Tập 04 Chuyên viên Điện tác Echika và Sự trở lại của Ác mộng

Chương 2 Tái diễn

Chương 2 Tái diễn

1

Công tác hỗ trợ điều tra cho Sở Cảnh sát St. Petersburg bắt đầu ngay ngày hôm sau.

"Phụ tá Lucraft. Nghe nói Trung úy Napolov đã tới nhà Abaev rồi sao?"

"Phải. Ông ấy đã triệu tập ông ta về trụ sở để lấy lời khai, nhưng đến giờ hẹn vẫn chưa thấy bóng dáng đâu."

Gió sớm từ sông Moika thổi thốc vào buốt giá, tưởng chừng như muốn đóng băng đôi gò má. Echika và Harold vội vã bước qua cánh cửa cũ kỹ của trụ sở Cảnh sát thành phố như để trốn chạy cái lạnh cắt da cắt thịt ấy. Tức thì, hơi ấm từ hệ thống sưởi trung tâm ùa tới, bao bọc lấy toàn thân.

"Chẳng phải hôm qua đã liên lạc được với Abaev rồi à?"

"Đáng lẽ là vậy, thế nên chuyện này mới có mùi khét lẹt," Harold tháo chiếc khăn quàng cổ xuống. "Mẹ của Sozon... bà Elena cũng đã đến trụ sở, nghe đâu đang bắt đầu quá trình lấy lời khai."

Cũng như Abaev, Elena được triệu tập để lấy lời khai trên tinh thần tự nguyện. Bà ấy không chỉ yêu cầu tạo Bản sao Kỹ thuật số của Sozon mà còn giao giấy ủy quyền cho Abaev khi ông ta đến thăm "Derevo". Phía cảnh sát dường như đang đặt nghi vấn liệu chính bà có dính líu đến vụ án mô phỏng này hay không.

"Bản thân cậu không nghĩ gia đình Cảnh sát Sozon có liên quan, đúng chứ?"

"Nếu đó không phải là suy đoán đầy hy vọng của riêng tôi," anh khẽ thu cằm lại. "Tuy nhiên, tôi cũng hiểu đây là tình huống buộc phải đặt nghi vấn."

"Trước mắt cứ đến chỗ bà Elena đã."

Echika và Harold trình thẻ ID cho Amicus cảnh vệ rồi đi qua cổng an ninh. Dựa vào bảng chỉ dẫn trên Your Forma, họ rảo bước về phía phòng họp. Harold đi trước dẫn đường, dáng vẻ thạo lối của anh khiến Echika cảm thấy có chút không thoải mái. Hôm qua khi đến đây cô không để ý lắm, nhưng nghĩ lại thì, nơi này vốn là chốn thân thuộc đối với anh.

Rốt cuộc, cả ngày hôm qua sau chuyện đó, tâm trạng uể oải chán chường trong cô vẫn chẳng hề tan biến. Nhưng có lẽ nhờ ép bản thân ngủ một giấc thật sâu mà hôm nay cô cảm thấy đầu óc đã nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Dù sao đi nữa, chỉ cần nhanh chóng giải quyết vụ án này là được.

Hãy chỉ nghĩ đến việc sớm làm sáng tỏ mọi chuyện và quay trở lại với công việc của Ban Điều tra Đặc biệt. Echika vừa nhìn chằm chằm vào tấm lưng của người cộng sự Amicus, vừa tự nhủ với lòng mình như vậy.

"Echika," Harold quay lại. "Về việc lấy lời khai của Elena,"

"──Harold!"

Bất chợt, một giọng nói vang lên gọi giật anh lại từ phía phòng chờ mà họ sắp đi qua. Nhìn sang, một thanh niên vừa đứng dậy khỏi ghế sofa và đang bước về phía này. Mái tóc đen hơi xoăn cùng chiếc áo len lỗi mốt. Chính cái dáng vẻ có phần luộm thuộm, thiếu chải chuốt ấy ngược lại toát lên một vẻ hiền lành lạ kỳ.

<Nikolai Arturovich Chernov>

Echika chớp mắt. Nói đến Chernov, đó cùng họ với Cảnh sát Sozon.

"Nikolai," Harold giãn cơ mặt, bắt tay người thanh niên một cách trôi chảy. "Cậu cũng đến à? Rất vui được gặp cậu."

"Tôi đi cùng mẹ. Hiếm khi đến sở cảnh sát nên cứ thấy bồn chồn sao đó."

Đọc dữ liệu cá nhân của một Nikolai đang đứng ngồi không yên, Echika khẳng định. Quả nhiên là vậy. Cậu ta là em trai của Cảnh sát Sozon.

"Đây là cộng sự của tôi, Chuyên viên Điện tác Hieda."

Được Harold giới thiệu, Echika cũng bắt tay Nikolai. Lòng bàn tay cậu ta hơi ẩm ướt, có vẻ như đang vô cùng căng thẳng. Nghĩ đến việc mẹ mình có thể bị cuốn vào vụ án mô phỏng "Ác mộng", lo lắng đến mức đứng ngồi không yên cũng là lẽ thường tình.

"Dù sao thì cũng mong là mẹ tôi trả lời đàng hoàng các câu hỏi của cảnh sát..."

"Vâng," Harold gật đầu. "Tôi cũng lo lắng, nhưng chắc chắn sẽ ổn thôi."

Echika vô thức cau mày. "Ý cậu là sao?"

"À thì, có nhiều vấn đề lắm," Nikolai lảng tránh ánh mắt một cách ái ngại. Vấn đề? "Mong là sẽ không gây phiền phức cho mọi người..."

"──Là Chuyên viên Điện tác Hieda đấy phỏng?"

Echika ngoảnh đầu lại. Một cảnh sát trẻ đang rảo bước đi tới dọc hành lang. Mái tóc đỏ, vóc người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn lên những nếp nhăn khó tính. Cũng giống như Trung úy Napolov, anh ta là cảnh sát thuộc Đội Điều tra Tội phạm Cướp và Giết người. Tuy là lần đầu gặp mặt, nhưng những người liên quan đến cuộc điều tra đều có thể xem dữ liệu cá nhân của nhau. Không cần thiết phải tự giới thiệu.

"Cảnh sát Akim," Harold gọi. Quả nhiên anh có quen biết người này. "Đã lâu không gặp."

"Trông cậu vẫn khỏe nhỉ, Harold," Akim nói với vẻ không mấy dư dả thời gian. "Chuyên viên Điện tác. Mới gặp đã thất lễ, nhưng cô có thể gửi mẫu đơn đồng ý Điện tác vào thiết bị của tôi được không?"

"Điện tác?" Echika hỏi lại. "Chẳng phải việc lấy lời khai của bà Elena chỉ mới bắt đầu thôi sao."

"Đúng là vậy, nhưng bà ấy chẳng nhớ gì cả... nghe nói là do tác dụng phụ của thuốc dùng thường xuyên," Akim gãi gáy vẻ khổ sở. "Việc bà ấy yêu cầu làm Bản sao Kỹ thuật số là không sai, nhưng mức độ dính líu đến vụ án thì hoàn toàn mù mờ. Tóm lại cứ thế này thì chẳng khai thác được gì."

Điện tác không phải là việc chỉ thực hiện giới hạn trên nghi phạm. Thực tế trong các vụ án Tội phạm Tri giác trước đây, họ đã lặn vào ký ức của biết bao nạn nhân để truy dấu kẻ phạm tội. Chỉ có điều, Elena và Harold có thể xem như người nhà. Nếu nói về người thân cận thì trước đây họ cũng đã từng Điện tác vào Daliya, nên chắc sẽ không có vấn đề gì đặc biệt.

Echika nói: "Để chắc chắn, tốt hơn nên báo cho bà Elena biết Phụ tá Lucraft sẽ là người phụ trách."

"Tôi sẽ đi xác nhận."

Cảnh sát Akim gật đầu định quay gót, nhưng...

"Khoan đã," Nikolai, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát cuộc trao đổi, lên tiếng gọi lại. "Làm ơn đừng cho mẹ tôi biết Harold là Phụ tá. Tốt nhất là hãy cứ giấu nhẹm chuyện đó đi."

Echika bối rối. "Không, đâu cần thiết phải làm đến mức đó..."

"Hãy làm theo ý kiến của Nikolai đi," chẳng hiểu sao Harold cũng kiên quyết từ chối. "Tôi sẽ vào phòng sau khi Elena đã ngủ say do thuốc an thần. Khi nào chuẩn bị xong, các vị gọi tôi được không?"

Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Dù không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng vì Cảnh sát Akim hối thúc nên cô cũng chẳng có thời gian để hỏi cho ra lẽ. Cô đành phải vừa gửi mẫu đơn đồng ý Điện tác sang thiết bị của viên cảnh sát, vừa đi về phía phòng họp. Ngoảnh lại nhìn, thấy Harold đang trao đổi gì đó thân thiết với Nikolai──mà thôi, dù anh ta không tham gia vào khâu chuẩn bị thì bản thân việc Điện tác cũng chẳng bị ảnh hưởng gì.

Căn phòng họp họ bước vào đã tắt một nửa số đèn. Cửa sổ buông tấm rèm sáo mang nét hoài cổ, và ngồi bên chiếc bàn đầy vết trầy xước là một người phụ nữ lớn tuổi gầy gò như nhành cỏ khô. Đôi mắt ngái ngủ lờ đờ hướng về phía này.

<Elena Artuyevna Chernova>

Bà ấy là mẹ của Cảnh sát Sozon sao.

Lướt qua dữ liệu cá nhân, Echika âm thầm kinh ngạc. Elena năm nay sáu mươi ba tuổi, nhưng trông bà còn tàn tạ hơn thế nhiều. Trong bệnh án liệt kê hàng loạt các chứng bệnh tâm thần, và vì thời điểm phát bệnh đều chung quy vào hai năm rưỡi trước, nên chắc chắn "Ác mộng St. Petersburg" đã đảo lộn hoàn toàn cuộc đời bà.

Ra là vậy. "Có vấn đề" mà Nikolai nói là ý này sao.

"Bà có thể ký vào đơn đồng ý này được không?" Cảnh sát Akim đưa máy tính bảng cho Elena. "Mọi quyền riêng tư sẽ được bảo mật. Xin bà hãy tin tưởng giao cho chúng tôi."

"Cũng chẳng có gì đáng ngại nếu bị nhìn thấy đâu," Elena dùng bàn tay gầy guộc trơ xương ký lên màn hình. "Điện tác ấy à, có đau không?"

"Hoàn toàn không ạ. Mọi việc sẽ kết thúc trong lúc bà đang ngủ, nên xin hãy yên tâm," Echika trả lời rồi lấy thẻ ID ra. "Chào bà. Cháu là Echika Hieda thuộc Cục Điều tra Tội phạm Điện tử."

Elena liếc nhìn tấm thẻ ID nhưng dường như mất hứng thú ngay lập tức. Bàn tay bà gãi gãi cổ chiếc áo len đã dão.

