Vol 1

Chương 5: Gấu Đất Sét Claybear

Chương 5: Gấu Đất Sét Claybear

BA NGÀY ĐÃ TRÔI QUA kể từ trận sinh tử với đám Potortoise. Tôi dành phần lớn thời gian khá bình yên, phơi Piperis, ướp thịt khô và đốt hoa ăn thịt lấy muối.

Thịt khô ngon dần, nhưng hôm qua một bầy Orangurang – quái trông như khỉ đỏ – đến ăn cắp sạch. Sáng sớm tôi tỉnh giấc vì tiếng ồn ào. Ra ngoài thì thấy đám khỉ ác ôn cười khanh khách nhai ngấu nghiến thịt khô của tôi. Lâu lắm tôi mới giận đến thế.

Tôi đuổi theo, nhưng chúng nhanh kinh khủng, mất hút trong chớp mắt. Khi bình tĩnh lại, tôi nhận ra bầy đông thế kia chắc chắn giết được tôi. Chỉ số Orangurang khá cao. Một mình thì tôi hạ được, nhưng đông thế thì tự sát.

Thôi cho chúng thịt khô đi, tôi săn thêm một đống sói xám làm mẻ mới. Không phải thèm thịt khô đến thế, chủ yếu là bướng thôi. Nhưng tôi lo đám Orangurang khốn kiếp quay lại ăn cắp tiếp. Mà nếu chúng đến lúc tôi ngủ thì chịu chết.

Thế là tôi lấy cây độc, nấu trong mai rùa làm nồi, pha ra một mẻ độc mạnh. Nhúng hết thịt khô vào. Chỉ tưởng tượng đám khỉ đỏ quằn quại đau đớn là tôi đã thấy thỏa mãn. Cách tốt nhất để chúng không quay lại.

Da thú đã khử trùng và khô, tôi mang xuống hồ rửa muối. Dùng Hơi Thở Trẻ Thơ đốt cây gần cửa hang, lột lá làm sào phơi. Treo da lên cho khô. Giờ có thảm trải hang đẹp luôn.

Không chắc bảo quản đúng cách, nhưng tạm ổn. Tôi nằm lên lớp da mềm mại thoải mái. Tôi đang tích muối và gia vị khác trong khi săn quái cấp thấp như sói xám với thỏ sừng, đủ ăn hàng ngày.

Dạo này tôi chỉ đánh quái hạng E.

Nghỉ ngơi cũng tốt, nhưng ba ngày trôi qua chẳng lên cấp nào. Chỉ có Đầu Bếp lên Lv 3. Có khi hôm nay đi xa hơn chút. Tôi muốn thêm vài cái nồi đựng nguyên liệu – một cái thịt, một cái muối, một cái gia vị. Cũng cần nồi nấu mới. Vì mải báo thù thịt khô mà tôi không nghĩ kỹ, dùng cái nồi duy nhất nấu độc luôn.

Giá mà lấy nồi mới dễ dàng. Tôi thấy hạ Potortoise mà giữ nguyên mai gần như bất khả thi. Mười con giết được chỉ một cái mai dùng được, mà còn nứt tùm lum.

Tôi dùng Lăn khám phá khu rừng chưa từng đến, tìm nguồn thức ăn mới và thứ gì dùng làm nồi được. Trên đường gặp một con thỏ sừng, đuổi một lúc rồi hạ được.

Lấy chút kinh nghiệm. Mang theo phiền phức, tôi để lại rồi về lấy sau.

Hay chỉ mình tôi thấy con thỏ sừng nhanh thế? Đúng là dạo này ít đánh nhau nên giác quan hơi chậm. Phải đánh trận căng thẳng hơn để lấy lại phong độ – thứ gì hơi cao hơn hạng tôi thôi. Sau Tiểu Nham Long với Đại Potortoise thì tôi ngán hạng C lắm rồi. Chín mạng cũng không đủ đánh mấy con ấy.

Tôi vừa lăn vừa nghĩ ngợi, thì nghe tiếng lạ.

