Tập 01
Chương 12: Tình huống thường thấy trong rom-com: Xông vào phòng khi đang thay đồ
0 Bình luận - Độ dài: 1,724 từ - Cập nhật:
Xin chào mọi người, tôi là Saya đây.
Xin mạn phép hỏi nhanh, mọi người có biết đến mô-típ kinh điển trong các tác phẩm hài kịch lãng mạn kim cổ đông tây – cái quả xông vào phòng khi người ta đang thay đồ không ạ?
Ể? Không biết ư?
Thiệt tình… Thôi được rồi, để tôi giải thích sơ qua cho nhé.
— Cách thực hiện tình huống "Xông vào phòng khi đang thay đồ".
Đầu tiên, chuẩn bị một phòng học trống và một nữ sinh cần thay đồ vì lý do nào đó.
Trong lúc cô gái đang thay đồ trong phòng học trống, một học sinh khác vô tình bước vào.
Pha thay đồ vô tình bị nhìn thấy, dẫn đến một màn lúng túng ngại ngùng.
Rồi ABC XYZ gì đó và họ phải lòng nhau.
Vâng.
Đại khái là vậy đó. Trong thế giới hài kịch lãng mạn, tình tiết này đã được xào đi nấu lại không biết bao nhiêu lần, đến độ nhàm luôn rồi. Có thể nói đây là một diễn biến đã quá quen thuộc.
Và thường thì, hai người gặp nhau trong hoàn cảnh này rồi sẽ nảy sinh tình cảm.
… Nảy sinh tình cảm!
Vì là chuyện quan trọng nên tôi phải nhấn mạnh lần nữa.
Theo các tài liệu tham khảo mà dạo này tôi đang nghiền ngẫm (truyện tranh lãng mạn), thì hầu hết các cặp đôi đều thành cả. Trong giấc mơ hôm trước của tôi, không hiểu sao cuối cùng cũng thành một đôi rất đẹp (chắc vậy). Nói cách khác, chỉ cần đâm sầm vào nhau ở góc rẽ, thì dù sau đó có xảy ra chuyện gì, hai người cũng sẽ đến được với nhau.
Cứ vận dụng logic đó, nếu tôi và Elaina-san rơi vào tình huống này, có lẽ chúng tôi cũng sẽ thành một cặp cho mà xem. Hãy tưởng tượng xem. IMAGINE.
"Chà, lúc dọn dẹp không may làm đổ xô nước nên ướt sũng cả rồi."
Hắt xì! — Tôi hắt hơi một tiếng rõ to trong phòng học trống. Tôi cởi áo khoác ngoài, gấp lại rồi đặt tạm sang một bên.
Đúng là tôi không mang theo đồ để thay ở trường.
May thay, dọn dẹp xong là được về. Dù không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt, nhưng việc phải mặc bộ đồ thể dục về nhà là điều khó tránh khỏi, khiến tôi bất giác thở dài.
Đúng lúc đó.
Soạt soạt soạt.
Cánh cửa bỗng được kéo ra.
Và người xuất hiện từ phía bên kia chính là Elaina-san.
"Hawa wa."
Cô ấy đờ người ra, miệng há hốc.
Thôi chết rồi! Tôi đã lỡ quên khóa cửa!
"Kyaa! Elaina-san biến thái!"
Rồi sau một hồi ABC XYZ, Elaina-san phải chịu trách nhiệm vì đã nhìn trộm tôi thay đồ, bị tôi bắt làm đủ thứ chuyện, và sau bao thăng trầm, chúng tôi về chung một nhà.
"Hoàn hảo quá rồi..."
Ào ào ào! — Tôi vừa dội nước lên đầu vừa lẩm bẩm.
Một kế hoạch mới hoàn mỹ làm sao. Trong đầu tôi, câu chuyện đã tiến đến đoạn tôi ra mắt bố mẹ Elaina-san để chuẩn bị mua nhà tân hôn rồi.
Vậy thì, bắt đầu thay đồ trong phòng học trống thôi…
○
"Hắt xì!"
Chị gái tôi vừa cởi áo blazer vừa hắt hơi.
