"Anh có muốn em trở thành người yêu của Ichi không?"
Sau một đêm say bí tỉ đến mức ngủ thiếp đi, tôi mở mắt ra và thấy mình đang nằm trên giường trong phòng của cô bé. Luna, trong tư thế ngồi đè lên người tôi, đang nhìn xuống bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Trước tuyên bố hùng hồn về việc làm người yêu thốt ra từ miệng cô bé, tôi – Ichigo – chết lặng trong vài giây.
... Tuy nhiên.
"Luna-san."
"... Dạ?"
"Trước hết, em leo xuống khỏi người anh được không?"
Thấy thái độ bỗng chốc trở nên bình tĩnh của Ichigo, Luna ngoan ngoãn đáp "A, vâng" rồi rời khỏi người anh.
"Cảm ơn em."
Ichigo đưa chân ra khỏi mép giường, chạm xuống sàn nhà.
Dù cô bé có nói là nghiêm túc, là thật lòng đi chăng nữa, thì chuyện không thể vẫn là không thể. Cô bé mới là học sinh trung học năm nhất... có lẽ chỉ khoảng mười lăm hay mười sáu tuổi. Vẫn còn là trẻ con.
Nếu phát ngôn tối qua là sự thật, và tôi thực sự đã khiến cô bé nảy sinh tình cảm nghiêm túc, thì đó là trách nhiệm của tôi. Tôi cần phải giải thích đàng hoàng, thấu đáo... và thuyết phục cô bé bằng tất cả sự chân thành.
Ichigo thầm nghĩ.
Với đặc thù công việc đòi hỏi khả năng phân tích và phán đoán chính xác, nhanh nhạy trong mọi tình huống, Ichigo không dễ dàng để lộ ra bộ dạng thảm hại, hoảng loạn hay mất bình tĩnh.
(... Chà.)
Anh hồi tưởng lại cuộc trao đổi vừa rồi.
Biểu cảm đó, thái độ đó... có vẻ như một khi Luna đã tự mình nói ra thì sẽ không có ý định rút lại. Đó có thể là sự bồng bột của tuổi trẻ, nhưng cũng có khả năng cô bé đã lỡ đâm lao thì phải theo lao. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải tạo cho cô bé một lối thoát để mọi chuyện kết thúc êm đẹp.
"Luna-san, đầu tiên là..."
"Ừm, đầu tiên là ăn sáng đã nhé."
Cắt ngang lời nói đầy nghiêm túc của Ichigo, Luna đi về phía chiếc bàn. Nhìn sang, tôi thấy bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng. Có vẻ Luna đã dậy trước và làm nó.
"Tạm thời chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé? Em cũng sắp đến giờ phải đi học rồi."
"........."
Bữa sáng là bánh mì nướng, kèm theo đó là súp ngô được rót vào cốc sứ. Có lẽ là súp ăn liền. Một thực đơn đơn giản.
"A, xin lỗi anh nha. Bình thường em sống một mình nên không có bộ bát đĩa dự phòng cho khách. Lần tới em sẽ sắm sửa đầy đủ."
Nói rồi, Luna ngồi xuống ghế với vẻ mặt hối lỗi.
"... Phù."
Dù chỉ là bữa ăn nhẹ, nhưng với Ichigo – người vừa ngủ dậy và đang cảm thấy hơi đói – thì nó vẫn kích thích sự thèm ăn. Thở dài một tiếng, Ichigo đứng dậy khỏi giường và ngồi xuống ghế.
Tất nhiên, phải nói trước là tôi làm theo lời cô bé không phải vì muốn lấp đầy cái bụng rỗng. Chỉ là tôi nghĩ không thể phũ phàng từ chối bữa ăn người ta đã cất công chuẩn bị, và nếu muốn nói chuyện thì ngồi đối diện nhau sẽ tốt hơn.
(... Quần áo thì...)
Để chắc chắn, Ichigo kiểm tra lại trang phục hiện tại của mình. Quần áo trên người... quả nhiên vẫn y nguyên như ngày hôm qua. Dù có hơi nhăn nhúm, nhưng có vẻ như không hề bị cởi ra.
May quá... anh thầm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Dù không muốn tưởng tượng, nhưng nếu anh lỡ làm gì cô bé trong tình trạng này, thì đúng là không thể cứu vãn nổi.
Ngồi xuống ghế, Ichigo nhìn Luna ở phía đối diện. Luna nghiêng đầu, nhìn lại Ichigo với cử chỉ vô cùng đáng yêu. Trớ trêu thay, khung cảnh này y hệt như ngày hôm qua.
"... Vậy thì, em đã cất công chuẩn bị, anh xin phép."
"Vâng, mời anh ăn. A, em có pha cà phê đấy, để em mang ra nhé."
Nói rồi, Luna đi vào bếp. Cô bé nhấc ấm ra khỏi máy pha cà phê, bên trong chất lỏng màu đen thơm lừng đã sóng sánh bốc khói. Cô bé rót vào cốc sứ, thêm đường và sữa rồi đặt trước mặt Ichigo cùng một tiếng "Đây ạ".
Động tác rất thành thục và tinh ý. Sự giáo dục tốt, hay nói đúng hơn là những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, khiến tôi cảm nhận được bầu không khí giống hệt Sakurako. Quả nhiên, đúng là con gái ruột... nhỉ.
"Luna-san."
Vì khẩu phần không nhiều nên bữa ăn kết thúc chỉ trong vài phút. Nhìn Luna đang uống cà phê sau bữa ăn, Ichigo chọn đúng thời điểm để mở đầu câu chuyện.
"Về chuyện người yêu hay gì đó ban nãy."
"Vâng."
"Tối qua anh cũng say, nên đã lỡ hùa theo... nhưng em hãy suy nghĩ kỹ đi. Đó chỉ là đùa thôi. Bình tĩnh lại thì sẽ hiểu ngay, anh và em làm sao có thể là người yêu được, đương nhiên là không được rồi."
"Tại sao?"
Luna nghiêng đầu với vẻ mặt ngây thơ.
"Em là học sinh cấp ba năm nhất, mới mười lăm hay mười sáu tuổi."
"Hiện tại thì em vẫn mười lăm tuổi."
"Mười lăm tuổi à. Còn anh là người đã đi làm, hai mươi tám tuổi rồi. Cách nhau hơn một con giáp lận đấy."
"Mẹ và bố em cũng kết hôn với khoảng cách tuổi tác như vậy mà."
... Bị chọc đúng vào chỗ đau.
Phải, cô bé là con của một gia đình có hoàn cảnh hơi đặc biệt. Là con gái của Sakurako.
Thú thật, tình huống này kích thích tinh thần Ichigo quá mức. Con gái của mối tình đầu, người mà anh từng ngưỡng mộ, đang hiện diện ngay trước mắt với ngoại hình y hệt người xưa. Hơn nữa, cô bé lại còn đang hướng tình cảm về phía anh.
... Anh buộc phải duy trì lý trí một cách kiên định.
