HÔM ẤY, tôi ra rừng hái thảo dược theo lời Marielle nhờ. Cô ấy đi thành phố mua thuốc ở tiệm bạn, nhưng muốn tích trữ thêm nguyên liệu tự làm.
Tôi ước gì cô ấy dẫn tôi theo thành phố, nhưng dạo này cô ấy toàn đi một mình. Tôi thèm ăn ngon và ngắm hàng quán trong thành kinh khủng. Nhưng hơn cả, nghĩ đến Marielle đi một mình là tôi lo lắng.
Tôi chắc nếu nói ra thì cô ấy chỉ cau mày như mọi khi thôi. Có lẽ vì trông trẻ quá, nên tôi cứ sợ cô ấy bị bắt cóc, lạc đường hay bị chó hoang tấn công gì đó. Dù sâu thẳm tôi biết cô ấy chín chắn hơn tôi, đánh bại cả bầy sói chứ chó thường thì nhằm nhò gì.
Dù ghét nhưng tôi biết lý do cô ấy không dẫn tôi đi.
Lần trước tôi theo cô ấy ra thành phố, cô ấy bảo: “Ừ, chị đi thăm bạn đây. Bạn chị không thích người lạ lắm, nên em chờ ở đây nhé.” Rồi cô ấy bỏ tôi lại đi vào tiệm.
Tôi nghe tiếng vui vẻ xa xa, tò mò quá nên không nghe lời Marielle mà tự đi lang thang.
Góc phố có con mèo đang biểu diễn lấy tiền xem. Đó là mèo-sith – loài mèo hiếm, thông minh cực kỳ và biết dùng ma pháp.
Đám đông đông lắm, tôi phải kiễng chân mới nhìn thoáng qua màn biểu diễn của con mèo. Nó đứng hai chân trên quả bóng, giữ quả bóng nhỏ trên mũi rồi nhảy múa. Giữa chừng có người tốt bụng thấy tôi thích thú nên nhường chỗ đầu hàng xem.
Hay quá đến mức tôi quên hết thời gian, xem đến tận cuối. Tôi còn tiêu xài chút tiền để bắt tay con mèo.
Xong xuôi tôi mới giật mình tỉnh lại chạy vội về cửa tiệm, nhưng Marielle không có đó. Tôi vào hỏi bà chủ, bà bảo Marielle đi lâu rồi.
Tôi chạy khắp phố hỏi mọi người: “Các bác có thấy bé gái nào không? Cao chừng này này!” Chẳng ai thấy. Tôi không tìm được cô ấy.
Tôi dừng lại thở hổn hển, tay chống tường. “Mình tiêu chắc rồi,” tôi lẩm bẩm. Đúng lúc ấy ngẩng lên thì thấy Marielle đứng giữa hai vệ binh thành phố.
Hóa ra họ nhầm cô ấy là trẻ lạc, dù cô ấy cố giải thích.
“Như tôi đã nói, do dòng máu nên tôi trông trẻ, nhưng tôi không phải trẻ con!”
“Ừ ừ, chúng tôi nghe rồi. Có người đang tìm trẻ lạc đấy. Có khi mẹ hay anh chị đang tìm em ngoài kia?”
“T-tôi đã bảo rồi mà!”
Hai vệ binh rõ ràng không tin Marielle, cười khúc khích với câu chuyện của cô ấy. Tôi cố chen vào nhưng chỉ làm tệ hơn.
“Xin lỗi! Tôi là mẹ bé đây! Thật xin lỗi vì phiền các anh!” Tôi chạy tới cúi đầu xin lỗi vệ binh. Marielle cắn môi trừng tôi lạnh lùng. Còn hai anh vệ binh thì cười toe toét. Tôi vẫn nhớ rõ mồn một cảnh ấy.
Từ đó Marielle không dẫn tôi ra thành phố nữa.
