Tập 04 Chuyên viên Điện tác Echika và Sự trở lại của Ác mộng
Chương kết: Nảy mầm
0 Bình luận - Độ dài: 5,526 từ - Cập nhật:
1
<Nhiệt độ cao nhất hôm nay: 9 độ / Chỉ số trang phục B: Hãy mặc áo khoác ấm khi ra ngoài>
Lúc họ rời bệnh viện ở trung tâm St. Petersburg, bầu trời vẫn còn xám xịt, vậy mà khi bánh xe lăn đến Petergof, những vạt nắng đã bắt đầu xuyên qua tầng mây.
Chiếc Lada Niva chậm rãi đỗ lại trước ngôi nhà cũ của Sozon. Harold buông tay khỏi vô lăng, ngoái lại nhìn hàng ghế sau.
"Thực sự ngại quá, chị Daliya, cả Harold nữa. Đã bắt cậu phải đưa về tận nhà thế này..."
"Anh nói gì lạ vậy. Một người mới nằm viện hai ngày mà đòi tự lái xe về thì quá sức liều lĩnh đấy."
Ngồi bên cạnh Daliya, Nikolai đưa tay xoa gáy vẻ ngượng ngùng. Quyết định xuất viện của anh chỉ vừa được đưa ra tối qua. Vào thời điểm xảy ra vụ án, Nikolai đã bị Shubin đánh mạnh vào đầu dẫn đến bất tỉnh và phải đi cấp cứu. May mắn thay, anh đã tỉnh lại ngay trên xe cứu thương trong quá trình vận chuyển, nhưng vẫn phải nhập viện để theo dõi thêm. Có vẻ không có vấn đề gì nghiêm trọng và tiên lượng hồi phục rất tốt.
Tuy nhiên, bà chị dâu tương lai hay lo xa Daliya nhất quyết đòi đi đón anh bằng được. Vì thế, Harold cũng xin nghỉ nửa ngày để đưa anh về Petergof, đằng nào thì anh cũng có món đồ cần đưa cho mẹ của Nikolai là bà Elena.
"Anh có thể tự xuống xe được không, Nikolai?"
"Thôi nào, tôi thực sự không sao nữa rồi. Nói đúng ra thì còn chẳng cần phải nhập viện ấy chứ."
Vừa trao đổi vài câu, họ vừa bước xuống khỏi chiếc Niva. Khi Harold đặt tay lên cánh cổng gỗ trước sân, cánh cửa chính của ngôi nhà bật mở như thể đã được canh sẵn.
Người bước ra, không ai khác chính là Elena. Có lẽ bà đã đứng bên cửa sổ phòng khách, ngóng trông tình hình bên ngoài từng phút từng giây.
"Nikolai!"
Bà vừa rảo bước chạy về phía này vừa kéo lại vạt chiếc khăn choàng. Rồi chẳng màng đến ánh mắt của những người xung quanh, bà ôm chầm lấy con trai mình. Bệnh tình của bà đã trở nặng lại trong vài ngày qua, khiến bà không thể tự mình đến thăm Nikolai. Dù anh chỉ nằm viện có hai đêm, nhưng với Elena, đó hẳn là những ngày tháng đứng ngồi không yên.
"Mẹ," Nikolai ngượng ngùng ngả người ra sau, đẩy nhẹ vai mẹ mình. "Mẹ này... Thôi đi mà."
"Cái thằng bé này, chẳng hiểu lòng cha mẹ gì cả."
"Không, con hiểu mà, xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng. Con cứ tưởng sẽ không còn được gặp..."
Trước cảnh hai mẹ con chia sẻ niềm vui tái ngộ, Harold liếc nhìn Daliya. Cô ấy thả lỏng vai, thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Thật tốt khi Nikolai đã không phải bỏ mạng.
Hai ngày đã trôi qua kể từ khi hai nghi phạm của vụ án "Ác mộng St. Petersburg" là Napolov và Shubin bị bắt giữ. Việc vụ án hung bạo bị bỏ ngỏ suốt hai năm rưỡi qua bất ngờ có tiến triển lớn đã được đưa tin rầm rộ trên bản tin thế giới. Các bài báo mạng đã được công bố vẫn đang tiếp tục tăng lượt xem ở thời điểm hiện tại. Việc một trong những nghi phạm là Napolov đã chết là một tổn thất, nhưng những thông tin mà họ thu được qua Điện tác, bao gồm cả lời khai của Shubin, chắc chắn sẽ giúp ích cho quá trình điều tra sau này. Nghe nói Shubin đang nằm viện đã hoảng loạn dữ dội trước tin cáo phó của "người bạn", nhưng hiện tại đã bình tĩnh lại và bắt đầu khai báo về vụ án.
