Vol 1

Chương 4: Con Rùa Nồi Sắt Potortoise

Chương 4: Con Rùa Nồi Sắt Potortoise

TÔI MỞ MẮT. Hang động tối om, chẳng biết mình ngủ bao lâu rồi. Ánh sáng lọt vào gần cửa hang, nhưng tôi không rõ là sáng hay chiều. Sống trong hang đúng là làm mất hết khái niệm thời gian.

Dù sao tôi cũng chẳng cần lịch trình cố định, vì ngày ngày chỉ ăn với ngủ. No thì ngủ, đói thì dậy. Cuộc sống rồng dễ chịu thật.

Tôi mở bảng trạng thái xem tình hình hồi phục. Ngủ lâu thế này chắc gần đầy máu rồi.

Xem Trạng Thái.

Chủng tộc: Ấu Ôn Long

Trạng thái: Bình thường

Lv: 14/40

HP: 92/92

MP: 95/95

HP với MP đầy luôn. Yeah! Tôi sẽ không chết dễ dàng trong rừng này đâu. Gặp quái mạnh hơn thì chạy, HP tụt thì về hang hồi phục.

Hôm nay làm gì đây? Chắc lên cấp và kiếm ăn thôi. Thu thêm mấy hạt tiêu đỏ ấy, với trái cây hay quả mọng nào trông hấp dẫn. Tôi còn muốn cái chăn; phải săn thêm sói xám mới được. Có khi thử may quần áo luôn, phòng khi cuối cùng cũng học được Hóa Người?

Tôi không trông đợi lắm nữa, nhưng biết đâu. Có khi vẫn tìm cách học được kỹ năng ấy.

Thần Âm từ đầu đã mờ ám, giờ tôi nghi nó lừa trắng trợn luôn. Có khi chỉ vài con Ôn Long mới có Hóa Người thôi. Dù sao tôi vẫn muốn chuẩn bị trước, lỡ như. Cơ hội thấp, nhưng không phải bằng không.

Mà dù có Hóa Người thì cũng chẳng kèm quần áo sẵn đâu. Lao vào làng trần như nhộng thì họ nghĩ tôi là biến thái mất. Dù không may nổi đồ xịn thì ít nhất cũng làm cái áo choàng che thân.

Nhưng tôi biết phải chuẩn bị tinh thần thất vọng; chẳng ngạc nhiên nếu mãi không có Hóa Người. Có thì tốt. Nhưng giờ đừng hy vọng hão. Nếu có thật… hy vọng dạng người của tôi ít nhất cũng đẹp trai. Trước đây tôi trông thế nào nhỉ, hồi còn là người? Trước khi chui vào quả trứng ấy? Tôi chẳng nhớ gì cả.

Hồi còn là người… chắc là kiếp trước rồi. Rồng sống lâu, đây rõ ràng là thế giới khác, nên tôi bắt đầu chấp nhận đó là luân hồi đầu thai. Ban đầu tôi cứ tưởng sẽ tỉnh dậy và mọi thứ trở lại bình thường, hoặc phát hiện mình bị thí nghiệm ác độc, nhốt trong cái kapsul hình trứng gì đó. Hoặc bị đưa sang nước ngoài làm trò đùa trong chương trình truyền hình. Tôi tưởng tượng đủ kiểu.

Tôi tự hỏi liệu khi biến thành người, nhìn mặt mình thì ký ức kiếp trước có ùa về không. Có khi ngoại hình dựa trên bản thân cũ ấy.

Tôi tò mò kinh khủng, nhưng thực ra cũng chẳng quan trọng lắm. Nhớ ra có khi còn đau đớn hơn. Có lẽ quên hết vẫn tốt hơn.

Kế hoạch là biến thành người siêu đẹp trai, gặp lại Myria làm bạn, rồi tiết lộ thân phận thật. “Này, anh chính là con rồng cứu em hôm ấy đấy.” Kiểu truyện cổ Con Hạc Ân Nghĩa ấy. Có khi may quần áo từ vảy của tôi. Không, chắc không được. Lột da thế đau bỏ xừ.

Nhưng nghe lãng mạn phết nhỉ? Ý tôi là phần hy vọng mơ mộng ấy, chứ không phải lột da…

Thôi dừng ở đây thôi.

Tôi đúng là rối bời khi toàn mơ mộng linh tinh thế này. Tôi tự tát mình một cái để tỉnh ra. Giờ không phải lúc mơ mộng, phải ra khỏi hang lên cấp chứ. Tìm mấy con quái bằng nửa cấp tôi là đẹp, hạ một cú Long Quyền là xong.

Tôi lang thang một lúc thì thấy một vũng nước xanh sáng nông. Hay nói oai là vũng nước đi. Khoan, nó… đang ngọ nguậy à? Quái vật sao? Trông không mạnh lắm, chắc tốt để lấy kinh nghiệm. Nhưng ăn thì chắc không được. Cố nhét thì chỉ đau bụng thôi.

Thôi dùng Xem Trạng Thái kiểm tra cho chắc.

Kỹ năng thường “Xem Trạng Thái” Lv 3 không thể lấy thông tin đó.

#Æ: S**me

&ΜΔΕ): Ν*

ΝΕΑ: 6/15

ZXƏ~: 17/19

ЙАҰ«: */5

¿Á£J°C8: 7

OF$\BL: 4

ΞΡ)4%Q: *

@£IĈAU: *

PG-<96¢: F+

**: Lv-

**§**R: Lvー

Đ**!*: Lv-

**: Lv -

r***wX: Lv - *ΨY: Lv

ZO&***: Lv ***: Lv-

**SS: Lv

*Ö: Lv

Áaaa! Đầu tôi như tan chảy luôn!

Kỹ năng thường “Xem Trạng Thái” Lv 3 lên Lv 4.

Khoan, hả? Ừm… ờ… Cái gì vậy?! Ừ thì, ghê quá! Không đời nào lại gần thứ đó!

May mà có Xem Trạng Thái, không thì tôi chết rồi. Tôi dùng kỹ năng này hàng ngày, nhưng chưa bao giờ cứu mạng kiểu này. Nếu không kiểm tra thì giờ tôi toi chắc. Chỉ số thấy được chẳng cao lắm, nhưng toàn bộ đều toát lên sự ghê rợn sâu thẳm. Mà nó còn chẳng xa hang tôi trú mấy.

Tôi có nên ở rừng này không nhỉ? Làng kia có nên ở gần rừng này không? Ý tôi là, quái vật điên rồ thế này cơ mà. Tôi đoán “S**me” là “Slime”? Nếu đúng thì slime thế giới này ác độc kinh khủng. Kiểu Cthulhu luôn!

Ban đầu tôi tưởng phản ứng lạ của Xem Trạng Thái vì nó cấp cao hoặc mạnh hơn tôi nhiều, nhưng con slime này chỉ hạng F+. Vậy chuyện gì đây?

Dù sao thì phải chuồn khỏi đây trước khi nó phát hiện. Tôi có cảm giác dây vào là hối hận cả đời, mà đời có khi chẳng còn lâu nữa. Vì nó giết tôi tại chỗ mất. Tôi dán mắt vào sinh vật bí ẩn, lùi từ từ. Rất rất chậm rãi. Tôi thực sự thấy không ổn với con slime này chút nào!

Đừng phát hiện tao. Đừng phát hiện tao – á! Tôi đang đi lùi thì chân vấp phải gì đó, mất thăng bằng. Con slime trườn lại gần, chắc phản ứng với tiếng động. Nó không nhanh, nhưng chắc chắn đang tiến về phía tôi, trượt trên mặt đất không do dự.

“GRÀÀÀÀÀÀÀ!”

Tôi theo bản năng gầm lên rồi dùng Lăn chạy trốn khỏi con slime.

Nhận được kỹ năng kháng “Kháng Sợ Hãi” Lv 1.

Nhận được kỹ năng thường “Tiếng Gầm” Lv 1.

Kỹ năng danh hiệu “Gà Chạy Trốn” Lv 1 lên Lv 2.

SAU KHI THOÁT KHỎI con slime thành công, tôi đi bộ qua rừng cố thở lại bình thường. An toàn rồi mới ăn mừng. Thứ đó có thực sự nguy hiểm như tôi nghĩ không? Như tôi nói, vài chỉ số thấy được chẳng cao, hạng rõ ràng F+.

Xem Trạng Thái cứu tôi bao lần rồi, mất khả năng dùng thì tôi sợ chết khiếp. Tôi từng nghĩ có khi không dùng được với vài kẻ địch vì kỹ năng hoặc cấp độ chúng, nhưng không xem được trạng thái không nhất thiết nghĩa là nó mạnh hơn tôi. Có khi con slime có kỹ năng kháng hoặc phòng thủ chặn Xem Trạng Thái.