Nghi ngờ, tôi dừng lại.

Bịch, nhão. Bịch, nhão.

Bịch, nhão. Bịch, nhão.

Cái quái gì vậy? Nghe như tiếng bước chân nhưng… lạ lắm. Chắc là quái tôi chưa gặp bao giờ, nhưng chỉ đoán được thế thôi.

Tôi nín thở trốn sau cây. Rồi chậm rãi, chậm rãi tiến lại gần tiếng động. Và kia rồi… một con gấu khổng lồ.

Ừ thì trông giống gấu, nhưng không phải gấu. Tôi cũng chẳng rõ là gì. Khó giải thích, nhưng nó giống như mô hình gấu ấy… kiểu cục đất sét nặn thành hình gấu.

Ừm… dù sao thì, dùng Xem Trạng Thái thôi.

Kỹ năng thường “Xem Trạng Thái” Lv 5 không thể lấy thông tin đó.

Mục tiêu ngoài tầm.

Chắc hơi xa tí. Nhưng trông nguy hiểm nên tôi không muốn lại gần.

“Xem Trạng Thái” không lấy được trạng thái mục tiêu; tuy nhiên, có thể cung cấp thông tin về Chủng tộc.

Ồ, tôi không biết Xem Trạng Thái có chức năng tiện thế. Dùng luôn vậy.

“Claybear” Hạng D+ Quái vật. Quái vật sinh từ đất. Rất mạnh với khả năng tái sinh cao.

Quái hạng D+ à? Vậy ngang hạng tôi. Chắc chắn đánh được, lại cho nhiều kinh nghiệm nữa. Chỉ tiếc là nướng hay luộc kiểu gì chắc cũng chẳng ngon.

Nhưng nếu hạ được thì nấu chảy lại thành đất sét nặn nồi nhỉ? Quyết định rồi. Tôi sẽ đập tan nó, nặn lại rồi dùng trang trí nhà.

CON CLAYBEAR vẫn chưa phát hiện tôi. Có khi nó chậm chạp thật. Nhưng tôi không thể mất lợi thế phát hiện trước.

Dù sao thì, nó là cục đất sét hình gấu. Trông như tượng nửa vời, xấu đến mức chẳng dám trưng. Tôi không chắc tai với mắt nó có hoạt động không. Có khi vì thế nên nó chậm hiểu.

Tôi chẳng biết chi tiết, nhưng vẫn dùng hết sức đánh nó. Không đơn giản đấm sau lưng đâu. Phải tạo cơ hội.

Tôi lẻn sát sau lưng, rồi đúng lúc lao vào. Nếu đánh khi nó ăn hoặc ị thì chiếm ưu thế. Khoan, nó có ăn không nhỉ?

Dù sao tôi quyết định quan sát chờ thời cơ. Chờ một hai tiếng cũng được nếu có kinh nghiệm và nồi. Tôi núp bụi rậm quan sát con Claybear từ xa. Nó đi thì tôi để nó đi trước rồi chậm rãi bám theo. Không lo mất dấu; nó nổi bật lắm. Tiếng bước chân lại to.

Nó đi, tôi theo. Nó quay đầu thì tôi nằm sấp. Nó đi, tôi theo. Tôi bám theo con Claybear ba tiếng đồng hồ.

Tôi đói rồi. Hay quay lại ăn con thỏ sừng để đấy. Quan sát con Claybear ba tiếng mà nó chẳng làm gì đặc biệt. Chỉ đi tới đi lui rồi quay lại, lặp mãi. Tôi bắt đầu nghi thứ này có sống không nữa.

Giờ nhìn con Claybear chỉ thấy cục đất sét thôi. Toàn bộ chuyện này ngu ngốc quá. Thôi đấm vào đầu rồi về.

Tôi đứng dậy, hơi tê vì ngồi xổm lâu. Đúng lúc ấy chuyện xảy ra. Con Claybear quay phắt lại, rồi đập nắm đất vào lưng con Rồng bóng tối đang bò qua. Nó nghiền nát con sâu nhanh đến mức chẳng kịp kêu, nội tạng văng tứ tung.

