Phần 3 – Chương 4: Đế Quốc Siêu Cường
Chương 0584: Thu thập thông tin - Phần người cung cấp
0 Bình luận - Độ dài: 3,126 từ - Cập nhật:
Ryo và Abel rời khỏi Ngự Sử Đài.
Ryo: "Khó mà có được sự tin tưởng tuyệt đối nhỉ."
Abel: "À, Nhị Hoàng tử ấy hả."
Ryo lắc đầu nói, Abel cũng thở dài.
Có vẻ xuất sắc, nhưng lại là ứng cử viên nặng ký không được lập làm Thái tử.
Cả Tư Không lão luyện cũng không ưa gì vị ứng cử viên này.
Hai điều đó chắc chắn không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Ryo: "Khó khăn thật..."
Abel: "Ừ, đúng vậy."
Ryo: "Cách chắc chắn nhất là Abel xông vào Ngự Sử Đài lần nữa, dùng vũ lực bắt ngài Shaw khai ra."
Abel: "Ừ, câu cuối thừa thãi quá đấy."
Ở thời đại nào, thế giới nào, thu thập thông tin cũng không dễ dàng.
Ryo: "Cách thứ hai là Abel xông vào Vương phủ của Nhị Hoàng tử, may mắn thì bắt được Thân vương. Rồi moi thông tin. Nếu bắt không được thì xem phản ứng của đối phương cũng đoán được khối chuyện."
Abel: "Vẫn là đề xuất thừa thãi."
Ma pháp sư và kiếm sĩ có vẻ không hợp nhau lắm.
Ryo: "Cái này không được, cái kia cũng không xong. Abel toàn phủ định thôi."
Abel: "Đương nhiên rồi..."
Ryo: "Phải đưa ra phương án thay thế chứ. Tôi đưa ra ý tưởng cụ thể thế này mà Abel chỉ toàn phủ định."
Abel: "Được rồi, tôi sẽ đưa ra phương án thay thế."
Abel ngừng một chút rồi tiếp tục.
Abel: "Ryo mặc giáp băng, tạo đường băng và mái che xông vào Vương phủ Nhị Hoàng tử, kề kiếm vào cổ Kouri Thân vương là được chứ gì. Đấy, còn cụ thể hơn đề xuất của Ryo nhé."
Ryo: "Bác bỏ vì có nguy cơ tôi bị bắt."
Abel: "...Thế tôi bị bắt thì không sao à."
Ryo: "Đương nhiên. Người ta biết tôi là Công tước đứng đầu Vương quốc Knightley rồi. Tôi bị bắt thì vị thế Vương quốc sẽ nguy hiểm."
Abel: "Tôi... là Quốc vương đấy..."
Ryo: "Abel quên mang giấy tờ chứng minh thân phận nên chỉ là hộ vệ của tôi thôi."
Giấy tờ chứng minh thân phận quan trọng lắm.
Abel: "...Dù thế thì nếu tôi bị bắt, trách nhiệm giám sát của Ryo cũng sẽ bị truy cứu chứ? Cuối cùng vị thế Vương quốc cũng chẳng tốt đẹp gì."
Ryo: "A, nói thế thì cũng đúng."
Abel: "Không cần nói cũng biết mà."
Ryo đấm tay phải vào lòng bàn tay trái ra chiều đã hiểu. Abel thở dài.
Ryo: "Nói chuyện nãy giờ cứ tưởng sẽ nảy ra ý tưởng hay ho..."
Abel: "Rốt cuộc chẳng nghĩ ra gì cả."
Hai người cùng lắc đầu.
Chợt một dòng chữ lọt vào mắt Ryo.
Ryo: "Hải sản..."
Abel: "Đói rồi à?"
Ryo: "Không phải! Cậu bớt phát ngôn kiểu Kiếm sĩ tham ăn đi nhé."
Abel: "Sao tôi lại bị mắng..."