Dù sao thì chữ bị lỗi kiểu ấy ghê rợn kinh. Nếu chỉ trắng trơn thì tôi đã đỡ sợ hơn nhiều.

Sao tôi sợ vũng bùn ấy thế nhỉ? Giờ nghĩ lại thì với chỉ số hiện tại nó chẳng thể giết tôi được. Lần sau gặp có khi ném đá từ xa hoặc… Hả? Cái gì kia?

Trước mặt tôi là một cái nồi xanh sẫm úp ngược trên đất. Ồ, cái này đựng hạt tiêu với quả mọng tốt đấy! Tôi định bảo quản thức ăn mà. Cái nồi trông không giống ai đánh rơi, mà như bị vứt đi thì hơn. Trước tiên xem bên trong có gì, tìm chủ nhân. Nhưng nếu thực sự bị bỏ thì tôi mang về dùng.

Tôi tiến lại gần cái nồi. Xung quanh chẳng thấy ai, nhưng khi tôi đưa tay chạm thì nó đột ngột bật lên đâm thẳng vào tôi.

“Grà?!”

Ái!

Nó đánh úp hoàn toàn, đập đúng vào cằm không phòng bị của tôi rồi giáng một cú mạnh vào ngực trước khi lùi nhanh ra xa.

Tôi không bị thương nặng lắm, nhưng đau thấu xương luôn. Tôi trừng mắt nhìn cái nồi, thấy mấy cái tay chân xanh lè thò ra. Thứ quái gì thế này? Rõ ràng là quái vật, nhưng loại nào vậy?

Chủng tộc: Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 9/35

HP: 28/28

MP: 27/27

Công kích: 21

Phòng ngự: 145

Ma lực: 43

Nhanh nhẹn: 12

Xếp hạng: D-

Kỹ năng đặc biệt:

・Mai Rùa: Lv 4

・Cảm Nhiệt: Lv 3

・Tự Động Hồi Phục HP: Lv 2

Kỹ năng kháng:

・Kháng Vật Lý: Lv 4

・Kháng Ma Pháp: Lv 3

・Kháng Tê Liệt: Lv 1

・Kháng Thủy: Lv 1

Kỹ năng thường:

・Rút Vào Mai: Lv 3

・Cắn: Lv 1

・Lao Sắt: Lv 2

・Gọi Đồng Loại: Lv 3

・Làm Chậm: Lv 1

・Nghỉ Ngơi: Lv 1

Kỹ năng danh hiệu:

・Hậu Vệ Tường Sắt: Lv 4

・Ngốc Nghếch: Lv 2

Potortoise? Vậy là rùa gì đó à?

Tôi chỉ thấy tay chân thôi, chẳng thấy đầu đuôi đâu. Mai nó to kinh khủng – tròn vo luôn. Đúng như tên gọi, mai nó trông y chang cái nồi đất. Tôi tự hỏi đánh bại rồi có dùng làm nồi được không.

Con Potortoise trâu bò kinh khủng, nhưng ngoài phòng ngự cao ngất thì chỉ số khác chả ra gì. Kỹ năng cũng chẳng có cái nào đáng lo.

Không ngờ thứ này dám phục kích tôi. Tôi lẻn lại gần, tung một cú Long Quyền vào đáy nồi. Uppercut ấy mà.

Cú đánh hất nó bay lên không trung, tôi tiếp tục Long Quyền vào miệng nồi và hai bên hông. Con Potortoise bay vài mét, đập vào gốc cây.

Ái, tay tôi đau quá. Thứ này cứng thế nào vậy? Chắc phải gây sát thương chứ? Nhưng con Potortoise đứng dậy như không, chậm rãi lùi khỏi tôi. Này, đừng bảo là chẳng xi nhê gì nhé.

Chủng tộc: Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 9/35

HP: 24/28

MP: 27/27

Đùa à.

Tôi tung hai cú Long Quyền mà chỉ có 4 sát thương thôi sao? Nghĩa là muốn hạ nó phải đấm liên tục mười hai phát? Điên rồ. Đến lúc hạ xong chắc cái nồi cũng tan nát hết.

Tôi chẳng biết làm sao hạ nó mà không vỡ nồi. Hơi Thở Trẻ Thơ chắc chắn không xuyên nổi phòng ngự. Hơn nữa nó có cơ chế nắp kiểu gì đó bên trong, gặp nguy hiểm là rút tay chân vào rồi đóng chặt như ốc biển.

Trận này khó hơn tôi tưởng, nhưng ít nhất mấy chỉ số khác của nó yếu xìu. Công kích gần như không có. Kỹ năng tấn công duy nhất tôi thấy là Lao Sắt – chắc là chiêu phục kích lúc nãy. Gần như chẳng gây sát thương gì. Tôi chắc chắn con Potortoise không giết nổi tôi, dù tôi có sơ suất.

Nhưng nó trông ăn được, nên là con mồi hoàn hảo. Chỉ cần hạ thôi. HP tôi ổn, cứ đánh đi. Lợi nhuận cao mà không rủi ro. Dù có chuyện gì điên rồ xảy ra thì tôi nhanh hơn nhiều. Chạy thoát dễ dàng.

Trước khi bắt đầu, tôi kiểm tra trạng thái nó lần nữa. Phải tìm điểm yếu đã.

Chủng tộc: Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 9/35

HP: 28/28

MP: 21/27

Hả? Hồi nhanh thế? Đã hồi hết 4 HP tôi gây rồi. Sao có thể chứ?! Bình thường chậm hơn nhiều mà?!

Vậy là sức mạnh của Tự Động Hồi Phục HP Lv 2… Khoan, MP nó giảm kìa. Chắc vừa dùng Nghỉ Ngơi chữa trị. Nó đang cẩn thận đây, nhưng tốn MP kinh thế. Cứ chữa mãi thì sớm cạn sạch thôi.

Thôi kệ. Tôi lại lao tới, uppercut Long Quyền hất con Potortoise bay lên lần nữa.

Ái, tay đau bỏ xừ! Nhưng phải đấm mạnh như thế, dù có gãy gì đi nữa. Không thì hạ nó kiểu gì.

Tôi hất con Potortoise lên rồi tung Long Quyền đồng thời hai bên trái phải, kiểu như đang tung hứng bóng chuyền. Được rồi, phát thứ ba đây! Ái! Tôi làm được mà! Lại một cú uppercut nữa!

Tôi ném con Potortoise rồi dùng hai nắm đấm đập túi bụi. Xoay người giữa không trung lấy đà rồi quất Đuôi Rồng.

Nhưng vẫn chưa xong.

Tôi xoay thêm vòng nữa, dùng nắm đấm đập con Potortoise xuống đất. Thân nó lún vào đất mềm.

Kỹ năng danh hiệu “Cận Chiến” Lv 3 lên Lv 4.

Phát thứ bảy rồi. Trời ơi, khổ quá…

Tay tôi nhức nhối, nhưng tôi vẫn từ từ giảm HP nó bằng những cú đấm liên tục. Tính cả kỹ năng hồi phục thì phải thêm mười bốn phát liên tiếp nữa. Trời ơi, không đời nào. Hoàn toàn không đời nào… Tay tôi sưng đỏ hết rồi! Lớp vảy đen đẹp đẽ của tôi sắp rụng hết mất!

Tôi nghỉ chút xem gây bao nhiêu sát thương đã…

Chủng tộc: Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 9/35

HP: 14/28

MP: 21/27

Whoa, hiệu quả hơn tôi tưởng! Còn nửa thôi! Làm tới đi! Giờ dừng thì công sức vừa rồi đổ sông đổ biển hết!

Tay với đuôi đau nhức, nhưng đành chịu đau vậy. Quyết tâm và ý chí! Còn bảy phát nữa thôi! Chỉ bảy phát nữa là thắng!

Nghĩ lại thì, quyết tâm với ý chí chả phải giống nhau à?

Trong lúc tôi lạc vào độc thoại nội tâm chẳng liên quan gì đến tình hình hiện tại, một luồng sáng dịu nhẹ bao phủ thân con Potortoise. Này, đừng có mà!

Chủng tộc: Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 9/35

HP: 28/28

MP: 15/27

…Áaa, nó dùng Nghỉ Ngơi rồi. Thằng ngu, mày biết nó sẽ làm thế mà! Sao không chuẩn bị chứ!

Tôi điên cuồng túm lấy con Potortoise, cố cào vào khe nắp hết sức.

Mở ra đi! Giá mà không có cái nắp ngu ngốc này! Mở ra mau!!