Ấy chà, giọng chị dễ thương ghê, nhưng giờ không phải lúc để nghĩ vẩn vơ. Tôi lo lắng hỏi "Chị có sao không ạ?" rồi đưa chị chiếc khăn.
"Ừm, cảm ơn em, Avilia."
"Dạ không có gì ạ, nói cho cùng thì cũng là lỗi của em."
Tôi cúi đầu xin lỗi.
Ngay trước giờ sinh hoạt cuối ngày, trong lúc dọn dẹp, tôi đã vô ý vấp ngã gần cầu thang và làm văng cả cái xô nước.
Trớ trêu thay, đúng lúc đó chị tôi đang đi lên cầu thang. Cái xô cứ thế bay thẳng vào đầu chị một cách hoàn hảo. Kết quả là chị tôi ướt như chuột lột.
Tôi cuống cuồng dẫn chị đến một phòng học trống, và mọi chuyện đã diễn ra như vậy đấy.
"Mà thôi, Avilia không bị thương là tốt rồi."
Chị tôi vừa lau người vừa cười rạng rỡ. Chói lóa quá đi mất…
"Chị ơi… Để chịu trách nhiệm cho lần này, em nguyện đi theo chị suốt đời này đấy ạ…"
"N-nặng nề quá đi…"
Không cần phải để tâm đâu, chị tôi nói với vẻ ngán ngẩm.
"Không được đâu ạ, sao em có thể không bận tâm cho được. Để chị phải phiền lòng thế này… thật mất mặt một người em gái."
"Mất mặt một người em gái là sao chứ…?"
Chị tôi thở dài. "Thôi, dù sao hôm nay cũng chỉ còn nước về nhà thôi, chị thay đồ thể dục là được."
Nói rồi, chị lấy bộ đồ thể dục từ trong cặp ra. Một mùi hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng bay ra.
"Hức… hức…"
Không hiểu sao, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi.
"A-Avilia…?"
S-sao em lại khóc đột ngột thế…? Chị tôi lo lắng nhìn tôi.
Tôi đáp:
"Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, em cũng muốn chị luôn xuất hiện trong một bộ dạng thật xinh đẹp. Mặc đồ thể dục đi về nhà là điều không thể chấp nhận được ạ!"
Chộp! — Tôi đặt tay lên vai chị khi chị đang thay đồ.
"Ừm… Chị muốn thay đồ…"
"Không được, mặc đồ thể dục là không được đâu chị ơi."
Vụt! — Tôi giật lấy bộ đồ thể dục từ tay chị.
"Ể?"
"Phải mặc một bộ khác mới được!"
"Bộ khác là bộ gì?"
Chị tôi ngơ ngác.
Tôi lôi một bộ trang phục từ trong cặp ra và nói:
"Là bộ này ạ!"
Trang phục hầu gái!
"Sao em lại mang thứ này theo người vậy?"
"Thôi mà chị, mấy chuyện nhỏ nhặt đó bỏ qua đi ạ."
"Chị thấy không nhỏ nhặt chút nào đâu."
"Tóm lại là chị hãy mặc bộ này vào đi! Mặc vào rồi chúng mình cùng về."
"Chị thấy mặc đồ thể dục còn đỡ hơn đấy—"
"Thôi mà chị, mấy chuyện nhỏ nhặt đó bỏ qua đi ạ."
"Đã bảo là không nhỏ nhặt mà…!"
Chị tôi có vẻ không muốn.
Tôi cứ thế dúi bộ đồ hầu gái vào tay chị. Có lẽ lúc đó, ánh mắt tôi trông có phần hừng hực, nhưng tất cả cũng chỉ vì không muốn chị phải trải qua một trải nghiệm đáng xấu hổ như mặc đồ thể dục về nhà mà thôi. Đành chịu vậy.
"Haizz, hết cách với em…"
Cuối cùng, chị tôi cũng chiều theo ý tôi và nhận lấy bộ trang phục hầu gái.
Thế nhưng.
"Ơ…?"
Sau khi mặc váy và xỏ tay vào áo, đến lúc cài cúc thì tay chị bỗng dừng lại.
"Phần ngực… hơi chật thì phải."
"…!"