"Tóm lại, nếu làm thế mà tóm được cái tên hung thủ bệnh hoạn đó thì... muốn làm gì cũng được."

Bà lẩm bẩm rằng mình không thể chịu đựng được việc con trai bị sỉ nhục thêm nữa.

Cần phải xác nhận xem đó là lời thật lòng, hay chỉ để phủ nhận sự liên quan đến vụ án.

Chẳng bao lâu sau, Amicus của cảnh sát thành phố mang một chiếc giường hơi dùng để ngủ trưa vào. Khác với Cục Điều tra Tội phạm Điện tử, ở đây không có giường chuyên dụng cho Điện tác. Đây chỉ là biện pháp tạm thời. Khi Akim giục, Elena với dáng vẻ không vững vàng nằm xuống chiếc giường hơi. Echika chuẩn bị ống tiêm thuốc an thần và xắn tay áo bà lên. Làn da mỏng manh, mạch máu hiện rõ mồn một.

Cô tiêm thuốc trong một cảm giác căng thẳng kỳ lạ. Elena lim dim khép mi mắt, và dường như chìm vào giấc ngủ ngay tức khắc.

"Nhưng mà, hy vọng là nó thực sự được lưu lại trong Cơ Ức," Akim đứng quan sát hỏi với vẻ ngờ vực. "Đây cũng là lần đầu tôi thấy Điện tác, nên vẫn chưa hiểu rõ cơ chế lắm."

"Trừ khi ý thức của chính chủ nhân mơ hồ, còn về cơ bản mọi sự việc đều được ghi lại ngay tại thời điểm đó. Chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu ạ," Echika lấy <Code Thăm dò> ra và kết nối vào gáy Elena. "Hãy gọi Phụ tá Lucraft vào đi ạ."

Harold xuất hiện ngay sau đó. Vừa bước vào phòng họp, anh lập tức liếc nhìn Elena. Thấy bà đang ngủ, anh lặng lẽ bước lại gần Echika, đón lấy <Dây Sinh Mệnh> mà cô đưa ra như mọi khi.

"Elena không hỏi gì về Phụ tá sao?"

"Có vẻ bà ấy còn chẳng biết Điện tác cần phải có Phụ tá nữa là."

Anh có vẻ nhẹ nhõm. "Vậy sao."

Thái độ của Harold đối với Elena nãy giờ khiến cô lấn cấn, nhưng hỏi han cặn kẽ trước mặt Akim thì cũng ngại. Đành đợi sau khi Điện tác xong rồi hỏi vậy. Echika cắm <Dây Sinh Mệnh> vào cổng kết nối thứ hai của mình. Harold cũng vén tai trái lên, kết nối đầu cắm vào. Mối liên kết tam giác quen thuộc đã được thiết lập.

"Bất cứ lúc nào."

Như thể căn đúng lúc cô vừa hít sâu, Harold thì thầm. Cô gật đầu, lặng lẽ đẩy hết luồng khí còn sót lại trong phổi ra ngoài.

Bây giờ, hãy chỉ tập trung vào Cơ Ức của Elena.

Cô khép mi lại.

"──Bắt đầu thôi."

Tùm một tiếng, cô chìm xuống. Biển thông tin không một gợn bọt dâng lên, bao trùm tầm nhìn. Những cảm xúc nặng nề đặc quánh như sáp nung chảy bám chặt lấy tay chân. Trong chớp mắt, cô rơi tuột vào giữa những thứ không thể gọi tên ấy.

Hình ảnh phòng chờ tổng hợp của bệnh viện thoáng lướt qua tầm mắt. Gương mặt của Nikolai đi cùng lướt qua. Cuộc trao đổi về Bản sao Kỹ thuật số hẳn đã diễn ra từ khá lâu trước đây. Dựa vào hồ sơ của "Derevo", thời điểm hợp lý nhất là vài tuần đến vài tháng trước.

Ngược dòng thời gian nào.

Cố gắng hết sức ngoảnh mặt làm ngơ trước những Cơ Ức không liên quan.

Dẫu vậy, những cảm xúc quấn chặt lấy tứ chi vẫn len lỏi ăn mòn Echika. Một thứ gì đó xám xịt, chẳng thể gọi tên. Chỉ khẽ chạm vào thôi, cái lạnh buốt giá như muốn đục thủng một lỗ nơi đáy lòng. Tựa như nỗi bất an vào một buổi sớm sương mù dày đặc. Cảm giác như sự tồn tại của bản thân đang tuột ra từ đầu ngón tay và tan rã.

Cô thở ra chậm rãi để trấn tĩnh.

Đó là khoảng cuối tháng Chín.

"Elena, tình hình thế nào rồi?"

Bất chợt, khuôn mặt một người đàn ông lạ lẫm hiện ra. Dáng người gầy gò, tuổi chừng năm mươi. Làn da hơi ngăm đen, chiếc áo sơ mi còn hằn nếp nhăn. Người đàn ông này là Abaev. Nhân tướng khớp với ảnh trong dữ liệu cá nhân cô đã xem trong hồ sơ điều tra.

Tìm thấy ngay rồi.

Cô xác nhận tình trạng căn phòng. Các đường nét hơi mờ nhạt, nhưng có thể hiểu là phòng khách. Chắc là nhà riêng của Elena. Hai người họ đang ngồi đối diện nhau trên ghế sofa, đầu gối gần như chạm nhau.

Theo thông tin có được trước đó, Abaev, đại diện của hội gia đình nạn nhân, thường xuyên đến thăm Elena. Có vẻ việc định kỳ thăm hỏi những gia đình chưa thể vực dậy sau vụ án là nhiệm vụ của ông ta với tư cách là người đại diện.

"Hôm nay các triệu chứng có nhẹ hơn chút," Elena nói bằng giọng yếu ớt đến mức khó tin. "Nhắc mới nhớ, hôm trước tôi có đến khu tái quy hoạch đấy. À, cái này bí mật với Nikolai nhé."

"Tháp Cosmas sao? Hiếm thấy bà đến đó đấy."

"Tôi chẳng muốn đến mấy chỗ ồn ào như thế trong một thời gian dài đâu. Amicus cũng nhung nhúc ở đó."

"Bọn họ chắc sẽ không làm gì khiến bà phật ý đâu nhỉ?"

"Vì tôi không thuộc phe thân thiện với máy móc như ông. Ừ thì... tôi cũng không giỏi dùng máy móc lắm," Chẳng hiểu sao Elena lại cảm thấy có chút tội lỗi. "Trước giờ tôi cứ nghĩ Bản sao Kỹ thuật số là sự báng bổ đối với con trai mình... nhưng rồi tôi nghĩ cứ mãi thế này thì không ổn."

Bà kể rằng mình đã yêu cầu "Derevo" tạo ra Bản sao Kỹ thuật số của Sozon. Abaev trố mắt ngạc nhiên, và điều đó càng khuấy động sự khó xử của Elena.

Có vẻ như bà cảm thấy tội lỗi với người con trai đã khuất. Bà thấy có lỗi với anh khi định tạo ra một đứa con trai giả mạo với danh nghĩa là để bước tiếp. Thậm chí, bà còn cảm thấy ghê tởm mạnh mẽ sự yếu đuối của chính mình.

Dẫu vậy, Elena vẫn đưa ra lựa chọn đó.

"Tôi không thể gây thêm phiền phức cho Nikolai nữa," bà nắm chặt lấy đầu gối gầy guộc. "Nếu được nói chuyện với Sozon, biết đâu... biết đâu sẽ có gì đó thay đổi."

"Đó là một bước tiến tuyệt vời đấy, Elena," Abaev tỏ ra vui mừng. "Tôi cũng vậy, sau khi được người bạn làm tư vấn tâm lý lắng nghe, lòng tôi đã nhẹ nhõm hơn hẳn."

"Người bạn học đã đến hội gia đình nạn nhân trước đây ấy hả?"

"Là một gã bạn tồi, nhưng hắn trải đời nhiều nên rất đáng tin cậy. Hắn cũng bảo rằng, làm gì cũng được. Vùng vẫy, cố gắng tiến về phía trước dù chỉ một chút mới là điều quan trọng. Mặc kệ ai nói ngả nói nghiêng."

Abaev cũng đã mất đi cô con gái độc nhất trong vụ án. Nạn nhân đầu tiên, con gái ông, Zhanna, khi đó là một sinh viên đại học ngây thơ trong sáng vừa tròn hai mươi tuổi. Vốn là cảnh gà trống nuôi con, nên từ khi con gái mất, hẳn ông ta phải sống lủi thủi một mình.

"Dù vậy mỗi đêm, tôi vẫn cứ suy nghĩ mãi."

"Tôi hiểu," đôi mắt Abaev hơi đỏ lên khi gật đầu. Bản thân ông, tuy không lộ rõ như Elena, nhưng cũng chưa hoàn toàn hồi phục. "Cứ nghĩ đến phút lâm chung của con bé, lồng ngực tôi như muốn vỡ tung."

"Tôi cũng vậy."

"Ít nhất, giá mà tìm được hung thủ... Cảnh sát thành phố hoàn toàn chẳng làm được cái trò trống gì cả."

Hung thủ. Ngay khi nghe thấy từ đó, cảm xúc của Elena bùng lên đen kịt.

Dù không muốn nhưng Echika vẫn bị kéo theo. Cơn đau như bị đóng cọc xuyên thấu vào tận sâu trong cơ thể. Đừng để bị nuốt chửng. Echika cố gắng lách mình né tránh, san phẳng tâm trí. Dẫu vậy, những thứ không thể ngăn cản vẫn ồ ạt tràn vào.

"Chỉ cần tìm ra hung thủ, dù không được cứu rỗi thì cũng được đền đáp."

"Vậy mà, lấy cớ không có manh mối, cảnh sát thành phố đã đình chỉ điều tra."

"Con ác quỷ đã giết con bé giờ vẫn đang nhởn nhơ sống ở đâu đó, chuyện như thế──"

"Sozon đã không còn có thể già đi được nữa rồi."

Echika để vuột ra một tiếng thở dài như bọt nước qua kẽ môi.

Giả sử hai người này có liên quan đến vụ án mô phỏng, thì những điều này đủ để cấu thành động cơ.

Sau đó, ngày qua ngày, Elena liên tục hối hận về quyết định yêu cầu làm Bản sao Kỹ thuật số. Dần dần, ý định muốn hủy bỏ yêu cầu đó ngày càng lớn. Thậm chí, bà còn bắt đầu nghĩ đến việc muốn bản thân biến mất. Lượng thuốc uống tăng lên, những tháng ngày mơ màng như ngủ ngay cả khi đang thức cứ thế chồng chất. Vốn dĩ bệnh tình của bà có lúc thăng lúc trầm, không hẳn là trở nặng mà dường như chỉ rơi vào giai đoạn đình trệ. Chỉ có nỗi đau khổ như đang lang thang trong khu rừng không ánh sáng là phủ một lớp màng triền miên lên Cơ Ức.