"Không sao đâu mà. Em tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho Ichi đâu."
Không biết có hiểu được sự dằn vặt trong lòng Ichigo hay không, Luna nói. Không còn dùng những từ ngữ khách sáo như tối qua, cô bé chuyển sang giọng điệu thân mật, suồng sã, và gọi anh bằng biệt danh ngày xưa. Có lẽ vì xem là người yêu nên cô bé mới thu hẹp khoảng cách, nhưng điều đó càng làm tăng thêm ảo giác như thể Sakurako của ngày xưa đang trở về ngay trước mắt.
"Em tuyệt đối sẽ không phản bội Ichi. Nếu có ai nói gì, em sẽ lấp liếm cho qua đàng hoàng. Hơn nữa, nếu bị người lớn khác nghi ngờ, em sẽ nói sự thật. Rằng Ichi không làm gì xấu cả, cũng không nắm điểm yếu nào của em. Tất cả là do em tự nguyện cầu xin."
"... Câu chuyện không đơn giản như vậy đâu."
Nhận thức về vấn đề này, quả nhiên chỉ có thể nói là của một thiếu nữ mười lăm tuổi. Tuy nhiên, dù anh có nói bao nhiêu, Luna cũng không có vẻ gì là muốn rút lui. Có vẻ như cần phải kiên nhẫn thuyết phục nhiệt tình hơn nữa.
Hít một hơi thật sâu, Ichigo mở miệng.
"Dù sao thì..."
"A, đã giờ này rồi sao."
Lúc đó, cắt ngang lời Ichigo, Luna nhìn đồng hồ và nói.
"Ichi, chẳng phải sắp đến giờ anh đi làm rồi sao? Em cũng đến giờ phải đến trường rồi. Không nhanh lên là lỡ xe buýt mất."
Trong lúc mải nói chuyện, giờ đi học của Luna đã đến. Ngôi trường cô bé đang theo học... nhìn vào bộ đồng phục cô bé đang mặc là biết, đó là trường nữ sinh quý tộc nổi tiếng trong vùng. Hình như có xe buýt chuyên dụng đưa đón từ trước nhà ga.
"Tạm thời câu chuyện dừng ở đây đã, chúng ta ra khỏi nhà nhé?"
"A... Ờ."
Ichigo bị Luna hối thúc "Nhanh lên, nhanh lên", đành phải đứng dậy khỏi ghế.
"Ấy, phải rồi."
Không quên chiếc máy tính làm việc mang theo hôm qua, Ichigo bước ra cửa trước một bước. Và Luna, sau khi đã chuyển hết bát đĩa vào bồn rửa, cũng xách cặp sách bước ra khỏi phòng.
"Để anh chờ lâu rồi, Ichi... Ơ? Sao thế?"
"Không..."
Ichigo đang đứng chờ ở chiếu nghỉ cầu thang, cách phòng Luna một đoạn. Bởi lẽ, đứng trước phòng một nữ sinh cấp ba mà bị cư dân khác nhìn thấy thì chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, anh nghĩ vậy.
"Ahaha, không sao đâu. Chung cư này thực ra ít người lắm. Đến em còn chưa bao giờ gặp ai sống ở đây ngoài mình cả."
"Vậy sao."
"Với lại, có bị nhìn thấy thì em cũng sẽ lấp liếm cho, yên tâm đi."
"... Đã bảo là chuyện không đơn giản như thế mà."
Đúng như cô bé nói, suốt quãng đường xuống cầu thang và đi qua sảnh, họ không gặp cư dân nào hay cả quản lý tòa nhà.
"Vậy thì, ờ..."
Bước ra trước chung cư và nhìn quanh, không thấy bóng người nào. Trong không khí buổi sáng đặc trưng hơi ẩm ướt, chỉ có sự tĩnh lặng bao trùm. Có lẽ đây là khu vực ít dân cư thật.
Chà, đã lỡ đi đến đây theo dòng sự kiện rồi, giờ phải làm sao đây. Như để thăm dò, Ichigo hướng mắt về phía Luna.
"Nè, Ichi."
Ngay lúc đó, Luna ngước nhìn lại Ichigo.
"Tuy không còn nhiều thời gian... nhưng chúng ta vừa đi bộ ra trước nhà ga vừa nói chuyện được không?"
Một sự quan tâm dành cho Ichigo – người đang muốn thảo luận, nhưng cũng pha trộn một chút mong muốn của bản thân cô bé. Cô bé đã đưa ra một lời đề nghị mà anh khó lòng từ chối.
※ ※ ※ ※ ※
"Chào buổi sáng, Ichi."
Buổi sáng.
Giờ đi học cấp hai.
Ichigo, khi đó là học sinh năm nhất, luôn đến nhà Sakurako – đàn chị năm ba cùng trường – để đón cô đi học.
Nói là vậy, nhưng đây không phải thói quen mới bắt đầu khi lên cấp hai. Vốn dĩ nhà gần nhau, nên từ hồi tiểu học, Ichigo đã tự nhiên đi học cùng Sakurako rồi. Ngay cả khi Sakurako, lớn hơn ba tuổi, lên cấp hai trước, họ vẫn đi cùng nhau đến ngã rẽ nơi đường đến trường tiểu học tách ra.
Sakurako cũng chưa bao giờ chê bai hay từ chối lời rủ rê của Ichigo là phiền phức, cô luôn chờ Ichigo đến để cùng đi.
Nhà Sakurako làm kinh doanh, tuy không đến mức là biệt thự xa hoa, nhưng so với các gia đình bình thường thì cũng to lớn và bề thế. Hình dáng Sakurako trong bộ đồng phục bước ra khi cánh cửa ngôi nhà ấy mở ra, hoàn toàn xứng đáng được gọi là một tiểu thư đài các.
Vào buổi sáng, dưới bầu trời rộn rã tiếng chim hót, hai người đã cùng nhau bước đi trên con đường đến trường...
Hiện tại, ký ức đó đang lặp đi lặp lại trong tâm trí Ichigo.
"Cảm ơn anh nha, Ichi. Đưa em ra tận bến xe buýt, anh hiền thật đấy."
"Không... là do em đề nghị mà."
Ichigo chấp nhận lời đề nghị của Luna và quyết định tiễn cô bé đến gần bến xe buýt trước nhà ga.
... Không, chính xác thì không phải là tiễn, mà vì câu chuyện vẫn chưa kết thúc nên anh đi theo để nói nốt. Theo lời Luna, khu vực này ít người sống, hơn nữa vào giờ này cũng hầu như không có người qua lại. Nên nỗi lo bị nhìn bằng ánh mắt kỳ quặc cũng giảm đi phần nào, cô bé nói vậy. Dựa vào thông tin đó, anh đánh giá là không có vấn đề gì và chấp nhận yêu cầu.
"........."
Ichigo liếc nhìn dáng vẻ Luna đang đi bên cạnh.
Thật sự, giống hệt Sakurako trong ký ức. Gương mặt nhìn nghiêng của cô ấy khi đi học cùng nhau ngày bé, giờ đây chồng khít lên hình ảnh hiện tại.
