Phần 4: Hắc Ám Đại Lục – Chương 1: Vương Quốc hoà bình

Chương 0719: Khởi hành

Chương 0719: Khởi hành

Lúc đó Ryo rời Vương thành hoàn toàn là tình cờ.

Tuyệt đối không phải vì nghe chuyện 'tiệm bánh crepe mới mở rất ngon' ở nhà ăn Vương thành mà định trốn đi mua đâu nhé.

Vâng, không phải đâu, thật đấy?

Vừa ra đến cổng thành, cậu gặp bộ ba + một cái hộp quen thuộc.

Có vẻ ông lão áo đỏ đang càm ràm, đôi nam nữ trẻ cười khổ đứng nhìn, còn cái hộp thì im lặng.

Lính gác cũng không hách dịch, mà tỏ vẻ rất áy náy nhưng quy định là quy định...

Về cơ bản, lính gác Vương thành rất nghiêm túc.

Nên để giải cứu cả hai bên, Ryo quyết định can thiệp.

Ryo: "A, ngài Merlin?"

Merlin: "Hửm? Ồ, đứa con cưng của Tiên Vương... à không thất lễ, ở Vương thành phải gọi là Công tước Rondo các hạ mới đúng."

Ryo: "Không, cứ gọi Ryo là được rồi. Mà có chuyện gì thế ạ?"

Merlin: "Ừm, chuyện là ta muốn gặp Vua Abel bạn cũ, nhưng lính gác không cho vào."

Merlin phàn nàn.

Roman và Nadia đứng sau vẫn cười khổ.

Chắc họ biết không dễ gì gặp được Quốc vương.

Lính gác: "Tôi đã bẩm báo lên trên rồi ạ, xin các vị đợi thêm một chút. Mong Công tước các hạ cũng nói giúp."

Có vẻ lính gác khác đã chạy đi báo cáo cấp trên.

Chắc lát nữa sẽ được cho vào thôi...

Ryo: "À... hay là để tôi chịu trách nhiệm dẫn đến chỗ Abel nhé? Là người quen cả, Abel cũng sẽ bảo cho vào thôi."

Lính gác: "Có được không ạ, thưa Công tước các hạ?"

Ryo: "Vâng, cứ để tôi lo. Nhắn với cấp trên là Công tước Rondo đã dẫn đến chỗ Quốc vương rồi nhé."

Ryo gật đầu với lính gác.

Merlin: "Ồ, cảm ơn nhé."

Roman: "Xin lỗi anh Ryo."

Nadia: "Cảm ơn anh Ryo."

Legna: "Quả không hổ danh người phong ấn ta."

Merlin, Roman và Nadia cảm ơn, Legna trong quan tài thán phục.

Lính gác giật mình khi nghe tiếng nói phát ra từ cái hộp, nhưng đó là bí mật.

Thế là Ryo dẫn ba người và một cái hộp đến phòng làm việc của Quốc vương.

Ryo vừa đi 5 phút trước đã quay lại khiến Abel ngạc nhiên, nhưng thấy ba người + một cái hộp đi sau thì cậu hiểu ngay.

Nhưng yêu cầu của Merlin khiến cậu nghiêng đầu.

Merlin: "Vua Abel, cho ta đi nhờ sang các nước Phương Tây được không?"

Abel: "Đưa ngài Merlin sang Phương Tây?"

Abel liếc nhìn Ryo.

Ryo vội lắc đầu.

Tất nhiên cậu chưa nói với ai, kể cả nhóm Merlin, về việc Abel định đi tàu Skidbladnir sang Phương Tây.

Cái liếc mắt của Abel có ý hỏi "Cậu nói rồi à?".

Merlin: "Ta nghe nói có tàu khảo sát từ Phương Tây đến. Khảo sát xong thì phải quay về Phương Tây chứ? Ta muốn đi nhờ tàu đó."

Abel: "Ra vậy."

Nghe Merlin giải thích, Abel gật đầu.

Đúng là tin đồn về tàu Skidbladnir đã lan truyền trong Vương đô với tốc độ chóng mặt.