"Mẹ à," gương mặt Nikolai ghé vào nhìn. "Con đi làm đây, mẹ nhớ ngủ cho ngoan nhé."

Thật thảm hại, bà nghĩ. Thằng bé đã cố gắng đến thế này. Nó nỗ lực để lấy lại cuộc sống thường ngày. Vậy mà mình lại chẳng đi đến đâu cả. Thật thảm hại. Muốn gặp Sozon. Muốn gặp đứa con bằng xương bằng thịt ấy, một lần nữa──Không được, đóng lại đi.

Phải tách ra thêm chút nữa.

Hai tuần đã trôi qua kể từ khi yêu cầu làm Bản sao Kỹ thuật số. Khi Abaev đến thăm như thường lệ, Elena khó khăn lắm mới kéo được cái thân xác đang dính chặt lấy giường dậy để đón ông.

Và rồi, bà mở lời nhờ vả thế này ngay câu đầu tiên:

"──Ông có thể thay tôi đi rút lại yêu cầu làm Bản sao Kỹ thuật số được không?"

Khi đó, bản thân bà còn chẳng thể tự mình ra ngoài, mà muốn làm thủ tục trên mạng thì lại không hiểu rõ các bước. Ở thế hệ của Elena, việc không thạo dùng Your Forma không phải là hiếm. Nhưng bà lại giấu Nikolai chuyện này. Có vẻ lòng tự tôn của một người mẹ không cho phép bà thú nhận với con trai vào lúc này.

Mặt khác, Abaev có vẻ bị sốc trước đề nghị này.

"Sao lại thế, chẳng phải là cơ hội hiếm có sao."

"Nghĩ kỹ lại thì, tôi thấy chuyện này thật ngu ngốc."

"Elena. Là do bệnh tình khiến bà nghĩ vậy thôi."

"Không, đây là ý muốn của tôi. Tôi thôi, dù thế nào cũng..."

Trong đầu Elena khi thốt ra những lời đó, sương mù dày đặc đang cuộn xoáy. Tức là não bộ của bà không nhớ rõ sự việc lúc này. Suy nghĩ như con tàu đã thả neo, nằm im bất động chẳng thể đi đâu, chỉ biết phơi mình trước những con sóng dữ lạnh lẽo và bi thương.

Elena đã ước ao được chạm vào thứ vĩnh viễn không thể lấy lại dù chỉ một lần nữa. Bà muốn châm lửa đốt cháy tàn dư của sự hối hận, và lần này sẽ tận mắt nhìn nó biến thành tro bụi. Nhưng dù có làm thế, chưa chắc đã có thể đốt sạch mọi thứ một cách đẹp đẽ. Ngược lại, ngọn lửa có thể lan rộng ngoài ý muốn, bén vào chính cơ thể mình, và cuối cùng thiêu rụi bản thân đến tận xương tủy.

Nỗi sợ hãi, cuối cùng, đã lấn át sự kỳ vọng.

"Cái này," Elena lấy ra một tờ giấy ủy quyền do "Derevo" phát hành. "Tôi đã ký tên vào rồi, ông làm ơn đưa cho người phụ trách và bảo họ hủy bỏ giúp tôi được không?"

Abaev đã cố gắng thuyết phục suốt hàng chục phút, nhưng bà kiên quyết không nhượng bộ. Cuối cùng ông đành bỏ cuộc và nhận lấy giấy ủy quyền từ Elena.

"Elena. Tóm lại bà đừng lo nghĩ gì cả, hãy nghỉ ngơi cho khỏe."

"Thằng bé đã chết trong đau đớn, chỉ có mình tôi là không thể nghỉ ngơi thảnh thơi được."

"Sozon cũng mong bà được nghỉ ngơi mà."

"Phải rồi, trong khi hung thủ vẫn chưa tìm ra..."

Elena dường như chẳng còn nghe lọt tai bất cứ điều gì nữa. Bóng dáng Abaev dần biến mất khỏi tầm nhìn của người phụ nữ đang lầm bầm như mê sảng ấy. Tuy nhiên sau đó, Abaev chẳng những không hủy bỏ yêu cầu, mà còn nhận lấy Bản sao Kỹ thuật số của Sozon và mang đi.

Dù sao thì, điều này đã làm sáng tỏ một chuyện.

Elena hoàn toàn vô can trong vụ án mô phỏng lần này.

Phải chăng sau khi nhận giấy ủy quyền, Abaev đã nảy sinh ý định gây án? Dù sao xét về lập trường và phát ngôn của ông ta thì động cơ đã quá đủ. Có được Bản sao Kỹ thuật số, từ đó tìm ra bốt điện thoại công cộng thích hợp nhất để gây án, rồi giả danh Sozon liên lạc với cảnh sát thành phố. Chắc hẳn ông ta nghĩ cú điện thoại từ người cảnh sát đã khuất đủ để làm rúng động Đội Điều tra Tội phạm Cướp và Giết người.

Tuy nhiên sau đó, cuộc điều tra vụ án vẫn không được tái khởi động. Phải chăng Abaev đã mất kiên nhẫn, gọi cuộc điện thoại thứ hai, và cuối cùng tấn công Amicus lang thang... Echika thử thông qua Cơ Ức của Elena để tìm hiểu thêm về ông ta. Cô tiếp tục rơi xuống <Cơ Ức Tầng Trung>.

Chẳng mấy chốc, mùa hè muộn đã đến gần.

Đột nhiên, vùng Cơ Ức đang trải rộng trở nên hỗn loạn, rồi bị cắt đứt cái rụp. Bị kéo ý thức trở lại đột ngột, Echika suýt chút nữa loạng choạng. Cô vô thức lắc đầu.

"──Tại sao, thứ đó lại ở đây?"

Thật bất ngờ, Elena đã tỉnh dậy trên giường hơi. Thuốc an thần lẽ ra vẫn còn tác dụng, vậy mà đôi mắt bà mở to trừng trừng, nhìn chằm chằm vào Harold. Trong tay bà, sợi <Code Thăm dò> bị giật ra đang đung đưa.

"Nghĩa là sao," Đôi môi Elena run bần bật. "Rốt cuộc là mày có ý gì, hả Harold!"

Ra là vậy──Echika cuối cùng cũng nhận ra. Elena thường xuyên dùng nhiều loại thuốc, nên có lẽ thuốc an thần không có tác dụng tốt. Đây là trường hợp hiếm gặp, nhưng vì thấy bà ấy chìm vào giấc ngủ dễ dàng nên cô đã không để ý.

"Bà Elena," Akim hoảng hốt trấn an bà. "Không sao đâu, xin hãy bình tĩnh lại."

"Dừng lại đi," vai Elena run lên dữ dội như đang hoảng loạn. "Các người đã nhìn trộm Cơ Ức của tôi đúng không? Đừng có đùa, tôi chẳng có gì cho các người xem cả!"

Bà gào lên như muốn cắn xé. Rốt cuộc là chuyện gì đây. Echika chỉ biết đứng chết lặng, nhìn qua nhìn lại giữa Elena và Harold.

"Elena," Amicus bình tĩnh tháo <Dây Sinh Mệnh> ra. "Thành thật xin lỗi, tôi không có ý định làm bà khó chịu..."

"Nikolai có biết không? Nó biết mà giấu đúng không! Lừa dối tôi, để..."

"Harold, gọi con trai bà ấy vào đi," Cảnh sát Akim nhanh chóng ra lệnh. "Bà Elena, hãy thở ra từ từ. Chỉ là tăng thông khí thôi──"

Trước khi Echika kịp mở lời, Harold đã tuân lệnh quay gót. Anh bước ra khỏi phòng họp không một lần ngoảnh lại. Ngay khi bóng lưng anh khuất dạng, Elena buông thõng người kiệt sức. Trán bà ướt đẫm mồ hôi, tóc bết dính vào mặt.

──"Tại sao, thứ đó lại ở đây?"

Trong sâu thẳm cổ họng, những sự thật lạnh lẽo bắt đầu kết nối lại với nhau.

Nếu trí nhớ của Echika không lầm, Sozon đã bị giết ngay trước mắt Harold. Là người nhà, Elena đương nhiên phải biết tình huống lúc đó.

Nghĩa là──đây chính là lý do anh kiên quyết tránh mặt Elena sao?

Một lát sau, Nikolai chạy vào. Cậu quỳ xuống bên cạnh mẹ, cho bà ngậm thuốc cắt cơn. Elena nhắm mắt mệt mỏi. Dù con trai chạm vào tay, bà vẫn như đang nửa tỉnh nửa mê. Cậu vừa nghe Akim giải thích, vừa xoa bóp người cho mẹ. Động tác rất thành thục.

Echika cuối cùng cũng hít vào một hơi. Cho đến lúc đó, cô không hề nhận ra mình đã nín thở.

Nikolai tạ lỗi. "Xin lỗi anh cảnh sát, đã gây phiền phức cho mọi người."

"Tôi mới phải xin lỗi vì đã không chú ý đến bệnh tình của bà ấy," Akim cũng nói với vẻ ái ngại, rồi như chợt nhớ ra, anh nhìn sang Echika. "Phải rồi... Chuyên viên Điện tác Hieda. Kết quả Điện tác thế nào?"

Cô đã quên béng mất.

"Bà Elena không liên quan đến vụ án. Có vẻ bà ấy đã định rút lại yêu cầu làm Bản sao Kỹ thuật số," Echika vừa báo cáo sự thật đã xác nhận trong Cơ Ức, vừa liếc nhìn ra cửa. Không thấy dấu hiệu Harold quay lại. "Khả năng cao là Abaev đã lợi dụng việc giữ giấy ủy quyền để nhận Bản sao Kỹ thuật số và giấu nó đi cho mục đích cá nhân. Tất nhiên, chỉ bấy nhiêu thì chưa đủ bằng chứng kết luận ông ta là kẻ mô phỏng..."

"Nhưng ít nhất cũng có thể xin lệnh khám xét nhà. Tôi sẽ liên lạc với Trung úy Napolov ngay."

Akim vội vã lao ra khỏi phòng họp. Tiếng giày của anh vừa xa dần, một sự tĩnh lặng như tiếng ù tai ập đến. Đâu đó xa xa, tiếng cửa đóng sầm lại. Sau đó, sự im lặng dần dần thẩm thấu.

Nikolai ngồi bên cạnh Elena, cúi xuống nhìn mẹ đầy lo lắng.

Có rất nhiều điều muốn hỏi.

Nhưng──có lẽ đó là vùng cấm địa mà cô không nên bước vào.

"...Thật sự xin lỗi. Chắc cô ngạc nhiên lắm, lúc nào cũng thế này cả."

Lát sau Nikolai ngẩng lên, nở một nụ cười như để lấp liếm. Cậu vẫn tiếp tục xoa tay cho mẹ như một thói quen an ủi.

Echika khẽ nuốt khan. "'Lúc nào'?"

