Tập 18: Hội học sinh Kim Lan

Lớp 2B mãi mãi bất diệt!

Lớp 2B mãi mãi bất diệt!

Lớp 2B mãi mãi bất diệt!

Biên soạn: Yutenji Tsubaki

「Yoshiki-kun, thuốc dinh dưỡng cho cây cậu dặn tớ để ở đây nhé.」

「Cảm ơn, Tsubaki-san.」

Đặt đồ đạc xuống bên cạnh bồn hoa, tôi thở phào nhẹ nhõm. Yoshiki-kun vừa dùng bình xịt tưới nước cho hoa, vừa nói những lời động viên tôi.

「Chắc là nặng lắm nhỉ.」

「Không đâu, hoàn toàn không. Thậm chí nó còn nhẹ đến bất ngờ, tớ còn đang nghĩ với bồn hoa to thế này thì chừng này liệu có đủ không nữa ấy chứ.」

「Chuyện đó tớ cũng không rành lắm, nhưng thầy Sorimachi bảo thế này là quá đủ rồi. Thuốc dinh dưỡng mà, nghe nói cho nhiều quá cũng không tốt đâu.」

「Ra là vậy sao? Tớ cứ tưởng phân bón hay thuốc dinh dưỡng thì càng cho nhiều càng tốt chứ.」

「Cậu cứ tưởng tượng mấy cô nàng hảo ngọt đi ăn buffet bánh ngọt quá đà là hiểu ấy mà.」

「Ừm, hiếm khi thấy Yoshiki-kun phát ngôn kiểu "S bẩm sinh" như vậy nha.」

「Vậy à?」

Yoshiki-kun vừa cười vừa đứng dậy, rồi hai đứa lại cùng nhau vai kề vai, ngắm nhìn thật kỹ bồn hoa──bồn hoa đã ra dáng hơn hẳn sau hai tháng chăm sóc.

「Trông ổn rồi đấy nhỉ.」

「Ừ, đúng vậy. Là nhờ Tsubaki-san cả đấy. Cảm ơn cậu.」

「Cậu nói gì vậy chứ. Là do Yoshiki-kun đã cố gắng mà.」

Trước bồn hoa rực rỡ sắc màu, đẹp đến mức không thể nhận ra so với tình trạng của hai tháng trước, hai chúng tôi trao nhau những nụ cười.

Hai tháng. Hai tháng trôi qua nhanh đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên. Trước đây, khi còn bị sự cô độc gặm nhấm, ngay cả mười phút giờ ra chơi đối với tôi cũng dài tựa thiên thu. Vậy mà hai tháng vừa qua, thực sự chỉ như một cái chớp mắt.

Một mặt tôi thấy thật kỳ lạ, nhưng mặt khác, lý do lại vô cùng rõ ràng.

「Fufu, làm thử mới thấy, việc trồng cây cũng thú vị phết nhỉ.」

「A, tớ cũng nghĩ thế đấy. Ban đầu tớ chỉ định làm cho cảnh quan chỗ nghỉ ngơi đẹp hơn chút thôi, nhưng giờ thì việc đến xem tình trạng của hoa đã hoàn toàn trở thành mục đích chính rồi.」

「Ara, cậu không tính việc trò chuyện với tớ vào mục đích à?」

「K-Không có chuyện đó đâu! Ừm, việc được nói chuyện với Tsubaki-san, tớ cũng đến đây với tâm trạng rất háo hức mà!」

「Fufu.」

「Ư... Tsubaki-san, sao dạo này cậu hay trêu chọc tớ thế.」

「Xin lỗi nhé, tại Yoshiki-kun càng biết nhiều lại càng khiến người ta muốn bắt nạt hay sao ấy.」

「...Nghe tàn nhẫn ghê.」

「Tớ đang định khen cậu đấy chứ.」

「Ư~」

Yoshiki-kun rên rỉ một cách dễ thương, rồi xấu hổ quay mặt đi chỗ khác, bắt đầu nghịch nghịch bồn hoa dù chẳng còn việc gì đáng kể để làm.

...Những cử chỉ ấy, ngược lại càng kích thích tâm hồn thích bạo ngược của tôi hơn. Tuy nhiên, tôi cũng không phải là quỷ súc đến mức bồi thêm đòn nữa vào lúc này.

Tôi cũng im lặng ngồi xổm xuống bên cạnh cậu ấy, quyết định dành thời gian ngẩn ngơ ngắm hoa như mọi ngày.

「A, Yutenji-san, tiết sau phải di chuyển phòng học đấy, cậu nên nhanh lên thì hơn.」

Trên đường từ bồn hoa trở về lớp học, cô bạn cùng lớp Kosugi-san gọi với theo, tôi đưa tay lên miệng kêu 「A」 một tiếng.

「Tớ quên béng mất.」

「Ahaha, Yutenji-san vẫn lơ đễnh như mọi khi nhỉ.」

「Xin lỗi nhé... Cảm ơn cậu đã nhắc.」

「Ừ, chào nhé.」

Tôi vẫy tay nhẹ chào tạm biệt rồi vội vã về lớp lấy sách giáo khoa.

Kể từ dạo đó──kể từ khi bắt đầu chăm sóc bồn hoa cùng Yoshiki-kun, lạ thay, tôi đã có thể tiếp xúc khá trôi chảy với các bạn cùng lớp. Có lẽ nguyên nhân là do sự thay đổi trong tâm trạng của tôi. Vốn dĩ tôi đã tự ý... hay nói đúng hơn là có chút cảm thấy quá mức về bức tường ngăn cách với xung quanh. Nhờ sự giao lưu với Yoshiki-kun mà điều đó được nới lỏng, thái độ của tôi mềm mỏng hơn, nhờ đó mà tình hình đã cải thiện đến mức có thể nói chuyện bình thường với bạn cùng lớp.

Tuy nói vậy, nhưng giờ nghỉ tôi cơ bản chỉ toàn ở bên Yoshiki-kun, nên cũng không hẳn là có bạn bè thân thiết đặc biệt nào trong lớp. Nhưng đến giờ thì chuyện đó cũng chẳng còn khiến tôi bận tâm nữa.

「(Có thể nói chuyện bình thường với bạn cùng lớp, giờ nghỉ được ở bên Yoshiki-kun... thế là quá đủ rồi nhỉ.)」

Nếu nói hơi phóng đại một chút thì hiện tại, tôi đang hạnh phúc.

Hay nói cách khác là sung túc chăng? Tất nhiên nếu mong muốn nhiều hơn thì không có điểm dừng, nhưng nghĩ lại tình cảnh của tôi lúc mới nhập học, môi trường hiện tại đã đủ đầy lắm rồi.

「Tiết sau là... a, Toán C nhỉ.」

Lấy sách giáo khoa từ trong bàn học ra, tôi hướng về phía lớp 1F, nơi sẽ diễn ra tiết học. Giờ đây, ngay cả hành lang đông đúc học sinh đang trò chuyện với nhau, tôi cũng cảm nhận được sự dễ chịu từ sức sống ấy hơn là cảm giác khó ở.

「(Tuy khác với hồi cấp hai... nhưng nếu những ngày tháng êm đềm, bình dị thế này cứ tiếp diễn, thì cũng không tệ nhỉ.)」

Tôi đã bắt đầu có những suy nghĩ mang chút màu sắc thấu hiểu sự đời như vậy. Phải chăng là do cứ mãi trồng hoa cùng Yoshiki-kun? Tự tôi cũng nghĩ một nữ sinh trung học đang tuổi thanh xuân mà thế này thì có ổn không, nhưng tôi cũng không ghét bản thân mình lúc này lắm.

「(Biết ơn Yoshiki-kun bao nhiêu cũng không đủ.)」

Theo một nghĩa nào đó, cậu ấy là người đã kéo tôi lên từ đáy vực, tôi phải cảm ơn cậu ấy một cách đàng hoàng vào lúc nào đó mới được. Thực ra việc giúp đỡ tái sinh bồn hoa cũng có vẻ như là lời cảm ơn rồi, nhưng ngặt nỗi, việc đó lại trở thành niềm vui của chính tôi, nên cũng không hẳn mang cảm giác là trả ơn.

「(Cảm ơn Yoshiki-kun... cái gì thì được nhỉ.)」

Bước vào lớp F, vì quy định là khi học di chuyển phòng thì ai ngồi chỗ nào cũng được, nên tôi vừa ngồi vào chỗ trống vừa suy nghĩ.

「(Nhưng đột nhiên cảm ơn thì có kỳ cục không nhỉ. ...A, cứ coi như là ăn mừng bồn hoa tái sinh đi. Thế thì, hai đứa sẽ đi ăn đồ ngọt hay gì đó...)」

Cảm giác vui vẻ cứ thế dâng lên trong tôi. Rõ ràng là chuyện trả ơn, thế mà chẳng biết từ lúc nào suy nghĩ đã chuyển sang kiểu "Hai đứa sẽ ăn gì nhỉ~". Nhưng vì vui nên cũng chẳng còn cách nào khác.

Trong lúc chờ tiết học bắt đầu, tôi ngẩn ngơ nhìn vào hư không và suy nghĩ xem nên đi đâu cùng Yoshiki-kun. ──Thì:

「Ano... Yutenji-san, phải không?」

「A, vâng?」

Bị gọi đột ngột từ bên cạnh, tôi hơi giật mình, cắt ngang dòng suy nghĩ để phản ứng. ...Là một bạn nữ trông lạ mặt. Chắc là học sinh lớp khác. Vì lớp học di chuyển bao gồm các học sinh được phân loại theo môn tự chọn, nên việc có học sinh lớp khác ngồi cạnh cũng chẳng có gì lạ. Chẳng có gì lạ, nhưng mà...

「Eto... có chuyện gì không?」

Việc tôi được một bạn không phải cùng lớp bắt chuyện là khá hiếm. Tôi vừa bối rối vừa hỏi, thì cô bạn đó──một nữ sinh tết tóc đuôi sam trông mộc mạc dễ thương, chẳng hiểu sao lại còn tỏ vẻ rụt rè hơn cả tôi, thốt ra những lời tiếp theo.

「Ano... chuyện là, tớ có điều muốn hỏi...」

「Vâng... chuyện gì vậy ạ?」

Dù tôi hỏi lại, cô bạn vẫn cứ ấp a ấp úng mãi. Cuối cùng thì hai má cũng đỏ bừng lên.

Tôi hoàn toàn chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết chớp mắt liên hồi... Đến khi tiếng dép xăng-đan đặc trưng của giáo viên phụ trách môn học vang lên, cô bạn mới bất ngờ tung ra câu hỏi gây sốc với tốc độ bắn liên thanh.

「C-C-Cậu đang hẹn hò với Nakameguro-san phải không ạ!?」

「Hả!?」

Biên soạn: Shiina Minatsu

「Ái chà chà, lạ thật đấy.」

Tôi kéo theo Mamoru chạy vào lớp 2B, nhưng trái với dự đoán, chẳng có ai ở đó cả. Ngay cả cặp sách của Yoshiki cũng không thấy. Mamoru bước vào lớp theo sau tôi, vừa tỏa ra vẻ nhẹ nhõm vừa mở miệng.

「Chắc là về rồi chứ gì, Yoshiki ấy.」

「Nhưng nếu về ngay thế này thì về cùng bọn mình cũng được mà.」

「Thì cũng đúng. Chắc là có việc gì đó thôi.」

「Đúng là cậu ấy có nói có việc bận... để tôi gọi thử xem.」

Nói rồi tôi lấy điện thoại ra gọi cho Yoshiki, nhưng chỉ nghe thấy thông báo vô hồn về tình trạng sóng hoặc đã tắt nguồn. Tôi lắc đầu với Mamoru rồi cúp máy.

「...Ưm...」

Cũng chẳng phải chuyện gì quá kỳ lạ, nhưng tôi cứ thấy lấn cấn không yên. Trái ngược lại, Mamoru chẳng hiểu sao lại có vẻ an tâm.

「Cậu vuốt ngực nhẹ nhõm cái gì đấy hả, Mamoru.」

「Hả!? A, không, k-không có gì?」

Mamoru lảng tránh ánh mắt một cách lộ liễu. Tôi tóm lấy vai cậu ta, xoay người bắt đối diện, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang đỏ lên của cậu ta──và quát.

「Quyết tâm lên Uchuu Mamoru! Cậu đã quyết định sẽ nói với Yoshiki rồi mà, rằng 『Sugisaki là của tôi!』」

「Rốt cuộc tôi đang bị ép phải đưa ra quyết định gì thế hả!」

「Đừng có trốn, Mamoru!」

「Không, chỗ này cho tôi trốn đi! Rõ ràng là kỳ cục mà! Tại sao tôi lại phải đối mặt với một tình huống mà tôi hoàn toàn không nên dính dáng tới chứ!」

「Cậu ngoan cố quá đấy, Mamoru.」

「Khả năng hiểu vấn đề của cậu kém quá đấy, Minatsu!」

「Dù có đau lòng đến đâu... thì cũng có lúc phải vượt qua nó chứ. Giống như uống thuốc đắng để chữa bệnh, hay phải chịu phẫu thuật đau đớn vậy.」

「A, à... ...Mà tôi vẫn thấy có gì đó sai sai! Tình huống tôi đang gặp phải, sắc thái nó hơi khác so với mấy cái đó!」

「...Mamoru. Nam tính rốt cuộc là cái quái gì nhỉ...」

「Ít nhất thì tôi nghĩ nó không phải là dấn thân vào con đường Boys Love mà mình hoàn toàn không có ý định.」

「...Tôi thất vọng về cậu quá.」

「Hả.」

Đột nhiên, mặt Mamoru cứng đờ. Tôi lắc đầu kiểu "hết thuốc chữa", rồi bắt đầu chuẩn bị ra về với vẻ chán nản từ tận đáy lòng.

「Thôi được rồi, tôi thất vọng về cậu rồi. Tôi cũng phải về sớm đây.」

「Khoan, ơ, chờ đã, cậu chơi kiểu đó thì...」

「Chào nhé, Mamoru! Mai gặp!」

Tôi đeo cặp lên vai, vẫy tay sảng khoái rồi định rời đi──

「T-Tìm thôi, Yoshiki! A a, tôi sẽ dốc toàn lực tìm kiếm! Đúng vậy, với cái tinh thần nhiệt huyết như đi thu thập Ngọc Rồng để hồi sinh Trái Đất bị hủy diệt ấy!」

Tự nhiên Mamoru lại hùa theo. Tôi mỉm cười như thể muốn nói "Hừm, hiểu chuyện đấy", rồi lần này đặt tay lên vai cậu ta một cách nhẹ nhàng.

「Đúng vậy. Thế mới là Mamoru chứ!」

「O-Ou.」

「Đã thế này thì tôi sẽ đi cùng cậu tới cùng! Đừng bận tâm gì cả, bữa ăn chung thì sao cũng được! Đi thôi nào, Mamoru! Đi tìm Yoshiki!」

「A... à! Đ-Đúng rồi ha!」

Bỏ qua chuyện Mamoru cứ ấp úng từng phản ứng một, cứ thế, chúng tôi bắt đầu cuộc tìm kiếm Yoshiki!

Biên soạn: Yutenji Tsubaki

「Hả, cậu từ chối rồi sao?」

「Ừ. Xin lỗi nhé.」

Thấy Yoshiki-kun gật đầu tỉnh bơ trong khi vẫn tiếp tục chăm sóc bồn hoa, tôi hơi ngạc nhiên và hỏi lại lần nữa.

「Eto... Yoshiki-kun, cậu không có đang hẹn hò với ai đặc biệt đâu nhỉ?」

「Làm gì có chuyện đó.」

「Vậy thì cái chuyện... cậu nói lúc nãy ấy, là cậu cũng không có người mình đặc biệt thích, đúng không.」

「Ừm, mấy chuyện đó tớ vẫn chưa rõ lắm.」

「Cậu nói y như thế với Tsunashima-san à?」

「Hả, tớ nói nguyên văn như thế mà? Rằng tớ không đang hẹn hò với ai, cũng không có người đặc biệt thích, nhưng tớ xin lỗi vì không có cảm giác gì.」

「Haizz... Eto, lúc tớ giới thiệu Tsunashima-san, tớ nhớ là cậu đã có ấn tượng khá tốt kiểu 『Tsunashima-san là người tốt nhỉ』 mà...」

「Ừm.」

「Ừm, cái gì mà ừm.」

Bị cậu ấy gật đầu một cách ngây thơ vô số tội, tôi như bị rút hết nhuệ khí, chẳng biết làm sao.

「(Rõ ràng là một chủ đề khá nặng nề: đá thẳng thừng cô gái mà tớ giới thiệu... thế mà cậu ấy lại nhẹ nhàng đến bất ngờ.)」

Từ trước tôi đã phần nào nghĩ thế rồi, nhưng con người tên Nakameguro Yoshiki này, không chỉ có mỗi khuôn mặt là trẻ con đâu. Gọi là trẻ con──thì có hơi không đúng lắm. Nói sao nhỉ, cái sự "đen tối" bao hàm cả nghĩa tốt mà người ta tích lũy được khi lớn lên, ở cậu ấy lại ít đến mức áp đảo. Ví dụ như, một thần tượng thuần khiết chính hiệu. Không phải là giả nai mà là ngây thơ bẩm sinh, nhưng chính vì thế mà đôi khi nhìn vào lại thấy đau lòng.

「(Bản thân Yoshiki-kun chắc không có ý xấu đâu...)」

Vừa nhìn cậu ấy chăm chỉ chăm sóc hoa, tôi vừa thở dài thườn thượt. Tôi thừa hiểu cậu ấy là người rất tốt... nhưng quan hệ giữa người với người đâu phải cứ thế là suôn sẻ.

「(Thú thật là khó nhìn mặt Tsunashima-san quá...)」

Tiết tự chọn tiếp theo buồn đến nẫu ruột. Giá mà không phải ngồi gần cô ấy... nhưng nếu mình tự nhiên giữ khoảng cách thì cũng kỳ.

