nay bình nước nóng nhà tôi đột nhiên hỏng, vài ngày tới không thể tắm nước nóng được. Gần nhà tôi không có nhà tắm công cộng, tôi lại chưa đủ tuổi để ngủ qua đêm ở net café, mà chỉ dùng mỗi phòng tắm thì cũng không được. Nếu bất đắc dĩ, tôi có thể ở khách sạn, nhưng tốn tiền lắm. Còn ở nhà anh, tôi có thể ăn tối, tắm, rồi ngủ lại, mọi thứ sẽ đơn giản hơn nhiều.”
Lý do quá hợp lý, đến mức khiến Klever càng khó xử.
Về mặt logic thì chẳng có kẽ hở nào, nhưng xét về bản chất, đó vẫn là một yêu cầu… rất nguy hiểm.
“…Cô không thể ở nhà bạn à?”
“Tôi thấy áy náy lắm… Thà ở khách sạn còn hơn.”
Bị dồn vào thế bí, Klever chỉ nghĩ ra được một phương án.
“Được rồi. Nếu chỉ dùng phòng tắm một hai lần… thì xong tôi sẽ chở cô về.”
“Tôi không thích bị nguội sau khi tắm. Tôi muốn tắm xong là đi ngủ luôn. Xin cho tôi ở lại.”
Đến nước này, anh đành cố đánh thức ý thức nguy hiểm của cô bé.
“Nghe này. Tôi muốn giúp cô thật, nhưng cô nên cẩn trọng hơn với tôi… Đàn ông ngoài 20không phải kiểu người cô nên tin tưởng vô điều kiện.”
Nayuta cúi xuống đọc sách, giả vờ không hiểu.
Có vẻ cô đã từ bỏ ý định.
“Vậy thôi. Tôi không ép anh. Lúc đầu tôi cũng cảnh giác, nhưng anh cư xử quá đàng hoàng nên sự tin tưởng dần thắng thế. Với lại, nếu có chuyện gì xảy ra, tôi nghĩ với tính cách của anh, anh sẽ tự chịu trách nhiệm.”
“…Lúc Daichi còn sống, cậu ấy từng kể về em. Bọn tôi nói chuyện về em gái, cậu ấy bảo em gái mình rất liều trong những chuyện kỳ lạ. Khi đó tôi còn chưa hiểu, giờ thì hiểu rồi.”
“Tôi không liều. Chỉ là tôi không hay thể hiện cảm xúc thôi. Ví dụ như bây giờ… tôi chỉ là thấy cô đơn và mệt mỏi vì sống một mình, nên mới dựa vào lòng tốt của anh, thám tử.”
Cô nói rất bình thản.
Nhưng với Klever, đó giống như một lời cầu cứu không thể làm ngơ.
Nayuta cũng nhận ra điều đó, vội nói thêm:
“Tôi xin lỗi. Tôi không nên nói vậy. Anh quên đi nhé.”
“Không.”
Dù trông chín chắn, cô vẫn chỉ là một đứa trẻ vị thành niên.
Có rất nhiều người trẻ sống xa nhà vì học hành hay công việc.
Nhưng trường hợp của Nayuta thì khác.
Torao vừa bảo anh hãy làm người lớn, chủ động giúp đỡ cô.
Về pháp lý, đẩy cô ra xa mới là khôn ngoan. Nhưng làm vậy chẳng khác nào phản bội ký ức về người bạn đã khuất.
Và hơn hết… Klever thích Nayuta.
Anh muốn cô được hạnh phúc.
Nếu cô cần chỗ dựa, anh không thể quay lưng.
“…Chuyện ở lại thì được, cho tới khi bình nước nóng sửa xong. Thỉnh thoảng tôi có đồng nghiệp hoặc Narafushi ngủ lại, nên có giường hơi. Cô chuẩn bị quần áo rồi, tôi sẽ lái xe sang đón.”
Nayuta ngẩng lên, mắt mở to, không che giấu nổi sự kinh ngạc.
“…Anh nói thật sao?”
“Chính cô đề nghị mà. Tôi từng sống một mình khi bình nước nóng hỏng rồi. Lúc đó chẳng có cách nào khác cả. Ai cũng có lúc cần được giúp,” Klever nói đơn giản.