Ryo: "Nói đến cá là nói đến thuyền. Nói đến thuyền là nói đến thuyền trưởng."
Abel: "Chẳng lẽ... Thuyền trưởng tàu công vụ số 1?"
Ryo: "Đúng, Thuyền trưởng Myun!"
Thuyền trưởng Myun là thuyền trưởng tàu số 1, Ngự tọa hạm của Công chúa Xiao Feng trong chuyến hòa thân từ Bosunter đến Đế đô.
Hơn nữa, trước khi làm thuyền trưởng tàu công vụ, ông từng là Đô đốc Hải quân Dawei.
Nên rất được lòng Hoàng đế.
Lại còn từng cùng chiến đấu với Hoàng tử Ryun và Nhị Hoàng tử Kouri Thân vương.
Tuyệt vời!
Sau đó, hai người đến Bộ Công vụ gần cảng.
Tất nhiên là sau khi ghé tiệm rượu mua quà biếu.
Lời lầm bầm của Abel "Ryo chu đáo thật đấy" không đến tai Ryo.
Nhưng...
Ryo: "Hả? Thuyền trưởng Myun không có ở đây sao?"
Lính gác: "Vâng, xin lỗi Công tước Rondo các hạ. Thuyền trưởng đã vào Hoàng cung rồi ạ."
Người có địa vị cao hay bị triệu tập vào Hoàng cung thật.
Ryo: "Hết cách rồi."
Abel: "Làm quá."
Gửi lại quà biếu, hai người rời Bộ Công vụ.
Ryo than thở tuyệt vọng, Abel an ủi.
Ryo: "Thật sự là hết người quen biết rõ Nhị Hoàng tử rồi còn gì."
Abel: "Ừ, đúng là... chịu chết."
Hôm nay đành bỏ cuộc.
Đã gửi quà cho Đội trưởng Lichu và Thuyền trưởng Myun, có thể ngày mai họ sẽ liên lạc lại.
Nên tạm thời hôm nay về dinh thự đã.
Và trước cổng dinh thự hai người.
Có một người đàn ông đang đứng đó.
Ryo: "Cảnh tượng quen quen."
Abel: "Lần trước là người hầu của Hoàng tử Ryun hàng xóm gặp rắc rối."
Ryo: "Lần này trang phục khác. Đeo cái gì sau lưng... hửm, trông quen quen."
Ryo nghiêng đầu.
Lý do đứng đó chắc cũng giống lần trước.
Vì con Golem băng đứng gác cổng.
Nhưng người đó đúng là quen thật.
Abel: "Là Bard."
Ryo: "Ồ! Anh Wana Shi!"
Có vẻ nghe tiếng gọi nên Bard Wana Shi đang đứng trước cổng quay lại.
Rồi chắp tay trước ngực cúi chào.
Wana Shi: "Lâu rồi không gặp."
Abel: "Từ lần chia tay đó nhỉ."
Ryo: "Từ sau khi anh hát bài về Mai Lâm Uyển ở 'Long Tuyền Dinh'."
Abel và Ryo nhớ lại và chào hỏi.
Wana Shi: "Sau đó tôi vẫn được ở lại 'Long Tuyền Dinh'."
Ryo: "T-Tốn kém phết nhỉ?"
Wana Shi cười đáp, Ryo lo lắng cho túi tiền.
'Long Tuyền Dinh' là nhà trọ siêu cao cấp, giá cả không rẻ đâu.
Wana Shi: "Trong hợp đồng hát mỗi đêm có điều khoản nhà trọ bao chi phí ăn ở. Nên miễn phí ạ."
Ryo: "Ra vậy!"
Wana Shi cười khổ giải thích, Ryo hiểu ra.
Bard số một Phương Đông Wana Shi hát mỗi đêm thì không chỉ khách trọ, mà giới nhà giàu cũng kéo đến ăn tối nườm nượp.
Nhà trọ chắc chắn lãi to.
Wana Shi: "Đang được chăm sóc như thế thì 'Long Tuyền Dinh' bị thuê trọn gói."
