Từ chương 96 (WN)

Chương 199

Chương 199

Cảm giác cứ như thể một vụ ngoại tình vừa bị bắt quả tang, nhưng thực ra không phải vậy. Đúng hơn, vì tôi đang câu giờ cho đến khi Minori-san đến, nên đây đáng lẽ phải là một tình huống đáng mừng, nhưng một bầu không khí khó xử đến kinh ngạc lại đang bao trùm.

Minori-san xác nhận tình hình ở đây và nở một nụ cười rạng rỡ. Ừm, không sao đâu, không sao đâu, cậu ấy không giận. Cô gái ở dưới tôi thì mặt mày tái mét, và hơi thở gấp gáp như sắp chết đến nơi. Rốt cuộc thì cậu ấy đang sợ hãi điều gì vậy nhỉ? Minori-san đang nở một nụ cười hiền hậu cơ mà.

Tuy nhiên, bây giờ đang là lúc chiến đấu, dù có lý do gì đi nữa, việc chung giường với kẻ thù cũng có phần tai tiếng. Tôi nhanh chóng rời khỏi người cô gái mà tôi đang đè xuống, và hỏi Minori-san về tình hình.

「Chào, tình hình thế nào rồi?」

「Vâng, kẻ thù cản đường đã bị mình đánh bại rồi ạ. Chắc sẽ không tỉnh lại ngay đâu. …Chỉ còn lại con ả vô đạo đức ở kia thôi.」

Minori-san nở một nụ cười sâu hơn và nhìn vào cô gái vẫn còn chưa đứng dậy khỏi giường.

「Ra là vậy, việc cô ta sớm rời đi không phải là để bảo vệ vua của mình, mà là để đoạt lấy vua của chúng ta. Mình xin lỗi cậu rất nhiều, Kohaku-san. Mình đã muốn chạy đến nhanh hơn, nhưng quả nhiên đối thủ quả là một cao thủ nên mình đã đến muộn. Vì vậy mà mới ra nông nỗi này…」

Minori-san run vai, và đưa tay lên mắt làm một cử chỉ như đang lau nước mắt. …Cứ như thể cậu ấy đang khóc nhưng chắc chắn là không khóc. Bởi vì luồng sát khí tỏa ra từ cơ thể cậu ấy đang tuôn trào không ngừng.

「Chuyện này… bị ép buộc lên giường, bị đè xuống bằng vũ lực và cơ thể bị sờ mó một cách dâm đãng…! Việc Kohaku-san lại phải chịu một sự sỉ nhục như vậy!」

「…………hửm?」

「Cậu đã sợ hãi lắm phải không, không sao đâu ạ. Bây giờ mình sẽ xử lý cô ta ngay. Thanh kiếm này, lưỡi của nó đã được mài cùn đi rồi nhưng không có vấn đề gì đâu.」

「Hí!」

Bị ánh mắt sắc lẹm của Minori-san lườm, cô gái đó run rẩy bần bật. …Có vẻ như trong đầu Minori-san, tôi đã bị cô ta ép buộc và sắp bị xâm hại. Làm thế nào để giải thích cho ra nhẽ thì để sau, nhưng nếu cứ để mặc Minori-san như thế này, một cảnh không thể chiếu trên TV có thể sẽ được tạo ra, nên tôi phải giải thích cho ra nhẽ.

「Không không, cậu yên tâm đi. Tớ không bị làm sao cả.」

「…Không có gì… ạ. Thật sao?」

「Ừ. Cậu ấy lúc nãy là kẻ thù, nhưng sau khi nói chuyện đàng hoàng thì cậu ấy đã hiểu ra rồi. Cậu ấy không còn là kẻ thù của chúng ta nữa đâu.」

Đúng không? Tôi hỏi cô gái đang run rẩy trên giường. Cô gái gật đầu lia lịa để khẳng định.

「…Vậy, sao ạ. Nhưng cô ta cũng cần phải bảo vệ vua của mình, nên việc nói dối cũng không có gì lạ…. Quả nhiên ở đây nên dùng Kotetsu để đập một trận thì hơn…?」

「Fufun. Cậu ấy đã chịu hạ vũ khí là vì… Kìa, ở đằng kia.」

Nơi tôi chỉ là hình ảnh của một chàng trai bị bọc trong chăn.

「…Ra là vậy. Vì trận đấu đã ngã ngũ nên cô ta đã thừa nhận thất bại.」

「Đúng đúng. Vì vậy không cần phải dùng Kotetsu để đánh đâu.」

「…N-nhưng, trận chiến chỉ kết thúc khi viên ngọc được cắm vào! Ở đây vẫn nên xem xét đến sự an toàn và giết đi thì hơn!」

…Cô bé này, chẳng phải chỉ đơn giản là muốn đánh cô gái kia một trận thôi sao…?

Sau đó, bằng cách nào đó tôi đã thuyết phục được Minori-san và chúng tôi quyết định taaoj hợp lại với Shino-san và những người khác. Việc Shino-san và những người khác chưa đến chỗ của Minori-san có nghĩa là họ vẫn đang chiến đấu. Kẻ thù có vẻ cũng đang cầm cự, nhưng sau khi đã hạ được người đàn ông và biết rằng chỉ còn lại một mình, chắc chắn họ sẽ thừa nhận thất bại. Kéo theo chàng trai bị bọc trong chăn, chúng tôi hướng đến phòng khách.

「Hộc hộc hộc…」

Trong phòng khách, đúng như dự đoán, trận chiến vẫn đang diễn ra. Tuy nhiên, những gì diễn ra ở đó không phải là một trận tử chiến, mà là một sự chà đạp đơn phương. Cô gái đang cố gắng ở trước thiết bị đã mình đầy thương tích và kiệt sức. Đối lại, Shino-san và những người khác không hề lơ là, dồn ép đối thủ, và đồng thời cẩn thận làm đối thủ suy yếu mà không để mình bị thương.

「Đúng là không hổ danh. Một người nhà Toukain, đã tính đến cả chuyện sau này và chiến đấu với phương châm an toàn là trên hết.」

Minori-san vừa gật gù vừa đưa ra nhận xét một cách bình tĩnh. …Không, chà, an toàn thì tốt, nhưng nhìn từ bên ngoài, nó giống như đang hành hạ một cô gái đang cố gắng hết sức, và tạo ấn tượng rằng chúng ta là phe phản diện. Cảm thấy điều này không ổn, tôi vội vàng lên tiếng.

「Hãy dừng cuộc chiến vô nghĩa này lại! Không cần ai phải bị thương nữa!」

Ngay lúc tôi nói vậy, ánh mắt của Shino-san và những người khác đang chiến đấu trong phòng khách đồng loạt hướng về phía này.

「À, Kohaku-kun. Cậu xong rồi à.」

「Thật tốt vì cậu vẫn an toàn.」

Shino-san và Yuzuka-san chào đón tôi bằng những tiếng reo vui, nhưng vì vẫn còn đeo mặt nạ phòng độc nên trông rất đáng sợ. Tôi từ từ nói chuyện với cô gái vẫn còn đang trong tư thế chiến đấu để mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn.

「Trận đấu đã ngã ngũ rồi. Cuộc chiến đã kết thúc.」

Cô gái được nói chuyện, nhìn tôi, rồi nhìn người bạn đồng hành đang nép vào tôi, và cuối cùng là vị vua của họ đang bị bọc trong chăn, rồi thở dài một hơi và giơ cả hai tay lên.

「…Đầu hàng, vậy thôi.」

Chúng tôi đã chiến thắng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!