Một tiếng “rắc” vang lên. Một cái móng của tôi gãy lìa từ gốc.

Những tiếng gầm đau đớn của tôi vang vọng khắp khu rừng yên tĩnh.

SAU THẢM KỊCH ấy, tôi thử đủ chiến thuật để giảm HP con Potortoise. Suýt nữa gãy răng khi dùng Nanh Độc. Lại một cái móng khác bay mất khi thử Trảo Độc Tê Liệt. Cái gì cũng đau. Tôi khóc luôn.

Tôi thử phủ cành cây lên con Potortoise rồi đốt bằng Hơi Thở Trẻ Thơ. Có gây sát thương, nhưng không đủ để chống lại Tự Động Hồi Phục HP. Mỗi lần tôi làm nó đau thì nó hồi phục, xóa sạch công sức của tôi.

Tôi hết chiêu rồi. Thử hết mà chẳng ăn thua. Thỉnh thoảng con Potortoise lại phát ra tiếng “Pttoooort?” như đang chế nhạo tôi. Khỉ thật. Nó đang biến tôi thành trò cười thật rồi.

Tôi quyết định chơi một ván cuối cùng. Tôi nhấc con Potortoise lên và đi bộ. Tôi đã bỏ ý định giữ nguyên nồi để dùng làm bình chứa, giờ chỉ cần kinh nghiệm thôi. Điều đó mở rộng lựa chọn chút. Đã đi đến nước này thì không thể bỏ cuộc tay không. Nghĩ đến việc ra về trắng tay là bực không chịu nổi.

Dù biết mình tồi tệ, nhưng tôi phải làm thôi. Đừng trách tôi nhé. Tôi thực sự cần học Hóa Người để thoát khỏi con đường ác.

Tôi đứng ở mép vực hôm trước nhảy qua để thoát con Taranturouge. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve cái nồi của con Potortoise.

Tôi hứa cái chết của ngươi sẽ không vô ích. Ta sẽ mạnh hơn nhờ nó. Thế nên tha thứ cho ta nhé.

“Pttooort? Tooort?!”

Chắc nó cảm nhận được gì đó, vì tiếng kêu trở nên hoảng loạn. Tôi lắc đầu rồi ném con Potortoise xuống vực.

“Pttoooooooooooooort!”

Nó rơi xuống, xuống, xuống tận đáy vực sâu hun hút bên dưới.

Tiếng kêu thảm thiết của nó vang vọng dội lại từ vách đất, chồng chéo lên nhau khi truyền ngược lên tai tôi. Cuối cùng, con Potortoise chạm đáy vực và vỡ tan, dòng nước đục ngầu bên dưới nuốt chửng nó, làm im bặt tiếng hấp hối.

Tạm biệt nhé, Potortoise. Ngươi là đối thủ đáng gờm.

Nhận được 36 Điểm Kinh Nghiệm.

Kỹ năng danh hiệu “Trứng Biết Đi” kích hoạt: Nhận thêm 36 Điểm Kinh Nghiệm.

“Ấu Ôn Long” Lv 14 lên Lv 15.

Thông báo xác nhận kẻ địch đã chết hiện lên, kèm thêm kinh nghiệm và một cấp nữa. Những khoảnh khắc sau trận đánh khó khăn luôn có cảm giác trống rỗng kỳ lạ. Con Potortoise và tôi đã dốc hết sức, thừa nhận sức mạnh của nhau qua kỹ năng và trí tuệ, rồi giờ là lúc vĩnh biệt mãi mãi.

Tôi quay lưng khỏi vực sâu, suy ngẫm về sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng đồng thời cũng thấy thành tựu và cảm giác thỏa mãn dễ chịu đi kèm.

Nhận được kỹ năng danh hiệu “Vua Hèn Hạ” Lv 1.

Kỹ năng danh hiệu “Kẻ Làm Điều Sai” Lv 2 lên Lv 3.

Tôi đã cố đánh đẹp mà, nhưng cũng đoán trước thế này. Mấy kỹ năng danh hiệu này nặng nề trong đầu tôi lắm, và tôi đã tích khá nhiều, nhưng thực tế chúng chẳng ảnh hưởng mấy. Dù sao “Vua Hèn Hạ” thì hơi quá. Ý tôi là, tôi không thể bỏ đi khi bị nó khiêu khích chứ? Tôi còn lựa chọn nào nữa? Tôi biết ném nó xuống vực sẽ nhận kỹ năng danh hiệu tệ hại, nhưng vẫn làm.

Tôi muốn kinh nghiệm. Làm bao công sức mà chẳng được gì thì chịu không nổi. Tôi nhận ra giết một sinh vật mà không phải tự vệ, lại chẳng định ăn thịt, là tội ác với thiên nhiên. Nhưng phải làm thôi.

Tôi ném nó xuống vực. Tôi nhận kinh nghiệm. Tôi có thứ mình muốn, nên nó không uổng mạng. Ừ.

Nhưng tôi vẫn cứ nhận toàn kỹ năng danh hiệu tiêu cực. Con đường tiến hóa phía trước đang rõ mồn một. Cảm giác như thất nghiệp vì lý lịch xấu ấy.

Tôi thực sự không muốn thành ác long khổng lồ, nên phải rẽ về con đường tình yêu ánh sáng ngây thơ, con đường cùng tồn tại với con người.

Dù sao thì mệt quá rồi. Hôm nay chỉ săn đủ ăn, hái ít rau củ rồi về hang thôi. Vẫn tiếc vì không có nổi cái nồi. Để đồ dưới đất cũng được, nhưng đúng là phá hỏng thiết kế nội thất của tôi.

Ừm… hay tự làm nồi nhỉ? Tìm đất sét, đào lên, nặn hình, nung là xong! Đồ gốm ấy mà.

Chỉ cần thứ gì nung ở nhiệt độ cao; tôi khá chắc phải thế. Dùng Hơi Thở Trẻ Thơ có được không, hay sẽ thành tro luôn? Thử mới biết.

Tôi có cả đống thời gian, nên thử làm gì đó có ích đi. Dù sao thời Jomon ở Nhật người ta đã làm nồi rồi. Sao tôi không làm được?

Tôi có thể trải thảm trong hang rồi xếp một dãy nồi lên. Ừ, nghe hay đấy. Chút nỗ lực là đẹp lung linh luôn. Có khi làm cọ vẽ rồi trang trí tường nữa. Giờ thì phấn khích thật rồi.

Có mục tiêu đúng là vui.

Khi tôi đi xa khỏi vực, tôi nghe tiếng sột soạt trong cây cối và bụi rậm xung quanh. Có thứ gì đang đến, và không chỉ một. Nghe lũ loser lén lút thế kìa. Ra mặt đi chứ!

“GRÀÀÀÀÀÀ!”

Tôi gầm nhẹ cảnh cáo. Chúng chạy hay ra mặt đây? Nếu là loại quái bình tĩnh và đủ thông minh để chờ đợi kiên nhẫn thế này thì có khi trận đánh thú vị đấy.

Tiếng sột soạt ngừng bặt, mọi thứ im lặng. Rồi mười cái nồi – không, mười con Potortoise – chui ra từ bụi rậm, tiến thẳng về phía tôi.

Đúng kiểu déjà vu luôn.

Tôi vội kiểm tra trạng thái chúng. Cấp độ, công kích và kỹ năng chẳng có gì điên rồ. Và không con nào bảng trạng thái lỗi như con slime lúc nãy.

Chúng đến báo thù à? Nghĩ lại thì con Potortoise có kỹ năng Gọi Đồng Loại. Tiếng kêu cuối cùng chắc đã triệu tập hết đám này. Chúng không nhanh lắm, nên nếu không muốn đánh thì tôi chạy thoát dễ dàng.

Mai chúng trâu quá nên tấn công thường không thủng, cách duy nhất là ném xuống vực. Ý tưởng để lại vị đắng trong miệng và hứa hẹn thêm kỹ năng danh hiệu khó chịu. Cấp tôi lên chút nếu ném chúng xuống vực, nhưng không nhiều. Săn sói xám hiệu quả hơn hẳn.

Tôi biết các ngươi đang sôi máu báo thù, nhưng tao phải chuồn đây. Xin lỗi nhé!

TÔI ĐẠP MẠNH mặt đất, dang cánh bay lên đủ cao để nhảy qua. Tôi chẳng có thời gian chơi với cả đàn Potortoise, nên vừa nhảy qua đầu chúng là tôi chạy thẳng.

Mười con Potortoise thò đầu ra khỏi mai nồi, trừng mắt nhìn tôi bay qua. Ồ, thì ra chúng có đầu. Con trước chỉ thò tay chân thôi.