Ryo: "Thuê trọn gói?"
Wana Shi: "Vâng. Cho đoàn Đặc sứ Đế quốc Chououchi. Nên tôi đành phải ra đi... Ban ngày cứ mải mê sáng tác nên hạnh phúc quá mà..."
Wana Shi thở dài tiếc nuối.
Nói đến đó, có vẻ anh ta nhớ ra điều gì.
Wana Shi ngẩng phắt đầu lên.
Wana Shi: "Quan trọng hơn! Khi nghe tin ngài Ryo là Công tước Rondo, tôi giật mình đấy! Sao ngài không nói cho tôi biết!"
Ryo: "A, à... ahahaha..."
Đúng là hai người chỉ nói là mạo hiểm giả từ Vương quốc Knightley, chứ chưa tiết lộ thân phận thật với Wana Shi.
Không phải cố tình giấu.
Chỉ là không có thời điểm thích hợp để nói...
Wana Shi: "Hơn nữa, thân phận Công tước Rondo đã được công bố, nhưng thân phận ngài Abel thì vẫn giấu đúng không?"
Abel: "T-Tôi á? Không, chuyện gì..."
Abel lấp liếm vụng về.
Wana Shi: "Công tước Rondo Ryo và người tên 'Abel' có quan hệ ngang hàng thế này, chắc chắn là ngài ấy rồi."
Abel: "Không, tôi chỉ là mạo hiểm giả Abel..."
Wana Shi: "Quốc vương Vương quốc Knightley, Vua Abel Đệ Nhất - Người Giải Phóng, đúng không ạ?"
Wana Shi lắc đầu khẳng định.
Ryo: "Vua Abel Người Giải Phóng... Nghe ngầu phết."
Ryo lại chú ý đến điểm khác.
Như mọi khi.
Abel: "W-Wana Shi, chuyện đó..."
Wana Shi: "Tôi hiểu. Tôi không biết lý do, nhưng trong Hoàng cung ngài dùng tên Albert đúng không. Tôi sẽ không đi rêu rao ngài là Vua Abel đâu."
Abel vội vàng bịt miệng, nhưng Wana Shi đã nói trước.
Wana Shi: "Nhưng mà, tại sao ngài Ryo lộ thân phận Công tước Rondo rồi mà ngài Abel vẫn giấu thân phận Vua Abel, tôi tò mò lắm."
Abel: "Ừ, tất cả là tại tôi..."
Ryo: "Tại cái này."
Abel nhận lỗi, Ryo đưa ra lý do.
Thứ Ryo đưa ra là...
Wana Shi: "Đạo cụ Giả Kim chứng minh thân phận?"
Wana Shi quả là Bard, nhìn cái biết ngay.
Ryo: "Tể tướng các hạ dặn tôi phải luôn mang theo bên người không được rời, nên tôi luôn đeo. Nghe nói quý tộc nước ngoài... hay Sĩ Đại Phu ở Dawei cũng luôn mang theo. Ở Dawei còn có luật quy định thế nữa..."
Ryo: "Thứ quan trọng thế mà Abel lại không mang."
Abel: "Thì đang ở trong nước... Tôi lại là Vua... Nên đâu cần..."
Ryo: "Thất bại lớn của Abel!"
Abel: "Vâng... xin lỗi."
Abel ngoan ngoãn nhận sự chỉ trích của Ryo.
Wana Shi: "Cái đó... với tư cách là câu chuyện về Anh hùng Vua Abel thì hơi mất mặt thật. Tôi sẽ hạn chế đưa vào bài hát."
Ryo: "Vâng, nhờ anh."
Wana Shi nhăn mặt nói, Ryo nhờ vả.
Abel im lặng lắc đầu.
Đứng nói chuyện mãi cũng kỳ, Ryo mời Wana Shi vào nhà.
Lúc đó, Wana Shi nhìn chằm chằm vào những con Golem băng trong sân là điều dễ hiểu.