"Vâng, đối với Harold thì mẹ tôi lúc nào cũng kích động như vậy..." Nụ cười của Nikolai gượng gạo. "Chuyện là, mẹ tôi không hiểu rõ về Amicus lắm. Đến giờ bà vẫn đinh ninh rằng lẽ ra Harold đã có thể cứu anh trai tôi khỏi hung thủ. Nhưng mà, nói sao nhỉ."

Cũng tội thật, nhưng cậu ta khác với chúng ta nên chắc sẽ không sao đâu.

Nikolai nói thêm như vậy.

Khi đau khổ đến mức sắp chết đuối, nếu đổ hết mọi tội lỗi lên đầu máy móc, người ta sẽ cảm thấy như được cứu rỗi. Dù biết rõ là sai trái nhưng có những lúc không thể ngăn được sự thôi thúc đó. Bởi vì cô đã từng ở phía bên kia, nên phần nào, cô hiểu được.

Khi không còn nơi nào để nương tựa tâm hồn, chúng ta trở nên đặc biệt ngạo mạn, và mong manh.

"Nhưng tôi biết ơn cậu ấy lắm," nụ cười gượng gạo tan chảy trên gò má Nikolai. "Ít nhất, cậu ấy cũng đã ở bên anh trai tôi đến phút cuối cùng..."

Đầu ngón tay cậu nắm lấy tay áo Elena. Những nếp nhăn mong manh hằn lên mềm mại.

Đến cả cô cũng cảm thấy như sắp bị nghiền nát.

"...Khi nào bà Elena tỉnh dậy, tôi sẽ cho người đến."

Echika cứ thế rời khỏi phòng họp như chạy trốn.

Chẳng hiểu sao, không khí ngoài hành lang lạnh lẽo lạ thường. Cô vừa ôm lấy cánh tay mình, vừa bước đi vội vã.

Sau khi mất Sozon, Harold đã sống trong bao vây của những điều gì suốt thời gian qua? Những người khác ngoài anh, những người đã mất đi Sozon, họ đã sống với những nỗi niềm gì?

Liệu mình đã bao giờ suy nghĩ về điều đó chưa?

Lẽ ra là phải có. Nhưng thực tế, chắc chắn cô đã chẳng hiểu gì cả.

Rốt cuộc, nên nói gì với anh đây? Không tìm được câu trả lời, cô đã đến phòng chờ. Harold đang đứng bên cửa sổ. Có vẻ vừa gọi điện xong, anh tắt trình duyệt holographic và ngẩng mặt lên.

"Echika, đúng lúc lắm," anh bước nhanh lại gần với vẻ mặt bình thản như thường lệ. "Trung úy Napolov vừa liên lạc. Drone giám sát quanh Công viên Chiến thắng Moscow cũng đã xác nhận một người đàn ông có dáng dấp giống Abaev, nên ngay khi có lệnh khám xét họ sẽ ập vào nhà ông ta."

"Vậy sao," cô chật vật để chuyển đổi tâm trạng. "Bản thân Abaev đang ở đâu?"

"Vẫn chưa liên lạc được. Dù sao thì, chúng ta hãy cùng đến chứng kiến việc kiểm tra căn hộ của ông ta."

Harold nói vậy rồi nhanh chóng rời khỏi phòng chờ. Nhìn bóng lưng ấy, cứ như thể sự việc ban nãy đã trôi tuột đi sạch sẽ. Echika chỉ biết nắm chặt lấy thứ cảm xúc không biết trút vào đâu trong lòng bàn tay.

──"Cũng tội thật, nhưng cậu ta khác với chúng ta nên chắc sẽ không sao đâu."

Đúng là trông anh có vẻ như chẳng bận tâm gì cả.

Nhưng mà.

*

Từ trụ sở cảnh sát đến nhà Abaev mất khoảng một tiếng đồng hồ.

Khu chung cư nằm ở vùng ngoại ô thoáng đãng ấy là những tòa nhà năm tầng trông như được ốp từ những viên gạch thô sơ, có nói giảm nói tránh cũng khó mà khen là mới được. Khi chiếc Lada Niva chở Echika và Harold đến bãi đậu xe, đã có nhiều xe cảnh sát đậu ở đó đầy vẻ nghiêm trọng. Cánh cửa sắt lối vào tòa nhà mở toang, Amicus cảnh vệ của cảnh sát thành phố đang túc trực.

Không thấy bóng dáng các cảnh sát viên, kể cả Trung úy Napolov. Có cảm giác bầu không khí rất lạ.

"Lệnh khám xét đến rồi sao?" Echika tháo dây an toàn. "Nhưng chẳng thấy ai cả."

"Không có liên lạc gì đặc biệt, nhưng có thể là vậy," Harold liếc nhìn thiết bị rồi mở cửa ghế lái. "Vào tập hợp thôi. Nhà Abaev ở tầng ba."

Hai người vội vã xuống xe Niva. Được sự cho phép của Amicus cảnh vệ, họ bước vào trong tòa nhà. Trước dãy hòm thư tập trung là sự tĩnh lặng ứ đọng, thang máy đang dừng ở tầng trên. Khi đi lên cầu thang, họ lướt qua một viên cảnh sát đang chạy xuống. Người đó chẳng thèm nhìn họ, biến mất xuống tầng dưới.

Harold lẩm bẩm. "Có vẻ vội vã quá nhỉ."

"...Đúng vậy."

Khi lên đến tầng ba, Trung úy Napolov đang đứng trước cửa nhà Abaev. Mặc chiếc áo khoác dày cộm, đôi mắt ôn hòa của ông phủ một bóng đen u uất. Nhìn vào trong, cửa ra vào mở toang, nhiều cảnh sát đang hối hả ra vào.

Echika và Harold liếc nhìn nhau. Quả nhiên, có gì đó không bình thường.

"Trung úy," Harold đi trước, tiến lại gần Napolov. "Xin lỗi, chúng tôi đến muộn."

"Không," vị Trung úy hít một hơi thật sâu. "Tôi mới phải xin lỗi, đã không liên lạc được với cậu."

"Abaev đâu rồi ạ?"

"À thì... nói sao nhỉ, ông ta đã đóng cửa ở lì trong nhà," Napolov nói ngập ngừng. "Tôi định nhờ cậu kiểm tra hiện trường, nhưng chắc phải hoãn lại một chút. Có việc cần phải điều tra trước đã."

"Ý ông là sao?"

Khi Harold cau mày, một viên cảnh sát từ trong phòng bước ra. Mặt anh ta tái mét rõ rệt, vừa chạm mắt đã vội lảng đi vẻ khó xử. Cái gì vậy?

"Vào trong cũng được," Napolov nói với giọng kìm nén. "Nhưng đừng làm xáo trộn hiện trường. Đội giám định vẫn chưa đến đâu."

...Giám định ư?

Trong khi Echika còn đang đứng sững sờ, Harold đã bước vào phòng như bị ai đá. Cô vội vã đuổi theo. Ở lối vào mờ tối, một chiếc túi du lịch lớn bị vứt chỏng chơ. Abaev định đi đâu đó, hay là định bỏ trốn? Hành lang ngắn ngổn ngang hàng đống vỏ chai vodka rỗng.

Đi sâu vào trong.

Phía sau cánh cửa mở toang ở cuối hành lang có vẻ là phòng khách. Một thứ gì đó không thể diễn tả bằng lời đang bò lên. Và rồi khoảnh khắc bước chân vào phòng khách, hơi thở cô nghẹn lại. Cảm giác như toàn bộ lông tơ dựng đứng cả lên.

──Cái quái gì thế này.

Abaev đang ở trên ghế sofa.

Không──chính xác hơn là, được đặt trên ghế sofa. Kẹp giữa hai tay và hai chân lăn lóc như những bộ phận rời rạc, phần thân trần truồng nằm đó. Trên cái bụng ngăm đen và có vẻ cứng đờ ấy, cái đầu ông ta được đặt lên. Đôi mắt mới nãy còn nhìn chằm chằm về phía này trong Cơ Ức của Elena, giờ mở to không đều nhau, bất động. Máu tươi như nước mắt chảy xuống từ trán, bị hút vào đôi môi hé mở.

Cảnh tượng ấy còn thê thảm hơn nhiều so với thi thể của Amicus lang thang ở Công viên Chiến thắng Moscow.

──"Nạn nhân bị chặt đầu và tứ chi khi còn sống, đầu được đặt lên trên thân mình để trưng bày."

Đùa sao. Thế này thì...

Cơn buồn nôn sinh lý dâng lên, Echika vội vàng che miệng. Cô bất giác quay mặt đi. Chiếc máy tính bảng bị vứt trên sàn đập vào mắt. Không chỉ có thế. Ngay cả thiết bị đó cũng bị giẫm đạp lên, và nhảy múa ngạo nghễ trên sàn gỗ là...

Những dòng chữ đỏ lòm, được vẽ như tát vào mặt người nhìn.

──"Chân tác Genuine"

"Được viết bằng máu nhỉ," Harold cau mày vẻ ghê tởm. "Dùng máu của Abaev sao?"

"Tại sao..." Đầu gối cô như muốn rụi xuống. "Tại sao ông ta lại bị giết?"

Harold không trả lời. Trên gò má anh dán chặt một sự vô cảm đáng sợ. Đôi giày da tránh những vệt máu bắn tung tóe trên sàn, đi vòng qua ghế sofa. Anh nhìn cái đầu của Abaev từ phía sau. Ông ta... ông ta có đang chớp mắt không?

"Có vết rách ở sau đầu, Your Forma đã bị rút mất rồi."

Tâm trí trở nên trắng xóa.

Echika không thể cử động, chỉ biết trân trân nhìn đôi môi đang mấp máy lạnh lùng của Amicus.

"──Đây là thủ đoạn giống hệt với hung thủ của 'Ác mộng St. Petersburg'."

Không thể tin được.

2

Khoảng gần một tiếng sau, đội giám định của Sở Cảnh sát thành phố mới có mặt.

Nhiều nhân viên giám định xuất hiện trong phòng khách, lập tức chia nhau ra kiểm tra lại thi thể Abaev và hiện trường. Cùng lúc đó, các robot Mier – hay còn gọi là Kiến phân tích – cũng được triển khai. Chúng lắc lư cơ thể silicon, khua khoắng mấy cái xúc giác và đi lại khắp nơi... Echika vừa quan sát khung cảnh đó, vừa tựa lưng vào tường. Mùi máu tanh nồng nặc khiến đầu cô đau như búa bổ nãy giờ.

"Hôm qua chúng tôi vẫn liên lạc được với Abaev, nhưng hôm nay ông ấy lại không đến sở cảnh sát theo lịch hẹn," đứng bên cạnh, Harold lên tiếng hỏi. "Có phải ông ấy đã bị sát hại từ sáng nay rồi không?"

"Đó mới chỉ là phỏng đoán tạm thời... nhưng dựa trên thân nhiệt và độ đục của giác mạc thì thời gian tử vong rơi vào khoảng hai giờ sáng."