Mặt khác, sự chỉ trích từ phía người dân đang tập trung vào Cảnh sát thành phố vì đã không nhận ra sự bất thường của Napolov. Ở một số nơi, sự bất mãn đã dâng cao với nghi vấn rằng thể chế cảnh sát từ thời Liên Xô vẫn chưa hề được cải thiện. Tuy nhiên nhìn về tổng thể, tiếng nói hoan nghênh việc giải quyết vụ án vẫn chiếm đa số áp đảo.
Dẫu vậy, một nỗi bất an không thể xua tan vẫn lẩn khuất trong lòng người dân. Bởi lẽ, kẻ thực sự sát hại điều tra viên phụ trách Sozon không phải Napolov, mà là một tên sát nhân mô phỏng khác. Danh tính của kẻ đó vẫn là một ẩn số và được cho là đang lẩn trốn. Tối qua, Cảnh sát thành phố St. Petersburg vừa mới đưa ra bình luận thông qua một tòa báo địa phương rằng: "Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra và nỗ lực hết sức để bắt giữ kẻ mô phỏng".
Con đường phía trước vẫn còn dài.
Mặc dù vậy, việc Nikolai bình an vô sự như thế này có lẽ là sự cứu rỗi lớn nhất trong vụ án lần này.
"Mẹ, con được cứu là nhờ có Harold đấy," Nikolai đang nói chuyện một cách sôi nổi với Elena. "Nếu cậu ấy không tìm ra địa điểm đó, có lẽ giờ này con đã chết rồi."
"......Vậy sao."
Elena nheo đôi mắt lại, nhìn về phía này với vẻ rụt rè, e ngại. Harold ra lệnh cho hệ thống, mỉm cười đáp lại một cách ôn hòa. Sau đó, anh đưa thứ đang cầm trên tay về phía bà.
Đó là một chiếc máy tính bảng có in logo của Công ty Hỗ trợ Tang quyến "Derevo".
"Bà Elena. Cái này gửi bà."
Bà cau đôi lông mày mỏng manh vẻ bối rối, nhìn chiếc máy tính bảng rồi lại nhìn mặt Harold.
"...Cái gì đây?"
"Là Bản sao Kỹ thuật số của Sozon. Hôm qua, 'Derevo' đã gửi nó tới Cảnh sát thành phố."
CEO Shushunova của "Derevo", người đã biết chuyện sau đó, đã tinh ý sắp xếp việc này. Kèm theo đó là tin nhắn nhờ chuyển nó tới cho Elena. Dù bản thân Elena lúc đó có ý định rút lại yêu cầu, nhưng Shushunova không biết điều đó. Hơn nữa, anh cũng không thể phũ phàng từ chối thiện ý của cô ấy. Vì vậy Harold đã định trao lại chiếc máy tính bảng, nhưng...
"Tôi không cần."
Quả nhiên, Elena đẩy nó lại.
"Mẹ," Nikolai cất giọng trách móc. "Đâu cần phải thế nữa, con cũng không sao rồi, mẹ đừng cố chấp kỳ lạ như vậy..."
"Không phải là cố chấp," Giọng điệu của bà nghe có phần mềm mỏng hơn trước đây. "Thực sự là được rồi, mẹ đã..."
Nếu cứ mãi ngoái đầu nhìn về quá khứ, biết đâu khi quay lại, ngay cả những điều quý giá vốn dĩ đang ở trước mắt cũng đã tan biến tự lúc nào.
Elena lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình. Không phải là cố chấp hay sợ hãi, mà giống như bà đang học cách chấp nhận lại hiện thực. Việc Nikolai gặp nguy hiểm có lẽ đã thay đổi điều gì đó bên trong bà chăng?
Đôi mi hằn sâu những nếp nhăn ấy khép lại một lần, và rồi...
"...Nghe nói hung thủ đã ra tay với thằng bé vẫn chưa được tìm thấy."
Ánh nhìn của Elena từ từ hướng về phía Harold. Đôi mắt màu chì giống hệt Sozon nhìn chằm chằm vào anh. Đã lâu lắm rồi bà mới nhìn thẳng vào mắt anh như thế này, anh nghĩ.
"──Trăm sự nhờ cậu, Harold."
Elena lầm rầm câu đó rồi lặng lẽ cúi đầu chào. Nếu tính về thời gian, hành động đó chưa đầy vài giây. Nhưng Nikolai và Daliya thì gần như ngẩn người ra vì kinh ngạc. Có lẽ ngay cả bản thân Harold cũng đã trố mắt nhìn.
Những tia nắng rớt xuống vương trên mái tóc đã điểm bạc của Elena, phản chiếu lấp lánh.