「(Aaa, biết thế này thì mình đã chẳng làm cái trò bà mối dở hơi này rồi.)」

Tôi lại thở dài thêm cái nữa. Yoshiki-kun hỏi 「Sao thế?」, nhưng tôi cũng chẳng thể nói 「Tại cậu đấy」, nên chỉ đành mỉm cười đáp lại.

...Nhưng mà chuyện đó, chẳng phải là do bất khả kháng về nhiều mặt sao. Trong giờ học tự chọn, đột nhiên bị hỏi về mối quan hệ với Yoshiki-kun. Phủ nhận chuyện hẹn hò xong, cô ấy──Tsunashima-san trông có vẻ an tâm, rồi cố tình gọi tôi lên sân thượng vào giờ nghỉ trưa, giải thích sự tình dù tôi chẳng hỏi. ...Bị làm đến mức đó, dù cô ấy không nói thẳng ra nhưng cũng thành cái thế 「Cậu giới thiệu cho tớ nhé?」 còn gì.

Kết cục sau bao nhiêu chuyện đó là... màn "trảm quyết" tàn nhẫn bởi mỹ thiếu niên ngây thơ này.

「♪~♪~♪」

「(Không phải lúc vừa ngâm nga vừa nghịch đất đâu.)」

Tôi quá ngán ngẩm trước sự thờ ơ với các mối quan hệ của cậu ấy, đến mức dần dần cảm thấy mình như người bảo hộ của cậu ấy vậy. ...Thực tế thì, không có ý định hẹn hò nên từ chối là một lựa chọn cực kỳ đúng đắn.

「(Nhưng cũng phải có cách từ chối nào đó chứ...)」

Chỉ vì không có lý do đặc biệt mà không thể hẹn hò, Tsunashima-san chắc chắn sẽ chẳng phục chút nào. Mà với người hiểu rõ tính cách cậu ấy như tôi thì có thể nghĩ 「A, đúng là "phong cách" của cậu ấy thật」. Nhưng với Tsunashima-san, người nói rằng đã yêu cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên trong trường, thì làm sao mong đợi cô ấy chấp nhận kiểu đó được.

「(Mà, nếu bị hỏi đâu là câu trả lời chính xác thì tớ cũng chịu.)」

Thật sự, đời không như là mơ. Yoshiki-kun không chọn cách 「Không rõ lắm nhưng trông có vẻ tốt nên cứ hẹn hò đại xem sao」, theo một nghĩa nào đó thì cực kỳ chân thành, nhưng ở khía cạnh khác thì lại quá tàn nhẫn.

「(Tỏ tình, hả...)」

Chẳng hiểu sao vừa nhìn Yoshiki-kun, tôi vừa lơ đễnh suy nghĩ.

「(Chuyện đó... có lẽ không nên làm thì hơn.)」

Chứng kiến hiện thực này ngay trước mắt thì không thể nào lạc quan theo kiểu 「Cứ liều đi」 được. Dù có xoay sở thế nào thì cũng chỉ thấy toàn là kết cục tồi tệ nhất. Một hành động cực kỳ ngu ngốc, chẳng mang lại lợi ích cho ai.

「(Cứ từ từ, dần dần trở nên thân thiết hơn. Rồi một lúc nào đó tự nhiên thành ra thế... mối quan hệ như vậy có vẻ là tốt nhất nhỉ.)」

Vừa ngắm nhìn góc nghiêng của Yoshiki-kun, tôi thực sự lơ~đễnh nghĩ những điều như thế──

「(!)」

N-Này, vừa rồi hình như tôi nghĩ cái gì đó kỳ cục lắm phải không!? T-Tại sao tôi lại tưởng tượng ra cái tương lai đó giữa mình và Yoshiki-kun chứ──

「? Tsubaki-san, cậu sao thế? Mặt đỏ bừng kìa.」

「Hả!? A, k-không! Không có gì đâu! Không có gì!」

「Thế à? ...Cơ mà, vẫn đỏ lắm đấy?」

「K-Không sao đâu! Cái này là... ừm... đúng rồi, là do ăn quá nhiều gừng đỏ đấy!」

「Ra vậy──mà khoan, thế thì hoàn toàn không ổn chút nào chứ nhỉ!? Tình trạng tinh thần dẫn đến hành vi đó cực kỳ có vấn đề đấy!? T-Tại sao cậu lại ăn quá nhiều gừng đỏ thế!?」

「D-Do lỡ nóng giận quá.」

「Nóng giận quá!?」

「Do muốn có tiền đi chơi.」

「Sao toàn nghe như động cơ phạm tội thế!?」

「Tóm lại là không sao! Chuyện thường ấy mà!」

「Chuyện thường á!? Thế thì càng không ổn chút nào rồi!?」

「Khụ khụ. Ăn nhiều quýt thì da sẽ vàng, Yoshiki-kun cũng bị rồi đúng không?」

「Hả... ừm, thì có.」

「Cũng giống thế thôi. Ăn quýt thì vàng. Ăn gừng đỏ thì đỏ. Ăn ếch phi tiêu xanh thì da sẽ chuyển màu xanh cobalt, con người là thế mà.」

「Cái cuối cùng tớ nghĩ là xanh cỏ vì trúng độc thì đúng hơn.」

「Tóm lại. Đừng có đả động đến chuyện tớ bị đỏ mặt. Yoshiki-kun là người phân biệt đối xử qua màu da à?」

「Hảả!? Vấn đề thuộc loại đó á, chuyện này ấy!?」

「Thế nên, tớ sẽ không tỏ tình hay gì đâu! Đừng có hiểu lầm lung tung đấy nhé!」

「Chuyện gì thế!? Tớ hoàn toàn không theo kịp câu chuyện luôn ấy!?」

Trong lúc đang lằng nhằng thì chuông báo còn năm phút nữa hết giờ nghỉ trưa vang lên. Tôi như được cứu sống, nói 「Vậy nhé!」 rồi chạy biến khỏi chỗ đó.

...

Chẳng hiểu sao, cơn nóng trên má dù đã vào tiết năm vẫn mãi không chịu tan đi.

Biên soạn: Hoshino Meguru

Tỏ tình là chuyện tuyệt đối không nên làm.

Chính tôi, người vừa thực hiện màn tỏ tình tệ hại nhất trần đời, đang nói đấy, nên không sai được đâu.

Vừa ôm lấy người Sugisaki, tim tôi vừa đập thình thịch theo đủ mọi nghĩa.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

......

...Mà, cái đó đó.

...Thú thật là.

Tất nhiên là tôi, lúc này, đang cực kỳ rơm rớm nước mắt rồi!

「(L-L-Làm sao bây giờ đây hả trời!? Hảả!?)」

Chẳng hề có chút xót xa hay cảm khái nào thường thấy ở thiếu nữ sau sự kiện tỏ tình, tâm trí tôi lúc này đang ở trong trạng thái hỗn loạn thuần túy.

「(T-Tạm thời theo đà lao vào ngực cậu ta để che giấu bộ mặt đỏ bừng, nước mắt nước mũi các kiểu thôi! Cái gì thế này! Không khí đang dần trở nên vô phương cứu chữa rồiiiii!)」

Tôi đại loạn luôn rồi. Sugisaki thì có vẻ bối rối, nhưng theo một nghĩa nào đó thì tôi còn hoảng loạn hơn gấp bội! B-Bởi vì, tôi có định nói đâu! Thế tại sao lại nói ra, thì chỉ có thể bảo là 「lời qua tiếng lại」 thôi! Hoặc là 「lỡ nóng giận quá」! Có phải động cơ phạm tội đâu chứ!

Vốn dĩ bây giờ đang là lúc hỗn loạn vì vụ scandal và truy tìm thủ phạm──kẻ cung cấp ảnh là ai, đâu phải lúc làm mấy chuyện này, hơn nữa──

『Tên người cung cấp là "Nakameguro Yoshiki"! Tôi nhắc lại nhé? Tên người cung cấp là "Nakameguro Yoshiki"! Cụ thể nhân vật này là ai thì tôi sẽ tiếp tục điều tra và báo cáo sau nhé! Thế nhé! Uhyo~, bắt đầu thú vị rồi đây!』

「(Hảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảả!?)」

Vừa ôm Sugisaki, vừa nghe thông tin chấn động phát ra từ chiếc điện thoại đang bật loa ngoài, tâm trí tôi đạt đến đỉnh điểm của sự hỗn loạn!

Cái gì đây.

Nè, cái gì đây! Tình huống gì thế này!?

Help me, help me! Warning, warninggg!

「Eto... Meguru, à thì, cái đó.」

Sugisaki, dù bản thân cũng đang dao động, vẫn cố gắng gọi tôi. Sau vài lần hít thở thật sâu 「Su... ha...」, cậu ta đề xuất với tông giọng đã bình tĩnh hơn đôi chút.

「C-Có nhiều chuyện quá nhưng mà... t-tạm thời.」

「......」

「Tạm thời, bình tĩnh lại đã. Tình hình đang thế này mà. ...Nhé?」

「......Phải ha.」

Cậu ta nói đúng. Tình hình hiện tại đối với tôi chẳng là gì khác ngoài sự bất đắc dĩ. Dù có tỏ tình thì tôi cũng chẳng muốn nhận câu trả lời trong lúc rối ren thế này.

Tôi rời mặt khỏi ngực Sugisaki, quay phắt ra sau lau nước mắt nước mũi bằng khăn giấy, rồi quay lại đối diện với cậu ta. ...Về chuyện mặt đỏ thì tầm này đành chịu thôi.

「Eto...」

Sugisaki gãi má trông có vẻ khó xử. Tôi thì cũng chẳng thể nhìn thẳng vào mắt cậu ta, và cũng không dễ gì quay lại tính cách thường ngày được.

Chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang lên. Một lúc sau, cuối cùng Sugisaki cũng mở lời.

「Về tình cảm của cậu──」

「!」

Không ngờ cậu ta lại đả động ngay đến chuyện đó, tôi giật bắn người. Tuy nhiên Sugisaki thấy phản ứng đó của tôi liền tiếp lời 「Không phải」 ngay.

「Không sao đâu. Nói thế cũng lạ, nhưng mà... cậu có thể, chờ tôi một chút được không?」

「...Chờ?」

Vừa hỏi lại tôi vừa liếc nhìn mắt Sugisaki. Cậu ta──bất ngờ thay cũng đỏ mặt chẳng kém gì tôi. Phản ứng đó khiến tôi vui một chút.

Sugisaki gãi đầu thật mạnh như để lấp liếm điều gì đó, rồi tiếp tục.

「Cái đó, nói sao nhỉ... Thú thực, đối với tôi thì chuyện này như sét đánh ngang tai vậy. Hiện tại, tôi không thể trả lời theo phản xạ tủy sống được, mong cậu hiểu cho, ít nhất là vậy.」

「...Ừm.」

「A, không, nói thế không có nghĩa là tôi ghét cậu hay không thích cậu đâu nhé!? Đừng có hiểu lầm chỗ đó đấy!? Cái đó... nói sao nhỉ...」

「...Phù. Được rồi, tôi hiểu mà.」

Thấy Sugisaki cũng cuống quýt cả lên, nên so ra thì tôi cũng bình tĩnh lại được chút ít. Tôi chống tay lên hông, nở nụ cười pha chút ngán ngẩm hướng về phía cậu ta.

Sugisaki có vẻ nhẹ nhõm, tiếp tục câu chuyện.

「V-Vậy hả. ...Eto... Thế nên, về vụ đó, cho tôi chút thời gian suy nghĩ nhé.」

「Ừ, tôi hiểu rồi. Tôi cũng vì hưng phấn quá đà mà lỡ lời thôi, chứ đâu phải muốn nhận câu trả lời ngay bây giờ. Với lại, nhận câu trả lời trong tình huống này thì cũng ghét lắm.」

「Đ-Đúng ha. Eto... nhưng mà, yên tâm đi. Tôi sẽ cố không để cậu chờ quá lâu đâu. Trước mắt thì...」

Nói rồi, Sugisaki nhìn về phía chiếc điện thoại. Tôi cũng nhìn theo hướng đó. ...Yoshiki.

「...Tôi muốn giải quyết vụ bên này trước đã.」

「Tán thành.」

Tôi giơ tay lên, vui vẻ hưởng ứng.

「Cơ mà, rốt cuộc là sao nhỉ.」

Sugisaki chuyển hoàn toàn ý thức sang hỏi ý kiến tôi. Tôi cũng nhắm mắt lại một thoáng, dùng cùng một thủ thuật như khi chuyển sang chế độ làm việc, tạm quên chuyện tỏ tình đi để đáp lại.

「Vì đang lúc lộn xộn nên tôi cứ tưởng nghe nhầm nhưng mà...... không phải nhầm nhỉ?」

Tôi hỏi, Sugisaki gật đầu cái rụp.

「Ừ. ...Nakameguro, là thủ phạm cung cấp mấy bức ảnh scandal──trông có vẻ là scandal của chúng ta.」

「Điện thoại... ngắt rồi nhỉ. Tạm thời, tôi sẽ gọi lại xác nhận xem.」

「Ừ, làm thế đi.」

Thà hành động vào việc khác còn hơn là cứ nói chuyện riêng với Sugisaki, tâm trạng sẽ thoải mái hơn chút đỉnh, nên tôi giữ nguyên chế độ loa ngoài và gọi lại cho Hirai. Tuy nhiên đó không phải là di động cá nhân mà là số của nhà xuất bản, nên dù phiền phức tôi vẫn phải nhờ lễ tân chuyển máy lần nữa. Thế nhưng──

『Xin lỗi, Hirai hiện đang rời khỏi chỗ ngồi...』

「Hảả!?」

Vừa mới nãy xong sao lại rời chỗ chứ──mà nhắc mới nhớ, hình như cô ta hăng hái với cái năng lượng kỳ quặc lắm. Chẳng lẽ đi điều tra cái gì ngay lập tức rồi sao. ...Thiệt tình, toàn hăng hái không đúng chỗ! Mà thôi kệ đi.

Tôi chỉ nói 「Tôi hiểu rồi, xin lỗi đã làm phiền」 rồi định gọi ngay vào di động của cậu ta──nhưng chợt khựng lại.

「Hửm? Sao thế Meguru?」

Thấy Sugisaki nghiêng đầu thắc mắc, tôi vừa đặt điện thoại xuống bàn vừa đáp.

「...Tôi làm gì biết số di động của cậu ta.」

Thế là việc gọi đến văn phòng nhờ tra cứu cũng không suôn sẻ, rốt cuộc chúng tôi lâm vào bế tắc ngay từ sớm. ...Hết việc để làm, cộng thêm vụ tỏ tình ban nãy, không khí ngượng ngập lại bao trùm căn phòng.

Nhưng đúng là người ngày nào cũng họp hành có khác, Sugisaki ngay lập tức đưa ra phương án thay thế để nối lại mạch chuyện.

「Eto... vậy thì, gọi trực tiếp cho Nakameguro đi!」

「A... ra thế, cũng đúng ha.」

Vì là vấn đề hơi nhạy cảm nên tôi cứ mải lo rào đón bên ngoài, nhưng nghĩ lại thì việc đầu tiên cần làm là xác nhận sự thật với tên Hạ bộc.

Tôi gọi ngay số của tên Hạ bộc, ấn nút gọi──

『Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng──』

「......」「......」

Cúp máy. Sự tĩnh lặng lại ghé thăm căn phòng. ...Khó xử. Cực kỳ khó xử. Nhưng quả nhiên vẫn là Sugisaki, cậu ta vừa toát mồ hôi trán vừa đưa ra đề xuất tiếp theo.

「P-Phải rồi! Nakameguro chắc là còn ở trường nhỉ! Gọi cho Mamoru đi, nhờ cậu ấy đi gặp trực tiếp!」

「Hả? Nhưng từ lúc đó đến giờ cũng lâu rồi mà. Tôi nghĩ cậu ta không còn ở trường đâu.」

「Thì nếu thế, nhờ cậu ấy đến thẳng nhà cũng được mà! Nhỉ! ...Nhỉ!?」

「Hả... ừ ừ.」

Sugisaki có vẻ tuyệt vọng ghê. Cậu ta muốn lảng tránh chủ đề tỏ tình đến thế sao. Mà về khoản đó thì tôi cũng đồng ý, nên dù thấy vô ích tôi vẫn gọi cho Mamoru. Sau vài hồi chuông, lần này ơn trời đã kết nối được. Thở phào nhẹ nhõm, tôi nói lý do với Mamoru.

「A lô, Mamoru? Cậu quay lại trường chút──」

『Bà chị!? May quá! Giờ em đang chạy trốn cùng Minatsu và Yutenji nên mang Yoshiki theo──Oa á!? Chờ đã, dai thế! Này này này, đã bảo là không được đánh trả mà Minatsu──』

Rầm, bụp, tút, tút, những âm thanh chẳng lành lọt ra từ loa ngoài.

「......」「......」

Câm nín. Cả tôi và Sugisaki đều hoàn toàn câm nín. Tuy nhiên, khác với sự im lặng ban nãy.

Bởi vì.

Lúc đó trái tim chúng tôi hoàn toàn đồng nhất!

『(Cảm giác tình hình càng thêm rối rắm rồiiii───────────────────!?)』

Không ngờ sự hỗn loạn lại càng sâu sắc hơn ngoài dự đoán! Sugisaki hét lên với tông giọng kỳ quái.

「Hả, cái gì, là sao!? Nakameguro làm sao cơ!? Mà thằng đó đang bị ai đuổi thế!? Cả Minatsu cũng ở cùng à!? Trước đó thì Yutenji là ai──」

「Biết thế quái nào được! Hỏi tôi thì chịu! T-Tóm lại gọi lại lần nữa...」

Thử gọi lại thì... từ mấy âm thanh chẳng lành ban nãy cũng đoán được đại khái rồi, nhưng y như rằng không liên lạc được.