“Pttort.”

“Pttooort.”

“Pttort.”

“Tooort.”

“Tooort.”

“Pttooort.”

“Ptooort.”

“Tort.”

“Ptort.”

“Pttoooort.”

Cả mười con Potortoise phát ra những âm thanh kỳ quặc khi nhìn tôi. Rồi một luồng sáng tím mờ ảo bay về phía tôi.

Á, cái gì vậy? Ma pháp à? Đòn tấn công không chính xác lắm, nên tôi né phải né trái tránh. Chắc chắn không muốn hít phải thứ đó. Kỹ năng của chúng là gì nhỉ…? Có phải Làm Chậm không? Chúng đang cố lấy tốc độ của tôi.

Ái, một phát trúng rồi.

Ánh sáng chạm vào và ngấm vào người tôi. Không đau lắm, nhưng một cảm giác khó chịu kỳ lạ lan ra. Hai – không, ba phát nữa trúng nữa, tổng cộng bốn liều.

Ối. Trời ơi, buồn nôn quá. Cảm giác chóng mặt lạ lùng thế này.

Xung quanh chẳng nhúc nhích gì, dù tôi đang nhảy… Hay chính tôi đang chậm lại? Cảm giác như bị ghim giữa không trung.

Mười con Potortoise bắt đầu chồng lên nhau thành tháp mười tầng ngay trước mặt tôi, cho đến khi con trên cùng ngang tầm mắt tôi.

“Pttort!”

Nó rút tay chân đầu vào rồi lao thẳng vào tôi. Vì Làm Chậm nên tôi không kịp phòng thủ, ăn một cú mạnh vào ngực. May mà công kích nó thấp nên sát thương không nhiều. Không cần hoảng.

Đúng rồi, không cần hoảng – Ái!

Nó lao vào tôi giữa không trung, khi tôi rơi xuống thì con thứ chín bay tới.

c362e39b-0cd4-4ae2-bb37-371c27f21fae.jpg

“Ttort!”

Ối, nặng quá! Chúng ăn cái gì mà thế này?! Á, con thứ tám tới rồi!

“Argh!”

Con thứ bảy.

“Ergh!”

Rồi thứ sáu, năm, tư. Tôi ăn tổng cộng sáu cú lao.

Sát thương mỗi cú nhỏ, nhưng chuỗi mười đòn vẫn đau điếng. Tôi đập lưng xuống đất, ngửa mặt lên trời. Mười con Potortoise lập tức lao vào tôi hết trọng lượng, từng con một.

Ái! Ái! Đau thật đấy! Xin lỗi! Tôi xin lỗi vì hành động của mình, nên dừng lại đi mà!

Tôi dùng Lăn tốc độ cao nhất cố thoát khỏi đàn. Vẫn đang dính Làm Chậm nên không nhanh lắm, nhưng vẫn kéo giãn khoảng cách được chút.

Giờ thì chúng đang vòng quanh tôi. Khỉ thật, chậm quá rồi.

Tôi ngừng Lăn, trừng mắt nhìn đám Potortoise.

Kiểm tra trạng thái chúng lần nữa xem. Chúng còn phun Làm Chậm không? Ma pháp ấy nguy hiểm quá.

Chủng tộc: Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 10/35

HP: 24/30

MP: 19/29

Chủng tộc: Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 7/35

HP: 16/24

MP: 13/23

Ít nhất Làm Chậm tốn 10 MP mỗi phát. Chúng có thể bắn thêm một lần mỗi con nữa, nhưng hết MP là hết. Tôi bắt đầu cảm thấy tốc độ bình thường đang trở lại. Đừng bắn Làm Chậm nữa mà! Cho tôi nghỉ tí đi.

Khoan, sao HP chúng thấp thế? Chúng có Tự Động Hồi Phục HP, nên tôi nghi ngờ chúng đã bị thương thế này từ đầu. Tôi kiểm tra trạng thái mấy con Potortoise khác, HP lộn xộn hẳn. Khoảng nửa số con chẳng tổn hao gì.

Ồ, tôi nghĩ tôi biết rồi. Sát thương ngã à? Như vậy thì giải thích được sự khác biệt HP. Những con dưới đáy tháp chắc chẳng đau đớn mấy khi ngã.

Potortoise trâu thật, nhưng cũng nặng kinh. Chúng kháng Vật Lý và Ma Pháp cao, nhưng chẳng có Kháng Ngã tí nào.

Cuối cùng tôi cũng tìm ra điểm yếu. Không cần ném xuống vực; tôi có thể dùng chính trọng lượng và năng lượng tiềm tàng của chúng chống lại. Được rồi, thử xem.

Tôi dừng lại, chậm rãi giơ tay quan sát chuyển động của đám Potortoise. Chúng lao vào tôi từ ba hướng. Con đầu đập sau lưng, con khác từ bên hông. Tôi chịu đựng, trụ chân chờ đòn cuối cùng mà tôi biết chắc chắn sẽ đến.

Con Potortoise thứ ba lao thẳng vào, nhưng tôi đã sẵn sàng, túm chặt nó bằng hai tay.

“Pttooort?!”

Con Potortoise giãy giụa, nhưng tôi không buông. Thay vào đó, tôi đạp mạnh mặt đất nhảy vọt lên cao. Dang cánh tăng đà.

“T-toorrt!”

Đám Potortoise ngẩn ra một lúc, rồi nhanh chóng chồng tháp lại. Phải công nhận tinh thần đồng đội của chúng. Con trên cùng nhảy về phía tôi, nhưng chỉ quẹt được chân tôi. Xin lỗi nhé các ngươi. Giờ thiếu một con rồi.

Tôi bay cao đến mức đám Potortoise không với tới. Tôi phun Hơi Thở Trẻ Thơ xuống dưới, đẩy mình lên cao như tên lửa. Nhìn xuống tháp từ trên cao, đám Potortoise trông nhỏ xíu. Chắc tôi cao lắm rồi. Có khi vô tình dùng chiêu Tên Lửa Hơi Thở gì đó.

Tôi xoay người giữa không trung lấy đà rồi ném con Potortoise đang cầm về phía tháp. Với khối lượng ấy từ độ cao này, tôi cá lực hấp dẫn sẽ đập chúng đau điếng. Khoan… lực hấp dẫn thế giới này là bao nhiêu nhỉ? Có giống Trái Đất không?

Nhận được kỹ năng thường “Vẫn Thạch” Lv 1.

Vẫn Thạch…? Ồ, chắc vì cú đập con rùa nhảy vào tôi lúc nãy. Chiêu thức của tôi biến thành kỹ năng rồi à?

“Pttooooort!”

Con Potortoise tôi ném đập vào bên hông tháp tám tầng, phá tan nó. Mỗi cái mai nứt toác, thịt bên trong văng tứ tung. Ối. Ghê quá.

Nhận được 306 Điểm Kinh Nghiệm.

Kỹ năng danh hiệu “Trứng Biết Đi” kích hoạt: Nhận thêm 306 Điểm Kinh Nghiệm.

“Ấu Ôn Long” Lv 15 lên Lv 22.

Whoa, lên cấp kinh thế. Hóa ra dụ kẻ địch dùng Gọi Đồng Loại rồi săn cả nhóm vẫn là cách lấy kinh nghiệm tốt.

Kỹ năng đặc biệt “Bay” Lv 1 lên Lv 2.

Hy vọng bay tốt hơn chút. Ồ, khoan… Còn một con sống sót.

Là con đầu tiên nhảy vào tôi. Con tôi đập bằng Vẫn Thạch. Nó vẫn sống dưới đất, chậm rãi cố chạy trốn. Vừa nhận ra tôi phát hiện thì nó run lẩy bẩy. Hiệu ứng Làm Chậm trên tôi gần hết rồi.

Tôi lao tới túm con Potortoise, làm lại combo nhảy + cánh + tên lửa hơi thở để lên cao, rồi dùng Lăn ném nó xuống đất.

Nhận lấy – Vẫn Thạch đi!

“Pttoooooooort!”

Con Potortoise đập xuống đất, mai vỡ tan. Nội tạng văng ra be bét máu me, mắt nó trợn trừng kinh hãi.

Nhận được 36 Điểm Kinh Nghiệm.

Kỹ năng danh hiệu “Trứng Biết Đi” nhận thêm 36 Điểm Kinh Nghiệm.

Hay, lên cấp khá tốt. Giờ kiểm tra bảng trạng thái thôi!