Một tiếng thì thầm thoát ra như hơi thở.
“Ờm… thám tử… anh dễ xiêu lòng vậy sao…?”
Anh nở nụ cười gian xảo kiểu hồ ly.
“Còn cô thì tự tin ghê nhỉ? Nếu cô bảo giữa mùa hè mà không cần tắm nước nóng vẫn chịu được, thì tôi cũng chẳng sao.”
“Tôi xin lỗi. Koyomi hay nói vậy với tôi, nên tôi muốn thử dùng với người khác một lần. Tôi sẽ biết ơn mà nhận lời cho tới khi sửa xong,” Nayuta cúi đầu thật sâu.
Rồi cô mở menu.
“Vậy tôi đi thu dọn đồ nhé. Anh sẽ lái xe sang đón?”
“Ừ. Khoảng 1 tiếng nữa. Tôi dọn phòng khách trước. Cô cứ đợi ở nhà.”
“Vâng. Cảm ơn anh.”
Biểu cảm hạnh phúc mềm mại trên gương mặt cô khiến tim Klever khựng lại một nhịp.
Khi cô đăng xuất, anh ôm đầu.
Giá mà mình có thể lôi bản thân mình của 1 phút trước ra mắng cho một trận…
“…Mình đang làm cái quái gì thế này…? Chỉ vì thấy mình nợ cô ấy mà đồng ý yêu cầu kiểu đó sao…?”
“Thôi đừng tự trách. Con bé dùng toàn vũ khí hạng nặng. Còn cậu thì cầm khiên bìa carton đỡ tên lửa,” một giọng nói vang lên từ cửa.
Klever giật mình.
Qua khe cửa hé mở là Torao, khoác áo thầy tu Thần đạo.
“Xin lỗi… tôi không cố nghe lén. Chỉ là quên nói thêm chuyện công việc. Theo yêu cầu của khách hàng, buổi playtest cuối của nhiệm vụ Thất Bất Khả Tư Nghị (Trường Học) được dời lên tối nay. Nếu cậu rảnh, mong cậu có mặt… Tôi gửi mail chi tiết sau nhé?”
“…Làm ơn gửi,” Klever đáp yếu ớt, gục xuống bàn.
Sau một khoảng im lặng nặng nề, anh khàn giọng:
“Ngài Torao… xin đừng kể cho ai chuyện vừa rồi…”
“…Sao tôi có thể chứ. Tôi biết ranh giới ở đâu. Nhưng mà… trời ạ…”
Torao đóng hẳn cửa, lẩm bẩm khi rời đi.
“Tôi đúng là sáng suốt khi từ chối buổi xem mắt cho cậu. Giờ thì chẳng thể giới thiệu cậu cho ai được nữa…”
Klever không đáp.
Anh cứ gục trên bàn, bất động hồi lâu.
—-
Bách Bát Quái Dị được lên kế hoạch như một chuỗi gồm 108 kịch bản khác nhau, cấu thành từ ba phần:
Bách Vật Ngữ do người chơi gửi lên, Thất Bất Khả Tư Nghị hợp tác với các nhà tài trợ, và Chung Mạc ở đoạn cuối cùng.
Kể từ khi dự án khởi động vào tháng Một, đã nửa năm trôi qua.
Khi Bách Vật Ngữ hoàn thành được một nửa, đội ngũ bắt đầu lần lượt triển khai Thất Bất Khả Tư Nghị từ tháng trước.
Kịch bản đầu tiên là nhiệm vụ thám hiểm mê cung mang tên Phế Khí Y Viện đích Dao Lam Khúc, lấy bối cảnh một bệnh viện khổng lồ đã bị biến đổi thành không gian dị giới.
Đối tác hợp tác cho nhiệm vụ này là một hãng bánh kẹo lâu đời, có lịch sử hàng trăm năm.
Trong quá trình khám phá bệnh viện méo mó với quy mô chẳng khác gì cả một thị trấn, các cửa hàng vật phẩm chủ yếu bày bán sản phẩm của hãng, vừa đóng vai trò hồi phục, vừa là điểm lưu tiến độ cho người chơi.