Lại còn có mấy con liền.
Wana Shi đứng hình, mắt mở to hết cỡ.
Cuối cùng cũng khởi động lại được, Wana Shi theo hai người vào nhà.
Wana Shi: "Tuyệt thật... đó là Golem đúng không?"
Ryo: "Vâng, anh tinh mắt đấy. Golem làm bằng băng, Ice Golem."
Ryo vui vẻ trả lời.
Thái độ và lời nói đều lộ rõ vẻ tự hào.
Wana Shi: "Tôi nghe nói kỹ thuật Golem phát triển ở Phương Tây..."
Ryo: "Gần đây ở Trung tâm cũng đang phát triển mạnh đấy."
Ryo trả lời với vẻ mặt đắc ý rõ rệt.
Không nói dối.
Nhưng thực tế ở Trung tâm, người chế tạo Golem thực dụng chỉ có mỗi Frank de Verde của Liên bang.
Người tiếp theo là Ryo, người chế tạo Golem làm ruộng chứ chưa ra chiến trường.
Bảo là 'phát triển mạnh' thì hơi quá lời.
Ba người uống trà do Ryo pha.
Nghỉ ngơi một chút, Abel hỏi.
Abel: "Thế, Wana Shi đến đây làm gì?"
Đúng là lâu ngày gặp lại, nhưng hai người đâu có báo là đang ở đây.
Cũng không hẹn trước.
Wana Shi: "Vâng. Thực ra sau khi rời 'Long Tuyền Dinh', tôi đã được mời vào Hoàng cung."
Ryo: "Ghê thật!"
Bard nổi tiếng đến mức được ở Hoàng cung.
Wana Shi: "Ở đó tôi nghe được nhiều chuyện liên quan đến Hoàng tử Ryun."
Nói đến đó, Wana Shi quan sát biểu cảm của Ryo và Abel.
Như muốn dò xem hai người biết đến đâu, và nói đến đâu thì an toàn.
Ryo: "Chúng tôi cũng biết kha khá đấy."
Ryo chủ động tiết lộ thông tin.
Nghe vậy, Wana Shi nói...
Wana Shi: "Cả chuyện Hoàng tử Ryun được phong Thân vương?"
Ryo: "Vâng. Mà Wana Shi biết chuyện đó mới lạ..."
Wana Shi: "Fufufu, tôi là Bard mà. Nhiều người trong Hoàng cung hay thì thầm cho tôi biết lắm."
Ở đâu cũng có người thích ra vẻ ta đây biết nhiều.
Wana Shi: "Thêm vị Thân vương thứ tư, tình hình sẽ càng khó khăn hơn. Chắc chắn Hoàng đế bệ hạ cũng hiểu điều đó, nhưng vẫn quyết định phong Thân vương cho Hoàng tử Ryun. Chứng tỏ ngài đánh giá rất cao tố chất của Hoàng tử."
Ryo: "Nhưng đánh giá chung là Hoàng tử Ryun được lòng dân nhưng không có sự sắc bén của kẻ cầm quyền... đúng không?"
Wana Shi: "Đúng, nhìn chung là vậy. Nhưng Hoàng đế bệ hạ... và đặc biệt là Nhị Hoàng tử Kouri Thân vương lại đánh giá Hoàng tử Ryun rất cao."
Wana Shi nhấp ngụm trà.
Abel: "Tại sao Kouri Thân vương lại đánh giá cao Hoàng tử Ryun?"
Wana Shi: "Tôi nghe nói trong một trận chiến cách đây vài năm do Kouri Thân vương chỉ huy, Hoàng tử Ryun khi đó mới mười mấy tuổi đã dẫn đầu một đội quân xung phong, ngăn chặn sự sụp đổ của chiến tuyến."
Ryo: "A, chuyện đó tôi có nghe rồi."
Ryo gật đầu mạnh.
Đó là câu chuyện Thuyền trưởng Myun từng kể.