Thôi chết rồi. Bộ đồ hầu gái tôi chuẩn bị cho mình (nhớ lại thì phần ngực đúng là hơi chật thật!) lại không vừa với chị tôi (cũng không vừa với tôi nốt!).
Tình hình gay go rồi đây.
Cứ thế này, chị tôi sẽ phải rời trường trong bộ dạng mặc dở dang bộ đồ hầu gái. Một viễn cảnh khiếm nhã như vậy, tôi tuyệt đối không cho phép.
"Cố lên chị ơi! Dùng ý chí là mặc được ngay thôi ạ!"
Tôi đưa tay ra cố kéo cúc áo.
"B-bảo thế chứ chật lắm…"
"Không chật đâu ạ!"
"Này, đừng kéo mạnh thế chứ…? Rách đồ bây-giờ?"
"Không sao đâu ạ! Cứ để em lo!"
Tôi ra sức kéo.
Mà nhân tiện, nếu có ai nhìn thấy cảnh này, tôi phải giải thích thế nào đây nhỉ?
Ngay khi ý nghĩ đó lướt qua đầu tôi.
Soạt soạt soạt.
Cánh cửa phòng học đột nhiên bị kéo ra.
Người đứng ở đó là Saya-san.
"Ể?"
Cô ấy sững sờ nhìn chúng tôi.
Đầu óc cô ấy dường như đã hoàn toàn trống rỗng, đứng hình tại chỗ, điều mà ai nhìn vào cũng thấy rõ.
"…"
Nhìn thấy bộ dạng của Saya-san, tôi cũng bình tĩnh trở lại.
Một phòng học trống. Chị tôi đang mặc dở bộ đồ hầu gái. Tôi thì đang loay hoay với mấy cái cúc áo.
… Rốt cuộc chúng tôi đang làm cái quái gì vậy?
"…"
Cả hai chúng tôi đều đỏ mặt cúi gằm xuống.
Xem ra chúng tôi đã gây ra một sự hiểu lầm tai hại cho Saya-san rồi.
"X-xin lỗi đã làm phiền…"
Soạt soạt soạt.
Cô ấy lí nhí nói bằng một giọng nhỏ như muỗi kêu, rồi từ từ đóng cửa lại.
Trời ạ.
"Ch-chờ đã ạ!"
Cuối cùng, chúng tôi đã mất khá nhiều thời gian để giải thích cho ra ngô ra khoai.
○
Một thiếu nữ xinh đẹp đang rảo bước trên con đường đến trường quen thuộc.
Đó là ai vậy nhỉ?
Chính là tôi đây.
"Hôm nay có vẻ khác mọi khi nhỉ?"
Giữa đường đến trường, tôi nghiêng đầu thắc mắc.
Thường thì vào giờ này, gần đến trường là tôi sẽ gặp cả bốn người: Amnesia-san, Avilia-san, Saya-san và Mina-san.
"Chào buổi sáng ạ."
"Chào."
Nhưng hôm nay chỉ có Avilia-san và Mina-san.
Rốt cuộc là sao đây?
"Hai em ơi, chị của hai đứa đâu rồi?"
Chẳng lẽ hai người bỏ chị mình lại sao? Hay là chị em giận nhau chuyện gì à?
Tôi lo lắng, nhưng cả hai đều đồng loạt lắc đầu và trả lời:
"Chị ấy bị cảm rồi." "Chị ấy bị cảm rồi ạ."
"Bị cảm ư…" Chà, mùa đông trời lạnh mà. "Cả hai người luôn à?"
"Vâng." "Đúng vậy ạ."
"Nhưng hôm qua chị thấy hai chị ấy vẫn khỏe re mà."
Nguyên nhân là gì vậy?
"Bị dội nước từ trên đầu xuống ạ." "Bị dội nước từ trên đầu xuống ạ."
"À à, ra là vậy." Một lý do thật khó đỡ. "Cả hai người luôn à?"
"Vâng." "Đúng vậy ạ."
"Vậy sao…"
Cả hai chị em nhà họ rốt cuộc đã làm gì không biết…?
Tôi vừa ngán ngẩm vừa đi đến trường như mọi ngày.
0 Bình luận