Do bệnh viện quá rộng lớn, ngay cả lộ trình ngắn nhất để đến được khu vực cuối cùng cũng phải mất vài ngày.
Thậm chí sau 1 tháng kể từ khi nhiệm vụ mở cửa, số người hoàn thành được vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nhiệm vụ thứ hai, Tử Linh Thành, vừa chính thức ra mắt vào tháng Bảy.
Đây là màn hợp tác với một công ty thực phẩm chức năng thường xuyên tài trợ cho các bộ phim samurai cổ trang.
Trái ngược với nhiệm vụ đầu tiên, lần này là một cuộc đua tốc độ, xem ai có thể chạm tới tháp lâu đài nhanh nhất.
Khác với nhiệm vụ thứ nhất, nhiệm vụ thứ hai có thể hoàn thành chỉ trong khoảng 20 phút.
Đây là một trò chơi giải đố hành động với vô số lối đi bí mật và cạm bẫy, được thiết kế để người chơi lặp đi lặp lại nhiều lần nhằm cải thiện thành tích.
Hiện tại, bảng xếp hạng đang vô cùng sôi động, và tạm thời Nayuta cùng Koyomi đang đứng ở thứ hạng khá cao.
Đến cuối tháng Tám, nhiệm vụ thứ ba trong Thất Bất Khả Tư Nghị sẽ được công bố.
Đây là dự án hợp tác với một trường tư thục chuyên về giáo dục công nghệ cao.
Tên chính thức của nhiệm vụ là “Trường Học (Tên Tạm Xưng)”, và đó không phải tên placeholder.
Khác với các dự án trước, lần hợp tác này không phải do phía Đế Chế Asuka đề xuất mà do chính nhà trường chủ động mang tới.
Một lập trình viên từng làm việc trong đội ngũ Asuka hiện đang giảng dạy tại đó, nhờ vậy kế hoạch được thông qua rất nhanh.
Cho đến hiện tại, đây cũng là nhiệm vụ suôn sẻ nhất trong quá trình sản xuất.
“Và buổi playtest của nhiệm vụ đó là tối nay à?”
“Đúng vậy. Thực ra công ty tôi đã hỗ trợ phát triển nhiệm vụ này từ năm ngoái. Phía họ muốn chúng tôi dẫn càng nhiều người tham gia càng tốt, bao gồm cả chị gái tôi và các nhân viên khác. Hai cô cũng được mời, nếu sắp xếp được thời gian.”
Trong phòng tiếp khách nhỏ của nhà Klever, nơi trên danh nghĩa là phòng cho khách, Nayuta đang trải lại giường.
Bên ngoài cánh cửa mở hé, Klever nhâm nhi tách cà phê sau bữa tối.
“Vậy Koyomi, Mahiro và tôi đều có thể tham gia sao? Bọn tôi đâu có liên quan gì đến nhiệm vụ…”
“Những người khác toàn là người lớn, nên họ rất muốn nghe ý kiến của thế hệ trẻ. Không có tiền công làm thêm, và như mọi khi, cũng không được giữ lại bất cứ thứ gì. Nhưng… đây không hẳn là một buổi thử nghiệm nghiêm ngặt, mà giống một lần kiểm tra chất lượng cuối cùng kết hợp giới thiệu. Cứ coi như đi chơi cho vui.”
Nayuta phủ tấm ga mới lên chiếc giường hơi đã bơm căng, đồng thời nhắc nhở bản thân về thực tế trước mắt.
Tối nay mình sẽ ngủ ở đây.
Đây là nhà của Klever, nơi cô đã nhiều lần ghé qua để nấu bữa tối cho anh, nhưng chưa từng ở lại qua đêm.
Trước mặt Klever, Nayuta cố giữ vẻ bình thản.
Nhưng cô không phải một cỗ máy vô tri.
Cô là một thiếu nữ đang ở độ tuổi mong manh và nhạy cảm.
Cô biết rõ rằng, nếu đặt dưới góc nhìn của xã hội, hành động của mình có thể bị coi là nguy hiểm.
Cô cũng hiểu rằng, trong một số hoàn cảnh nhất định, điều đó có thể gây cho anh không ít phiền phức.
