Arc 15: Neru và Yuki

Chương 185 - Kỷ niệm

Chương 185 - Kỷ niệm

“Chuẩn bị xong cả rồi. Hai người có thể quay về phòng nghỉ được rồi.”

Lefi gọi tôi và Neru qua một trong những cánh cửa dịch chuyển đặt khắp nơi trong hầm ngục.

“Mất cũng khá lâu nhỉ. Rồi, đi thôi Neru.”

“Vâng.”

Tôi gom lại mấy cái đệm mà hai đứa vừa ngồi, đặt chúng gọn về chỗ cũ ở góc phòng, rồi mở cửa bước ra ngoài hành lang. Đi được chừng mười bước, tôi bắt gặp Lefi đang đứng chờ sẵn — hai tay khoanh lại, trên môi nở một nụ cười đầy tự tin.

“Muốn đi tiếp thì hai người phải nhắm mắt lại.”

“Anh phải nhắm mắt á?” — Tôi cau mày, bắt đầu thấy tò mò.

“Đúng vậy. Mau nhắm lại đi. Cả hai người.”

“Rồi, rồi.” — Tôi đáp.

“Vâng.” — Neru cũng nhỏ giọng làm theo.

Vừa nhắm mắt lại, tôi liền cảm nhận được một cảm giác mát dịu lan ra từ lòng bàn tay — Lefi đang nắm lấy tay tôi. Chắc chắn em ấy cũng đang nắm tay Neru như vậy. Lefi bắt đầu bước đi, nên tôi cũng cẩn thận bước theo, tập trung vào từng bước chân để khỏi vấp ngã.

“Được rồi, mở mắt đi.”

Theo lời cô ấy, tôi mở mắt ra — và ngay lập tức, cả tầm nhìn của tôi ngập tràn trong sắc màu rực rỡ của một núi đồ ăn.

Trước mắt là một bàn tiệc xa hoa đến mức chỉ cần liếc qua là đủ thấy người nấu đã dốc hết tâm huyết vào từng món. Mùi hương thơm lừng tràn ngập khắp căn phòng khiến tôi chỉ muốn nuốt nước miếng.

Trực giác mách bảo rằng Leila là người đứng bếp, nhưng nhìn kỹ hơn thì không phải. Mọi thứ không hoàn hảo đến mức đáng sợ như phong cách của cô ấy. Không phải lộn xộn, ngược lại, cách bày trí rất chu đáo — chỉ là thiếu đi cái dấu ấn nghệ nhân quen thuộc của Leila.

Leila luôn biết cách dẫn dắt ánh nhìn người ăn đi từ món này sang món khác một cách tự nhiên, như một họa sĩ sắp đặt màu sắc. Còn ở đây, hơi thô hơn một chút — chính điểm đó lại là dấu hiệu cho thấy người nấu là Lefi.

Tôi liếc quanh bàn. Ngoài ba chúng tôi, ai nấy đã ngồi vào chỗ. Cả mấy bé oán linh cũng xuất hiện, dù chẳng thể ăn uống gì.

“Wow, nhìn ngon quá…”

“Ư-ừm… Đây có phải là… thứ mà em đang nghĩ không?” — Neru lúng túng hỏi.

“Em nhận ra rồi à?” — Lefi khoanh tay, nở nụ cười đắc ý. [note81919]

Tôi liếc bàn ăn một lần nữa rồi quay lại phía cô ấy.

“Lefi, mấy món này… em nấu hết à?”

“Đúng vậy,” cô khẽ gật đầu, giọng thoáng chút kiêu hãnh. “Tuy có nhờ bọn trẻ giúp một tay, nhưng phần lớn là do em chuẩn bị. Anh thấy sao? Hẳn là đã khác xa bữa ăn đầu tiên em nấu cho anh, đúng chứ?”

“Khác một trời một vực luôn. Anh thật sự ấn tượng đấy.”

Sự khác biệt giữa bữa tiệc hôm nay và thảm họa bánh quy lần trước đúng là như ngày với đêm. Ôi trời, tôi vẫn nhớ rõ vị khủng khiếp chết người của mấy cái bánh đó. Nhưng lần này thì khác — nếu có chết cũng là vì ăn quá no mà thôi.

Tôi có thể dễ dàng tưởng tượng Lefi đã phải cố gắng thế nào — thất bại, thử lại, rồi lại thất bại — nhưng vẫn kiên trì đến cùng chỉ để làm được thế này.

“Khoan đã… Vậy đây chính là lý do em không đi cùng anh đến Ma giới à?”

“Phải,” cô gật đầu, ánh mắt dịu đi. “Cũng đã tròn một năm kể từ ngày chúng ta gặp nhau. Em muốn chuẩn bị một chút gì đó cho ngày kỷ niệm của hai đứa.”

Tôi sững người.

Một năm rồi sao…? Trong hầm ngục không có khái niệm bốn mùa , ngày tháng cứ thế trôi, nên tôi chưa từng nhận ra. Nhưng đúng là — đã một năm kể từ khi tôi đặt chân đến thế giới này, và gặp Lefi.

“Em muốn chứng minh với anh rằng em cũng có thể trưởng thành. Đây là dịp hoàn hảo để làm điều đó.” “Là vợ anh, em muốn chia sẻ trách nhiệm trong việc chăm lo cho tổ ấm này, giúp anh đỡ vất vả hơn nên em—”

Em ấy chưa kịp nói hết, tôi đã không kìm được mà bế em lên, xoay tròn giữa không trung. Cảm xúc dâng trào quá mạnh, tôi không thể ngăn nổi.