"Sao thế? Ichi."
Lúc đó, nhận ra ánh nhìn của Ichigo, Luna cất tiếng hỏi. Ichigo vội vàng quay mặt về phía trước.
"Không, không có gì..."
"Fufu... Anh lo bị ai đó nhìn thấy đến thế sao?"
Thấy điệu bộ khả nghi của Ichigo, chắc cô bé nghĩ là do anh bất an. Luna vừa cười thích thú vừa nói.
"Không cần lo lắng đâu. Chỉ là người yêu đi bộ cùng nhau thôi mà, nhìn thế nào cũng chỉ là cảnh tượng bình thường thôi."
".... Không, thế mới gay go chứ... Mà nói đúng hơn, với bộ dạng hiện tại của anh và em, người ta nhìn vào sẽ thấy giống một ông bố làm nhân viên văn phòng đang đi làm và cô con gái đi học thì đúng hơn đấy."
Ichigo xách cặp đi làm, còn Luna mặc đồng phục. Có thể sự chênh lệch tuổi tác hơi gây cảm giác sai lệch một chút, nhưng cảm nhận theo hướng đó mới là phán đoán theo lẽ thường. Nghe Ichigo phản bác lại nhận thức có phần lệch lạc của mình, cô bé cười vui vẻ.
"Ahaha, quả nhiên Ichi thú vị thật đấy."
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó. Trong tâm trí Ichigo, ký ức ngày xưa lại ùa về.
Ký ức khi đi bộ trên con đường đến trường cùng Sakurako. Trên đường đi, Ichigo thường kể cho Sakurako nghe về chương trình tivi tối qua, hay những chuyện vụn vặt với bạn bè ở lớp hôm qua. Cô ấy vừa lắng nghe một cách vui vẻ, thi thoảng lại gật gù tán thưởng.
"Chuyện của Ichi, lúc nào nghe cũng thấy thú vị nhỉ."
Được nói như vậy, Ichigo đã từng vui sướng một cách ngây thơ. Chẳng biết có phải lòng thật hay không, nhưng nụ cười rạng rỡ của cô ấy đã lấp đầy cảm giác thỏa mãn trong lòng anh.
Dáng vẻ ấy, thái độ ấy, người con gái lớn tuổi hơn mà anh ngưỡng mộ. Thời gian ở bên cô ấy đối với Ichigo vô cùng ý nghĩa.
Tuy nhiên, khi đến gần trường học, số lượng học sinh đi học cũng tăng lên. Bạn cùng lớp của Sakurako bắt đầu cất tiếng gọi, và cuộc trò chuyện riêng của hai người bị gián đoạn. Xinh đẹp và hòa đồng, Sakurako đương nhiên là người nổi tiếng. Ichigo, học khóa dưới, cứ thế tự nhiên tách khỏi cô và đi về phía lớp học của mình.
Và giờ đây, người đang ở trước mắt Ichigo là con gái cô ấy – Luna.
Luna hiện tại cũng trạc tuổi Sakurako ngày đó.
Chính vì vậy, anh có cảm giác đảo lộn như thể bản thân mình của hiện tại đang đối diện với Sakurako của ngày xưa, hay như đang nhìn thấy một ảo giác vậy.
"Cũng chẳng có gì thú vị đâu."
"Thú vị mà, đúng như mẹ em đã nói."
"........."
Nghe phát ngôn đó của Luna, Ichigo lấy lại tỉnh táo. Đúng vậy, cô bé không phải là Sakurako. Anh lắc đầu, chấn chỉnh lại bản thân đang suýt rơi vào trạng thái tư duy bất thường.
"A, thấy rồi."
Trong lúc mải suy nghĩ, họ đã đến nơi, bến xe buýt trước nhà ga hiện ra ngay trước mắt. Vì thời gian gấp gáp, cộng với việc cứ mãi nhớ lại chuyện xưa và tự mình dao động, rốt cuộc câu chuyện về việc làm người yêu hay không vẫn chưa đi đến đâu.
"Từ chỗ này trở đi người qua lại sẽ đông hơn, nên đến đây là được rồi."
Có vẻ cô bé cũng biết ý về điểm đó. Luna xoay người lại, đối diện với Ichigo tại chỗ.
"Hẹn gặp lại nhé, Ichi."
"........."
Có lẽ vì để ý xung quanh, cô bé nói khẽ, rồi vừa vẫy tay nhỏ nhẹ vừa chạy bước nhỏ về phía bến xe buýt. Chỉ còn lại một mình Ichigo đứng chôn chân tại chỗ.
"... Đành chịu thôi."
Có đứng mãi ở đây thì thời gian cũng trôi qua vô ích. Ichigo cũng quyết định quay về nhà.
※ ※ ※ ※ ※
Từ chung cư của Luna, Ichigo trở về căn hộ công vụ của mình. Đó là một căn nhà riêng do công ty thuê để cung cấp như một phần của chế độ phúc lợi.
"Tôi về rồi đây."
Dù có cất tiếng ở cửa ra vào thì đương nhiên cũng chẳng có ai trả lời. Với một câu phán xanh rờn của Trưởng bộ phận khu vực: "Đã là Cửa hàng trưởng của cửa hàng hạng S mà sống trong ký túc xá nhân viên độc thân thì coi sao được!", anh đã được cấp cho căn nhà vốn dĩ chỉ dành cho nhân viên đã có gia đình này. Nhưng với một người độc thân như Ichigo, nơi này rộng đến mức lãng phí. Thú thật, có vài phòng anh còn chẳng dùng đến.
"... Phù."
Những sự kiện phi thường tiếp diễn từ tối qua đến giờ, chẳng biết là mơ hay thực. Dù cảm thấy mệt mỏi về tinh thần khi phải nhớ lại quá khứ, nhưng dù sao đi nữa, Ichigo cũng bắt đầu chuẩn bị để đến cửa hàng.
Hiện tại là trước chín giờ sáng. Giờ mở cửa là mười giờ. May mắn là lịch làm việc hôm nay của anh bắt đầu hơi muộn, nên không cần phải quá vội vàng.
Cởi bỏ bộ quần áo nhăn nhúm ném vào giỏ đồ giặt, anh tắm qua một cái dưới vòi hoa sen. Chỉnh nhiệt độ nước hơi nóng một chút, để dòng nước xối từ trên đầu xuống như muốn gột rửa cảm giác khó chịu của cơn say còn sót lại, anh bước ra khỏi phòng tắm, mặc áo sơ mi và quần âu đi làm. Khoác thêm áo vest bên ngoài, cầm lấy đồ đạc, Ichigo rời khỏi nhà.
Lên xe và lái khoảng hơn mười phút, anh đến trung tâm mua sắm nằm ở ngoại ô thành phố. Anh đến cửa hàng tạp hóa quy mô lớn nằm trong khuôn viên đó. Đỗ xe ở bãi đỗ dành cho nhân viên trên sân thượng, đi xuống dốc, anh đi bộ thẳng ra phía sau cửa hàng.