Con người, thật ích kỷ.
Thế nhưng thi thoảng, vẫn có những khoảnh khắc ta thấu hiểu được lý do vì sao họ lại được trang bị sự "ích kỷ" đó.
Ví dụ như... chính là lúc này đây.
"Tôi hứa, nhất định sẽ tìm ra hắn."
Như thể đang lập một lời thề, anh kiên định trả lời.
Thay cho cái gật đầu, Elena hạ mi mắt xuống rồi quay gót. Vạt khăn choàng tung lên một cách duyên dáng đến ngỡ ngàng. Nikolai vội vàng gọi với theo, nhưng bà không hề ngoảnh lại.
Tấm lưng Elena hôm nay vẫn gầy guộc, nhỏ bé, mong manh tựa hồ sắp tan biến vào hư không. Thế nhưng, chiếc bóng bà đổ xuống mặt đất lại hiện lên rõ nét, đẹp đẽ đến lạ thường.
"Bà ấy có vẻ cuối cùng cũng chịu hiểu cho cậu rồi nhỉ."
Chiếc Lada Niva men theo con đường hướng về trung tâm St. Petersburg. Daliya ngồi ở ghế phụ dường như đang cười rất tươi, trông cô vui mừng từ tận đáy lòng. Anh nhớ lại Nikolai lúc chia tay cũng có biểu hiện tương tự. Đối với anh, việc họ vui vẻ mới là điều đáng mừng nhất.
"Nhưng dù tôi đã nói là 'sẽ tìm ra', hiện tại Cảnh sát thành phố vẫn chưa yêu cầu sự hợp tác nào."
"Lý lẽ thì quan trọng gì. Điều quan trọng là mẹ chồng đã tỏ ra thân thiện với cậu dù chỉ một chút," Cô hạ đuôi lông mày xuống như chợt nhớ ra điều gì. "Nhưng mà... nếu thực sự phải truy đuổi hung thủ, thú thật là tôi lo lắm."
"Ô kìa. Chị đã quên lời hứa 'nhất định sẽ trở về' rồi sao?"
"...Phải rồi nhỉ."
Daliya nheo mắt cười trừ.
──"Nếu cậu giết Napolov ở đây, bà ấy sẽ chỉ còn lại một mình."
Lời của Echika dưới tầng hầm tua lại trong bộ nhớ. Lúc đó, việc dừng tay là đúng đắn. Giờ đây khi đối diện với Daliya, anh có thể tin tưởng điều đó một cách rõ ràng. Cô ấy chắc chắn không mong muốn Harold phải giết chết hung thủ. Dù có làm vậy cũng chẳng ai được cứu rỗi.
Là do anh đã tự tiện gánh vác tất cả mọi thứ.
Nhưng vào thời điểm đó, anh cảm thấy nếu không gánh vác, anh sẽ chẳng thể cử động được nữa.
Hiện tại, kỳ lạ thay, anh không còn cảm thấy như vậy. Hơi ấm từ cái ôm của Echika dường như vẫn còn vương vấn, âm ỉ trong lồng ngực. Không nghi ngờ gì nữa, đó là nhờ có cô.
"Nhân tiện, Harold này. Cậu thực sự định cứ thế này đến 'Derevo' sao? Có kịp giờ làm việc buổi chiều không?"
"Vâng, không vấn đề gì. Nếu gửi trả tấm lòng của người ta qua đường bưu điện thì thất lễ quá phải không?"
"Tôi thực sự nể cái tính giữ lễ nghĩa đó của cậu đấy," Daliya bắt chước điệu bộ của Harold lúc nào đó, rồi nói tiếp, "Với lại... tôi đã muốn nói từ sáng rồi."
Cô liếc nhìn về phía này, rồi thả lỏng gò má vẻ hài lòng không rõ lý do.
"Chiếc khăn quàng cổ mới đó... rất hợp với cậu đấy."
*
Toàn cảnh vịnh Phần Lan vẫn bám chặt lấy sảnh chờ của Công ty Hỗ trợ Tang quyến "Derevo" như mọi ngày. Mặt nước lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt, những vệt sóng trắng xóa cắt ngang mặt vịnh. Harold liếc nhìn thiết bị đầu cuối, tin nhắn từ Daliya đã tới. Trong lúc anh giải quyết công việc, cô ấy đã đi dạo quanh khu thương mại ở tầng dưới, nhưng có vẻ cô quyết định giết thời gian ở một quán cà phê.
"Xin lỗi đã để anh đợi lâu." Một lát sau, người kỹ sư hôm nọ xuất hiện. "Shushunova đang bận chút việc không thể rời tay... Cô ấy bảo tôi dẫn anh tới văn phòng, mời anh theo lối này."
