Tập 20: Hội học sinh chúc mừng sinh nhật
【Hội trưởng phát biểu!】
0 Bình luận - Độ dài: 23,563 từ - Cập nhật:
Mục lục
「Này mọi người, hoạt động của Hội học sinh rốt cuộc đã đi đến bước này rồi sao!」
「Chỉ mình Hội trưởng được cosplay thôi thì thật gian xảo!」
「Nếu nghĩ chỉ có Học viện Hekiyou là đặc biệt thì nhầm to rồi đấy」
「Này, mấy người làm cái trò gì trong lúc tôi vắng mặt thế hả!」
「Liệu tôi đã trở thành Vua Harem chưa nhỉ?」
Lời bạt
【Hội trưởng phát biểu!】
「Ya ya, như mọi người đều biết, Hội trưởng Hội học sinh Sakurano Kurimu đây!」
Oa oa! Tôi được dành hẳn trang nhất của báo này! Nghe nói là được tùy ý sử dụng đấy! Oa! Làm gì bây giờ nhỉ, làm gì bây giờ nhỉ.
Đầu tiên là…… phải rồi! Nói đến báo thì phải nói đến chuyên mục truyền hình chứ nhỉ! Vì thế, chương trình đề cử hôm nay là cái màn hình sặc sỡ đang tạm dừng phát sóng đó! Nếu cứ nhìn chằm chằm vào nó trong thời gian dài, tôi nghĩ cuối cùng bạn sẽ thấy vui vẻ một cách kỳ lạ sau một vòng lẩn quẩn đấy! Dù là tôi sẽ không làm thế đâu!
Còn nhắc đến báo nữa thì…… a, dự báo thời tiết! Tôi sẽ chỉ cho người ở đằng kia biết dự báo thời tiết nhé!
E hèm. À, trái đất hôm nay không có thiên thạch khổng lồ nào liên tiếp rơi xuống cả, nhìn ở quy mô hành tinh thì có thể nói là đang rất bình yên! ……Hửm? Mưa hay nắng theo từng khu vực á? Mấy cái đó so với thiên thạch thì chỉ là vấn đề vặt vãnh thôi! Tự tra bằng điện thoại đi, điện thoại ấy!
Phù, tờ báo hôm nay có chút khác biệt nhỉ. ……Người đang đọc báo trên tàu điện đằng kia ơi! Bạn có nhận ra không, thực ra mạng sống của bạn vừa được tôi cứu đấy. Lẽ ra, khi bạn lật trang để kiểm tra dự báo thời tiết hay chuyên mục truyền hình, tay bạn sẽ vô tình va vào người đầy lông lá bên cạnh, và khi bạn định buột miệng xin lỗi, thì hóa ra đó không phải là người mà là một chú gấu! Sự việc suýt nữa đã diễn ra như thế đấy. Chà, may quá nhỉ! ……Này! Không được kiểm tra người bên cạnh! Chạm mắt là nguy hiểm lắm đấy! Chỉ cần biết ơn tôi là được rồi!
Vậy thì vào chủ đề chính, tin tức quan trọng hôm nay do tôi, Sakurano Kurimu gửi đến! Bộp bộp bộp bộp bộp!
Đầu tiên là chính trị! Hôm nay, Hội trưởng Hội học sinh Học viện Hekiyou, Sakurano Kurimu, vừa nhồm nhoàm món trứng ốp la giăm bông vừa chính thức quyết định từ chối tham gia tranh cử Tổng thống Mỹ, điều mà bấy lâu nay vẫn được kỳ vọng. Lý do được đưa ra là: 「Bởi vì tôi không phải là người có khí lượng chỉ gói gọn trong một quốc gia」.
Tiếp theo là thể thao! Chấn động giới bóng chày! Nghi vấn bán độ gây sốc tại Đại hội thể thao bóng trường Hekiyou! Trong môn bóng né diễn ra ngày hôm qua, người ta phát hiện ra rằng các học sinh khác đã ném bóng khá nhẹ nhàng đối với tôi, Sakurano Kurimu, người đang sợ hãi chạy trốn với đôi mắt ngấn lệ! Khi phỏng vấn trực tiếp một cựu cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp am hiểu sự việc, ông ta đã cười tủm tỉm và phát ngôn gây tranh cãi: 「Đó đúng là một câu chuyện ấm lòng nhỉ」! Đây thực sự là hình thức làm nổi bật sự thối nát của giới bóng chày!
Cuối cùng là giải trí! Tin độc quyền! Cuộc sống của "cô vợ nhỏ thường xuyên lui tới" chưa từng được biết đến và tình yêu qua đêm bí mật của thần tượng thuần khiết! Phát hiện nghi vấn tình cảm của nữ sinh Hội trưởng xinh đẹp, cũng được biết đến như thần tượng của học viện, là tôi, Sakurano Kurimu! Đối phương là con mèo nuôi của bà cô hàng xóm, bé mèo Mii-chan mà tôi vẫn thường được cho ăn ké, giống cái, ba tuổi! Theo nguồn tin thân cận trong ngành, hôm qua, cô ấy đã nhận trông giúp con mèo trong lúc bà cô đi du lịch, và cuối cùng…… cuối cùng cô ấy đã qua đêm cùng con mèo! Trả lời phỏng vấn khi vừa ra khỏi nhà vào buổi sáng, Sakurano-shi hào hứng cho biết: 「Dễ thương lắm! Thịt đệm chân mềm nhũn à! Ấm áp cực kỳ luôn!」
Nào nào, tiếp theo là── ủa, lẽ nào hết chỗ rồi sao!? Sao thế được, tôi còn chưa làm chuyên mục vẽ tranh của mình mà! Ơ kìa, ơ kìa, thế thì……
Chúc mọi người hôm nay cũng lên đường mạnh khỏe nhé!
※Băng ghi âm phỏng vấn đã được chuyển thành văn bản một cách trung thực.
【Phổ cập Hội học sinh】
「Phải được già trẻ lớn bé đều yêu thích thì mới là giải trí đích thực!」
Hội trưởng ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn lên và nói một cách tự mãn về kiến thức vay mượn từ cuốn sách nào đó như mọi khi.
Đáp lại, tôi gật đầu chắc nịch với tư cách là Hội phó.
「Tôi hiểu. Tức là mấy cái video quay mãi mỗi mắt cá chân phụ nữ ấy hả?」
「Hẹp quá! Cái đó hướng đến đối tượng hẹp hòi vô cùng đấy! Không phải thế, ý tôi là mấy tác phẩm kiểu Ghi○li trong anime ấy! Vì lẽ đó, chủ đề hôm nay là 『Làm thế nào để hoạt động của chúng ta được nhiều người biết đến hơn』」
Vì chủ đề đã được đưa ra, tôi đưa ra ý kiến với tư cách là người tham gia duy nhất trong cuộc họp bất thường hôm nay.
「Tóm lại là muốn đưa đến tay những người chưa từng tiếp cận được chứ gì……」
「Ừ ừ.」
「Vậy nhờ đặt cạnh quầy thu ngân của các cửa hàng bán bàn thờ Phật trên toàn quốc nhé.」
「Liệu có hiệu quả không nhỉ! Kiểu như 『Ái chà, nhân tiện mua bàn thờ thì cho tôi xin cuốn sách này luôn』 ấy hả!?」
「Vậy thì đặt cạnh tác phẩm của Higashino ○eigo-san, làm như thể nó là một bộ truyện dài kỳ……」
「Lừa đảo đấy! Thế là lừa đảo rồi còn gì! Sugisaki, chúng ta không hoạt động vì mục đích kiếm tiền! Chúng ta chỉ đơn thuần muốn làm cho Nhật Bản mỉm cười thôi!」
「Ra vậy. Nghe thế xong tôi vừa nghĩ ra một phương pháp phân phát cực kỳ mới mẻ và đầy tính nguyên bản đây.」
「Hả, gì cơ gì cơ? Làm thế nào?」
「Đầu tiên, chuẩn bị một lá thư dưới danh nghĩa Date ○to.」
「Ừm, cái đó chắc không cần nghe nữa đâu.」
「A, hay là bán hàng trên xe thì sao.」
「Ồ, tuy giản dị nhưng hiếm khi cậu đưa ra ý kiến đàng hoàng nhỉ! Là cái đó đúng không, kiểu trên tàu Shinkansen──」
「Không, là trong xe tù cơ.」
「Không bán được đâu! Tuyệt đối không có chuyện 『Nhân tiện đi tù, cho tôi xin một cuốn này nhé』 đâu!?」
「Phải rồi, nói về trào lưu hiện nay thì còn có cách phân phối kỹ thuật số nữa đấy.」
「A, hay đấy! Nếu làm cho có thể xem được trên điện thoại thông minh──」
「Tè tít tít tè tít, tè tít, tít tít tè tít tít……」
「Sao lại là mã Morse hả! Nếu làm thì hãy dùng công nghệ mới nhất đi chứ!」
「Vậy đợi Sky Tree đang là chủ đề nóng hổi hoàn thiện rồi……」
「Ừ ừ.」
「Rải truyền đơn từ đài quan sát xuống.」
「Lãng phí Sky Tree quá! Không phải chuyện đó…… Aaa thật là! Tôi chỉ muốn được đăng lên phương tiện truyền thông nào đó tiếp cận được mắt của nhiều người trên toàn quốc thôi! Giống như báo chí ấy!」
「Thế thì làm cái đó đi.」
「Hả?」
【Mahou Shoujo Kurimu ☆ Whip】
Khi tìm thấy thiếu nữ tên Sakurano Kurimu, Whip đã không tin vào mắt mình.
「(Thật là…… thật là một lượng ma lực phi thường làm sao nya!)」
Đôi mắt tròn xoe như mặt trăng rằm của Whip lấp lánh khi ngắm nhìn cô ấy qua ma pháp nhìn trộm 「Cat Window」. Đúng vậy, cậu ta đã tìm kiếm suốt bấy lâu nay. Một con người có thể đối đầu với 「Thực Ma Vương (Ma Vương Ham Ăn)」, kẻ đã chà đạp nát bấy Vùng đất Mềm Mại (Funwari Land)!
「Sakurano Kurimu! Hãy ký khế ước với tôi và trở thành Mahou Shoujo (Thiếu nữ ma pháp) đi nya!」
「Oa, làm luôn!」
Không mảy may nghi ngờ con mèo ma pháp biết nói, cô ấy đồng ý ngay tắp lự.
Và thế là, cuộc chiến dài hơi của Whip và Sakurano Kurimu bắt đầu. ……Theo nhiều nghĩa.
「Hỡi toàn thể học sinh! Hội trưởng là tôi đây, từ hôm nay tôi đã chính thức trở thành Mahou Shoujo!」
「Lộ danh tính ngay tắp lự luôn nya—!」
Ngay ngày đầu tiên Kurimu đã gây chuyện, nhưng cái sự "ba chấm" (đáng tiếc) của cô ấy không chỉ dừng lại ở đó.
「Kurimu! Hình như kẻ địch xuất hiện rồi nya! Mau đến đó ngay nya!」
「A, xin lỗi, lần biến hình của hôm nay, tôi lỡ dùng lúc mua bánh mì ở căng tin rồi.」
「Dùng ma lực vào chỗ nào thế hả nya—! L-L-Làm sao bây giờ nya! Một trong bảy viên đá sáng thế 『Soft Jewel』 cần thiết để phục hưng Vùng đất Mềm Mại sắp bị cướp mất rồi nya!」
「Không sao đâu, cứ thả cho kẻ địch đi, đợi hắn tập hợp xong…… tôi sẽ cuỗm hết một thể là được chứ gì!」
「Cách suy nghĩ nghe cứ như trùm cuối ấy nya—!」
Cứ thế, cuộc sống không chiến đấu chút nào mà chỉ dùng ma lực cho riêng mình tiếp diễn một thời gian.
「Phuhahahaha, giờ đây không còn gì ta không làm được nữa—! Thế giới hãy quỳ dưới chân ta—!」
「Hoàn toàn là người không nên trao sức mạnh cho rồi nya! Hả! Kurimu! Hình như cuối cùng kẻ địch đã thu hồi xong bảy viên Soft Jewel rồi nya! Mau đi giành lại đi nya!」
「A, thế à? Hết cách rồi nhỉ…… Biến hình! Và, ma pháp dịch chuyển tức thời! Vèo—!」
「A, là tên đó nya! Hả, cái áo choàng đen đó…… là bản thể của Thực Ma Vương sao nya!? Nguy rồi nya mau── ơ kìa, a á, bị dịch chuyển rồi nya! Q-Q-Quá muộn rồi nya—!」
「Không sao đâu, Whip. Ma pháp của tôi…… giờ đây thậm chí có thể quay ngược thời gian!」
「Tốc độ trưởng thành kinh khủng quá nya! Với lại tôi muốn cô nghiêm túc ngay từ đầu hơn nya!」
「Vì lẽ đó, tua ngược thời gian & dịch chuyển tức thời! Đã đến Vùng đất Whip hòa bình rồi đây!」
「Cảm giác ghê gớm quá mức rồi nya! Nhưng thế này thì──」
「Hưm. Vùng đất Mềm Mại này…… trông toàn làm bằng những thứ ngon lành nhỉ!」
「A, đúng thế nya. Nơi này là thế giới được làm hoàn toàn bằng bánh kẹo──」
「……Sụt soạt.」
「Hả?」
「……Ta sẽ…… Ta sẽ ăn sạch thế giới này—! Biến hình sang chế độ Bạo thực—!」
「Eeeeeeeeeeeee!? A, bộ dạng đó! T…… Thực Ma Vương chính là cô sao nya—!」
「Măm măm, nhồm nhoàm, măm măm, nhồm nhoàm.」
「Aaa…… Vùng đất Mềm Mại đang bị ăn mất nya…… Chuyện gì thế này nya……」
「Ợ. ……Ủa? Hết sạch rồi à?」
「Ăn hết cả lãnh thổ trong nháy mắt nya—! Ư ư, đúng là quỷ súc (tàn nhẫn) mà nya. Mọi người……」
「A, không sao đâu, tôi đã dịch chuyển toàn bộ người dân đến dị không gian đóng băng thời gian từ trước rồi.」
「Ư ư, nhưng trả lại đây nya—! Trả lại cảnh quan cho Vùng đất Mềm Mại nya—!」
「Ngay từ đầu tôi đã định thế rồi mà! Nhưng quay ngược thời gian tốn nhiều ma lực lắm…… A, tôi đi lấy cái Soft Jewel gì đó về đây. Thế là mọi thứ trở lại như cũ! Vậy tôi đi chút nhé. Và tôi đã về đây—!」
「Nhanh vãi!」
「Bay đến tương lai đơn giản mà—. Tôi đã bay đến tất cả địa điểm và thời điểm kẻ địch xuất hiện trước đó rồi—」
「……Cái gì thế này nya, cái vở kịch hoành tráng này là sao.」
「Tóm lại là, Vùng đất Mềm Mại ơi hãy trở lại như cũ—」
「Ồ—! Cảnh sắc…… cảm giác mềm mại đã hồi phục rồi nya! Tuy cảm xúc có chút phức tạp, nhưng tạm thời cảm ơn nhé, Sakurano Kurimu!」
「Ừm, không cần khách sáo! Vậy tôi trở về thế giới cũ đây! Ta sẽ tận hưởng sự bạo ngược đến cùng cực—!」
「A, chờ đã nya Sakurano Kurimu! Đ-Để cảm ơn, tôi sẽ tặng cô câu thần chú 『Xóa ma lực và ký ức』 này nya! Về học viện hãy thử niệm xem nya! Là thần chú tạo ra rất nhiều bánh kẹo đấy nya!」
「Ế, thế á!? Oa, cảm ơn nha! Vậy nhé—!」
「Bye bye nya—! ……Phù. Ôi trời ạ nya. Thật tình. …………. …………」
Whip, người đã gặp đủ chuyện tồi tệ, ngẩn ngơ nhìn vào khoảng không nơi cô ấy biến mất một lúc. Sau đó, cậu ta lặng lẽ kéo cái đuôi dài lủi thủi trở về ngôi nhà đã hoàn toàn trở lại như cũ.
Cậu ta không có gia đình, trong căn phòng đơn độc, thoáng hiện lên vẻ cô đơn.
Trong căn phòng tĩnh mịch, giọng nói của cậu ta vang lên khe khẽ.
「…………Thật ra, cũng có một chút, vui vẻ nya……」
Và thế là.
Cậu ta mở 「Ma pháp nhìn thế giới bên kia thông qua bức tranh mèo」, hay còn gọi là 「Cat Window」, và cứ thế mãi mãi…… vừa vẫy đuôi vui vẻ, vừa chăm chú nhìn ngắm cuộc sống học đường của Sakurano Kurimu.
【Cuộc sống đại học của các cô ấy】
「Hơn cả việc theo đuổi học vấn, là tích lũy kinh nghiệm sống! Đó mới là tinh túy của đời sinh viên!」
Aka-chan ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn lên và nói một cách tự mãn về kiến thức vay mượn từ cuốn sách nào đó như mọi khi.
Tôi vừa ngồi chính tọa (seiza) trên tấm đệm hình con gấu, vừa khuyên nhủ cô nàng đang đứng chống nạnh trên giường.
「Aka-chan. Hình như lần trước tớ cũng nói rồi, nhưng tớ nghĩ hình tượng của Aka-chan về cuộc sống đại học là quá hời hợt đấy.」
Đáp lại lời nói của tôi, câu nói mà không biết là lần thứ bao nhiêu kể từ lúc thi đại học, Aka-chan cũng trả lại vẻ mặt ngơ ngác không biết là lần thứ bao nhiêu kể từ lúc đó.
「Cậu nói gì vậy hả, Chizuru. Tớ biết mà. Bổn phận của sinh viên đại học là chơi bời!」
「Nghe này, Aka-chan. Bổn phận của học sinh, dù là cấp 2, cấp 3 hay đại học thì cũng không thay đổi──」
「Là chơi đúng không?」
「Không phải chuyện chỉ giới hạn ở đại học sao!?」
Đối với cô bé này, có vẻ trung tâm của mọi cuộc sống học đường đều là chơi bời. Khi tôi đang ôm trán, Aka-chan ngồi phịch xuống giường.
「Nhưng đại học là đặc biệt đấy! Cúp học đi làm thêm, đi Gokon (tiệc gặp mặt), đi nghỉ mát, hào hứng với các môn thể thao biển hay tiệc nướng BBQ! Đó mới là sinh viên đại học, theo như tớ được biết!」
「Nghe từ ai thế!?」
「Asun○ro Hakusho hay Oran○e Days hay Pro○ose Daisakusen chẳng hạn……」
「Đó là phim truyền hình mà! Mà còn hơi cũ nữa chứ! Mấy cái đó là sáng tác điển hình thôi!」
「Ơ, nhưng nhập học xong tớ cũng hay nghe chuyện Gokon mà. Tớ thì không được rủ.」
Tôi hình dung ra một số sinh viên. Quả thật…… cũng có khá nhiều loại người lao đầu vào cuộc sống đại học như Aka-chan nói.
Vì không hiểu sao Aka-chan cứ nhìn chằm chằm vào mình, tôi hắng giọng một cái và quyết định thay đổi cách phản biện.
「……Mà, không phải là không có. Nhưng rốt cuộc đó không phải là bổn phận. Cậu hiểu chứ?」
「Ừ, hiểu. Như thế là không nghiêm túc nhỉ.」
「Đúng. Cuối cùng cậu cũng hiểu rồi ha, Aka-chan. Nếu là sinh viên nghiêm túc thì phải đàng hoàng──」
「Phải dốc sức vào hoạt động câu lạc bộ mới đúng, nhỉ!」
「Aka-chan!?」
「Vì lẽ đó, Chizuru. Hôm nay, tớ muốn chúng mình tự thành lập câu lạc bộ!」
「Hảả!? Chờ, chờ chút đã, cách câu chuyện tăng tốc còn gấp gáp hơn cả thời Hội học sinh nữa, thú thật là tớ không theo kịp──」
「Vậy thì, xuất trận nào!」
Nhảy xuống khỏi giường, Aka-chan nắm lấy tay tôi và bắt đầu chạy đi với nguyên đà đó.
「Khoan, đừng có kéo── Hôm nay tớ không có tiết mà!」
「Không sao! Hôm nay tớ cũng tự chủ động không đi học!」
「Cái đó không gọi là không sao đâu nhỉ!?」
Cứ thế, hôm nay Aka-chan vẫn cứ là Aka-chan.
*
Tôi, Akaba Chizuru và Aka-chan hay Sakurano Kurimu bắt đầu cuộc sống đại học được khoảng một tháng.
Để theo học ngôi trường đại học cách quê nhà khoảng hai tiếng đi tàu điện này, tôi và Aka-chan đã thuê phòng trong cùng một ký túc xá nữ. Với một người yêu Aka-chan như tôi thì đương nhiên, việc được ăn ngủ cùng cô ấy khiến tôi vui sướng không chịu được, nhưng mà……
「Chà, có bạn bè đúng là tốt thật! Nhờ Chizuru mà chuyện trò suôn sẻ quá chừng!」
「Haiz……」
Tôi nheo mắt nhìn cô bạn thân đang ôm tờ đơn đăng ký hoạt động câu lạc bộ trước ngực, sải bước trong khuôn viên trường với tâm trạng cực kỳ tốt.