「...Hỏng rồi nhỉ, chắc chắn luôn. Cũng ra dáng Mamoru đấy nhưng mà... tình huống gì đây?」

「Đã bảo hỏi tôi cũng không biết mà. Eto... tiếp theo, làm sao?」

「Hỏi làm sao thì...」

Cả hai đều cầu cứu đối phương, nhưng đương nhiên chẳng đi đến đâu, sự im lặng lần thứ n không biết bao nhiêu lại bao trùm. ...C-Cảm giác như càng cố giải quyết cái không khí khó xử này thì lại càng lún sâu vào vũng lầy ấy...

「P-Phải rồi!」

Bỏ qua sự bất an của tôi, Sugisaki lại đề xuất.

「Gọi vào máy Minatsu đi! Nhỏ đó đang ở cùng mà!」

「A, cũng phải ha.」

Mà vụ đánh trả gì đó cũng đáng lo, nhưng tôi cứ thử gọi cầu may xem sao.

Bất ngờ là lần này lại được. Nhưng──

『Cái gì Meguru, bên này đang──A a, bực mình quá! Muốn đấm! Đấm được rồi chứ mấy cái tên ngu ngốc kia! Nè, Tsubaki! Cùng đấm bọn nó đi... Ơ này, xin lỗi xin lỗi, đừng có rơm rớm nước mắt thế chứ. Biết rồi, biết rồi mà, không đấm, không đấm. ...Thế nhé nên đừng gọi nữa! Rảnh thế thì đến đón Yoshiki đi! Nhờ đấy! Chào!』

Không được rồi. Đúng là gọi cầu may nhưng mà đen đủi quá mức.

Mà còn rối rắm hơn nữa chứ.

「Gọi điện để tìm Hạ bộc, ngược lại thành ra phải đi đón Hạ bộc...」

C-Chắc các bạn không hiểu tôi đang nói gì đâu, nhưng chính tôi cũng chẳng hiểu mình bị nhờ vả cái gì nữa. Đầu óc sắp điên luôn rồi. Đây tuyệt đối không phải mấy vấn đề nhỏ nhặt như hiểu lầm hay sóng điện thoại. Tôi vừa nếm trải một góc của thứ gì đó đáng sợ hơn nhiều...

「S-Sắp xếp tình hình!」

Sugisaki hét lên với vẻ nửa phần tuyệt vọng. Tôi chỉ gật đầu đáp lại, cậu ta tiếp tục.

「Đầu tiên là scandal của Meguru bị khui ra. Ngay sau đó Meguru tỏ tình. Chuyện đó tính sau nhưng Nakameguro là thủ phạm cung cấp ảnh. Không liên lạc được với Nakameguro nên gọi cho Mamoru, thì cậu ta đang chạy trốn cùng Minatsu và Yutenji. Gọi lại cho Minatsu, thì chẳng hiểu sao chúng ta lại thành ra phải đi đón Nakameguro ở đằng đó. ...OK?」

Chẳng có cái gì OK cả.

『......』

Tạm thời thì chúng tôi, sau đó khoảng ba phút, cả hai cùng câm nín đờ đẫn ra như thế.

Biên soạn: Yutenji Tsubaki

Lần đầu tiên tôi cảm thấy có gì đó khác lạ là khi được Kosugi-san bắt chuyện vào giờ nghỉ, một chuyện hiếm thấy.

「A, nè nè, Yutenji-san.」

Đang ở trong lớp, bị gọi từ ghế sau lưng, tôi quay lại thì thấy nhóm bạn nữ thân thiết khoảng bốn người, trong đó có cô ấy, đang tụ tập như mọi khi. Do vị trí chỗ ngồi nên tôi ở ngay cạnh, thỉnh thoảng có trao đổi vài câu với cá nhân Kosugi-san, nhưng không có nghĩa là tôi thuộc về nhóm đó. Chính xác là 「chỉ là bạn cùng lớp」. Ít nhất thì vào giờ nghỉ, tôi không có mối quan hệ thân thiết đến mức cùng trò chuyện vui vẻ với cả những bạn khác nữa.

Thế nên tôi hơi thủ thế tự hỏi có chuyện gì, nhưng bản thân Kosugi-san lại hỏi cực kỳ tự nhiên, vẫn giữ nguyên tông giọng như mọi khi.

「Yutenji-san nè. Cậu thực sự đang hẹn hò với bạn nam tên Nakameguro gì đó lớp D hả?」

「Hả?」

Cảm giác như Deja vu vậy. Dù dao động trong thoáng chốc, nhưng Kosugi-san thực sự hỏi với thái độ như kéo dài câu chuyện phiếm, nên tôi phủ nhận một cách bình thường 「Không」.

「Eto, tớ không có hẹn hò đâu? Đúng là giờ nghỉ bọn tớ hay ở cùng nhau, nhưng cái đó cũng giống như hoạt động câu lạc bộ nho nhỏ thôi...」

「Ra là vậy. A, hình như trước tớ cũng nghe thế rồi nhỉ. Đúng rồi đúng rồi.」

「Haizz...」

Khác với Tsunashima-san trước đây, Kosugi-san không thực sự quan tâm sâu sắc lắm. ...Vậy tại sao lại cất công hỏi? Tò mò nên tôi thử hỏi lại một chút.

「Eto, sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện đó?」

Có lẽ do biểu cảm của tôi hơi cứng nhắc, Kosugi-san nói 「A, xin lỗi nhé」 một tiếng, rồi tỏ vẻ như đang nhớ lại gì đó 「E-to...」.

「...Ừm, hình như tớ nhớ là có nghe ai đó nói chuyện đó. Nhớ mang máng thôi, nhưng nhìn Yutenji-san tớ chợt nhớ ra nên hỏi thử thôi.」

「Ai đó...」

「Ừ. Xin lỗi nhé, tớ không nhớ ra là ai... A, có khi không phải trực tiếp, mà là nghe lỏm được người ta nói chuyện, kiểu thế.」

「Haizz...」

Thú thật thì chuyện đó lại càng kỳ cục hơn. Tôi và Yoshiki-kun, nói thế này hơi ngại nhưng đúng là bộ đôi giản dị mờ nhạt ít bạn bè. Dù có đang hẹn hò đi nữa thì cũng đâu đến mức thành tin đồn... ...Mà, cũng không thể khẳng định là tuyệt đối không có. Thực tế là Kosugi-san đã nghe thấy rồi.

「Xin lỗi, có gì không ổn hả?」

Có phải do tôi làm vẻ mặt ngờ vực không nhỉ. Không chỉ Kosugi-san mà các bạn xung quanh cũng trở nên gượng gạo, tôi vội vàng lấp liếm.

「A, không đâu! Tự nhiên như sét đánh ngang tai nên tớ hơi bất ngờ thôi. Tớ chỉ đang nghĩ chuyện của mình mà cũng lạ thật đấy, nên đừng bận tâm nhé.」

「Thế à?」

「Ừ.」

Tôi mỉm cười, rồi giả vờ chuẩn bị cho tiết học tiếp theo để kết thúc cuộc trò chuyện với Kosugi-san.

「(Tin đồn về tôi và Yoshiki-kun, hả...)」

Quả thật nếu ngày nào cũng dành thời gian riêng bên nhau thì bị nhìn nhận như thế cũng không lạ... lại còn vụ của Tsunashima-san nữa...

「(Nhưng nếu là người thích Yoshiki-kun hay gì đó thì còn hiểu được, đằng này đến cả Kosugi-san cũng nói ra chuyện đó thì...)」

Chúng tôi, dù tốt hay xấu, cũng đâu phải kiểu người hay được bàn tán đến thế.

Dù cảm thấy hơi lạ, nhưng ở giai đoạn ngày hôm đó, tôi cũng không suy nghĩ sâu xa hơn làm gì.

Sự khác lạ trở nên rõ rệt là vào ba ngày sau đó.

「...Thấy bảo」「...Điêu, cái mặt hiền lành thế kia...」「Giả nai...」「...đấy」

「......」

Ngay từ lúc đến trường, tôi đã cảm nhận được những ánh nhìn khó chịu lộ liễu. Tuy không nghe rõ họ nói gì, nhưng chắc chắn đó không phải là những lời bắt nguồn từ sự kính trọng hay tán thưởng.

「(Ghét thật đấy... cái gì vậy chứ.)」

Cảm giác khó chịu bám lấy cơ thể như thể quay lại hồi mới nhập học. Tôi rảo bước nhanh trên hành lang, trốn vào lớp học như chạy nạn, nhưng mà...

『......』

「(Mà... cũng phải thôi nhỉ.)」

Có thể nói là y như dự đoán, ngay khi tôi xuất hiện, không khí trong lớp trở nên căng thẳng. Tất nhiên trong không gian chật hẹp này mọi người không thì thầm to nhỏ, nhưng dù vậy, những ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn hay bầu không khí bao trùm, hoàn toàn không phải trạng thái bình thường.

「(Nếu là tôi trước đây thì chắc đã lo lắng thái quá rồi... nhưng cái này thì...)」

Dù thế nào thì cũng vượt quá mức độ hoang tưởng nạn nhân rồi. Môi trường quá đỗi dị thường, đến mức ngược lại tôi có thể nhìn nhận tình hình một cách khách quan.

「(Đến mức này thì, giống như hư cấu rồi nên cũng chẳng thấy buồn nữa...)」

Môi trường thay đổi quá lớn, may hay rủi mà trái tim tôi hoàn toàn không theo kịp.

Tôi ngồi vào chỗ với những động tác cực kỳ tự nhiên, giả vờ như không quan tâm đến không khí trong lớp, bắt đầu chuyển sách giáo khoa từ cặp lên bàn.

「(Haizz, chán thật đấy...)」

Tôi thở dài để không bị phát hiện.

Tôi cũng đâu phải đồ ngốc, nên bao gồm cả chuyện của Kosugi-san ba ngày trước, tôi cũng đoán được là đại loại như 「tin đồn xấu về mình」 đang lan truyền. Hôm qua đã cảm thấy vài ánh nhìn rồi, nhưng đến hôm nay mà nó bùng phát rộng rãi thế này thì tôi cũng nghĩ 「Chắc là lan truyền qua mail các kiểu từ sau giờ học đến tối qua đây mà」.

Tuy nhiên điều không giải thích được là 「Tại sao lại là tôi」. Tôi cũng không nhớ mình đã làm gì nổi bật. ...Chắc chắn cũng không có chuyện tác phẩm thủ công nghệ thuật của tôi được công nhận đâu.

Đang lơ đễnh suy nghĩ nguyên nhân, tôi bị Kosugi-san chọt chọt vào lưng từ ghế sau khi cô ấy đến trường từ lúc nào không hay. Cô ấy thì thầm bắt chuyện như đang thăm dò xung quanh.

「Yutenji-san, cậu thực sự không có gì với Nakameguro hay ai đó chứ?」

「? Eto, lại chuyện đó à? Trước tớ đã nói rồi, không có hẹn hò gì đâu? Tớ nghĩ là bạn tốt thôi nhưng mà...」

「Đúng ha... ...Nếu thế, à không, dù không thế đi nữa, Yutenji-san, tình hình hơi tệ rồi đấy.」

「Tình hình tệ... là sao cơ?」

Thấy tôi ngơ ngác, Kosugi-san ghé sát mặt hơn nữa, và, cố gắng để xung quanh không nghe thấy, cô ấy thì thầm, nhưng nói rõ ràng tình hình cho tôi biết.

「Cậu và cậu bạn Nakameguro đó đang bị đồn đại khắp nơi là lén lút gặp nhau sau trường đấy.」

「? Mà nói là sự thật thì cũng là sự thật.」

Mức độ đó thì từ trước cũng hay có, mỗi lần thế tôi đều giải thích là 「giống như hoạt động câu lạc bộ」 và được mọi người chấp nhận mà...

Thấy tôi có vẻ chưa hiểu ra vấn đề, Kosugi-san, với vẻ hơi quyết tâm, nói cho tôi biết.

「Thế nên là... trong tình trạng bị thêu dệt thêm rất nhiều chi tiết không tiện nói ra miệng ấy.」

「...A.」

Nghe xong thì thấy diễn biến rất thường gặp, đồng thời cũng là chuyện nhảm nhí.

Tôi cảm ơn Kosugi-san, tự mình chấp nhận, rồi nghĩ lát nữa cũng phải nhắc nhở Yoshiki-kun chút thôi~, cứ thế cảm thấy như mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi.

......

Sau này nghĩ lại.

Vào thời điểm đó, mọi sự việc đã bắt đầu lăn theo hướng không thể cứu vãn được nữa rồi.

Biên soạn: Uchuu Mamoru

Hiểu lầm ấy mà, nên giải quyết càng sớm càng tốt. Dù đó có là chuyện nhỏ nhặt đến đâu.

Phiền phức ở chỗ, một khi con người đã tin điều gì là 「sự thật」 thì việc lật ngược nó lại không hề dễ dàng. Đặc biệt nếu nó liên quan đến quan hệ con người, thì độ khó chắc chắn thuộc hàng cao nhất. Khác hẳn với việc giải quyết hiểu lầm về kiến thức.

Ví dụ, thuyết phục một kẻ tin rằng cá heo là loài cá hiểu rằng thực ra nó là động vật có vú thì cực kỳ đơn giản. Trừ khi là kẻ đa nghi tào tháo, còn không chỉ cần dùng từ điển, sách giáo khoa, TV hay internet là họ sẽ tin ngay.

Tuy nhiên, hiểu lầm về quan hệ con người lại rất phiền. Đặc biệt là những hiểu lầm bắt nguồn từ cảm xúc cá nhân như yêu hay ghét, dù có dùng lời lẽ lấp liếm bao nhiêu, và dù lý trí có hiểu được, thì về mặt bản chất vẫn thường không thể giải quyết triệt để.

Nó giống như bi kịch bám lấy người có tiền án tiền sự dù đã đền tội xong vậy.

A, tóm lại, tôi muốn nói cái gì ấy nhỉ──

「Thế nên là, người tôi thực sự thích không phải Sugisaki mà là──」

「Biết rồi biết rồi. Đúng thế nhỉ, ừ. Cậu không hề thích Ken. Không thích đâu. Cho đến khi sắp xếp xong cảm xúc, tạm thời cứ coi như thế đi nhé.」

「......」

Là chuyện này đây. Lý thuyết hiểu lầm phải giải quyết càng sớm càng tốt của tôi, các bạn đã hiểu chưa. Nếu đã hiểu, xin hãy khắc sâu vào tim. Rằng một khi hiểu lầm chí mạng đã phát sinh, thì mọi thứ đều đã quá muộn.

「Cơ mà, trong tình trạng không liên lạc được điện thoại, làm sao mà tìm Yoshiki đây...」

Vừa đi bộ ra hướng cửa ra vào dọc hành lang, Minatsu vừa suy nghĩ. ...Thú thật tôi đang nghĩ mạch chuyện chán thật đấy, thì y như rằng──

「O, đúng rồi, Mamoru, dùng siêu năng lực đi.」

Vâng đến rồi đây, lúc khó khăn là nhờ siêu năng lực! Chán chẳng buồn nói theo đủ mọi nghĩa, nhưng cũng chẳng có lời nào để từ chối khéo. Thà làm luôn cho đỡ lằng nhằng, nên tôi đành miễn cưỡng dùng năng lực kiểu Thiên Lý Nhãn xem sao.

「...Hưm... nư nư nư...」

Dừng bước, nhắm mắt, niệm chú. Chỗ Yoshiki ở, chỗ Yoshiki ở...

Ngay lập tức, hình ảnh lóe lên trong não như tia chớp! Đây là! Chỗ này là!

「Biết rồi! Chỗ Yoshiki ở là...」

「Ở đâu?」

「Đầu tiên, không phải ở Ý!」

「Tại sao lại dùng phương pháp loại trừ kiểu Gaki no Tsukai thế! Mà phạm vi rộng quá!」

「......Rồi rồi, thấy rõ hơn rồi đây. ...Cũng không phải ở Pháp!」

「Đủ rồi đấy mấy cái kiểm chứng đó! Khoanh vùng trong nước trước đi!」

「...Nư nư! Hự, cảnh tượng này thoạt nhìn...」

「O, nếu nhìn thấy rồi thì nói nhanh đi.」

「Có, bầu khí quyển!」

「Chắc chắn rồi! Mà phạm vi tìm kiếm mở rộng từ quy mô quốc tế sang quy mô vũ trụ rồi à!?」

「Từ vĩ mô đến vi mô hơn... từ vĩ mô đến vi mô...」

「......」

「Hự! Trong ruột Yoshiki có khuẩn axit lactic! Tên này chắc chắn đã uống Pi○kle rồi, Piru○ru!」

「Cảm giác cấp độ năng lực của cậu ngược lại ghê gớm thật đấy! Nhưng Poke○n cấp cao bắt được khi chưa có huy hiệu nào còn dễ kiểm soát hơn!」

「Chờ đã Minatsu. Chỉ là chưa lấy nét chuẩn thôi. Tiếc thật. Cái này nói sao nhỉ, tiếc kiểu như ném Poke○ball rung ba lần rồi mà vẫn bắt hụt ấy.」

「Thế á? Giờ tôi đang cảm nhận rõ rệt cái hào quang phế vật ngoại cỡ đến mức ném trượt cả Mas○erball từ cậu đấy.」

「Gư gư... Lùi góc nhìn lại chút nữa... chỗ này... thế này...」

「Dùng siêu năng lực cũng vất vả ghê ha.」

Sát na! Trong não tôi, cuối cùng dáng đứng của Yoshiki cũng xuất hiện! Đây rồi!

「Thấy rồi!」

「O!」

「Một bầu trời nhuộm màu hoàng hôn tuyệt đẹp...」

「Góc quay camera chắc!」

Minatsu chỉ nói 「Đủ rồi」 xong lại phăm phăm bước đi dọc hành lang. Tôi tiu nghỉu đi lầm lũi theo sau cô ấy.

