NGÀY SAU KHI gặp thằn lằn đen, chúng tôi quyết định đi dạo quanh rừng gần hang. Hai đứa đi bên nhau, nó cứ cọ cọ vào tôi. Tôi nhẹ nhàng vỗ đuôi nó.
Có bạn đi cùng đúng là khác hẳn; tôi cô đơn lâu quá nên quên mất cảm giác này. Đến giờ trưa, tôi tìm được gốc cây lý tưởng để nghỉ. Tôi ngồi xuống, con thằn lằn đen leo ngay lên đùi.
Tôi đang nghĩ bụng đói meo thì một bầy sói xám lẻn tới tấn công.
Con đầu đàn lao trước. Tôi dùng cánh chắn cú lao của nó rồi đẩy ngược lại, làm nó mất thăng bằng. Tôi nhân cơ hội rạch cổ nó. Thấy thủ lĩnh bại trận, đám còn lại quay đầu chạy mất. Bình thường tôi đuổi theo, nhưng hôm nay thôi.
Tôi dùng móng làm sạch và moi ruột xác sói xám, bỏ nội tạng rồi lột da. Tôi nướng thịt bằng Hơi Thở Trẻ Thơ rồi chia cho con thằn lằn đen.
Vì không mang Piperis theo nên món ăn nhạt nhẽo lắm. Và dĩ nhiên phần của con thằn lằn cũng chẳng có độc. Tôi thoáng nghĩ chạy về hang lấy, nhưng thôi ăn thịt nguyên bản cũng được.
Sau bữa trưa, tôi ngủ gật một lúc. Nắng lọc qua tán cây ấm vừa đủ; tôi thoải mái kinh khủng.
Con thằn lằn đen lại leo lên người tôi liếm mặt.
Hử? Giải Độc à? Nhưng tao có độc đâu. Này, nhột đấy!
Đột nhiên tôi cảm thấy có gì đó phía sau. Quay lại thì thấy một con gấu quái dị bốn tay lấp ló sau cây. Quadursa, quái hạng D.
Tôi chưa đánh nó bao giờ, nhưng lâu lắm rồi từng thấy và kiểm tra trạng thái. Nó mạnh và đáng gờm. Thần Âm bảo nó thân to dùng bốn tay tấn công liên hoàn như dự đoán.
Mắt nó dán chặt vào tôi với con thằn lằn đen như chờ cơ hội tấn công. Chắc quan sát chúng tôi lâu rồi. Chúng tôi phải quyết định chạy hay đánh.
Con thằn lằn đen vẫn chưa phát hiện Quadursa. Tôi muốn báo ngay, nhưng cử động sai là con gấu lao vào liền. Phải cảnh báo con thằn lằn về thứ nguy hiểm này mà không chọc giận nó.
Chúng tôi cách nó đủ xa để chạy thoát dễ dàng. Chỉ cần con thằn lằn biết ý tôi là được. Tôi liếc con gấu. Mắt chạm mắt, nó cử động một trong bốn tay.
Khoan, nó có chiêu tầm xa à?
Tôi nhấc con thằn lằn đen lên dang cánh bao quanh tạo kén bảo vệ giữa chúng tôi với con gấu. Tôi chờ khoảng năm giây, nhưng chẳng có gì xảy ra.
“Gssh?”
Con thằn lằn đen nhìn tôi ngơ ngác. Tôi hé cánh nhìn Quadursa. Nó đang giơ bốn tay làm dấu thumbs up. Rồi cười gượng như nói “Xin lỗi làm phiền”. Nó hạ tay rồi bỏ đi.
Cái quái gì với con gấu kia vậy? Nó nghĩ con thằn lằn với tôi đang làm gì thế?
BUỔI CHIỀU khám phá, chúng tôi tìm được một bụi Piperis ẩn. Tôi gần hết nguồn cũ nên mừng lắm khi thấy bụi mới. Tôi hái một hạt ngửi rồi cho vào miệng. Chẳng có vị, nhưng cay xè lan khắp lợi. Áaa, vừa ăn trưa xong mà giờ thèm thịt kinh.
Tôi mừng vì Piperis không hết trong thời gian gần, còn mừng hơn khi nghe con thằn lằn đen reo vui.
Nghe sáo thật, nhưng hạnh phúc chia sẻ là nhất. Tôi thích tìm cây mới thử nghiệm, nhưng chỉ thế thôi. Vui vì tìm loài tuyệt vời mà một mình thì trống rỗng. Nhưng biết có người cùng mừng thì khám phá mới tích cực hơn hẳn.
Con thằn lằn đen thích thịt phủ độc; không biết nó có nếm được Piperis không. Tôi đoán độc mạnh đủ át hết vị khác, mà tôi thử thì chết độc mất. Nếu ai bảo thử để chứng minh thì tôi từ chối.
Piperis nhiều, tôi quyết định quay lại hái về. Giờ thì con thằn lằn đen và tôi tiếp tục qua rừng. Đột nhiên con thằn lằn đánh hơi rồi lao trước reo “Gssh!”
Nó phấn khích như bảo tôi theo. Có khi ngửi thấy thứ gì hay ho? Nó vui thế này chắc tốt lắm. Tôi chẳng có kế hoạch gì cho chuyến đi này nên đi lệch chút cũng được. Tôi để con thằn lằn dẫn đường.