Nhìn thế này mới thấy, việc học cùng trường đại học, thậm chí ở cùng ký túc xá có lẽ là một thất bại. Dĩ nhiên tôi vui thì có vui thật nhưng…… việc tôi, người hỗ trợ ưu tú của cô ấy, ở bên cạnh suốt ngày đêm lại khiến cho những "ý tưởng bùng nổ" của Aka-chan trở nên mất kiểm soát hơn.
Và vấn đề lớn nhất là……
「Ehehe, tuyệt quá ha Chizuru! Hoạt động câu lạc bộ, mong chờ ghê!」
「……Ừ nhỉ.」
Nếu cô ấy cứ cho tôi thấy…… nụ cười tuyệt nhất cùng ánh mắt ngước nhìn lên như thế này mỗi lần, thì tôi chỉ còn cách dốc toàn lực đáp ứng nguyện vọng của cô ấy thôi! Aaa! Tôi cảm thấy nếu sau này có con, tôi sẽ trở thành một bà mẹ tệ hại mất! Cảm giác sẽ trở thành kiểu người chỉ biết nuông chiều con thôi! Key-kun cũng có vẻ là kiểu người sẽ dere-dere với con cái, thế thì cả bố lẫn mẹ đều thành phụ huynh ngốc nghếch── ủa tôi đang nghĩ cái gì thế này! Sao lại tự nhiên thiết lập Key-kun làm bố vậy!?
「? Sao thế Chizuru? Đầu bốc khói rồi kìa?」
「……K-Không có gì đâu. Aka-chan đừng bận tâm……」
「? Ừm.」
Tôi vừa đi vừa ôm lấy khuôn mặt nóng đến mức có thể nướng trứng ốp la một lúc. ……E hèm. P-Phải chuyển đổi ý thức thôi! Tôi quyết định tập trung vào chuyện câu lạc bộ.
「Vậy, cụ thể là cậu muốn lập câu lạc bộ như thế nào?」
「Cái nào cực kỳ vui ấy!」
「Tức là vẫn hoàn toàn chưa nghĩ ra cái gì chứ gì.」
「Ừm!」
Bị gật đầu với nụ cười mãn nguyện. Tôi thở dài một cái rồi đề xuất như mọi khi.
「Vậy thế này nhé, Aka-chan. Hôm nay Aka-chan hãy cứ đi học và trải qua đời sống học đường đàng hoàng như mọi khi. Tôi, người hôm nay không có lịch gì đặc biệt, sẽ đi cùng cậu, đồng thời cùng Aka-chan bàn bạc chuyện hoạt động câu lạc bộ. Thế nào?」
「Được hả? Vậy chốt thế nhé! Oa, vừa lấy được tín chỉ đàng hoàng, đúng là một mũi tên trúng ba đích nhỉ!」
「Con chim thứ ba là gì thì chưa biết, nhưng cậu vui là tớ mừng rồi. Vậy, mau đi học thôi. Thế, tiết học đầu tiên hôm nay là gì nào?」
「À ừm, chờ tớ chút nhé.」
Aka-chan vừa đi vừa lục lọi lấy cuốn sổ tay từ trong cặp ra, kiểm tra tên môn học.
Khi lên đại học, dĩ nhiên mỗi người đăng ký những môn học phù hợp với hệ của mình, nên thực ra tôi không biết rõ lắm những môn Aka-chan đang học.
Nhưng dù sao cũng là Aka-chan mà, chắc toàn chọn mấy môn có vẻ nhàn hạ hoặc thú vị thôi.
Đang dự đoán như vậy thì Aka-chan tìm thấy môn học hôm nay trong sổ tay, rào trước 「À ừm, xem nào」 rồi bắt đầu nói.
「『Trong môi trường gia nhiệt nhìn từ quan điểm triết học──』」
Ôi trời cô bé này, đăng ký môn nghe có vẻ nghiêm túc ra phết nh──
「『──Hoạt động của men nở』đấy!」
「Chắc chỉ đủ để làm bánh mì phồng lên thôi nhỉ!」
Tôi bất giác giật lấy cuốn sổ tay từ Aka-chan và kiểm tra. Nghi ngờ cô ấy nhận thức sai, nhưng trong đó kẹp tờ in do phía đại học phát hành, có vẻ không sai vào đâu được……
「Tại sao lại có cái môn học nghe chả được lợi lộc gì thế này……」
「Chậc chậc chậc. Ngây thơ quá, Chizuru. Sâu sắc lắm đấy, chắc thế. Có ghi là triết học mà. Thật ra hôm nay cũng là buổi đầu tiên của tớ, nhưng chắc chắn là môn học cực kỳ cao sang đấy!」
「Đ-Đúng ha. Có gắn chữ triết học mà. Chắc không phải chuyện đơn giản đâu ha.」
「Chắc chắn là vậy! Thế, đi nào! Đi học môn cao sang thôi!」
「Ừ! Tớ cũng thấy ngược lại thành ra mong chờ rồi đấy! Môn này có khả năng lớn là môn xịn đấy!」
Vậy là, tiến lên nào, bài giảng về hoạt động của men nở mang tính triết học!
Khoảng một tiếng rưỡi sau. Ở đó có bóng dáng hai chúng tôi vừa phồng má nhai bánh mì gối vừa sải bước trong khuôn viên trường.
『…………』
Hai người im lặng nhồm nhoàm nhai bánh mì và bước đi.
『…………』
Không ngờ lại thực sự là chín mươi phút chỉ làm bánh mì. Cái gì thế này.
Vì vừa mới ra lò, nên chẳng cần chấm gì cũng có vị mặn và ngọt thoang thoảng……
『…………』
Bánh mì mới làm ngon thật.
Mang tiếng là bài giảng có tên triết học, học chín mươi phút mà thông tin thu được chỉ có thế. Theo nghĩa đó thì cũng là một bài giảng có trải nghiệm khó quên.
「Nào, xốc lại tinh thần thôi.」
Aka-chan nuốt ực miếng bánh mì và bắt đầu nói. Có vẻ ngay cả cô ấy cũng cảm thấy đó là một bài giảng tồi tệ đến mức cần phải "xốc lại tinh thần".
「Trước khi đến tiết tiếp theo, đi xem bảng thông báo chút đi, Chizuru! Tớ sẽ tìm việc làm thêm!」
「L-Làm thêm? Aka-chan á?」
「Ừm! Dốc sức cho hoạt động câu lạc bộ và làm thêm! Đó là sinh viên đại học theo như tớ được biết!」
「Đã bảo là thông tin từ ai vậy chứ……」
Tuy có vặn lại nhưng tôi vẫn để Aka-chan dẫn về phía Phòng công tác sinh viên. Aka-chan làm thêm…… Không được, hoàn toàn không hình dung ra nổi.
「A, là Kurimu-chan kìa!」「Kyaa, hôm nay cũng dễ thương quá—!」「Nhìn mềm mềm ghê!」
Dù bị đám sinh viên đi lướt qua trêu chọc với xác suất cao, chúng tôi cũng đến được bảng thông báo.
Tôi cũng mới thấy lần đầu, nhưng trên bảng dán chi chít quảng cáo tuyển dụng. Hả, trường đại học này nhận nhiều yêu cầu làm thêm thế cơ à.
Mắt Aka-chan lấp lánh nhìn vào tấm bảng.
「Chizuru! Chizuru! Có nhiều việc quá nè! Tuyệt ghê!」
「Ừ, có nhiều thế này thì chắc cũng có việc hợp với Aka-chan thôi.」
「Đúng ha! Nhân tiện Chizuru, nhiệm vụ cấp G nhận được Thiên Lân là cái nào nhỉ?」
「Không có mấy cái đó đâu.」
「Ế…… Vậy thì, nhiệm vụ cấp S chỉ có Ma đạo sĩ cấp S mới được nhận……」
「Nếu có cơ hội gia nhập hội ma đạo sĩ kiểu Fairy T○il nào đó thì hãy nhận.」
「Vậy à tiếc ghê. Thế đành chịu vậy, tớ sẽ tìm từng cái có vẻ ổn một—」
「Làm thế đi.」
Thế là Aka-chan bắt đầu kiểm tra từng quảng cáo tuyển dụng một, còn tôi thì lơ đễnh ngắm nhìn bảng thông báo. Hưm…… công việc hợp với Aka-chan nhỉ…… Quả nhiên mấy việc nhẹ nhàng êm đềm là tốt nhất. Nếu có việc làm thêm ở tiệm hoa thì rất "ra dáng" đấy……
「Chizuru, Chizuru! Cái này cái này, cái này thế nào!」
「Hửm?」
Aka-chan giật giật tay áo tôi. Hình như tìm thấy công việc gì tốt lắm. Tôi xem thử tờ quảng cáo tuyển dụng cô ấy chỉ.
《Tháp tùng điều tra sinh thái đảo hoang *Tuyển rộng rãi hướng dẫn viên am hiểu địa lý địa phương và giỏi kỹ năng sinh tồn. Yêu cầu: Giấy phép sử dụng súng》
「Aka-chan không làm được đâu!」
「Tớ nghe nói phỏng vấn làm thêm chỉ cần cho thấy sự nhiệt tình là qua mà.」
「Đã bảo là nghe từ ai thế hả!? Cái này chỉ có nhiệt tình thôi thì không làm gì được đâu!」
「Tớ nghe nói chỉ cần có nhiệt tình, công việc thì sau này học bao nhiêu cũng được.」
「Đã bảo thông tin từ ai vậy hả! Ít nhất đối với công việc này, kiểu người chỉ có nhiệt tình lại là nguy hiểm nhất đấy! Sẽ gây phiền phức cho đối tác nữa, bỏ đi!」
「Thế à? Hết cách rồi nhỉ…… Vậy thì……」
「Chọn việc nào nhẹ nhàng hơn ấy, Aka-chan.」
Đúng, cô ấy nên làm những việc mà ai cũng làm được, nhẹ thật nhẹ, không cần suy nghĩ, không cần kỹ thuật ấy──
「A, Chizuru xem cái này nè! Không cần kỹ thuật, kinh nghiệm hay bằng cấp gì cả mà lương cao lắm nhé!」
「Hả, có việc ngon thế cơ à? Tốt quá rồi còn gì.」
Đúng là bảng thông báo cho sinh viên, có vẻ cũng có những đợt tuyển dụng làm thêm hời từ người dân địa phương mà trên tạp chí việc làm không có──
《Quan hệ không ràng buộc hậu quả *Chỉ dành cho nữ! Công việc đơn giản chỉ là uống trà cùng nhau!》
Tôi lẳng lặng giật tờ giấy đó khỏi bảng thông báo rồi xé nát bươm hết mức có thể.
「A—! Chizuru, làm cái gì vậy hả! Công việc chỉ uống trà mà nhận được lương cao thế cơ mà!」
「Ừ, Aka-chan, đúng là tớ đã bảo việc nhẹ nhàng thì tốt, nhưng cái này nhẹ quá.」
Theo nhiều nghĩa. Aka-chan có vẻ hoàn toàn không hiểu ý nghĩa, chỉ ngơ ngác nhìn, nhưng chắc cũng chẳng chấp nhặt gì lắm nên ngay lập tức tìm việc tiếp theo và bắt đầu lục lọi bảng thông báo.
……Cơ mà, Phòng công tác sinh viên ở đây làm ăn kiểu gì thế…… Tại sao lại thông qua cái tuyển dụng kiểu này chứ? Không, có thể đây là trò đùa của ai đó. Đúng rồi. Tuyển dụng chi chít thế này cơ mà, dù có dán trộm một cái tuyển dụng nhỏ đùa cợt thì Phòng công tác sinh viên không nhận ra cũng đành chị──
「A, Chizuru nhìn nè nhìn nè! Có cái hay nè! To đùng ngay chính giữa! Có cả ảnh chân dung!」
「Hả? Có ảnh chân dung?」
Ra là vậy, thế thì có thể là công việc đàng hoàng đáng tin cậy. Có mặt người đại diện, lại còn được dán to đùng ngay trung tâm cái bảng thông báo chi chít này, nghĩa là công việc ổn định được Phòng công tác sinh viên đề cử nhất──
《WANTED Luffy Mũ Rơm 400.000.000 Beri》
「……Chờ tớ chút nhé, Aka-chan.」
「? Sao thế Chizuru, đi tìm cậu Mũ Rơm hả?」
Thấy Aka-chan hỏi vẻ thắc mắc, tôi…… quay lại với nụ cười rạng rỡ.
「Chờ chút, tớ đi chơi với mấy người bên Phòng công tác sinh viên một lát.」
*
「Oa—, cảm ơn Chizuru!」
「Không có chi, không có chi.」
Tôi đáp lại nụ cười dịu dàng với Aka-chan đang giơ cao tờ quảng cáo tuyển dụng một cách vui sướng khi đi trong trường.
「Nhưng sao cậu lấy được thế? Công việc điều kiện tốt thế này.」
Aka-chan thắc mắc cũng phải thôi. Cái tôi đưa cho cô ấy thực sự là công việc có điều kiện phá giá. Chỉ cần giúp đỡ nhẹ nhàng ở hợp tác xã sinh viên mà nhận được mức lương theo giờ khá cao. Đó là thông tin tuyển dụng bí mật tối thượng mà Phòng công tác sinh viên nắm giữ. ……Tôi nhớ lại hình ảnh nhân viên Phòng công tác sinh viên vừa quỳ rạp xuống đất vừa đưa nó cho tôi cách đây khoảng năm phút.
「Tớ thảo luận chút với người bên Phòng công tác sinh viên là họ mang đến ngay ấy mà.」
「Hả, thế à! Đúng là Chizuru tuyệt thật đấy! Cảm ơn nha!」
「Không có gì.」
Nhìn Aka-chan lục đục cất tờ in vào cặp, tôi mỉm cười. Cô ấy vui là được rồi. Theo nghĩa đó thì cũng phải cảm ơn cái Phòng công tác sinh viên thối nát kia.
「Thế thì, sắp phải đến tiết học tiếp theo rồi, Chizuru!」
「Rõ rồi Aka-chan. ……Cơ mà, tiết tiếp theo chắc chắn là môn đàng hoàng đấy chứ?」
Nhớ lại sự tồi tệ của tiết học đầu tiên, tôi hỏi, Aka-chan ưỡn ngực trả lời đầy tự tin.
「Không sao! Tiếp theo là cái môn có vẻ khó nhất trong số những môn tớ đã chọn đấy!」
「Aka-chan lại chọn cái gì không vừa sức rồi……」
Nhưng mà, nếu thế thì ít nhất chắc không bị bắt làm bánh mì nữa.
Aka-chan mở sổ tay để kiểm tra tên môn học rồi đọc to.
「À ừm, 『Cạnh tranh quy mô toàn cầu trong xã hội toàn cầu hóa và tương lai Nhật Bản nhìn từ sự đối chiếu với Châu Âu thời kỳ hậu La Mã──』」
「Nghe có vẻ ghê gớm đấy.」
Thú thực không phải là môn Aka-chan sẽ học. ……Mà, dù sao thì cũng có vẻ thu hoạch được gì đó hơn là làm bánh mì gố──
「『──Hoặc là, hoạt động của men nở』」
「Hoặc là!?」
Tôi giật lấy tờ in từ tay Aka-chan để kiểm tra. ……Th-Thật sự viết thế…… Cái gì đây. Cái gì thế này.
Chính Aka-chan cũng vừa nhận ra cái bẫy trong tên môn học đó, làm vẻ mặt khó xử, nhưng vẫn mở miệng như để chữa cháy.
「Nh-Nhưng mà nhìn kìa, chỉ là 『hoặc là』 thôi. Thực tế là bài giảng đàng hoàng đấy.」
「Đ-Đúng ha. Chắc là cái đó nhỉ. Kiểu như khi bài giảng liên quan đến men nở ở chỗ khác bị hủy thì đại loại sẽ đổi sang bài giảng đó ấy mà, chuyện là vậy ha.」
「Chắc chắn là vậy! Thế, lần này hãy hăng hái học môn cao sang nào Chizuru!」
「Ồ—」
Thế là, hai chúng tôi vừa ép buộc tăng độ hưng phấn lên một nửa, vừa tiến vào tiết hai!
Khoảng một tiếng rưỡi sau. Ở đó có bóng dáng hai chúng tôi vừa phồng má nhai bánh mì gối vừa sải bước trong khuôn viên trường.
『…………』
Hai người im lặng nhồm nhoàm nhai bánh mì và bước đi.
『…………』
Không ngờ lại bị lặp lại nội dung bài giảng y hệt. Cái gì thế này.
Vì bụng cũng đói vừa phải, nên dù là lần thứ hai thì bánh mì mới làm vẫn ngon.
『…………』
Bánh mì ngon thì ăn bao nhiêu lần vẫn ngon.
Kiến thức thu được sau khi học cùng một bài giảng hai lần chỉ có thế.
「……Chizuru. Sao thế nhỉ, tớ muốn khóc quá.」
「Tình cờ ghê Aka-chan. Không hiểu sao tớ cũng đang có tâm trạng như vậy.」
Hai người ủ rũ cúi đầu với tâm trạng chán chường.
Đi được một lúc, tôi đề nghị để Aka-chan xốc lại tinh thần.
「S-Sắp đến giờ trưa rồi Aka-chan! Hay mình đi nhà ăn sinh viên đi!」
「……Cũng không đói lắm.」
Aka-chan nuốt ực miếng bánh mì có vẻ còn sót lại trong miệng rồi đáp.
Tôi cố gắng tìm cách xốc lại tinh thần cho cô ấy.
「Th-Thì đúng là vậy. Nhưng mà, n-này, nếu chỉ ăn nhẹ thôi thì……」
「Ăn nhẹ là sao?」
「Nói là ăn nhẹ thì không phải mấy món như sandwic──」
「…………」
「──h đâu, à ừm, xem nào, salad chẳng hạn. Hay đồ ngọt.」
「……Ừm—」
「Đ-Đúng rồi! Rốt cuộc mình cũng chưa bàn bạc được về hoạt động câu lạc bộ, chẳng phải vừa đúng lúc sao! Nhỉ? Nhỉ?」
「……Ừm. Nếu Chizuru nói vậy. Đúng ha, tớ muốn nói chuyện câu lạc bộ!」
Cuối cùng Aka-chan cũng chịu hứng thú.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đi về phía nhà ăn sinh viên gần đó. Trường đại học của chúng tôi cũng khá lớn, có nhiều nhà ăn và hợp tác xã. Nhà ăn gần nhất từ vị trí hiện tại là nơi chúng tôi chưa từng ghé qua.
「Oa—, chỗ này thực đơn phong phú ghê Chizuru! Ăn cái gì bây giờ ta!」
Aka-chan đã hoàn toàn vui vẻ trở lại và chạy đến máy bán phiếu ăn. ……Cơ mà, tuy là nhà ăn khá lớn nhưng ngạc nhiên là ít sinh viên. Nhờ thế chúng tôi có thể thong thả chọn món trước máy bán phiếu……
「Nè nè Chizuru! Cái này! Tớ muốn cái này! Trông có vẻ ngon!」
Trong lúc tôi đang hơi nghi ngờ, hình như Aka-chan đã chọn xong món.
「Hửm? Đâu nào?」
Tôi cúi xuống nhìn vào hiển thị trên máy bán vé mà cô ấy chỉ.
《Mứt mật đen pudding và bánh kem dâu ~Rưới đẫm cả xi-rô lá phong~》
「…………」
Tôi đã hiểu lý do nhà ăn này không có người. Nhìn xem, các món khác cũng……
《Cá hồi nướng muối trong nồi muối ~Vị nước tương cháy~》
《Thịt heo chua ngọt đẫm nước cốt chanh ~Tăng lượng mơ lên nguyên năm quả~》
《Habanero ~Xin mời dùng riêng (Sắp nhập cả "Jolokia"!)~》
Vân vân. ……Cái chí hướng nhất quán theo một nghĩa nào đó, và độ nguy hiểm này, có truyền tải được không nhỉ.
Thế mà trong mắt Aka-chan mấy cái này có vẻ "ngon". Mắt lấp lánh, cô ấy đang ngắm nghía các món khác. ……Kh-Khoan, đúng là "thoạt nhìn" thì cũng hiểu được tên món ăn nghe có vẻ ngon…… ừm.
Tuy nhiên, giờ mà đi sang nhà ăn khác thì tốn khá nhiều thời gian. Aka-chan cũng đã hoàn toàn lên tinh thần rồi, đành chịu vậy, chúng tôi quyết định nghỉ trưa ở đây.
Nhanh chóng gọi món xong, chúng tôi ngồi vào bàn cạnh cửa sổ. Chỗ ngồi đẹp có thể nhìn bao quát sân trường. Việc chỗ ngồi thế này mà cũng trống khiến tôi không phải là không cảm thấy gì đó, nhưng gác chuyện đó sang một bên, đây là môi trường không tệ để trò chuyện. ……Nếu không phải giờ trưa thì có lẽ cũng đông đúc đấy.