「Tôi... không có tài năng sao ta...」

「Không, tôi nghĩ nói là thừa thãi quá mức thì đúng hơn.」

「Ra thế, theo kiểu manga thì là dạng nhân vật chính có tiềm năng cao nhưng kỹ thuật chưa chín muồi ha. ...Minatsu, cậu không thích kiểu con trai thế này à?」

「Không, cái đó của cậu tôi nghĩ gần với tính cách của trùm cuối bị sức mạnh nuốt chửng rồi tự diệt vong hơn. Tóm lại, hoàn toàn là kẻ thù của tôi.」

「A, thế à.」

Tôi lại tiu nghỉu thêm một bậc nữa mà bước đi.

Cứ thế khi đến gần cửa ra vào, đột nhiên, chúng tôi bị giữ lại bởi một giọng nói lanh lảnh kỳ lạ.

「A-ra, người ở đó chẳng phải là Phó hội trưởng Hội học sinh Shiina Minatsu sao!」

「Hự.」

Mặt Minatsu co rúm lại. Tự hỏi có chuyện gì, tôi ngẩng cái mặt đang cúi gằm lên, thì thấy người đứng đó là đàn chị năm ba Todo Lilicia. Tôi cũng bất giác thở dài. ...Tuy không bằng Hội học sinh, nhưng thực ra tôi cũng bị bà chị này làm khó kha khá. Chủ yếu là về mảng phỏng vấn siêu năng lực.

Chị ấy chuyển ánh nhìn từ Minatsu sang tôi, rồi 「Ara」 một tiếng, khuôn mặt càng thêm rạng rỡ.

「Người bên kia chẳng phải là Siêu năng lực gia của tình yêu và nỗi buồn sao.」

「Biệt danh vừa khít đến mức đáng ngạc nhiên, nhưng xin chị hãy dừng lại theo nhiều nghĩa.」

「Nhưng mà Hội học sinh và người có siêu năng lực hành động cùng nhau... Hự! Dự cảm về một vụ án lớn──」

「Chỉ là bạn cùng lớp bình thường thôi.」

Bị Minatsu cắt ngang cái rụp khiến tôi hơi tổn thương, Todo tiền bối 「A」 một tiếng tán đồng.

「Phải rồi ha. Cơ mà từ hai người tỏa ra mùi tin sốt dẻo đấy.」

「Thì chắc là về vụ tình yêu cuồng nhiệt giữa Mamoru và Ken chứ gì.」

Tự nhiên Minatsu cung cấp thông tin tàn nhẫn một cách tỉnh bơ cho báo trường! Tôi định phản đối ngay lập tức thì──

「A, là vậy sao. ...Không hứng thú lắm nhỉ. Nhạt nhẽo.」

「E, ể...」

Tự nhiên thế lại thấy sốc! Cái cảm giác kỳ lạ gì thế này!

Minatsu có vẻ khá ngán Todo tiền bối, cô ấy gãi đầu vẻ hơi bực bội, rồi cắt ngang câu chuyện 「Vậy nhé Todo tiền bối...」. Tiền bối có vẻ cũng không định tốn thời gian vì không mong đợi tin gì thú vị, nên đáp lại ngay 「Vâng, vậy nhé」.

「Chào chị.」

Tôi cũng cúi đầu chào một cái, định rời đi theo sau Minatsu──nhưng rồi 「A, phải rồi」, tôi chợt nghĩ ra một câu hỏi nhỏ, và hỏi thử không chủ đích gì.

「Tiền bối, chị có biết... Yoshiki... Nakameguro Yoshiki lớp em đang ở đâu không?」

Hỏi cầu may thôi. Minatsu cũng liếc nhìn lại, trong khi Todo tiền bối dừng bước, hỏi lại 「Nakameguro Yoshiki sao?」, và rồi──

Chị ấy lật lật cuốn sổ tay nào đó, và hai giây sau đã trả lời.

「A, về Nakameguro Yoshiki thì, ở thời điểm hai phút trước, có thông tin nhìn thấy cậu ta ở trước 『Công viên Yuyake』 cách đây khoảng mười lăm phút đi bộ đấy.」

『(Mạng lưới thông tin của CLB Báo chí đáng sợ vãiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!)』

「Cũng chẳng hiểu lắm, nhưng mà chúc một ngày tốt lành nhé.」

『......』

Chúng tôi tiễn vị Trưởng CLB Báo chí, người vừa thản nhiên thông báo vị trí thời gian thực của một học sinh rồi bỏ đi, với chút run rẩy.

Sau khi sợ hãi đủ một phút, chúng tôi quyết định hướng về phía công viên theo thông tin của chị ấy.

Biên soạn: Yutenji Tsubaki

「Yoshiki... kun?」

「......」

Tôi thử gọi Yoshiki-kun đang ngẩn ngơ nhìn bồn hoa, nhưng cậu ấy có vẻ hoàn toàn không nghe thấy. Cứ thế đứng im bất động, chỉ chăm chăm nhìn vào những bông hoa. ...Đó sớm đã không còn là hành động 「yêu thương」 như trước nữa.

「(Quả nhiên... tin đồn đang ảnh hưởng nặng nề ha...)」

Nguyên nhân khiến cậu ấy trở nên thế này, tôi nghĩ đến nhiều quá nên ngược lại chẳng biết là cái nào. Xét tình hình hiện tại thì cũng chẳng có lời nào an ủi được, để xua tan không khí nặng nề, tôi vùi đầu vào công việc tưới nước.

Vốn dĩ, khởi đầu chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Tôi và Yoshiki-kun hay ở cùng nhau, nên tự nhiên có tin đồn là đang hẹn hò. Sau đó phát triển lên một chút, thành tin đồn hẹn hò không lành mạnh sau trường. Lúc này tôi cũng đã báo tình hình cho Yoshiki-kun, hai đứa hứa sẽ cẩn thận để không bị hiểu lầm quá mức, nhưng nói là thế chứ cũng đâu thể đột ngột ngừng đến bồn hoa được.

Cá nhân tôi, khi có dịp tiếp xúc với những người như bạn cùng lớp, tôi đều kiên trì giải thích 「Hoàn toàn không có chuyện đó đâu」 để giải tỏa hiểu lầm. Có thể nhờ đó, hoặc là do ngẫu nhiên, kết quả là những ánh mắt kỳ dị hướng về tôi dần dần giảm bớt.

Về phần Yoshiki-kun, vốn dĩ cậu ấy đã hơi xa cách với các bạn cùng lớp, nên hầu như chẳng có cơ hội biện minh như vậy.

Và có lẽ do cán cân quyền lực giữa tôi và Yoshiki-kun bị lệch lạc một cách kỳ quặc, ban đầu là 「hai người đang lén lút hẹn hò」, đã biến thành 「Nakameguro Yoshiki đang dụ dỗ con gái」, rồi cuối cùng biến tướng thành những tin đồn xa rời hẳn chuyện tình cảm nam nữ ban đầu như 「thay người yêu như thay áo rồi giở trò đồi bại」 hay 「nghe nói còn đe dọa để bịt miệng」.

Đến nước này, dù tôi có biện minh 「Yoshiki-kun không phải người như vậy đâu」 thì ngược lại càng phản tác dụng.

「Cô bé đó cố sống cố chết bao che cho Nakameguro-kun kìa」「Ghê quá, quả nhiên chuyện bị đe dọa là thật rồi...」「Tội nghiệp Tsubaki-san」「Mặt mũi hiền lành mà tồi tệ thật, cái thằng Nakameguro đó」

Đó là tình trạng vòng xoáy tiêu cực mà chúng tôi rơi vào, chưa đầy một tháng kể từ khi cái tin đồn nhỏ nhặt kia phát sinh.

『......』

Vì cái tin đồn đó, ngay cả chúng tôi, những người biết rõ không có sự thật nào như vậy, dạo gần đây cũng trở nên cực kỳ khó xử. Theo tin đồn thì cậu ấy và tôi là kẻ thủ ác và nạn nhân. Hôm trước, cuối cùng Yoshiki-kun còn bắt đầu xin lỗi tôi 「Xin lỗi nhé...」. Trước tình huống méo mó đó, tôi lại cảm thấy ghê tởm không nói nên lời, kết cục là cả hai cứ gượng gạo với nhau mãi.

「......Ano.」

Đang cắm cúi tưới nước bằng bình tưới, hiếm hoi lắm cậu ấy mới chủ động bắt chuyện. Tôi hơi giật mình nhìn sang, Yoshiki-kun chỉ tay vào bồn hoa, nở một biểu cảm trông như đang gặp rắc rối.

「Tưới nước, hơi quá rồi thì phải...」

「A...」

Tôi vội vàng ngừng nghiêng bình tưới. Nhìn lại thì đúng là đất đã quá ẩm ướt. Nếu bình thường quan sát xung quanh thì tôi sẽ không bao giờ mắc sai lầm này.

Tôi đặt tạm bình tưới lên gạch viền bồn hoa rồi đứng ngẩn ra, bỗng Yoshiki-kun cười nhẹ, đã lâu lắm rồi cậu ấy mới cười.

「Haha, không giống Tsubaki-san chút nào.」

Nụ cười đó chẳng hiểu sao khiến ngực tôi nhói lên một cảm giác kỳ lạ, nhưng tôi cũng thấy an tâm đôi chút và mỉm cười đáp lại.

「Tớ vốn dĩ cũng hậu đậu lắm đấy? Dù hay bị nhìn nhầm là người tháo vát.」

「Ừm, đúng thế thật. Lúc mới gặp, cậu cũng nói mấy câu kỳ cục mà.」

「Ư... nhắc mới nhớ, đúng là thế ha.」

Nhớ lại chuyện lúc đó, cả hai cùng cười một chút. Và rồi, lỡ lời thốt ra những điều lẽ ra chỉ nên giữ trong lòng.

「Hồi đó, vui thật ha...」

「...Ư.」

「A.」

Nói xong tôi nhận ra ngay sự vô ý của mình. Điều đó, ngược lại có nghĩa là 「bây giờ không vui」.

Đang bối rối vì lỡ lời, Yoshiki-kun lại là người mở lời trước cùng với nụ cười yếu ớt.

「Đúng vậy. Tớ cũng nghĩ thế.」

「Yoshiki-kun...」

「...Xin lỗi nhé.」

Yoshiki-kun ôm chặt lấy đầu gối. Cảnh tượng đó khiến tôi thấy bực bội, tôi quay mặt đi chỗ khác, đáp lại bằng giọng gay gắt.

「Sao lại xin lỗi?」

「...Là tại, tớ mà.」

「Cái gì, là tại Yoshiki-kun chứ?」

「......」

「Đừng có xin lỗi vô nghĩa như thế. Thế này còn... khó chịu hơn.」

「......Xin lỗi.」

「......」

Một cảm giác bực bội khó chịu không sao tả xiết. Nghĩ đến việc tại sao chúng tôi chẳng làm gì sai mà lại phải chịu cảnh này càng thấy thảm hại, chẳng biết nên giận cái gì, rốt cuộc Yoshiki-kun xin lỗi tôi, còn tôi trút sự bực dọc lên Yoshiki-kun. Rồi cả hai lại càng trầm xuống, cứ lặp đi lặp lại như thế.

Sự im lặng nặng nề lại bao trùm giữa hai người, tôi nhìn chằm chằm vào bồn hoa như để trốn tránh điều gì đó.

「(...Hoa ở đây, màu nhạt thế này sao...)」

Có lẽ do trời âm u, những bông hoa trong bồn trông cứ như đồ nhựa bị bẩn vậy.

Rời khỏi bồn hoa trước Yoshiki-kun, tôi vừa thay giày ở cửa ra vào vừa quan sát xung quanh.

「(Giờ này học sinh... ừm. Ít người nhỉ. Tranh thủ lúc này thôi.)」

Dáo dác nhìn quanh, để ý ánh mắt người khác cứ như trộm vào nhà trống, tôi bước vào trường. ...Cảm giác thật thảm hại và tủi hổ. Vốn dĩ việc phải chia thời gian để về lớp riêng lẻ với Yoshiki-kun thế này đã là không bình thường rồi.

「...A kìa, nhìn đi.」

Dù nói là ít nhưng vẫn có vài học sinh, một trong số đó nhìn tôi rồi nở nụ cười khinh bỉ với bạn. ...Mà cũng phải thôi, tôi vừa mới là nữ sinh đáng thương bị Yoshiki-kun đùa giỡn sau trường học về mà. Nếu không phải là người trong cuộc, có khi chính tôi cũng sẽ nhìn với vẻ mặt đó.

「(Rốt cuộc là lỗi tại ai đây, mấy chuyện này ấy.)」

Thứ đang dồn ép tinh thần chúng tôi nhất chính là cái tình trạng công lý và cái ác đan xen méo mó này. Ví dụ như những người tin vào tin đồn và coi Yoshiki-kun là gã tồi tệ. Đúng là đối với tôi và Yoshiki-kun thì họ là những học sinh đáng ghét, nhưng nghĩ kỹ lại thì, về mặt nhân tính họ là 「những người phẫn nộ trước gã đàn ông đồi bại」, thậm chí có thể nói là những người có tinh thần chính nghĩa cao cả.

Trên đời này, hiếm có kẻ ác nào thực sự nghĩ 「Hehehe, ngày mai ta sẽ làm việc ác gì đây」. Trường tôi cũng vậy. Dưới góc nhìn của chúng tôi thì họ như kẻ gây hại, nhưng đối với họ thì họ đang nghĩ mình phản ứng đúng đắn.

「(Theo nghĩa đó, thì người tệ nhất, ban đầu──)」

「Ano, Yutenji-san!」

「?」

Đang vừa đi vừa suy nghĩ, đột nhiên tôi bị gọi từ phía sau. Quay lại thì thấy một nữ sinh trông quen quen. Nhưng không phải bạn cùng lớp...

Có lẽ nhạy bén đọc được biểu cảm của tôi, cô ấy nói ngay.

「T-Tsunashima đây! Học cùng lớp tự chọn ấy.」

「A, a...」

Nghe tên tôi mới nhớ ra. Nhắc mới thấy ấn tượng, hình như trước đây, vì cô ấy có cảm tình với Yoshiki-kun nên tôi đã giới thiệu cho cậu ấy... Nhưng từ đó tôi không nhớ là có nói chuyện trong giờ tự chọn. Tôi đang tự hỏi tại sao thì lại nhớ ra thêm. Phải rồi. Vì kết quả của màn tỏ tình đó kết thúc khá tế nhị, nên tôi khó bắt chuyện, và đã giữ khoảng cách.

Nhớ ra nhiều chuyện khiến tôi im lặng, thấy thế Tsunashima-san chẳng hiểu sao cắn chặt môi, sau khi cúi đầu một chút, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi với vẻ quyết tâm.

「Tớ, có chuyện muốn nói.」

「Vậy, chuyện gì?」

Tsunashima-san muốn đổi địa điểm, nên đành phải vào phòng Hội học sinh gần đó (ở trường tôi cơ bản là không dùng đến) để đối mặt với cô ấy. Nhưng giờ nghỉ cũng sắp hết mà cô ấy mãi không mở lời, tôi đành phải giục, cuối cùng cô ấy cũng quyết tâm, chẳng hiểu sao với vẻ đau khổ, như vắt ra từng lời từ trong cổ họng mà thú nhận.

「Cái đó... ...N-Người lan truyền tin đồn, là tớ. Tớ xin lỗi!」

「......」

...Lạ thật. Đối diện với cô ấy đang cúi rạp đầu tạ lỗi, tôi chẳng nảy sinh cảm xúc gì. Nếu ép phải nói, thì là 「tiếc」, chăng? Chỉ là tôi không rõ mình thấy 「tiếc」 cái gì, đang bối rối vì điều đó thì có lẽ hiểu nhầm phản ứng của tôi, Tsunashima-san lại tiếp tục xin lỗi.

「T-Tớ, bị Yoshiki-kun đá nên sốc quá... V-Vậy mà, Yutenji-san vẫn vui vẻ với Yoshiki-kun như không có gì... thế nên... cái đó...」

「A, chuyện đó thì tớ cũng hiểu cậu giận tớ một chút.」

「T-Tớ xin lỗi!」

Tôi không có ý trách cứ, nhưng cô ấy cứ chực khóc mà xin lỗi. Mỗi lần nhìn thấy thế... cảm giác 「tiếc」 trong tôi lại càng lan rộng. Gì vậy nhỉ, cái này.

「C-Cái đó, tớ, vì thế, cũng để bản thân từ bỏ, cái đó, tớ đã nói với bạn. Rằng Yoshiki-kun và Yutenji-san, hình như đang hẹn hò. R-Rồi sau đó, chuyện đó...」

「Ừ, không sao đâu, tớ hiểu mà. Nó trở thành tin đồn lớn hơn cậu nghĩ phải không?」

「Tớ xin lỗi!」

「Không sao đâu, được rồi mà. Ngược lại tớ mới phải xin lỗi. Nghĩ đến cảm giác của Tsunashima-san, thì tớ cứ vui vẻ bên Yoshiki-kun đúng là vô tâm thật. Xin lỗi nhé.」

「K-Không có chuyện đó...」

「Không, tớ cũng hơi hèn hạ. Khác với Tsunashima-san nhưng tớ, cái đó, cũng thích Yoshiki-kun mà. Thế này thì không công bằng nhỉ. Chỉ mình tớ vẫn vui vẻ, còn Tsunashima-san thì vẫn đau khổ. Xin lỗi nhé?」

「Không có chuyện đó...」

Tôi đặt tay lên vai Tsunashima-san, người cuối cùng đã bắt đầu khóc nức nở, và mỉm cười.