Dù chính phủ Vương quốc chưa công bố chính thức, nhưng tin đồn kiểu đó tự lan truyền rất nhanh.

Abel: "Nói thẳng ra thì cho đi nhờ không khó. Nhưng hai người kia có ổn không?"

Abel nhìn Roman và Nadia đứng sau Merlin.

Hai người trốn thoát khỏi tay Giáo hội Phương Tây nên không thể quay lại đó.

Tương lai có thể được, nhưng hiện tại tình hình vẫn chưa lắng xuống...

Roman: "Chúng tôi muốn ông Merlin ở lại..."

Nadia: "Nhưng quyết tâm của ông Merlin lớn quá..."

Roman và Nadia khẽ lắc đầu.

Merlin: "Ta đã chứng kiến hai đứa kết hôn rồi. Không còn gì luyến tiếc. Hơn nữa, làm phiền vợ chồng son mới cưới thì..."

Merlin nói.

Đúng vậy, hai người đã kết hôn trong thời gian Ryo và Abel bị ném sang Phương Đông.

Họ tổ chức một đám cưới nhỏ ở Rune với tư cách thường dân.

Merlin: "Với lại ta bỏ bê Hầm ngục lâu quá rồi. Thỉnh thoảng phải về không thì Hầm ngục dỗi đấy."

Ryo: "Hầm ngục cũng biết dỗi à?"

Không biết là ẩn dụ hay thật, Ryo ngạc nhiên lầm bầm.

Merlin: "Thực ra ta định mượn sức mạnh của cái quan tài này để về giống lúc đưa đứa con cưng của Tiên Vương đi. Nhưng hắn từ chối hợp tác."

Legna: "Đương nhiên. Hợp tác với người phong ấn ta thì được. Vì người đó có quyền. Hoặc nghe lời Ma vương thì ta còn xem xét. Chứ Áo Đỏ, ta không có nghĩa vụ hợp tác với ngươi."

Merlin: "Thế đấy. Đi theo ta suốt mà lúc cần lại không giúp."

Merlin phẫn nộ trước lời của Legna.

Người ngoài nhìn vào thì thấy kẻ tám lạng người nửa cân.

Ryo: "Nhờ Ma vương Nadia nói giúp Legna..."

Merlin: "Không chịu."

Ryo: "Hả... Tại sao?"

Merlin: "Không chịu là không chịu."

Merlin từ chối đề xuất của Ryo.

Nadia cười khổ.

Roman cũng cười khổ...

Ryo: "Ông nội không muốn tỏ ra yếu đuối trước cháu gái..."

Ryo thì thầm nhỏ xíu không ai nghe thấy.

Merlin lườm cái quan tài, rồi quay sang Ryo nói.

Merlin: "Đứa con cưng của Tiên Vương, giải phong ấn cái quan tài này đi."

Ryo: "Dạ?"

Đề xuất bất ngờ khiến Ryo thốt lên.

Merlin: "Ta sẽ cho hắn thấy sức mạnh của ta và khuất phục hắn."

Legna: "Thú vị đấy, làm được thì thử xem."

Ryo: "Không, không được. Vương thành bay màu mất."

Merlin thách thức, Legna đáp trả, Ryo đưa ra nhận xét tỉnh táo nhất.

Abel nãy giờ im lặng lên tiếng.

Abel: "Đúng là đánh nhau ở đây thì phiền lắm. Thôi thì cho phép ngài Merlin và cái hộp... ngài Legna nhỉ. Hai người được phép lên tàu Skidbladnir. Khởi hành sau 10 ngày nữa."

Phán quyết của Vua.

Ba người cúi đầu cảm tạ.

Ryo: "Suýt nữa thì to chuyện."

Ba người + một cái hộp đi khỏi, Ryo và Abel còn lại trong phòng làm việc.

Tất nhiên Abel là chủ phòng và còn đống giấy tờ phải ký...

Abel: "Nghe nói ngài Merlin là Ma nhân ôn hòa mà..."