"A, Cửa hàng trưởng, chào buổi sáng!"
"Chào buổi sáng."
"Vâng, chào buổi sáng."
Vừa chào hỏi bảo vệ, nhân viên vệ sinh và các nhân viên bán thời gian đi lại tấp nập, anh đi qua cửa quản lý hàng hóa, tiến vào văn phòng nằm sâu trong khu vực kho.
"Chàoooo buổi sánggg ạ."
Bước vào phòng, anh được các nhân viên đến sớm chào hỏi. Sau khi trò chuyện xã giao vài câu, Ichigo ngồi vào bàn Cửa hàng trưởng và khởi động chiếc máy tính làm việc đã mang về nhà.
Trước tiên, kiểm tra tin nhắn gửi đến địa chỉ email công ty của mình. Bắt đầu từ các yêu cầu của Trưởng bộ phận, Cửa hàng trưởng các chi nhánh khác, trụ sở chính, cho đến email từ đối tác. Kiểm tra xong, anh sắp xếp lại các tài liệu đã soạn thảo hôm qua và gửi đi một lượt qua email. Vừa xong xuôi những công việc buổi sáng thường lệ ấy thì...
"Cửa hàng trưởng, chào buổi sáng."
Người vừa bước đến là một người phụ nữ. Mái tóc màu hạt dẻ dài được buộc gọn sau gáy, đeo kính, khuôn mặt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi.
"A, chào buổi sáng. Wakako-san."
Wakako – người phụ nữ được gọi tên ấy là Phó quản lý của cửa hàng này. Cô ấy là nhân viên chính thức, lớn hơn Ichigo một tuổi và có thâm niên làm việc lâu hơn, nhưng xét về vị trí thì là cấp dưới.
"Có thay đổi gì đặc biệt trong các hạng mục báo cáo không?"
"Vâng. Ngoài báo cáo qua điện thoại hôm qua thì không có vấn đề gì đặc biệt xảy ra cả."
Với chất giọng tri thức và ngữ điệu trầm ổn, cô ấy báo cáo công việc, vẫn giữ thái độ tôn trọng đúng mực với người cấp trên nhỏ tuổi hơn là Ichigo. Nói là báo cáo, nhưng như đã nói lúc nãy, không có thông tin bổ sung nào đáng kể. Chỉ là tiến độ kế hoạch bán hàng được bàn giao hay thông tin tuyển dụng nhân sự mới... đại loại vậy.
"Cửa hàng trưởng, xin thất lễ, nhưng tối qua sau khi tan làm anh đã đi đâu vậy?"
"À, tôi làm việc ở quán cà phê trước nhà ga. Ở đó không khí yên tĩnh, rất thích hợp để làm công việc giấy tờ."
"Không có chuyện gì lạ xảy ra chứ ạ?"
Bị Wakako hỏi, Ichigo giật mình thon thót.
"Không, không có gì đặc biệt... Ơ, sao cô lại hỏi vậy?"
"Ra là vậy. Tôi nghe nói tối qua, quanh khu vực nhà ga đó có một vụ ẩu đả, một người đàn ông say rượu đã hành hung người đi đường và bị cảnh sát khống chế. Thời điểm xảy ra vụ việc trùng khớp với lúc tôi gọi điện báo cáo cho Cửa hàng trưởng, nên tôi lo không biết anh có bị cuốn vào không."
"A... ra là thế."
"Nhưng nếu không có chuyện gì thì tốt quá rồi."
Nói rồi, Wakako mỉm cười.
... Có lẽ là nói về gã đàn ông say rượu mà mình đã cứu Luna khỏi hắn. Đến mức gây gổ với cả cảnh sát thì có vẻ hắn là một kẻ khá nguy hiểm.
(... Có lẽ mình đã may mắn cứu được cô bé trước khi quá muộn.)
Tuy nhiên, lúc nãy khi bị Wakako hỏi về chuyện tối qua, Ichigo đã thoáng bối rối.
... Không, rõ ràng mình chẳng làm gì khuất tất cả... Ichigo tự trấn an bản thân.
Nào, sau khi xong những việc vặt buổi sáng, Ichigo bắt đầu đi tuần tra trong cửa hàng. Vừa mới mở cửa nên khách còn ít. Chỉ lác đác vài người.
Cửa hàng nơi Ichigo làm quản lý kinh doanh đủ loại mặt hàng, từ nội thất, nhu yếu phẩm cho đến dụng cụ, gỗ và nhiều loại vật liệu chế tác khác. Trong cửa hàng còn trang bị cả xưởng, phòng làm việc để khách có thể thao tác ngay tại đó. Gần đây, nhờ các chuyên đề về nữ giới làm DIY trên tạp chí và mạng xã hội, cùng sự nổi lên của các streamer mảng sáng tạo giới thiệu hoạt động của họ trên các trang web chia sẻ video, nhu cầu này đang tăng cao, lượng khách hàng trẻ tuổi đến quán cũng nhiều hơn. Hiện tại thì vẫn yên ắng, nhưng đến tầm trưa, lượng khách sẽ tăng vọt.
"........."
Vẫn như mọi khi. Mọi thứ, vẫn diễn ra như thường lệ. Đến mức khó tin rằng hàng loạt thông tin mình nghe được tối qua thực sự là hiện thực.
Người con gái của mối tình đầu đã biến mất khỏi cuộc đời anh khi còn nhỏ, giờ đây không còn trên cõi đời này nữa. Không, nói là không muốn tin thì đúng hơn là không thể tin. Nếu cố gắng nhận thức sâu sắc về điều đó, nỗi đau sẽ lan tỏa âm ỉ trong tim, khiến anh chẳng mấy chốc mà không thể đứng vững.
Vì vậy, anh kìm nén nó lại, cố gắng thay đổi dòng suy nghĩ. Và may hay rủi, thứ giúp anh phân tâm lại chính là sự tồn tại của con gái Sakurako – Luna, và sự náo loạn mà cô bé gây ra sáng nay. Chính chuyện đó mới khiến anh muốn nghi ngờ liệu có phải là hiện thực hay không.
Nhưng, đó chắc chắn là sự thật. Trước khi mối quan hệ với Luna bị lộ ra ngoài, và phát triển thành một tình huống kỳ quặc do hiểu lầm hay sai lệch nào đó, anh cần phải nói chuyện dứt khoát với cô bé.
"... Nhắc mới nhớ."
Bất chợt, Ichigo nhận ra. Anh đã kể cho cô bé nghe chuyện mình là bạn thanh mai trúc mã của Sakurako, nhưng hình như anh hoàn toàn chưa nói gì về lai lịch của mình ngoài chuyện đó thì phải? Ít nhất, về công việc hiện tại, nơi làm việc, chức vụ... những thông tin đó, có thể anh đã ám chỉ trong lúc nói chuyện, nhưng anh không nhớ là mình đã nói rõ ra bằng lời.