Miệng tôi há hốc, đứng chết trân nhìn. Con Claybear quỳ xuống bên con Rồng bóng tối bị nghiền, bụng nó nứt thành cái miệng khổng lồ xé xác con sâu. Máu văng tung tóe khi con Claybear ngấu nghiến lộn xộn.

Ừ thì, cái đấy không phải gấu! Nó không có quyền gọi mình là gấu! Tôi không cho phép! Đổi tên đi!

Nhưng giờ không phải lúc hoảng loạn. Phải bình tĩnh… bình tĩnh lại! Đây đúng là thời cơ tôi chờ – con Claybear đang ăn! Mọi sinh vật đều hạ phòng thủ khi thỏa mãn nhu cầu sinh học, con quái này chắc cũng không ngoại lệ. Ít nhất tôi hy vọng thế.

Thành thật thì tôi không muốn đánh. Nhưng tôi thực sự cần nồi để hoàn thiện nhà cửa khiêm tốn của mình.

Biết đâu có người đi qua hang tôi? Rồi họ bảo: “Ồ chỗ này đẹp thế – rồng chắc thông minh lắm! Mình muốn làm bạn với rồng quá!” Tôi cần nguyên liệu từ con Claybear để biến điều đó thành sự thật.

Tôi lao qua bụi dùng Lăn, tấn công bất ngờ từ sau lưng khi nó đang ăn, đâm mạnh hết sức.

“Beyah!”

Lưng con Claybear lõm xuống. Nó phát ra tiếng kêu chẳng giống gấu tí nào rồi phun xác con Rồng bóng tối ra khỏi miệng. Tôi xoay tại chỗ, nhắm vào chỗ lõm ở lưng con Claybear.

Hi-yah! Nhận thêm phát nữa! “Beyah!”

Con Claybear lăn lông lốc, đập vào gốc cây to. Nhưng tôi chưa dừng. Con Claybear dường như chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nên tôi tung phát thứ ba. Tôi đạp đất nhảy lên nhắm bụng nó.

“B-beyah!”

Tôi đập mạnh nó vào cây. Tôi cảm thấy miệng-bụng nó mở ra, lập tức ngừng Lăn. Duỗi thẳng tay chân cuộn tròn, đạp vai nó lấy đà bật ngược ra xa, hạ cánh hai chân vững chãi.

Cái miệng khổng lồ ở bụng nó như đang nhìn tôi chằm chằm. Nguy hiểm rồi. Nếu không chạy thì nó nhai tôi rồi nhổ ra mất.

Chắc ba phát đấm vừa rồi gây sát thương chứ. Tay con Claybear gần như rụng, hai bên hông lõm hết. Phải thêm một phát nữa để kết liễu thật sự, nhưng khó lập kế hoạch với thứ tôi chẳng biết gì. Ít nhất giờ gần đủ để kiểm tra trạng thái rồi.

Chủng tộc: Claybear

Trạng thái: Cuồng Nộ

Lv: 25/40

HP: 57/178

MP: 100/100

Công kích: 75

Phòng ngự: 136

Ma lực: 56

Nhanh nhẹn: 65

Xếp hạng: D+

Kỹ năng đặc biệt:

・Golem: Lv –

・Hệ Thổ: Lv –

Kỹ năng kháng:

・Kháng Ô Nhiễm Linh Hồn: Lv 2

Kỹ năng thường:

・Cắn: Lv 6

・Biến Hình: Lv 2

・Tái Sinh: Lv 4

・Đất Sét: Lv 4

・Bão Cát: Lv 1

Kỹ năng danh hiệu:

・Cục Đất: Lv 3

Cấp gần ngang tôi. Phòng ngự hơi cao, nhưng tấn công của tôi vẫn gây sát thương được. Lên cấp Lăn đúng là kế hoạch hay.