Vậy là người kỹ sư dẫn Harold tới văn phòng riêng của người điều hành. Anh chia tay người đó ở cửa và bước vào trong một mình. Vẫn như lần trước, không gian giống như một bể cá được bao quanh bởi kính mờ chào đón anh. Vòng qua tấm vách ngăn bên trong là "Phòng kiểm soát trung tâm" hình bầu dục rộng mở.
"Xin lỗi anh, anh Lucraft. Lẽ ra tôi phải là người đến gặp anh mới phải."
Shushunova đang ngồi trước màn hình. Một sợi cáp nối từ máy tính chạy dài trên sàn, kết nối với con Amicus phiên bản tùy chỉnh đang ngồi trên ghế sofa. Là cộng sự của Shushunova mà anh đã thấy hôm nọ. Tên hắn hình như là Bernard thì phải.
"Tôi vừa bắt đầu sao lưu hệ thống cho anh ấy... nên phải canh chừng xem có sự cố gì xảy ra giữa chừng không."
Bernard đã cởi áo khoác suit, xắn cao tay áo bên trái và kết nối cáp USB vào phần vai. Cổng kết nối của các mẫu tùy chỉnh có vị trí khác nhau tùy theo từng cá thể. Có vẻ như hắn đang tập trung xử lý dữ liệu tại một điểm nên nhắm nghiền mắt và ngồi bất động.
"Tôi cũng đến đường đột mà. Có vấn đề gì xảy ra với cậu ta sao?"
"Không. Tôi đang định khai phá thị trường mới nên nhờ anh ấy giúp đỡ chút thôi," Shushunova để lộ hàm răng trắng. "Anh không thấy nếu tạo ra được Bản sao Kỹ thuật số của Amicus thì sẽ rất tuyệt sao?"
"Chuyện đó," Harold suýt chút nữa thì nghiêng đầu thắc mắc. "Có gì khác biệt so với việc sao lưu đơn thuần đâu chứ?"
"Là tôi giải thích chưa đủ," Cô áp tay lên má. "Tức là... tôi đang nghĩ sẽ thật tốt nếu có thể lưu giữ không chỉ cài đặt hệ thống hay bộ nhớ, mà là cả nhân cách của các anh. Để làm được điều đó, hiện tôi đang trích xuất các đoạn mã quy định 'cá tính'..."
Shushunova hoàn toàn nghiêm túc. Tuy nhiên, cô đang mắc phải một sự hiểu lầm thường thấy ở những người thuộc phe thân thiện với người máy từ trong trứng nước. Về cơ bản, Amicus truyền thống không tồn tại nhân cách nào vượt ra ngoài các "đặc điểm tính cách" rập khuôn. Chúng chỉ hành xử theo lập trình, và dù sự tối ưu hóa đối với chủ sở hữu có thể xảy ra, chúng không sở hữu "cá tính" nào đáng để bảo tồn. Cùng lắm chỉ là bộ nhớ được tích lũy dưới dạng kinh nghiệm mà thôi.
Mà, dù anh không chỉ ra thì sớm muộn gì trong quá trình phân tích mã, cô cũng sẽ nhận ra thôi. Dù sao thì anh cũng quyết định không đả động đến sự hiểu lầm tai hại của Shushunova.
"Thực ra, tôi đến để trả lại chiếc máy tính bảng đã được gửi hôm nọ."
Harold lấy chiếc máy tính bảng được đặt trong túi giấy ra. Khi anh giải thích sự tình, Shushunova ôn tồn nhận lại nó. May mắn là cô có vẻ không hề cảm thấy phật lòng chút nào.
"Việc không cần đến Bản sao Kỹ thuật số, về bản chất, là một chuyện đáng mừng mà," Cô nói với giọng dịu dàng. "Tôi đi pha trà, anh cứ ngồi đi."
"Không, tôi xin phép đi ngay đây."
Đằng nào thì Daliya cũng đang đợi, và anh còn công việc ở Cục Điều tra. Harold định từ chối kiên quyết, nhưng Shushunova đã nhanh chóng rời khỏi phòng. Hình như trong văn phòng có một khu bếp nhỏ, chắc là cô ấy đi ra đó, nhưng mà...
Nếu cất công đuổi theo chỉ để khăng khăng đòi về thì cũng hơi khiếm nhã. Harold khởi động thiết bị đeo tay để nhắn tin báo cho Daliya một tiếng.
"──Tôi thất lễ quá vì đã không chào hỏi."
Anh di chuyển tầm mắt. Bernard trên ghế sofa vừa mở mắt ra. Có vẻ hắn đã hoàn tất quá trình sao lưu, hắn rút dây cáp khỏi vai, vừa chỉnh lại tay áo vừa đứng dậy.