Tôi dừng lại khi đền rừng hiện ra. Dân làng bảo đây là ranh giới, đánh dấu nơi rừng sâu bắt đầu. Qua đền là chỗ quái vật xuất hiện.
Tôi kiểm tra thảo dược trong giỏ. Chắc nên quay về sớm. Đủ rồi. Chủ yếu là Cỏ Răng Cưa, hút máu tốt và là nguyên liệu chính của Rượu Cỏ Răng Cưa – loại thuốc vạn năng. Thật ra Rượu Cỏ Răng Cưa chẳng chữa gì, nhưng không hiểu sao bán giá cao ở thành phố.
Ừ thì, tâm lý mạnh lắm, miễn người mua hài lòng thì vô hại thôi. Tôi chỉ mong đừng ai gây chuyện vì nó chẳng hiệu quả.
Tôi quay về làng đi thẳng nhà Marielle. Cô ấy sắp về từ thành phố, tôi hy vọng cô ấy mang quà lưu niệm đổi lấy việc hái thảo dược. Nghĩ đến thế là tôi bước chân nhẹ nhàng hơn.
Tôi gõ cửa. Không trả lời.
“Marielle!” Tôi gọi rồi nhẹ nhàng mở cửa. Tôi thường kiểm tra thuốc men và chăm cây cho cô ấy khi cô ấy vắng, nên được tự do ra vào. Tôi còn có chìa khóa dự phòng và phòng riêng nữa.
Tôi nhìn quanh trong nhà, nhưng Marielle không thấy đâu.
“Marielle?” Tôi gọi lần nữa. Không biết cô ấy có đang đóng cửa trong phòng làm việc gì không.
Tôi lên lầu gõ nhẹ cửa. Bình thường tôi chờ nghe tiếng từ trong, nhưng quà lưu niệm nhảy múa trong đầu khiến tôi sốt ruột.
Tôi mở cửa hé nhìn vào. Marielle ở trong, đứng trước gương cúi đầu nhìn chân mình phản chiếu.
Đột nhiên cô ấy ngẩng phắt lên chớp mắt nhìn tôi hoảng hốt. Cô ấy túm gương lật sấp xuống sàn cái “rầm” kèm bụi bay mù.
“Ừm… chỗ này cần thông gió rồi đấy.” Cô ấy cố tỏ ra bình thường, nhưng mặt đã tố cáo hết. Mắt đảo lia lịa, khóe miệng căng cứng. “K-không biết chờ người ta cho vào à? Con gái con đứa gì mà thế.”
“Em xin lỗi. Ừm, em gọi mấy lần rồi, nên tưởng chị nghe thấy nếu chị ở trong.”
“Ồ-ồ, thế à? Xin lỗi nhé.” Marielle cuối cùng cũng nhìn thẳng tôi.
Lạ thật. Bình thường chúng tôi nhìn nhau là cô ấy phải ngẩng lên, nhưng giờ sao ngang bằng thế này.
Tôi nhìn xuống chân cô ấy.
Đế giày cô ấy dày kinh. Định leo núi kim à? Cô ấy nhận ra tôi nhìn đâu liền hoảng hốt nhìn tôi.
“Ừm, chị bận lắm!” Tôi nói. “E-em để thảo dược cạnh lò sưởi đây!”
“K-khoan đã. Đợi chút, Myria! Không phải như em nghĩ đâu!” Cô ấy cố ngăn nhưng tôi mặc kệ, đóng cửa chạy xuống cầu thang.
Tôi đặt giỏ xuống rồi ra khỏi nhà cô ấy. Tôi nghĩ lại cảnh vừa thấy. Cô ấy mang giày ấy để trông cao hơn à? Cô ấy đi tận thành phố chỉ để mua chúng? Chắc chiều cao làm cô ấy tự ti thật.
Chắc cô ấy xấu hổ lắm. Đó là lý do cô ấy nhìn gương. Xin lỗi nhé Marielle. Nhưng chị cao thế này lạ lắm!
0 Bình luận