Vậy mà cô vẫn kiên quyết làm thế, bởi vì…
“À mà này, máy nước nóng nhà cô khi nào thì sửa xong?”
Klever đột ngột đổi chủ đề.
“Tôi cũng không chắc lắm. Quản lý nói chắc phải đợi thêm 4 ngày nữa.”
Máy nước nóng trong căn hộ của cô đã được lắp gần 20 năm, đáng ra phải thay mới chứ không còn đủ tiêu chuẩn để sửa chữa.
Đáng tiếc là đơn vị thi công lại đang hết hàng, phải chờ đợt hàng mới từ nhà sản xuất gửi về sau cuối tuần.
“Bốn ngày à… Ừm, dạo này tôi cũng chẳng có khách khứa gì, cứ thong thả đi.”
“Tôi biết là làm phiền anh, nhưng thật sự là cứu tinh với tôi luôn. Bình thường thì chẳng để ý, chứ đến lúc hỏng rồi mới thấy bất lực kinh khủng. Nếu anh từ chối, chắc tôi phải hứng đầy bồn nước lạnh rồi đun nước sôi trên bếp đổ vào từng chút một…”
Vừa nói, Nayuta vừa thu dọn đồ đạc quanh chiếc giường tạm và bước ra phòng khách.
“Nghe đúng kiểu tra tấn,” Klever cười khẩy.
“Ngay cả bồn nhỏ cũng phải tầm 40 gallon nước. Có cố mấy thì cũng chỉ đạt đến mức hồ bơi nước ấm thôi. Thà cô kiếm đại một khách sạn business còn hơn.”
Con số cụ thể ấy khiến Nayuta khựng lại.
“…Tôi đoán là anh từng thử rồi?”
“Hồi còn là sinh viên. Trải nghiệm không đáng nhớ chút nào.”
Có vẻ đây đúng là kiểu thử thách mà ai cũng từng gặp ít nhất một lần trong đời.
“Thôi, chắc đến giờ đăng nhập rồi. Nhớ khóa cửa phòng này nhé. Không phải vì tôi không tin cô, mà là phép lịch sự tối thiểu dành cho tôi thôi.”
“Tôi không hiểu lắm vì sao lại gọi đó là lịch sự,” Nayuta nghiêm túc đáp, “nhưng tôi sẽ làm theo. Vì là người đi nhờ, tôi nên tuân thủ quy tắc của anh.”
“Ừ. Về chuyện đó thì tôi tin cô.”
Thật khó nói trong hai người, rốt cuộc ai mới là thiếu nữ mong manh.
Dù sao thì chuyện Narafushi thỉnh thoảng ghé qua đột ngột cũng là sự thật.
Nếu khi đó Nayuta đang ở phòng khách với AmuSphere trên đầu thì quả thật không ổn chút nào.
Cô khóa cửa căn phòng ngủ tạm bợ, lạ lẫm, rồi nằm xuống chiếc giường đơn giản vừa dựng lên.
Cảm giác không tệ như cô tưởng.
Thật lòng mà nói, còn dễ chịu hơn cả chiếc giường trong căn hộ của cô.
Tại sao anh ấy lại đối xử tốt với mình đến vậy…?
Xét về mặt xã hội, việc Klever làm như thế với một người chưa đủ tuổi thành niên rõ ràng tiềm ẩn rủi ro.
Thế nhưng, dù lo lắng và dè chừng, anh vẫn không hề cố tình giữ khoảng cách với cô.
Có lẽ là vì đồng cảm với hoàn cảnh của cô.
Hoặc vì trách nhiệm với người bạn đã khuất.
Nhưng dạo gần đây, Nayuta nhận ra rằng, đó không phải là toàn bộ câu chuyện.
Trong khoảng thời gian cô chăm sóc Klever lúc anh lâm bệnh, anh thường trằn trọc trong cơn sốt, lẩm bẩm những lời rời rạc.
Có lẽ chỉ là mê sảng, nhưng cô đã nghe thấy tên anh trai mình… và cả tên cô.
Nayuta từng tự bảo vệ bản thân khỏi cú sốc mất đi gia đình bằng cách làm tê liệt cảm xúc, trốn chạy khỏi nỗi đau.