Tôi không muốn lặp lại thảm họa Potortoise. Không những đánh mãi chẳng thủng, chúng còn hồi hết bằng một phát Nghỉ Ngơi. Kỹ năng Cắn Lv 6 của con này mới đáng lo. May mà ban đầu tôi không lao thẳng vào như định. Chắc chắn chết ngay lập tức.

Tôi làm nó Cuồng Nộ, nhưng cũng đoán trước. Ai mà chả giận khi bị đánh lúc đang ăn.

“Beee-yaaaah!”

Cái miệng-bụng của con Claybear mở ra gào lên. Ngay lập tức, thân nó phồng lại về hình dáng ban đầu, cánh tay rũ rượi tái sinh. Đó là kỹ năng Tái Sinh. Lại một chiêu phòng thủ cao nữa. Dạo này ai trong rừng cũng có hồi máu hết, trừ tôi. Tôi đã cố gắng luyện hồi phục đến thế, vậy mà bị dụ bởi Hóa Người rồi bị từ chối phũ phàng. Tôi sẽ khiến chúng trả giá hết.

CON CLAYBEAR dùng Tái Sinh xong, bắt đầu vung vẩy cánh tay mới như thử nghiệm. Nó giẫm chân thình thịch. Đang cố dọa tôi à? Nếu thế thì sắp lao vào rồi.

Quả nhiên, con Claybear giơ tay lao tới. Tôi nhanh chóng dùng Xem Trạng Thái xem MP nó giảm bao nhiêu.

Chủng tộc: Claybear

Trạng thái: Cuồng Nộ

Lv: 25/40

HP: 159/178

MP: 82/100

HP từ 57 vọt lên 159. Tái Sinh hồi khoảng 100 HP, và nó còn đủ MP dùng Tái Sinh bốn lần nữa. Nếu đánh trực diện thì tôi kiệt sức trước. Tôi muốn kết thúc nhanh, nhưng HP và phòng ngự nó cao quá nên không được. Ba phát Lăn trực tiếp vẫn chưa đủ.

Phải dùng hết chiêu với quái phòng thủ cao, nhưng chiêu mạnh nhất của tôi là Vẫn Thạch, mà tôi không chắc nhấc nổi nó lên cao. Nó to gấp đôi tôi mà.

Có thể dùng Hơi Thở cho đến gần chết như với Đại Potortoise, nhưng nếu ném nó lên không rồi phun Hơi Thở thì chắc nó rơi xuống nghiền tôi nát bét giữa không trung. Cận chiến thì nó chiếm hết ưu thế. Tôi nhanh hơn và công kích cao hơn, nhưng dù ra đòn trước thì phòng ngự nó ép tôi vào trận đấm đá kéo dài. Thể lực nó áp đảo hoàn toàn.

Ba phát đấm ban đầu ăn may nhờ đánh lén thôi. Phòng ngự, cấu trúc cơ thể và khối lượng đất sét khổng lồ nghĩa là tấn công trực diện thêm nữa hoặc không trúng hoặc chẳng xi nhê. Và dĩ nhiên nó luôn có Tái Sinh.

Tấn công tầm xa thì không đủ mạnh. Đốt thân nó thì đất sét cháy cứng lại, chẳng nặn nồi được nữa. Đánh thế này vô nghĩa luôn.

Trận đấu trừng mắt giữa tôi và con Claybear tiếp tục – không phải với cái đầu giả, mà với cái miệng há hoác ở bụng. Ừm, kiểm tra kỹ năng lần cuối rồi lập kế hoạch.

Kỹ năng thường:

・Cắn: Lv 6

・Biến Hình: Lv 2

・Tái Sinh: Lv 4

・Đất Sét: Lv 4

・Bão Cát: Lv 1

Cắn Lv 6 kinh thật. Tôi thực sự không muốn thử hàm răng ấy. Tôi không chắc đánh trúng chỗ nào ngoài thân, nhưng không thể lại gần bụng nó quá.

Kỹ năng Biến Hình làm tôi chú ý. Nếu đánh bại rồi nó mọc thêm bộ phận biến thành thứ khác thì sao? Nghiêm túc chứ, sao gọi nó là gấu được? Thế giới nợ gấu một lời xin lỗi chân thành luôn!

