Từ chương 96 (WN)

Chương 109

Chương 109

Cuối cùng tôi cũng đã khỏi bệnh.

Chà, ngay từ đầu nó cũng không phải là chuyện gì to tát, nhưng mọi người xung quanh cứ nằng nặc rằng tôi nên nghỉ ngơi một thời gian. Họ nói rằng tôi có thể chết vì cảm lạnh nếu không nghỉ ngơi đàng hoàng. Vì vậy, tôi đã xin nghỉ học ba ngày.

「Kohaku-sama, cơ thể cậu thế nào rồi ạ? Có nên nghỉ thêm vài ngày nữa không ạ?」

Maria, người tiễn tôi ra đến cửa trước, nói vậy.

Chị ấy thực sự lo lắng, hử… nhưng chẳng phải chị biết rõ là em đã hoàn toàn khỏi bệnh rồi sao?

「Yoko-sama cũng đã nói, ‘Kohaku-kun nên nghỉ ngơi thêm một chút cho đến khi hoàn toàn bình phục. Và đúng vậy, con nên sưởi ấm cơ thể bằng da thịt của Maria, hoặc con có thể truyền bệnh cảm của mình cho Maria qua đường miệng!’.」

「Mẹ không có nói một lời nào như thế cả!」

Những gì mẹ nói là:

『「Con nên ngủ cùng mẹ trong lúc bị bệnh! Nhiều người nói rằng cảm lạnh sẽ nhanh khỏi hơn khi truyền cho người khác!」』

Chà, ở một khía cạnh nào đó, Maria và mẹ đều giống nhau cả.

Trước sự phản đối của tôi, Maria quay khuôn mặt xinh đẹp của mình sang một bên.

「Vậy sao ạ? Tôi xin lỗi, có vẻ như tôi đã nhớ nhầm.」

Chị ấy nói mà không nhìn vào mắt em.

Đó rõ ràng là thái độ của một người đang cố nói dối.

「Vậy em đi đây.」

「Vâng, xin cậu chủ hãy cẩn thận.」

Đã một thời gian rồi tôi mới đến trường.

Trên đường đến trường, không hiểu sao mọi người xung quanh đều có vẻ mặt nhẹ nhõm.

Tôi thậm chí còn nghe thấy một vài người nói:

「Mừng là không có gì nghiêm trọng.」

「Hôm nay là một ngày tốt lành.」

「Đức Vua đã trở lại!」

…Có lẽ họ đã lo lắng cho tôi? Nhưng có vẻ như tôi đang bị đối xử như một lá bùa may mắn… Thật sự, tâm trạng tôi bây giờ thật phức tạp.

Tôi đến lớp trong khi lắng nghe những giọng nói xung quanh. Rõ ràng, đã có khá nhiều người ở đó. Tôi tò mò và áp tai vào cửa.

『「Nhanh lên! Chúng ta phải thực hiện một nghi lễ để hồi sinh vị Thần trước khi các chàng trai đến!」』

『「Mình biết rồi! Việc chuẩn bị đã hoàn tất」』

……………… Tôi lùi lại khỏi cửa và kiểm tra lại lớp học một lần nữa. Chắc chắn không nghi ngờ gì đây là lớp của tôi. Rõ ràng, trong lúc tôi vắng mặt, các cô gái trong lớp đã bắt đầu theo một tôn giáo đáng ngờ.

Mình nên làm gì đây…? Mình thực sự không muốn dính vào chuyện này!

Nhưng… sự tò mò của bản thân đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Vì vậy, tôi quyết định mở cửa.

Nhưng rồi, tôi nghe thấy một vài tiếng động lớn vang lên từ bên trong.

Nó to đến nỗi tôi ngập ngừng nhìn vào trong lớp.

Ở đó, các cô gái đang ngồi ngay ngắn, và không có gì lạ cả……

Mấy cậu ấy đã giấu nghi lễ đó đi trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó sao?! Đúng là những cô gái tài năng!

Các cô gái trong lớp đồng loạt quay về phía tôi…… Tôi ngạc nhiên vì không có phản ứng gì… Không, có một cô gái chớp đôi mắt to của mình, sau khi chớp mắt, cô ấy dụi mắt, lại quay mắt về phía tôi, rồi lại dụi mắt lần nữa.