(... Chẳng những thế, vì sự hỗn loạn buổi sáng mà mình quên béng mất, đến phương thức liên lạc còn chưa trao đổi nữa là.)
Không phải là anh nghi ngờ cô bé, nhưng liệu đây có phải là trong cái rủi có cái may...? Không, không phải. Vốn dĩ, nếu vậy thì không thể lên kế hoạch gặp lại được. Ichigo không hề nghĩ đến những điều vô trách nhiệm như thế này là xong, không cần gặp lại nữa, hay có cớ để không tái ngộ. Cứ thế mà lờ đi, cách làm đó khiến anh thấy khó chịu.
(... Canh giờ tan học... hoặc là, tầm giờ này ngày hôm qua, mình lại đến nhà cô bé lần nữa chăng?)
Cô bé là con gái của người bạn thuở nhỏ, và ít nhất là một thiếu nữ đang dành cho anh tình cảm ngây thơ trong sáng, anh cần phải đối mặt một cách chân thành để giải quyết mọi chuyện cho ra ngô ra khoai.
Ichigo trầm ngâm suy tính phương kế để gặp lại cô bé.
Tuy nhiên, rốt cuộc thì anh sẽ sớm biết rằng sự lo lắng đó là thừa thãi.
※ ※ ※ ※ ※
Vừa làm công việc thường ngày vừa suy tính cách gặp lại Luna, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn trưa. Các nhân viên trong cửa hàng bắt đầu nhìn lịch phân công và thay phiên nhau đi nghỉ.
"Cửa hàng trưởng, bữa trưa anh tính sao ạ?"
Tại văn phòng, Ichigo đang rên rỉ trước máy tính để nghĩ ra giải pháp cho một trong những vấn đề khu vực mà Trưởng bộ phận đưa ra – cắt giảm chi phí nhân sự. Phó quản lý Wakako cất tiếng hỏi anh.
"A, đã giờ này rồi sao."
Bữa trưa ở cửa hàng này chủ yếu là mang cơm hộp theo, hoặc ăn ở khu ẩm thực trong trung tâm mua sắm liền kề. Hoặc là gọi đồ ăn về. Những người muốn gọi đồ ăn sẽ gom lại đặt chung. Ichigo lúc nào cũng gọi đồ ăn, nên chắc cô ấy nghĩ lần này cũng vậy.
"À, vậy thì..."
Đương nhiên, Ichigo chẳng bao giờ mang theo cơm trưa tự làm, nên như mọi khi, anh định chọn món từ thực đơn được đưa cho.
Chính lúc đó.
"Xin lỗi."
Cửa văn phòng có tiếng gõ, rồi cánh cửa mở ra, một nhân viên bảo vệ thò đầu vào.
"Có chuyện gì thế ạ?"
Một nhân viên văn phòng hỏi người bảo vệ, anh ta gãi đầu và mở cửa rộng hơn một chút.
"À không, cô bé này muốn gặp Cửa hàng trưởng."
Từ sau lưng người bảo vệ vừa dứt lời, một nữ sinh trung học xuất hiện.
Mái tóc đen dài, đường nét thanh tú, đôi mắt đẹp được tô điểm bởi hàng mi cong vút, tất cả mọi người trong văn phòng đều ngẩn ngơ ngắm nhìn cô gái ấy. Ngoại trừ một người – Ichigo.
"... Luna-san?"
Vẫn bộ dạng lúc chia tay sáng nay (đương nhiên rồi), Luna đang đứng đó. Ichigo trong một khoảnh khắc cũng ngẩn người như bao người khác, nhưng ngay sau đó, sống lưng anh lạnh toát.
"Xin làm phiền mọi người ạ."
Trái ngược với trạng thái của Ichigo, Luna cất giọng nói trong trẻo như thiên thần, cúi người chào một cách uyển chuyển và duyên dáng.
"Em tên là Hoshigami, học sinh năm nhất trường Nữ sinh Trung học Himesubaru ạ."
Cúi chào lễ phép, chào hỏi lịch sự. Đúng là trường tiểu thư. Lễ nghi cũng thuộc hàng thượng thừa.
(... Không phải lúc khen ngợi!)
Tự mắng bộ não đang muốn trốn tránh hiện thực, Ichigo xoay chuyển suy nghĩ. Tại sao cô bé lại xuất hiện ở đây?
Tuy nhiên, thắc mắc của Ichigo đang hỗn loạn đã được giải đáp dễ dàng bởi lời nói ngay sau đó của Luna. Dù nó là phát ngôn mời gọi thêm nhiều rắc rối.
"Hôm nay, em mang bữa trưa đến cho anh Kugiyama ạ."
Vừa nói, Luna vừa lấy hộp cơm từ trong chiếc cặp trên tay ra. Có thể thấy hộp cơm được gói trong một chiếc khăn tay có màu sắc dễ thương. Có vẻ là đồ tự làm. Chắc là sáng nay, trong lúc chuẩn bị bữa sáng, cô bé đã làm luôn nó.
Không, giờ không phải lúc suy nghĩ những chuyện thảnh thơi đó. Trước tình huống một nữ sinh trung học đến đưa cơm hộp, các nhân viên trong văn phòng bắt đầu xôn xao. Ngay bên cạnh, Phó quản lý Wakako cũng ngơ ngác, não bộ tạm ngừng hoạt động.
Giữa đám đông ấy, Luna bước đi thoăn thoắt, đến trước mặt Ichigo, mỉm cười rạng rỡ và đưa hộp cơm ra.
"Đây ạ, xin mời anh."
"Chờ, chờ chút đã!"
Ngay lập tức, Ichigo đặt tay lên vai Luna, xoay người cô bé lại khiến cô quay lưng về phía mọi người. Rồi anh cũng quay theo hướng đó, ghé sát mặt vào Luna và bắt đầu nói chuyện thì thầm.
"Sao em lại ở đây!"
Dáng vẻ hoảng hốt đó của Ichigo có vẻ thú vị, Luna dường như đang cố nhịn cười.
"Trường em khá gần đây mà. Chuyển vài chuyến phương tiện công cộng là đến nơi trong mười phút thôi."
Không, không phải. Bản thân điều đó không phải thông tin quan trọng lúc này. Mấy chuyện đó gác lại đã.
"Sao em biết chỗ làm của anh?"
"Tối qua anh kể cho em nghe mà?"
Luna nghiêng đầu nói, cứ như thể đó là điều hiển nhiên.
Trời đất ơi. Thực sự không có ký ức gì cả. Trước khi say bí tỉ, rốt cuộc mình đã nói những chuyện gì, giờ ngẫm lại mới thấy có quá nhiều đoạn không rõ ràng. Rốt cuộc mình đã khai ra đến đâu rồi?
"Với lại, lúc đó anh còn đưa danh thiếp cho em nữa."
Nè, Luna lấy từ túi váy ra một mảnh giấy, hớn hở giơ lên.