Ryo: "Chắc do thiếu ngủ nên cáu kỉnh đấy."

Abel: "Thiếu ngủ?"

Abel nghiêng đầu trước giải thích của Ryo.

Ryo: "Nghe bảo Ma nhân ngủ và thức theo chu kỳ hàng trăm năm. Nhưng ông Merlin mấy ngàn năm chưa ngủ rồi. Trước đây Ác ma Jean Jacques có nói. Ma nhân thiếu ngủ sẽ yếu đi. Nên giờ ông ấy đang ở trạng thái yếu."

Abel: "Trông chẳng yếu tẹo nào. Quả không hổ danh Ma nhân."

Abel khẽ lắc đầu.

Ryo: "Nên Abel cũng phải ngủ đủ giấc nhé. Thiếu ngủ không tốt đâu."

Abel: "Yên tâm. Từ khi về từ Phương Đông tôi ngủ đủ giấc lắm."

Abel trả lời.

Điều đó khiến Ryo ngạc nhiên.

Và khẳng định.

Ryo: "Quả nhiên, Abel đang lười biếng!"

Abel: "Hửm?"

Ryo: "Trước đây cậu dốc toàn lực cho việc nước cơ mà. Đến mức không có thời gian ngủ. Giờ thì... thật đáng trách!"

Abel: "Sao tự nhiên bị chỉ trích thế này."

Ryo: "Người dân Vương quốc đang nỗ lực từng ngày để vượt qua khó khăn. Thế mà Vua Abel lại lười biếng."

Abel: "Không, tôi đâu có lười. Ryo bảo thiếu ngủ không tốt còn gì. Tôi bảo đảm bảo được giấc ngủ thì lại bị chỉ trích, chẳng hiểu ra sao."

Abel nói lý lẽ.

Ryo: "Vua Abel phải là vị vua vất vả, ngập đầu trong giấy tờ, dành toàn bộ thời gian ký tá chứ."

Abel: "Hình tượng ông vua bất hạnh gì thế này."

Ryo: "Thế mới được người dân đồng cảm."

Abel: "Đồng cảm hay không thì không biết, nhưng đúng là so với trước khi bị ném sang Phương Đông tôi có nhiều thời gian hơn."

Ryo: "Do hệ thống quyết định thay đổi trong lúc chúng ta vắng mặt nhỉ. Tiên vương bệ hạ cũng ký giúp..."

Abel: "Đúng vậy. Nên tôi mới đi Phương Tây được."

Ryo: "Rốt cuộc đó là mục đích chứ gì!"

Abel: "Mục đích?"

Ryo: "Biết đâu chính vì thế mà cậu cố tình để Garwin ném sang Phương Đông. Tất cả là âm mưu của Vua Abel!"

Abel: "Ừ, cái đó thì hơi quá rồi."

Abel bác bỏ ngay hoang tưởng của Ryo.

Ryo: "Mà này Abel, Tiên vương và Tể tướng cho phép thì hiểu rồi, nhưng thật sự Lihya cho phép cậu đi à?"

Abel: "Đi Phương Tây á?"

Ryo: "Ừ. Bị ném sang Phương Đông một năm không gặp rồi mà..."

Abel: "Th-Thì... cô ấy cho phép."

Abel trả lời nhưng ánh mắt lảng tránh.

Ryo: "Nói dối! Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Mắt cậu vừa đảo cái rụp."

Abel: "Không, không nói dối. Như hôm nọ đã nói, cô ấy cho phép với điều kiện Ryo đi hộ tống. Nhưng... khi về tôi phải hứa cùng Noah ba người đi tuần du Vương quốc."

Ryo: "Quả không hổ danh Lihya... biết không cản được nên ra điều kiện trao đổi. Giỏi đàm phán hơn Vua Abel nhiều."

Abel: "Tôi cũng thấy thế."

Ryo thán phục, Abel gật đầu.

Nhưng Abel cũng nhớ ra.

Abel: "Ryo thì sao, ổn không đấy?"

Ryo: "Tôi á? Vụ gì?"