Chủng tộc: Ấu Ôn Long

Trạng thái: Bình thường

Lv: 22/40

HP: 58/116

MP: 43/113

Công kích: 105

Phòng ngự: 91

Ma lực: 95

Nhanh nhẹn: 93

Xếp hạng: D+

Kỹ năng đặc biệt:

・Vảy Rồng: Lv 2

・Thần Âm: Lv 3

・Ngôn ngữ Hy Lạp: Lv 1

・Bay: Lv 2

・Phấn Vảy Rồng: Lv 1

・Hệ Ám: Lv –

Kỹ năng kháng:

・Kháng Vật Lý: Lv 3

・Kháng Ngã: Lv 4

・Kháng Đói: Lv 3

・Kháng Độc: Lv 3

・Kháng Cô Đơn: Lv 4

・Kháng Ma Pháp: Lv 2

・Kháng Ám: Lv 2

・Kháng Quang: Lv 1

・Kháng Sợ Hãi: Lv 1

Kỹ năng thường:

・Lăn: Lv 4

・Xem Trạng Thái: Lv 4

・Hơi Thở Trẻ Thơ: Lv 3

・Huýt Sáo: Lv 1

・Long Quyền: Lv 2

・Hơi Thở Bệnh Dịch: Lv 1

・Nanh Độc: Lv 1

・Trảo Độc Tê Liệt: Lv 1

・Đuôi Rồng: Lv 1

・Tiếng Gầm: Lv 1

・Vẫn Thạch: Lv 1

Kỹ năng danh hiệu:

・Con Trai Long Vương: Lv –

・Trứng Biết Đi: Lv –

・Hậu Đậu: Lv 4

・Chỉ Là Một Thằng Ngốc: Lv 1

・Cận Chiến: Lv 4

・Sát Trùng: Lv 3

・An Toàn Là Trên Hết: Lv 1

・Kẻ Dối Trá: Lv 2

・Vua Né Tránh: Lv 1

・Tinh Thần Bảo Vệ: Lv 4

・Anh Hùng Bé Nhỏ: Lv 1

・Kẻ Làm Điều Sai: Lv 3

・Tai Họa: Lv 1

・Gà Chạy Trốn: Lv 2

・Đầu Bếp: Lv 1

・Vua Hèn Hạ: Lv 1

Hay quá, công kích cuối cùng vượt 100!

Tôi vẫn chưa hài lòng. Phải đẩy hết chỉ số qua 200 ít nhất mới đánh nổi Tiểu Nham Long. Trời ơi, ghét nhìn lại đống kỹ năng danh hiệu mờ ám này quá. Tôi có thực sự làm gì đáng nhận “Vua Hèn Hạ” không? Giờ “Kẻ Làm Điều Sai” lên Lv 3 luôn. Nó max ở đâu vậy? Max rồi tôi chết à?

Kỹ năng có cấp tối đa là 10.

Ồ-ồ, lâu rồi nhỉ Thần Âm. Thôi tôi tịch thu thịt Potortoise vậy. Tiếc vì chẳng vớt được cái mai nào. Toàn vỡ hết.

Hơn nữa, nhiều xác còn dính mảnh mai nhỏ không gỡ ra được. Ngay cả cái nguyên vẹn nhất cũng nứt hoặc vụn. Khó phân biệt mai với thịt lắm. Dùng nồi mà còn dính nửa con rùa thì cũng kỳ. Sắp xếp lại chẳng đáng công. Thôi tự làm nồi từ đất sét vậy.

Tôi chọn cái mai còn tốt nhất rồi nhét hết thịt ăn được vào để mang về. Tối nay chắc ăn súp rùa. Nghe ngon phết. Giờ hái thêm rau củ trông ăn được thôi. Rau xanh quan trọng cho chế độ ăn cân bằng mà.

Tôi tự hỏi bữa ăn của người thế giới này có xoay quanh ngũ cốc không. Ước gì làm được cháo gạo để chan nước súp thừa. Có khi tìm được gạo, hoặc thứ giống gạo.

Tôi vứt nốt thịt xé ra từ mấy cái mai vào nồi rồi về hang. Người dính đầy máu, chắc trông ghê rợn lắm. Thôi kệ.

Tôi cứng đờ khi nghe tiếng bước chân nặng nề phía sau.

Ối không, quái khổng lồ à? Chạy trước khi nó thấy tôi thôi.

“Pttoooooort.”

Hả? Còn sót một con à? Nhưng tiếng kêu trầm thế không giống Potortoise lắm. Và to nữa…

Một tiếng “rắc” vang lên trong rừng, cây cối bắt đầu đổ. Rồi thứ ấy hiện ra… một cái nồi úp ngược to như xe hơi, với tay chân thò ra to bằng lưng tôi. Vừa nhìn tôi đã biết nó vượt xa đẳng cấp tôi. Đám Potortoise triệu tập thứ quái quỷ gì thế này?

“TOOOOOOOORT!”

Trời ơi, nghiêm túc đấy à? Thế này là phạm luật rồi đấy.

Chủng tộc: Đại Potortoise

Trạng thái: Bình thường

Lv: 24/55

HP: 233/233

MP: 156/156

Công kích: 74

Phòng ngự: 245

Ma lực: 76

Nhanh nhẹn: 4

Xếp hạng: C-

Kỹ năng đặc biệt:

・Mai Rùa: Lv 5

・Cảm Nhiệt: Lv 4

・Tự Động Hồi Phục HP: Lv 4

Kỹ năng kháng:

・Kháng Vật Lý: Lv 5

・Kháng Ma Pháp: Lv 4

・Kháng Tê Liệt: Lv 2

・Kháng Thủy: Lv 3

Kỹ năng thường:

・Rút Vào Mai: Lv 4

・Cắn: Lv 3

・Lao Sắt: Lv 4

・Siêu Làm Chậm: Lv 4

・Nghỉ Ngơi: Lv 3

・Thủy: Lv 2

Kỹ năng danh hiệu:

・Hậu Vệ Tường Sắt: Lv 6

・Ngốc Nghếch: Lv 2

・Lời Nguyền Rùa: Lv 1

Chỉ số hơn 200, hạng C-. Công kích không bằng Tiểu Nham Long, nhưng HP và phòng ngự thì cao hơn.

Hỏng rồi. Hỏng thật rồi. Tôi không hạ nổi thứ này. HP cao kinh khủng, tấn công của tôi chắc chắn chẳng xuyên thủng phòng ngự. Chiêu Vẫn Thạch/dùng trọng lực cũng vô dụng – tôi làm sao nhấc nổi thứ to thế lên cao.

Ít nhất Đại Potortoise nhanh nhẹn thấp kinh. Có nên bỏ cái nồi đầy thịt xuống rồi chạy không? Nhưng tôi thực sự muốn biết thịt Potortoise ngon thế nào. Hơn nữa con khổng lồ chậm rì, công kích cũng không cao, nên dù nó tấn công thì tôi chịu được. Đúng không? Đúng mà.

Tôi chắc chắn mang được mình và nồi thịt thoát an toàn.

Tôi ôm chặt bữa tối rồi chạy. Đại Potortoise thò đầu ra, trừng mắt nhìn tôi.

“Ptooort!”

Nó kêu một tiếng, rồi một đám sáng tím bắn về phía tôi. Chắc là Siêu Làm Chậm trong bảng trạng thái, phiên bản nâng cấp của Làm Chậm. Tôi tuyệt đối không được dính.

Á!

Ánh sáng tím! Nó chạm tôi rồi! Con rùa khổng lồ này MP khủng thế! Đáng lẽ tôi nên vứt nồi chạy ngay từ đầu!

Không né nổi nữa. Ánh sáng tím ngấm hết vào người tôi.

Khỉ thật, tôi gần như không nhúc nhích nổi. Ý là vẫn cử động được, nhưng chậm đến mức như đứng yên luôn.

Phía sau, con Potortoise tiến lại gần, cây cối bị đè nát theo đường đi. Đúng nghĩa quái vật khổng lồ.

Phải chuẩn bị chịu lao rồi! Nó sắp lao vào tôi đây!

Tôi biết chắc nó sẽ làm gì, nhưng chẳng làm được gì cả. Con Potortoise lao sầm vào tôi như xe tải.

“Arghh!”

Tôi bay ngược ra sau, lăn lộn đau đớn trên mặt đất.

Trời ơi, tôi biết nó chậm, nhưng to thế này là phạm luật rồi. Vài phát nữa là tôi toi luôn.

Khônggg! Nồi của tôi lăn đi mất, thịt rùa văng tung tóe khắp nơi! Tôi không cứu nổi bữa tối nữa rồi! Thôi coi như bài học kinh nghiệm rồi chạy thôi. Nhưng chạy nổi không đây?