Dụi dụi dụi dụi dụi dụi dụi……

Cậu không dụi nhiều quá đấy chứ!

Có lẽ cô gái đó có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi, những cô gái xung quanh cô ấy lên tiếng.

「Này, có chuyện gì vậy? Cậu dụi nhiều quá đấy!」

「À, ừ. Tớ vừa mới thấy một ảo giác…」

「Ảo giác? À, ừ, tớ cũng thấy nó, nhưng nó biến mất ngay thôi. Ngay cả hôm qua, tớ cũng thấy nó, nhưng khi giáo viên đến, tớ nhận ra rằng những gì tớ thấy chỉ là một ảo giác?」

「Ừ, đúng vậy, nhưng… Những gì tớ vừa thấy thậm chí còn rõ ràng và giống thật hơn cả hôm qua nữa.」

「…Đúng thế, làn da đó trông thật mịn màng.」

「Mái tóc đó có màu rất đẹp. Tớ muốn vuốt ve nó.」

「…Nó chỉ là một ảo giác thôi, phải không? Tớ có thể chạm vào nó không?」

「……… Tớ nghĩ là được đấy. Đúng hơn, nó sẽ làm những gì chúng ta muốn, vì nó là một ảo giác mà.」

Không được!

Chẳng phải họ mới là người cần bác sĩ hơn tôi sao?!

「Ảo giác đó không phải đang nhạt dần đi sao?」

「Chà…, cũng có loại ảo giác như vậy nữa, phải không?」

「Không, tôi không phải là ảo giác.」

Tôi bước vào trong khi nói vậy, và các cô gái với vẻ mặt bối rối im lặng trong giây lát.

Rồi tất cả bọn họ, đồng thanh 「「「「HẢẢẢẢHHHH!!!!!!」」」」.

「C-cậu đang nói dối phải không? C-cậu thực sự là người thật à?」

「Chà… mình là…」

「…Tớ có thể chạm vào cậu không?」

「Không!」

Tôi có thể nghe thấy những người khác nói những câu như:

「Người thật?」

「Thật luôn?」

「Cậu ấy nói cậu ấy là người thật.」

Tuy nhiên, giọng nói đó nhanh chóng biến mất và ngay khoảnh khắc tiếp theo… Nó chuyển thành âm thanh của các cô gái đồng loạt đứng dậy.

Cái… quái gì vậy!

Và rồi, các cô gái đổ xô đến vây quanh tôi.

「Này, buổi sáng tốt lành, phải không? Mặt trời đang chiếu sáng rực rỡ và soi rọi chúng ta không một gợn mây, nhưng nụ cười của cậu còn rạng rỡ hơn cả mặt trời!」

Nhưng… tôi không nhớ mình đã cười sau khi vào lớp, nhỉ…?

「Cậu bị cảm lạnh, phải không? Cậu đã ổn chưa? Nếu chưa, sao chúng ta không cùng nhau đến phòng y tế nhỉ? Ừ, cùng nhau.」

Đừng lo. Mình có thể đi một mình.

「Chào buổi sáng, dù chỉ là một thời gian ngắn, mong được cậu giúp đỡ nhé!」

Ồ, một lời chào hỏi đàng hoàng!

「Thần đã hồi sinh!」

Tôi không phải là thần!

Tôi bị các cô gái vây quanh, và họ lần lượt nói lời chào của mình.

Có lẽ tất cả các cô gái đều đang tụ tập quanh tôi?

Tôi nhìn quanh lớp, có một cô gái đang ngồi một mình, trong khi lẩm bẩm điều gì đó…

「Bắt cá hai tay thì chẳng được con nào, Bắt cá hai tay thì chẳng được con nào, Bắt cá hai tay thì chẳng được con nào, Bắt cá hai tay thì chẳng được con nào, Bắt cá hai tay thì chẳng được con nào…」

Cái gì vậy? Siêu đáng sợ…

Nghiêm túc đấy, lớp này đã xảy ra chuyện gì trong lúc tôi nghỉ vậy?

Chà… hãy nghĩ về điều đó sau.

「Chà, chào buổi sáng mọi người. Chúng ta sẽ học cùng nhau trong một thời gian ngắn, mong mọi người giúp đỡ nhé.」

Nghe lời tôi nói, các cô gái đang tụ tập vui vẻ đáp lại.

…Mấy cô gái này… họ năng động thật đấy, phải không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!