Nhưng với tính cách lý trí của Klever, anh không thể làm vậy.
Khi Akihiko Kayaba, mục tiêu trả thù của anh đã chết, có lẽ anh đang phải đối mặt với một nỗi u sầu không biết trút vào đâu.
Trong mắt cô, anh đang vô thức tìm kiếm sự cứu rỗi.
Và đồng thời, anh cũng hy vọng rằng, bằng cách cứu lấy ai đó, chính mình cũng sẽ được cứu.
Cảm giác tội lỗi vì sống sót, hội chứng survivor’s guilt là điều rất phổ biến với những người sống sót sau SAO.
Có người vượt qua được.
Có người thì bị nó nhấn chìm mãi mãi.
Nayuta không phải là người sống sót sau SAO.
Cô là nạn nhân của nó.
Và nhờ Koyomi, Klever, cùng những người khác, cô cuối cùng cũng đang học cách bước tiếp.
Nhưng dù bề ngoài Klever có vẻ ổn, anh vẫn đang mắc kẹt trong đầm lầy ấy.
Và con đường duy nhất để thoát ra, chính là cứu lấy một ai đó khác.
Chính vì cảm nhận được điều đó, Nayuta mới không ngừng chủ động tiến lại gần anh.
—-
Trường học thì vui.
Trường học thì mệt.
Trường học thì nghiêm khắc.
Trường học thì phiền phức.
Khi con người lớn lên từ trẻ con thành người lớn, họ dần học được cách đối mặt với nỗi sợ.
Sợ người khác.
Sợ điều chưa biết.
Sợ nguy hiểm.
Sợ xã hội…
Cách tránh né hay vượt qua những nỗi sợ đó không giống nhau, nhưng phần lớn đều có thể giảm bớt nhờ trải nghiệm bằng cách quen dần với chúng.
Khi trưởng thành, ta hiểu rằng việc đi ra hành lang vào nhà vệ sinh lúc nửa đêm ở nhà mình vốn chẳng hề nguy hiểm.
Đó là tác dụng của trải nghiệm.
Nhưng nếu là nhà vệ sinh ở công viên công cộng giữa đêm khuya, thì lại là chuyện khác.
Dù vậy, chỉ cần quen dần, cảm giác sợ hãi ấy cũng sẽ phai đi.
Thế nhưng…
Dù nỗi sợ có giảm, mức độ nguy hiểm tiềm ẩn vẫn không hề thay đổi.
Khả năng có ma xuất hiện trong nhà vệ sinh nhà về đêm gần như bằng không, dù bạn có quen hay không.
Nhưng ở nơi công cộng hay trên những con đường vắng, nguy cơ gặp kẻ tấn công, kẻ điên hay cướp bóc rõ ràng là lớn hơn không.
Đó là những mối nguy không thể bỏ qua hoàn toàn.
Mỗi ngày, vẫn có người trở thành nạn nhân, và cũng có người trở thành thủ phạm.
Rất nhiều nỗi sợ, dù có nguy hiểm thật hay không, đều có thể bị xóa mờ bằng sự lặp lại của trải nghiệm.
Chính ảo tưởng rằng “mọi thứ đều an toàn và sẽ mãi như vậy” đã dẫn đến vô số bi kịch trong lịch sử, cho đến khi nó không còn an toàn nữa.
Nhưng sống trong sợ hãi triền miên, mài mòn thần kinh bằng căng thẳng và hoảng loạn mỗi ngày, cũng không phải là cách sống.
Ở một khía cạnh nào đó, quen với nỗi sợ là điều cần thiết.
Chỉ là, sự quen thuộc ấy đôi khi sẽ dẫn đến một cú sốc chí mạng.
Với rất nhiều đứa trẻ, nơi đầu tiên chúng học được nỗi sợ của điều chưa biết, cũng là nơi đầu tiên rời xa vòng tay cha mẹ chính là trường học.
Vì thế, trường học đáng sợ.