「Thế nên, đừng bận tâm gì cả. E-to, ừm, hòa nhau, nhé.」

「Hòa nhau?」

「Ừ, đúng vậy. Việc Tsunashima-san làm, và việc tớ làm. Hòa nhé.」

「S-Sao thế được. Vì Yutenji-san... không, cả Yoshiki-kun nữa, bây giờ đang cực kỳ──」

「Cái đó đâu còn là lỗi của Tsunashima-san nữa phải không? Với lại, Yoshiki-kun cũng từ chối cậu thiếu tế nhị mà, cái đó thì tính vào, là hòa nhé. Nhé?」

Tôi mỉm cười dịu dàng với cô ấy. Tsunashima-san vẫn khóc một lúc, nhưng rồi lau nước mắt bằng tay áo, và khoảnh khắc tiếp theo đã mỉm cười lại. ...Quả nhiên là một người đáng yêu. Yoshiki-kun, tớ nghĩ cậu đã bỏ lỡ một điều cực kỳ đáng tiếc rồi đấy.

「Cảm ơn cậu, Yutenji-san. ...A, sắp hết giờ nghỉ rồi. Xin lỗi nhé, đã cất công.」

「Không sao. A, nếu lại có tin đồn lạ thì phiền lắm, Tsunashima-san, ra trước đi.」

「Hả? Sao thế, tớ thì có gì──」

「Không, nếu thế thì đấy, có khi Yoshiki-kun cũng gặp rắc rối.」

Tôi đã dùng cách nói hơi ranh mãnh. Tsunashima-san có vẻ áy náy 「Nếu là vậy...」, nhưng cũng đặt tay lên cửa. Và trước khi đi, cô ấy quay lại nhìn tôi một lần nữa, nở nụ cười ngượng ngùng.

「Xin lỗi cậu, Yutenji-san. Và... cảm ơn cậu.」

Với nụ cười đó. Cuối cùng tôi cũng nhận ra điều gì là 「tiếc」, và cũng cười đáp lại 「Chào nhé」.

Cửa đóng cái rầm, sự tĩnh lặng bao trùm phòng Hội học sinh hầu như không được sử dụng.

Tôi dựa lưng vào chiếc bàn dài ở giữa, thở hắt ra, ngước nhìn trần nhà.

Có gì đó dâng trào, tầm nhìn hơi nhòe đi.

「...Thế này thì, thực sự, chẳng thể hận ai được nữa rồi... ......Tiếc thật.」

Nuốt ngược những cảm xúc không nơi trút bỏ vào trong, tôi rời phòng Hội học sinh một phút sau đó.

Biên soạn: Uchuu Mamoru

「Tiếc thật...」

「Hửm? Cái gì?」

Tôi chỉ thở dài đáp lại thắc mắc của Minatsu. Từ trường đến công viên đi bộ mất khoảng mười lăm phút. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã cố giải tỏa hiểu lầm nhiều lần, nhưng kết quả là thảm bại.

「(Cái kiểu một khi đã tin là tin sái cổ cũng phải có mức độ thôi chứ...)」

Tôi thừa biết cô ấy có tính cách này, nhưng dù vậy thì sự cố chấp này vẫn nằm ngoài dự tính. Đầu óc cũng thuộc dạng thông minh đấy, nhưng sao dính đến yêu đương là lại cứng nhắc đến thế này...

「Nhắc mới nhớ, cái tên Ken ấy, có làm quản lý đàng hoàng không đấy.」

「......」

Và câu thứ hai lại là cái này. 「Nhắc mới nhớ, cái tên Ken ấy」. Mỗi lần nghe thế tôi lại cảm thấy như giận dữ, định phản đối, nhưng nhìn thấy Minatsu ngắm bầu trời với vẻ xót xa và nhớ đến Sugisaki, nhuệ khí lại xìu xuống, kết quả là cảm giác không nơi trút bỏ cứ âm ỉ cháy.

「(Thiệt tình, rốt cuộc là lỗi tại ai đây, mấy chuyện này ấy.)」

Vò đầu bứt tai thô bạo.

Tôi biết nghĩ thế cũng chẳng ích gì, nhưng cứ nghĩ mãi. Là tại Minatsu mãi không nhận ra tình cảm? Hay tại tôi, kẻ đã yêu cô nàng đần độn này? Hay tại Sugisaki, tên bình thường thì ẻo lả mà lúc cần thì lại ra trò? Hay tại bà chị tôi, người tốn cả năm trời vẫn chưa cưa đổ được Sugisaki? ...Không, tôi biết, chẳng ai sai cả. Nhưng nếu vậy, tại sao từ đó lại sinh ra những cảm xúc tiêu cực như giận dữ hay bi ai thế này chứ.

「Đời không như là mơ ha...」

「Hả? Gì cơ? Mở cửa bãi biển á?」

「Có nói đâu! Cậu định xây dựng nhân vật hiểu lầm đến bao giờ mới chịu thôi hả!」

「A a, Don○cos ngon thật ha.」

「Hội thoại không thành lập đến mức này cơ à!?」

A a, Minatsu đang dần trở thành Minatsu mà tôi không biết... Mà từ lúc tự nhận là đã "dere" với Sugisaki đến giờ, cô ấy cứ thế này suốt. Nói sao nhỉ... không phải tôi ghen tuông gì đâu, nhưng tôi thấy trạng thái này không ổn lắm. Giống như chỉ có từ 「dere」 là đi trước. Ngược lại, cảm giác như cô ấy không nhìn nhận Sugisaki đàng hoàng như trước nữa ấy...

「(Mà, sao tôi lại có suy nghĩ bênh vực tên đó chứ.)」

Lắc đầu quầy quậy, dẹp bỏ mấy suy nghĩ truy cứu kỳ quặc. Nhận ra thì, chỉ còn khoảng ba trăm mét nữa là đến công viên──

「Kyaa!?」

『?』

Đột ngột, nghe thấy tiếng như tiếng hét nhỏ, tôi và Minatsu dừng khựng lại. Đang dáo dác xem tiếng phát ra từ đâu, thì lần này là giọng trầm đục 「Định đi đâu đấy, hả」. Có vẻ phát ra từ con hẻm phía trước một chút. Chúng tôi nhìn nhau trong thoáng chốc, chẳng cần xác nhận gì với nhau, cả hai cùng bước về phía con hẻm đó.

Và──ở đó là một nhóm nam nữ trạc tuổi bọn tôi, khoảng vài người. Trong đó một cô gái ôm túi xách trước ngực vẻ sợ hãi, và sáu bảy người nam nữ khác đang vây quanh cô ấy. ...Mà, ấn tượng đầu tiên thì là:

「(Rắc rối hả?)」

「(Có vẻ thế.)」

Tôi và Minatsu trao đổi nhỏ. Bên kia vẫn chưa nhận ra chúng tôi... hay nói đúng hơn là không quan tâm. Hoàn toàn không biết sự tình cụ thể, nhưng tôi và Minatsu cũng không định cứ thế lờ đi mà đến công viên, hai đứa từ từ đi qua bên cạnh, quan sát tình hình.

Nhóm người vây quanh cô gái kia đang quát tháo, trút những lời lẽ một chiều.

「Mày, định làm cái gì hả!」

「Đúng đấy! Tại sao lại cất công đến chỗ thằng khốn đó...」

「Dù có đi, thì đi một mình là sao chứ! Mày nghĩ cái gì vậy!」

「...Quả nhiên chuyện bị tẩy não là thật sao. Ghê quá.」

「Thật á. Này này, thằng đó tệ đến mức nào vậy. Nó ở công viên kia hả? Đúng lúc lắm, bọn tao đi dạy cho nó một bài học nhé.」

「D-Dừng lại đi! Tại sao lại thế!」

Cô gái sợ hãi, rơm rớm nước mắt van nài. ...Vẫn không hiểu sự tình, nhưng, cả tôi và Minatsu, ý chí thông qua ánh mắt đều giống nhau.

『(Không thể làm ngơ.)』

Dù có sự tình gì, thì chắc chắn nhìn cảnh này cũng chẳng vui vẻ gì. Lại còn dùng những từ ngữ bạo lực như 「dạy cho bài học」. Và hơn hết... nói giống như Sugisaki thì, cái tình cảnh khiến con gái phải sợ hãi như thế thật đáng ghét.

「Cậu mau tỉnh lại đi! Thật sự đấy, mấy cái kiểu này làm tao phát bực!」

「Này, bọn tao vì nghĩ cho mày nên mới nói đấy nhé?」

「Đâu có... tớ có nhờ đâu... tớ tự mình...」

「Hảả? Này này, cái kiểu nói gì đấy. Bọn tao có thiện chí đề xuất mà. Cái kiểu coi người ta như kẻ xấu thế này khó chịu cực kỳ đấy nhé.」

「Lờ đi hành động nông cạn của bản thân mà... quả nhiên cậu cũng kinh tởm lắm đấy.」

「...Làm ơn đi, đừng, quan tâm đến tớ nữa...」

Cô gái sợ hãi khẳng định. Tuy nhiên, nhóm bao vây có vẻ cũng tự nhiên nóng máu lên, một gã con trai trong số đó cuối cùng nắm chặt lấy vai cô gái!

「Hảả!? Mày có hiểu lập trường của mình không hả! Chậc, a a, tức thật! Quyết định rồi! Đến công viên thôi! Ra công viên! Nguồn cơn cũng là do thằng đó xấu xa cả thôi!」

「Khoan, nè, làm ơn dừng──」

「Câm mồm! Mày im đi!」

Nói rồi, gã đàn ông cuối cùng đẩy ngã cô gái đang sợ hãi! Cô gái mất đà, sắp ngã xuống tại chỗ thì──

Được đỡ lấy bởi vòng tay của Minatsu vừa lao nhanh vào.

「──Hả?」

「...Cái gì đấy, bọn mày.」

Nhóm người bối rối trước sự xuất hiện của Minatsu, tôi cũng rón rén chen vào sau... nhưng giờ nghĩ xem làm thế nào đây, tạm thời, tôi thử bắt chuyện với vị thế thấp hơn.

「Xin lỗi. Tôi không biết sự tình, nhưng mà làm quá ở nơi công cộng thế này thì hơi không ổn đâu nhỉ.」

「Hả? Gì, đâu có liên quan. Đừng có xía vào được không?」

Một người trong nhóm nói. Mà phản ứng cũng đương nhiên thôi. ...Tôi cũng có kinh nghiệm đối phó với mấy kiểu này vài lần rồi, nói thẳng ra là, cực kỳ phiền phức. 「Không liên quan」 thì đúng là hoàn toàn không liên quan thật, và tôi cũng thừa biết chẳng có gì phiền bằng người ngoài can thiệp vào chuyện xích mích nội bộ. Tóm lại, xét về lý lẽ thì bất lợi. Nhưng đột nhiên dùng bạo lực thì cũng không thể nào. ...Thực tế là chẳng thấy câu trả lời chính xác nào cả.

「Không, không liên quan thì đúng là không liên quan. Nhưng nhìn thấy khó chịu ấy mà.」

「Thế thì đừng nhìn.」

Chí lý.

「Nhưng đây là nơi công cộng mà.」

「...Biết rồi, bọn tao đi chỗ khác. Xin lỗi nhé, làm bẩn mắt.」

Một cô gái nói giọng khinh khỉnh. Chết dở, con nhỏ này đầu óc cũng lanh lợi phết. Bị nói thế thì, bên này cũng hết cách──

「Bắt nạt là xấu! Việc xấu thì phải sửa! Hết!」

『......Hả.』

──Không hề. Minatsu đột nhiên đưa ra chủ trương đơn giản đến mức ngớ ngẩn, khiến cả đám ngẩn tò te. Trong lúc đó, cô ấy ôm lấy vai cô gái đang sợ hãi, bước ra khỏi vòng vây của nhóm người, rời khỏi chỗ đó──

「K-Khoan, chờ đã! Cô có quyền gì mà──」

「Là Phó hội trưởng Hội học sinh!」

「Hả.」

Trước sự ưỡn ngực tự tin trả lời của Minatsu, cả đám khựng lại trong thoáng chốc. Nhưng──

「...K-Không, thế thì sao chứ! Mà Hội học sinh trường nào!」

Chí lý.

Nhưng Minatsu vẫn cương quyết không nhượng bộ.

「Mấy cái lập trường đó không liên quan!」

「Hảả!? Nãy cô vừa tự xưng danh mà──」

「Này, biết không.」

「C... Cái gì cơ.」

Minatsu lại tỏa ra uy áp khiến cả đám chùn bước. Cô ấy... chờ đợi thời cơ, rồi dõng dạc tuyên bố!

「Nếu xin lỗi mà xong chuyện, thì thế giới này cần quái gì cảnh sát nữa!」

『......』

「......」

Cả đám nuốt nước bọt cái ực. Và vài giây sau... tất cả, bao gồm cả tôi, hét lên.

『Chuyện gì vậy trời!?』

Tạm thời thì cảm giác bị áp đảo bởi khẩu khí, nhưng nghĩ kỹ lại thì câu đó hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với tình huống cả. Minatsu nói chuyện không thông, đáng sợ thật... Trong lúc đó, Minatsu và cô gái đã cách xa nhóm người một đoạn. Một gã nhận ra điều đó liền hét lên 「N-Này!」, đồng thời Minatsu hét với tôi!

「Chạy thôi, Mamoru!」

「Hảả!?」

Không không, mấy cái đó phải báo trước chứ! Sao lại làm cả tôi bối rối thế hả!

──Tuy nghĩ thế, nhưng mà nếu là Minatsu... hay đúng hơn là Hội học sinh trường tôi thì chắc sẽ hành động kiểu này, nên tôi chạy đi nhanh hơn một bước so với các thành viên nhóm kia.

「Đ-Đứng lại!」

Tiếp đó, nhóm người đuổi theo từ phía sau tôi. C-Cảm giác như do sự can thiệp của bọn tôi mà bọn họ đang ở trong trạng thái nguy hiểm hơn so với ban đầu thì phải...

Vừa nghĩ thế tôi vừa chạy song song với hai người họ. Bình thường thì chân Minatsu nhanh hơn tôi nhiều, nhưng giờ phải phối hợp với cô gái này nên tốc độ không cao lắm. Đang nghĩ tình hình gay go thì Minatsu gọi cô gái.

「Này, cô, tên gì?」

「E... ano... eto...」

Cô gái nhìn mặt Minatsu, rồi nhìn tôi, có vẻ lúng túng sợ sệt. Mà cũng hiểu được tâm trạng đó nhưng mà...

Cô ấy đảo mắt liên hồi, rồi lí nhí thốt ra vẻ thiếu tự tin.

「Y-Yutenji ạ... Yuten trong phù hộ, Ji trong chùa... Yutenji Tsubaki.」

「Được rồi, Tsubaki! Chịu đựng chút nhé!」

「Hả? ...Á, K-K-Kyaa!?」

「N-Này Minatsu!」

Khoảnh khắc tiếp theo, Minatsu đã bế bổng Yutenji-san lên kiểu công chúa. Tội nghiệp thay cô ấy mặc váy khá ngắn, nên tình trạng da thịt vùng đùi đang ở mức báo động...

「Kyaa, kyaa, kyaaaaaa!?」

Yutenji-san thì mặt đỏ bừng theo đủ mọi nghĩa rồi.

『Đứng lại đó lũ kiaaa!』

Các vị phía sau cũng thế, cái thời có vẻ hơi hiểu chuyện lúc đầu giờ đã thành quá khứ xa xôi, nhiệt độ tăng kịch trần rồi.

......

Tôi, rốt cuộc hôm nay định làm cái gì ấy nhỉ. A, phải rồi, định tỏ tình BL với Yoshiki... không phải, định tỏ tình với Minatsu...

「K-Khoan, a, cho tôi xuống──」

「Bám chắc vào nhé Tsubaki! ...Sẽ vượt tốc độ âm thanh chút xíu đấy.」

「Hảả!?」

「Không, thế thì tôi bị bỏ lại mất nên dừng lại đi.」

「Gì chứ, lề mề thế Mamoru. Đành chịu, để ở mức vượt giới hạn con người chút đỉnh vậy.」

「Tại sao cậu lại nghĩ tôi theo kịp được mức đó chứ không hiểu nổi!」

「Ơ, vì cậu là người có siêu năng lực mà.」

「Hảảảảảảảả!?」

Yutenji-san đang nhìn tôi với vẻ kinh hãi kìa.

「(...Cái gì thế này.)」

Kết cục màn tỏ tình của tôi ngày càng trở nên mù mịt, bản thân tôi thành thật mà nói cũng bắt đầu thấy sao cũng được.

...Đó là vào một buổi chiều xuân hoàng hôn khiến người ta muốn rơm rớm nước mắt.

Biên soạn: Yutenji Tsubaki

Đến bao giờ mùa xuân mới đến với tôi đây.

Trên đường đi học, nhìn những bông hoa anh đào nở muộn hơn mọi năm khá nhiều, tôi nghĩ như vậy.

「A, chào buổi sáng!」

「Chào buổi sáng! Nè nè, quyết định tham gia câu lạc bộ nào chưa? Tớ thấy CLB cầu lông được đấy.」

「Bên nam trình độ cao lắm ha.」

Nhìn các nữ sinh mới nhập học đang rôm rả phía trước, tôi ôm ấp cảm xúc lạ lẫm kiểu 「trẻ thật đấy」.

「(Còn hai năm nữa, ha...)」

Nhận ra thì, tôi đã bắt đầu đếm ngược thời gian cho đến khi tốt nghiệp.

Tóm lại là, đáy vực.

Thật khó tin, tin đồn không hề lắng xuống trong suốt năm nhất, cho đến tận cùng. Ngược lại có thể nói là nó càng mạnh mẽ hơn. Hơn nữa ngọn lửa đó──

「Chào buổi sáng, Yutenji-san.」

「A, chào buổi sáng Tsunashima-san.」

Người mỉm cười bắt chuyện với tôi từ phía sau là Tsunashima-san, người năm nay đã học cùng lớp với tôi. Tôi và Yoshiki-kun thực sự không hề hận cô ấy hay gì cả, nhưng có vẻ cô ấy cảm thấy có lỗi, nên tin đồn càng leo thang, cô ấy lại càng tích cực quan tâm đến chúng tôi hơn. ...Do tình thế nên mối quan hệ rất tế nhị, nhưng tôi thì tự ý coi cô ấy là người bạn không thể thay thế.