Có vẻ Wana Shi nắm được khá nhiều thông tin về Hoàng cung và các Hoàng tử.
Biết đâu thay vì Đội trưởng Lichu hay Thuyền trưởng Myun...
Ryo: "Anh Wana Shi, tôi có việc muốn nhờ."
Wana Shi: "Vâng?"
Ryo: "Anh có thể cho tôi biết những gì anh biết về Nhị Hoàng tử, Kouri Thân vương không?"
Ryo hỏi thẳng.
Cậu liếc nhìn Abel.
Abel vẫn im lặng.
Có vẻ cậu ấy đồng ý với nước đi này của Ryo.
Wana Shi nghiêng đầu.
Nhưng chỉ trong vài giây.
Wana Shi: "Được thôi. Nhưng tôi có điều kiện."
Ryo: "Điều kiện?"
Wana Shi: "Điều kiện trao đổi là hãy cho tôi nghe câu chuyện của hai vị."
Ryo: "Chuyện của chúng tôi..."
Abel: "Chuyện?"
Wana Shi đề nghị, Ryo và Abel nghiêng đầu.
Wana Shi: "Chuyện đến lúc giải phóng Vương quốc Knightley tôi đã nghe từ nhiều nguồn và phổ nhạc rồi. Nhưng chuyện sau đó thì chưa có. Vốn dĩ tại sao hai vị lại ở Phương Đông xa xôi này... cách xa Trung tâm đến thế."
Ryo: "A..."
Ryo và Abel đồng thanh thốt lên.
Rồi nhìn nhau.
Abel: "Thôi được rồi. Chấp nhận."
Thông tin về Nhị Hoàng tử Kouri Thân vương mà Wana Shi mang lại rất đa dạng, từ những điều hai người đã biết đến những điều chỉ có cận thần của Kouri Thân vương mới biết.
Văn võ song toàn, giỏi chính trị, nhìn xa trông rộng... giống như Tư Không Shaw đã nói.
Vì thế, nhiều Sĩ Đại Phu thuộc phe phái Kouri Thân vương.
Chắc chắn là người gần ngai vàng nhất trong ba Thân vương.
Nhưng...
Wana Shi: "Cũng có người bảo ngài ấy quá toan tính."
Wana Shi hạ giọng nói.
Abel: "Nhưng để lèo lái con thuyền Dawei khổng lồ thì toan tính đâu phải điểm trừ?"
Dù sao cũng đã làm Vua 3 năm, lèo lái đất nước, Abel nghiêng đầu hỏi.
Wana Shi: "Ngài nói đúng. Nhưng dù Dawei có khổng lồ đến đâu thì cũng được cấu thành bởi người dân. Người dân hành động theo tình cảm chứ không phải lý trí. Ở vị trí phò tá Hoàng đế thì toan tính là ưu điểm lớn, nhưng bản thân Hoàng đế nếu là người có tình cảm thì dân chúng sẽ yên tâm hơn... Người kể cho tôi cũng nói vậy."
Ryo: "Đúng là có khía cạnh đó thật."
Ryo gật đầu đồng tình với giải thích của Wana Shi.
Ryo: "Abel là điển hình cho kiểu đó đấy."
Abel: "Tôi á?"
Ryo chỉ ra, Abel nghiêng đầu.
Bản thân cậu không nhận ra điều đó.
Ryo: "Abel là điển hình của vị Vua ít toan tính, chẳng có lý trí gì sất nhưng lại sống tình cảm."
Abel: "Này..."
Abel phản bác lời nhận xét quá đà của Ryo.
Ryo: "Nhưng Vương quốc Knightley vẫn vận hành tốt là nhờ có những gia thần toan tính như Hầu tước Heinlein phò tá đúng không? Chà, nói 'toan tính' nghe hơi tiêu cực, nhưng nếu nói là 'nhìn xa trông rộng', 'không khoan nhượng với kẻ xấu' thì nghe ổn mà."