"Rất vinh hạnh được gặp lại anh, anh Lucraft."
Hắn nở một nụ cười điềm đạm, rồi đưa một tay ra.
Harold chết lặng không nói nên lời. Đùa sao? Giao tiếp giữa các Amicus với nhau chỉ là những tư thế nhằm biểu đạt "tính người". Trong những tình huống không có mắt nhìn của con người, không cần thiết phải thực hiện những động tác ra vẻ đó, và lẽ ra chúng cũng sẽ không thực hiện.
Ấy vậy mà, thứ trước mặt này lại đang yêu cầu bắt tay với một Amicus là anh.
Câu chuyện về "nhân cách" của Shushunova lúc nãy lướt qua tâm trí. Lần chạm mặt trước, anh hoàn toàn không để ý, nhưng mà...
"Chạy chẩn đoán tự thân đi." Thay vì nắm lấy bàn tay đó, anh ra lệnh. "Cậu bị hỏng ở đâu à?"
"Hỏng hóc," Bernard suy nghĩ một chút rồi trả lời. "Tôi có bảo trì định kỳ. Mọi thứ đều bình thường."
"Nhưng nhìn thế nào cũng thấy lệch lạc. Mã hệ thống có vấn đề à?"
"Tôi không biết. Tôi chỉ muốn bắt tay với anh thôi."
Bernard làm vẻ mặt như đang rất khó xử. Hắn không nhận ra sự bất thường của chính mình. Tức là giống như các Amicus truyền thống, hắn không có đủ trí tuệ để nhận thức khách quan hành động của bản thân.
"──Anh có thích cà phê không?"
Chẳng mấy chốc, Shushunova quay lại. Cô bưng một chiếc khay có đặt tách trà.
"Cô Shushunova," Harold vẫn nhìn chằm chằm vào Bernard và hỏi. "Bình thường cô điều chỉnh cậu ta ở đâu?"
"Hả?" Cô tỏ ra bối rối thấy rõ. "Không, tôi luôn nhờ công ty Noyer mà..."
"Đã bao giờ phát hiện ra bất thường chưa?"
"Chưa. Chưa một lần nào."
"Trước đây cô từng nói là có sử dụng dịch vụ của thợ độ chế, việc đó là khi nào?"
"Năm năm trước," Biểu cảm của Shushunova chuyển sang vẻ ngờ vực. "Đây là thẩm vấn hay gì sao?"
"Vậy thì, là do tay thợ độ chế đó làm rồi. Mã hệ thống của cậu ta, e rằng... đã bị cải tạo."
Shushunova trợn tròn mắt, ngơ ngác lắc đầu. Một sự từ chối kiểu như không thể hiểu nổi, hoặc không thể có chuyện đó. Trong khi Bernard vẫn cứ đứng chôn chân ở đó với vẻ bối rối lộ rõ.
Anh có một linh cảm chẳng lành.
"Cô có nhớ tên của tay thợ độ chế đó không?"
"Có," Shushunova cắn môi vài lần, làm phai đi lớp son được tô điểm cẩn thận. "Đó là thợ cá nhân. Hình như tên là...... Russell's thì phải."
Nhiệt độ dung dịch tuần hoàn tụt xuống.
Alan Jacques Russell's.
A──hóa ra bọn họ đã bỏ sót một thứ kinh khủng đến nhường này.
2
"Tức là cô Shushunova, cô hoàn toàn không biết gì sao?"
"Vâng, đúng vậy. Tôi cứ nghĩ ông Russell's chỉ là một thợ độ chế bình thường..."
Cục Điều tra Tội phạm Điện tử, chi nhánh St. Petersburg.
Qua tấm gương một chiều của phòng thẩm vấn, có thể thấy bóng dáng điều tra viên Forkin và Shushunova đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn. Làn da cô trắng bệch, mái tóc hôm nọ còn được chải chuốt gọn gàng giờ buông xõa xuống vai đầy mệt mỏi.
Echika bất giác đưa tay day day khóe mắt. Cứ tưởng vụ án "Ác mộng" đã tạm lắng xuống, nào ngờ...
"Rốt cuộc là sao? Thứ mà Russell's tạo ra không chỉ có mỗi Tosti à?"
"Có vẻ là vậy," Harold bên cạnh cũng mang vẻ mặt nghiêm trọng. "Theo lời Shushunova, Bernard bị cải tạo vào năm năm trước, tức là còn trước cả khi Tosti được mã nguồn mở hóa. Có vẻ như Russell's đã hoạt động từ tận lúc đó rồi."