「Hoa anh đào, đẹp nhỉ.」

「Đúng ha.」

Với nụ cười rạng rỡ, cô ấy vẫn gợi những chủ đề vô thưởng vô phạt có phần giữ ý như mọi khi, khiến tôi cảm thấy ấm lòng.

Trao đổi vài câu chào hỏi nhẹ nhàng xong, sau khi quan sát xung quanh, Tsunashima-san mới bắt đầu vào đề tài chính.

「...Chuyện Nakameguro-kun, có vẻ đã truyền đến cả năm nhất rồi. Rằng có một đàn anh tồi tệ.」

「...Vậy sao. Còn chuyện của tớ?」

「Cái đó, nói sao nhỉ... chuyện đó thì, hoàn toàn không.」

「...Vậy à.」

Đúng như nghe thấy.

Ngọn lửa tin đồn, giờ đây hoàn toàn lấy Nakameguro Yoshiki làm trung tâm và bùng cháy dữ dội.

Còn tôi, giờ đây ở vị trí như một nạn nhân bị ngọn lửa đó tác động. Cuối cùng thì tôi bị coi là một trong 「số nhiều nữ sinh nạn nhân」. Chuyện đó cũng đau khổ theo cách riêng, nhưng so với Yoshiki-kun thì chẳng thấm vào đâu.

Tsunashima-san cúi đầu thốt ra những lời mà tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần.

「Xin lỗi...」

「Đã bảo là thôi mấy cái đó đi mà. Đấy, giờ mấy tin đồn hiện tại hoàn toàn khác xa với cái của Tsunashima-san rồi còn gì. Cậu đâu có trách nhiệm đến mức đó.」

「Nhưng mà... ...Tớ biết nói sao với Nakameguro-kun đây...」

Kể từ đó, Tsunashima-san có lẽ có suy nghĩ gì đó, sau một lần xin lỗi trực tiếp, cô ấy chỉ tiếp xúc với Yoshiki-kun thông qua tôi.

「Chính Yoshiki-kun cũng nói là không hề hận gì Tsunashima-san đâu. ...Mà, dạo này tớ cũng ít gặp cậu ấy.」

「...Quả nhiên là, giữ ý vì tin đồn?」

「Ưm... thì vậy.」

Tạm thời, trong suốt mùa đông khi hoa không mọc, chúng tôi vẫn dùng bồn hoa làm 「nơi trú ẩn」 cho nhau, nhưng chuyện đó cũng ít khi diễn ra cùng lúc. Đến giờ khi đã lên năm hai, bản thân việc tôi đến bồn hoa cũng ít đi.

...Thực lòng thì tôi muốn nói chuyện với Yoshiki-kun. Nhưng làm thế sẽ càng tạo thêm gánh nặng cho Yoshiki-kun. Nghĩ rằng 「Chỗ này phải chịu đựng. Chờ lúc nào lắng xuống đã」 suốt mấy tháng trời, tình hình chẳng có gì tiến triển theo hướng tốt đẹp. ...Theo nghĩa đó, lúc nãy tôi bảo là đáy vực, nhưng cũng sai, phải nói là vẫn đang rơi xuống thì đúng hơn. ...Theo một cách nào đó, còn tệ hơn cả 「đáy vực」 nơi không thể tệ hơn được nữa.

Có lẽ do tôi vô thức lộ vẻ buồn bã, Tsunashima-san cố gắng gọi tôi với giọng vui vẻ.

「Hôm nay, thử đến bồn hoa xem sao? Nghe như kiểu bất cần đời nhưng mà... đằng nào thì tin đồn cũng nổi lên rồi, ít nhất hãy làm những điều mình muốn đi.」

「Tsunashima-san... ...Ừm, đúng ha. Tớ sẽ thử đến một chút.」

「Thế là tốt nhất đấy.」

Cô ấy cười với tôi, tôi cũng mỉm cười đáp lại, với tâm trạng nhẹ nhõm hơn đôi chút, chúng tôi đi qua con đường đến trường nơi hoa anh đào nở muộn.

「Yo... shiki-kun?」

Đến bồn hoa vào giờ nghỉ trưa, tôi vô tình đánh rơi dụng cụ làm vườn đang cầm trên tay.

Yoshiki-kun nhìn tôi, cười toét miệng.

「A, Tsubaki-san. Lâu rồi không gặp nhỉ.」

「Lâu rồi... cái gì chứ! C-Cậu bị sao thế, cái mặt đó!」

Tôi bất giác to tiếng. Bởi vì... khuôn mặt cậu ấy, chỗ nào cũng có vết trầy xước và vết cắt, mắt phải sưng vù, vết băng dán ở khóe miệng rỉ máu. Chuyện gì đã xảy ra thì, nhìn qua là hiểu ngay tình trạng.

Tuy nhiên cậu ấy như cố gắng cân bằng với những vết thương đó, nở một nụ cười tươi hơn mọi khi.

「Eto... ngã──」

「Yoshiki-kun!」

「Đ-Đúng ha, xin lỗi.」

Chẳng hiểu sao Yoshiki-kun lại xin lỗi. Thấy tôi không kìm được cơn giận hiện rõ lên mặt, cậu ấy cười gượng gạo 「Không, cái đó, hahaha」 một cách khó hiểu. ...Có vẻ tự cậu ấy cũng nhận ra nụ cười đó 「ghê quá」, nên ngừng cười gượng, nhìn vào bồn hoa chưa trồng gì... đang bắt đầu hoang tàn trở lại, và bắt đầu nói.

「Chuyện là... tớ đã giết một con chó con hoang ở gần trường đấy.」

「...Hả?」

「Ừm... kiểu như, cô bé đó, đã khóc. Hai đứa con trai là bạn của cô bé đó đã đấm tớ và bảo 『Đừng có đùa』 thay cho cô bé. ...Cái đó thì, đành chịu thôi nhỉ.」

「...Cậu đang, nói cái gì thế?」

「...Đành chịu thôi... tớ không làm chuyện đó nhưng... đành chịu thôi nhỉ...」

「──Ư.」

Máu nóng dồn lên não. Nhưng lúc này, tôi không biết phải trút nó vào đâu... Bất giác, tôi hét lên với Yoshiki-kun.

「Cậu nói cái gì thế! Dừng lại đi, mấy chuyện đó! Đủ rồi đấy!」

「Eto... Tsubaki-san?」

Thấy cậu ấy bối rối, bản thân tôi cũng chẳng hiểu ra làm sao, nhưng lại lỡ ném vào cậu ấy những lời nói lộn xộn, đi trước cả cảm xúc.

「Cái gì vậy chứ, chuyện này! Cái gì vậy chứ! Tại sao, tại sao chứ! Tớ──tớ chỉ, muốn cùng Yoshiki-kun... cùng Yoshiki-kun thôi mà.」

Trước sự gào thét gần như điên loạn của tôi. Yoshiki-kun hướng nụ cười yếu ớt──rồi nói một điều khó hiểu.

「Hoa ấy, đã trồng rồi đấy. Rất nhiều. Loại nở vào mùa này. Tớ muốn làm cậu ngạc nhiên khi cậu đến. Hôm qua tớ xem thì, có vẻ sắp nở ngay rồi.」

「Cậu... đang nói gì thế?」

Tôi hoàn toàn không hiểu ý cậu ấy nói. Bởi vì bồn hoa bây giờ, chỉ toàn là đất, hoang tàn chẳng khác gì năm ngoái──.

「......」

...Bất giác, tôi nín thở. ...Cái gì, thế này. ...Tại sao... lại như thế... ...Thế này, hoàn toàn không phải ở mức độ tôi nghĩ nữa rồi... Yoshiki-kun đã... suốt thời gian qua...

Trước tôi, người không thể... sớm đã không thể nói lên lời nào nữa. Yoshiki-kun cười yếu ớt. Và chẳng hiểu sao, nhìn bồn hoa với vẻ dịu dàng. Sau đó cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt còn dịu dàng hơn cả khi nhìn bồn hoa, với nụ cười tươi nhất mà tôi từng thấy, cậu ấy nói ra lời đó.

「Tớ... định chuyển trường.」

「──Hả?」

Gì cơ? Cậu nói gì thế? Hả? Khoan đã, TỚKHÔNGHIỂUCẬUĐANGNÓIGÌ──

「Xin lỗi nhé, Tsubaki-san. Tớ, sẽ chạy trốn, khỏi nơi này. Với tư cách là một nam sinh tồi tệ, thảm hại, làm toàn chuyện xấu xa, nhé.」

Biên soạn: Shiina Minatsu

Kẻ chạy trốn là kẻ tồi tệ nhất. Dù là chuyện gì đi nữa, chỉ cần đối mặt trực diện, thì dù có thua cũng có thể ngẩng cao đầu đón ngày mai.

Đúng, tôi nghĩ vậy. Bởi vì điều đau khổ nhất, là khi không còn có thể tự hào về bản thân mình.

──Tuy nghĩ thế, nhưng tôi hiện tại, đang chạy trốn thục mạng.

「Cắt đuôi... được chưa?」

「Hình như... là rồi, nhưng mà. ...Ano, cũng sắp...」

「Ou, xin lỗi nhé, đột ngột quá.」

Tôi đặt Tsubaki, người vẫn đang được bế kiểu công chúa xuống, điều chỉnh lại hơi thở có phần rối loạn. Một lúc sau, Mamoru vừa thở hổn hển vừa đuổi kịp.

「Đ-Đừng có, chơi đòn nghi binh với cả tôi chứ...」

「Xin lỗi xin lỗi, tôi tưởng cậu sẽ dùng siêu năng lực lo liệu được chứ.」

「Lo thế quái nào được!」

Tuy nói thế, nhưng rốt cuộc vẫn bám theo đàng hoàng, đúng là tên thú vị.

Chợt, tôi tưởng tượng 「Nếu là Ken thì chắc sẽ không bị lừa bởi đòn nghi binh mà bám theo ngay nhỉ」. ...Tôi dạo này lúc nào cũng thế. Hơi tí là 「Nếu là Ken」, 「Nhắc mới nhớ Ken」. Tự tôi cũng biết là hơi quá đà rồi, nhưng cái tên đó cứ ám lấy đầu óc không chịu đi.

Trong con hẻm nhỏ ở khu dân cư, dựa lưng vào tường nghỉ ngơi, Tsubaki rụt rè mở lời.

「A, ano, cảm ơn hai bạn rất nhiều.」

Cô ấy cúi đầu trước hai đứa tôi. Tôi và Mamoru nhìn nhau, Mamoru đại diện trả lời.

「Không, nói sao nhỉ, xin lỗi nhé, làm to chuyện lên. Tại nhỏ này cứ cầm đèn chạy trước ô tô...」

Thấy Mamoru lườm, tôi lườm lại kiểu 「Gì chứ」, thì Tsubaki hoảng hốt lắc đầu 「Không phải đâu!」.

「Không có chuyện đó đâu! Tớ được cứu nhiều lắm! Nếu cứ để thế, Yoshiki-kun cũng──a, bạn của tớ cũng gặp nguy hiểm mất.」

『?』

Vừa rồi, hình như tôi nghe thấy cái tên quen quen đến lạ. Mamoru có vẻ cũng thế, hai đứa bất giác im lặng, Tsubaki hỏi 「Có chuyện gì sao?」.

Tôi gãi đầu 「Không...」, rồi dù nghi ngờ làm gì có sự trùng hợp đó, nhưng tạm thời cứ hỏi thử xem.

「Không lẽ Tsubaki, là người quen của Yoshiki──Nakameguro Yoshiki à?」

Trước câu hỏi đó. Cô ấy trả lời tỉnh bơ đến mức chưng hửng 「A, vâng」.

「Tớ là bạn của Nakameguro Yoshiki-kun. Eto... không lẽ, hai bạn cũng?」

「A, à.」

Trước Tsubaki, người nói ra điều chấn động một cách quá đỗi bình thản. Tôi và Mamoru chẳng biết phản ứng sao, vừa bối rối vừa bắt đầu tự giới thiệu.

「Vậy là, hai bạn cũng định đến chỗ Yoshiki-kun nhỉ.」

「Ra thế, Yoshiki đến công viên để gặp Tsubaki à.」

Đứng nói chuyện trong hẻm khoảng mười phút, báo cáo sơ qua tình hình của nhau, biết được là cùng khối và có người quen chung là Yoshiki, bọn tôi nhanh chóng thân thiết. Mà, phía Tsubaki thì ngoài chuyện liên quan đến Yoshiki ra vẫn còn dùng kính ngữ lịch sự. Chuyện đó thì từ từ tính sau.

Mamoru nói 「Hiểu thì hiểu rồi nhưng mà」 và nêu thắc mắc.

「Tức là Yutenji và đám lúc nãy, là học sinh trường cũ của Yoshiki chứ gì?」

「Vâng, đúng vậy ạ.」

「Nhưng trường cũ của Yoshiki ở Tokyo mà nhỉ? Sao lại kéo đến đây đông đủ thế.」

Nói mới nhớ cũng đúng. Nếu chỉ mình Tsubaki đến gặp Yoshiki thì còn hiểu được, chứ cả đám hổ báo kia cũng đi cùng thì lạ thật. Dù sao cũng là ngày thường mà.

Đang thắc mắc đủ điều thì Tsubaki trả lời cũng khá tỉnh bơ.

「Eto, bao gồm cả hôm nay thì khoảng bốn ngày, tính cả ngày kỷ niệm thành lập trường là đợt nghỉ dài ạ. Thế nên mấy bạn trong lớp rủ nhau đi du lịch ở đây, tớ hoàn toàn không hứng thú, nhưng nghe nói sẽ trọ ở gần trường của Yoshiki-kun, đi đông người thì rẻ hơn nhiều, nên tớ nghĩ đây là cơ hội tốt. Đến nơi thì được tự do đi lại...」

Ra là vậy, thế nên mới liên lạc với Yoshiki và hẹn gặp ở công viên hôm nay.

Tuy đã hiểu ra nhiều điều, nhưng, cũng đến lúc phải hỏi vấn đề chính. Tôi hỏi thẳng thừng.

「Thế, sao lại xích mích vậy?」

「Cái đó là...」

Y như rằng, mặt Tsubaki tối sầm lại. ...Tôi có nghe chuyện Yoshiki bị bắt nạt ở trường cũ, nên cũng đoán được đại khái sự tình...

「Việc tớ gặp Yoshiki-kun... cái đó... nếu bị xung quanh phát hiện thì, hơi tế nhị...」

「Tế nhị? Là sao?」

「Eto, nói thế nào nhỉ... Khó mà giải thích bắt đầu từ đâu, nhưng nói tóm tắt là thế này.」

Mở lời như thế, Tsubaki giải thích tình huống bao quanh cô ấy và Yoshiki. Thú thật khó mà nói là hiểu hết hoàn toàn, nhưng nghe xong thấy buồn nôn thì đã truyền tải quá đủ rồi.

Có lẽ để ý đến sự bực bội của tôi, Mamoru tiếp lời.

「Ra thế, bọn họ cũng hành động dựa trên cái gọi là tinh thần chính nghĩa ha. Giống như bạn cùng lớp Yutenji đi gặp lại gã bạn trai cũ vũ phu vậy. Cái kiểu trách móc với thái độ giận dữ đó, cũng không phải không hiểu được.」

「Nhưng hoàn toàn là hiểu lầm!」

Tôi buông lời gắt gỏng, Mamoru nhăn nhó đáp 「T-Thì đúng là vậy」. ...Chết tiệt, tức thật! Tại sao nhìn Yoshiki đó mà lại nghĩ là kẻ xấu được chứ! Mắt mũi để đâu không biết! A a, thiệt tình!

「...Quả nhiên phải ra sút cho mấy cái!」

「Từ từ từ từ từ từ.」

Thấy tôi xắn tay áo thở phì phò, Mamoru can ngăn. Tiếp đó Tsubaki cũng van nài 「D-Dừng lại đi mà」. Cỡ Mamoru thì tôi hất văng được, nhưng bị Tsubaki ngăn thì đành chịu.

「Tình hình rất tế nhị ạ, tớ và Yoshiki-kun. Nếu phản công... thì sẽ thành chuyện không thể cứu vãn mất.」

「Tuy nói vậy, Tsubaki! Cứ trốn chạy thì──」

「Cũng có những chuyện nhờ chạy trốn mà thay đổi đấy ạ!」

「......」

「...Cũng có, chuyện thay đổi...」

Thấy Tsubaki cúi mặt xuống không rõ lý do, chúng tôi không thể nói thêm gì nữa, im lặng. Một lúc sau, tôi thở hắt ra 「Phù」 để thay đổi không khí.

「A-, tóm lại là. Chưa bàn đến chuyện chạy trốn đúng hay sai, hiện tại, cứ thế này thì chẳng giải quyết được gì là sự thật.」

「Cái đó, thì đúng ạ.」

「Đúng ha. Yoshiki chắc vẫn đang đợi ở công viên──」

Ngay khi Mamoru nói thế, cả ba đứa giật mình nhìn mặt nhau. Người hành động nhanh nhất là Tsubaki, cô ấy định dùng điện thoại liên lạc nhưng...

「Không được rồi, không kết nối được ạ.」

「Chắc thế. Lúc nãy bọn tớ gọi cũng không được. Cái này không phải do sóng mà có khi tắt nguồn rồi cũng nên.」

「Cái này, căng rồi đây? Nếu bọn kia phán đoán không bắt được bọn mình, bọn nó sẽ bỏ đuổi bọn mình mà đến chỗ Yoshiki mất...」

「......」

Bất giác im bặt. ...Kaa~, tình hình ức chế thật! Mấy cái kiểu này, không hợp tính tôi chút nào! Đã thế này thì──

「Chết tiệt, bọn nó đi đâu rồi!」

『!』

Ngay gần đó, giọng của đám bạn cùng lớp Tsubaki vang lên. Mamoru và Tsubaki căng cứng người vì căng thẳng, nhưng──tôi thì với suy nghĩ 「Thời điểm tuyệt vời!」 đã cười toe toét. Mamoru nhận ra sớm nhất định ngăn tôi lại, nhưng đã muộn.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi lao ra khỏi con hẻm, hướng về phía tiếng nói và vẫy tay thật mạnh!