「Thế đấy, Chizuru. Chuyện câu lạc bộ ấy mà.」
Aka-chan vừa đưa nĩa vào món 《Mứt mật đen pudding và bánh kem dâu ~》 mà cô ấy kiên quyết gọi từ đầu, vừa nói. ……Chỉ nhìn thôi mà trong miệng đã thấy ngọt khé cổ.
Tôi vừa đáp 「Ừ」, vừa cùng lúc với Aka-chan, đưa ly cà phê 《Cà phê Black Dark không đường ~Có pha trà Swertia (trà đắng)~》 của mình lên miệng── Trong khoảnh khắc đó.
「Ngọt quá!」「Đắng quá!」
Hai người đồng thanh hét lên. Những sinh viên khóa trên ít ỏi khác đang sử dụng quán này đồng loạt nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ấm áp kiểu như 「Chào mừng đến với thế giới của bọn này」.
「Chizuru, cho tớ cà phê」「Aka-chan, cho tớ xin một miếng cái đó nhé」
Muốn thay đổi vị đang lan tỏa trong miệng, chúng tôi đổi cho nhau. Nhưng dĩ nhiên kết quả là──
「Đắng quá!」「Ngọt quá!」
Chỉ là đổi hướng của sự dở tệ thôi. ……Cơ mà là gì thế này.
Tôi và Aka-chan, khi nhận ra thì lại đổi đồ cho nhau và đưa lên miệng. Thêm một lần nữa. ……Thêm nữa thêm nữa, một lần nữa. Khi nhận ra thì cả hai đều đã vơi đi một nửa……
「Cái gì thế này, kỳ lạ là không dừng lại được Chizuru ơi!」
Aka-chan vừa nhồm nhoàm pudding vừa chảy nước mắt. Biểu cảm đó tuyệt nhiên không mang sắc thái vui sướng.
Tuy nhiên──
「Không thể dừng, không thể ngừng theo hình thức tồi tệ nhất nhỉ. Bị ép buộc phải đi đi lại lại giữa cảm xúc muốn làm miệng đắng và muốn làm miệng ngọt…… kết quả là không dừng lại được!」
Một bữa ăn giống như ma túy tồi tệ. Các sinh viên khóa trên xung quanh nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kiểu 「Thấy chưa?」. Cái gì thế, cái thái độ đó của các người. Chẳng đáng kính trọng chút nào cả.
Cứ thế này thế kia rồi nhoáng cái đã ăn hết sạch, sau khi xúc động một hồi vì độ ngon của ly nước lọc mang ra sau bữa ăn, chúng tôi cuối cùng cũng bắt đầu câu chuyện về hoạt động câu lạc bộ.
「Aka-chan cụ thể là muốn hoạt động câu lạc bộ như thế nào?」
「Đương nhiên là cái vui vẻ rồi! Kiểu mọi người cùng chơi đùa thỏa thích và ca ngợi thanh xuân ấy!」
「Thế thì có khác gì Hội học sinh đâu……」
「Không, không phải thế! Kiểu giống sinh viên đại học hơn ấy! Như là…… hào hứng với các môn thể thao biển, hay mọi người cùng trọ ở nhà gỗ!」
Có vẻ cô ấy mong muốn một cuộc sống đại học của "người có cuộc sống thực tế viên mãn" (riajuu) điển hình. Thú thực tôi cảm thấy mong muốn này hơi không giống Aka-chan, nhưng tôi vẫn tiếp tục câu chuyện theo hướng đó.
「Trước mắt thì quyết định mục đích chính và tên của câu lạc bộ đã nhé. Chỉ cần thành lập được câu lạc bộ, sau đó chỉ cần nỗ lực hướng tới nội dung hoạt động mà Aka-chan đặt mục tiêu là được.」
「Đúng ha! Nếu ở mức độ Hội những người cùng sở thích (Doukoukai) thì có vẻ được tự do lập, nhưng nếu được đại học chính thức công nhận thì còn được cấp phòng câu lạc bộ và tiền hỗ trợ nữa mà nhỉ!」
Cô ấy vừa nói vừa kiểm tra tờ đơn đăng ký trải trên bàn. Tôi gật đầu đáp lại.
「Đúng. Vì vậy, chỗ này phải xem làm thế nào để giả vờ là hoạt động nghiêm túc và lành mạnh──」
「Tên câu lạc bộ 『Quan hệ chỉ chơi bời』. Nội dung hoạt động 『Mọi người cùng tiếp xúc theo dục vọng』…… xong.」
「Tại sao lại viết kiểu mờ ám thế hả!」
Giật lấy tờ đơn đăng ký mà cô ấy tự tiện điền vào, Aka-chan bĩu môi vẻ bất mãn.
「Tớ đã cố dùng từ ngữ khó hiểu theo cách của tớ rồi mà……」
「Cái đó phản tác dụng quá rồi Aka-chan! Chọn nội dung lành mạnh hơn chút đi!」
「Nếu Chizuru nói vậy……」
Aka-chan lấy tờ in mới từ trong cặp ra. Có vẻ cô ấy đã lấy nhiều tờ đơn đăng ký.
Cô ấy dùng lưng bút gõ gõ vào trán suy nghĩ một chút, rồi bắt đầu điền lại.
「Tên câu lạc bộ 『CLB Quần vợt Matsuoka ○uzo』. Nội dung hoạt động 『Trở nên nhiệt huyết hơn nữa!』」
「Đúng là lành mạnh thật! Lành mạnh quá mức luôn ấy chứ!」
Trước hết tôi khuyên giải Aka-chan rằng tự tiện gắn tên người nổi tiếng vào là không được. Aka-chan có vẻ rất bất mãn. Chắc là bực mình vì cái mình mất công điền bị hủy bỏ nhiều lần.
Tôi đề xuất để thay đổi bầu không khí này.
「Vậy trước mắt, khoan hãy viết, quyết định tên câu lạc bộ trước đi.」
「Ừm, đúng ha. Thế thì tốt hơn. Hưm…… cái nào thì được nhỉ.」
「Vì nhắm đến việc nhận tiền hỗ trợ từ đại học, nên cái nào đơn giản và nghiêm túc thì tốt.」
「『CLB Bóng chày』」
「Ừ, ừm, đúng là đơn giản và nghiêm túc thật. Nhưng cái đó chắc là có rồi, hay nói đúng hơn là…… Vì là hoạt động câu lạc bộ đại học, nên cần cảm giác bắt kịp thời đại hơn chút nữ──」
「『CLB Cổ điển』」
「Đúng là theo một nghĩa nào đó cũng bắt kịp thời đại, đơn giản và nghiêm túc thật! Nhưng tiếc là bác bỏ nhé Aka-chan. Đơn giản và nghiêm túc, đồng thời thể hiện đúng nội dung hoạt động của chúng ta, và nếu được thì không quá cứng nhắc, tớ nghĩ tên câu lạc bộ như vậy thì tốt.」
Vừa tự nói vừa hối hận xem liệu yêu cầu này có quá cao không. ……Nhưng Aka-chan ngạc nhiên thay, bừng sáng nét mặt và nói với vẻ 「Chính là nó!」.
「『Aso-bu』! (CLB Chơi)」
「Theo một nghĩa nào đó là câu trả lời trăm điểm nhỉ!」
Nếu là bài kiểm tra thì đành chịu cho ◎ (xuất sắc)! Nhưng tiếc là bác bỏ!
Vì Aka-chan trầm ngâm 「Hưm hưm hưm」, tôi đưa ra gợi ý trợ giúp.
「Đúng rồi, lúc nãy tớ cũng nói rồi, vì là hoạt động câu lạc bộ đại học nên không nhất thiết phải gắn chữ 『Bu』 (Bộ/CLB) đâu? Ngược lại nên dùng cái nào thẳng thắn hơn để sinh viên tụ tập đến…… đúng rồi, gắn chữ 『Club』 vào là vừa đẹp──」
「『Chàoo, đi Club cùng nhau không? Club』」
「Aka-chan!? Ngữ điệu của từ Club có gì đó sai sai!?」
「Tớ thử hình dung Sugisaki.」
「Xin lỗi Key-kun đi! Dù là cậu ta thì cũng không đến mức ăn chơi thế đâu! Với lại, cấm dùng văn nói! Bình thường như 『Marine Sports Club』 hay 『Recreation Club』, kiểu đấy là được rồi.」
「Ế, cảm giác thiếu ấn tượng thế nào ấy.」
「……Mà quả thực, câu lạc bộ mọc lên như nấm thế này thì để tập hợp sinh viên, có lẽ cũng cần chút ấn tượng.」
「『Armageddon Club - Chiến tranh tận thế』」
「Nghe như tiêu đề tiểu thuyết ấy nhỉ! Đúng là có ấn tượng thật, nhưng không hợp với nội dung hoạt động đâu! Cái nào phải thật…… ngắn gọn, giống chúng ta, thoải mái và nghe êm tai ấy……」
Tôi tự nhận thức được là yêu cầu lại cao lên, nhưng không làm thế thì câu trả lời quá tự do nên đành chịu. Đến nước này thì Aka-chan chắc cũng phải suy nghĩ…… cứ tưởng thế, nhưng cô ấy lại dễ dàng…… với nụ cười rạng rỡ, nói toạc ra câu trả lời đó.
「『Cream Club』」
「Lại là câu trả lời trăm điểm theo một nghĩa nào đó!」
Nghe êm tai, thoải mái và thể hiện nội dung hoạt động cực kỳ rõ! Thật ra tôi nghĩ cô bé này cực kỳ thông minh, nhưng mà──
「Tiếc là bác bỏ nhé, Aka-chan.」
Thế thì đúng là không mong đợi tiền hỗ trợ từ đại học được.
「Thế à…… đúng ha. Nghe cứ giống 『Slim C○ub』 ấy nhỉ.」
Cũng chẳng phải ý đó đâu, nhưng Aka-chan đã chấp nhận thì coi như xong.
Trong lúc cứ thế này thế kia, thời gian tiết học tiếp theo đã đến gần. Thú thực cả hai đều hơi thất vọng vì chưa quyết định được gì, nhưng giờ giấc là giờ giấc nên đành miễn cưỡng đứng dậy.
Trả lại bát đĩa, chúng tôi rời nhà ăn trong sự dõi theo bởi ánh mắt ghê tởm kiểu 「Lại đến nhé, lũ gà mờ」 của các sinh viên khóa trên.
Vừa đi trên hành lang, tôi vừa bắt chuyện để thay đổi bầu không khí hơi nặng nề.
「Thế Aka-chan, tiết học tiếp theo là gì? Đừng bảo lại là men nở thế này thế nọ nữa nhé.」
Vừa cười, nhưng cũng vừa pha chút lo ngại thật sự mà hỏi.
Đối lại, Aka-chan ưỡn ngực trả lời như muốn nói cứ giao cho tớ.
「Không sao đâu Chizuru! Lúc nãy ở nhà ăn tớ đã lấy tờ in ra kiểm tra rồi…… tiết tiếp theo…… bất ngờ thay, hoàn toàn không viết gì về men nở thế này thế nọ cả—!」
「Ồ—」
Bất giác thấy thán phục. Không, bình thường thì chẳng ai viết men nở thế này thế nọ đâu. Nhưng vì dòng chảy hôm nay khiến tôi nghĩ 90% khả năng tiếp theo cũng là men nở……
Aka-chan vừa cười khổ vừa tiếp tục.
「Bài giảng về men nở, nếu chỉ một lần thì cũng còn vui đấy chứ.」
「Đúng là vậy. Nếu không kỳ vọng vào mấy cái triết học vân vân, thì bản thân việc làm bánh mì cũng khá ổn mà.」
「Ừm. Cô giáo cũng dạy giỏi nữa.」
Có lẽ đúng là vậy. Nói đúng hơn, cả hai bài giảng men nở đều là cô ấy…… một nữ giáo sư trẻ khá xinh đẹp. Nhắc mới nhớ, giờ nghĩ lại thì cô ấy hình như giống ai đó. Là ai nhỉ…… ……Đầu óc cứ nghĩ đến bánh mì quá nên không nhớ nổi tên giáo sư.
Tôi đang định dùng tờ in để kiểm tra, thì Aka-chan chợt nhìn đồng hồ đeo tay và kêu lên 「A」.
「Chizuru, hình như mình thong thả quá rồi! Tiết sau, không nhanh là bắt đầu mất!」
「A, thật ha. Nhanh lên nào.」
「Ừm!」
Thế là, không đến mức chạy, nhưng chúng tôi tập trung tăng tốc độ đi bộ.
Chợt nhớ ra mình vẫn chưa nghe rõ tên bài giảng tiếp theo, tôi vừa giữ tốc độ đi bộ, vừa hỏi Aka-chan.
「Nhân tiện Aka-chan, bài giảng tiếp theo là gì thế?」
Aka-chan cười nhếch mép trước câu hỏi của tôi.
「Fufufu—. Cái tiếp theo cũng là môn có vẻ khó đấy Chizuru.」
「Thế à? Lại là bài giảng tên dài ngoằng nữa hả.」
「Chậc chậc chậc. Ngây thơ quá Chizuru ơi. Cái tiếp theo không phải kiểu đó đâu! Nói về số lượng chữ thì là tám chữ (trong tiếng Nhật)! Hơn nữa kết thúc bằng hai chữ 『Khái luận』, là bài giảng đơn giản và cao sang đấy!」
「Hả, ra vậy.」
Quả thực nếu là bài giảng 『Khái luận ○○』 thì không có chỗ cho men nở chen vào. Nhìn thái độ tự tin của Aka-chan, có vẻ cũng không có cái kết kiểu như trong chỗ ○○ lại điền từ 「Bánh đậu đỏ」 đâu.
Thế là cuối cùng cũng yên tâm vì sắp được học bài giảng đàng hoàng đầu tiên trong ngày thì…… Aka-chan, với sự chuẩn bị kỹ càng, đã thông báo tên bài giảng đó.
「Tên nó là, 『Khái luận Focaccia』 đấy, Chizuru!」
Một tiếng rưỡi sau. Ở đó rốt cuộc vẫn có bóng dáng hai chúng tôi vừa phồng má nhai bánh mì vừa sải bước trong khuôn viên trường.
Hai chúng tôi vừa nhồm nhoàm ăn bánh mì vừa đi trên hành lang vắng vẻ không một bóng sinh viên như một túi khí.
Dưới ánh mặt trời bắt đầu lặn chiếu rọi chúng tôi đỏ rực và buồn bã, Aka-chan buông thõng vai và nói.
「……Xin lỗi nhé Chizuru. Tớ không biết Focaccia là loại bánh mì dẹt của Ý……」
Tôi mỉm cười dịu dàng với Aka-chan đang ủ rũ xin lỗi.
「Không, không sao đâu, Aka-chan. Nhìn xem, đâu phải bánh mì gối đâu.」
Dù vị thì cũng tương tự nhau. Và cô giáo cũng là cô giáo đó.
Tuy nhiên, dù tôi có nói đỡ, Aka-chan vẫn cứ ủ rũ. Hiếm khi cô ấy lại chuyển đổi tâm trạng chậm thế này.
「? Có chuyện gì à? Aka-chan.」
Trước câu hỏi của tôi, cô ấy chỉ đáp 「Ừm……」 rồi im lặng một lúc. Đến khi tôi bắt đầu lo lắng không biết có chuyện gì thật không, thì Aka-chan không hiểu sao lại xin lỗi lần nữa.
「Thật sự xin lỗi nhé, Chizuru……」
「? Ơ này…… Aka-chan? Chuyện combo ba lần bánh mì, không cần để tâm đến thế đâu……」
「Không phải chuyện đó.」
「?」
Aka-chan dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, và nói với vẻ hơi dồn dập.
「Xin lỗi vì không thể để cậu có được cuộc sống đại học vui vẻ nhé…… Chizuru.」
「? Dạ?」
Tôi ngơ ngác không hiểu đầu đuôi câu chuyện. Nhưng Aka-chan có vẻ rất nghiêm túc…… nắm chặt lấy cặp, cô ấy cúi gằm mặt xuống và nói tiếp.
「Hôm qua…… cô bạn ngồi cạnh trong giờ học đã nói. Vì lúc thi cử đã vất vả rồi, nên sau khi nhập học, nào là sống một mình, làm thêm, hoạt động câu lạc bộ, đi Gokon, được làm đủ thứ chuyện mà không cần giữ ý, giờ vui lắm. Mọi người xung quanh hình như cũng thế. Cô ấy nói trông vui vẻ lắm.」
「À ừm…… thì sao?」
Không hiểu lắm sự liên kết của câu chuyện. Chỉ là, chuyện hôm nay Aka-chan đột nhiên nhắc đến cuộc sống đại học "riajuu" (viên mãn thực tế) thì tôi cảm thấy đã hiểu ra. Ra là vậy, cô bé dễ bị ảnh hưởng mà……
Aka-chan nhăn mặt vẻ cực kỳ hối hận không hiểu vì sao.
「Tớ thì không hiểu mấy cái đó lắm. Nhưng mà, tớ nghĩ, chắc ai cũng thế. ……Làm thêm, tham gia câu lạc bộ, đi Gokon…… tớ đã nghĩ rằng, lên đại học thì mấy cái đó mới là vui.」
「À ừm…… Aka-chan? Chuyện đó mỗi người mỗi khác mà, Aka-chan cứ làm những gì Aka-chan thấy vui là được, thế là──」
「Nhưng Chizuru thì khác đúng không!」
「──Hả?」
Aka-chan với đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào mắt tôi.
「Chizuru thì…… khác với tớ, cậu đã là người lớn đàng hoàng rồi mà. Là sinh viên đại học đàng hoàng rồi mà. ……Thế mà, Chizuru lúc nào cũng chiều theo tớ…… chỉ toàn quan tâm đến tớ…… Vì thế…… vì thế……」
「…………」
Cuối cùng, tôi đã hiểu tất cả.
Tôi vừa thở dài pha chút ngán ngẩm vừa bước về phía Aka-chan, đặt tay lên vai cô ấy.
「Thế nên cậu mới bảo hoạt động câu lạc bộ, rồi thử tìm việc làm thêm hả?」
「……Ừm. ……Cậu biết không, làm tiệc nướng BBQ ấy, tốn chút tiền đấy……」
「Ngốc quá đi.」
Tôi quỳ gối xuống, ôm chặt lấy đầu của Aka-chan đang ủ rũ vào lòng. Thật tình…… sao lại có cô bé chẳng ra dáng sinh viên đại học chút nào thế này. Ba năm nay thực sự chẳng thay đổi gì cả. Suy diễn thì mãnh liệt…… vụng về…… và hơn hết là hết lòng vì bạn bè.
「……Với lại nè, để làm tiệc nướng BBQ thì, cũng phải rèn luyện kỹ năng sinh tồn nữa cơ.」
「Cậu định làm tiệc nướng quy mô cỡ nào vậy hả.」
A, thảo nào, công việc đầu tiên cô ấy chọn lại là cái đó. Thật tình, đúng là cô bé lệch lạc. Và…… thật sự, là cô bé đáng yêu.
Tôi siết chặt tay ôm đầu cô ấy hơn. Trong lúc Aka-chan kêu lên 「Oapu?」, tôi ghé mặt sát vào tai cô ấy, nói thêm lần nữa.
「Ngốc thật, Aka-chan đúng là ngốc.」
「Ư ư…… tớ biết mà. Vào được đại học này cũng là nhờ thần trắc nghiệm mỉm cười thôi……」
Aka-chan bắt đầu ủ rũ hơn nữa…… tôi dõng dạc tuyên bố.
「Tớ rất thích cậu, Aka-chan.」
「Huê? Chizuru? Trước cũng nói rồi nhưng quả nhiên Chizuru là người chơi hệ Yuri (Bách hợp)……」
「Thôi, dù là thế cũng được.」
「Eeee—!?」
Aka-chan giãy giụa cố thoát khỏi ngực tôi. Nhưng tôi không cho phép, ôm chặt cô ấy hơn nữa…… và thì thầm vào tai cô ấy.
「Tớ rất thích Aka-chan. Có truyền tải được không? Aka-chan.」
「Tr-Truyền tải được rồi! Truyền tải quá mức rồi! Nh-Nhưng tớ không có sở thích đó, bu-buông ra──」
「Được sống cuộc đời đại học cùng với Aka-chan mà tớ yêu quý thế này. Đương nhiên là mỗi ngày đều vui không chịu được rồi.」
Ngay lập tức, Aka-chan ngừng giãy giụa.
「Chizuru…… thật không?」
「Tớ không nói dối đâu. Cậu biết mà? Tớ…… không, các thành viên cựu Hội học sinh chúng ta, ai cũng nói thẳng những điều muốn nói với nhau cả. Vì thế, ngay cả bây giờ khi đã rời xa, chúng ta vẫn thân thiết được thế này. Đúng không?」
「…………Ừm!」
Đôi tay nhỏ bé vòng ra sau lưng tôi, ôm chặt lại tôi.
Và thế là, chúng tôi ôm nhau một lúc. Chợt cảm thấy có khí tức của sinh viên khác đến, chúng tôi buông nhau ra.
Hai người trao nhau nụ cười có chút ngượng ngùng. Và rồi……
「Thế, về thôi nào, Aka-chan.」
「Ừm! Về thôi Chizuru! Về ký túc xá của chúng mình! Cùng nhau!」
Chúng tôi, như mọi khi, hai người cùng nhau thân thiết trên đường về.