Tôi không rõ Đất Sét với Bão Cát là gì, nghĩa là không biết khắc chế thế nào. Có nên chuồn đi rồi quay lại với kế hoạch tốt hơn? Không, hơi gà quá.

Nếu quá cẩn thận thì có khi bỏ lỡ cơ hội tấn công tốt nhất. Chẳng có chiến lược đánh nhau nào an toàn tuyệt đối. Tôi không thể để mình bị kẹt vì những thứ không biết – dù sao cũng nguy hiểm. Phải tối đa lợi thế, nhưng vẫn linh hoạt. Giờ kế hoạch của tôi là: đừng để cái miệng khổng lồ ngu ngốc ấy ăn, và vòng ra sau lưng. Tốt nhất là sau đó từ từ giảm HP nó.

Trong RPG người ta bảo đừng để HP thấp quá trước khi dùng hồi phục. Giữ MP làm gì nếu chết không dùng được. Không biết có dụ con Claybear mắc lỗi đó, dùng hết MP nhanh không? Không, cược lớn quá khi tính mạng treo sợi tóc.

Sự thật là tôi chẳng có chiêu nào hạ nó một phát khi nó đang phân tâm dùng Tái Sinh.

Đầu tôi chạy hết tốc lực tìm cách. Và trong lúc tôi nghĩ, con Claybear hành động. Răng mọc ra từ cái miệng-bụng há hoác.

Sao nhiều răng thế?! Trông giống cá mập hơn gấu! Khoảnh khắc ấy, tôi quyết định kế hoạch. Tôi sẽ nhắm vào thân – phần lớn cơ thể nó. Nhưng từ sau lưng, chứ không phải trước mặt.

Tôi dùng Lăn né đòn tấn công mới của con Claybear, vòng quanh nó. Tôi đã nhanh, dùng Lăn thì gần như mờ ảo. Con Claybear do dự, tôi nhân cơ hội lao vào đập mạnh từ sau.

“Beee-yaaah!”

Con Claybear cúi người, rồi vung cánh tay nặng trịch về phía tôi cực nhanh. Tôi né, xoay người vòng ra sau lưng nó lần nữa.

Cố lên nào, cố lên nào! Mày nghĩ đuổi được tao khi tao có Lăn Lv 4 à? Cứ thử xem. Tao sẽ cứ tấn công từ sau lưng đến khi nghĩ ra cách hay hơn. Hehe, nó quay cuồng nhìn ngơ ngác kìa. Đến cái đầu gấu cũng quay tít. Mắt nó ở đâu vậy trời? Ồ, cơ hội đây rồi!

Tôi dùng Lăn lao thêm lần nữa vào lưng nó, rồi vội vàng rút lui.

Chiêu này gọi là đánh rồi chạy đấy, thưa quý vị quý bà! Ối, suýt nữa. Phản xạ của nó khá lên rồi. Hehe. Trước tôi nghĩ nhiều quá, hóa ra con gấu này cũng chẳng ghê gớm gì.

Tôi không ngờ đánh trúng nhiều thế. Tôi tưởng phải tìm điểm yếu của con Claybear chứ, nhưng cách này hiệu quả phết. Có khi hạ nó kiểu này luôn được.

Nó cứ giơ tay tấn công, nhưng né dễ ợt. Dù có trúng thì chắc cũng chẳng đau mấy. Chỉ cần tránh bị cái miệng khổng lồ ngu ngốc ấy cắn là ổn.

Được rồi, vòng ra sau lưng lần nữa nào. Cố lên, cố lên. Mau dùng Tái Sinh đi chứ. Hả?

“Beeeee-yaaah!”

Con Claybear gào lên rồi đập cả hai tay xuống đất. Ban đầu tôi tưởng nó chịu thua, nhưng rồi bụi bay mù mịt. Ối, nó dùng Bão Cát rồi. Đoán xem nào, không dễ thế đâu. Có khi nên lùi ra xa lặng lẽ thôi. Tôi không muốn bị mù trong đám bụi rồi bị ngoạm mất. Đến khi bão tan thì mới lại gần được.