Đó chắc chắn là danh thiếp công việc của Ichigo. Tấm danh thiếp in tên công ty điều hành cửa hàng tạp hóa lớn này và chức danh Cửa hàng trưởng. Tối qua, dù không nhớ, nhưng có vẻ anh đã đưa danh thiếp này cho cô bé. Thảo nào nghề nghiệp và nơi làm việc của anh đều bị lộ tẩy chi tiết như vậy.
Tất cả là gieo gió gặt bão, Ichigo chỉ còn biết ôm đầu.
Trong khi đó, các nhân viên trong văn phòng cũng đang chìm trong hỗn loạn. Một nữ sinh trung học bí ẩn đến tìm Cửa hàng trưởng Ichigo, lại còn mang cơm hộp đến. Ichigo độc thân, đương nhiên không có vợ con. Vậy thì, thiếu nữ này rốt cuộc là gì của Ichigo?
... Không lẽ, anh đã ra tay với nữ sinh trung học sao, tình huống này rất dễ bị hiểu lầm như vậy. Cả Ichigo và các nhân viên đều cứng đờ cùng với bầu không khí trong phòng.
"À, ừm..."
Lúc đó, người rụt rè mở lời là Phó quản lý Wakako, người đã đứng hình hoàn toàn cho đến lúc nãy.
"Xin thất lễ, nhưng mà, em có quan hệ thế nào với Cửa hàng trưởng vậy?"
Cô ấy có vẻ cũng khá dao động. Vừa phá vỡ bầu không khí tri thức thường ngày một chút, cô ấy vừa đặt câu hỏi trực diện cho Luna. Dù vậy, đối phương là người ngoài nên cách nói chuyện vẫn rất lịch sự.
Đáp lại, Luna nói:
"Vâng. Tối qua ở trước nhà ga, em bị một người đàn ông say rượu quá chén bắt chuyện, đang lúc bối rối thì được anh Kugiyama giúp đỡ ạ."
Cô bé bắt đầu giải thích sự tình một cách có đầu có đuôi cho các nhân viên.
"Hôm nay, vì muốn cảm ơn chuyện đó, nên em đã mang cơm hộp đến cửa hàng ạ."
Nghe Luna giải thích xong, các nhân viên cũng tỏ vẻ đã hiểu: "A... ra là vậy", "Thì ra có chuyện đó sao", "Đúng là Cửa hàng trưởng".
Dáng vẻ của một thiếu nữ chưa trải sự đời, cùng bầu không khí ngây thơ trong sáng. Việc mang cơm hộp đến làm quà cảm ơn cũng được coi là cách bày tỏ lòng biết ơn phù hợp với sự non nớt của tuổi trẻ, khiến họ cảm thấy dễ thương. Có vẻ khá thuyết phục.
Ichigo được các nhân viên khen ngợi sau khi nghe giai thoại đó. Bất chợt liếc nhìn, Luna không biết có hiểu nỗi khổ của Ichigo hay không, đang mỉm cười rạng rỡ với anh. Nụ cười ấy thuộc loại khiến sự đáng yêu lấn át cả sự bực bội, khiến Ichigo dù không cam tâm nhưng cũng bị tiêu tan cơn giận.
"Chẳng lẽ, là liên quan đến gã côn đồ đã gây gổ với cảnh sát mà sáng nay chúng ta nói đến sao?"
Chợt nhớ ra, Wakako hỏi Ichigo.

"À, ừ... không rõ có phải cùng một người không, nhưng tóm lại là cô bé bị hắn quấy rầy nên rất khó xử."
"Ra là vậy ạ. Nếu có chuyện đó thì anh đâu cần phải giấu làm gì."
Wakako nở một nụ cười thoáng chút thiện cảm và kính trọng dành cho Ichigo. Trông có vẻ hơi tự hào nữa.
"Nhưng mà, nói là giống phong cách Cửa hàng trưởng thì cũng đúng thật."
Dù sao đi nữa, có vẻ như anh đã bảo toàn được danh dự xã hội. Ichigo thầm thở phào nhẹ nhõm. Thấy vậy, Luna đứng bên cạnh có vẻ rất vui.
※ ※ ※ ※ ※
Sau đó, Luna đưa hộp cơm xong thì ra về ngay mà không nán lại lâu. Đương nhiên rồi, cô bé cũng trốn giờ nghỉ trưa ở trường để đến đây mà. Vì còn việc học nên chuyện đó là tất nhiên.
Hộp cơm cô bé mang đến được làm rất khéo léo so với tay nghề của một học sinh cấp ba. Một nắm cơm hơi to. Thức ăn kèm lấy món thịt ba chỉ nướng muối làm chủ đạo, ngoài ra còn có đồ kho và rau cải bó xôi trộn vừng, màu sắc phong phú. Thêm vào đó, còn kèm theo cả một bình ủ nhiệt đựng súp consommé.
Cảm nhận đầu tiên của Ichigo là, hoàn toàn khác với thực đơn bữa sáng. Thông thường, thực đơn cơm hộp sẽ liên quan đến thực đơn bữa sáng ở mức độ nào đó, kiểu như nhét đồ thừa bữa sáng vào hộp cơm, hoặc đồ thừa của hộp cơm sẽ xuất hiện trên bàn ăn sáng.
Nghĩa là, việc quyết định mang cơm hộp đến vào bữa trưa, và cả việc đến thăm bất ngờ này, đều đã được quyết định ngay từ đầu.
... Nói sao nhỉ, cảm giác như kết quả của sự tinh nghịch đúng lứa tuổi cộng với khả năng hành động khó hiểu.
Tuy nhiên, người ta đã cất công mang đến, không thể không ăn được. Vừa đụng đũa vào thử, hương vị cũng chất lượng không chê vào đâu được. Vị ngon của gia đình mà cơm hộp cửa hàng tiện lợi không thể nào có được. Thú thật, so với đồ anh tự làm thì cũng chẳng kém cạnh chút nào.
"Thích thật đấy, Cửa hàng trưởng. Được ăn cơm hộp tình yêu của nữ sinh trung học cơ đấy."
Đang ăn trong phòng nghỉ, anh bị các nhân viên khác trêu chọc.
"Em cũng muốn gặp nữ sinh trung học như thế quá~"
"Cậu thì mơ đi. Trừ khi có hành động nghĩa hiệp tức thời như Cửa hàng trưởng."
Một nhân viên trẻ bị người phụ nữ lớn tuổi làm bán thời gian trêu lại.
"Cửa hàng trưởng!"
Đột nhiên, một giọng nói to vang lên. Một thanh niên to con bước sầm sập đến trước mặt Ichigo.
"Mỹ nhân lúc nãy, rốt cuộc là ai vậy ạ!?"
Người vừa hét lên là Aoyama, một sinh viên đại học thể dục thể thao đang làm thêm ở đây. Cậu ta vạm vỡ, khỏe mạnh, rất được việc trong việc vận chuyển đồ nặng. Chỉ có điều hơi nhiệt tình thái quá.
"Không, chỉ là một nữ sinh trung học tình cờ gặp do chút duyên nợ hôm qua thôi."