Người trả lời là Shubin, kẻ đang khám nghiệm thi thể Abaev. Chính là gã nhân viên giám định pháp y có vẻ ngoài âm u mà họ đã gặp ở hiện trường vụ sát hại Amicus vô gia cư hôm nọ. Dù đối mặt với hiện trường thê thảm, gã gần như chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào. Là do đặc thù nghề nghiệp đã quen nhìn xác chết, hay đúng như Harold nói, chỉ đơn giản là gã không bộc lộ cảm xúc ra ngoài...

Echika từng tiếp xúc với loại Cơ Ức kiểu này rồi, nhưng quả thật vẫn thấy lợm giọng.

"Có lẽ hung thủ đã xem tin tức về vụ án mô phỏng và cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương," giọng Harold bình tĩnh đến lạ lùng. "Vụ sát hại Abaev, nhìn thế nào cũng là một hành động trả đũa."

Echika day day thái dương. Cô thèm hút thuốc kinh khủng.

"Đúng là cảnh sát nghi ngờ Abaev là kẻ mô phỏng. Nhưng vẫn chưa có bằng chứng rõ ràng, và quan trọng hơn, sự thật đó vẫn chưa được công bố ra ngoài..."

"Có bằng chứng rồi đấy. Dấu vân tay của Abaev cũng đã được tìm thấy."

Nhìn ra cửa, Trung úy Napolov vừa bước vào phòng khách. Tay ông đeo găng, đang xách một chiếc túi du lịch – thứ được đặt ngay lối vào. Có thể thấy thoáng qua những vật dụng bên trong chiếc túi vừa được đặt xuống sàn: cưa máy dính đầy dung dịch tuần hoàn, giày thể thao, áo khoác...

Nhìn qua là biết ngay đó là hung khí dùng trong vụ sát hại Amicus vô gia cư nọ.

Ra là vậy, quá đủ rồi.

Cô từng nghĩ việc người nhà nạn nhân bắt chước hung thủ gây án là rất khó khăn do rào cản tâm lý, nhưng có lẽ Abaev đã vượt qua tất cả. Ông ta khao khát việc tái điều tra đến mức ấy sao? Gương mặt ông ta khi cô thoáng thấy trong lúc Điện tác chợt hiện về.

'Cảnh sát hoàn toàn chẳng làm gì giúp tôi cả.'

Giờ thì, việc trực tiếp nghe lời than vãn từ miệng ông ta để suy đoán tâm tư cũng chẳng thể thực hiện được nữa rồi.

"Vấn đề là," Napolov phủi tay. "Như Chuyên viên Điện tác đã nói, việc chúng ta truy đuổi Abaev chưa hề được công bố. Hung thủ không có cách nào biết ông ta là kẻ mô phỏng."

"Chẳng phải việc Abaev tự mình mời hung thủ vào nhà chính là câu trả lời sao?"

Harold nhìn quanh phòng. "Cửa sổ hay cửa ra vào đều không có dấu vết bị phá hoại. Nghĩa là hắn đã đường hoàng đi vào từ cửa chính... Nếu giả định hung thủ là người quen của Abaev, mọi vấn đề sẽ được giải quyết ngay lập tức."

Echika nuốt nước bọt... Quả thực đúng như anh nói, nếu hung thủ của "Ác mộng" là người quen của Abaev, mọi chuyện sẽ hợp lý. Vốn dĩ cửa chính của khu căn hộ kiểu cũ này chỉ cư dân có chìa khóa từ mới mở được. Người ngoài muốn vào thăm phải liên lạc qua hệ thống intercom để chủ nhà mở khóa.

"Nếu vậy," Trung úy nói. "Hung thủ bằng cách nào đó nhận ra Abaev là kẻ mô phỏng, nổi điên lên và đến tấn công sao?"

"Hiện tại, đó là suy luận tự nhiên nhất. Thêm vào đó, Abaev là thân nhân của nạn nhân đầu tiên trong vụ 'Ác mộng'. Trước đây người ta cho rằng các nạn nhân của 'Ác mộng' không có điểm chung nào ngoài việc thuộc Phe Bài Cơ, nhưng có lẽ ngay từ đầu hung thủ đã nhắm vào con gái của người quen mình."

"Dẫu vậy," Echika cố gắng suy nghĩ bình tĩnh. "Hung thủ của 'Ác mộng' trước giờ chưa từng để lại bằng chứng nào. Chính vì thế cảnh sát mới đình chỉ điều tra... Nếu tấn công Abaev, hắn không nghĩ đến việc bị lộ mình là người quen của ông ta sao?"

"Có thể hắn đã nghĩ đến, nhưng cơn giận dữ đã lấn át tất cả. Theo hồ sơ tâm lý tội phạm, hung thủ là kẻ có lòng tự trọng cực cao."

Hình như ở công viên họ cũng nhắc đến hồ sơ tâm lý. "Tôi vẫn chưa nghe chi tiết."

"Thất lễ. Tất cả đều do Sozon xây dựng."

Theo đó, chân dung hung thủ mà Sozon từng phác họa như sau: Nam giới người Nga, độ tuổi từ ba mươi đến bốn mươi. Hoàn cảnh gia đình thời thơ ấu có vấn đề, từng bị người thân ngược đãi. Tính cách cực kỳ thận trọng. Trí thông minh cao và lòng tự trọng lớn, nhưng quan hệ xã hội trong đời sống hàng ngày lại hẹp. Nhìn vào các thi thể có thể thấy hắn rất am hiểu cơ thể người, khả năng cao nhất nghề nghiệp là nhân viên y tế, hay có thói quen hoang tưởng. Tính bạo lực tiềm ẩn từ nhỏ, và một áp lực mạnh mẽ nào đó đã kích hoạt hắn gây án.

Nghe nói Sozon là người đã tôi luyện "đôi mắt" cho Harold, quả nhiên vô cùng tỉ mỉ.

"Biết rõ đến thế mà vẫn không khoanh vùng được hung thủ sao?"

"Hồ sơ tâm lý suy cho cùng cũng chỉ là phỏng đoán. Nếu hiện trường không có manh mối thì cũng vô dụng." Ông lắc đầu. "Chỉ có điều lần này, hành vi phạm tội mang nặng cảm xúc hơn bao giờ hết. Ít nhất thì trước đây, hắn chưa từng làm cái trò viết chữ bằng máu nạn nhân tại hiện trường."

Harold đưa mắt nhìn xuống sàn, Echika cũng nhìn theo. Dòng chữ được viết như đập vào mặt trên sàn gỗ, nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy ghê rợn. Nhân viên giám định Shubin vừa vặn nhặt lên chiếc máy tính bảng nằm lọt thỏm giữa dòng chữ để kiểm tra.

"Dữ liệu Bản sao Kỹ thuật số nằm trong này... Có lẽ sẽ là bằng chứng thứ hai cho thấy Abaev là kẻ mô phỏng."

Shubin cũng nhìn xuống dòng chữ bằng máu. "'Chân tác'... từ trái nghĩa với ngụy tác. Ừm... từ này thường dùng để chỉ những bức tranh là hàng thật."

Napolov lẩm bẩm vẻ thán phục. "Cậu am hiểu thật đấy, Shubin."

"Cái này... ai mà chẳng biết," Shubin chẳng hề mỉm cười. "Để tránh bị lộ chữ viết, hắn đã viết bằng tay không thuận... hơn nữa, hắn không dùng ngón tay mà dùng cọ. Một cây cọ dẹt khá lớn, chắc là cọ vẽ tranh."

Dữ liệu cá nhân của Shubin thoáng hiện lên. <Nhân viên tình nguyện tại Bảo tàng Hermitage> – hồi sinh viên cậu ta từng tham gia lớp học vẽ ở địa phương. Có khi lại hợp chuyện với Biga cũng nên.

"Sozon từng nói hung thủ 'sở hữu một khiếu thẩm mỹ độc đáo'," Harold đặt tay lên cằm. "Nếu hung thủ dùng cọ vẽ riêng của mình để gây án, có thể hiểu là hắn có liên quan đến lĩnh vực mỹ thuật, hoặc rất quan tâm đến những thứ thuộc về mảng đó. Đây có thể là manh mối mới."

"Được thế thì tốt," Napolov nhìn Shubin. "Còn dấu vết nào khác ở hiện trường không?"

"...Dạ?" Shubin có vẻ đang lơ đễnh, hỏi lại. "À không, vẫn đang trong quá trình phân tích. Với lại... Trung úy Napolov, tôi có cái này muốn cho ông xem..."

Shubin dẫn Napolov đi sang phòng khác. Tạm thời cứ để họ làm việc vậy. Vừa hay, cô cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.

"Xin lỗi, tôi ra ngoài một chút."

Echika đi ngang qua trước mặt Harold, rời khỏi phòng khách. Lách qua những viên cảnh sát ở hành lang chật hẹp, cô bước qua cửa chính. Hơi nóng dày đặc của hệ thống sưởi trung tâm bao trùm khu vực cầu thang chung. Cảm giác cơn đau đầu càng tệ hơn, cô chậm chạp bước xuống cầu thang.

Hình ảnh thi thể Abaev cứ bám chặt lấy mặt sau mí mắt, không sao gỡ bỏ được.

Bước ra khỏi lối vào tòa nhà, cơn gió lạnh buốt lập tức tát vào má. Xung quanh lối vào đã giăng băng dính ba chiều, cấm người không phận sự. Một vài người có vẻ là cư dân đang phản đối với đám Amicus bảo vệ. Echika lách qua bên cạnh, đi về phía bãi đậu xe. Ngước nhìn bầu trời, những đám mây nặng nề đang trôi tới.

Không muốn chấp nhận, cô nghĩ.

Chuyện này... lại là hành vi của chính hung thủ "Ác mộng St. Petersburg" sao.

Lẽ ra bắt được kẻ mô phỏng là vụ án sẽ kết thúc. Thực tế mọi nghi ngờ đã dồn vào Abaev, cuộc điều tra coi như đã vào giai đoạn cuối. Vậy mà. Tại sao lại thành ra thế này, cô không hiểu. Cũng chẳng muốn hiểu.

Khi nhận ra thì tay phải cô đã lấy điếu thuốc lá điện tử từ túi áo khoác. Kể từ khi không dùng ống hít y tế nữa, cô mang nó theo như bùa hộ mệnh. Bật nguồn, cô không do dự đưa lên miệng. Mùi bạc hà lạnh lẽo trôi tuột vào sâu trong phổi. Nó giúp cơn buồn nôn đang chực trào nãy giờ dịu đi đôi chút.

"Echika."

Quay lại, cô thấy Harold đã đuổi theo từ lúc nào. Thấy cô đang ngậm thuốc lá, anh cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ tiến lại gần và nhẹ nhàng đẩy lưng cô. Theo đà, cô hướng mũi chân về phía chiếc Niva.

"Xin lỗi. Tôi không nhận ra cô thấy khó chịu."