*Hậu truyện
「Chizuru Chizuru! Đơn đăng ký hoạt động câu lạc bộ được thông qua rồi!」
「Hảả!?」
Một buổi sáng nọ. Aka-chan lao vào phòng tôi mà không thèm gõ cửa.
Trong lúc tôi ngạc nhiên đến mức ngừng cả việc chuẩn bị sách vở, Aka-chan nhảy phịch lên giường tôi với vẻ không kìm nén được niềm vui, vừa nằm sấp vẫy vẫy chân, vừa vui vẻ đọc to tờ giấy đang cầm trên tay.
「Tên câu lạc bộ 『Cream Club』! Nội dung hoạt động là 『Tận hưởng hết mình cuộc sống đại học』! Với nội dung này, đơn đăng ký đã được thông qua rồi đó—! Tuyệt chưa!」
「Hảả!? Chờ…… thật á?」
Không thể tin nổi, tôi giật lấy tài liệu cô ấy đang cầm để kiểm tra…… đó thực sự là văn bản thông báo chính thức.
「Rốt cuộc tại sao……」
Trước sự ngỡ ngàng của tôi, Aka-chan cười 「Hehehe—」 với nụ cười có chút giống tiểu ác ma, và tiết lộ như thể đang bật mí mánh khóe tủ.
「Thực ra ở trường đại học này, nghe nói em họ của Magiru-sensei đang làm giáo sư đấy.」
「Ế, thế á? Giờ mới nghe đấy……」
「Đúng không. Tớ cũng mới tình cờ biết chuyện đó khi nhắn tin với Magiru-sensei dạo trước thôi!」
「Nhưng chuyện đó với việc đơn đăng ký câu lạc bộ được thụ lý thì có quan hệ gì……」
Trước thắc mắc của tôi, Aka-chan trả lời tỉnh bơ như không có chuyện gì.
「Tớ đã thông qua Magiru-sensei để đe dọa vị giáo sư đó! 『Nếu không làm cố vấn cho câu lạc bộ của bọn này, tôi sẽ tiết lộ đủ loại lạm quyền mà em họ ông đang làm ở Học viện Hekiyou đấy—』!」
「Chờ chút nào.」
「Chà, có cố vấn vô dụng đúng là tốt thật!」
「Này nhé, Aka-chan……」
Tuy muốn vặn lại nhiều điều, nhưng đe dọa cũng là đặc quyền của tôi, nên không thể phản đối mạnh mẽ được. Trong lúc đó, Aka-chan nói tiếp như để chữa cháy.
「Nhưng mà nhưng mà, yêu cầu ban đầu của tớ chỉ là 『Làm cố vấn đi!』 thôi mà? Thấy chưa, tuy chưa gặp mặt, nhưng họ hàng của Magiru-sensei làm cố vấn, cảm giác hay hay nhỉ!」
「Cái đó…… đúng là vậy.」
Cứ như một Hội học sinh thu nhỏ. Thú thực, lòng tôi cũng có chút phấn khởi.
Aka-chan nói tiếp.
「Và, tớ cứ nghĩ chỉ là Hội những người cùng sở thích (Doukoukai) thôi…… nhưng hình như vị giáo sư đó đã tự ý nâng lên thành câu lạc bộ chính thức luôn. Biết ơn ghê!」
「Thế à……」
Dù cảm thấy có gì đó chưa thỏa đáng lắm…… nhưng bản thân việc câu lạc bộ được thành lập cũng khiến tôi vui mừng thật lòng. Khi tôi đang ngắm nhìn văn bản thông báo một cách sâu sắc, Aka-chan đứng dậy trên giường tôi và nói 「Đúng rồi!」.
「Hình như phòng câu lạc bộ cũng được chuẩn bị rồi đấy! Chizuru, vẫn còn thời gian trước giờ học đúng không? Đi xem thử đi!」
「……Ừ nhỉ. Đi xem thử nào.」
Thế là, chúng tôi đi đến tòa nhà câu lạc bộ của trường đại học. Dựa vào tấm bản đồ nhỏ vẽ trên văn bản thông báo để đi trong tòa nhà, chúng tôi tìm thấy căn phòng có vẻ là nó ở tận cùng tầng ba.
「Kia rồi! Chắc là cái kia đấy, Chizuru!」
「Ừ, có vẻ vậy đấy Aka-chan.」
Cùng với Aka-chan đang phấn khích vui sướng từ tận đáy lòng, chúng tôi đi đến phòng câu lạc bộ của mình.
……Phòng câu lạc bộ của chúng ta, sao.
Không ngờ rằng ngày có thể có lại một nơi như thế này lại đến, tôi chưa từng nghĩ tới.
「(Nếu tiến về phía trước, chuyện tốt sẽ lại đến…… sao)」
Nhớ lại khẩu hiệu của các thành viên cựu Hội học sinh. ……Thật sự đúng là như vậy. Tương lai, ngập tràn ánh sáng hơn tôi nghĩ.
Khi đến trước phòng câu lạc bộ, chúng tôi ngắm nhìn tên câu lạc bộ được dán trên cửa, dù chắc chỉ là tạm thời, và cả hai cùng ôm ấp một cảm giác ấm áp.
《Cream Club》
Tại đó từ nay về sau, cuộc sống đại học vui vẻ quay cuồng sẽ được diễn r──
《──Hoặc là, Hội nghiên cứu hoạt động của men nở》
『Cố vấn là ông hảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảả!』
Cứ thế câu lạc bộ của chúng tôi 《Cream Club ──Hoặc là Hội nghiên cứu hoạt động của men nở》 đã được thành lập, và tại đó bắt đầu từ cố vấn, lần lượt những thành viên "đáng tiếc" sẽ tụ tập về……
Nhưng đó lại là một câu chuyện khác.
【Các cô ấy sau khi chuyển trường】
【Mở màn・Giải thích tình hình chiến sự】
Trường cấp ba tư thục Arakami (Hiện Thủ) đúng là một ngôi trường "thường thường" có thể thấy ở bất cứ đâu.
Để gọi là trường chuyên thì độ nổi tiếng, học lực trung bình của học sinh đều thấp, nhưng nếu nói chất lượng trường thấp thì tỷ lệ học lên đại học, tỷ lệ có việc làm lại đạt thành tích kha khá, một ngôi trường khó đánh giá. Tóm lại là một ngôi trường không có cá tính gì đặc biệt.
……Đúng vậy, "đã từng".
Đó chỉ là chuyện cho đến khi chị em nhà Shiina chuyển đến.
Còn hiện tại thì, đúng là thời Chiến quốc loạn lạc.
Phái Kijin (Quỷ Thần) do Shiina Minatsu đứng đầu.
Phái Megami (Nữ Thần) do Shiina Mafuyu đứng đầu.
Hai phe phái khổng lồ tranh giành nhau từng chút một mỗi ngày, xung đột nổ ra khắp nơi trong trường bất kể ngày đêm, bản đồ thế lực được vẽ lại sau mỗi phút.
Các loại xung đột cũng rất đa dạng.
Đối đầu thể dục, đối đầu thành tích, đối đầu số lượng thành viên riajuu (viên mãn thực tế), đối đầu quà lưu niệm tham quan xã hội.
Cũng do ý muốn của chị em nhà Shiina mà không bao giờ dẫn đến xung đột vũ lực trực tiếp, thậm chí nhờ cuộc chiến này mà học lực trung bình của trường bắt đầu tăng lên một cách kỳ lạ khiến đội ngũ giáo viên vui mừng, nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
Con người ghét chiến tranh, đó cũng là lẽ thường.
Người lo lắng nhất về tình hình này, chính là những người đứng đầu mỗi phe phái, chị em nhà Shiina.
Các cô ấy đã nhiều lần kêu gọi các thành viên trong phe phái của mình ngừng tranh chấp.
Và rồi, cuối cùng họ đã quyết định chính thức tổ chức 『Buổi giao lưu Phái Quỷ Thần・Phái Nữ Thần』.
Thời gian là năm ngày. Sau giờ học từ thứ Hai đến thứ Sáu, mỗi phe phái sẽ họp mặt, sau đó giao lưu tại nhà thể chất. Chị em nhà Shiina sẽ không tham gia vào buổi giao lưu. Bởi vì trước mặt các cô ấy, thành viên của hai phe sẽ không đời nào chịu nhượng bộ.
Diễn biến của buổi giao lưu sẽ được ghi lại bởi Trưởng câu lạc bộ báo chí trường cấp ba Arakami・Tanmoto Hanka (Được đánh giá cao về việc chỉ truyền đạt sự thật khách quan bằng những câu văn ngắn gọn. Biệt danh là Tan Tan). Ghi chép đó sẽ được chuyển cho hai chị em trước buổi họp mặt ngày hôm sau, để phản ánh vào chỉ đạo giao lưu tiếp theo.
Có rất nhiều ý kiến phản đối việc này, nhưng lệnh của người đứng đầu mà họ sùng bái thì đành chịu.
Cứ thế, để chấm dứt thời Chiến quốc loạn lạc kéo dài, buổi giao lưu của họ đã mở màn.
【Trước buổi giao lưu lần 1・Họp mặt Phái Quỷ Thần】
Tại hội trường đa năng.
Trước Phái Quỷ Thần đang xếp hàng tề chỉnh, Shiina Minatsu kêu gọi những điều cần lưu ý.
「Nghe này, đám các người! Nghe cho kỹ lời tôi nói đây!」
『Rõ! (Hôm nay Quỷ Thần đại nhân cũng thật oai phong!)』
「Suốt một tháng nay, kể từ khi chuyển trường đến đây, chị em tôi thực sự đã bị làm cho khổ sở! Tất cả cũng là do các người cứ bị trói buộc vào cái khung 『Phái Quỷ Thần』 với 『Phái Nữ Thần』, rồi gây gổ suốt!」
『Vô cùng xin lỗi! (Vụ 『Chiến tranh thư viện lần 8』 trưa nay lộ rồi sao……)』
「Tuy nhiên, chính hôm nay các người phải hòa thuận với nhau! Dù gì thì, đó cũng là buổi tụ họp mà tôi và Mafuyu đã liều mạng lên kế hoạch đấy!」
『Rõ! (Quỷ Thần đại nhân đã liều mạng vì chúng ta…… vinh hạnh tột cùng!)』
「Ừ, trả lời tốt đấy. Đúng vậy, tôi biết thừa là các người không gây ra mấy vụ bạo lực đâu, và dù nói gì thì bản chất các người cũng là những tên cực kỳ tốt.」
『! (! Đ-Được khen! Được Quỷ Thần đại nhân khen! Th-Thật là……)』
「Vì thế nhé, tôi tin tưởng đấy. Tự nhiên bắt đầu cái kế hoạch này…… thú thật là, đường đột (Busitsuke)──」
『…… (Hokê~。……Được khen…… ……Vui quá…… Vui quá……)』
「────mà, hãy đi nói chuyện (Katariatte) với nhau đi!」
『Rõ! (Hả! Chết cha, không nghe rõ! À ừm, cái gì nhỉ, thú thực là, Kobushi (nắm đấm)? Katariatte (tâm sự bằng nắm đấm)? Ra là thế! Theo văn cảnh thì chỉ có thế thôi! Được rồi đi nào!)』
【Trước buổi giao lưu lần 1・Họp mặt Phái Nữ Thần】
Tại phòng họp lớn.
Trước Phái Nữ Thần đang xếp hàng tề chỉnh, Shiina Mafuyu kêu gọi những điều cần lưu ý.
「Nghe này, mọi người! Hãy nghe cho kỹ lời của Mafuyu nhé!」
『Rõ! (Hôm nay Nữ Thần đại nhân cũng thật thần thánh!)』
「Suốt một tháng nay, kể từ khi chuyển trường đến đây, chị em Mafuyu thực sự đã bị làm cho khổ sở. Tất cả cũng là do các bạn cứ nói 『Phái Quỷ Thần』 với 『Phái Nữ Thần』 rồi tranh giành nhau đấy!」
『Vô cùng xin lỗi! (Vụ 『Giải vô địch nhặt rác khu phố』 sáng sớm nay lộ rồi sao……)』
「Tuy nhiên! Chính hôm nay các bạn phải hòa thuận với nhau! Vì mục đích đó, Mafuyu đã cắt giảm thời gian chơi game để lên kế hoạch với chị hai đấy!」
『Rõ! (Nữ Thần đại nhân đã cắt giảm thời gian chơi game…… Cảm kích tột cùng!)』
「Trả lời tốt đấy. Mafuyu ở trường cũ cũng từng có chuyện thế này rồi, nhưng dù nói gì thì, Mafuyu cũng cảm thấy rất biết ơn mọi người vì đã yêu mến Mafuyu đấy.」
『! (Biết ơn…… sao? Về chúng ta…… biết ơn…… thật là……)』
「Vì thế, Mafuyu tin tưởng. Hôm nay là sự kiện đông người nên đối với một người hikikomori (sống khép kín) như Mafuyu thì nơm nớp lo sợ lắm, nhưng mong mọi người, hãy bình an (Buji)──」
『…… (Hokê~。Được biết ơn…… ……Vui quá…… Vui quá……)』
「────, đi nói chuyện với nhau nhé!」
『Rõ! (Hả! Chết cha, không nghe rõ! À ừm, cái gì nhỉ, bình a…… bình bịch, đấm đá (Kobushi)? ……Không, a, ra là thế! Đúng rồi đúng rồi, chắc chắn là thế! Được rồi đi nào!)』
【Buổi giao lưu Phái Quỷ Thần Phái Nữ Thần lần 1・Báo cáo kết quả】
・Phái Quỷ Thần・Phái Nữ Thần sau khi hợp lưu, bắt đầu giao lưu trong bầu không khí cực kỳ hòa nhã.
・Tất cả mọi người đều bắt cặp với học sinh thuộc phe phái đối phương và chuyện trò vui vẻ.
・Một lúc sau, mỗi người đều đeo găng tay mà họ mang theo vào nắm đấm (Kobushi) của mình.
・Cùng với tiếng Keng, họ hân hoan bắt đầu đấm nhau. Nhà thể chất biến thành chiến trường──
【Trước buổi giao lưu lần 2・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa đầu】
「Tại sao hả!」
『…… (Aaa, Quỷ Thần đại nhân, đang làm vẻ mặt đúng như Quỷ Thần……)』
「Tôi, hôm qua đã nói rồi mà!? Hãy đi nói chuyện bằng những lời thật lòng không tô vẽ cơ mà!」
『!?』
「Hả, cái vẻ mặt ngạc nhiên đó là sao……」
『……Minatsu-sama…… Người đã bảo hãy đi nói chuyện bằng nắm đấm (Kobushi) mà……』
「Tôi không có nói nhé!? Các người hiểu nhầm cái gì vậy hả! Không nghe người ta nói à!」
『Xin lỗi! (Kỳ lạ nhỉ, cảm giác như đã nghe thấy từ 「Nắm đấm」 ở đâu đó mà……)』
【Trước buổi giao lưu lần 2・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa đầu】
「Tại sao ạ!」
『…… (Aaa, Nữ Thần đại nhân đang làm vẻ mặt giận dữ…… nhưng dù vậy vẫn dễ thương!)』
「Mafuyu, hôm qua đã nói rồi mà!? Mong mọi người bình an (Buji)…… hãy đi nói chuyện thỏa thích nhé cơ mà!」
『!?』
「C-Cái gì thế, cái vẻ mặt như mới nghe lần đầu đó là sao……」
『Không…… xin lỗi (Nghe nhầm rồi! Đã giải thích từ Bình an thành Nắm đấm!)』
「Thật tình, làm ơn nghiêm túc giùm đi ạ!」
『Xin lỗi! (Đã thấy lạ rồi nhưng mà…… lỡ tay……)』
【Trước buổi giao lưu lần 2・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa sau】
「Thôi chuyện lỡ rồi thì đành chịu. Gỡ gạc lại trong buổi giao lưu hôm nay, tuyệt đối đấy!」
『Rõ! (Bọn Phái Nữ Thần cũng hùa theo bình thường mà ta…… nói chuyện bằng nắm đấm)』
「Quả nhiên nếu muốn thân thiết với người khác, tôi nghĩ bắt đầu từ chủ đề chung là tốt nhất.」
『Chủ đề chung với Phái Nữ Thần…… (……Chắc là chủ đề Anime hả)』
「Nghe nói ở trường Arakami này, năm ngoái Gun○am thịnh hành toàn trường đúng không. Thế thì chuyện đơn giản rồi, bắt đầu từ chủ đề Gun○am đi!」
『Rõ! (Gunda○ hả…… nhưng hồi đó cũng…… Mà Quỷ Thần đại nhân đã nói thì đành chịu, thử xem sao)』
「Vậy thì, đi đi! Hãy đi nói về Anime bằng cả nhiệt huyết!」
『Đã rõ! (Hôm nay không nghe sót cái gì đâu!)』
【Trước buổi giao lưu lần 2・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa sau】
「Chuyện lỡ rồi thì đành chịu ạ. Hôm nay hãy gỡ gạc lại nhé, mọi người!」
『Rõ! (Bọn Phái Quỷ Thần cũng chuẩn bị sẵn găng tay mà ta……)』
「Vậy chiến lược hôm nay. Quả nhiên Mafuyu nghĩ, đầu tiên nên bắt đầu từ chủ đề sở thích!」
『Chủ đề sở thích…… (Nhắc mới nhớ năm ngoái là Anime……)』
「Theo Mafuyu nghe được, thì học sinh trường này thích ○undam đúng không ạ! Thế thì chuyện đơn giản rồi! Đầu tiên hãy cùng hào hứng với chủ đề Anime đi ạ!」
『Rõ! (Anime hả…… mà, Nữ Thần đại nhân đã nói thì cứ thử xem sao……)』
「Vậy thì, chúc mọi người đi vui vẻ ạ! Hãy nói về Gunda○ thật kỹ nhé!」
『Đã rõ! (Hôm nay không nghe nhầm cái gì đâu!)』
【Buổi giao lưu Phái Quỷ Thần Phái Nữ Thần lần 2・Báo cáo kết quả】
・Phái Quỷ Thần・Phái Nữ Thần sau khi hợp lưu, bắt đầu giao lưu trong bầu không khí cực kỳ hòa nhã.
・Khác với hôm qua, các nhóm trao đổi thảo luận đầy nhiệt huyết.
・Sự hào hứng của hội trường lên đến đỉnh điểm. Khung cảnh giao lưu lý tưởng nơi tất cả mọi người đều tham gia vào cuộc trò chuyện.
・Mười lăm phút sau, chiến tranh ủy nhiệm giữa Quân Liên bang Trái Đ○t VS Công quốc Zeo○ bắt đầu. Hội trường biến thành bức tranh địa ngục──
【Trước buổi giao lưu lần 3・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa đầu】
「Tại sao hả!」
『Vô cùng xin lỗi! (Tại bọn nó, dám chê bai Gihre○ Zabi-sama……)』
「Sao các người cứ thích lập phe phái ngay lập tức thế hả! Hả!?」
『Không còn mặt mũi nào (Thực ra năm ngoái cũng hay xung đột lắm……)』
【Trước buổi giao lưu lần 3・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa đầu】
「Tại sao ạ!」
『Vô cùng xin lỗi! (Tại bọn nó, nửa sau bắt đầu lảm nhảm cái gì mà Macross Fro○tier với phái Ra○ka, nên lỡ máu tín đồ She○yl sôi lên……)』
「Đã bảo nói chuyện Anime, nhưng đâu cần phải nóng máu đến mức đó!」
『Không còn mặt mũi nào (Nhưng cảm giác Nữ Thần đại nhân và Quỷ Thần cũng có chỗ giống thế……)』
【Trước buổi giao lưu lần 3・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa sau】
「Thôi chuyện lỡ rồi thì đành chịu. Với lại lần này cũng có thể nói là do tôi nghiên cứu không kỹ dẫn đến kết quả này. Mau hướng tới lần tới thôi nào.」
『Cảm ơn người! (Quỷ Thần đại nhân thật khoan dung làm sao!)』
「Tôi đang kiểm điểm vì ngay từ đầu đã yêu cầu nhiều thứ quá. Vốn dĩ, hội thoại là thứ bắt đầu từ những chỗ vô thưởng vô phạt.」
『Rõ! (Đúng là đột nhiên đi vào trọng tâm quá thì không tốt thật!)』
「Vì lẽ đó, hôm nay hãy nói những chuyện nông cạn hơn đi! Mơ hồ, đại khái theo dòng chảy, nói bừa cũng được. Đúng rồi, dứt khoát nói chuyện thời tiết đi! Dù đó có là cuộc hội thoại nhạt nhẽo, nhưng chỉ với thực tế là 『đã nói chuyện』, con người cũng có thể trở nên khá thân thiết đấy. Tôi đã học được điều đó rất nhiều ở trường cũ.」
『Đã rõ! (Đúng là Quỷ Thần đại nhân! Lời nói có chiều sâu thật!)』
【Trước buổi giao lưu lần 3・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa sau】
「Tóm lại, hãy suy nghĩ về lần tới ạ! Lần trước Mafuyu cũng có thể đã yêu cầu hơi khó quá. Kiểm điểm ạ.」
『Không có chuyện đó đâu ạ! (Nữ Thần đại nhân thật tràn đầy lòng từ ái!)』
「Quả nhiên chủ đề có nhiều cảm xúc thì cũng nhạy cảm chừng ấy nhỉ. Những cái đó, Mafuyu nghĩ nên đợi qua vài bước đệm nữa thì tốt hơn.」
『Rõ! (Đúng là nên tránh chủ đề mà cả hai bên đều có ý kiến riêng!)』
「Vì thế, hôm nay hãy nói những chuyện nông cạn hơn nhé! Mơ hồ, theo dòng chảy tại chỗ, chỉ cần chêm vào vài câu tán đồng là được ạ. Đúng rồi, nói chuyện về bữa ăn ngon chẳng hạn được đấy nhỉ. Dù đó có là chuyện vô thưởng vô phạt, nhưng quan trọng là nói chuyện! Mafuyu đã học được điều đó rất nhiều ở trường cũ rồi.」
『Đã rõ! (Đúng là Nữ Thần đại nhân! Lời nói có chiều sâu thật!)』
【Buổi giao lưu Phái Quỷ Thần Phái Nữ Thần lần 3・Báo cáo kết quả】
・Phái Quỷ Thần・Phái Nữ Thần sau khi hợp lưu, bắt đầu giao lưu trong bầu không khí cực kỳ hòa nhã.