Nhưng tôi vẫn chiếm ưu thế. Giờ cứ chờ ở chỗ an toàn thôi.

NHƯNG KHI BÃO CÁT cuối cùng tan, tôi chớp mắt không tin nổi. Một loạt gai nhọn khổng lồ mọc tua tủa trên lưng con Claybear. Cái quái gì vậy? Nó làm kiểu gì thế?! Phạm luật rồi! Nghiêm túc chứ, sao gọi nó là gấu được? Rõ ràng là phòng thủ chống Lăn mà? Tiện lợi quá rồi còn gì!

Chắc làm nó chậm chạp hơn, nhưng mấy cái gai này chắc chắn để ngăn tấn công điểm mù. Nó chỉ để lại cho tôi một lựa chọn: lao từ chính diện. MP nó còn bao nhiêu nhỉ?

Chủng tộc: Claybear

Trạng thái: Cuồng Nộ

Lv: 25/40

HP: 137/178

MP: 34/100

f7a9a458-b07f-4d8b-9f9f-324ea11d0daa.jpg

MP nó thấp hơn hẳn rồi. HP tăng chắc nhờ dùng Tái Sinh trong lúc Bão Cát, nhưng MP giảm mạnh thế này thì lạ.

Giả sử dùng Tái Sinh hai lần. Mỗi lần 18 MP, tổng 36. Có khi combo Bão Cát với Biến Hình ngốn hết 30 MP còn lại?

Có lý. Giờ nó khó dùng Biến Hình tiếp, chỉ đủ MP cho một phát Tái Sinh nữa. Tôi bắt đầu thấy đường thắng… vấn đề duy nhất là tấn công kiểu gì? Tôi đã tiến bộ tốt, lao chính diện đánh cận chiến cũng không tệ, nhưng nó còn Cắn Lv 6…

Lưng nó đầy gai đất sét, trước mặt thì miệng cá mập há hoác. Tôi có đấm bay cái đầu gấu giả thì chắc cũng chẳng xi nhê. Con Claybear chưa hề bảo vệ chỗ nào ngoài thân.

Nếu tấn công chính diện thì không dùng Lăn đơn giản được. Nó nhanh, tôi lao vào chỉ chui thẳng vào miệng nó thôi.

Tôi đành vừa né Cắn vừa đấm vậy. Nếu nó có mai cứng như đám Potortoise thì dùng Vẫn Thạch được, nhưng thân này chắc không vỡ kiểu ấy.

Tôi siết chặt nắm đấm lao thẳng vào nó. Nó giơ hai tay tư thế chiến đấu đón tôi, miệng bụng mở rộng nhe nanh. Con Claybear vung cánh tay phải dày cui xuống. Tôi giơ tay đỡ, nhưng tay trái nó cũng lao tới luôn.

Tôi dùng đuôi gạt cú vung, làm lệch hướng đòn trái làm tay trái nó đập xuống đất. Lực phản chấn từ đuôi hất tôi bay lên không.

“Beee-yaaah!”

Miệng bụng nó mở ra cố cắn tôi giữa không trung. Tôi đá ngay trên miệng nó cố bật ngược lại. Chân phải đập vào thân cứng của con Claybear rồi lún vào. Chính xác hơn là bị nuốt. Tôi cố rút ra, nhưng càng lún sâu hơn.

Nó dùng Biến Hình!

Tôi đá vào nanh miệng bụng bằng chân kia lấy đà rút chân phải ra khỏi thân nó. Tôi bay ngược lại, nhưng không kịp né Cắn, trúng thẳng bụng.

“Raaaar!”

Tôi dang cánh bay ngược ra xa để nó không đuổi theo. Hạ cánh, quỵ gối ôm bụng. Vảy bị xé rách, thịt lộ ra. Tôi đi được, nhưng kiểm tra trạng thái thì đã dính Đang Chảy Máu (Nhẹ).