Việc Bernard bị cải tạo được phát hiện mới ngày hôm qua. Hôm qua, nghe nói Harold đã đến "Derevo" để trả lại chiếc máy tính bảng nọ. Tại đó, anh tình cờ nhận ra Bernard sở hữu tính tự chủ khác biệt so với các Amicus truyền thống. Không thể ngờ dấu vết của Russell's lại được tìm thấy từ một nơi như thế này.
Ba tháng qua, ban chuyên án đã tập trung ý thức vào việc thu hồi Tosti. Nhưng chính điều đó lại là một sự thiển cận hoàn toàn.
"──Hành vi viết lại mã hệ thống của các thợ độ chế không chính quy là vi phạm pháp luật," Forkin cũng nhìn Shushunova với vẻ mặt nghiêm nghị. "Về Bernard, người mà hôm qua chúng tôi đã chuyển sang cho công ty Noyer, vừa nãy các kỹ thuật viên đã gửi kết quả phân tích về. Nghe nói họ đã tìm thấy cái gọi là 'cửa hậu' bên trong mã hệ thống đấy."
"Anh ấy vẫn luôn bình thường mà," Shushunova nói. "Tôi không hiểu. Cái đó là gì chứ?"
"'Cửa hậu' là thủ thuật để che giấu những đoạn mã bất hợp pháp. Trong trường hợp của Bernard, thứ bên trong cánh cửa đó đã can thiệp vào Hệ thống Hàm dụng ích... tóm lại, nó là loại mã cấp cho cậu ta sự tự chủ không cần thiết. Amicus của cô đã vi phạm Luật Vận hành AI Quốc tế."
Nhắc đến hệ thống đi chệch khỏi luật vận hành, thứ đầu tiên nảy ra trong đầu là Hệ thống Mô phỏng Thần kinh của dòng RF. Điểm giống nhau là đều ngụy trang mã hệ thống. Chỉ có điều, tiêu chuẩn của Bernard đương nhiên khác với dòng RF, nó thuộc loại truyền thống được công ty Noyer sản xuất hàng loạt.
Echika vừa thấy đau đầu vừa ngước nhìn Harold.
"Thú thật, Bernard trông chẳng khác gì một Amicus bình thường cả. Cậu còn tự chủ hơn thế nhiều mà vẫn gây trở ngại cho luật vận hành sao?"
"Tôi vốn dĩ là 'Trí tuệ nhân tạo tổng quát thế hệ tiếp theo', nên ngay từ đầu đã được thiết kế để cân bằng giữa tính tự chủ và độ an toàn," Harold đang nói đến các tiêu chuẩn công khai không liên quan đến Hệ thống Mô phỏng Thần kinh. "Nhưng tiêu chuẩn của Bernard vẫn là kiểu cũ, nên chỉ một sự sai lệch nhỏ cũng có thể dẫn đến những tai nạn không ngờ tới."
Nếu vậy thì. "Năm năm qua không xảy ra chuyện gì đúng là gần như phép màu nhỉ."
"Nói đúng hơn là trong cái rủi có cái may."
"Cậu ta sẽ ra sao?"
"Nghe nói sau khi kết thúc điều tra, mã hệ thống sẽ được sửa chữa và trả về cho Shushunova."
Tức là sẽ không bị tiêu hủy. Đối với cô ấy thì đó là niềm an ủi ít ỏi, nhưng──chẳng hiểu sao, trên gương mặt Shushunova không hề có chút an tâm nào.
"Người đó không phải là sự tồn tại nguy hiểm đến thế. Có nhầm lẫn gì rồi," Cô nắm chặt ngón áp út tay phải đến mức mu bàn tay trắng bệch. "Tôi chỉ cài đặt các tính năng mở rộng mà ông Russell's gửi tới cho anh ấy thôi mà."
"Bản thân cái tính năng mở rộng đó chắc chắn đã bị can thiệp gì đó rồi," Forkin tỏ ra quan tâm. "Bernard thực sự không có vấn đề gì sao? Cô hoàn toàn không có manh mối nào à?"
"Vâng," Shushunova gật đầu, nhưng rồi dường như chợt nhận ra điều gì. "Không... thỉnh thoảng khi tôi nhờ đi mua đồ, anh ấy đi đâu đó rất lâu không thấy về. Anh ấy thích đi dạo, hay cho bồ câu ăn ở công viên... tất cả đều là do anh ấy tự học được, nhưng mà..."
"Cái đó... chẳng phải là hơi không phù hợp với hành động của một Amicus tuân theo lập trình sao?"
"Giờ nghĩ lại, có lẽ là vậy," Mắt Shushunova ươn ướt. "Nhưng với tôi anh ấy giống như con người, nên tôi chưa bao giờ để ý. Không ngờ lại là chuyện đó..."