・Rút kinh nghiệm lần trước và lần trước nữa, lần này không giao lưu giữa các tập thể, mà mỗi bên cử ra một đại diện (nam sinh) để thực hiện giao lưu.
・Dưới đây, xin đính kèm bản ghi nguyên văn cuộc trao đổi của các đại diện, đồng thời là tâm trạng của mỗi người được hỏi sau đó ghi trong ngoặc đơn.
Quỷ Thần Phái: 「Cơ mà…… là cái đó nhỉ (A—, vừa vào đã bí chủ đề rồi……)」
Nữ Thần Phái: 「Đúng vậy ha…… là cái đó nhỉ (Chỗ này, nên tung ra chủ đề cơm nước thôi……)」
Quỷ Thần Phái: 「Dạo này, cứ mập mờ nên vi diệu ghê nhỉ (Chủ đề thời tiết, chủ đề thời tiết)」
Nữ Thần Phái: 「A, đúng vậy. Quả thực…… (Ồ, chủ đề về nêm nếm ở nhà ăn hả. Đúng là thế thật)」
Quỷ Thần Phái: 「Hình như tuần sau có Taifuu (Bão) tới đấy (Chủ đề thời tiết, chủ đề thời tiết……)」
Nữ Thần Phái: 「Hả~, Thai-fuu (Kiểu Thái). Kiểu Thái hả. ……Là cà ri hả? (Không biết vụ này……)」
Quỷ Thần Phái: 「Hả!? K, không, có Karei (Tráng lệ/Cà ri) hay không thì không biết nhưng mà…… (Ý là sao!?)」
Nữ Thần Phái: 「Vậy à. Nhưng nếu thế thì, chắc sẽ hơi Areru (Bão bùng/Nóng cay) đấy…… (Nhà ăn bình thường đã đông rồi……)」
Quỷ Thần Phái: 「Không không, không chỉ hơi đâu, mà là đại bão bùng ấy chứ (Nghe nói là cơn bão lớn nhất thời Heisei mà……)」
Nữ Thần Phái: 「Đ, đại bão bùng (Siêu cay)!? Đ, đến mức đó cơ á…… (Dù gì thì cũng chỉ là cà ri thôi mà……)」
Quỷ Thần Phái: 「Đồ ngốc, cậu đừng có coi thường bão! Là bão có Ame (Mưa) và Arare (Mưa đá) dữ dội đấy! (Thật đấy!)」
Nữ Thần Phái: 「Bão Ame (Kẹo) và Arare (Bánh gạo)!? Cái gì thế, nghe siêu ngọt luôn! (Ý là sao!?)」
Quỷ Thần Phái: 「Hả? Ngọt đếch gì! Tùy ngày mà nghe nói còn có Hyou (Mưa đá) tới nữa đấy (Thật tình!)」
Nữ Thần Phái: 「Hyou (Báo) cũng tới!? Ế, kiểu Thái có cả thịt báo á!? (Thật hả trời!)」
Quỷ Thần Phái: 「Hả, ừ, ờ…… Chắc là có mưa đá rồi…… (Gì thằng này kinh thế)」
Nữ Thần Phái: 「Vậy à…… Báo mà…… làm thế nào…… (Thịt, nhập từ đâu về ta……)」
Quỷ Thần Phái: 「À, nghe nói nó sẽ dần dần Bắc tiến đấy (Phát thanh viên nói thế)」
Nữ Thần Phái: 「Dần dần Bắc tiến!? Ế, cái gì, chẳng lẽ nó chạy tới hả!? (Cái gì thế sợ vãi!)」
Quỷ Thần Phái: 「Thì chắc cũng có tia chớp (Inabikari) chạy rồi (Dù gì cũng là bão lớn nhất thời Heisei mà)」
Nữ Thần Phái: 「Có cả tên nữa hả!? (Con báo tên 『Inabikari』!? Bọn mình ăn cái đó hả!?)」
Quỷ Thần Phái: 「T, Tên? Không…… Gọi là số 17 các kiểu thôi…… (Biết đâu được, mấy cái đó)」
Nữ Thần Phái: 「Cách gọi lạnh lùng thế này! Thế thì không được đâu! (Inabikari đáng thương quá!)」
Quỷ Thần Phái: 「Hảả!? Cái tên này, từ nãy đến giờ nói cái gì không hiểu nổi! (Tao cáu rồi đấy!)」
Nữ Thần Phái: 「Hứ, vì thế nên tôi mới ghét bọn Phái Quỷ Thần! Không có lòng từ bi!」
Quỷ Thần Phái: 「Câu đó tôi nói mới đúng! Bọn Phái Nữ Thần bỏ cái kiểu nhân vật trên mây đó đi!」
・Sau đó, hai thế lực lao vào cuộc hỗn chiến lớn──
【Trước buổi giao lưu lần 4・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa đầu】
「Tại sao lại từ tiểu phẩm hài kiểu Anj○sh chuyển sang đánh nhau thế hả! Các người khéo quá rồi đấy!」
『Xin lỗi…… (Chuyển thành văn bản mới nhận ra chân tướng……)』
【Trước buổi giao lưu lần 4・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa đầu】
「Tại sao lại từ tiểu phẩm hài kiểu Anjas○ chuyển sang đánh nhau thế ạ! Cố tình hả!?」
『Không dám ạ! (Thú thực chính bọn tôi cũng bất ngờ! Thậm chí còn thấy hơi cảm động!)』
【Trước buổi giao lưu lần 4・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa sau】
「Haiz…… cảm giác tôi mệt mỏi rồi đấy……」
『! (Quỷ Thần đại nhân! Quỷ Thần đại nhân luôn tràn trề sức sống lại lộ vẻ mặt mệt mỏi!)』
「Các người yêu mến tôi thì tôi vui lắm. Nhưng mà không phải kiểu này đâu…… thú thật là vậy.」
『…… (Thật đáng thương, Quỷ Thần đại nhân……)』
「……A, lại đến giờ giao lưu hôm nay rồi à. Thôi, các người, đi đi. Làm ơn nhượng bộ bọn Phái Nữ Thần một chút đi……」
『Rõ! (Quỷ Thần đại nhân…… chúng ta…… chúng ta!)』
【Trước buổi giao lưu lần 4・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa sau】
「Haiz…… cảm giác Mafuyu kiệt sức rồi ạ……」
『! (Nữ Thần đại nhân! Nụ cười của Nữ Thần đại nhân luôn chữa lành cho chúng ta lại đang u ám sao!?)』
「Tại sao lại không suôn sẻ nhỉ. Mafuyu, chỉ muốn mọi người vui vẻ với nhau thôi mà……」
『…… (Thật đáng thương, Nữ Thần đại nhân……)』
「……A, lại đến giờ giao lưu hôm nay rồi nhỉ. Vậy, mọi người, đi đi ạ. Nếu mọi người chịu nhượng bộ các bạn Phái Quỷ Thần thì Mafuyu vui lắm……」
『Rõ! (Nữ Thần đại nhân…… chúng ta…… chúng ta!)』
【Buổi giao lưu Phái Quỷ Thần Phái Nữ Thần lần 4・Báo cáo kết quả】
・Phái Quỷ Thần・Phái Nữ Thần sau khi hợp lưu, bắt đầu giao lưu trong bầu không khí cực kỳ hòa nhã.
・Phái Quỷ Thần, bất ngờ nhượng bộ. Phát ngôn những câu như 「Nữ Thần đại nhân cũng làm tốt lắm」.
・Phái Nữ Thần, bất ngờ nhượng bộ. Phát ngôn những câu như 「Quỷ Thần đại nhân cũng làm tốt lắm」.
・Hai bên tiếp tục nhượng bộ nhau một lúc lâu. Buổi giao lưu với bầu không khí hòa nhã chưa từng có.
・Cuối cùng, đạt được mục tiêu giao lưu cuối cùng là hai bên hoàn toàn nhượng bộ theo tư tưởng của đối phương.
・Kết quả là──
【Trước buổi giao lưu lần 5・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa đầu】
『Kể từ hôm nay, toàn thể cựu Phái Nữ Thần chúng tôi, xin gia nhập dưới trướng Phái Quỷ Thần!』
「Ồ, ồ ồ……! Thế là, tức là……」
【Trước buổi giao lưu lần 5・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa đầu】
『Kể từ hôm nay, toàn thể cựu Phái Quỷ Thần chúng tôi, xin gia nhập dưới trướng Phái Nữ Thần!』
「Hả, cái gì! Thế thì tức là……」
【Họp mặt Phái Quỷ Thần Phái Nữ Thần lần 5・Hai hội trường cùng giờ】
『Thế này thì chỉ là tráo đổi toàn bộ thành viên cho nhau thôi mà nhỉ!? (Đúng không nhỉ!?)』
【Trước buổi giao lưu lần 5・Họp mặt Phái Quỷ Thần・Nửa sau】
『Vì lẽ đó, để giải phóng Nữ Thần đại nhân khỏi trọng trách người đứng đầu, chúng tôi đã nghĩ đến việc đưa Quỷ Thần đại nhân lên làm người đứng đầu thực sự và đến đây! Từ nay mong được giúp đỡ ạ!』
「Nếu là đến ngày hôm qua khi vẫn còn đám Phái Quỷ Thần thì tôi vui lắm đấy!」
『Tất cả vì Nữ Thần đại nhân! Quỷ Thần đại nhân! Quỷ Thần đại nhân!』
「Không cái gì thế này! Làm sao bây giờ! Giao lưu trong tình huống này thì làm sao bây giờ!」
『Nếu để đưa Quỷ Thần đại nhân lên top và giúp Nữ Thần đại nhân thoải mái, chúng tôi, sẵn sàng không từ nan việc thảo phạt Nữ Thần đại nhân, thưa Quỷ Thần đại nhân! Xin hãy ra lệnh bất cứ điều gì!』
「Cảm giác thiện chí của mấy người méo mó kinh khủng quá đấy! Haiz…… muốn về nhà quá……」
『Hưm, nếu vậy xin mời đến CLB Về nhà! Những kẻ thuộc câu lạc bộ truyền thống của học viện này chính là chuyên gia về nhà!』
「Hả? A, hình như Magiru-sensei cũng nói thế…… Cô ấy cũng xuất thân ở đây, rồi lập CLB Về nhà hay gì đó……」
『Quỷ Thần đại nhân cũng quen biết với Về Nhà Thần sao!』
「Magiru-sensei bị đàn em gọi là Về Nhà Thần hả! Trường này thích tạo ra thần thánh ghê nhỉ!」
『Đó là truyền thống trường từ tám năm trước rồi ạ!』
「Truyền thống kiểu gì thế! Ai tạo ra cái trào lưu đó vậy!」
『Đó là nhân vật Về Nhà Thần Magiru-shi huyền thoại và thuộc hạ Shikimi──』
「A, không, thôi được rồi. Tôi không muốn nghe cái lịch sử nhạt nhẽo đó. Quan trọng hơn, bây giờ là vấn đề trước mắt. Vượt qua buổi giao lưu hôm nay thế nào……」
『Có thảo phạt Nữ Thần đại nhân không ạ?』
「Đừng có thảo phạt! Aaa thật là…… tóm lại, buổi giao lưu hôm nay, cấm đánh nhau. Dù tôi nói thì hơi kỳ.」
『…… (Quả thực, Quỷ Thần đại nhân nói câu đó cũng hơi kỳ thật……)』
「Tôi biết là, dù là bọn phe nào thì bản chất cũng là những tên cực kỳ tốt mà. Tôi không muốn vì hai cái đó mà tranh chấp, bất hòa đâu……」
『! (Quỷ Thần đại nhân! Thật là……)』
「Nói chuyện bằng nắm đấm cũng được thôi. Nhưng trước tiên hãy nói chuyện bằng lời nói được không. Haha, không muốn bị tôi nói thế chứ gì. Đúng thế ha. Nhưng mà, tôi ở Học viện Hekiyou…… ở trường cũ, đã biết được niềm vui của việc nói chuyện bằng lời nói. Tôi muốn lần này có thể truyền đạt điều đó đến các người…… tôi đã nghĩ thế và làm đến tận bây giờ.」
『Quỷ Thần đại nhân…… (Chúng ta, đã hiểu lầm rồi. Quỷ Thần đại nhân là…… Quỷ Thần đại nhân là người như thế này sao!)』
「Hưm, sắp đến giờ rồi à. Vậy thì, đi giao lưu đi. Tôi không nói gì thêm nữa đâu. Cứ làm theo ý mình muốn là được. ……Được rồi, đi đi!」
『Rõ! (Chúng ta…… chúng ta……)』
【Trước buổi giao lưu lần 5・Họp mặt Phái Nữ Thần・Nửa sau】
『Vì lẽ đó, để giải phóng Quỷ Thần đại nhân khỏi trọng trách người đứng đầu, chúng tôi đã nghĩ đến việc đưa Nữ Thần đại nhân lên làm người đứng đầu thực sự và đến đây! Từ nay mong được giúp đỡ!』
「Haiz, mong giúp đỡ ạ……」
『Mong người đừng cảnh giác quá thì may mắn lắm ạ! Hiện giờ chúng tôi là nô bộc trung thành của Nữ Thần đại nhân mà!』
「Haiz…… nhưng mà, cái đó, quả nhiên mọi người, trong sâu thẳm trái tim, vẫn là Phái Quỷ Thần thích chị hai đúng không ạ?」
『Phái Nữ Thần hãy diệt vong đi, chúng tôi đang nghĩ thế đấy ạ!』
「Không thể tin tưởng được! Nhìn theo một cách nào đó thì Mafuyu, hiện giờ đang đại nguy hiểm đúng không ạ!?」
『Thân thể của Nữ Thần đại nhân chúng tôi sẽ bảo vệ! Dù có xảy ra huynh đệ tương tàn!』
「Cái giác ngộ méo mó đó là sao ạ! Với lại gần đây mọi người, có cảm giác nhập vai quá mức không thể quay đầu lại được rồi đúng không ạ!?」
『Ư…… (Thú thực là có hơi cảm thấy thế! Bọn tôi thực tế là học sinh bình thường mà!)』
「Haiz…… mà thôi được rồi. À ừm, vậy thì, buổi giao lưu hôm nay……」
『Vâng! Xin hãy ra lệnh bất cứ──』
「Quậy phá thế nào tùy thích, cũng được ạ.」
『──Hả?』
「Mafuyu, cho đến giờ có lẽ đã hơi sai lầm. Vì ghét việc mọi người bị tổn thương, nên chỉ toàn đưa ra những chỉ thị bọc đường cảm xúc…… nhưng thế thì, thật sự là không được nhỉ. Ngay cả với lớp cũ của Mafuyu…… mọi người lớp 1C, cũng phải va chạm cảm xúc với nhau, thì mới lần đầu tiên thực sự trở nên thân thiết được……」
『…… (Nữ Thần đại nhân…… Người đang làm vẻ mặt dịu dàng làm sao……)』
「Vì thế, nếu muốn quậy phá, thì quậy phá cũng được ạ. Nếu đó là lời thật lòng của mọi người. Nếu vì thế mà có tổn thương…… lúc đó, Mafuyu sẽ chịu trách nhiệm chữa trị cho!」
『! Nữ Thần đại nhân! (Chúng ta đã hiểu lầm cái gì thế này! Cô ấy yếu đuối ở chỗ nào chứ! Nữ Thần đại nhân là…… Nữ Thần đại nhân là người như thế này sao!)』
「Vậy thì, chúc mọi người đi vui vẻ ạ! Dù là game, BL hay hiện thực, húc toàn lực vào là tốt nhất đấy ạ!」
『Rõ! (Chúng ta…… chúng ta……)』
【Buổi giao lưu Phái Quỷ Thần Phái Nữ Thần lần 5・Báo cáo kết quả】
・Phái Quỷ Thần・Phái Nữ Thần sau khi hợp lưu, đối mặt với bầu không khí cực kỳ u ám, giao lưu không bắt đầu.
・Năm phút trôi qua, nhưng không một ai giao lưu được.
・Cứ thế này thì không giải quyết được gì, nên giống như hôm trước, mỗi bên cử ra một đại diện.
・Dưới đây, ghi lại cuộc trao đổi đó.
Nữ Thần Phái: 「……Chào.」
Quỷ Thần Phái: 「……Chào.」
Nữ Thần Phái: 「…………」
Quỷ Thần Phái: 「…………」
Nữ Thần Phái: 「……Cảm giác như, là. Hôm nay gặp trực tiếp Quỷ Thần đại nhân xong thì…… Cảm giác…… là.」
Quỷ Thần Phái: 「Ừ…… ……Cái đó, bên này cũng thế, nhìn Nữ Thần đại nhân xong thì…… cảm giác…… là.」
Nữ Thần Phái: 「…………」
Quỷ Thần Phái: 「…………」
Nữ Thần & Quỷ Thần Phái: 『Cảm giác, thấy thật thảm hại nhỉ.』
Nữ Thần Phái: 「……Đúng vậy, ha.」
Quỷ Thần Phái: 「Aaa…… Bọn mình…… đang làm cái gì thế này. Dồn ép hai cô gái……」
Nữ Thần Phái: 「……Hai người họ…… chắc chắn…… đang nghĩ trường cũ tốt hơn đấy nhỉ……」
Quỷ Thần Phái: 「……Đúng ha. Trông vui vẻ thế cơ mà…… khi nói chuyện về trường cũ……」
Nữ Thần Phái: 「…………」
Quỷ Thần Phái: 「…………」
・Hội trường lại đình trệ. Hết cách, quyết định chiếu VTR bình luận đã được trao trước đó.
・Vốn dĩ là thứ để chiếu kết thúc buổi giao lưu, nhưng CLB Báo chí quyết định đẩy lên trước.
・Dưới đây, ghi lại bình luận kết thúc buổi giao lưu mà mỗi người đứng đầu đã ghi hình trước.
・Đầu tiên được chiếu lên máy chiếu là người đứng đầu Phái Quỷ Thần, Shiina Minatsu-shi.
「Ngày cuối cùng của buổi giao lưu, vất vả rồi! Xin lỗi nhé, đã bắt mọi người hùa theo ý tưởng chợt nảy ra của bọn tôi! A—, thú thật cái này, tôi quay trước khi ngày giao lưu thứ nhất bắt đầu, nên hoàn toàn không biết kết quả thế nào. Nhưng các người đang xem cái này, nghĩa là dù thế nào thì cũng đã làm xong xuôi đến cuối ngày thứ năm rồi nhỉ! Thực sự vất vả rồi!
À thì…… nói thật nhé, lúc đầu khi quyết định chuyển trường, tôi ghét lắm. Tôi, cực kỳ thích trường cũ. Dù nói là dần dần cũng quyết tâm, nhưng quả nhiên, cảm giác ghét đó thì không làm thế nào được. Cái đó, chắc là, cho đến khi thực sự đến đây, vẫn luôn tồn tại.
Nhưng mà.
Bây giờ, tôi thực sự nghĩ là đến đây thật tốt đấy!
Các người thực sự ngốc nhưng mà. Toàn làm chuyện rắc rối nhưng mà.
Nhưng, là những tên cực kỳ tốt.
……Tôi biết chứ. Cuộc tranh chấp phe phái này…… ban đầu, chỉ là hoạt động giải trí mà vài người bạn cùng lớp của tôi và Mafuyu bắt đầu cho vui để đón nhận chúng tôi. Mà không biết từ lúc nào nó mở rộng ngoài dự đoán, kết quả thành ra thế này.
Nhưng, ở đó chỉ toàn là thiện ý thôi.
Thú thật tôi cũng gặp nhiều rắc rối, nhưng sự thật là cũng có nhiều chuyện nhìn mà buồn cười.
……Tôi thấy biết ơn lắm.
Tôi rất thích trường cũ…… Học viện Hekiyou.
Nhưng, tôi cũng rất thích các người…… thích trường Arakami này đấy!