Phải cẩn thận HP. May ra chịu thêm hai phát Cắn nông nữa.

Khỉ thật, khỉ thật! Mọi thứ đang suôn sẻ, chỉ một sai lầm nhỏ là rơi vào thế tệ.

Nếu dùng Biến Hình làm cạn MP còn lại thì tôi vẫn có hy vọng. Tôi có đá trúng thân nó, dù chỉ nhẹ. Giờ chắc nó sắp chết rồi.

Chủng tộc: Claybear

Trạng thái: Cuồng Nộ

Lv: 25/40

HP: 122/178

MP: 19/100

Không những sát thương bé tí, mà nó vẫn đủ MP dùng Tái Sinh lần cuối. Tôi tính dùng Hơi Thở Trẻ Thơ đốt nó, nhưng thế thì toàn bộ công sức vô ích.

Phải chuẩn bị tinh thần thôi. Đây là trận sinh tử ngang cấp ngang hạng. Phải mạo hiểm chút.

“Beee-yaaah!”

Con Claybear gào lên lao tới, vung hai cánh tay to đùng cố túm tôi. Nhưng không hiểu sao nó chẳng muốn dùng tay kết liễu. Hình như chỉ muốn giữ tôi yên để dùng Cắn lần nữa. Nếu thế thì tôi đoán được đòn tiếp theo.

Tôi né, dùng đuôi gạt, rồi né tiếp.

Tôi đoán đúng; đòn tay chỉ để giữ tôi thôi. Nó chỉ tấn công thật bằng Cắn – còn lại toàn phòng thủ.

Tôi quất đuôi vào tay trái con Claybear rồi bay rộng sang phải. Nó đuổi theo, vươn tay phải ra. Tôi đạp đất xoay ngược lên không, túm tay nó. Rồi dang cánh phun Hơi Thở Trẻ Thơ xuống dưới lấy đà bay cao.

Tôi có thể dùng Vẫn Thạch hất nó xuống… Khoan, không đủ hạ HP. Nếu còn sống thì nó dùng Tái Sinh ngay. Phải kết thúc trận này luôn.

Tôi khép cánh rơi như đá xuống đầu gấu giả và tay nó, nghiền nát chúng, bụi đất bay mù mịt tứ phía. Va chạm rung chuyển khắp người, hất tôi bay ngược. Tôi lăn lông lốc trên đất rừng, nằm ngửa tay chân dang rộng như sao biển.

Nhận được kỹ năng thường “Kẹp Hạt Dẻ” Lv 1.

Kẹp Hạt Dẻ à? Không nghĩ tên ngầu hơn được sao? Dù sao cũng đúng là tôi làm thế thật.

Nhận được 150 Điểm Kinh Nghiệm.

Kỹ năng danh hiệu “Trứng Biết Đi” kích hoạt: Nhận thêm 150 Điểm Kinh Nghiệm.

“Ấu Ôn Long” Lv 31 lên Lv 33.

Phù, may quá. Ghét thừa nhận nhưng lần này nghe Thần Âm vui thật. Không biết nếu con gấu giả còn sống thì tôi làm gì.

Tôi ngồi dậy nhìn mảnh vụn con Claybear vương vãi. Thậm chí mặt đất cũng nứt. Wow.

Lực phản chấn mạnh quá nên chiêu này không dùng thường được, nhưng là át chủ bài hay đấy. Thật tình thì người tôi đau ê ẩm. Hôm nay không săn thêm được, nhưng ít nhất thu đất sét từ con Claybear về. Gom hết rồi về hang bắt đầu nặn nồi.

TÔI MẤT NHIỀU chuyến mới mang hết đất sét con Claybear về hang. Thật ra không cần nhiều thế, nhưng cứ mang hết phòng khi. Có thừa không sao, thừa quá thì thử tạc tượng luôn. Dù sao cũng chẳng có việc gì hay hơn.

Tôi chất đất sét dưới cây treo thịt khô. Giờ bắt đầu nặn. Tôi nhào đất sét làm cái giống nồi lớn. Rồi đổ nước, đất và đất sét thêm vào trộn đều.