"Không có gì," cô buột miệng tỏ ra cứng cỏi. "Chẳng sao cả. Tôi chỉ muốn hít thở không khí bên ngoài chút thôi."

Thấy chiếc xe màu hạt dẻ quen thuộc đang đến gần, chẳng hiểu sao cô thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Thế rồi Echika và Harold, chẳng ai bảo ai, cùng tựa người vào chiếc Niva. Ánh đèn cảnh báo màu xanh lam lướt vào bãi đậu xe đập vào mắt họ. Chắc là xe cảnh sát mới đến.

Tình hình thực sự tồi tệ hết mức.

Ban đầu cô chỉ lo việc tham gia vụ án mô phỏng sẽ khiến vết thương lòng của Harold toác miệng, thổi bùng lên ngọn lửa báo thù.

Ai ngờ đâu... hàng thật lại xuất hiện.

"Lòng tự trọng của hung thủ rốt cuộc cao đến mức nào vậy?" cô không kìm được lời cay độc. "Vụ án mô phỏng cứ mặc kệ là xong, việc gì phải làm đến mức này..."

"Vâng. Lẽ ra tôi nên cân nhắc kỹ hơn về khả năng vụ án sẽ kích động hung thủ."

Góc nghiêng khuôn mặt Harold lạnh lẽo như dòng sông giữa mùa đông băng giá. Mọi dòng chảy đều ngưng trệ, không một chút cảm xúc, như thể đang bị ép buộc phải thản nhiên chấp nhận sự thật ấy. Nếu là trước đây, cô sẽ hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì.

Nhưng giờ thì khác.

Abaev là kẻ mô phỏng, nhưng cũng là thân nhân của nạn nhân đầu tiên trong vụ "Ác mộng". Chắc chắn anh đang rơi vào một tâm trạng cực kỳ phức tạp.

"Nếu," Echika khẽ tắt nguồn điếu thuốc. "Nếu đây thực sự là hành vi của hung thủ 'Ác mộng St. Petersburg'..."

"Không phải 'nếu', mà là sự thật," Harold ngắt lời cô một cách điềm tĩnh. "Tôi không nhầm đâu."

Cô nghiến chặt răng hàm. A xem kìa, quả nhiên. Không lộ ra mặt, nhưng anh ta đã bị dồn ép đến mức mất hết sự thong dong rồi còn gì.

"...Phụ tá. Nếu kẻ giết Abaev là hung thủ của 'Ác mộng', cậu nên rút khỏi cuộc điều tra đi."

Echika cố gắng nói rõ ràng nhất có thể. Harold quay sang nhìn cô. Mắt chạm mắt. Trong đôi mắt hồ băng ấy hiện lên vẻ như thể hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.

"...Cô đang đùa đấy à?"

"Lúc này tôi không đùa."

Thậm chí, đó là điều cô đã muốn nói suốt từ hôm qua, khi quyết định hợp tác điều tra vụ án mô phỏng. Echika cố giữ cho cằm mình không run rẩy.

"Tôi nghiêm túc đấy. Cậu đừng dính líu thêm nữa thì hơn."

"Tại sao?" Harold bối rối ra mặt. "Tôi không hiểu."

"Tôi có thể yêu cầu Trưởng ban Totoki và Trung úy Napolov hủy bỏ yêu cầu hợp tác."

"Hai người họ sẽ không chấp nhận đâu. Đã đến nước này, họ sẽ càng cần tôi hơn."

Về nguyên tắc, Harold cũng là "nạn nhân" của vụ án, việc tiếp tục tham gia điều tra là không được khuyến khích. Nhưng như Totoki đã nói, anh là Amicus chứ không phải con người, lại có thành tích từng tham gia điều tra vụ "Ác mộng" cùng Sozon. Khó mà tin hai người kia sẽ nghe theo ý kiến của Echika, đúng như Harold nhận định.

Chuyện đó cô biết thừa.

Dù vậy, gì cũng được, cô chỉ muốn lôi ra bất cứ lý do nào có thể tách anh ra khỏi đây.

Hình ảnh thi thể Abaev vẫn còn in hằn trong tâm trí như một tàn ảnh. Tối qua hung thủ chắc chắn đã đến căn hộ này, đường hoàng hít thở bầu không khí ở đó. Vì vậy... cô tin chắc rằng tất cả những sự việc trong vài giờ qua sẽ châm ngòi cho ngọn lửa trong anh.

"...Chưa chắc đâu," cô cố chấp. "Không có cậu cuộc điều tra vẫn sẽ tiến triển."

"Căn cứ vào đâu? Nếu cô đang nói về Điện tác, thì cũng như tôi, không có tôi thì không thể thực hiện được."

"Tóm lại là tôi không đồng ý. Kể cả Trung úy Napolov có muốn đi nữa..."

"Echika."

Anh gọi tên cô như để khuyên giải, khiến Echika im bặt. Harold nhìn cô như muốn van nài điều gì đó. Đôi môi đoan chính ấy khẽ mở.

"──Cô thừa biết tôi đã mong chờ khoảnh khắc này đến thế nào mà."

Một khối khí nghẹn ứ nơi cổ họng.

Tất nhiên là biết. Biết đến phát ốm đi được.

Chính vì thế nên mới muốn đẩy cậu ra xa.

"Nếu robot Mier kiểm tra xong hiện trường, lần này có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối," ánh mắt anh nhìn Echika, nhưng dường như lại xuyên qua cô để hướng về tên hung thủ chưa rõ hình hài. "Dù sao thì hành vi phạm tội lần này mang tính cảm xúc cực cao. Hành động mới sẽ để lại dấu vết mới. Chân dung hung thủ 'người quen của Abaev và quan tâm đến mỹ thuật' mà trước đây chưa từng thấy đã bắt đầu lộ diện."

Đúng là vậy. Dù là tên tội phạm hoàn hảo đến đâu, khả năng để lộ sơ hở vẫn rất cao. Thực tế, đây có vẻ là manh mối rất có giá trị. Tất nhiên, nếu nhờ đó mà bắt được hắn thì tuyệt vời.

Nhưng mà.

Nếu hung thủ bị vạch trần, lúc đó, Harold sẽ làm gì?

"...Đó toàn là mong muốn của cậu thôi," Echika rên rỉ. "Cũng có khả năng chẳng thu được kết quả gì mà chỉ để lại ảnh hưởng xấu. Ví dụ như..."

"Nếu bị chấn thương tâm lý thì tôi đã bị từ lâu rồi."

"Có thể là cậu chưa tự nhận thức được thôi."

"Tôi thực sự vẫn ổn."

"Sao cậu dám khẳng định thế?"

"Là chuyện của chính mình nên tôi biết."

"Không, cậu chẳng biết gì cả."

"Tại sao cô cứ phải cố chấp như vậy?"

"Tôi không cố chấp!"

Vì quá sốt ruột, Echika lỡ to tiếng. Harold buông tiếng thở dài. Biểu cảm của anh vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay lại đưa lên vuốt tóc có phần bực bội. Chỉ xét riêng cử chỉ đó thôi, trông anh giống một chàng trai con người đến rợn người chứ chẳng phải máy móc.

Lại một hơi thở giả nặng nề nữa.

"Echika. Cô lo lắng đến thế là do những phát ngôn trước đây của tôi sao?"

Trong khoảnh khắc, cô cảm giác như có cây kim đâm vào tim. Không thể thốt nên lời ngay lập tức.

".........Chuyện, gì cơ."

"Hồi mới gặp nhau, tôi đã nói với cô về sự tức giận dành cho hung thủ."

'Nếu bắt được kẻ đã giết Sozon, tôi sẽ tự tay trừng phạt hắn.'

'Cậu có Quy luật Kính yêu. Cậu không thể làm hại con người.'

'Chưa chắc đâu.'

"Cô sợ rằng tôi sẽ cải tạo chương trình để trừng phạt hung thủ."

Lúc đó quả thực cô đã nghĩ vậy. Giờ thì hiểu rồi. Đâu chỉ là cải tạo chương trình. Chẳng cần làm cái trò đó, ngay từ đầu cậu ta đã...

"Xin hãy yên tâm, đó chỉ là cách nói hoa mỹ thôi. Dù là Dòng RF thế hệ mới đi nữa cũng không thể gây hại cho con người. Vốn dĩ Amicus nào không tuân thủ Quy luật Kính yêu sẽ không thể thông qua sự kiểm duyệt của Ủy ban Đạo đức AI Quốc tế đâu."

Harold thản nhiên chồng chất những lời nói dối.

"Tôi chỉ muốn truyền đạt rằng mình hối hận và tức giận đến mức nào vì đã không cứu được Sozon. Chỉ là... việc Amicus hướng sự giận dữ vào con người không phải điều đáng khen ngợi. Vì thế tôi mới gọi đó là 'bí mật'."

Anh ta vẫn không nhận ra Echika đã biết tất cả. Anh ta vẫn mong cô không nhận ra. Vậy mà giờ đây, khi bị anh ta nói dối một cách trơn tru như thế, một nỗi buồn không tên lại trào dâng trong cô.

Cái gì thế này. Chính cô cũng thấy mình thật lộn xộn.

"Việc cậu không thể làm hại con người... không cần nói tôi cũng biết," cô nắm chặt điếu thuốc điện tử trong tay đến mức sắp gãy nát. "Tôi chỉ đơn giản là... lo cho cảm xúc của cậu, hay những thứ đại loại thế sẽ bị tổn thương thôi."

"Vâng đúng vậy. Giả sử nếu không được tham gia điều tra vụ án, tôi sẽ tổn thương ghê gớm lắm."

Cô không muốn anh phải gánh vác gánh nặng ấy. Vì thế cô đã một mình ôm lấy "bí mật". Hành động đó của Echika lẽ ra đang bảo vệ Harold khỏi Ủy ban Đạo đức. Nhưng --- liệu có thể tách anh ra khỏi sự trả thù được không?

Tất nhiên, cô không có quyền ngăn cản. Cô lặp đi lặp lại câu thần chú ấy trong đầu không biết bao nhiêu lần.

Nhưng mà.

Giết chết kẻ đã giết người quan trọng của mình, làm y như hắn, rồi thì... cậu sẽ trở nên thế nào?

Thực tế thì, anh sẽ bị cho ngủ đông trong kén giống như anh trai Steve, hoặc tệ nhất là bị tiêu hủy. Nhưng vấn đề không chỉ nằm ở đó.

"Trái tim" đã trải nghiệm việc giết người của anh sẽ biến đổi ra sao?

Cô không hiểu về Amicus. Nếu Harold thay đổi một cách không thể cứu vãn được nữa.

"Không được," Echika tuyệt vọng thốt lên. "Tôi... không thể tán thành."

Có cảm giác như đang chìm dần xuống lòng đất. Nhựa đường như tan chảy, làm ướt đế giày, rồi cứ thế kéo tuột mắt cá chân cô xuống. Điếu thuốc điện tử trong tay kêu lên răng rắc.

Tĩnh lặng.