「Nàooo! Ở đây nèee!」

『!?』

O, nhìn qua thì thấy cả đám vẫn tụ tập đầy đủ đấy chứ. Thế này thì tiện quá.

「S-Shiina-san!?」

Tsubaki hướng vẻ mặt bối rối về phía này, nhưng tôi mặc kệ, khiêu khích đám đông thêm nữa, rồi lôi Tsubaki ra khỏi hẻm, nắm tay cô ấy chạy thục mạng trên đường lớn nơi cả đám nhìn thấy rõ mồn một!

「Đ-Đứng lại! Này, trả Yutenji đâyyy!」

Cả đám hoảng loạn đuổi theo. Tôi nắm tay Tsubaki chạy, Mamoru vừa thở hồng hộc vừa chạy song song.

「Đ-Đã bảo là làm tôi giật mình thì được gì chứ!」

「Xin lỗi xin lỗi. Nhưng tớ nghĩ là cách hay đấy.」

「Mà, đúng là thế này thì chúng nó không đến chỗ Yoshiki được.」

「A, ra là thế.」

Có vẻ chưa nhận ra, Tsubaki lộ vẻ mặt thấu hiểu. Thế đó, nhờ kế hoạch danh bất hư truyền của tôi, chúng tôi vừa dụ địch vừa chạy trốn──

「Nhưng mà Shiina-san. Thế này, làm sao hội quân với Yoshiki-kun được?」

「......」

....... .......Chết dở.

「Này, Minatsu, cậu hoàn toàn không nghĩ đến chuyện về sau──」

「K-Ken, là Ken!」

「Hả?」

「Nhờ Ken hay ai đó lôi Yoshiki ra khỏi công viên, rồi hội quân ở đâu đó là được chứ gì!」

「...Tôi nói thì hơi kỳ, nhưng cậu, lúc khó khăn là dựa dẫm vào Sugisaki hơi quá──」

「Được rồi mà, tóm lại là điện thoại hay gì──」

Ngay khi định nói thế. Đột nhiên, nhạc chuông điện thoại từ phía Mamoru vang lên. Đồng thời, từ phía sau vang lên những lời chửi rủa của đám đông.

「Này, trả Yutenji đây!」

「Đúng đấy! Bọn tao hành động vì nghĩ cho Tsubaki đấy nhé!」

「......」

Tôi cúi mặt xuống im lặng. Tsubaki gọi 「S-Shiina-san?」, nhưng tôi lờ đi... Gogogogo, cơn giận tích tụ. Bên cạnh, Mamoru đang nghe điện thoại.

「Bà chị!? May quá! Giờ em đang chạy trốn cùng Minatsu và Yutenji nên mang Yoshiki theo──」

Đúng lúc đó, tiếng nói từ phía sau lại vang lên.

「Kẻ xấu là thằng ngu Nakameguro đấy! Đấm cho nó một trận, để Yutenji tỉnh mắt ra!」

...Pựt.

Tôi bỏ qua cả kế hoạch do chính mình lập ra, quay lại, bẻ tay rắc rắc.

Biên soạn: Nakameguro Yoshiki

Đối mặt trực diện với khó khăn, tôi của ngày xưa không làm được chuyện đó.

「...Hoàng hôn đẹp thật ha.」

Vừa đung đưa xích đu trong công viên, vừa ngắm bầu trời nhuộm đỏ, tôi nhớ về những ngày xưa cũ bên Tsubaki-san. ...Từ khi đến học viện này, tôi hoàn toàn khóa chặt những ngày tháng ở trường cấp ba Kaiin, coi như chẳng có chuyện gì vui vẻ, gói gọn tất cả lại.

Nhưng, đâu phải thế nhỉ. Những ngày tháng bên Tsubaki-san, những khoảnh khắc tái sinh bồn hoa đó, thực sự rất vui mà.

「...Cơ mà, muộn thật đấy.」

Kể từ giờ hẹn, lúc nãy kiểm tra thì đã quá hai mươi phút rồi. Tsubaki-san tuy hơi hậu đậu, nhưng bên trong rất nghiêm túc nên muộn thế này mà không có tin tức gì thì lạ thật.

Định kiểm tra xem có liên lạc gì không tiện thể xem giờ, tôi mở điện thoại ra thì mới nhận ra là đã hết pin.

「A, chết dở...」

Chắc tại từ hôm qua tôi cứ xem đi xem lại tin nhắn hoài niệm của cô ấy. Pin hết nhanh hơn tôi tưởng. Ừm, chỗ hẹn chắc chắn là ở đây rồi, nên cứ chờ là được... nhưng mà, không liên lạc được thì tệ nhỉ...

「...Được rồi!」

Tôi lấy đà một chút trên xích đu rồi nhảy xuống như bay ra, quyết định đi mua sạc ở cửa hàng tiện lợi gần đó. Hơi tốn tiền chút nhưng lúc này đành chịu thôi. Lâu lắm mới gặp Tsubaki-san mà, chừng này, không đáng bận tâm đâu.

「──!」

Ra khỏi công viên, con hẻm phía trước có vẻ hơi ồn ào. Gì thế nhỉ, tôi bước về phía đó.

「...?」

Nhìn vào thì thấy một đám khá đông người đang chạy rầm rập đi đâu đó. Dáng lưng trông quen quen, mà cũng như không quen...

「...Mà, là gần học viện Hekiyou mà lị.」

Quanh học viện này thì mấy vở kịch náo loạn như cơm bữa, nên tôi cũng không để ý lắm, quyết định đi về hướng cửa hàng tiện lợi ngược lại. Phải mua sạc nhanh rồi quay lại công viên thôi.

「(Không thể để Tsubaki-san chờ được mà.)」

Vì lâu lắm mới gặp, cũng đúng.

──Nhưng hôm nay cô ấy, có chuyện quan trọng, muốn nói.

「......」

Tôi nắm chặt điện thoại bằng bàn tay đẫm mồ hôi vì căng thẳng.

...Gần một năm trước, trường cấp ba Kaiin mà tôi đã chạy trốn. Việc tôi yếu đuối là tiền đề lớn nhất rồi. Nhưng nếu biện hộ một chút cho sự thảm hại đó, thì tôi nghĩ nếu tôi cứ ở đó, thì ngay cả những thứ ít ỏi quan trọng của tôi ở đó cũng sẽ bị phá hủy hết mất. Tôi nghĩ nếu tôi, nguồn gốc của mọi cái ác biến mất, thì ít nhiều gì, cái gì đó ở ngôi trường đó sẽ thay đổi chăng.

Và thế là tôi đưa ra quyết định đó.

Lựa chọn, chạy trốn, tồi tệ nhất.

...Đến trường này. Gặp Sugisaki-kun. Lần đầu tiên tôi được khẳng định điều đó.

Nhưng... việc đó có thực sự đúng đắn hay không, thì không ai──không, nói chính xác là, chỉ có Tsubaki-san, mới có thể, kể lại, được.

Thế nên... hôm nay nghe trực tiếp từ miệng cô ấy, rồi trên cơ sở đó tôi sẽ...

「...Ui, nguy hiểm nguy hiểm.」

Mải suy nghĩ quá suýt nữa đi qua cửa hàng tiện lợi.

Tôi chuyển ý thức, một lần nữa hướng chân về phía quầy bán sạc điện thoại.

Biên soạn: Yutenji Tsubaki

Việc Yoshiki-kun chuyển trường diễn ra trong chớp mắt.

Đương nhiên là không có tiệc chia tay nào được tổ chức, và tôi cũng chẳng có tâm trạng nào để nói lời tạm biệt tử tế.

Kết quả là, Yoshiki-kun đã biến mất khỏi trường một cách nhẹ nhàng đến ngạc nhiên.

Một ngày nọ... vào buổi trưa của cái ngày tôi chỉ nghe thông tin là 「ngày cậu ấy rời trường」, tôi bất giác đi đến bồn hoa.

Đương nhiên Yoshiki-kun không có ở đó.

Yoshiki-kun, làm sao có thể ở đó được.

「(...A rê, gì thế này, đã không tiễn mà lại...)」

Chẳng hiểu sao tầm nhìn nhòe đi. Chuyện cậu ấy không có ở bồn hoa thì trước đây cũng có mà. Bây giờ, cứ nghĩ là cậu ấy chỉ nghỉ học thôi, thì cũng xong chuyện mà.

Cũng đâu phải, cậu ấy chết hay gì đâu.

「──Ư.」

Những cảm xúc không tên cứ trào dâng không ngừng từ tận đáy lòng, không thể nào chịu đựng nổi.

Cuối cùng tôi ngồi thụp xuống tại chỗ, ôm lấy đầu gối và nức nở.

「(...Một mình, rồi...)」

Giờ đây tôi có thể nói chuyện đàng hoàng với bạn cùng lớp, dù chưa đến mức bạn bè.

Tôi cũng có một người bạn thân rất tốt bụng là Tsunashima-san.

Thế mà.

Thế mà.

「(Sao thế này... hôm nay tự nhiên lạnh thế hả... Yoshiki-kun...)」

Tôi cứ thế, biết mình bất ổn về cảm xúc nhưng vẫn run rẩy tại chỗ và khóc mãi.

Cậu ấy rời trường đã được một tháng.

Tin đồn về con người tên Nakameguro Yoshiki vẫn còn bám rễ sâu ở trường cấp ba Kaiin. Giờ đây khi cậu ấy đã chuyển trường, nó bắt đầu được đối xử như một 「huyền thoại」 dù tốt hay xấu. Độ tươi mới trần trụi đã mất đi, nhưng những việc làm của cậu ấy lại biến đổi thành những thứ được phóng đại hơn nữa.

Và, chính vì thế──

Sự khắc nghiệt nhắm vào tôi cũng ngày càng tăng thêm.

「Kìa, đấy, cái vụ đó...」

「......」

Lúc đến trường.

Ngoài học sinh lớp mình ra, mỗi khi lướt qua tôi, hầu như lần nào họ cũng phản ứng như vậy.

Tuy nhiên ánh mắt đó, không phải là ánh mắt khinh miệt từng hướng về phía Yoshiki-kun trước đây.

Mà là ánh mắt, đồng cảm từ tận đáy lòng.

「(Đủ rồi đấy!)」

Gào thét trong lòng nhưng không thể hiện ra ngoài, tôi bước đi trên hành lang. ...Trước đây tôi cũng từng lườm lại đối phương, nhưng sau khi nhận ra dù có làm bừa thế thì tình hình chỉ tệ hơn chứ tuyệt đối không biến mất, tôi quyết định chỉ giả vờ 「không quan tâm」.

「Là cái cô đó đấy, người bị tên Nakameguro đó làm khổ nhất──」

Dù lời lẽ có tồi tệ đến đâu, chỉ cần tự mình chặn lại là được.

Đấy, trên mạng cũng thế còn gì. Gọi là kỹ năng bơ đi thì phải. Cứ sồn sồn lên với những phát ngôn mình thấy khó chịu thì ngược lại bản thân mới không chịu nổi. Dù có là chính luận đi nữa, thì mấy hoạt động phản bác, đại khái là không bõ công.

Dù vậy tôi vẫn thấy những người không uốn mình thật ngầu, nhưng để một kẻ yếu đuối như tôi sống qua ngày yên ổn, thì mấy lời hay ý đẹp đó chẳng có tác dụng gì cả.

Thế nên.

Thế nên, tôi hiện tại, ở ngôi trường này là 「người rất đáng thương」.

Là nạn nhân tội nghiệp bị Nakameguro Yoshiki, một học sinh cực ác vô đạo, đùa giỡn.

...Mỗi khi giai thoại hung ác của cậu ấy được thêm thắt, thiệt hại của tôi lại tăng lên.

Mọi người trong trường, đều đồng cảm với tôi.

Các bạn trong lớp thì với thiện chí 「Không tỏ ra quá tốt bụng lộ liễu mà hãy đối xử bình thường như bạn bè」, một bước tiến xa hơn──theo một nghĩa nào đó là sự quan tâm thừa thãi, họ đeo mặt nạ bạn bè để tiếp xúc với tôi.

Đôi khi, ngay cả giáo viên chủ nhiệm có vẻ tin vào tin đồn, cũng đề nghị phỏng vấn tôi.

Duy chỉ có Tsunashima-san, người có thể gọi là bạn thân thực sự.

Chính cô ấy mới đồng cảm với tình cảnh này của tôi, và đối xử tận tụy.

Tóm lại.

Giờ đây, toàn thể sự tồn tại của trường cấp ba Kaiin.

Đều nhìn tôi, bằng ánh mắt thương hại.

「(...Nè, thôi đi, không được đâu, Yoshiki-kun...)」

Tự biết là có thêm cả sự hoang tưởng nạn nhân của bản thân, tôi vừa bước đi trên hành lang nơi mà tôi cảm tưởng như tất cả học sinh đều đang nhìn về phía này và thì thầm, vừa cố gắng kìm nén cảm xúc mãnh liệt.

Đến lớp học của mình. Đến chỗ ngồi, của mình. Nhanh lên, đến nơi...

Và rồi với trái tim sắp vỡ vụn, khi tôi mở cửa lớp.

『Chào buổi sáng, Yutenji-san!』

Các bạn cùng lớp đồng loạt dán lên nụ cười giống hệt nhau, mỉm cười với tôi.

Tôi.

Thế nên, tôi.

Như để cố che giấu trái tim đã vỡ vụn, bản thân cũng đeo lên chiếc mặt nạ.

「Chào buổi sáng, mọi người!」

......

......Nè, Yoshiki-kun.

Việc cậu chạy trốn, quả thực, tôi nghĩ ngôi trường này, đã thay đổi rồi đấy.

Biên soạn: Sugisaki Ken

『Đúng đúng, kiểu thế. Tóm lại là bọn tao sẽ dụ cái đám đó ở đây một lúc, trong lúc đó nhờ mày đến công viên thu hồi Yoshiki nhé』

「Ra thế. Hiểu rồi, đại khái là OK.」

Tôi nghe Mamoru giải thích tình hình, rồi ngả lưng sâu vào ghế sau xe ô tô. Bên cạnh, Meguru đang làm động tác kiểu 「Đưa máy cho tôi」, nhưng tôi lờ đi và tiếp tục câu chuyện.

「Cơ mà, cách giải thích của Mamoru dễ hiểu thật đấy, giúp ích ghê.」

『Không không Sugisaki, cái sự 《đàng hoàng》 của mày lúc này cũng quý hóa lắm đấy. Hiểu nhanh, lúc nghiêm túc thì không đùa cợt, không to mồm vô cớ』

Rồi cả hai đứa, tôi nhìn Meguru, Mamoru nhìn Minatsu, bằng ánh mắt nhìn những thứ đáng tiếc. ...Lúc liên lạc lại, ban đầu là Meguru và Minatsu nói chuyện, nhưng đúng là chẳng đi đến đâu, nên tôi và Mamoru đổi máy ngay.

「Mư...」

Tạm thời trong xe trên đường về văn phòng, Meguru tỏ vẻ hậm hực, lấy điện thoại ra, nãy giờ đang thử liên lạc với Hirai-san, người mãi không kết nối được.

Tôi liếc nhìn cô ấy, rồi nói 「Thế」 để tiếp tục câu chuyện với Mamoru.

「Về rắc rối bên này ấy mà...」

『A, scandal hả. Yoshiki rò rỉ á... có thật không?』

「Cái đó bên này cũng đang muốn biết đây... mà, nghĩ bình thường thì──」

『Là hàng giả thôi』

Lời khẳng định không chút do dự của Mamoru khiến tôi bất giác mỉm cười. Thấy tôi im lặng, Mamoru hỏi với vẻ không vui 『Gì thế?』.

「Không, không có gì đâu.」

『Thế à? ...Á, a, hình như Minatsu cũng đang gào thét gì đó. B-Biết rồi, biết rồi mà bình tĩnh lại đi, nhé?』

Có vẻ bên đó mức độ nhiệt của Minatsu đang tăng lên. Dù là chuyện của bạn bè, nhưng bình thường cô ấy phải bình tĩnh hơn chút chứ... Chắc là tức giận đám người đang đuổi theo cô ấy lắm.

『Xin lỗi nhé. Rồi sao ấy nhỉ?』

Đằng sau cuộc điện thoại của Mamoru, nghe thấy tiếng Minatsu làm ồn và giọng một phụ nữ đang dỗ dành cô ấy.

Sát na, trong não tôi như có luồng điện chạy qua, tôi bất giác hét toáng lên!

「A, đúng rồi! Tao thật là! Quên hỏi chuyện quan trọng!」

Tiếng hét của tôi làm Meguru giật mình, trong khi Mamoru nín thở hỏi lại.

『S-Sao thế? Không lẽ mày, có manh mối gì về thủ phạm vụ scandal──』

「Yutenji-san có xinh không!? Này!? Có phải nhân vật thiếu nữ xinh đẹp không!? Xét tình hình thì, có triển vọng tham gia vào dàn heroine của tao không──」

『Đúng đúng, nãy cũng hỏi ý kiến Yutenji về vụ cung cấp thông tin scandal giả danh Yoshiki rồi』

Bị bơ đẹp một cách tỉnh bơ. Lại còn bị Meguru đá cho cái vào chân nữa chứ. ...Chị em vũ trụ, lạnh lùng quá đấy...