Abel: "Sera."

Ryo: "Cô ấy nhờ mua quà."

Abel: "À, ừ."

Ryo: "Nghe bảo ngày xưa Sera từng đi Phương Tây. Nên cô ấy kể nhiều chuyện lắm."

Abel: "Quả không hổ danh Elf."

Abel gật đầu thán phục.

Elf sống lâu hơn con người rất nhiều.

Tuổi thọ chính xác thì Ryo và Abel không biết.

Nhưng bà của Sera, Đại trưởng lão Khu rừng phía Tây, đã sống hơn 2000 năm.

Tuổi chính xác... không ai dám hỏi.

☆☆☆

 

10 ngày sau, Witnash.

Đám đông tụ tập đông như lễ hội khai cảng.

Thông báo đưa ra là trưa nay tàu Vương quốc sẽ xuất phát đi Phương Tây.

Hơn nữa Quốc vương Abel Đệ Nhất sẽ đi cùng để thăm các nước Phương Tây.

Trước đây, nhờ phái đoàn do các nước Trung tâm hợp tác gửi đi, quan hệ với các nước Phương Tây đã tốt lên.

Giờ sẽ thúc đẩy hơn nữa.

Người dân Vương quốc cảm thấy Vương quốc sẽ vươn ra tận Phương Tây.

Tương lai đất nước tươi sáng!

Hy vọng đó nảy sinh.

Đem lại hy vọng cho người dân cũng là vai trò của người đứng đầu đất nước.

Abel đang hoàn thành xuất sắc vai trò của một vị Vua.

Ở một góc nơi các quan chức chính phủ Vương quốc tụ tập.

Người đàn ông mặc áo choàng trắng đang nói chuyện với nữ Elf.

Sera: "Đi đến tận Lục địa Bóng tối cơ à. Tôi chưa đi bao giờ nên ghen tị quá."

Ryo: "Ừ, khi nào... tuyến đường chính thức được mở, chúng ta cùng đi nhé."

Sera: "Thật không? Tuyệt đối nhé? Hứa đấy nhé?"

Ryo: "V-Vâng, tất nhiên rồi."

Ryo ngạc nhiên trước áp lực của Sera, cười hứa hẹn.

Ở một góc khác, Thuyền trưởng tàu Skidbladnir và các cộng sự đang được giới thiệu với Vua Abel.

Paulina: "Được đón tiếp Bệ hạ Abel lừng danh là niềm vinh hạnh vô bờ bến."

Abel: "Thuyền trưởng Paulina, nhờ cô cả đấy."

Abel chào nữ thuyền trưởng tóc vàng cắt ngắn, mắt đen ấn tượng.

Thuyền trưởng Paulina giới thiệu cấp dưới.

Paulina: "Đây là Phó thuyền trưởng Yaya. Trong mọi trường hợp, tôi hoặc cậu ấy sẽ chỉ huy tàu."

Yaya: "Thần là Yaya. Bệ hạ Abel cứ yên tâm giao Skidbladnir cho chúng thần."

Abel: "Phó thuyền trưởng Yaya, nhờ cậu."

Phó thuyền trưởng là nam giới trạc tuổi Paulina, thấp hơn cô một chút nhưng trông hoạt bát, năng động.

Cuối cùng, Thuyền trưởng Paulina giới thiệu Hoa tiêu trưởng.

Paulina: "Đây là Hoa tiêu trưởng Lokya. Cô ấy sẽ đóng vai trò trung tâm trong việc khai phá tuyến đường biển giữa Phương Tây và Trung tâm."

Lokya: "Thần là Hoa tiêu trưởng Lokya. Thật vinh dự được tham gia khai phá tuyến đường biển sẽ tồn tại hàng chục, hàng trăm năm sau giữa Phương Tây và Trung tâm."

Abel: "A, Hoa tiêu trưởng Lokya, nhờ cô chọn tuyến đường an toàn cho những con tàu sau này."