"──Vậy sao," giọng Harold đột nhiên trở nên lạnh lùng đến tàn nhẫn. "Nhân tiện... tôi thắc mắc nãy giờ, chẳng phải cô đã bỏ thuốc rồi sao?"

"........." Tất nhiên là cô đã cố hạn chế. Lâu lắm rồi mới hút lại. "Không liên quan đến cậu."

Đáp lại chỉ là sự im lặng.

Khóe mắt Echika bắt đầu nóng lên. Nếu cô khéo léo hơn, liệu cô có thể tách Harold ra khỏi vụ án mà không bị coi là người bạn thiếu thấu hiểu không? Nhưng cô hoàn toàn chẳng khéo léo chút nào. Đó là yêu cầu quá sức vô lý. Cô chỉ biết lặp lại "Không được" như một đứa trẻ.

Rốt cuộc phải làm sao đây?

Chỉ là cô không muốn anh bị tổn thương. Chỉ là không muốn anh làm tổn thương bất cứ ai.

"──Hai người ở đây à, Harold, Chuyên viên Điện tác Hieda."

Echika quay lại với cái đầu chưa kịp chuyển đổi trạng thái. Trung úy Napolov vừa bước ra từ căn hộ. Ông vừa co cổ lại vì lạnh vừa rảo bước đi tới.

"Theo Shubin thì còn lâu mới xong," ông liếc nhìn tòa nhà. "Tôi sẽ về sở bây giờ, hôm nay chắc không cần đến hai người nữa đâu. Các vị cứ về đi."

"Tôi sẽ ở lại đây," Harold nói ngay lập tức. "Với lại thưa Trung úy, tôi có chuyện muốn nhờ."

Echika bất giác ngước nhìn anh. Cậu chàng Amicus liếc nhìn về phía cô.

Cô nghẹn thở.

Bởi đó là ánh mắt xua đuổi chưa từng thấy bao giờ.

"Chuyên viên Điện tác Hieda có vẻ bị sốc trước hiện trường vụ án. Nếu không phiền, xin ngài hãy cho cô ấy rời khỏi cuộc điều tra một thời gian được không?"

Echika không thốt nên lời nữa.

*

"Không ngờ cậu chàng Amicus đó lại có thể cãi nhau với con người đấy. Ngạc nhiên thật."

Căn hộ của Abaev phản chiếu trong gương chiếu hậu đang dần xa khuất. Ghế xe cảnh sát cứng hơn xe Lada Niva, ngồi thế nào cũng thấy không thoải mái. Echika dựa vào ghế phụ, nhìn sang Napolov đang lái xe. Ông có vẻ ngán ngẩm.

"Xin lỗi," cô cố gắng xin lỗi một cách cứng cỏi. "Chuyện là... có chút bất đồng quan điểm thôi ạ."

"Nghe nói động cơ cảm xúc của thế hệ mới phong phú lắm, nhưng đến mức này thì xin kiếu," Napolov cố tình chọn giọng điệu nhẹ nhàng. "Chắc giờ cậu ta đang thỏa thích khám nghiệm hiện trường rồi."

"Vâng. Dù vậy... tôi đã gây phiền phức cho ngài rồi."

Cô vô thức bấu móng tay vào bắp tay mình.

Sau đó cô và Harold chia tay nhau tại bãi đậu xe chung cư. Anh đã đề nghị Napolov loại cô khỏi cuộc điều tra, nhưng có lẽ do vẻ mặt cô lộ rõ vẻ sốc, nên Trung úy đã nhìn thấu sự tình. Kết cục là Napolov đưa cô về nhà thế này đây.

"Tiện đường về sở thôi. Đừng bận tâm." Napolov ôn hòa đến mức khiến cô thấy có lỗi. "Gì chứ, chắc mai là Harold hết giận thôi. Hầu hết mọi chuyện ngủ một giấc là xong ấy mà."

"...Mong là Amicus cũng thế."

Trung úy không biết nguyên nhân cuộc tranh cãi của họ. Chỉ nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Harold thôi cũng khiến cô không thở nổi. Cô đã va chạm với anh nhiều lần. Nhưng bị từ chối thẳng thừng như vậy thì đây là lần đầu tiên. Lẽ ra cô nên mặt dày chất vấn anh đến cùng, nhưng mà... ngày mai biết dùng vẻ mặt nào để gặp nhau đây?

Cõi lòng nặng trĩu, cô chỉ muốn quên sạch những gì vừa xảy ra.

Cô đã can thiệp quá sâu. Nhưng không can thiệp không được.

"Tóm lại là Chuyên viên Điện tác này. Ngày mai cô cứ đường hoàng đến sở cảnh sát đi nhé."

"Tôi hiểu rồi," Echika vò tóc mái. "Chuyện là, thưa Trung úy. Cá nhân tôi... rất lo cho Phụ tá Lucraft. Tôi sợ việc tham gia điều tra sẽ tạo gánh nặng không cần thiết cho cậu ấy."

"Tôi rất hiểu cảm giác của cô," Napolov gật đầu đồng cảm. "Tất nhiên tôi cũng không định ép Harold quá sức. Tôi sẽ quan sát, nếu thấy bất thường sẽ cho cậu ấy nghỉ ngay."

"Cảm ơn ngài."

"Nhưng mà... đối với Harold, và cả chúng tôi nữa, vụ này là cơ hội ngàn năm có một."

Bàn tay cầm vô lăng của Napolov siết chặt lại. Nghĩ kỹ thì đối với cảnh sát, đây không đơn thuần là vụ án chưa có lời giải đang rục rịch quay trở lại.

"Chúng tôi cũng bị giết mất Sozon," ông nói như đang dệt nên một sự thật mong manh. "Không chỉ Harold, vụ án này cũng rất quan trọng với tôi. Cậu ấy là một trong những cấp dưới quan trọng nhất của tôi."

Echika cắn môi dưới. Cô cứ mải lo cho Harold, nhưng ông ấy nói đúng. Nghe nói thời điểm xảy ra vụ án, Napolov là Trưởng phòng Cảnh sát Hình sự, ở vị trí giám sát Sozon - người phụ trách vụ "Ác mộng St. Petersburg". Nhưng chẳng những không giúp được gì cho cuộc điều tra, ông còn để hung thủ bắt cóc và sát hại Sozon ngay trước mắt.

"Không ai ngờ Sozon lại bị nhắm đến," Napolov nhíu mày đầy hối hận. "Vì các nạn nhân trước đó đều là Phe Bài Cơ, còn cậu ấy nói sao thì nói, vẫn thuộc phe máy móc."

Echika không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trên mặt. Phe máy móc?

"Nhưng mà, Phụ tá Lucraft là Amicus..."

"Tôi cũng không rõ chi tiết, nhưng hình như chỉ riêng Harold là đặc biệt. Vốn dĩ Sozon cũng không muốn để Amicus trong nhà. Vợ cậu ấy mới là người thuộc phe thân thiện."

'Một ngày nọ thằng bé đột nhiên nhặt thằng bé Harold mang về. Nó bảo nhà mình không có Amicus nên thế là vừa đẹp.'

Có lần Daliya đã kể như vậy. Hóa ra việc nhà đó không có Amicus là có lý do như vậy.

"Hung thủ chắc hẳn đã nhận thức được cộng sự của Sozon là Harold... một Amicus. Nghĩa là hắn chưa tìm hiểu kỹ về cậu ấy, cứ đinh ninh cậu ấy thuộc phe thân thiện nên mới ra tay."

"Đó là," Echika lục lại trí nhớ. "Để đe dọa cảnh sát thông qua Phụ tá sao?"

Cô ngẫm lại câu chuyện nghe được từ Daliya trước đây. Sozon bị bắt cóc và sát hại dã man, nhưng Harold cũng bị bắt cùng lại trở về bình an vô sự. Tức là mục đích của hung thủ là thông qua bộ nhớ của anh để cho họ thấy hiện trường vụ án thê thảm. Như muốn nói "Nếu đuổi theo tao, bọn mày cũng sẽ có kết cục thế này".

"Hoặc có lẽ hắn định hạ màn một cách hoành tráng. Thực tế sau vụ đó, các vụ án đột ngột dừng hẳn," vẻ mặt Napolov tối sầm lại. "Tôi hối hận lắm. Giá như lúc đó tôi tin vào suy luận của Harold, có lẽ đã không mất cậu ấy..."

Khi Sozon mất tích, người đầu tiên tìm ra nơi giam giữ là Harold. Nhưng nghe nói Napolov và các thành viên phòng Cảnh sát Hình sự đã coi thường suy luận của anh vì anh là Amicus.

"Khi đó chúng tôi đang để mắt đến một nhân vật khác. Bằng chứng cũng đã thu thập đủ. Giờ nghĩ lại thì chắc là bị hung thủ dắt mũi," ông day day khóe mắt. "...Xin lỗi. Dù sao đi nữa, chúng tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này."

"Vâng," nặng nề quá, đè nặng lên vai cô. "Tôi hiểu."

"Tất nhiên tôi hiểu nỗi lo của cô. Chỉ là... hãy thông cảm cho cả Harold nữa."

Echika chỉ biết im lặng, nắm chặt hai bàn tay vào nhau.

Biết là cái tôi xấu xí, nhưng cô không thể dừng lại được nữa, từ bao giờ thế nhỉ?

3

Tôi tự ý thức được rằng mình đã dùng một cách thức đầy toan tính và nham hiểm để đuổi Echika đi.

Thi thể Abaev được chuyển khỏi hiện trường khi mặt trời đã lặn hẳn. Harold cùng Shubin tiễn những chiếc túi đựng thi thể được chất lên xe tải ở bãi đậu xe. Đèn cảnh báo quay khắp nơi, dù đêm đã xuống vẫn không hề đóng băng, cứ âm thầm chớp nháy liên hồi.

"Tôi đã xem kết quả của robot Mier... Lần này hiện trường cũng không có manh mối," Shubin lầm bầm như nói một mình. "Chắc chắn là hành vi phạm tội mang tính cảm xúc... nhưng lại không hề bốc đồng. Nếu không thì lẽ ra phải để lại dấu vân tay hay sợi vải quần áo, và camera giám sát ở lối vào cũng phải ghi lại hình ảnh..."

"Về cây cọ vẽ thì sao?"

"Cũng không có gì... Giả sử tìm ra mã sản phẩm của cây cọ, trừ khi là hàng độc bản, còn không thì không thể truy ra hung thủ từ lịch sử mua hàng được."

Harold thốt ra tiếng thở giả. Việc không tìm thấy dấu vết hung thủ ở hiện trường, theo một nghĩa nào đó thì vẫn như mọi khi. Loại bỏ giả thuyết người quen của Abaev lúc này là quá sớm.

Chỉ là... tại sao hung thủ lại dùng cọ vẽ để viết chữ bằng máu?