『Cổ bảo cũng không rõ lắm. Mà, vụ này với vụ bên đó có khi không liên quan đâu』

「...Cái tên Nakameguro đó, ngẫu nhiên, lại ở trung tâm của hai rắc rối cùng lúc sao?」

Cũng không còn hứng đùa nữa nên tôi hỏi. Mamoru trả lời 『Maa...』 với vẻ thiếu tự tin.

『Yoshiki bản thân là đứa khiêm tốn, nhưng cũng là đứa dễ bị cuốn vào rắc rối mà. Khác với tao hay mày, kiểu khổ sở vì những yếu tố ngoài tự thân, đặc tính hơi hồng nhan bạc phận ấy...』

「Thì đúng là thế...」

Nhưng vẫn thấy lấn cấn. Cùng một ngày, cùng một thời điểm, lại ở trung tâm của cả hai rắc rối sao? Có liên quan thì tự nhiên hơn chứ?

『...Hả?』

Đột nhiên Mamoru thốt lên giọng lạ. Có vẻ cậu ấy đang nói chuyện với Yutenji-san ở đầu dây bên kia. Sau một hồi trao đổi gì đó, sau câu 『Ra là thế』, cậu ấy quay lại nghe điện thoại.

『Có khả năng cao là bọn trường cấp ba Kaiin đấy』

「Nghĩa là sao? Tại sao bọn đó lại có ảnh của tao và Meguru?」

『Không... cái đó, chuyện nghe buồn nôn lắm nên xin lỗi nhé』

「Đâu phải chuyện mày phải xin lỗi.」

Vẫn là cái tên yếu đuối ở những chỗ kỳ cục. Sau một thoáng ngập ngừng, Mamoru bắt đầu kể.

『Kiểu như... sau khi Yoshiki chuyển trường vẫn bị đem ra làm trò đùa, Yoshiki ấy. Bọn trong lớp, lúc tệ nhất còn dùng điện thoại của đứa tên Tsunashima hay ai đó khá thân với Yoshiki, tự ý liên lạc qua mail, bắt gửi ảnh Hekiyou... các kiểu』

「...Mamoru. Mày dụ đám bạn cùng lớp cũ đó cho kỹ vào nhé. Với bọn đó, tao có chút việc trực tiếp rồi.」

『A-, thiệt tình, đã bảo là, sao cả mày và Minatsu hễ đụng đến chuyện bạn bè là điểm sôi thấp thế hả』

「Im đi.」

『Phải nghĩ đến chuyện về sau của Yutenji-san nữa chứ』

「....... ...Xin lỗi.」

Tạm thời rời mặt khỏi điện thoại, hít thở thật sâu. Meguru bên cạnh nhìn thấy thế, nhưng không hỏi gì mà quay lại công việc của mình.

『Mà, tóm lại là. Thế nên, khả năng ảnh của bọn mày bị rò rỉ từ Yoshiki qua con bé tên Tsunashima là cao đấy』

「Rồi dùng tên Nakameguro để gửi ảnh cho tạp chí hả. ...Cái đó còn chẳng phải là công lý đạo đức giả nữa rồi.」

『Mà tóm lại là Yoshiki không có lỗi』

「Đương nhiên.」

『Oái, chết dở, sắp bị đuổi kịp rồi. Vậy nhé. A, đúng rồi điện thoại tao bị rơi hỏng rồi, liên lạc thì gọi vào máy Minatsu nhé! Thế nhé!』

「Ou, rõ rồi.」

Điện thoại ngắt. Tôi cố nén cơn giận đến mức chóng mặt, đúng lúc đó Meguru căn chuẩn thời gian yêu cầu giải thích. Tôi kể vắn tắt tình hình cho cô ấy, khác với tôi, cô ấy cực kỳ bình tĩnh mỉm cười──bóp nát lon cà phê thép vừa uống xong, và nói với tài xế bằng giọng trầm đục.

「Thay đổi lịch trình. Đến nhà xuất bản hồi nãy. Hình như có chi nhánh quanh đây nhỉ.」

「Hả? Không, cái đó, Giám đốc bảo quay lại tạm thời──」

「Hô?」

「Xin lỗi, tôi sẽ đến nhà xuất bản ngay ạ.」

Ngay lập tức, chiếc xe chuyển làn và rẽ. ...Lệnh của Meguru còn ưu tiên hơn lệnh Giám đốc à...

Tôi cố gắng không nhìn vào hiện thực là người lớn đang bị một nữ sinh trung học sai khiến, hỏi Meguru.

「Đến chi nhánh làm gì? Hirai-san đâu có ở đó đâu?」

「Thì đúng vậy. Nhưng mà...」

「Nhưng mà?」

Trước câu hỏi của tôi, Meguru cười tươi rói trả lời.

「Tóm cổ kẻ to nhất ở chi nhánh rồi đe dọa trụ sở chính, thì chẳng những liên lạc được ngay với Hirai, mà thông tin cá nhân của cái đứa ngu ngốc gửi ảnh dưới tên Nakameguro Yoshiki cũng moi ra được ngay chứ sao.」

「......」

...Tạm thời vì là tình huống khẩn cấp, nên tôi dốc toàn lực đè nén quan điểm đạo đức và tâm hồn tsukkomi của mình xuống.

「A lô, Hirai? Tôi đây, Hoshino Meguru đây. ...Số di động? Ông chú cấp trên của cô vui vẻ cho tôi đấy, ừm.」

Khoảng mười lăm phút sau đó. Chúng tôi lại lên xe, hướng về văn phòng──tất nhiên là không, lần này xe đang chạy để tìm Yoshiki. ...Bác tài xế, thực sự xin lỗi bác.

Meguru đang gọi vào số di động của Hirai-san vừa có được.

......

Hả, diễn biến mười lăm phút trống vừa rồi á? Này này, đừng tưởng tiểu thuyết là cái gì cũng miêu tả kỹ càng nhé. Cảnh tôi đi vệ sinh có bao giờ xuất hiện đâu?

Tóm lại là.

Trên đời này, có những sự kiện mà người ta không bao giờ muốn công khai.

T-Thế nên! Tóm lại! Chúng tôi đã có số di động của Hirai-san! Hơn nữa, chúng tôi còn gây áp lực để thông tin cá nhân chi tiết của thủ phạm rò rỉ được chuyển cho Hirai-san! (Cần chút thời gian để điều tra kỹ)! Hơn nữa nữa, còn bắt hứa sẽ thừa nhận bài báo kia là thông tin sai lệch và đăng bài xin lỗi!

Tóm lại, gần như giải quyết xong!

Dùng sức mạnh áp đảo để giải quyết đại khái!

Chỉ là, đừng có hỏi thủ đoạn. Tuyệt đối đừng hỏi!!

「Rồi, thông tin chắc đã chuyển xuống rồi đấy. ...Ừm, đúng. Từ địa chỉ mail hay số điện thoại gì đó, chắc xác định được cá nhân rồi chứ. ...Vẫn chưa? Làm nhanh lên! Biết rồi thì liên lạc ngay!」

Meguru thở hắt ra 「Phù~」 rồi cúp máy.

「Cũng đâu cần quát tháo Hirai-san thế...」

「Nói gì vậy. Rốt cuộc bên này đã dọn sẵn cỗ rồi, thì giai đoạn chốt hạ cuối cùng cô ta phải dốc toàn lực vào chứ, có mất gì đâu.」

「Mà, nói thế cũng không sai nhưng...」

Vẫn là con người nghiêm khắc với cả bản thân và người khác trong công việc. ...Mà, điểm đó, tôi rất tôn trọng...

「Hửm? Gì thế?」

「Hả, không, k-không có gì.」

Nhận ra mình lỡ nhìn chằm chằm vào mặt Meguru, tôi vội lảng mắt đi. May mà có mục đích tìm Nakameguro, nên đột nhiên nhìn ra cửa sổ cũng không bị nghi ngờ.

「(Nhỏ này... thích... mình...)」

...Chết dở, tự nhiên tôi thấy mặt nóng ran. Gì thế này. Khác hẳn với lời tỏ tình của Mafuyu-chan hay phát ngôn dere của Minatsu. Kiểu như bị đánh úp ấy. Giờ tình hình lạ lùng đã lắng xuống, tỉ trọng 「Meguru」 trong đầu tôi lớn dần lên, khiến tôi bồn chồn không yên.

「......」

Liếc nhìn về phía cô ấy. Cô ấy vẫn nắm chặt điện thoại với vẻ hậm hực như cũ, nhìn cảnh vật bên ngoài. ...Trông bình thường ghê.

「? Sao thế, Sugisaki. Tìm thấy Hạ bộc chưa?」

「Hả? K, không, chưa thấy. V-V-Vẫn còn một đoạn nữa mới tới công viên mà.」

「...? Vậy thì được... có chuyện gì à?」

「G, gì cơ? T-Tôi vẫn là Sugisaki-san như mọi khi nhá. H-Hôm nay vẫn phong độ tuyệt vời!」

「Không, cái kiểu nhân vật như Keroro Gunso đó chưa từng xuất hiện trong quá khứ của cậu bao giờ đâu.」

「M-Mà đừng bận tâm. Chỉ là... con thú hoang không thể kìm nén trong tôi đang lồng lộn thôi.」

「V, vậy hả. Bệnh chuunibyou bộc phát đột ngột cũng có ha...」

Đang trao đổi mấy câu thiếu tự nhiên như thế thì điện thoại Meguru reo. Trong khi tôi vuốt ngực nhẹ nhõm, cô ấy nghe máy. Đối phương có vẻ là Hirai-san. Vậy thì, việc cần làm chỉ có một.

「Cuối cùng cũng biết rồi ha, thủ phạm. Vậy thì, tôi nên tập trung đấm vào đứa nào đây?」

Biên soạn: Shiina Minatsu

「Thủ phạm, đang ở trong đám này!」

Tôi, người đã nổi đóa lần thứ n, bỏ ngoài tai sự can ngăn của Mamoru và Tsubaki, quay lại hét vào mặt đám đông. Thấy họ xôn xao và dừng lại trước bộ dạng của tôi, tôi tiếp tục.

「Tóm lại, đấm tất cả là giải quyết xong!」

『Tư duy kiểu gì thế!』

Trong khi đám đông dao động, Tsubaki vừa ra sức ngăn tôi lại vừa cao giọng.

「Shiina-san! Dừng lại đi mà!」

「Nhưng mà Tsubaki! Thủ phạm ở trong đám đó!」

「Có thể là học sinh trường tớ, nhưng đâu có bằng chứng là họ ở trong đám này!」

「......」

「Cậu hiểu chưa?」

「Tóm lại là... tạm thời, trước hết, cứ đấm tất cả một lượt đã nhỉ.」

「Tại sao!? Nè Mamoru-san, cùng ngăn cậu ấy lại đi chứ!」

Tsubaki cầu cứu Mamoru. Tôi nhìn chằm chằm, Mamoru chẳng hiểu sao gãi đầu vẻ ngượng ngùng, lẩm bẩm.

「Mà... Tôi cơ bản là, muốn để Minatsu làm những gì cổ thích...」

「Sao tự nhiên lại lôi cái sự dị dàng kiểu 『Ogi○hagi』 ra thế ạ!?」

Tsubaki làm vẻ mặt tuyệt vọng. ...Đến cả tôi cũng thấy ngại khi làm loạn trước mặt cô ấy thế này, nên đành tập trung vào việc chạy trốn.

「Này, chờ đã Tsubaki!」「Thôi đi chứ!」

...Tuy nhiên, cũng phải thông cảm cho sự ức chế của tôi. Trong lúc chạy trốn, bên kia cứ nói sướng mồm. Hơn nữa càng chạy, cái không khí 「kẻ chạy trốn là kẻ xấu」 càng gia tăng, lời lẽ bên kia cũng càng ngày càng lấn tới.

Bạn bè bị nói xấu mà cứ im lặng chạy trốn không biện minh, tôi không chịu nổi. Không, nói đúng hơn là, tôi không muốn chịu đựng. Dù bạo lực không giải quyết được vấn đề, dù xét về tương lai thì chạy trốn là đúng đắn... thì cái phần gốc rễ trước đó, tôi không phục.

Vừa chạy, tôi vừa nói với Tsubaki.

「Nè, cái tình trạng tế nhị của cậu và Yoshiki ấy. Có đáng để duy trì đến mức phải nâng như nâng trứng thế này không?」

「......」

Tsubaki không trả lời. Tôi biết mình đang nói chuyện thừa thãi, nhưng không thể không nói.

「Phó mặc cho cảm xúc mà phá hủy mối quan hệ, bộ là chuyện xấu xa đến thế sao?」

「...Ư. ...... Là chuyện xấu đấy ạ. ...Hành động nông cạn, là chuyện xấu, ạ.」

「? Tsubaki?」

Thấy Tsubaki có vẻ đau khổ hơn tôi tưởng, tôi hơi dao động. Nhìn sang Mamoru cầu cứu, cậu ta cũng chẳng hiểu sao lại nhìn xa xăm.

「...Cố thay đổi mối quan hệ, cũng chẳng biết nó có chuyển biến tốt hay không ha...」

「Mamoru?」

「A, không, không có gì đâu. ...Oái, cứ lề mề là bị đuổi kịp đấy!」

Nghe nói thế nhìn lại phía sau, đúng là bị thu hẹp khoảng cách khá nhiều, nên tôi ngắt dòng suy nghĩ tập trung chạy trốn. Tuy nhiên...

「Hộc, ha...」

Tsubaki trông đã mệt rồi. Việc tôi vừa bế vừa chạy trong con phố đông đúc thế này cũng có giới hạn... Bỏ qua chuyện tôi muốn làm loạn, thì màn chạy trốn này chắc cũng đến giới hạn rồi. Đúng lúc tôi nghĩ thế.

「Này, Minatsu, Yutenji, kia kìa! Xe của bà chị!」

Mamoru chỉ chiếc xe đang đi tới từ phía trước. Nhìn xem, đúng là chiếc xe thấy lúc tan học. Ở ghế phụ nhìn qua kính chắn gió, có cả Yoshiki. Có vẻ đã thu hồi thành công. Thế là ngon rồi.

Bên kia cũng nhận ra bọn tôi, chiếc xe giảm tốc độ tấp vào lề đường... nhưng.

「Này, đứng lại!」

Tiếng gọi từ phía sau đã khá gần. Xét về thời gian và số chỗ ngồi thì không kịp để tất cả cùng lên xe. Cửa sau mở ra, tôi đẩy lưng Tsubaki vào cửa, gọi với vào Ken và Meguru mà tôi thấy bên trong!

「Chỉ chở Tsubaki đi thôi! Ở quảng trường!」

Vừa nói tôi vừa gần như nhét cô ấy vào ghế sau, Ken và Meguru cũng hiểu ý tôi ngay lập tức, đóng cửa xe và lăn bánh tức thì.

「Yutenji!?」

Đám truy đuổi đang ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của chiếc xe bí ẩn. Thừa cơ đó, tôi và Mamoru gật đầu với nhau trong tích tắc, rồi chạy hết tốc lực rời khỏi chỗ đó, không còn phải kiêng nể gì Tsubaki nữa.

Mười phút sau, chúng tôi hội quân tại 「Quảng trường Đồng hồ」. Trong phố cũng có vài chỗ gọi là quảng trường, nhưng với học sinh Hekiyou bọn tôi nếu chỉ nói quảng trường thì là chỗ này gần trường. Thế này thì dù đám kia có nghe thấy từ 「quảng trường」 cũng không bị phát hiện ngay. ...Vì phố không rộng nên sớm muộn gì cũng bị tìm thấy thôi.

Nhóm Meguru đến trước bọn tôi có vẻ đã để xe và tài xế ở bãi đỗ gần đó, bốn người đang ở quảng trường trước. ...Bọn tôi cũng đuổi kịp khá nhanh, nhưng chẳng hiểu sao không có dấu vết của cuộc trò chuyện rôm rả giữa bốn người, ngược lại không khí nặng nề kỳ lạ đang bao trùm.

Nhìn qua thì việc Tsubaki hoàn toàn cúi gằm mặt xuống có vẻ là nguyên nhân lớn.

「Eto... Ou! May quá ha, Yoshiki, Yutenji-san! Gặp được nhau bình an rồi!」

Mamoru cố thay đổi không khí, cất giọng vui vẻ. Thế nhưng, Yoshiki chỉ cười 「Ừm」, còn Tsubaki vẫn cứ cúi đầu như cũ.

Nhìn về phía Ken và Meguru. ...Có vẻ bầu không khí của họ cũng lạ. Đặc biệt là Ken, nếu là mọi khi thì đối với con gái như Tsubaki, cậu ta phải là người tiên phong khuấy động không khí chứ... đằng này cậu ta lại im lặng với vẻ mặt nghiêm trọng không giống ngày thường. Meguru cũng vậy.

「Có chuyện, gì à?」

Rốt cuộc, tôi hỏi thẳng. Có thể là thiếu tế nhị, nhưng cứ thế này cũng chẳng giải quyết được gì, đám kia vẫn đang đuổi theo nữa.

Người phá vỡ sự im lặng đầu tiên là Meguru. Lấy câu hỏi của tôi làm cơ hội, cô ấy có vẻ quyết tâm gì đó, thở hắt ra 「Phù」, rồi cuối cùng cũng mở lời.

「Mà, mấy chuyện này thì nên làm rõ trước vẫn hơn nhỉ.」

「? Gì thế? Sao vậy Meguru, trang trọng thế.」

Vẫn chưa hiểu hướng câu chuyện. Nhưng có vẻ chỉ có tôi và Mamoru là thế, còn Ken, Yoshiki, và cả Tsubaki nữa, như đã dự đoán được phần nào lời của Meguru, chỉ im lặng chờ đợi.

Trong khi tôi và Mamoru nhìn nhau ngơ ngác.

Meguru, kèm theo tiếng thở dài, nói ra lời đó.

「Người đã gửi tấm ảnh scandal của tôi và Sugisaki dưới danh nghĩa Nakameguro Yoshiki, chính là cô phải không. Yutenji Tsubaki-san.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!