Vì nhiều quá nên vất vả kinh. Thân người cũ chắc không làm nổi, dạng này cũng khổ sở.

Tôi có thể dùng đất sét sơn tường trong hang. Nó dính hơn đất sét thường, nhưng pha loãng với đất là được.

Trộn xong, tôi nặn hỗn hợp thành hình nồi. Sai hỏng tùm lum. Tay chân rồng cứng ngắc móng dài làm chẳng nặn nổi hình đẹp. Áaa, đã mất công nặn nồi thì phải giống nồi chút chứ.

Mặt trời lặn khi tôi làm, nhưng tôi cứng đầu tiếp tục. Đánh nhau với con Claybear đã mệt, nhưng lạ thay tôi chẳng muốn ngủ. Bỏ qua mí mắt nặng trịch, cứ nhào rồi đập, đập rồi nhào.

Giữa chừng tôi cắn ngắn móng vướng víu. Đầu ngón tay chảy máu, nhưng tôi vẫn nhào đất sét.

Khi mặt trời mọc, sau bao thử sai, tôi làm được một cái nồi đẹp lung linh. Bí quyết là nặn đáy với thành riêng rồi gắn lại.

Hoàn hảo. Thật sự hoàn hảo. Được rồi, sản xuất hàng loạt kiểu này thôi.

Nhận được kỹ năng danh hiệu “Nghệ Nhân Gốm” Lv 1.

Ối Thần Âm. Khen ít thôi, tao ngại đấy.

Ngẩng lên, tôi thấy đám khỉ đỏ khốn kiếp – Orangurang. Chúng đang nhìn tôi, chắc đúng bầy hôm trước. Tôi trừng lại thì chúng biến mất vào rừng ngay. Chắc thèm thịt khô của tôi. Xèo xèo, biến đi!

Tôi không rảnh đối phó chúng giờ. Nhưng khi rảnh thì cho chúng ăn no luôn. Độc ấy.

Ăn xong, tôi quyết định thử nặn nồi nấu. Hay hai cái – một cái ăn, một cái nấu độc. Và chắc cần dự phòng, nên làm hẳn năm cái. Vài cái có khi vỡ khi nung mà.

Nồi nấu làm kỹ năng Nghệ Nhân Gốm lên Lv 3. Tôi tự hỏi kiếp trước có phải nghệ nhân không. Thiên tài của tôi đúng là đáng sợ.

Tôi gom củi khô đặt nồi lớn lên. Mở nắp phun Hơi Thở Trẻ Thơ vào. Lặp lại đến khi có đống tro. Đặt nồi đựng và nồi nấu vào, phun thêm Hơi Thở Trẻ Thơ lên trên. Không chắc nhiệt độ thế nào, chuẩn bị vài cái vỡ, nhưng ngạc nhiên thay chẳng cái nào nứt. Có khi đất sét con Claybear bền đặc biệt.

Khi mấy cái nồi bắt đầu phát sáng trắng, tôi ngừng Hơi Thở Trẻ Thơ rồi vùi đất lên để dập lửa. Chờ nguội hẳn, tôi lôi nồi ra khỏi tro rồi mang xuống sông rửa sạch muội than và đất bám.

Trông đẹp phết! Thành thật thì tốt hơn tôi tưởng nhiều.

Về hang, tôi chuyển muối, gia vị và thịt vào các bình mới. Xếp hàng lọ đựng với nồi nấu, nhìn quanh – hang của tôi bắt đầu trông vui mắt hẳn. Tôi thấy dễ chịu lắm.

Còn thừa đất sét, có khi thử tạc tượng thật.

Khi sơn tường trong hang cho ấm cúng rồi, có lẽ làm gạch xếp bên trong. Nặn từ đất sét thừa rồi nung bằng Hơi Thở Trẻ Thơ. Nghe vất vả, nhưng đáng làm.

Tôi có cảm giác sẽ ở lỳ trong hang một thời gian. Còn thức ăn… Thôi tạm thịt khô vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!