Nếu chỉ để lại lời nhắn thì dùng đầu ngón tay cũng được mà. Hung thủ đeo găng tay nên đằng nào cũng chẳng để lại vân tay. Hắn không nghĩ việc dùng cọ vẽ sẽ làm lộ sở thích của mình sao? Hay hắn cố tình muốn cho người ta biết? Cảm thấy bị kẻ mô phỏng hạ thấp nên muốn khẳng định sự tồn tại của bản thân?

Dù thế nào đi nữa.

"Tóm lại, phải tìm ra hắn trước khi vụ giết người tiếp theo xảy ra."

"Tiếp theo?" Shubin hỏi lại. "Tại sao... anh biết sẽ có lần tới?"

"Tôi đang nói về khả năng thôi. Dù lần này hắn xuất hiện để trả đũa, nhưng không thể loại trừ khả năng vụ này sẽ gợi lại khoái cảm giết chóc, khiến hắn tiếp tục gây án."

Hai năm rưỡi trước, sau khi giết Sozon, hung thủ đã ngừng hẳn mọi hoạt động. Lý do đến nay vẫn chưa rõ. Nhưng một khi đã xuất hiện trở lại thế này, khó mà tin hắn sẽ thỏa mãn với sự trả đũa và rời đi dễ dàng. Ngược lại, kế hoạch thành công có thể khiến hắn tự tin hơn và tìm kiếm nạn nhân tiếp theo.

"Để đề phòng, nên cảnh báo cho cả thân nhân các nạn nhân. Abaev đã bị nhắm đến, không thể đảm bảo họ sẽ không trở thành mục tiêu. Nếu được thì nên cử cảnh sát đến từng nhà."

"...Tôi sẽ báo lại với Trung úy Napolov. Tiện thể tôi cũng có việc cần gặp ông ấy."

Harold chợt nhớ ra và hỏi. "Cậu vẫn còn 'tham vấn tâm lý' với ông ấy chứ?"

"Hả," đôi mắt Shubin nhìn về phía anh. Tĩnh lặng đến mức u ám, từ xưa đã hoàn toàn không đọc được nội tâm. "Đúng là hồi còn ở phòng Cảnh sát Hình sự, tôi có nhờ ông ấy tư vấn nhiều về công việc. Có điều... giờ tôi ổn rồi."

Sozon từng gọi Shubin là "điển hình của kiểu người ít dấu hiệu". Những người nghèo nàn trong việc biểu lộ cảm xúc hay hành vi phi ngôn ngữ như cậu ta chiếm một số lượng rất nhỏ nhưng vẫn tồn tại.

"Thất lễ quá," Harold lịch sự xin lỗi. Dù không nhìn thấu tâm trạng Shubin, nhưng anh cảm thấy lời nói vừa rồi hơi sỗ sàng. Có vẻ chính anh cũng không giữ được bình tĩnh. "Tuy nhiên nhờ cậu mà chúng ta có thông tin mới là hung thủ có thể quan tâm đến mỹ thuật. Cảm ơn cậu."

"...Tôi không nói thì đằng nào robot phân tích cũng tìm ra thôi."

Shubin trả lời cộc lốc rồi định bỏ đi. Khi Harold gọi lại, cậu ta quay lại với vẻ thản nhiên. Anh chìa một tay ra.

"Nếu được, cậu cho tôi mượn cái đó nhé. Biết đâu tôi tìm ra manh mối gì."

Shubin sực nhớ ra chiếc máy tính bảng đang kẹp ở nách. Vật chứng nằm trong túi bảo quản trong suốt đó là của Abaev, thứ bị đè dưới dòng chữ bằng máu.

"Đừng lấy ra khỏi túi nhé. Tôi sẽ... quay lại lấy ngay."

Shubin nhắc nhở nhỏ nhẹ rồi rời đi hẳn. Ngay khi cậu ta đi khuất, Harold không do dự mở túi bảo quản. Đằng nào tay anh cũng không có vân tay. Anh đường hoàng lấy máy tính bảng ra và khởi động. Giả sử Abaev và hung thủ là người quen, họ chắc chắn sẽ trao đổi qua Your Forma. Nhưng biết đâu may mắn, trong thiết bị này còn lưu lại lịch sử gì đó thì sao.

Anh muốn đặt cược vào tia hy vọng mong manh ấy. Ánh sáng hắt ra từ màn hình đẩy lùi bóng tối lờ mờ.

'Không được. Tôi... không thể tán thành.'

Gương mặt đầy suy tư của Echika được tái hiện trong bộ nhớ.

Chính tôi cũng thấy mình đã làm một việc tồi tệ. Đó không phải thái độ nên có với bạn bè.

Thú thật, cán cân đã nghiêng quá nhiều về phía động cơ cảm xúc. Tất nhiên, thực tế cô ấy sẽ không bị loại khỏi cuộc điều tra. Napolov chỉ coi tình trạng của anh là một cuộc cãi vã đơn thuần - thực tế thì cũng gần như vậy - và trong quá trình truy đuổi hung thủ sắp tới, việc cần đến Điện tác là điều dễ hiểu.

Dù vậy, anh muốn đẩy cô ra xa để không bị cản trở.

Kể từ ngày Sozon bị giết, anh đã luôn chờ đợi khoảnh khắc này. Khi cuộc điều tra được mở lại, và anh có thể đuổi theo hung thủ một lần nữa.

Sẽ không đi vào vết xe đổ nữa. Bằng mọi giá, phải tìm ra hắn.

Hơn nữa... anh thấy thắc mắc.

Tại sao Echika lại có thái độ kiên quyết đến vậy?

Việc cô lo lắng cho anh là sự thật, nhưng dù vậy thì cũng thái quá. Mối lo ngại từ ngày nào lại ngóc đầu dậy. Liệu có phải cô không chỉ đơn thuần là bảo bọc quá mức, mà đã đánh hơi được "bí mật" của anh - Hệ thống Mô phỏng Thần kinh? Chính vì thế, cô sợ rằng anh sớm muộn gì cũng sẽ ra tay với hung thủ nên mới phản đối?

Nhưng nếu vậy, chẳng có lý do gì để Echika không tố cáo Harold. Hệ thống của anh cũng như Tosti, vi phạm Luật Vận hành AI Quốc tế. Chỉ cần làm ngơ thôi cũng đã là tội rồi. Khó mà tin một thanh tra như cô lại chấp nhận phạm tội chỉ để giữ lại một "Phụ tá không bị hỏng".

Nhưng nghĩ lại thì Echika cũng đang giấu "chị gái" Matoi dù biết đó là tội lỗi... nhưng mà...

──Không được. Nhiệm vụ xử lý liên quan đến Echika lúc nào cũng thực sự không có giới hạn. Không có giới hạn đến mức gây áp lực lên khả năng xử lý. Nói dễ hiểu thì, cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Bây giờ anh chỉ muốn nghĩ về hung thủ thôi.

Mất bình tĩnh quá rồi.

Harold uể oải nhìn vào màn hình thiết bị. Quá trình khởi động kết thúc, một bóng người hiện lên. Trong khoảnh khắc, các mạch điện như đóng băng.

Nhớ ra rồi, Shubin có nói dữ liệu Bản sao Kỹ thuật số nằm trong này. Anh không quên.

Chỉ là... anh không ngờ sẽ chạm mặt ngay khoảnh khắc khởi động.

Sozon đang nhìn lại anh từ trong màn hình.

Mái tóc đen tĩnh lặng, gương mặt tinh anh, đôi mắt màu chì nhìn thấu tất cả, mọi thứ đều y hệt anh ấy. Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là những chiếc cúc áo sơ mi được cài kín mít không chừa cái nào... Nhưng anh ấy đang chớp mắt đàng hoàng. Chắc là cũng đang thở. Dù rất khẽ khàng đến mức thiết bị thị giác cũng khó nhận ra. Người ta nói những "dao động" nhỏ nhặt của cơ thể người sống là yếu tố quan trọng để loại bỏ Hiệu ứng Thung lũng Kỳ lạ. Amicus có hô hấp giả cũng vì lẽ đó, nhưng không ngờ nó còn được ứng dụng cho cả Bản sao Kỹ thuật số.

──Là vì thế sao?

Không thể rời mắt khỏi màn hình, Harold buột miệng gọi.

"Sozon,"

Ánh mắt anh ấy bắt lấy anh.

'Chào. Hân hạnh được gặp.'

Cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh buốt.

Bản sao Kỹ thuật số được tạo ra dựa trên dữ liệu về người đã khuất do người yêu cầu cung cấp. Nhưng anh và Sozon luôn hành động cùng nhau, nên dấu vết để lại trên mạng chắc chỉ ở mức tối thiểu. Còn dữ liệu Elena thu thập từ nhà cha mẹ thì chắc chủ yếu là từ thời anh ấy còn đi học.

Tức là lẽ dĩ nhiên, những ký ức với Harold không được đưa vào.

Bản thân anh thấy mình thật nực cười khi đã xúc động dù chỉ trong khoảnh khắc.

Rốt cuộc thì đây cũng chỉ là AI cùng loại. Biết rồi còn gì. Không phải hàng thật. Thậm chí chỉ là một tồn tại đơn giản đến mức ngu ngốc.

Vậy mà, tại sao lại bắt chuyện?

Chẳng lẽ... ngay cả việc mượn thiết bị từ Shubin, trong vô thức anh cũng đã hành động với hy vọng được trò chuyện lại với Sozon sao?

Lại một lần nữa, anh thấy chán ghét những suy nghĩ "giống con người" mà Hệ thống Mô phỏng Thần kinh tạo ra.

Anh ấy chết rồi.

Ngày hôm đó, mình đã không cứu được anh ấy.

Vậy mà, dù là đồ giả đi nữa, mình định nhìn mặt anh ấy và nói cái gì cơ chứ? Định nói được gì chứ?

Định cầu xin sự tha thứ sao?

──Chưa từng. Dù chỉ một lần, mình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện muốn được tha thứ.

Khi nhận ra thì tay anh đã nắm chặt chiếc khăn quàng cổ. Các tác vụ suy nghĩ vẩn đục, rối tung lên. Thay vào đó, giọng nói của Echika nổi lên.

'Tôi chỉ đơn giản là... lo cho cảm xúc của cậu, hay những thứ đại loại thế sẽ bị tổn thương thôi.'

Tổn thương, thế thì đã sao? Những thứ đó cứ việc tổn thương bao nhiêu tùy thích. So với anh, Sozon của những ngày đã qua, hay những người như Daliya, còn đau khổ hơn... đau khổ hơn nhiều.

Vậy mà, cô ấy lại.

Hệ thống đang quá tải.

Anh phớt lờ Bản sao Kỹ thuật số, kiểm tra lịch sử tin nhắn. Không có dấu vết sử dụng chức năng đó. Từ thư mục đa phương tiện chỉ thấy lác đác vài tấm ảnh con gái Abaev... Shubin đang vội vã quay lại đây.

Harold khẽ tắt nguồn thiết bị.

Kim chỉ nam không thay đổi. Không được phép thay đổi.

──Từ ngày hôm ấy, mãi mãi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!