"Nghe nói Cửa hàng trưởng đã cứu cô bé khỏi kẻ sàm sỡ đấy."
Nghe Ichigo nói, người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh thêm vào.
"Không, không phải sàm sỡ đâu..."
"Quả là Cửa hàng trưởng! Nhân tiện, anh đã trao đổi liên lạc chưa ạ!?"
"Chưa đâu."
Thấy Ichigo trả lời với vẻ ngán ngẩm, Aoyama phản ứng thái quá: "Hả!? Tại sao!?"
"Không, bình thường thì ai làm thế?"
"Không không, bình thường là phải làm chứ! Kiểu như nói 'Đây cũng là định mệnh' ấy!"
"Eo ôi, lộ rõ tà tâm. Mà cái chiêu cũ rích ấy chỉ có cậu dùng thôi."
Hai cô sinh viên làm thêm bên cạnh vừa cười vừa nói chen vào.
"Cửa hàng trưởng là quý ông, không có suy nghĩ đen tối như cậu đâu."
"Hahaha..."
Cũng không thể khẳng định là hoàn toàn không có tà tâm được... Nhớ lại chuyện tối qua, Ichigo chỉ biết cười khổ trong lòng.
"Nhưng mà, làm khéo thật đấy. Con gái thời nay cũng nấu được đến mức này sao ta?"
Lúc này, một sinh viên làm thêm khác ngó vào hộp cơm trên tay Ichigo.
"Chà, cái này là tay nghề của người quen làm rồi. Chắc bình thường cô bé cũng tự làm cơm hộp nhỉ?"
"Hoặc là vừa được mẹ hướng dẫn vừa làm."
Chắc là quen tay rồi.
Mọi người thi nhau đồn đoán, nhưng Ichigo, người biết rõ hoàn cảnh gia đình của nữ sinh trung học trong lời đồn, biết câu trả lời chính xác.
"........."
Bỗng nhiên, một thắc mắc nảy ra trong lòng Ichigo. Cô bé đương nhiên cũng phải tự làm bữa trưa cho mình. Nhưng cô bé sống một mình.
(... Vậy thì, cái hộp cơm này là...)
Thế rồi, không có vấn đề gì đặc biệt xảy ra, giờ làm việc trôi qua, trời đã tối.
"Anh vất vả rồi."
"Cửa hàng trưởng, vất vả cho anh rồi ạ."
Kết thúc công việc đóng cửa, các nhân viên đã xong việc hôm nay lần lượt ra về trước. Vừa tiễn từng người một ra về, Ichigo cũng bắt đầu chuẩn bị tan sở. Hoàn thiện văn bản đề xuất biện pháp cắt giảm chi phí nhân sự đã suy nghĩ cả ngày hôm nay, để ở trạng thái có thể gửi email bất cứ lúc nào.
"Được rồi... về thôi nhỉ."
Việc khóa cửa hàng đã giao cho bảo vệ, nên chỉ cần bàn giao vài việc là có thể về. Từ cửa hàng đã tắt hết sự ồn ào ban ngày và chìm trong tĩnh lặng, Ichigo tan làm. Đi theo lộ trình hoàn toàn ngược lại lúc đi làm, ra khỏi cửa quản lý hàng hóa, lên bãi đỗ xe trên sân thượng.
"... Hửm?"
Lúc đó, gần thiết bị phát điện cạnh cửa quản lý hàng hóa. Anh nhìn thấy bóng người đang đứng tựa vào hàng rào, dường như đang chờ đợi điều gì.
"........."
Ichigo bước lại gần bóng người đó.
"Em làm gì ở đây thế?"
"A, Ichi. Anh làm việc vất vả rồi."
Còn ai vào đây nữa, chính là Luna. Nhận ra sự hiện diện của Ichigo, cô bé quay lại nở nụ cười dịu dàng.
"Làm gì là sao, em đến lấy lại hộp cơm thôi mà?"
Dáng vẻ nheo đôi mắt hơi xếch lên đầy tinh quái như tiểu quỷ và nói chuyện vui vẻ ấy, toát lên bầu không khí quyến rũ không hợp với lứa tuổi. Nó gợi nhớ đến biểu cảm toát lên vẻ gợi cảm mà người thiếu nữ anh từng thầm thương trộm nhớ ngày xưa thi thoảng để lộ ra.
Thêm vào đó, là loại cảm xúc mà cô ấy ngày xưa chưa từng thể hiện với anh. Chứng kiến điều đó ở cự ly gần, anh cảm thấy như sắp bị chi phối bởi những cảm xúc không đứng đắn.
Tuy nhiên...
"Không, rõ ràng là em đợi đến khi hết giờ làm việc mà."
Đáp lại, Ichigo cố gắng giữ bình tĩnh.
"Giờ cũng gần chín giờ tối rồi. Ở một mình giờ này nguy hiểm lắm."
Trước lời nói lo lắng thuần túy của anh, Luna chớp mắt liên tục.
"Không sao, không sao đâu."
Luna cười xòa lấp liếm. Cô bé có khả năng hành động, nghĩ là làm. Nhưng nghĩ ngược lại, điều đó cũng cho thấy ý thức quản lý rủi ro có phần yếu kém.
"Hết cách rồi, để anh đưa em về."
"Ơ?"
Ichigo nói, Luna tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Thật sự không sao mà? Xe buýt với tàu điện vẫn còn chạy."
"Đi ô tô nhanh hơn. Lại còn chuyện hôm qua nữa, con gái đi bộ một mình đêm hôm thế này nguy hiểm lắm, với lại, anh cũng cần nói chuyện đàng hoàng về chuyện sau này nữa."
Phải rồi, nghĩ vậy, Ichigo lấy chiếc hộp cơm rỗng từ trong cặp ra. Hộp cơm và bình súp Luna đưa trưa nay. Đã được rửa sạch sẽ tại phòng nghỉ trong cửa hàng, anh trả lại cho Luna.
"Cơm hộp, có ổn không đấy? Cái này, lẽ ra là phần của em đúng không?"
".... Anh nhận ra à."
Sáng nay, chính cô bé đã nói sống một mình nên không có bộ bát đĩa cho hai người. Vậy thì đương nhiên, không lý nào lại có tận hai cái hộp cơm. Luna đã dùng hộp cơm của mình để chuẩn bị cơm cho Ichigo.
(... Hơn nữa, chắc là để đưa cho mình, em ấy đã làm số lượng nhiều hơn một chút.)
Bởi lẽ, nếu nghĩ là phần cho nữ sinh trung học thì lượng thức ăn có vẻ hơi nhiều quá. Và, suy luận đó của Ichigo có lẽ là chính xác. Lúc này, bụng Luna kêu lên một tiếng "Rột~...".
"Không lẽ, em chưa ăn trưa sao?"
"........."
Luna đỏ mặt, quay đi chỗ khác. Chắc là do dành hầu hết thời gian nghỉ trưa để di chuyển đến cửa hàng. Dù gì đi nữa, Ichigo cũng hiểu là cô bé đã nhịn một bữa và đang đói.