Cô che mặt như không thể kìm nén được nữa. Forkin vội vàng nhổm dậy, đưa khăn tay ra. Echika bắt đầu cảm thấy khó xử. Bởi vì.
"Cô ấy đã 'kết hôn' với Bernard mà," Biểu cảm hạnh phúc của Shushunova lúc đó thật khó quên. "Giả sử mã được sửa xong xuôi, tính cách của cậu ta có bị thay đổi không?"
Harold gật đầu. "Chắc chắn sẽ không còn chuyện tự ý đi đường vòng hay cho bồ câu ăn nữa đâu."
"Cả việc xem Shushunova là vợ nữa."
"Vốn dĩ ngay từ đầu cậu ta đã không xem là như vậy rồi," Amicus liếc nhìn tấm gương. "Sự tự chủ được ban cho Bernard, nói nôm na chỉ là 'độ rơ' của hệ thống, chứ với động cơ cảm xúc kiểu cũ mà cậu ta sở hữu thì không thể yêu đương được đâu. Đơn giản là cậu ta chỉ học được những cử chỉ mà Shushunova mong muốn thôi."
Echika bất giác cau mày.
"Cách đây khá lâu cậu đã nói 'Chúng tôi cũng có thể yêu'. Đó là nói dối à?"
"Có thể nói một nửa là nói dối, một nửa là sự thật." Cái gì thế hả? "Bernard không biết yêu, nhưng lại có thể diễn như đang yêu. Dưới góc nhìn của con người các cô, sự khác biệt này vô cùng nhỏ nhặt. Tóm lại, nó cũng giống như lý thuyết 'Căn phòng Trung Hoa' vậy."
Nếu vậy, rốt cuộc cũng giống như điều cô đã lo ngại hôm trước. Khi Shushunova kể về mối quan hệ với Bernard, cô ấy thực sự trông rất hạnh phúc. Nhưng, nếu nói một cách không kiêng nể thì...
"Tất cả, chỉ là... sự tự thỏa mãn của cô ấy thôi sao?"
"Con người tin vào điều gì mới là quan trọng," Harold trầm ngâm. "Amicus là tấm gương phản chiếu những gì các cô muốn thấy, và đáp lại mong muốn đó chính là ý nghĩa tồn tại của chúng tôi."
"Đúng là Amicus sản xuất hàng loạt có thể là như thế, nhưng mà..."
Cậu thì trông không giống như vậy──Echika nuốt lại lời nhận xét định nói tiếp. Có ném ra câu đó thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Dù sao đi nữa," Harold nói. "Cấu trúc 'cửa hậu' của Bernard đã được chuyển cho nhóm phân tích ở trụ sở chính. Biết đâu chừng, nó có thể ứng dụng cho việc phân tích Tosti vốn vẫn đang được tiến hành."
"Đúng thật. Mong là sẽ có tiến triển gì đó."
AI dạng phân tích "Tosti" do Russell's tạo ra có hiệu năng không khớp với mã nguồn. Giả thuyết cho rằng có một "cửa hậu" để giấu mã thật ở đâu đó đã được đặt ra, và quá trình phân tích vẫn đang tiếp tục cho đến nay. Tuy nhiên, ngay cả các chuyên gia bên ngoài cũng chưa thể vạch trần chân tướng.
Echika hất mái tóc mái lên, đưa mắt trở lại tấm gương một chiều.
"──Tôi đã tìm kiếm trang web lúc Russell's giả danh thợ độ chế, nhưng có vẻ nó đã bị xóa nên không tìm thấy," Forkin vừa ngồi lại xuống ghế thì lên tiếng. "Những yêu cầu mà hắn nhận làm, có giống với danh mục của thợ độ chế thông thường không?"
"Không, tôi nghĩ ông ta không nhận tùy biến mấy thứ gọi là linh kiện," Shushunova ấn khăn tay lên miệng, sụt sịt mũi. "Tất cả chỉ là những thứ có thể giải quyết bằng việc cài đặt tính năng mở rộng."
"Tức là hoàn tất chỉ qua trao đổi trực tuyến. Phương tiện liên lạc chỉ là tin nhắn, cô cũng không biết mặt hay giọng nói nhỉ?"
"Vâng. Hạn giao hàng cũng đúng như cam kết, không có vấn đề gì nên tôi đã tin tưởng..."
"Nếu còn lưu lịch sử tin nhắn, cô chia sẻ vào Your Forma của tôi thì tốt quá."