“…Nói chứ, mấy người biết thứ đáng sợ nhất ở trường là gì không? Gấu. Gấu đen đó. Trên khuôn viên trường luôn. Hồi đó mình tưởng là chó to nên lại gần, xong nó gầm ‘grrrr’ một cái… suýt thì tè ra quần. Koyomi hồi lớp hai đã nghĩ mình sắp bị ăn thịt rồi…”
“…Đó không phải sợ trường học. Đó là sợ gấu.”
Trong lúc Koyomi kể lại một ký ức tuổi thơ đầy nguy hiểm ở quê nhà, Nayuta đang lướt trang quảng bá cho Nhiệm vụ Thứ Ba, Trường Học (Tạm Xưng).
Mahiro nghiêng sang nhìn màn hình.
“Vậy là bối cảnh trường học hiện đại à. Nhà bê tông cốt thép, nhìn rất bình thường… Chỉ số kinh dị từ 2 đến 8, độ khó cũng từ 2 đến 8 tùy tuyến đi… Nghĩa là cốt truyện phân nhánh?”
“Ừ. Nghe nói bản đồ chính được tái hiện từ chính ngôi trường tư thục đang hợp tác. Nhưng… chị vẫn thấy khó tin là họ duyệt cái này,” Nayuta nói, nhìn Mahiro với vẻ lúng túng.
Cả hai đang nghĩ cùng một điều.
Trang quảng bá giống hệt một brochure giới thiệu trường:
Toad nhà sáng sủa, học sinh tươi cười, những lời hứa hẹn về ước mơ và tương lai tràn ngập lạc quan giả tạo đến mức lộ liễu.
Nếu là parody thì đúng là cay độc.
Nhưng đây lại là dự án hợp tác với chính ngôi trường đó.
Lẽ ra một nơi giáo dục phải phản đối việc trở thành bối cảnh cho truyện kinh dị mới đúng.
Có lẽ cách nghĩ của Nayuta đã quá lỗi thời.
Tất cả tester đang tập trung tại phòng chờ do đội phát triển chuẩn bị.
Nó trông giống sảnh khách sạn, với thảm đỏ và những ô cửa kính nhìn ra skyline thành phố về đêm.
Tính cả ba cô gái trên ghế sofa, có khoảng 30 người tham gia, dù vẫn chưa đông đủ.
Còn chút thời gian trước khi bắt đầu.
Không chỉ có người, còn có hơn 10 con mèo… đi bằng hai chân.
Giống như Tochimori trước đó, đây là avatar đặc biệt công ty cho mượn.
Không có chỉ số, không có sức tấn công, nên hệ thống xem chúng như vật thể bất khả xâm phạm mà quái vật không thể nhận diện.
Trong số đó có cả chủ tịch hội đồng, hiệu trưởng và vài giáo viên, tất cả đều đang cười nói rôm rả trong hình dạng mèo biết đi.
Một cảnh tượng khá dễ thương.
Klever, vị thám tử từng gặp họ trước đây đang quỳ gối chào hỏi từng người.
“Ôi! Mấy cô đến rồi à! Nayutaaa, Koyomiii, Mahirooo! Chào chào!”

Một giọng nói tràn đầy năng lượng vang lên khi một nữ cung thủ tóc vàng nhảy bổ từ phía sau.
Là Ririka Rougerie, chị gái Klever, Thần Cung.
Cô chống tay lên lưng ghế sofa, vòng tay ôm chặt Nayuta và Mahiro, áp má vào má họ, cọ cọ như đang vuốt mèo con.
Nayuta cứng người, không phải vì khó chịu, mà vì không biết nên phản ứng thế nào.
Koyomi lập tức giơ tay.
“Ê, Ririka, đừng độc chiếm hàng hóa chứ! Cho tôi một phần với!”
“Hmm~ được thôi! Vì cô trung thực như vậy, Koyomi được phần thưởng là… Nayuta!”
“Yay! Một Nayu cho mình!”
Ririka buông Nayuta ra, để rồi Koyomi thế chỗ.
Nayuta dùng một tay giữ Koyomi lại, cúi đầu chào lịch sự.
“Tôi mong cô đừng chào hỏi theo phong cách chợ nô lệ. Chào buổi tối, Ririka. Các bạn đồng hành của cô hình như đang bị sốc.”
Sau lưng Ririka là hai người đàn ông.