Abel: "Thì... đúng là tôi may mắn có gia thần giỏi..."
Dù nhăn mặt nhưng Abel không phủ nhận lời Ryo.
Tố chất làm lãnh đạo và năng lực phò tá lãnh đạo là hai chuyện khác nhau.
Đương nhiên không chỉ ở cấp độ quốc gia, mà ngay cả trong tổ chức công ty cũng vậy.
Nhân viên xuất sắc có thể trở thành giám đốc xuất sắc không... 99% là không.
Vì năng lực sử dụng khác nhau mà.
Tất nhiên, hiếm hoi vẫn có những người đột biến làm được cả hai.
Nhưng chỉ là cực hiếm.
Đặt cược vào phép màu đột biến đó để chọn giám đốc? Nhân viên có chịu không?
Vốn dĩ những nhân tài thực sự xuất sắc làm được chuyện đó thì đã tách ra khởi nghiệp từ trẻ rồi.
Vậy phải làm sao?
Đáng tiếc, cho đến nay, nhân loại chỉ tìm ra một câu trả lời chính xác.
Đó là rèn luyện từ nhỏ để trở thành người lãnh đạo.
Cái gì cũng thế, học từ nhỏ thì dễ thấm hơn.
Ngoại ngữ hay nhạc cụ...
Ai cũng biết điều đó.
Đương nhiên, kinh doanh cũng vậy. Chỉ thế thôi.
Nên Walmart, BMW, Exor hay Miele, những tập đoàn khổng lồ Âu Mỹ hàng đầu thế giới vẫn là công ty gia đình.
Sinh ra trong gia tộc đó là được đảm bảo vinh hoa phú quý?
Làm gì có chuyện đó.
Đầu tiên là phải cạnh tranh trong gia tộc.
Chỉ những người thực sự xuất sắc được gia tộc công nhận mới được tiến lên, nhưng ngay cả thế, nếu không có học vấn nhất định thì cũng vứt.
Nỗi nhục không được đứng ở vạch xuất phát lớn đến thế nào...
Không có quyền lựa chọn, cuộc đua bắt đầu ngay từ khi sinh ra.
Dù thua cuộc, cái mác 'thành viên gia tộc đó' vẫn bám theo đến chết.
Đi làm bình thường cũng bị người ta xì xào.
Người xung quanh tất nhiên không có ý sỉ nhục.
Nên...
Cuối cùng nhiều người chọn cách tự khởi nghiệp thay vì đi làm thuê...
Có giống Hoàng thất nào đó không nhỉ.
Ryo: "Đời là bể khổ."
Ryo thở dài lầm bầm.
Ryo: "Abel, hãy biết ơn Hầu tước Heinlein đi."
Abel: "Ờ, ừ..."
Ryo nói giọng nghiêm trọng, Abel chấp nhận.
Abel: "Nhưng mà làm Hoàng đế khó thật."
Ryo: "Hả?"
Abel lầm bầm, Ryo phản ứng.
Abel: "Kẻ không thông minh làm Hoàng đế thì tất nhiên là gay go. Nhưng thông minh quá cũng gay go nốt? Khó quá thể."
Ryo: "Ý cậu là Abel làm được một cách tự nhiên nên cậu giỏi lắm chứ gì. Abel, tính toán ghê!"
Abel: "Không, sao lại thế! Tôi có nói câu nào đâu."
Ryo: "Không tự nói mà để tôi nói. Thế là xảo quyệt chứ không phải thông minh."
Abel: "Ừ, nghe chả lọt tai tí nào."
Ryo kết luận, Abel bất mãn.
Wana Shi ngồi cạnh chỉ cười khổ...
Cố tình im lặng không nói gì, đúng là sự khôn khéo của Bard.
Sau đó, nói chuyện thêm nhiều thứ nữa, Wana Shi ra về.
Anh ta cười bảo có thể sẽ sáng tác được bài hát mới.
0 Bình luận