Dù sao thì, có vẻ như hiện tại chưa cần đến Điện tác. Nhưng cô nghĩ, mục đích của Russell's vẫn mập mờ như cũ. Cải tạo Hệ thống Hàm dụng ích của Amicus, và công khai mã nguồn mở của "Tosti". Có điểm chung là đều vi phạm luật vận hành, nhưng mục tiêu lại hoàn toàn không rõ ràng. Chỉ có điều, cũng giống như Tosti, đối với vụ này, khả năng nạn nhân không chỉ dừng lại ở Bernard là rất cao.
Dù thế nào đi nữa.
"Có vẻ không khai thác thêm được thông tin gì từ lời khai của Shushunova nữa rồi."
"Vâng," Harold cũng gật đầu vẻ tiếc nuối. "Chúng ta quay về văn phòng trước nhé?"
Thế là nhóm Echika rời khỏi phòng thẩm vấn trước một bước. Vừa khép nhẹ cánh cửa lại, chợt thấy một bóng người đang chạy dọc hành lang. Là Biga với bím tóc dài nhảy nhót sau lưng.
Ngay khi nhìn thấy cô──hay đúng hơn là nhìn thấy Harold, cô bé thốt lên "A!" với tông giọng cao vút.
"Anh Harold! May quá, anh thực sự bình an vô sự rồi...!"
Nhắc mới nhớ, đã ba ngày rồi Biga và Harold chưa gặp mặt nhau nhỉ. Kể từ đó Biga túc trực bên Nikolai lúc nhập viện nên không quay lại hiện trường. Hai ngày sau đó lại bận tập huấn ở học viện nên không thể ghé qua Cục Điều tra. Echika cũng đã nhắn tin báo là Harold vẫn ổn rồi, nhưng mà...
"Biga," Harold cũng bước lại gần cô bé với vẻ nhẹ nhõm. "Đã làm em lo lắng rồi."
"Anh ổn rồi chứ ạ? Nghe tin anh bị bắn em đứng ngồi không yên luôn ấy."
"Không có gì đáng ngại đâu. Vì linh kiện chính hãng chưa về nên tay phải cử động hơi kém chút thôi."
"Nếu có khó khăn gì anh cứ bảo em, em giúp cho," Biga chợt dừng mắt lại ở chiếc áo khoác và khăn quàng cổ trên tay Harold. "Ơ, cái đó là..."
Echika lúc này mới để ý. Chiếc khăn mà anh đang cầm, nhìn kỹ thì là chiếc khăn màu xanh biển mới toanh. Hình như là quà Biga tặng trước đây──cô hoàn toàn không để ý tới.
"E-Em vui lắm!" Cô bé đỏ bừng má vẻ cảm kích. "Anh đã dùng nó rồi."
"Nhờ nó mà ấm lắm. Cảm ơn em nhé."
Harold mỉm cười với Biga bằng thái độ như mọi khi. Biga đã băn khoăn mãi về vụ chiếc khăn, giờ thì chắc cô bé yên tâm rồi. Tốt quá.
Echika vừa thở phào, chợt cảm thấy lồng ngực nhói lên, nghèn nghẹn.
──Gì thế này?
"A," Biga nhìn lên không trung. Có vẻ vừa nhận được tin nhắn. "Xin lỗi anh chị, Ban Hỗ trợ Điều tra đang gọi em... Em đi đây nhé!"
Cô bé biến mất về phía cuối hành lang với bước chân nhẹ nhàng như sắp nhảy chân sáo. Echika vô thức đưa tay lên ngực. Có cái gì đó mơ hồ đang cuộn lên ở đó.
Là do vết rạn ở xương sườn sao?
"Echika, cô sao thế?"
Cô bừng tỉnh. Harold đang cúi xuống nhìn cô với vẻ thắc mắc.
"Không có gì," Cô lảng tránh, vòng tay ra sau lưng. "Tóm lại là... vụ lần này cho thấy cần phải điều tra xem Russell's có cải tạo con Amicus nào khác không. Lại sắp bận rộn rồi đây."
"Đúng vậy," Anh có vẻ lo lắng. "Nếu vết thương bị đau, hay là cô đến bệnh viện khám lại xem sao?"
"Chắc không đau đâu. Có khi là đói bụng ấy."
"Sau vụ giăm bông với phô mai, giờ cô còn không phân biệt nổi sự khác nhau giữa cơn đau và cơn đói nữa sao?"
"Hỏi cho chắc thôi, cậu đang chế giễu tôi đấy à?"
"Đâu dám. Tôi đang lo lắng thật lòng đấy chứ."
"Thế thì cảm ơn nhiều nhé."
Echika và Harold vừa đi vừa đôi co, lần này thì hướng về phía văn phòng thật.
Những gợn sóng lăn tăn trong lòng cô, cứ mỗi bước chân bước đi, lại từng chút, từng chút một lắng xuống, rồi tan biến vào hư không.
HẾT
0 Bình luận