Vì thế, đừng có cố chấp tiếp tục trò chơi kháng chiến lạ lùng như bây giờ nữa.
Mọi người, cùng hòa thuận…… trải qua cuộc sống học đường sôi nổi, tôi nghĩ sẽ vui hơn nhiều đấy!
Thì đấy, tôi thích nhiệt huyết mà (Cười).
Vậy, thế nhé! Mọi người, lần này cảm ơn vì đã tham gia buổi giao lưu nhé!」
・Tiếp theo ngay sau đó, bình luận của Shiina Mafuyu-shi.
「Bu-Buổi giao lưu vất vả rồi ạ! ……C-Camera làm mình căng thẳng quá…… Hít…… phù…… E hèm. À ừm…… Mọi người, đã trở thành bạn tốt chưa ạ? Nếu được thế thì Mafuyu vui lắm.
……Mafuyu, thích cái gọi là đấu trực tuyến trong game. Kiểu bắn súng đông người hỗn loạn ấy. Cái đó kỳ lạ nhỉ. Việc đang làm, chính là chiến tranh đấy. Thế mà khi chơi xong, lại muốn kết bạn với người chơi đó, muốn chơi cùng lần nữa.
À ừm…… vì thế, Mafuyu nghĩ, nếu mọi người cũng trở thành mối quan hệ có thể cười với nhau như vậy, thì vui biết mấy.
……Mafuyu, vốn dĩ không giỏi khẳng định bản thân. Việc bộc lộ cảm xúc của mình với ai đó, đáng sợ lắm. Nếu không được đối phương thấu hiểu, thì không biết phải làm sao. Nhưng mà…… khi làm trong Hội học sinh ở trường cũ, Mafuyu chợt nhận ra.
Dù không hiểu nhau, thì vẫn có thể trở thành bạn tốt được.
Cái Mafuyu thích, nếu đối phương cũng thích thì vui. Nhưng cái Mafuyu thích, dù đối phương có ghét, thì bây giờ Mafuyu có thể nghĩ đó cũng là điều thú vị.
À ừm, vì thế…… ủa, nhưng mà, mọi người đã kết thúc buổi giao lưu rồi, giờ này nói mấy chuyện này cũng…… ủa ủa?
T-Tóm lại là! Mọi người, hãy hòa thuận nhé!
Mafuyu nghĩ, dù là mọi người với nhiều cách suy nghĩ khác nhau, nhưng vẫn có thể trải qua cuộc sống học đường thư thả, chậm rãi.
Bởi vì……
Bởi vì Mafuyu biết, mọi người là những người rất dịu dàng mà!
Mafuyu, đã hoàn toàn trở nên yêu thích trường Arakami này rồi mà!
À ừm, vậy thì, bắt đầu không biết mình đang nói gì nữa rồi, xin kết thúc tại đây!」
・VTR chiếu xong, hội trường bao trùm trong tĩnh lặng.
・Một lúc sau, đại diện học sinh hai phe bắt đầu trao đổi lại.
Quỷ Thần Phái: 「Bọn mình…… sai rồi ha.」
Nữ Thần Phái: 「Ừ…… đúng vậy. Chia thành Phái Nữ Thần, Phái Quỷ Thần rồi kháng chiến…… thật ngu ngốc.」
・Các học sinh hai phe gật đầu sâu sắc trước lời của hai người.
Quỷ Thần Phái: 「Quỷ Thần đại nhân── không, lời của Minatsu-san, bọn mình phải đáp lại.」
Nữ Thần Phái: 「Ừ. Mong ước của Nữ Thần đại nhân── không, Mafuyu-chan, bọn mình phải đáp lại.」
Quỷ Thần Phái: 「Bị hai người họ nói đến thế…… thì câu trả lời đã quyết định rồi nhỉ?」
Nữ Thần Phái: 「Ừ, đúng vậy. ……Hơi ngại chút nhưng mà.」
Quỷ Thần Phái: 「Nhưng mà, hãy hợp sức tạo ra nào, cuộc sống học đường mới, vui vẻ……」
Nữ Thần Phái: 「Ừ! Hãy tạo ra bằng chính tay bọn mình. Chính là cái lý tưởng……」
・Hai người, vừa hơi ngượng ngùng, vừa bắt tay nhau thật chặt. Và──
Quỷ Thần Phái: 「Cuộc sống học đường nhiệt huyết!」
Nữ Thần Phái: 「Cuộc sống học đường thư thả!」
Quỷ Thần Phái: 「…………」
Nữ Thần Phái: 「…………」
Hai phe phái: 『…………Hửm?』
【Buổi giao lưu Phái Quỷ Thần Phái Nữ Thần lần 5・Công bố kết quả bằng miệng của Trưởng câu lạc bộ báo chí】
「──Tóm lại, cuộc kháng chiến giữa 『Phái Nữ Thần』 và 『Phái Quỷ Thần』 đã hạ màn, nhưng hai vị sẽ tiếp tục chịu trách nhiệm cho bình luận của mình dưới hình thức đảm nhận vai trò đại diện cho 『Phái học đường nhiệt huyết』 và 『Phái học đường thư thả』 nh──」
Chị em: 『Làm sao mà làm nổiiiiiiiiiiiiiiiiiii! (Được ạaaaaaaaaaaa!)』
Trường cấp ba tư thục Arakami.
Nơi đó luôn diễn ra cuộc tranh chấp phe phái nào đó.
【Zoku Seitokai no Ichizon】
「Trong tình bạn thì khoảng cách không quan trọng!」
Hội trưởng ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn lên và nói một cách tự mãn về kiến thức vay mượn từ cuốn sách nào đó như mọi khi.
Trong màn hình.
「Vì lẽ đó, Hội học sinh trực tuyến lần thứ nhất khai mạc!」
『Ồ—!』
Tiếng hoan hô của các cựu thành viên Hội học sinh lọt ra từ tai nghe kết nối với máy tính.
Trên màn hình là năm cửa sổ video chiếu khuôn mặt của Sakurano Kurimu, Akaba Chizuru, Shiina Minatsu, Shiina Mafuyu, và tôi・Sugisaki Ken.
Đúng vậy, hôm nay là ngày diễn ra cuộc họp trực tuyến có đủ năm người lần đầu tiên sau lễ tốt nghiệp.
Trong màn hình, Minatsu với chiếc áo ba lỗ mát mẻ thở dài đầy cảm khái.
「Cơ mà, không ngờ phải mất khoảng ba tháng kế hoạch này mới thành hiện thực cơ đấy.」
Đáp lại, Chizuru-san mặc áo polo đỏ đồng tình 「Đúng thế」.
「Bắt đầu từ rắc rối khi lắp đặt mạng, dĩ nhiên là lịch trình mỗi người không khớp, rồi đến lúc khớp thì phần mềm gọi điện lại trục trặc…… Thật sự là có đủ chuyện nhỉ.」
Trong khi mọi người gật đầu, Mafuyu-chan chỉ khoác chiếc áo phông rộng thùng thình có vẻ là đồ mặc ở nhà cười khổ 「Nhưng mà」.
「Gọi điện hai hay ba người thì vẫn thường xuyên làm, nên thực ra ít cảm giác mới mẻ nhỉ.」
「Đúng là thế.」
Tôi cũng đáp lại bằng nụ cười khổ. Nhân tiện, bộ dạng của tôi thì, vì vừa về nhà sau cuộc họp Hội học sinh (à, Hội học sinh mới nhé), nên đang ở trong tình trạng cởi áo khoác blazer, tháo cà vạt, chỉ mặc áo sơ mi.
Trong lúc chúng tôi cứ thế bắt đầu chuyện trò ồn ào, Hội trưởng quát một tiếng 「Trật tự!」. Chị ấy ưỡn ngực ra và lườm vào camera…… có vẻ muốn tỏ ra uy nghiêm, nhưng với chúng tôi thì không hiệu quả lắm. Bởi vì……
『(Tại sao người này lại mặc đồ ngủ rồi nhỉ……)』
Ngắm nhìn Hội trưởng đang mặc bộ đồ ngủ hình thú dễ thương.
……Nói gì thì nói vẫn chưa đến sáu giờ chiều. Dù có ngủ sớm dậy sớm đến mấy, thì mặc đồ ngủ giờ này cũng là quá sớm đấy chứ……
Chính chủ có vẻ cũng nhận ra ánh mắt đó của chúng tôi, dùng ngón tay nhón bộ đồ ngủ của mình 「A, cái này hả?」. Rồi Hội trưởng hướng nụ cười ngây thơ về phía camera.
「Dễ thương không—!」
「Không, không phải chuyện đó…… Hội trưởng, chị đi ngủ rồi đấy à?」
Tôi đại diện mọi người hỏi. Hội trưởng nghiêng đầu thắc mắc.
「A, hôm nay ăn tối sớm hơn mọi khi một chút, tắm xong rồi mặc đồ ngủ luôn. Nói chuyện với mọi người xong thì đánh răng rồi đi ngủ.」
『(Sinh viên đại học lành mạnh quá!)』
Lành mạnh quá mức, ngược lại còn thấy có cảm giác không lành mạnh. Sáng mấy giờ dậy thế, người này. Nghĩ đến giờ bắt đầu học của đại học, ngược lại tôi cảm thấy thiết lập giờ giấc sinh hoạt sai sai thế nào ấy. Đang bắt đầu lo lắng đủ điều thì Chizuru-san bổ sung giúp 「Mà bình thường thì ngủ lúc chín giờ hay mười giờ ấy mà」.
Minatsu vừa dùng tay quạt mặt vẻ nóng nực vừa nói.
「Nhắc mới nhớ Chizuru-san sống cùng ký túc xá với Hội trưởng mà nhỉ.」
「Ừ, đúng thế. Thế nên thật ra gọi từ phòng người nào đó cũng được nhưng mà……」
Chizuru-san vừa nói đến đó, Hội trưởng làm ánh mắt sắc lẻm.
「Thế thì không giống 『Họp trực tuyến』 chứ! Quả nhiên phải có cửa sổ của từng người trong số năm người!」
Trước câu nói đó của Hội trưởng, Minatsu lộ vẻ mặt ngán ngẩm.
「Mà, đằng này cũng vì Hội trưởng bảo thế, nên tôi mới cất công mượn laptop từ Mafuyu về phòng mình đây.」
Nhắc mới nhớ đúng là vậy. Bình thường thì gọi từ một máy tính với danh nghĩa 「Chị em Shiina」, nhưng hôm nay dùng thêm một máy nữa. Dù có sẵn thiết bị thì việc thiết lập các thứ chắc cũng phiền phức.
「Nhưng nhờ thế mà cảm giác 『giống thật』 hơn đúng không!」
「Đúng là có cảm giác ồn ào náo nhiệt giống face chat của dòng game Ta○es thật.」
「Đúng không! Chị cũng nhắm đến chỗ đó đấy!」
Hội trưởng làm vẻ mặt đắc ý vô dụng. Chắc chắn là nói dối……
Nhưng mà đúng là, cái này tráng lệ thật.
Khuôn mặt của năm thành viên cựu Hội học sinh, tề tựu đông đủ trên một màn hình.
Thực tế là tôi xúc động một cách kỳ lạ.
Một lúc im lặng trôi qua, sau khi tận hưởng tình huống này một hồi, Hội trưởng hắng giọng e hèm.
「Vậy thì, chuẩn bị bắt đầu cuộc họp── ủa, ? Nhạc gì thế này. Tivi à?」
Ngay khi định bắt đầu lại, Hội trưởng dừng cuộc họp vẻ không vui. Trong khi mọi người đều lắng tai và làm vẻ mặt 「Đúng là ồn ào thật……」.
Chỉ một người…… là tôi, đáp lại điều đó với thái độ kiên quyết.
「Vừa gọi điện vừa xem 『Ai! Mai! Ma○n!』 thì có gì xấu chứ!」
『Tắt đi!』
Tôi bị mọi người đồng loạt vặn lại (tsukkomi). Nhưng tôi cũng không thể nhượng bộ chỗ này.
「Nghĩ đến chuyện làm thêm và hoạt động Hội học sinh, thì cơ hội xem trực tiếp Cooking Idol (Thần tượng nấu ăn) đâu có nhiều đâu chứ! Buổi sáng thì buồn ngủ lắm!」
「Biết thế quái nào được! Với lại đối với cậu Hội học sinh chỉ ở mức độ đó thôi hả! Thất vọng quá đấy!」
「Đằng này mới thất vọng đấy Minatsu! Cô…… coi thường Ma○n-chan là gặp rắc rối to đấy! Bị nấu chín luôn đấy! Bị băm nhỏ hay hầm nhừ luôn đấy!」
「Ma○n-chan kiểu gì thế! Cái đó chẳng phải cậu đang báng bổ hình tượng hơn s──」
「♪ Cookin Cookin! Tôi cũng Cookin! Bị làm lố cũng không sao! ♪」
「Đừng có chêm lời rồi nhảy múa nữa! Tởm quá! Cái gì thế này! Giờ hình ảnh video bên chỗ cậu trông như video 『Odottemita』 (Thử nhảy cover) chất lượng siêu thấp rồi đấy! Dừng lại đi! Bọn này xấu hổ lắm, thật đấy dừng lại đi!」
Bị sự phản đối dữ dội từ toàn bộ thành viên Hội học sinh bắt đầu từ Minatsu, tôi đành miễn cưỡng ngừng nhảy và tắt tiếng tivi. ……Mà thôi kệ, có ghi hình rồi.
Hội trưởng bắt đầu lại lần nữa.
「Nào, chủ đề hôm nay không gì khác. Chính là…… buổi báo cáo hiện trạng của các cựu ủy viên!」
Tuy tuyên bố hùng hồn nhưng chủ đề chỉ khiến người ta cảm thán 「Biết ngay mà」. Trước phản ứng vi diệu của mọi người, tôi đành đại diện nói ra lời.
「Nhưng mà Hội trưởng, lúc nãy Mafuyu-chan cũng nói rồi, gọi điện hai hay ba người thì trước giờ vẫn làm khá thường xuyên. Nếu là hiện trạng của nhau, thì cũng biết kha khá rồi, hay nói đúng hơn là……」
Tuy chỉ là sơ lược nhưng tôi cũng nghe về quá trình cặp đôi sinh viên đại học Hội trưởng & Chizuru-san bắt đầu hoạt động câu lạc bộ kỳ lạ, hay kết cục cuộc kháng chiến giữa Phái Quỷ Thần và Phái Nữ Thần bùng nổ ở trường chuyển đến của chị em Shiina. Bản thân tôi cũng thường kể cho các cựu ủy viên nghe về vở bi hài kịch liên quan đến Hội học sinh mới mà tôi tham gia mấy tháng gần đây.
Thắc mắc đó của tôi, thế nhưng Hội trưởng vẫn nở nụ cười ngạo nghễ vô dụng như mọi khi, gạt phắt đi 「Ngây thơ quá, Sugisaki」.
「Ngây thơ lắm. Thật sự ngây thơ lắm, Sugisaki. Độ ngây thơ đó ngang ngửa đồ ngọt ở nhà ăn trường chị đấy!」
「Cái so sánh đó hoàn toàn không truyền tải được gì cả……」
Nhìn xem, chỉ có Chizuru-san là cười. Là chuyện thường ngày ở đại học đó hả……
「À ừm, thế thì…… Ngọt ngào cỡ tư tưởng nhân vật chính Harem trong Eroge nghĩ rằng thực tế nỗ lực thì cũng sẽ được như thế ấy!」
「Cái so sánh đó truyền tải kinh khủng luôn, nhưng mà đau lòng quá nên làm ơn dừng lại giùm!」
Rõ ràng chính người đã giới thiệu Galgame (Eroge) cho tôi mà lại!
Tuy nhiên mặc kệ sự bất mãn đó của tôi, Hội trưởng tiếp tục câu chuyện.
「Đây dù là trực tuyến thì cũng là cuộc họp Hội học sinh! Nếu thế, báo cáo đó, chắc chắn phải liên quan đến hoạt động kiểu Hội học sinh rồi!」
Lời của Hội trưởng khiến Mafuyu-chan nghiêng đầu.
「Liên quan đến hoạt động kiểu Hội học sinh…… ạ?」
「Đúng! Gác báo cáo về phương diện đời thường của mọi người sang một bên, từ đó đến nay, liệu mọi người có hoạt động mà không quên tinh thần cựu ủy viên Hội học sinh hay không! Hôm nay chị muốn mọi người báo cáo điều đó!」
「Hả…… em không hiểu lắm……」
Mafuyu-chan ngơ ngác. ……Yên tâm đi Mafuyu-chan. Bọn anh cũng hoàn toàn không hiểu.
Nhưng trong đầu Hội trưởng thì câu chuyện tiến triển như thể đã nhận được sự thấu hiểu của mọi người, không có giải thích thêm chi tiết nào, cuộc họp bắt đầu ngay lập tức.
「Vậy, đầu tiên là Mafuyu-chan! Hãy cho chị biết hoạt động tuân thủ tinh thần Hội học sinh của em dạo gần đây!」
「Hả…… hoạt động tuân thủ tinh thần Hội học sinh ạ……」
Quả nhiên Mafuyu-chan có vẻ vẫn chưa nắm bắt hết câu hỏi, dù vậy vẫn cố gắng suy nghĩ…… và vài giây sau, hướng nụ cười về phía camera.
「Em đã đề xuất với Nakameguro-senpai là hay thử đi du lịch hai người đàn ông với Sugisaki-senpai xem sao ạ.」
「Hảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảả!?」
Câu nói như đòn đánh bất ngờ khiến tôi bất giác hét toáng lên. Các thành viên đều nhăn mặt tháo tai nghe ra tạm thời, trong khi Mafuyu-chan tiếp tục cười tươi.
「Đây đúng là hoạt động tuân thủ tinh thần Hội học sinh nhỉ!」
「Làm gì có chuyện đó! Cái Hội trưởng nói, tuyệt đối không phải kiểu đó mà là……」
Khi tôi định phản đối, giọng nói của Hội trưởng, người đã đeo lại micro, chen vào.
「Chính là kiểu đó đấy Mafuyu-chan!」
「Là kiểu đó hả!?」
Trong lúc tôi bàng hoàng trước sự phản bội bất ngờ, Hội trưởng hào hứng nói.
「Đúng là động thái gợi nhớ đến Hội học sinh trước kia! Cựu thủ quỹ Mafuyu, làm tốt lắm.」
「Haha—, muôn phần cảm kích ạ—」
「Khoan khoan khoan khoan, hả!? Chủ đề lần này kiểu đó là được hả!? Sao khác xa với cách hiểu của tôi thế!」
「Gì thế hả—, Sugisaki. Vẫn chưa hiểu rõ à? Kém cỏi thật đấy—, Sugisaki. Dù học được, nhưng IQ thấp nhỉ, IQ ấy. Sugisaki là kiểu đó ha.」
「Hừ……」
Bị vị Hội trưởng trẻ con này phê phán trí tuệ, thật là nhục nhã! Thấy tôi bất giác im lặng, Hội trưởng thở dài nói.
「Hết cách rồi. Vậy để Sugisaki cũng nuốt trôi được bản chất của chủ đề…… tiếp theo, nào, Minatsu! Hãy cho biết hoạt động kiểu Hội học sinh gần đây!」
「Ồ, tôi á? Được thôi, tôi thì……」
Được chỉ định, Minatsu bắt đầu trả lời đầy khí thế. Đ-Được rồi, Minatsu. Nếu là người có thường thức gần với tôi như cô, chắc sẽ trả lời câu hỏi này một cách nghiêm túc như tôi hình dung──
「Hôm nay tôi đã dốc toàn lực ném quả bóng siêu cấp đặc chế nhắm vào thái dương của Key đó!」
「Khủng bố quá! Cái gì thế! Thứ đó mà là hoạt động Hội học sinh cái nỗi gì──」
「Chính là kiểu đó đấy, Minatsu! Đó mới là THE・Hội học sinh!」
「Tại sao hả!」
Hội trưởng gật đầu hài lòng. Và Minatsu cười sảng khoái, hướng mắt về phía camera.
「Mong chờ đi nhé, Key! Ném từ sáng rồi, chắc trong hôm nay sẽ trúng đích (ship đến) đấy!」
「Ship hỏa tốc Ama○on hay gì!」
Hệ thống giao hàng ưu tú vô dụng. ……Mà tuy nhiên, dù Minatsu có giống quái vật đến mấy, thì cái này chắc chắn không thể trúng đích được. Dù gì thì về mặt vật lý cũng không thể nà──
「Hehehe, Chizuru-san, cảm ơn vì đã hợp tác nha!」
「Không có gì đâu Minatsu. Tính toán đường đạn tận dụng tối đa dòng khí phản lực, trọng lực và sự tự quay của trái đất, với kỹ thuật máy tính của tôi thì dễ như ăn cháo.」
「Sao cảm giác như sắp tới thật thế này!?」
Kh-Không sao đâu nhỉ? Chắc chắn chuyện đó không thể xảy ra…… đâu, nhỉ?
Thấy phản ứng chán chường của tôi, Hội trưởng lên giọng vẻ bất mãn.