Con rùa khổng lồ nặng nề tiến tới, mỗi bước rung đất. Tôi cố đứng dậy nhanh nhất có thể, nhưng thực ra chậm kinh khủng. Nếu nó lại gần thì chỉ cần giẫm một phát là tôi tiêu. Chẳng né nổi đâu.

Khi gần đứng thẳng, tôi kích hoạt Lăn. Trước không dùng được vì đang ôm nồi. Nhưng giờ tập trung cứu mạng thì phải thoát được chứ. Ít nhất là nên thoát được.

“Ptooooort!”

Con rùa bắn thêm một phát Siêu Làm Chậm nữa. Tôi đổi hướng nhanh nhất có thể né, nhưng nó bắn phát thứ hai, rồi thứ ba. Tôi né không hết, ánh sáng tím nuốt chửng tôi.

Whoaa, chậm kinh! Tôi đang lăn mà chậm thế này!

Tôi liếc sau lưng. Đại Potortoise vẫn tiến tới, từ từ rút ngắn khoảng cách. Nhanh nhẹn nó chỉ có 4, nhưng từ góc nhìn tôi thì nó nhanh kinh.

Hay chỉ mình tôi thấy Siêu Làm Chậm bá quá? Có khi kỹ năng danh hiệu Lời Nguyền Rùa buff mạnh cho nó?

Đại Potortoise chậm rãi đuổi kịp, tôi chuẩn bị chịu thêm cú lao nữa. Lại một lần bay lên không trung, đập đầu xuống đất rừng. Va chạm làm tôi choáng váng, tầm nhìn mờ đi. Đau rát lan khắp lưng.

Vô ích rồi. Cứ để nó dùng Siêu Làm Chậm thì chạy không thoát. Con Potortoise tha hồ đánh tôi không phản kháng. Tôi chỉ chịu nổi hai, cùng lắm ba cú lao nữa là bất tỉnh.

Nếu chạy không được thì phải nghĩ cách hạ nó. Nhưng tình thế này bất khả thi hoàn toàn!

Dù không dính Siêu Làm Chậm thì tôi cũng chẳng có chiêu nào gây vết thương chí mạng. Ý tôi là, bỏ qua Tự Động Hồi Phục HP với Nghỉ Ngơi, ít quái trong rừng này xuyên thủng nổi phòng ngự của nó.

Ném xuống vực cũng không. Tôi có đấm Long Quyền thẳng mặt thì cùng lắm đẩy lùi một bước thôi. Thôi, thay vì ngồi nghĩ thì chạy đi.

Có dùng đà bị hất bay để Bay không? Giờ tôi chỉ lượn được chút xíu thôi. Dùng Tên Lửa Hơi Thở lên cao hơn, nhưng chậm thế này thử thì chỉ rơi thôi…

Khoan. Hay đứng mép vực, rồi dùng đà khi nó lao vào để bay sang bên kia? Sau đó chỉ việc chạy. Đó là cách duy nhất.

TÔI KIỂM TRA bảng trạng thái xem còn bao nhiêu sức.

Chủng tộc: Ấu Ôn Long

Trạng thái: Làm Chậm (Nặng)

Lv: 22/40

HP: 32/116

MP: 43/113

Làm được. Tôi chịu nổi thêm một cú nữa. Tôi sẽ cố tình chịu lao của Đại Potortoise rồi dùng đà để Bay qua vực thoát thân. Đó là lựa chọn duy nhất.

Tôi dùng Lăn đổi hướng về phía vực. Đại Potortoise theo sau.

Ừ, cứ thế đi! Giờ lao vào tôi thêm phát nữa đi! Rồi mình tạm biệt nhau. Khi tôi mạnh đủ để nghiền mày một phát thì tôi quay lại.

Đại Potortoise lao vào tôi khi tôi đứng ngay mép vực. Nhìn lực lao của nó tôi hơi sợ, nhưng tình trạng này thì né cũng chẳng nổi. Tôi bay về phía mép vực gần như không kháng cự.

Khó chịu thật, nhưng tôi còn sống. Giờ dang cánh, bay qua vực rồi chuồn thôi!

Đáng tiếc, tôi đánh giá thấp hiệu quả Siêu Làm Chậm. Tôi tưởng hiểu cách phép hoạt động rồi, hóa ra mạnh hơn tôi nghĩ nhiều.

“Tooooooort!”

Khi tôi dang cánh, Đại Potortoise bắn thêm một phát Siêu Làm Chậm nữa. Tôi né không nổi, ăn trọn ánh sáng tím. Tôi chậm thêm, Đại Potortoise thò cổ đuổi theo mép vực, cố ngoạm tôi trước khi tôi thoát.

HP tôi đang tụt. Nếu bị nó cắn thì chết chắc. Phải né đòn trực tiếp bằng mọi giá. Ăn quẹt thì có khi vẫn chạy được.

Tôi uốn éo người hết sức, phun Hơi Thở Trẻ Thơ xuống dưới đẩy mình lên cao hơn. Đòn tấn công của Đại Potortoise trượt tôi, nhưng chỉ vừa khít.

Trước khi đẩy xa được, một móng chân sau của tôi mắc vào mép miệng nó, còn móng trước đang vung vẫy điên cuồng thì mắc vào mép mắt nó. Mừng vì sống sót, nhưng móc vào thế này thì bay kiểu gì?

Tôi giãy giụa cố thoát, nhưng móng chẳng nhúc nhích. Đại Potortoise lắc cổ qua lại cố hất tôi ra khỏi mặt.

Tôi phun Hơi Thở Trẻ Thơ hy vọng xé ra được dù có kéo theo miếng thịt của nó. Nhưng da nó cứng quá.

Tôi đoán mục tiêu chính của Đại Potortoise giờ chuyển từ báo thù sang hất tôi ra bằng mọi giá. Ừ, ít nhất hai ta có chung mục tiêu. Nhưng dĩ nhiên mọi thứ không đơn giản thế.

Nếu tôi ngừng giãy mà cẩn thận gỡ móng thì Đại Potortoise chắc chắn nhân cơ hội đánh miễn phí. Tôi chẳng còn cách nào ngoài tiếp tục cuộc kéo co vô ích này.

“Pttooooooooort!”

Con Potortoise nặng hơn tôi nhiều, nhưng tôi bù lại bằng những phát Hơi Thở Trẻ Thơ liên tục hết sức. Cố lên MP!

Kỹ năng thường “Hơi Thở Trẻ Thơ” Lv 3 lên Lv 4.

Buông ra! Thả tao ra! Buông ra! Thả tao ra! Thả tao ra! Thả tao raaaaa!

Tôi biết hơi thở không kéo dài nổi, và mọi thứ đau điếng. Nhưng tôi không ngừng phun luồng lửa.

Chính Hơi Thở Trẻ Thơ là thứ duy nhất ngăn Đại Potortoise kéo tôi lại gần đủ để giết chết.

Tôi đành cứ dùng Hơi Thở Trẻ Thơ cho đến chết thôi.

Nhận được kỹ năng kháng “Kháng Ngạt Thở” Lv 1.

Tôi vẫn còn đây!! Tao sẽ xé da mày ra!

“TOOOOOOOOOORT!”

Tôi làm được! Tôi đang thắng! Tao sẽ kéo cái thân khổng lồ ngu ngốc của mày xuống vực này! Xé xác mày! Xé mặt mày! Tao không quan tâm, miễn buông tao ra là được!

Kỹ năng thường “Hơi Thở Trẻ Thơ” Lv 4 lên Lv 5.

Yes, yes! Nó đang nghiêng về phía tôi rồi!

Kỹ năng kháng “Kháng Ngạt Thở” Lv 1 lên Lv 2.

Nhận được kỹ năng danh hiệu “Kiên Cường” Lv 1.

“PTTOOOOOOORT!”

Từ từ nhưng chắc chắn, tôi kéo con Potortoise lại gần mép vực hơn, móng vẫn móc chặt vào mặt nó, cho đến khi nó chệnh choạng bên bờ vực. Rồi cuối cùng, nó nghiêng quá đà và mất thăng bằng.

“Grà?!”

“Tort?!”

Mặt đất dưới chân con rùa sụp xuống, thân hình khổng lồ lao thẳng xuống vực. Lực rơi làm gãy lìa móng tôi, cuối cùng cũng giải thoát tôi khỏi lớp da dai nhách của nó.

Áááá! Đau bỏ xừ!

Không còn bị kẹt nữa, tôi bật ngược về phía bên kia vực như quả bóng bàn. Siêu Làm Chậm đúng lúc hết hiệu lực, nên tôi lập tức vọt đi với tốc độ cảm giác kinh hoàng.

