Phần 3 – Chương 4: Đế Quốc Siêu Cường

Chương 0542: Thứ sử

Chương 0542: Thứ sử

Đoàn người đến thành phố Nomon vào chiều tối.

Họ vào ngay một nhà trọ lớn.

Tất nhiên đã đặt trước.

Với đoàn tùy tùng khoảng 30 người, lại dẫn đầu bởi một lãnh chúa như Bá tước Bashu, thì việc đặt trước là đương nhiên.

Roshu Ten: "Ngài Ryo, ngài Abel, lát nữa xin mời hai vị đi cùng tôi. Thứ sử Li Wu cũng nghỉ tại đây và tôi đã hẹn gặp ngài ấy lúc 6 giờ."

Abel: "Đã rõ."

Abel gật đầu đồng ý.

Đúng 6 giờ.

Dẫn đầu bởi Roshu Ten, Ryo và Abel bước vào phòng Thứ sử Li Wu.

Li Wu: "Ồ, ngài Roshu, lâu rồi không gặp."

Roshu Ten: "Thứ sử vẫn khỏe là tốt rồi."

Hai người chào hỏi nhau.

Thứ sử Li Wu là một người đàn ông cao lớn, gần 2 mét, đầu cạo trọc lóc, ngoại hình rất ấn tượng.

Nếu dùng một câu thành ngữ để miêu tả thì chính là 'Hào phóng lỗi lạc'.[note85079]

Li Wu: "Đây là hai người đó sao?"

Roshu Ten: "Vâng. Đây là ngài Ryo và ngài Abel."

Ryo và Abel chào hỏi, rồi bắt đầu kể lại sự việc ở làng Xuân.

Nội dung y hệt những gì họ đã kể cho Roshu Ten.

Li Wu: "Hừm..."

Nghe xong, Thứ sử Li Wu lầm bầm, trầm ngâm suy nghĩ.

Khoảng một phút sau, ông mới mở lời.

Li Wu: "Thú vị đấy. Cảm ơn hai vị."

Nói rồi ông cúi đầu.

Ryo: "Không có gì đâu ạ..."

Không biết trả lời sao cho phải phép, Ryo chỉ nói được có thế.

Li Wu: "Ảo nhân... có xuất hiện trong một số sử sách, à thực ra là loại tiểu thuyết dã sử (diễn nghĩa) thì đúng hơn."

Roshu Ten: "Thật sao? Tôi không biết đấy."

Li Wu nói, Roshu Ten ngạc nhiên.

Tiểu thuyết dã sử... khác với chính sử, nhưng không thể coi thường.

Li Wu: "Ừ, chuyện từ mấy triều đại trước rồi. Xưa đến mức có thể coi là truyền thuyết. Về chuyện đó, ta sẽ hỏi các sử gia khi về Đế đô. Còn việc chúng gây ra các vụ ma thú tấn công ở nhiều nơi... Đúng là có xảy ra, ta biết ít nhất 15 nơi, kể cả làng Xuân. Nhưng ở 'Trung Hoàng' thì tuyệt nhiên không có."

Roshu Ten: "Thật vậy sao?"

Li Wu: "Ừ. Vì không xảy ra ở 'Trung Hoàng' nên phản ứng của Đế đô rất chậm."

Vẻ mặt Thứ sử Li Wu trở nên cay đắng.

Li Wu: "Hiện tại, binh lực đang bị phân tán do lễ đón dâu của chính phi Lục Hoàng tử. Lục Hoàng tử Ryun không tham gia tranh giành ngôi báu, nhưng đây là lần đầu tiên sau 5 năm có lễ đón chính phi Hoàng tử. Hoàng cung thận trọng cũng là điều dễ hiểu."

Roshu Ten: "Đúng vậy... Lần đầu tiên kể từ khi Thái tử điện hạ qua đời. Nghe nói chính phi tương lai, Công chúa Xiao Feng, đã bị ám sát hụt vài lần. Mới đây ở Boago cũng có chuyện... Mùi thuốc súng nồng nặc quá..."

Roshu Ten và Li Wu đều nhăn mặt khi nói chuyện.

Ryo và Abel nhìn nhau nhưng không nói gì.

Hai người đã chứng kiến tận mắt vụ tập kích Công chúa... nhưng có vẻ vấn đề không chỉ gói gọn trong nước Bosunter.

Trong bối cảnh biến động lớn của cả Phương Đông, bao gồm cả Dawei... có lẽ nhiều chuyện đang diễn ra.

Li Wu: "A, xin lỗi ngài Ryo và ngài Abel nhé. Ta đã hiểu rõ câu chuyện. Ta sẽ mang thông tin này về Đế đô."

Roshu Ten: "Tôi còn muốn nói chuyện thêm với Thứ sử một chút, hai vị cứ về phòng trước đi. Bữa tối cứ gọi món mình thích, tùy tùng của tôi sẽ hướng dẫn."

Nghe vậy, Ryo và Abel được giải phóng.