Một người trẻ tuổi, nghề nghiệp không rõ ràng, mặc hakama và áo khoác buộc dây, sau lưng đeo một ống dài như vật dụng kỳ lạ.
Anh ta cười lệch miệng, một bên khóe môi dường như vĩnh viễn nhếch lên.
Người còn lại trông như một trà sư ngoài 30, vẻ mặt cau có, đang day trán vì bực bội.
Mái tóc đen vuốt ngược mang phong thái dân văn phòng chính hiệu.
“Ối chà… đây là cô bé xinh xắn mà sếp đang để ý sao…? Ừm, cũng khó trách… đàn ông mà…”
Trà sư huých nhẹ vào vai người trẻ.
“Im đi, Senjuya. Đừng nói nhảm trước mặt đối tác.”
“À, xin lỗi. Muốn kẹo cứng không, anh Oogaki?”
“Không. Tôi đi chào mọi người cùng chủ tịch đây. Cậu trông chừng Ririka, đừng để nó phát điên.”
Ririka phồng má.
“Anh Oogaki! Thái độ vậy là không được nha! Quy định công ty rõ ràng: Gặp con gái là phải nở nụ cười lịch sự!”
“Không có quy định đó. Nhớ là chúng ta đến đây để làm việc.”
Người đàn ông cau có vội vàng rời đi, không kịp giới thiệu.
Chỉ nghe tên thôi, Nayuta cũng đoán được thân phận anh ta.
“…Anh đó là nhân viên của thám tử, đúng không?”
Trong chuyến tham quan văn phòng VR, cô đã thấy nhiều phòng cá nhân có tên, và tên ấy là một trong số đó.
Người trẻ khoác áo mỉm cười, xoa tay.
“Chào nhé, Mahiro. Lại gặp rồi. Còn cô thì lần đầu gặp, tôi là Senjuya, người của Kuroneko!”
Anh ta còn nháy mắt một cái đầy trơ trẽn.
Rõ ràng là kiểu hề của tập thể.
Ririka đứng thẳng người.
“Senjuya phụ trách toàn bộ mảng hình ảnh đồ họa, thiết kế các kiểu. Trông thì nông cạn vậy thôi, nhưng tay nghề rất đỉnh. Vẽ được đủ phong cách luôn! Chỉ là… nhân cách thì hơi thiếu.”
“Đúng vậy đó. Đó chính là vấn đề của tôi,” Senjuya vừa nói vừa vỗ mạnh lên đỉnh đầu mình.
“Bởi vậy nên tôi mới chẳng bao giờ ra làm riêng được.”
Nayuta cúi đầu đáp lễ, nhưng thật sự không biết nên phản hồi câu này thế nào.
“Còn người đàn ông trông khó ưa lúc nãy là anh Oogaki, trưởng bộ phận vận hành của công ty bọn tôi,” Senjuya tiếp tục.
“Nói nôm na thì anh ấy giống như trợ lý kinh doanh của Kaisei vậy. Tuổi lớn hơn Kaisei, phụ trách gần như toàn bộ các buổi đàm phán và gặp gỡ đối tác. Đợt trước Kaisei bị ốm, anh ấy gánh hết mọi cuộc họp luôn, làm việc cực kỳ xuất sắc. Tuy trông không thân thiện, nhưng đó chỉ là trạng thái mặc định thôi. Đến lúc cần thì anh ấy rất tử tế.”
Một tính cách như vậy mà làm mảng đối ngoại thì nghe có vẻ không ổn lắm.
Thế nhưng khi Nayuta quan sát từ xa cảnh Oogaki đang trò chuyện với đối tác, anh ta lại giống hệt một nhân viên văn phòng điển hình.
Biểu cảm mềm đi rõ rệt, cho thấy anh rất giỏi điều chỉnh thái độ tùy hoàn cảnh.
Và dù một người không có mặt, vẫn còn một nhân vật khiến Nayuta để ý.
“Vậy… anh Hachidori không đến sao?”
Cô hỏi, nhắc đến người đã phát triển Mental Output System mà cô từng thử hôm trước.
Ririka nhún vai.