Tầm nhìn quay cuồng, một giây tôi tưởng mình ngất xỉu. Tôi cảm thấy va chạm mạnh, rồi chẳng còn gì nữa. Chắc đập đầu vào cây bên kia vực.

Hộc… hộc… thoát rồi sao?!

“PTOOOOOOOOORT!”

Tiếng kêu của Đại Potortoise vang vọng khắp khu rừng.

Hả? Chuyện gì vậy?

Ý nghĩ mơ hồ, nhưng một giây sau tiếng va chạm kinh hoàng vang lên từ dưới vực, như trả lời.

Nhận được 288 Điểm Kinh Nghiệm.

Kỹ năng danh hiệu “Trứng Biết Đi” kích hoạt: Nhận thêm 288 Điểm Kinh Nghiệm.

“Ấu Ôn Long” Lv 22 lên Lv 30.

Nhận được kỹ năng danh hiệu “Kẻ Sát Cự Cấu” Lv 1.

Kỹ năng thường “Xem Trạng Thái” Lv 4 lên Lv 5.

Giờ có thể xem chi tiết vật phẩm sở hữu ngoài thông tin chi tiết về quái vật địch.

Tôi nhìn về phía mép vực. Không còn Đại Potortoise nữa. Chỗ nó đứng đã sụp hẳn. Ừ nhỉ, đất vỡ rồi… đúng, đúng rồi. Con Potortoise rơi xuống.

Tôi tự tát vào má để khởi động lại cái đầu mơ màng. Cẩn thận tiến lại mép vực nhìn xuống xác kẻ địch. Đại Potortoise chắc đập vào đá nhô ra từ sông dưới vực.

Kết thúc tốt đẹp là được rồi. Tôi quay lại bên kia sông thôi. Tôi khá thích cái hang ấy, lại muốn lấy ít thịt Potortoise nữa. Dù sao lên cấp rồi, kiểm tra bảng trạng thái xem sao.

Chủng tộc: Ấu Ôn Long

Trạng thái: Bình thường

Lv: 30/40

HP: 8/140

MP: 10/137

Công kích: 129

Phòng ngự: 110

Ma lực: 120

Nhanh nhẹn: 109

Xếp hạng: D+

Kỹ năng đặc biệt:

・Vảy Rồng: Lv 2

・Thần Âm: Lv 3

・Ngôn ngữ Hy Lạp: Lv 1

・Bay: Lv 2

・Phấn Vảy Rồng: Lv 1

・Hệ Ám: Lv –

Kỹ năng kháng:

・Kháng Vật Lý: Lv 3

・Kháng Ngã: Lv 4

・Kháng Đói: Lv 3

・Kháng Độc: Lv 3

・Kháng Cô Đơn: Lv 4

・Kháng Ma Pháp: Lv 2

・Kháng Ám: Lv 2

・Kháng Quang: Lv 1

・Kháng Sợ Hãi: Lv 1

・Kháng Ngạt Thở: Lv 2

Kỹ năng thường:

・Lăn: Lv 4

・Xem Trạng Thái: Lv 5

・Hơi Thở Trẻ Thơ: Lv 5

・Huýt Sáo: Lv 1

・Long Quyền: Lv 2

・Hơi Thở Bệnh Dịch: Lv 1

・Nanh Độc: Lv 1

・Trảo Độc Tê Liệt: Lv 1

・Đuôi Rồng: Lv 1

・Tiếng Gầm: Lv 1

・Vẫn Thạch: Lv 1

Kỹ năng danh hiệu:

・Con Trai Long Vương: Lv –

・Trứng Biết Đi: Lv –

・Hậu Đậu: Lv 4

・Chỉ Là Một Thằng Ngốc: Lv 1

・Cận Chiến: Lv 4

・Sát Trùng: Lv 3

・An Toàn Là Trên Hết: Lv 1

・Kẻ Dối Trá: Lv 2

・Vua Né Tránh: Lv 1

・Tinh Thần Bảo Vệ: Lv 4

・Anh Hùng Bé Nhỏ: Lv 1

・Kẻ Làm Điều Sai: Lv 3

・Tai Họa: Lv 1

・Gà Chạy Trốn: Lv 2

・Đầu Bếp: Lv 1

・Vua Hèn Hạ: Lv 1

・Kiên Cường: Lv 1

・Kẻ Sát Cự Cấu: Lv 1

Whoa, HP với MP thấp lè tè. Thêm vài phát Hơi Thở Trẻ Thơ nữa là tôi toi, Đại Potortoise giết tôi chắc rồi.

Nhưng đúng là bị dồn vào chân tường thì tiến bộ nhiều thật. Kỹ năng lên đều luôn. Tôi tưởng còn lâu mới tiến hóa, nhưng sắp rồi đấy.

Hy vọng trước đó lên cấp được mấy kỹ năng như Tinh Thần Bảo Vệ hay Anh Hùng Bé Nhỏ.

Nhưng thật tình, sao vẫn chưa có Hóa Người vậy? Chỉ còn mười cấp nữa là tiến hóa, liệu có kịp học không? Nếu max cấp mà không có thì tôi khóc thật đấy.

TÔI VỀ ĐẾN căn cứ mới mà không gặp chuyện gì, đặt nồi thịt xuống rồi lại ra ngoài. HP hơi lo, nhưng vẫn phải chạy việc. Tôi muốn thêm mấy hạt tiêu đỏ và nguyên liệu khác cho súp rùa. Chắc quanh đây có thứ dùng được. HP thế này chịu được một lúc.

Trường hợp xấu nhất thì gặp lại con slime quái dị kia. Nó ghê thật, nhưng chỉ số thấp. Nếu gặp thì đập luôn cho hết lo.

Thật ra từ sau khi hạ Đại Potortoise tôi chưa kiểm tra nhiều, nhưng Xem Trạng Thái đã lên cấp. Giờ xem chi tiết vật phẩm sở hữu nữa, không chỉ quái vật, nên hái rau củ dễ hơn hẳn. Biết ngay thứ gì độc.

Dù tôi có Kháng Độc, nên nếu ngon đủ thì vẫn ăn. Có khi lên cấp kỹ năng luôn.

Tôi đi bộ trên cỏ, chú ý mặt đất, rồi thấy mấy cây nấm mọc gốc cây, sọc đen vàng kiểu vằn hổ.

Ồ, trông ngon đấy. Tôi hái vài cây cầm trên tay.

Nấm Sét: Giá trị E-. Hút dinh dưỡng từ rễ cây, khiến cây ấy ngừng ra quả vì ký sinh. Vì lấy chất từ nguồn khác nên rất giàu dinh dưỡng và ngon miệng.

Tuy nhiên, chứa Độc Tê Liệt nhẹ.

Nó ăn cắp của người khác trong khi tự bảo vệ mình. Một cây nấm thủ đoạn.

Thôi đừng nói thế. Đây là sinh tồn mà. Phải khôn ngoan chút. Ăn hoặc bị ăn thôi. Khoan… sao tôi bênh cây nấm vậy? Dù sao tôi không có Kháng Tê Liệt. Tiếc thật, đành bỏ qua cái này.

Hay cứ mang theo vậy. Nó bảo chỉ gây tê liệt nhẹ thôi, nên chắc không tệ lắm. Tôi dùng để lấy kỹ năng kháng luôn.

Tôi thấy một bông hoa lớn giống hướng dương với cuống phồng to kỳ lạ. Tò mò, tôi tiến lại gần định kiểm tra. Nhưng trước khi kịp, cuống phồng nứt toác thành cái miệng khổng lồ ngoạm tới. Tôi đấm một phát chặn lại.

Nhận được 12 Điểm Kinh Nghiệm.

Kỹ năng danh hiệu “Trứng Biết Đi” kích hoạt: Nhận thêm 12 Điểm Kinh Nghiệm.

Cây ăn thịt à?! Trông chẳng ăn được, nhưng kiểm tra thử xem.

Hoa Ăn Thịt: Giá trị C-. Loại thực vật hiếm ăn động vật. Không tiêu hóa được natri, nên muối tích tụ ở đầu rễ trắng, đốt lên lấy muối được. Giá trị phụ thuộc chất lượng đất.

Aha! Kiếp trước tôi từng nghe muối tích tụ ở lá cây, gió thổi bay xa tít. Hay thật. Tôi cần muối mà. Mang rễ theo luôn vậy.

Tôi đào rễ lên, thấy đầu rễ phồng trắng trắng đúng thật. Có nhiều lắm. Hoàn hảo. Lần sau gặp loại cây này tôi sẽ chủ động săn.