“Cảm ơn em, Lefi. Em đúng là người vợ tuyệt vời nhất mà anh có thể mong đợi. Anh yêu em.”

“D-dừng lại đi! Mọi người đang nhìn đấy!” — Cô đỏ bừng cả mặt, khẽ đấm vào tay tôi để tôi thả xuống, nhưng tôi nhất quyết không buông.

Vì tôi hiểu rồi. Không phải cô không ghen, không phải cô không quan tâm. Chuyện Neru khiến cô lo lắng — nhưng thay vì nói thẳng, Lefi chọn cách âm thầm chứng minh rằng cô vẫn là người ở cạnh tôi, vẫn là người hiểu tôi nhất. Cô không hề lạnh lùng — chỉ là đang cố trở thành một người vợ tốt hơn để xứng đáng với tôi.

Một cách thể hiện vụng về… nhưng vô cùng dễ thương.

Rất Lefi.

Rất hoàn hảo.

Tôi biết, dù cô ấy có đôi lúc lo lắng hay bất an, tôi sẽ không bao giờ đánh mất tình cảm dành cho cô ấy. Tôi là Ma vương — hiện thân của khát vọng và lòng tham. Một khi đã xem ai là báu vật, thì sẽ mãi mãi giữ bên mình, không bao giờ buông.

“E-em hiểu rồi, anh yêu. Nhưng làm ơn thả em xuống đi! Thức ăn sẽ nguội mất!”

“Ờ ha, cũng đúng. Không thể để bữa tiệc do vợ yêu của anh chuẩn bị công phu như thế bị nguội được. Tội lỗi lắm.” Tôi cười, nhẹ nhàng đặt cô xuống. “Thôi, ôm ấp để sau vậy.”

“Anh khỏi cần nói rõ thế đâu…” cô lầm bầm, gương mặt đỏ hồng.

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô, tôi chỉ muốn ôm thêm lần nữa, nhưng thôi — thức ăn vẫn đang nóng hổi, và tôi không nỡ để tâm huyết của cô trôi đi uổng phí.

Cả hai chúng tôi cùng ngồi xuống, nhưng Lefi bỗng dừng lại, nhận ra Neru vẫn chưa theo.

“Sao em không ngồi đi?” cô hỏi.

“À, um… em nghĩ mình không nên. Dù sao đây là lễ kỷ niệm của hai người mà. Em sẽ ở ngoài chờ đến khi tiệc xong—”

“Không cần.” Lefi khẽ thở dài, giọng nghiêm mà hiền. “Đúng là ban đầu chị định dành buổi tiệc này cho Yuki. Nhưng giờ thì khác.” Em vừa nói khẽ gõ nhẹ tay lên ngực tôi. “Đây cũng là tiệc chào mừng em, Neru . Coi như là lời chúc mừng em đã đến với ngôi nhà này.”

Giọng cô ấy y hệt như một người chị đang nói với em gái.

“Nào, lại đây cùng ăn đi.”

“Đúng rồi đó, Neru. Mau ngồi xuống đi. Anh không đợi nổi nữa đâu,” tôi nói chen vào.

“Dạ… vâng.” — Neru lí nhí đáp.

“Chị Neru, ngồi với bọn em này!” — Illuna vẫy tay vui vẻ.

“Ừ, ngồi đây đi!” — Shii phụ họa.

“Cảm ơn hai đứa.” — Neru cười ngượng.

“Này Neru , em có cần nĩa không?” Lyuu hỏi.

“Không sao đâu, đũa là được rồi. Em chưa quen lắm, nhưng dùng nhiều sẽ ổn thôi. Cảm ơn Lyuu nhé!”

Khoan… hai người họ lúc nào lại thân thiết vậy?

“Từ lúc nào mà hai đứa hòa thuận thế?” tôi hỏi.

“Từ lâu rồi đó, Chủ nhân,” Lyuu đáp, vui vẻ. “Neru dễ thương mà, lại có kiểu dịu dàng như em gái ấy. Em không lo cho em ấy sao được.”

“Nghe buồn cười ghê. Lúc mới biết em ấy là anh hùng, cô run bần bật còn gì.”

“C-cái đó là vì em chưa biết em ấy thôi! Giờ thì khác rồi. Neru tốt lắm, em chẳng sợ nữa đâu!”

“Cảm ơn chị Lyuu. Chị cũng dễ thương lắm.” Neru ngại ngùng đáp lại.

“Được rồi, đến giờ ăn thôi.” Lefi nói. “Yuki, anh làm chủ lễ nhé.”

“Hả? Sao lại là anh?”

“Vì anh là chủ gia đình này, đúng không?”

“Ờ, cũng phải.” — Tôi nhún vai. — “Rồi, mọi người cầm ly lên nào.”

“Bọn em sẵn sàng rồi, Yuki!” Illuna reo.

“Vậy thì… nâng ly cho năm đầu tiên, và cho người bạn mới nhất của chúng ta. Cạn ly!”

“Cạn ly!”

Và thế là buổi tiệc bắt đầu. Bầu không khí náo nhiệt, vui tươi ấy kéo dài mãi cho đến tận khuya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vì Neru đã là người trong nhà rồi nên đổi cách xưng hô của Lefi là chị - en cho thân mật
Vì Neru đã là người trong nhà rồi nên đổi cách xưng hô của Lefi là chị - en cho thân mật