☆☆☆

 

Ryo: "Quả nhiên chuyến hòa thân của Công chúa Xiao Feng vất vả thật."

Abel: "Đúng thế. Dù Mifa có bảo vệ, nhưng phòng chống tập kích cũng khó khăn lắm."

Ryo và Abel vừa ăn tối ở phòng ăn tầng một vừa nói chuyện.

Ryo: "Nhưng nhờ thế mà chúng ta lên mạo hiểm giả Cấp 6. Vào Đế đô thoải mái rồi."

Abel: "Ban đầu nghe bảo Cấp 7 trở lên là được mà..."

Ryo: "Vâng. Hôm qua tự nhiên đổi thành Cấp 6 trở lên... Cảm giác lộn xộn ghê."

Trong lúc Ryo và Abel gặp Thứ sử Li Wu cùng Roshu Ten, tùy tùng của Roshu Ten đã đi xác nhận thông tin.

Theo đó, quy định ra vào khu vực Đế đô đã được nâng lên, mạo hiểm giả phải từ Cấp 6 trở lên mới được vào.

Abel: "Dù thế nào cũng phải đến Đế đô bằng được!"

Ryo: "Abel hừng hực khí thế khác thường... chắc là tại cái vòng tay bay lượn kia rồi."

Abel: "Không phủ nhận."

Ryo cười nói, lần này Abel thành thật thừa nhận.

Cậu muốn bay đến mức đó cơ mà.

Quả nhiên, ước mơ bay lượn là ước mơ muôn thuở của con người.

Ryo: "Về cơ bản chúng ta được ngài Roshu Ten đưa đến đây để báo cáo với vị Thứ sử đi tuần tra khắp nơi. Xong việc rồi thì coi như hết nhiệm vụ nhỉ?"

Abel: "Chắc vậy. Giờ phải tính xem đi từ Nomon này đến Đế đô kiểu gì."

Ryo: "Có tấm bản đồ mua ở cửa hàng trang bị cạnh Hội Tương trợ đấy."

Abel: "Được, ăn xong xem thử."

Vừa uống trà sau bữa ăn, hai người vừa trải bản đồ ra xem.

Ryo: "Thành phố Nomon chúng ta đang ở cách bờ biển khá xa nhỉ."

Abel: "Ừ. Dawei rộng lớn mà, so với toàn thể thì không xa lắm, nhưng so với bờ biển thì đúng là sâu trong nội địa."

Ryo: "Đế đô Hanlin nằm ở bờ nam sông Nam Hà, một trong hai con sông lớn chảy theo hướng Đông Tây qua Dawei."

Abel: "Cứ đi thẳng lên phía Bắc, rồi tìm chỗ nào đó... đi thuyền xuôi dòng Nam Hà chắc nhanh hơn nhỉ?"

Ryo: "Hay đấy! Abel thông minh thật!"

Ryo khen ngợi ý tưởng của Abel.

Ý tưởng hay thì phải khen.

Đó là bí quyết duy trì quan hệ tốt đẹp.

Abel: "Nếu vậy thì... con đường đi lên phía Bắc này à. Không ghi tên nghĩa là đường nhỏ sao?"

Abel vừa nói vừa di ngón tay theo con đường từ Nomon lên phía Bắc.

Abel: "Có vẻ dẫn đến thành phố Fengmu."

Ryo: "Cảm giác ký hiệu thành phố Fengmu khác với mấy thành phố khác nhỉ?"

Ryo thắc mắc về ký hiệu trên bản đồ.

Trừ Đế đô... các thành phố, làng mạc khác được vẽ hình ngôi nhà trong vòng tròn.

Nhưng Fengmu thì hình vẽ trông giống tòa tháp 5 tầng hơn là nhà.

Trông hoành tráng hơn hẳn.

Abel: "Chắc là thành phố lớn?"

Ryo: "Có khả năng là thành phố trung tâm. Nếu vậy có khi có tàu đến Đế đô, hoặc tàu định kỳ cũng nên."

Ryo tưởng tượng ra loại tàu du lịch cỡ lớn chạy trên sông.

Abel: "Quyết định vậy đi. Làm thủ tục lên Cấp 6 ở Hội Tương trợ Nomon xong thì đi lên phía Bắc đến Fengmu."

Ryo: "Từ đó xuôi dòng Nam Hà đến Đế đô."

Cả Abel và Ryo đều vui vẻ vì đã có kế hoạch rõ ràng.

Làm gì cũng vậy, có kế hoạch, có viễn cảnh là rất quan trọng.

Không có viễn cảnh thì con người sẽ bất an.

Dự án sẽ thất bại!

Tất nhiên, nếu kế hoạch sai ngay từ đầu... thì kết quả sẽ rất bi thảm...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Chỉ một người (hoặc bầu không khí) hào sảng, cởi mở và quang minh chính đại.
Chỉ một người (hoặc bầu không khí) hào sảng, cởi mở và quang minh chính đại.