Tiếp theo là gì nhỉ… Ối, cây nấm tím to đùng. Tôi nhổ lên kiểm tra bằng Xem Trạng Thái.

Nấm Quái: Giá trị D. Khi lớn sẽ thành quái vật biết đi và tấn công người. Vị như thịt, được coi là mỹ vị.

Hay hay. Mang về chan súp thôi. Nghe ngon đấy.

Tôi cầm cây nấm quái tiếp tục hái lượm.

Ồ, cây nấm lạ này. Nhỏ xinh trắng muốt, trông như bước ra từ truyện cổ tích.

Moro Trogia: Giá trị A. Quý đến mức trồng thành công có thể cứu một quốc gia khỏi phá sản. Giống hệt nấm độc “Al Trogia” – loại phổ biến hơn nhiều mà ít người biết. Ăn gây ảo giác, tạo cảm giác hưng phấn mãnh liệt.

Năm trăm năm trước, thường nghiền nát trộn chất kích thích bán làm ma túy. Gần đây thì chính thức đốt bỏ khi thấy. Vẫn có kẻ cuồng tín và lính đánh thuê trồng lén dùng đủ mục đích, kể cả tra tấn.

Chỉ một cây nấm làm được lượng ma túy lớn, nên bán giá cắt cổ cho kẻ thèm thuồng. Nhưng cẩn thận kẻ lừa đảo hay cướp nhé.

Tôi giẫm mạnh rồi dùng Hơi Thở Trẻ Thơ đốt sạch, cho đến khi cây nấm nguy hiểm thành tro bụi.

Kỹ năng danh hiệu “Anh Hùng Bé Nhỏ” Lv 1 lên Lv 2.

Ừ, mừng vì cái này lên cấp rồi. Nhưng sao thứ nguy hiểm thế này tồn tại được vậy?

Nếu bỏ mặc hoặc tham hái, tôi có thể gây thảm họa diệt cả làng. Chắc đáng lên hơn một cấp chứ. Tôi vừa ngăn chặn đại họa đấy!

May mà giờ xem được trạng thái vật phẩm, không thì ăn phải thứ kinh hoàng. Cái này vượt xa kiểu “Ồ hay, thử xem kháng được không!”. Loại nấm này một mình biến tôi thành ác long luôn.

Thôi đủ nấm rồi. Nhưng nếu nhớ không nhầm… À, đây rồi. Mấy hạt đỏ nhỏ tôi dùng làm tiêu. Đa năng và ngon, hái một mớ lớn đi. Kiểm tra luôn thể.

Piperis: Giá trị B+. Một trong những gia vị phổ biến nhất, tỏa mùi thơm kích thích vị giác.

Tuy nhiên, khó trồng và đầy mê tín rằng rễ làm thuốc vạn năng nên hiếm thấy ngoài Biên Giới. Đang nguy cơ tuyệt chủng vì hái quá mức.

Quý tộc sành ăn săn đón, giá ngang vàng theo cân.

Whoa, tôi đoán chúng quý mà! Dân làng chắc chẳng bao giờ hái. Vì quái vật nhiều quá? Hay họ không biết? Kệ, tao hái hết phòng kẻ khác đến.

Tôi còn hái mấy cành cây trông phép thuật ngọt ngào, lá thơm đa dạng, cây nấm bóng loáng đầy bào tử, và rau kiểu xà lách lá xanh trắng.

Trên đường về tôi đụng bầy sói xám, tay đầy đồ nên đánh toàn bằng chân. Chúng chẳng làm khó được – tôi mạnh hơn nhiều rồi. Về hang cất đồ hái được, quay lại lấy thịt sói.

Cuối cùng, chiến lợi phẩm gồm: nồi mai rùa nứt, thịt Potortoise chọn lọc, nấm sáng, nấm sét gây tê, rễ hoa ăn thịt, nấm quái, mớ Piperis, cành cây phép, lá thơm, cây bóng xanh, và thịt lông năm con sói xám.

Hôm nay ăn Potortoise hết, còn đống thịt sói thì sao? Không để hỏng được, thôi làm thịt khô vậy.

NẤM SÁNG làm hang sáng sủa hẳn, tối dùng làm đèn được. Mừng vì hái nó, ánh sáng đúng là yếu tố nội thất quan trọng. Ý là ít nhất nhìn rõ đồ ăn khi nhai. Ngủ thì phủ da sói lên tắt đèn.

Tôi đào hố nông gần cửa hang, xếp củi khô. Dùng Hơi Thở Trẻ Thơ đốt lửa rồi đặt mai Potortoise lên làm nồi.

Mai nứt nhưng nước sông không rỉ – hỏng ít hơn nhìn. Tôi cho lá xanh trắng cây bóng xanh vào nồi tạm cùng nấm, thịt Potortoise và rễ hoa ăn thịt lấy muối.

Yeah, trông y chang súp thật! Nhìn hoài nhớ nhà quá trời.

Tôi nặn đũa từ cành cây, dùng móng cắt. Có Vảy Rồng nên chịu nóng được. Đũa không hoàn hảo cũng kệ. Cùng lắm ăn tay như thịt sói trước, giờ chỉ để đẹp thôi. Móng dài ngón vụng, nhưng thử dùng đũa mới vậy.

Tôi ninh súp một lúc rồi gắp miếng thịt Potortoise.

Whoa, ngon thật! Giống gà cực kỳ mềm. Chưa từng ăn thứ gì thế này, kể cả kiếp trước.

Trời ơi, nếu ngon thế này thì phải săn thêm Potortoise. Săn đến tuyệt chủng luôn. May mà hôm nay được mười con.

Nghĩ xem nếu giữ được xác Đại Potortoise thì bao nhiêu thịt. Dù… thịt nó dai nhách. Chắc Potortoise lớn thì khô và kém ngon. Gà cũng vậy, tôi từng nghe.

Hay thử cây nấm sọc đen vàng ấy. Gì nhỉ? Nấm Sét? Trạng thái bảo gây tê liệt nhưng ngon miệng. Ừm… lưỡi hơi tê tê, nhưng giòn sần sật. Thấm súp Potortoise ngon lắm.

Đầu lưỡi tê và tay tê rần, nhưng mau hết. Rồng đúng là tuyệt vời. Ý là tôi biết rồi, nhưng nhắc lại hay thật.

Nhận được “Kháng Tê Liệt” Lv 1.

Xuất sắc, đúng kế hoạch.

Tôi thử hết mọi thứ, thêm nguyên liệu vào súp. Thêm lá cây bóng xanh và nước, rồi bực quá cắn nát đôi đũa. Sau đó chan trực tiếp từ nồi.

Ối giời ơi! Ngon tuyệt! Đại tiệc luôn. Giờ quay lại làm người chắc không nổi.

Tôi vuốt bụng no, tận hưởng vị Potortoise. May chúng có mai, không thì bị săn tuyệt chủng từ lâu rồi.

3811b8c1-3310-4f9f-9c67-582271ec1c36.jpg

VẬY… thí nghiệm Potortoise thành công, giờ phải làm gì với đống thịt sói. Không để hỏng được, thôi làm thịt khô như kế hoạch.

Tôi lột da moi ruột sói xám, tách xương nội tạng não, rồi thịt và lông. Cắt thịt miếng vừa ăn, tỉa mỡ gân. Phun Hơi Thở Trẻ Thơ vào rễ hoa ăn thịt lấy muối, rồi xoa đều vào thịt. Muối diệt khuẩn rút nước, bảo quản thịt. Thịt sói nhiều quá suýt hết muối.

Xong xuôi, tôi mang hết ra ngoài. Dùng Hơi Thở Trẻ Thơ đốt cây cạnh cửa hang, lột lá diệt khuẩn. Rồi xiên thịt qua cành trơ như que.

Hy vọng được, không thì lần sau thử cách khác. Để hỏng đống thịt này thì tiếc lắm.

Kỹ năng danh hiệu “Đầu Bếp” Lv 1 lên Lv 2.

Ồ hay quá! Giờ đến lông thú…

Để da thú chất đống thế này chắc thối. Nhưng tôi chẳng biết bảo quản da động vật kiểu gì. Đoán mò thì tỉa mỡ, xoa muối lên da hy vọng diệt khuẩn rút nước chống thối.

Sau đó thì chịu. Không muốn giòi bọ thì vứt quách đi. Nhưng tôi muốn thảm trải. Và chắc chắn không muốn đến làng trần truồng khi có Hóa Người.

Thôi tạm dùng hết muối cho da thú, phơi Piperis ngoài trời rồi nghỉ ngơi. Mai đi tìm thêm rễ hoa ăn thịt và gia vị.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!