Nó hứng khởi đến mức tôi bị cuốn theo. Trước tôi tưởng con thằn lằn không biết Piperis quý thế nào, nhưng giờ nhận ra nó vui chỉ vì tôi vui. Chúng tôi không nói được lời, nên chỉ đoán thôi, nhưng tôi hy vọng đúng.
“Gssh! Gssh!”
Con thằn lằn đen reo thêm tiếng phấn khích nữa, lần này nghe đáng báo động. Tôi tưởng tưởng tượng, nhưng cảm giác bất an ngày càng lớn. Và càng đi thì mùi hôi kinh khủng xộc vào mũi.
Xác động vật thối? Thịt đầy giòi? Xác chết? Quái vật kinh dị – có khi undead? Mày chắc ổn chứ? Hay quay lại đi.
Tôi không rõ con thằn lằn có ngửi thấy không, nhưng phía trước chắc chắn nguy hiểm. Bản năng rồng của tôi điên cuồng cảnh báo. Nhưng con thằn lằn trông vui vẻ như nhảy chân sáo. Tôi không nỡ dừng nó. Và dù có thì chắc cũng không dừng được.
Nó càng lúc càng nhanh, tôi cố tình chậm lại kéo giãn khoảng cách.
“Gsh…?”
Con thằn lằn quay lại buồn bã nhìn tôi tụt hậu. Tôi hít sâu bước chân nặng nề. Thôi kệ, xong sớm cho rồi. Sợ hãi giờ vô ích. Nếu quái vật đáng sợ có thứ con thằn lằn muốn thì tôi đành đánh ngất nó thôi.
Dù phía trước là gì thì tôi sẽ thiêu bằng Hơi Thở Trẻ Thơ. Tôi đuổi kịp con thằn lằn rồi đi cạnh nhau lần nữa. Mùi chết chóc nồng nặc làm chuông báo động trong người tôi reo inh ỏi.
Dũng khí tôi gom góp lúc nãy tan biến như khói. Trong khi đó con thằn lằn đen vui vẻ bước tiếp. Giờ tôi chắc rồi. Chúng tôi đang đi thẳng về phía mùi chết chóc bí ẩn ấy. Tôi hy vọng đường rẽ nhánh, nhưng không may. Đi thẳng luôn.
Tôi cảm nhận lực ác sâu thẳm đến tận xương. Là hơi thở tử thần, càng lúc càng gần. Vua undead? Ừ, chắc chắn rồi. Phía trước phải có vua undead.
Tôi chắc mũi con thằn lằn hoạt động, sao nó trông vui vẻ thế? Có khi chỉ tôi cảm nhận được vì là Ôn Long.
Tôi biết phải dừng nó lại. Hệ thống cảnh báo nội tâm của tôi đang điên loạn.
Mày chắc chứ? Chắc chắn đi hướng này ổn chứ?
“R-raar…”
“Gsh!”
Tôi thể hiện do dự, nhưng con thằn lằn đen đáp lại tự tin. Thôi được, tao tin mày. Tao tin mày đấy nhé?
Chúng tôi đi mãi, rồi đột nhiên đến nơi, đứng trước một cây nấm khổng lồ to bằng tôi. Nấm có cái mũ to dày với hoa văn kỳ quái gợi nhớ bức “Tiếng Thét” của Edvard Munch. Quan trọng nhất là nó tỏa mùi chết chóc kinh hoàng. Hôi đến mức tôi chảy nước mắt – nói thế còn nhẹ.
Đây rồi, nguồn gốc tôi cảm nhận. Cây nấm này là vua undead của tôi. Tôi chẳng muốn nhìn, nhưng phải kiểm tra. Tôi nheo mắt nhìn cây nấm quái dị.
Candidi Cadaverous: Giá trị B-.
Nấm được gọi “Kẻ Ăn Xác” vì ngoại hình và mùi giống xác chết. Dù vậy, nó không thực sự sống bằng cách ăn xác động vật. Chỉ tỏa mùi xác thối thôi.
Thứ quái quỷ gì đây? Này con thằn lằn đen – chắc mày bị thu hút vì nó độc kinh đúng không? Đừng bảo mày định ăn đấy! Làm ơn đừng đụng vào!
“Kssh!” Con thằn lằn đen reo vui vẻ.

Xin lỗi, nhưng tao không chia sẻ niềm vui của mày được. Nghĩ xem ăn cái đấy thì hơi thở mày hôi thế nào đi! Hơn nữa mày ăn hết một lúc kiểu gì. Đừng bảo định mang về nhà nhé! Cả hang sẽ hôi thối, tao chắc chết mất. Tôi cá chỉ gần thôi là thịt khác cũng thối hết.
“Kssh!”
Tôi bước lên trước phun Hơi Thở Trẻ Thơ. Cây nấm khổng lồ héo lại vì hơi nóng, tóe lửa rồi từ từ co lại. Khói đen bay lên trời kèm mùi thối kinh hoàng. Tôi nghi chẳng thứ gì trên đời hôi thế này.
Mọi ngọn cỏ, lá cây và cây cối khói chạm vào đều mất màu héo úa, trở về đất như xem tua nhanh vài chục năm trước mắt.
Hoa văn mặt người kỳ quặc trên mũ nấm lóe lên trong lửa, rồi bị than đen nuốt chửng.
“Kssh…”
Con thằn lằn đen kêu thất vọng.
Xin lỗi. Cái gì cũng được trừ Candidi Cadaverous. Tao hứa lần sau làm độc ngon hơn cho mày. Đừng giận tao nhé?
0 Bình luận