Hazz, anh thở dài.
"Đi ăn cơm thôi."
Anh đề nghị với Luna.
"Tiện đường anh đưa về nhà. Ăn tiệm thì... hơi kỳ, nên ghé mua đồ ăn nhanh trên xe rồi về nhé."
"Được sao?"
"Dù sao anh cũng thấy áy náy mà."
Ichigo nói, Luna chớp mắt vài giây, rồi trên khuôn mặt ấy nở một nụ cười nhẹ. Giống như không kìm nén được lòng mình trước sự hiện diện của người thương, một nụ cười, có thể nói là đong đầy tình yêu.
"Ichi hiền thật đấy."
"?"
Chỉ nghĩ là mình đề xuất một việc hiển nhiên, Ichigo không hiểu ẩn ý của Luna. Nhưng bất chợt, nhận ra rốt cuộc mọi chuyện lại diễn ra đúng như ý cô bé muốn, anh bắt đầu có suy nghĩ gần như đa nghi: "Chẳng lẽ, việc biến thành thế này cũng nằm trong tính toán của em ấy sao?".
"Trước mắt, đi lên bãi đỗ xe trên sân thượng đã. Xe đang..."
"Ở đó, có ai không ạ?"
Tim anh nhảy dựng lên. Luna trước mặt cũng tròn mắt ngạc nhiên. Nghe thấy giọng nói từ phía sau, Ichigo vội vàng quay lại, giấu Luna ra sau lưng. Có thể thấy một bóng người đang đi về phía này. Vì ở vị trí đèn ngoài trời không chiếu tới nên chưa biết là ai.
"Luna-san, trốn đi."
"Ơ? Bảo trốn thì biết trốn..."
Ichigo lập tức di chuyển sát vào vách tường tòa nhà gần đó. Luna cũng lúng túng làm theo. Cố gắng ép sát vào tường, nấp sau người Ichigo để giấu mình. Vì vị trí hơi khuất ánh đèn, nên thế này chắc sẽ hòa vào bóng tối được... chắc thế.
Chẳng bao lâu sau, người đi từ trong bóng tối ra là...
"A, là Cửa hàng trưởng ạ."
"Wakako-san... có chuyện gì vậy?"
Là Phó quản lý Wakako, người lẽ ra đã về rồi. Lại gần và nhận ra Ichigo, Wakako lộ vẻ an tâm.
"Tôi quay lại lấy đồ để quên. Cửa hàng trưởng giờ mới về sao?"
"A, ừ, đại loại vậy."
"Tôi cứ tưởng anh đang nói chuyện với ai đó chứ."
Thịch.
Tim anh giật thót.
"Không, tôi ở một mình mà."
Cố gắng không để ý đến Luna đang nín thở sau lưng mình. Vừa cố gắng xóa bỏ sự tồn tại của cô bé để không bị phát hiện qua bầu không khí, như thể ở đó không có ai cả.
"Hình như là vậy nhỉ."
Sự lấp liếm liều mạng của Ichigo đã thành công, Wakako hoàn toàn không nghi ngờ gì và chấp nhận việc chỉ có Ichigo ở đó. Ichigo hơi an tâm một chút, nhưng ngay sau đó, lời nói thốt ra từ miệng Wakako lại khiến ruột gan anh quặn thắt lần nữa.
"Nhân tiện, về chuyện cô bé ban trưa."
"Hả? À, cô bé nữ sinh trung học đó sao?"
Chính là cô bé đang bị giấu ngay sau lưng đây. Luna có vẻ cũng căng thẳng, nép chặt hơn vào lưng Ichigo, cố gắng làm mờ sự hiện diện của mình.
"Cô bé ngoan thật đấy. Còn trẻ thế mà đã cất công đến cảm ơn."
"Vâng, đúng vậy."
Qua lớp áo sau lưng, anh cảm nhận được thân nhiệt của Luna. Nhịp tim đang đập nhanh của anh liệu có truyền qua cơ thể đến cô bé không. Cảm giác như bị lộ việc mình đang hoảng loạn, khiến anh thấy hơi xấu hổ.
"... Nhân tiện, Cửa hàng trưởng, cái đó."
"Vâng?"
Cuộc trò chuyện với Wakako vẫn tiếp tục. Không được mất tập trung, nhưng anh cứ suýt trả lời qua loa.
"Cửa hàng trưởng thích ăn trưa bằng cơm hộp hơn sao?"
"Hả?"
"Không, vì theo lệ thường anh vẫn hay gọi đồ ăn, nhưng hôm nay thấy anh ăn hộp cơm được mang đến có vẻ ngon lành quá. Nếu anh thích hương vị gia đình hay có sở thích như vậy, thì có thể đặt dịch vụ giao cơm hộp... hoặc là, nếu được, những hôm rảnh rỗi tôi có thể làm mang đến..."
"Hả?"
Ichigo, người không thể tập trung hoàn toàn vào cuộc đối thoại, hỏi lại.
"A, không, không có gì đâu ạ."
"Wakako-san, đồ để quên ổn chứ? Chắc bảo vệ sắp khóa cửa rồi đấy."
Thật xin lỗi, nhưng để kết thúc cuộc trò chuyện sớm, Ichigo chuyển chủ đề để nhắc Wakako về mục đích ban đầu.
"A, đúng rồi. Vậy, hẹn gặp lại ngày mai ạ."
"Vâng, cô vất vả rồi."
Chiến thuật đó đã hiệu quả, Wakako vội vàng đi về phía cửa quản lý hàng hóa.
"... Chính là lúc này."
Nhân cơ hội đó, Ichigo cùng Luna rời khỏi hiện trường.
"Nhanh lên."
"Ừm... hồi hộp thật đấy."
"Ừ, hại tim muốn chết."
Hai người cùng nhau rảo bước lên dốc dẫn đến bãi đỗ xe trên sân thượng, nơi chiếc xe riêng của Ichigo đang đợi.
"Phải rồi, lúc nãy chị Phó quản lý cũng có nói..."
Lúc đó, Luna hỏi Ichigo.
"Cơm hộp, vị thế nào? Có hợp khẩu vị anh không?"
"Ừ, thì... ngon lắm."
Nghe anh nói cảm nhận thật lòng, Luna mỉm cười hạnh phúc.
"Ừm, tốt quá, em sẽ lại làm cho anh nhé."
Nhìn Luna hừng hực khí thế, Ichigo nhíu mày. Mang cơm hộp đến tận cửa hàng, hành động đó không khớp với hình ảnh Sakurako trong lòng Ichigo. Nhưng ngược lại, nếu cô ấy ngày xưa có người thương... liệu Sakurako có làm những hành động như thế này vì người đó không?
Một mặt cảm thấy bối rối trước sự bất ngờ hại tim của Luna, mặt khác anh lại cảm thấy một chút xao xuyến, một cảm giác tựa như sự phản bội đạo đức. Ichigo bị giằng xé giữa hai cảm xúc trái ngược ấy.
0 Bình luận