Vốn dĩ Hoa tiêu trưởng lo việc thực tế hàng hải, nhưng với tàu Skidbladnir kiêm nhiệm vụ chạy thử và quan trắc tiên phong, cô ấy còn đảm nhận vai trò khai phá tuyến đường mới.

Sau lưng Abel đang chào hỏi là Vương hậu Lihya và Hoàng tử Noah.

Noah mới 3 tuổi nhưng nhìn cha mình với ánh mắt ngưỡng mộ.

Lihya mỉm cười xoa đầu con.

Người Hoàng gia bị đòi hỏi rất nhiều thứ, đôi khi vô nhân đạo... như không có tự do lựa chọn nghề nghiệp.

Nhưng dù vậy, ở đó vẫn có 'gia đình ấm áp'.

Ở một góc khác, hai Trung đội trưởng Hiệp sĩ đoàn Vương quốc đang nhìn cảnh đó.

Vốn dĩ Trung đội Hiệp sĩ đoàn Vương quốc gồm 50 kỵ sĩ.

Nhưng lần này hộ tống Quốc vương, mỗi Trung đội chọn ra 25 tinh anh, tổng cộng 50 người.

Và có 2 Trung đội trưởng.

Zach Cooler và Scotty Kobuk.

Hai người bạn học của Abel dẫn đầu đoàn kỵ sĩ hộ tống Quốc vương sang Phương Tây.

Zach: "Tôi sẽ không phụ lòng tin của ngài Sera!"

Scotty: "Zach, nhiệm vụ lần này không liên quan gì đến ngài Sera đâu?"

Zach: "Dù thế thì vẫn không phụ lòng!"

Scotty: "Chẳng hiểu cậu nói gì nữa."

Zach thầm thương trộm nhớ Sera từ hồi bạo loạn Vương đô.

Tất nhiên chưa bao giờ thổ lộ.

Cậu quyết tâm trở thành kỵ sĩ xứng đáng đứng bên cạnh cô ấy... và sống cuộc đời kỵ sĩ mỗi ngày.

Scotty nhìn bạn mình với ánh mắt thương hại.

Cậu biết Sera và Ryo yêu nhau.

Nên cảm xúc khá phức tạp... nhưng cậu chỉ lắc đầu nhẹ, không nói gì.

Cấp trên của hai người, Đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn Vương quốc Dontan đặt tay lên vai hai người từ phía sau.

Dontan: "Nhờ cả vào hai cậu đấy."

Zach: "Xin cứ giao cho chúng tôi!"

Scotty: "Dù có phải hy sinh tính mạng."

Dontan khích lệ, Zach gật đầu, Scotty cúi đầu.

Ở góc cuối cùng là nhóm 3 người + 1 cái hộp có vẻ hơi kỳ lạ so với quan chức chính phủ.

Merlin: "Roman, Nadia, sống hòa thuận nhé."

Roman: "Ông Merlin cũng giữ gìn sức khỏe nhé."

Nadia: "Nhớ về chơi nhé ông."

Merlin, Roman và Nadia bịn rịn chia tay.

Hoàn toàn là ông cháu.

Cái quan tài lặng lẽ nhìn cảnh đó.

Nói giảm nói tránh thì đúng là cảnh tượng kỳ lạ.

Sau những cảnh tượng đó, cuối cùng Vua Abel lên tàu Skidbladnir.

Tất nhiên, Vua lên tàu cũng là một nghi thức.

Cho người dân Vương quốc thấy và gieo hy vọng về tương lai đất nước.

Vai trò của người đứng đầu là thế.

Lên tàu không phải bằng thang dây thả xuống mà đi bộ lên cầu thang tạm thời bắc vào tàu.

Vua Abel vừa đi lên vừa vẫy tay chào người dân ở cảng.

Dân chúng: "Đức Vua~!"

"Vua Abel vạn tuế!"

"Thượng lộ bình an!"

Được tiễn đưa bởi tiếng reo hò cuồng nhiệt, tàu Skidbladnir chở Vua Abel và đoàn tùy tùng xuất phát hướng về các nước Phương Tây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!