「Hưm—, có vẻ Sugisaki vẫn chưa hiểu thế nào là 『Hội học sinh』 nhỉ. Đứa trẻ chậm hiểu thật.」
「Không, không phải không hiểu, mà là cái Hội học sinh thế này tôi cũng chẳng muốn hiểu……」
「Hết cách. Vậy, tiếp theo, Chizuru! Chizuru cũng nói đi, hoạt động kiểu Hội học sinh gần đây.」
「Hiểu rồi, Aka-chan.」
Được chuyển lời, Chizuru-san mở miệng. Được rồi, nếu là Chizuru-san với khí chất hay vặn vẹo (tsukkomi) này, chắc chắn sẽ hiểu điều tôi định nói. Hãy nói cho họ biết đi, Chizuru-san! Hoạt động tuân thủ tinh thần Hội học sinh, là nói về những thứ như thế này──
「Thực ra trong lúc đang gọi điện này, tớ đã thông qua máy tính của Key-kun để hack vào trụ sở CIA đấy.」
「Thảo nào thấy ít nói thế!」
「Tehepero. (Cười lè lưỡi)」
「Không, cái đó vượt quá phạm vi được tha thứ rồi! Hư, Hội trưởng! Cái này rõ ràng chỉ là hành vi phạm tội! Đừng có bảo là hoạt động kiểu Hội học sinh nhé──」
「Bravo đấy Chizuru!」
「Chết tiệt!」
「A, chờ chút nhé mọi người. Giờ tớ dùng phần mềm gọi điện này gửi chân tướng vụ Roswell, với cả video ghi lại cảnh giải phẫu người ngoài hành tinh (hàng thật) đây.」
「Đừng có gửi! Chizuru-san định lôi bọn em vào cái gì thế hả!」
「Ơ…… Key-kun rất thích rắc rối mà nhỉ?」
「Cái thứ đó, em nói thích bao giờ! Bao giờ!」
「Ủa? Hình như nghe lúc nào đó rồi mà…… Thích rắc rối đen tối (Darkness) hay gì đó……」
「Câu thoại đó bị nhớ theo kiểu này sao!」
Sợ quá! Sự bóp méo ký túc theo năm tháng, sợ thật!
Trong lúc tôi mệt mỏi vì vặn vẹo lại đến mức thở hồng hộc, Hội trưởng ưỡn ngực như bồi thêm cú nữa.
「Nhân tiện chị thì──」
Và, ngay khoảnh khắc đó.
〈Zaza──Zazazaza!〉
「Noa!?」
Tiếng ồn đột ngột lọt ra từ tai nghe.
Dù kêu lên vì âm lượng quá lớn, nhưng tiếng ồn (noise) cũng dứt ngay. Tuy nhiên dị biến thực sự, là từ lúc đó.
『Sugisaki? (Key-kun? Senpai? Key?)』
Mọi người đồng loạt gọi tên tôi với vẻ bất an. Nhìn xem, màn hình của Chizuru-san và Hội trưởng không hiểu sao tối đen. Khi tôi gọi 「Mọi người ổn chứ?」, bốn người lại đồng loạt nói xôn xao, nhưng khi tôi chỉ ra điều đó, chị em Shiina nghiêng đầu thắc mắc (không thấy được tình trạng của Hội trưởng và Chizuru-san vì tối đen).
Sau vài lần trả lời lệch nhau, bốn người hầu như cùng lúc thốt lên.
『Chẳng lẽ, chỉ nghe thấy tiếng của Sugisaki (Key-kun・Senpai・Key)?』
「Hả?」
Thử trao đổi lại theo lời chỉ ra đó, ra là vậy, có vẻ tôi và từng người vẫn liên lạc được, nhưng các thành viên nữ không thể nói chuyện với nhau.
Và nguyên nhân có vẻ nằm ở ký túc xá của Hội trưởng và Chizuru-san. Nghe nói ký túc xá của hai người bị mất điện. Laptop và thiết bị mạng không dây vẫn sống nhờ pin, nhưng có vẻ vẫn có ảnh hưởng nào đó đến đường truyền, nên mới thành ra tình huống kỳ lạ thế này. Dỗ dành Hội trưởng đang mếu máo và thử khởi động lại vài lần nhưng phí công vô ích.
Trong lúc Chizuru-san nhanh chóng lấy đèn pin nhỏ ra xử lý, thì Hội trưởng chỉ biết sợ hãi trong bóng tối. Và rồi khi cô ấy bắt đầu lộ vẻ mặt sắp khóc đến giới hạn (nhìn thấy chút ít nhờ ánh sáng laptop), tôi đề xuất để cải thiện tình hình.
「Vậy, hay là hợp lưu tại phòng nhau đi ạ?」
Trước đề xuất đó của tôi.
Trong màn hình── toàn bộ bốn người, trả lời.
『Ừm! (Ồ, ừ, vâng!)』
「……Hả?」
Người bối rối vì điều này không ai khác chính là tôi. Vừa rồi tôi chỉ định đề xuất cho mỗi Hội trưởng là sang tá túc phòng Chizuru-san thôi mà…… nhưng không hiểu sao, cả Chizuru-san và chị em Shiina cũng coi đó là đề xuất cho mình, và đang gật đầu cười.
「A, không, không phải thế, cái vừa rồi chỉ là nói với Hội trưởng……」
Định chữa lại nhưng đã quá muộn. Mọi người đã tháo tai nghe, lục đục chuẩn bị di chuyển. ……Mà, cũng chẳng có vấn đề gì, thôi kệ, tôi cũng từ bỏ việc đính chính hiểu lầm.
──Mà không biết rằng, phán đoán này, về sau sẽ khiến tôi hối hận kịch liệt.
Vài phút sau, mọi người chuẩn bị xong.
Hội trưởng và Chizuru-san sử dụng camera & tai nghe không dây, nên để laptop lại phòng và chỉ mang theo những thứ đó hành động. Bằng cách kẹp camera lên đỉnh băng đô tai nghe, góc nhìn của hai người được truyền trực tiếp đến bên này. Giống như FPS trong game vậy. Không chiếu bản thân, mà chiếu tầm nhìn của bản thân.
Mặt khác, chị em Shiina thì, đâu có bị mất điện nên chẳng cần phải hợp lưu nhưng mà……
「Ussha, phiền phức quá! Mang cả cái laptop đi luôn!」
Minatsu, người không rành máy tính, mất kiên nhẫn cầm cả máy tính đứng dậy. Có vẻ bản thân laptop có tích hợp camera và micro, nên ngược lại với Hội trưởng, màn hình vẫn chiếu khuôn mặt Minatsu. Thêm vào đó, âm thanh cũng truyền đến đây không chút trở ngại. Tuy nhiên……
「Này—, Minatsu—?」
Từ nãy đến giờ gọi mấy lần mà hoàn toàn không có phản hồi cho lời nói của tôi. Có vẻ do nghịch linh tinh phần cài đặt nên không nghe thấy tiếng bên này. Nhờ thế mà tôi hoàn toàn không thể vặn lại là 「Mấy người đâu cần hợp lưu」.
Và, phía Mafuyu-chan thì……
「A! Em hết đĩa Blu-ray để ghi hình tác phẩm mới nhất của đạo diễn Hosoda ○ chiếu trên đài mặt đất lần đầu lúc chín giờ rồi! Em đi mua chút đây, Senpai!」
「A, chờ, Mafuyu-chan──」
Không đợi tôi trả lời, Mafuyu-chan đã ngắt cuộc gọi cái rụp. Này này…… đang than thở về cô đàn em tùy tiện thì không hiểu sao Mafuyu-chan lại trực tuyến trở lại. Thử kết nối lại xem sao, thì cùng với tiếng chân totatata, hình ảnh hành lang có vẻ là nhà Shiina hiện ra. Và khi nó chiếu đến tủ giày ở huyền quan, tiếng của Mafuyu-chan vang lên.
「Vì lẽ đó, Mafuyu sẽ vừa nói chuyện với Senpai bằng điện thoại thông minh vừa đi cửa hàng tiện lợi chút ạ! Vì vừa đi vừa nói, và cơ bản là em sẽ bỏ trong túi, nên không nói được nhiều lắm nhưng mong anh giúp đỡ ạ!」
「A, rõ rồi. A, đúng rồi, nhắn với Minatsu một tiếng──」
「Vậy thì xuất trận!」
「A…… chậm mất rồi.」
Hình ảnh từ điện thoại thông minh tối đen. Chắc là bị bỏ vào túi rồi.
Đang than thở sao mà không suôn sẻ thế, thì đột nhiên, Hội trưởng có vẻ vừa ra khỏi phòng ký túc xá cất giọng như sắp khóc.
「Cái gì!? Cái gì chậm mất rồi!? Sugisaki!?」
Có vẻ trong bóng tối chỉ nghe thấy lời lẩm bẩm xui xẻo của tôi, nên nỗi sợ hãi càng tăng thêm. Tôi vừa cười khổ vừa đáp.
「Không sao đâu ạ. Quan trọng hơn là cẩn thận dưới chân nhé. Có mang đèn pin đàng hoàng chưa?」
「Kh-Không sao. Phòng Chizuru ngay đó thôi, không lạc đâu. Nh-Nhìn này, phòng Chizuru đây rồi! Đây!」
Vừa nói Hội trưởng vừa soi vào tấm bảng ghi 「Akaba Chizuru」. Được rồi, thế là nhóm đại học đã hợp lưu, giải quyết xong── thì.
「Chizuru ư—! Đáng sợ quá—…… ủa. Hả, k-không có ai……?」
「Hả?」
Nhìn hình ảnh camera từ phía Hội trưởng. Ơ, thật kìa. Không có Chizuru-san. Là sao?
Tôi chuyển ngay ánh mắt sang camera góc nhìn của Chizuru-san. ──Thì,
「Chizuru-san? Giờ chị đang ở đâu thế?」
Có cảnh tượng gì đó như bảng phân phối điện đang được đèn pin soi sáng. Chizuru-san bình tĩnh đáp 「À」.
「Nhìn ra ngoài thấy nhà khác có điện, nên chị nghĩ có thể chỉ là cầu dao ở đây bị sập thôi. Hôm nay bà quản lý ký túc xá không có ở đây, ngoài chị và Aka-chan ra các sinh viên khác cũng về muộn, thế thì để chị xử lý nhanh gọn luôn──」
Vừa nói Chizuru-san vừa gạt cầu dao lên. Đúng là Chizuru-san. Khả năng hành động và phân tích cao thật. Có người bạn thế này ở bên cạnh, bố mẹ Hội trưởng chắc cũng yên tâm lắm…… thì.
「……Lạ thật đấy.」
Đèn không sáng. Không phải vấn đề cầu dao sao? Trong lúc Chizuru-san gạt cầu dao cạch cạch vài lần, tôi quan sát với vẻ nghiêm trọng──
「A, lạ thật, cái này」「Lạ là cái gì!? Nè cái gì thế Sugisaki!?」
「Hả?」
Trước giọng nói của Minatsu và Hội trưởng, nhìn lại màn hình, ở đó có Minatsu với vẻ mặt nghiêm trọng, và hình ảnh camera góc nhìn của Hội trưởng đang rung lắc dữ dội khiến người xem chóng mặt.
Có vẻ họ lại hiểu nhầm lời nói của tôi là dành cho mình, nhưng giải thích thì phiền phức. Tạm thời có vẻ tiếng nói truyền được đến Minatsu, nên tôi ưu tiên gọi cô ấy trước Hội trưởng.
「Ồ, Minatsu, nghe thấy tiếng tôi không?」
「Hửm? À, nghe thấy, mà sao thế?」
Chẳng lẽ trong lúc di chuyển lỡ tay chạm phím nào làm thay đổi cài đặt à? Mà thôi kệ.
「Không, không có gì. Quan trọng hơn, về Mafuyu ấy──」
「A, Key, nhìn cái này đi.」
Vừa nói Minatsu vừa hướng camera vào trong phòng Mafuyu. Đương nhiên không có người. Thì đúng rồi. Vừa nãy đi cửa hàng tiện lợi mà. Tuy nhiên, camera quay lại khuôn mặt nghiêm trọng của Minatsu. Và rồi……
「Mafuyu…… biến mất rồi.」
「Hả?」
Tôi ngơ ngác nhìn Minatsu nuốt nước bọt cái ực. Nhỏ này, hiểu lầm cái gì thế?
「A, không phải, Minatsu. Mafuyu-chan biến mất khỏi phòng là do──」
Đang định giải thích thì. Đột nhiên, Hội trưởng hét toáng lên!
「M-Ma ma ma ma, Mafuyu-chan biến mất là sao!? Nè Sugisaki!? Nè!?」
「Khoan, Hội trưởng, đừng tự nhiên hét lớn thế! Với lại bình tĩnh đi!」
Hội trưởng đang một mình trong bóng tối tại phòng Chizuru-san, hoảng loạn quay nhìn tứ phía vù vù. ……Ch-Chóng mặt quá…… Tôi bất giác câm nín, thì sắc mặt của Minatsu, người có vẻ nhìn thấy hình ảnh người khác dù không nghe thấy tiếng trên chiếc laptop mang theo, bỗng tái mét.
「Trời đất ơi…… Cả Chizuru-san cũng biến mất, Hội trưởng đang hoảng loạn kìa!」
「Không không không! N-Này nhé, Mafuyu-chan thì, cửa hàng tiện lợi──」
Cảm giác chuyện bắt đầu phiền phức rồi, nên tôi to tiếng định giải tỏa hiểu lầm bằng mọi giá.
Tuy nhiên khoảnh khắc đó, một tiếng "Cạch" như ngón tay búng vào phím nào đó vang lên từ micro của Minatsu, ngay sau đó khuôn mặt Minatsu cứng đờ.
「N-Này Key!? Sao thế hả, tự nhiên ngắt cuộc gọi! Key!?」
「Này—, Minatsu? Này—. ……Con nhỏ đó lại ấn vào cái gì rồi!」
Nhìn xem, cái gì đó như bộ điều chỉnh âm lượng của tai nghe đang thõng xuống ở cổ Minatsu và lắc lư dữ dội. Có vẻ như cái đó thỉnh thoảng va vào bàn phím và gây chuyện.
Tôi bất giác chép miệng, thì Hội trưởng lại cất giọng như sắp khóc.
「Mi, Minatsu bị làm sao thế!? Nè, Sugisaki!? Cả Chizuru và Mafuyu-chan…… rồi đến cả Minatsu cũng có chuyện gì sao!? Th-Thế giới sẽ ra sao thế này!?」
「Không Hội trưởng, thế giới không làm sao cả! Nhìn hình ảnh là biết mọi người vẫn bình an──」
Ấy, a, đang cầm tai nghe và camera di chuyển mà nhỉ, Hội trưởng và Chizuru-san. Hửm? Nhưng nếu đó là phòng Chizuru-san, thì phải có máy tính của chị ấy chứ.
「Hội trưởng, Hội trưởng. Nhìn máy tính của Chizuru-san đi. Ở đó có chiếu hiện trạng đấy.」
「Hả! Ph-Phải rồi! Sugisaki thông minh quá! Ch-Chờ chút, giờ chị vòng ra phía màn hình đây!」
Nói rồi Hội trưởng ngó vào máy tính của Chizuru-san đặt trên bàn.
Thứ chiếu trên đó là──
ĐẦU LÂU ĐẦU LÂU ĐẦU LÂU Hài cốt Hài cốt Hài cốt DANGER DANGER DANGER ĐẦU LÂU ĐẦU LÂU ĐẦU LÂU Hài cốt Hài cốt Hài cốt DANGER DANGER DANGER D ĐẦU LÂU Hài cốt ĐẦU LÂU──
Vô số xương trắng & đầu lâu, cùng dòng chữ DANGER nhấp nháy đỏ!
「Á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á!」
「H-Hội trưởng!」
Đột nhiên Hội trưởng hét lên, chạy thình thịch ra khỏi phòng Chizuru-san! Tôi đang ngỡ ngàng thì Chizuru-san có vẻ đã từ bỏ việc sửa cầu dao, lẩm bẩm như nhớ ra 「A」.
「Nhắc mới nhớ Key-kun, màn hình chờ (screen saver) máy tính của chị hơi đáng sợ, nhớ bảo Aka-chan đừng nhìn nhé.」
「Muộn rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!」
Tôi dốc toàn lực vặn lại! Trong lúc đó, Hội trưởng cuồng loạn vừa chạy trên hành lang ký túc xá vừa hét bằng giọng đẫm nước mắt!
「Di-Diệt vong rồi! Nhân loại ngoài Sugisaki ra diệt vong rồi—! Oa oa—! Không chịu đâu—!」
「Tin vào cái thế giới quan gì mà ghê thế! Hội trưởng! Hội trưởng! Bình tĩnh đi ạ, cái màn hình máy tính đó, chỉ là……」
Vừa định giải thích cho Hội trưởng, thì đúng lúc đó. Nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ực một cái. Tưởng là gì…… hóa ra Minatsu đang nhìn màn hình với khuôn mặt tái mét.
「Cái gì thế…… cái gì thế! Hình ảnh chẳng lành vừa chiếu trên camera của Hội trưởng là saoooo!」
「Đến cả cái đứa siêu phiền phức cũng nhìn thấy rồi!」
Aaa, thật là! Tôi đang vò đầu bứt tai không biết làm thế nào, thì cảnh tượng đó lọt vào mắt thế nào mà Minatsu càng co rúm mặt lại.
「S-Sao thế hả, Key. Làm cái hành động kỳ quặc thế…… Bây giờ cũng, đang nói cái gì mà ác ma thế này thế nọ……」
「Tại sao mỗi chỗ đó cuộc gọi lại ON (bật) hả!」
「K-Key? Sao lại, chỉ làm động tác như đang hét trong im lặng thế……」
「Giờ lại OFF (tắt) à!」
「A, a a…… Quả này nguy rồi. Chắc chắn nguy rồi. Cái gì đó đang diễn ra!」
「Thế giới quan trong đầu cô với Hội trưởng ngày càng trở nên bạo lực rồi đấy!」
「Chờ chút Key-kun, nãy giờ cứ ồn ào oang oang thế. Đang làm việc nên trật tự giùm cái được không.」
「Chị nghĩ là tại ai hả, tại ai!」
Sự bực mình lên đến đỉnh điểm, tôi quát tháo đối phương lớn tuổi hơn. Thì…… đột nhiên, một giọng nói thùy mị quá mức lọt vào tai tôi.
「……Đúng vậy ạ. Vì chứng ghét đàn ông của Mafuyu, mà Senpai đã phải đau khổ nhỉ……」
「Đang nói chuyện gì thế!?」
Giật mình vì tín hiệu đột ngột từ Mafuyu-chan, tôi kiểm tra màn hình, không hiểu sao bắt gặp ánh mắt rưng rưng của Mafuyu-chan.
「Em hiểu rồi. Dù đau khổ…… Mafuyu sẽ khóc mất…… nhưng Senpai. Mình chia tay đi ạ.」
「Khoan khoan khoan khoan khoan, hểể!? Chờ, chuyện gì thế!? Mafuyu-chan!?」
「……Mafuyu, mệt mỏi rồi ạ. Dù vừa đi bộ cũng muốn nói chuyện vui vẻ với Senpai…… thế mà nãy giờ Senpai, đối với Mafuyu, cứ giữ thái độ lạnh nhạt suốt.」
「L-Lạnh nhạt? Anh làm thế với Mafuyu-chan bao giờ……」
「Khi em hỏi 『Se-Senpai có thích Mafuyu không ạ?』, thì anh lại lảng đi kiểu 『Không sao đâu ạ. Quan trọng hơn là cẩn thận dưới chân nhé. Có mang đèn pin đàng hoàng chưa?』 các kiểu, lại còn dùng kính ngữ nữa.」
「Hả? K-Không cái đó là nói với Hội trưởng mà……」
「Tại sao bây giờ Hội trưởng…… cô gái khác lại liên quan chứ! Rõ ràng Senpai đang nói chuyện với Mafuyu mà!」
「Hả, ơ?」
Gì thế, là sao? Chẳng lẽ phía Mafuyu-chan…… đinh ninh rằng tôi vẫn luôn nói chuyện với mỗi Mafuyu-chan thôi sao!? C-Cái gì mà lại thành ra thế được!? K-Không, tìm hiểu nguyên nhân để sau. Bây giờ phải nhanh chóng……
「Thì đúng là lỗi tại Mafuyu tập trung đi bộ mà nghe sót mất 70% phát ngôn của Senpai! Vì ở ngoài trời nên nói nhỏ có thể anh cũng khó nghe tiếng bên này! Nhưng mà…… nhưng mà, dù thế thì! Quá đáng lắm ạ!」
「K-Không Mafuyu-chan. Cái đó nhé, không phải thế mà là……」
「Trong đó quá đáng nhất là câu trả lời khi Mafuyu lấy hết can đảm hỏi Senpai 『Se-Senpai nghĩ Mafuyu…… là sự tồn tại thế nào ạ? Anh coi trọng em lắm…… đúng không ạ?』!」
「Hả? Ờ thì…… anh nói gì cơ……」
「Là 『Không không không! N-Này nhé, Mafuyu-chan thì, cửa hàng tiện lợi──』 đấy ạ!」
「Nói điều tồi tệ thế với Mafuyu-chan sao!」
Không cái đó là hiểu lầm mà! Chỉ định chỉ chỗ của Mafuyu-chan cho Minatsu thôi mà! Tôi bắt đầu đau đầu thật sự, định nhanh chóng giải tỏa hiểu lầm cho Mafuyu-chan thì──
「M-Mafuyu bị làm điều tồi tệ sao!? Mafuyu! Mafuyuuuuuuuuuuuuuuuu!」
Đột nhiên trong màn hình Minatsu gầm lên trong khi chảy huyết lệ!