“Anh ấy hiếm khi xuất hiện ở công ty lắm. Lâu lâu mới thấy một lần. Người ngoài công ty thì—”
“À, em từng gặp anh Hachidori rồi,” Mahiro vui vẻ xen vào.
“Hồi em đến công ty của anh Kurei để nhờ tìm tung tích của bố. Tất nhiên lúc đó chỉ là avatar VR thôi, vì cuộc gặp diễn ra trong không gian ảo…”
“Ồ? Thế anh ấy thế nào?”
Koyomi tò mò.
“Kiểu thiên tài siêu phàm ấy hả?”
Mahiro có vẻ không biết nên diễn đạt ra sao.
“Anh ấy… thế nào nhỉ… Ừm… nếu phải nói thì chắc là… rất bình thường?”
“Đúng, rất bình thường,” Ririka gật đầu.
“Bình thường hoàn toàn,” Senjuya phụ họa.
“Ê—!”
Koyomi bĩu môi.
“Anh ta là thiên tài mà đúng không? Chẳng có gì hay ho để kể à? Kiểu lập dị, quái gở, điên điên một chút ấy?”
Senjuya phẩy tay trước mặt.
“Ồ, điên thì có điên thật. Lập dị chính hiệu. Nhưng xét về ngoại hình thì…”
“Ừ,” Ririka tiếp lời.
“Nhìn cứ như kiểu người sáng nào cũng bắt tàu điện đi làm đúng giờ. Nhưng sự thật là…”
Cả hai trao nhau một ánh nhìn đầy khó xử.
“Bọn tôi chưa từng gặp anh Hachidori ngoài đời thật.”
“Chỉ có Kaisei là gặp trực tiếp thôi,” Senjuya nói thêm.
“Với lại tôi sống ở Mỹ. Trong công ty còn từng đùa là ‘Thuyết Hachidori AI’, nhưng theo những gì tôi biết thì anh ấy đúng là con người bằng xương bằng thịt.”
Vậy nên, dù bề ngoài rất đỗi bình thường, anh ta quả thực là một kẻ hơi… khác thường.
Mahiro tiếp lời:
“Anh Hachidori đã giúp em điều tra tung tích của bố. Cuối cùng phát hiện ra là bố em bỏ trốn vì dính líu đến gian lận đầu tư. Em không biết anh ấy tìm bằng cách nào, nhưng tốc độ thì cực nhanh.”
Ririka cười gượng.
“Đó là điểm đặc biệt đấy. Kaisei thì vẫn còn mối quan hệ với cảnh sát, lại có nhiều kênh riêng… nhưng anh Hachidori thì rất mềm lòng với trẻ con. Nhìn thấy em là chắc chắn bật ‘chế độ nghiêm túc’ ngay rồi. Thử nhìn xem, em đáng yêu thế này cơ mà!”
Nói xong, cô áp má cọ cọ vào mặt Mahiro.
Cô bé cười khúc khích, có phần ngượng ngùng.
Trong khi đó, Senjuya quay nhìn ra cửa sổ, chép miệng.
“Con gái đúng là sướng thật… chạm vào nhau mà không bị coi là phạm pháp…”
“Hay quá còn gì,” Ririka cười đểu.
“Ghen tị lắm đúng không? Nhưng nếu nói ai sướng nhất lúc này thì phải là Kaisei kia kìa. Ghen thì ghen với em ấy ấy.”
“Không đâu,” Senjuya đáp nhanh.
“Chủ tịch đã trải qua quá nhiều chuyện rồi. Giờ được hưởng chút ‘thắng lợi’ cũng là xứng đáng.”
Rõ ràng, Klever nhận được sự tôn trọng rất lớn từ cấp dưới.
Chỉ có điều, thay vì được đền đáp, có vẻ Nayuta mới là người sẽ khiến anh… đau dạ dày thêm.
Ít nhất thì chế độ ăn uống của anh đã cải thiện hơn trước.
Senjuya quay mặt đi, cố điều chỉnh lại cảm xúc.
“…Chủ tịch xứng đáng có được điều đó. Nếu không, Yakumo sẽ không thể yên lòng.”
Cái tên ấy khẽ siết chặt tim Nayuta trong khoảnh khắc.
0 Bình luận