「A á, lại thêm phiền phức nữa!」
「Ph-Phiền phức, Senpai quá đáng lắm! Mafuyu thì…… Mafuyu thìììììììììì!」
「Không phải! Aaa, thiệt tình, cái combo chị em đó là sao!」
Không được rồi, tôi không tự tin có thể nói chuyện suôn sẻ với giả định cả bốn người đều chỉ đang nghe lời tôi nói!
Quả này tốt nhất là mau chóng khôi phục điện ở ký túc xá đại học, chỉnh đốn môi trường liên lạc rồi giải quyết từng cái một.
Hiểu ra điều đó, tôi quyết định tập trung vào liên lạc với Chizuru-san, người duy nhất hoàn toàn không hiểu lầm gì, có thể liên lạc đàng hoàng, và ở vị trí gần nhất để giải quyết vấn đề.
──Thế nhưng.
「À ừm…… Chizuru-san?」
「………… ……A, gì thế Key-kun. Xin lỗi, nãy chị tắt liên lạc tạm thời. Vì tình trạng không được lơ là chút nào……」
「Hả, không, vâng, cái đó thì được, nhưng mà cái kia……」
Tôi nhìn màn hình của Chizuru-san mà mặt co giật. Hội trưởng và Minatsu đang hỏi han về sự an nguy của Chizuru-san này nọ, nhưng mấy cái đó giờ không lọt vào tai nữa.
Bởi vì, toàn bộ thần kinh của tôi, đã tập trung vào hình ảnh camera góc nhìn của Chizuru-san rồi.
Tại vì.
Thứ đang chiếu ở đó là.
「S…… Sao chị lại đang diễn ra đấu súng thế hả!?」
Mắt tôi dán chặt vào hình ảnh y hệt FPS chân thực! Chizuru-san giương súng, bóp cò không chút do dự! Những binh lính có vẻ là đội đặc nhiệm mặc đồ chiến đấu kỳ lạ bị bắn ngã rạp!
Chizuru-san nhanh chóng nấp vào tường, vừa tạo ra tiếng nạp đạn lách cách vừa trả lời.
「Có chút chuyện ấy mà.」
「Nhiều chuyện quá rồi đấy! Trong lúc em rời mắt đi một chút, rốt cuộc là có chuyện gì!」
「Nói ngắn gọn thì.」
Chizuru-san lại ló người ra khỏi tường, bắn dararararara vào đám lính.
「Bọn chúng tấn công vào ký túc xá này, nên chị cướp súng đánh trả. Thế thôi.」
「Hoàn toàn không hiểu sự tình gì cả!」
「Chị cũng thế thôi. Nhưng không làm thì bị làm. Thế là đủ rồi.」
「Cái ý thức chuyên nghiệp kỳ lạ đó của chị đến từ đâu vậy hả! Với lại, quan trọng hơn, có ổn không đấy!?」
Chizuru-san lại nấp vào tường, đáp 「Ừ」.
「Tiếng súng nghe hoành tráng thế thôi, chứ cái này, là đạn gây mê cực kỳ thân thiện với cơ thể đấy. Đối phương có vẻ định dùng biện pháp ôn hòa nhất có thể, nhưng kết quả của việc chị phản công bất ngờ là tình trạng như bây giờ đây.」
「Th-Thế ạ. Một sự tình khó mà tin ngay được……」
Tôi lẩm bẩm, thì cặp đôi 「Thế giới quan tận thế」 Hội trưởng & Minatsu đồng thanh lẩm bẩm 『Thật sự là……』. Ừ-Ừm, thế giới quan của mấy người, cũng không hẳn là sai nữa rồi, quả này.
Đặc biệt là Hội trưởng có vẻ cực kỳ sợ hãi khi nghe tiếng súng trong ký túc xá. Đã về phòng mình, trùm chăn kín mít. ……Thành chấn thương tâm lý mất cái này……
「Việc ngắt điện ký túc xá cũng là trò của bọn họ đấy.」
「Th-Thế ạ. Tuy nhiên…… sao lại thành ra thế này……」
Thấy tôi bàng hoàng, Chizuru-san nói một điều bất ngờ 「Mà đại khái cũng tưởng tượng ra được」.
Là sao hả, trước sự truy hỏi gắt gao của tôi. Chizuru-san vừa điềm nhiên trấn áp kẻ địch bằng đạn gây mê, vừa trả lời.
「Quả nhiên chọc vào vụ Roswell là không ổn nhỉ……」
「Tại vụ hack lúc nãy saooooooooooooooooooooooooooooooooo!」
Thế thì là tự làm tự chịu còn gì! Hay nói đúng hơn, mấy anh lính định dùng biện pháp ôn hòa nhất có thể để giải quyết mà bị hạ gục còn đáng thương hơn ấy!
「Ế, bảo đi mua 『Đồ chơi người lớn bị cấm phát hành』 á? S-Senpai đê tiện đến mức nào vậy hả!」
「Anh không có nói!」
Mafuyu-chan có vẻ đang ở quầy thu ngân cửa hàng tiện lợi nhìn tôi với vẻ mặt ghê tởm. Phía sau cô nhân viên nữ cũng làm mặt ghê tởm.
Thôi xong rồi, đau đầu thực sự rồi. Cũng vì nói mệt rồi, nên tôi lơ đễnh nhìn hình ảnh. Chizuru-san đang trong trạng thái FPS tuyệt đỉnh, Mafuyu-chan đang mua sắm ở cửa hàng tiện lợi.
Hội trưởng thì…… có vẻ không chịu nổi đủ thứ chuyện nữa, lại ra khỏi phòng đi lang thang. Nhưng pin đèn pin có vẻ sắp hết, tầm nhìn kém. Trong lúc đó──
「Hư…… ư a……」
「Á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á!?」
Mục kích thấy anh lính bị Chizuru-san bắn thuốc mê sắp ngấm đang bò trên hành lang.
「Zo-Zombie…… Zombie cuối cùng cũng vào trong ký túc xá rồi……!」
Không biết thế giới quan trong đầu cô ấy giờ thành ra thế nào nữa, nhưng tóm lại Hội trưởng bỏ chạy thục mạng. Nhưng ngay khoảnh khắc định xuống cầu thang, tiếng súng nổ ở tầng dưới. Và rồi…… cuối cùng, góc nhìn của Chizuru-san và Hội trưởng giao nhau (Crossover)! Trong camera của Chizuru-san, là bóng dáng Hội trưởng đang sợ hãi. Và, trong camera của Hội trưởng thì……
「Phù…………………… Kufufu.」
Bóng dáng Chizuru-san tóc tai rũ rượi…… ngắm nhìn những người lính nằm rạp và cười thỏa mãn!
「Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!」
Hội trưởng bất giác bỏ chạy trước bộ dạng biến đổi hoàn toàn của bạn thân! ……Đến tôi là người hiểu sự tình mà nhìn hình ảnh còn thấy thót tim. Đáng sợ hơn mấy phim kinh dị hạng xoàng nhiều.
「Chizuru…… Chizuru biến thành sinh vật siêu tấn công rồi……!」
Hội trưởng vừa khóc vừa chạy. Ừm…… có điều Hội trưởng à, Chizuru-san ấy mà, bản chất là thế đấy. Theo một nghĩa nào đó chân tướng còn vô phương cứu chữa và ngán ngẩm hơn.
Nào, xem bên Minatsu thế nào rồi── thì.
〈Pururururururu……〉
Ngay khi định kiểm tra, điện thoại của tôi reo. Cầm lên nhìn màn hình, có vẻ là cuộc gọi đến từ cậu bạn Nakameguro. Tôi vẫn đeo tai nghe máy tính và nghe máy.
「Alo, có chuyện gì không?」
「A, Sugisaki-kun. Chắc cậu nghe từ Mafuyu-san rồi, lời mời đi du lịch chỉ hai người ấy. Th-Thế nào?」
「Thế nào là thế nào, cậu……」
Thấy vẻ mong chờ gì đó của Nakameguro, tôi bất giác thở dài thườn thượt. Thật tình, dám tin thật lời Mafuyu-chan nói. Vốn dĩ bây giờ cả hai đều đang bận rộn, với lại nếu đi du lịch, thì rủ tất cả hội bạn thân đi tuyệt đối sẽ vui hơn.
Sau một hồi thở dài, tôi trả lời lại cậu ta.
Thật tình, cứ động đến phương diện BL là……
「Lời Mafuyu-chan nói ấy mà, cứ bơ đi là được.」
「A—, vậy à. Hơi tiếc. Nhưng đúng ha. Nếu đi thì muốn đi cùng mọi người mà ha.」
「Ừ, là vậy đấy. Thế nhé.」
「Ừm, bye nhé.」
Thế là, tôi cúp máy cái rụp. Aaa, điện thoại giữa đàn ông với nhau đạm bạc thế này tốt thật. Hiện tại đang phải gọi cái cuộc gọi rối rắm quá mức, nên tôi càng cảm thấy thế──
「Thế là sao hả, Key」「Thế là sao ạ, Senpai」
「Hả?」
Ngay khi ngắt cuộc gọi với Nakameguro, tôi bị chị em họ cất giọng u ám hỏi. Đối với tôi đang không hiểu tình hình…… hai người họ, mỗi người lườm vào camera, và hét lên hết cỡ.
「Quả nhiên trùm cuối là cậu hả!」「Quả nhiên Mafuyu, đối với Senpai là người phụ nữ nhẹ dạ (dễ dãi) nhỉ—!」
「……A—……」
Ừm, sự tình chi tiết thì không rõ lắm, nhưng tôi biết là lại rơi vào cái mô típ phiền phức rồi.
Đối với tôi người chẳng còn hứng thú biện hộ nữa, chị em họ lườm tôi với độ căng thẳng đặc thù của mỗi người.
「Thấy lạ rồi. Tình huống chỉ có mình cậu không xảy ra dị biến. Cái thái độ bình tĩnh đó.」
「Thái độ của Senpai, tóm gọn trong một câu đó ạ. Lời Mafuyu nói, cứ bơ đi là được.」
A—, làm thế nào bây giờ ta—.
「Và cuộc hội thoại với ai đó lúc nãy. Key là tòng phạm…… Nhận thức tình huống là đối phương đang bắt cóc giam cầm Mafuyu, OK?」
OK cái gì. Cô lại bắt đầu méo mó theo hướng khác với Hội trưởng rồi đấy—.
「Senpai thì…… Senpai nói rằng Harem không cần Mafuyu nữa đúng không ạ!」
Không có nói. Chưa nói câu đó một lần nào. Nhưng thú thực bây giờ có biện hộ thế nào thì bầu không khí cũng sặc mùi sẽ bị bóp méo, nên chẳng nói được gì.
Vừa nhìn bốn cái camera của ủy viên, vừa suy nghĩ xem nên làm thế nào. Chợt nhìn thì thấy Chizuru-san đã trấn áp gần xong ký túc xá. ……Sao chị mạnh thế hả…… Mà…… dù gì thì, sự việc đã tiến đến mức này, thì giờ chỉ còn cách giải quyết thôi.
Chizuru-san đến gần một người lính đang dần lấy lại ý thức, vừa nói 「Xin lỗi nhé」 vừa ghé sát vào anh ta. Và khi định xin lỗi về vụ hack…… người lính lẩm bẩm những lời chẳng lành.
「Hự…… Bên này thất bại nhưng…… tuy nhiên…… đội Delta, tinh nhuệ hơn nữa của chi nhánh Nhật Bản đã hướng đến vị trí hack còn lại rồi……」
「Hả?」
Đó là khoảnh khắc ngay sau khi anh ta lẩm bẩm.
Cửa sổ nhà tôi, vỡ tan tành!
「Hả, hả, hả.」
Và cùng với tiếng xì xì, khói tràn ngập căn phòng, các vị trong đội đặc nhiệm rầm rập lao vào. Nh-Nhắc mới nhớ Chizuru-san có nói nhỉ. Hack thông qua chỗ tôi gì đó. Mà nhưng, nếu chỉ bị bắn đạn gây mê thì cũng chẳng sao──
『Truyền lệnh khẩn cấp! Alpha đã bị tiêu diệt hoàn toàn, toàn quân, cho phép sử dụng đạn thật!』
「Eeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee!?」
Tôi sợ hãi trước giọng nói vang vọng khắp phòng. Vội vàng giơ tay lên (Hold up) để tỏ ý không chiến đấu nhưng…… lúc đó, dây tai nghe tuột khỏi máy tính, kết quả là, tiếng của các ủy viên Hội học sinh đồng loạt lọt ra từ loa.
「Iyaaaaa! Thế giới kết thúc rồiiiiiii! Tại Sugisaki hết đóoooo!」
「Mà nói chứ đội Alpha gì đó…… không có cảm giác gì cả. Thế này mà là chuyên nghiệp sao.」
「Bị Senpai…… bị Senpai đùa giỡn, đùa giỡn hết mức rồiiii! Oaoaaaaaa!」
「A, chú cảnh sát, là hắn đấy ạ! Hắn là hung thủ bắt cóc Mafuyu!」
「Mấy người im đi chooooo tôi nhờooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooo!」
『Toàn quân, giương súngggggggggg!』
「Eeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee!?」
Jaki jaki jaki jaki jaki! Tiếng hàng loạt khẩu súng giương lên! Hoàn toàn bị bao vây! Vạn sự thôi rồi! Không ngờ lại chết trong một kế hoạch ngoại truyện nhỏ! Lại còn bị các nữ chính hãm hại! Tôi có làm gì xấu đâu! Chỉ cần cho tôi giải thích chút xíu là toàn bộ hiểu lầm được giải tỏa ngay mà!
Mà thôi, cái chết của Vua Harem, chắc là thế này thôi nhỉ. Theo một nghĩa nào đó thì cũng hoành tráng đấy chứ, haha……
──Thì, khi đã từ bỏ nhiều thứ và ngẩng mặt lên. Chợt, phía bên kia làn khói, phía bên kia nữa của cửa kính vỡ── trong bầu trời đêm, tôi nhìn thấy một quả cầu đỏ. Gì thế? Thứ gì đó đang cháy dữ dội đang bay đến gần? Hả? Chẳng lẽ…… thi-thiên thạch!?
Trước khi nắm bắt được chân tướng, nó…… quả cầu phát sáng đó tạo ra tiếng ầm ầm và bay tới chỗ tôi.
Đội Delta gì đó cũng nhận ra dị biến và đồng loạt quay lại, nhưng đã quá muộn.
Quả cầu đó sượt qua thái dương tôi cái vèo một cái── tưởng thế thì nó phản xạ vào tường sau lưng và bay khắp phòng với tốc độ mãnh liệt, và rồi──
「Hự」「Á」「Hự」「Bụp」「Gô」「Gia」「Đự」「Gự」「Đa」「Đô」
「Hả……」
──Trong nháy mắt đã trấn áp đội Delta. ……Chẳng lẽ tôi, được cứ──
「Gyu!?」
──Tưởng là cứu rồi thì khoảnh khắc tiếp theo, cơn đau mãnh liệt ở háng. Nhìn xem, quả cầu đỏ lúc nãy xoay tít dữ dội Gyururu và đập trực diện vào háng tôi. Nhưng cái gì thế này…… Thay vì đau thì…… hoài niệm?
Trợn ngược mắt, lảo đảo, ngã chúi về phía trước.
Có đau đớn, ý thức cũng bay đi, nhưng cảm giác độc đáo kỳ lạ là không bị thương này.
Việc nhận ra chân tướng của nó── là 「Quả bóng siêu cấp đặc chế」 mà Minatsu nói đã ném hồi sáng, là chuyện xảy ra chỉ 0,1 giây trước khi mất ý thức.
*
Vài giờ sau đó. Khi tình hình đã tạm lắng xuống bằng cách nào đó, tất cả lại ngồi trước máy tính, bắt đầu cuộc họp có hình ảnh. Đã bắt đầu nhưng mà……
『…………』
Mặt ai cũng như người chết. Khác hẳn với độ hưng phấn lúc đầu cuộc họp. Nhận thức 「Thế giới đầy Zombie」 của Hội trưởng, giờ cảm giác cũng không hẳn là sai. Ít nhất thì các thành viên Hội học sinh đều như xác sống cả rồi.
Duy nhất Chizuru-san, tuy mệt mỏi về thể chất nhưng tinh thần không đến mức nào, lên tiếng như để điều hành.
「Mà đã nói chuyện đàng hoàng với các vị đội đặc nhiệm rồi, họ còn chào kiểu quân đội và bảo là được học hỏi nhiều nữa, nên coi như xong đi.」
Thấy Chizuru-san nói đỡ, tôi cũng cố vắt kiệt sức lực hùa theo.
「Đúng vậy ạ…… Họ cũng sửa cửa kính, dọn phòng cho rồi……」
Tuy bị các thành viên trong đội nhìn đống Eroge vương vãi bằng ánh mắt lạnh nhạt. Kh-Không sao đâu! Đàn ông có bị khinh miệt bao nhiêu cũng chẳng đau chẳng ngứa đâu nhé! …………Ư ư.
Thấy tôi suy sụp, Mafuyu-chan cười khổ.
「A, nhưng mà, hiểu lầm cũng được giải tỏa đàng hoàng rồi, tốt quá. Nhỉ, chị hai?」
Được Mafuyu-chan chuyển lời, Minatsu cũng gượng cười 「Ồ, ừ!」.
「Đúng thế! Mafuyu bình an trở về là tôi vui lắm rồi!」
「Về vụ giao nộp tôi cho đội đặc nhiệm ấy……」
「C-Cái đó, kết quả là nhờ tôi mà cậu được cứu còn gì, coi như hòa nhé! Nhỉ, nhỉ?」
「Mà…… cũng được thôi.」
Đúng là được cứu thật. Có oán trách cũng chẳng làm được gì.
Cứ thế mỗi người tự tìm cách thỏa hiệp với sự việc hôm nay, Hội trưởng, người bị tổn thương do sợ hãi lớn nhất cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, mỉm cười với màn hình.
「Nhưng mà, cảm giác, quả nhiên Hội học sinh, vẫn là Hội học sinh nhỉ.」
『…………』
Trước lời nói đó của Hội trưởng, những nụ cười đâu đó còn méo mó của mọi người đến giờ, chuyển thành nụ cười thật sự.
Đúng là như vậy. Hôm nay thực sự…… cứ như trở lại Hội học sinh ngày xưa vậy.
Hội trưởng cười và nói tiếp.
「Kỳ lạ thật. Không phải phòng Hội học sinh, không phải Hekiyou, thậm chí còn không gặp mặt thực tế, hơn nữa mọi người đều đã bước đi trên những con đường riêng…… vậy mà quả nhiên, Hội học sinh, vẫn là Hội học sinh. Điều đó ấy…… cảm giác, thật sự, thật sự………… tuyệt vời làm sao!」
『Đúng vậy ạ.』
Tất cả đều đồng ý. Chúng tôi mỗi người đều tích lũy kinh nghiệm, trưởng thành từng ngày, hay xây dựng những mối quan hệ con người khác…… nhưng dù vậy, thứ kiên định không thay đổi, vẫn ở đó.
Có những thứ thay đổi, và những thứ không đổi. Có cả hai điều đó mới chính là hạnh phúc, bây giờ tôi có thể thành thật nghĩ như vậy.
Không khí dịu dàng bao trùm giữa mọi người.
Trong lúc đó, Hội trưởng ngáp một cái Oa. Quả thực đã muộn rồi. Chắc nên giải tán thôi.
Đại diện, Hội trưởng trong bộ đồ ngủ nói đầy năng lượng.
「Vậy, Hội học sinh trực tuyến hôm nay đến đây là kết thúc! Mọi người vất vả rồi!」
『Vất vả rồi ạ!』
Mọi người cười đáp lại. Aaa, Hội học sinh…… quả nhiên là tốt thật.
「Chà, cũng hay phết đấy chứ! Cái này chắc chắn phải làm định kỳ rồi! Ừm!」
『Đúng vậy ạ.』
Mọi người cười đáp lại.
Và rồi, trong lúc mọi người định giải tán. Như chợt nhớ ra, Hội trưởng nói.
「A, thế thì, cụ thể lần tới làm khi nào?」
Trước câu hỏi đó của Hội trưởng.
Bốn người chúng tôi, tất cả, nở nụ cười dịu dàng…… thực sự dịu dàng, xong.
Đồng loạt, trả lại cùng một câu trả lời.
『Tạm thời thì xin kiếu ạ.』
「Th-Thì đúng là thế ha—」
Nghe nói ngón tay của các cựu ủy viên Hội học sinh bấm vào nút dừng cuộc gọi ngày hôm đó, không hề có lấy một thoáng do dự dù chỉ trong khoảnh khắc.
0 Bình luận